Mịt Mù Mây Khói   Quỳnh Dao Pages Previous  1  2  3   
Chương 11

Sự tạm thời ra đi của Vũ Hàng khiến nhiều người trong nhà họ Tăng thấy nhẹ nhơm. Ông Mục Bạch là người đầu tiên khỏe nhất. V́ trong ḷng ông đang có hai vấn đề. Thân thế và t́nh yêu của Vũ Hàng, nó như quả bom nổ chậm có hai ng̣i nổ. Vũ Hàng đi càng lâu càng tốt. C̣n Tăng lăo phu nhân th́ từ ngày biết Vũ Hàng có thể là giọt máu rơi của ḍng họ Tăng, trong ḷng lại nảy sinh hai t́nh cảm mâu thuẫn. Vừa thương vừa ngại. Rồi c̣n có mối nghi ngờ

Dịch giả: Liêu Quốc Nhĩ

về sự liên hệ giữa Vũ Hàng với Mộng Hân. Nếu có chuyện không tốt xảy ra th́ nguy. V́ vậy bà lúc nào cũng cảm thấy căng thẳng. Bây giờ Vũ Hàng đi rồi, bà mới có dịp ngồi suy nghĩ một cách cặn kẽ hơn.
Với Mộng Hân, sự chia ly có làm nàng buồn, nhớ thương nhưng không có Vũ Hàng, nàng không cần phải trốn tránh sợ hăi. Cũng không c̣n sợ ánh mắt của Tăng lăo phu nhân ḍ xét, canh chừng. Nàng không có cảm giác tội lỗi, không phải căng thẳng v́ tiếng sáo giữa khuya hay sợ Vũ Hàng bất th́nh ĺnh nhảy ra chận đường.
Như vậy hai tháng trôi qua, nhà họ Tăng bên trong có thế nào th́ bên ngoài vẫn êm ả. Có lẽ đây là lúc để mọi người nghỉ ngơi.
Trong khi đó Tịnh Huyên lại náo nức v́ mùa nghỉ hè đă đến. Buổi chiều hôm ấy, Tịnh Huyên lại mượn cớ đi học họa để đến điểm hẹn với Thu Dương. T́nh cảm giữa hai người đă có từ lâu, và điểm gặp mặt của họ vẫn là diểm cũ. Đó là một ngọn đố nhỏ vắng vẻ, với những cây cổ thụ thật tọ Trong đó có một cây mà năm mười bảy tuổi, Thu Dương đă khắc lên thân một h́nh mặt trời để thể hiện chữ Dương, và một nhánh cỏ Huyên, tượng trưng cho Tịnh Huyên. Chàng nói:
- Trong truyện Hồng Lâu Mộng có nói Bảo Ngọc và Đại Ngọc kiếp trước một người là đá, c̣n một người là loại cỏ có tên là tiên thảo. Tiên thảo v́ được ḥn đá che mưa che gió, nên muốn t́m cách trả ơn, v́ vậy mà kiếp sau mới hóa làm người và suốt đời phải chảy nước mắt để trả ơn cho Bảo Ngọc.
Rồi Thu Dương chỉ lên thân cây cổ thụ, nói:
- C̣n bây giờ em hăy xem, mặt trời này là ta, c̣n cỏ Huyên kia là em. Chúng ta sẽ không phải đau khổ như họ. V́ mặt trời bao giờ cũng ấm áp, sáng sủa, nắng trời sẽ khiến cho cỏ Huyên mọc xanh tốt. Giữa chúng ta chẳng có ơn, chẳng có nợ, cũng không có nước mắt mà chỉ có t́nh yêu và ánh nắng thôi.
Nói th́ rất hay, nhưng nước mắt th́ ở đâu lại không có? V́ vậy chỉ ít lâu sau Tịnh Huyên đă phát hiện ra là nước mắt với t́nh yêu gần gắn liền nhau không thể tách rời nhau được. Do đó trong cái cuộc t́nh của hai người, Tịnh Huyên đă nhiều lần phải khóc. Mà Tịnh Huyên th́ lại hay khóc. Vui khóc, buồn khóc, sợ khóc, chia tay cũng khóc, chờ đợi hay trùng phùng đều khóc cả.
Giờ đây hai người lại gặp nhau dưới tán cây xưa, Tịnh Huyên lại khóc. Lúc đó Thu Dương đă là sinh viên năm thứ ba của trường đại học. Chỉ c̣n một năm nữa là ra trường. Chàng to lớn, da ngăm đen đầy sức sống. Vừa gặp nhau, họ đă không dằn được nhớ thương, ôm nhau hôn. Thu Dương nói với Tịnh Huyên:
- Anh nhận được thư em, thật quá ư là sợ hăi. Tại sao nội em lại có thể làm chuyện kỳ cục như vậy, muốn em và Vũ Hàng đại ca lấy nhau? May là chuyện đó không thành. Nhưng anh vẫn cảm thấy nguy cơ chẳng phải đă hết, mà chỉ tạm thời lắng xuống, có thể trở lại bất cứ lúc nào mà anh lại học tận Bắc Kinh. Nội em th́ có thể gả em đi bất cứ lúc nào, đến lúc anh về, th́ e không c̣n cách cứu văn. V́ vậy, chúng ta cần suy nghĩ, t́m ra một biện pháp cứu văn nào đó.
- Trước mắt chuyện đă êm, em phần nào yên tâm. Nội đă gặp sự phản kháng dữ quá, mà giờ đây ở nhà, chỉ c̣n ḿnh em là gái, chắc chắn là nội cũng đang t́m chỗ gả. Nhưng nội là người rất kén chọn, đ̣i hỏi phải môn đăng hộ đối, lại phải chịu đổi họ Tăng để ở rể. Như vậy đâu phải dễ t́m người? V́ vậy em nghĩ, chúng ta nên cố t́m cách kéo dài. Đợi đến lúc anh tốt nghiệp đại học, lúc đó biết đâu nội thấy anh là người trí thức, nên chịu gả em cho anh? Đấy, anh thấy đó, thân thế của Vũ Hàng cũng đâu có ǵ, chỉ nhờ có tài nên nội đă chấm.
Rồi Tịnh Huyên ngước lên nh́n Thu Dương, nói:
- Thôi, chúng ta đừng đề cập đến chuyện đó nữa. Bây giờ hỏi anh, vậy chứ nửa năm qua anh ở Bắc Kinh, có cô nào đeo theo anh không? Và anh có... có...
Thu Dương cướp lời.
- Có giao du với họ không chứ ǵ? Dĩ nhiên là phải có rồi. Mấy cô học ở đại học họ khác xa với các cô ở quê ḿnh. Dân ở Bạch Sa trấn này bảo thủ đến độ có thể bỏ vào bảo tàng viện lịch sử. C̣n con gái Bắc Kinh họ lúc nào cũng chủ động, có mấy cô cũng rất có cảm t́nh với anh.
Tịnh Huyên có vẻ không vui.
- Mấy cô lận à? Họ thế nào? Đẹp không? Học giỏi không? Chắc có tài nữa. à, mà t́nh cảm anh với họ đến mức độ nào rồi?
- à chẳng qua cùng nhau nắm tay, dạo chơi thôi.
Tịnh Huyên nghe nói giậm chân, mắt đỏ hoẹ Thu Dương vội kéo người yêu vào ḷng, kề sát tai nói:
- Coi ḱa, dại không? Trái tim anh đă đầy ắp h́nh ảnh em rồi th́ c̣n chỗ nào để chứa người khác chứ?
Nghe Thu Dương nói, Tịnh Huyên ngước lên nh́n chàng vui sướng.
- Mỗi ngày anh đều nhớ đến em, ngoài ra anh c̣n phải lo học, đâu có th́ giờ mà giao tiếp bạn gái. Mà có giao tiếp th́ họ thấy anh cứ như kẻ mất hồn v́ nhớ em, th́ làm sao họ dám tiến tới chứ?
Tịnh Huyên trề môi:
- Con người anh càng ngày càng hư lúc nào cũng mồm mép!
Thu Dương làm ra vẻ nghiêm chỉnh hơn, nh́n Tịnh Huyên rất lâu nói:
- Anh chẳng có mồm mép. Chẳng qua v́ nhớ em, ngày nào cũng xem lịch tính toán ngày về mà cứ thấy ngày dài như năm. Buổi tối lúc rảnh rỗi, lấy thư của em ra đọc, đọc măi mà chẳng biết chán. Đầu anh lại đầy ứ em, chẳng có một kẽ hở nào để tích lũy người khác. Đừng nói chuyện nắm tay tán gẫu. Anh chẳng làm sao mà nghĩ đến chuyện đó được. Anh người tuy ở Bắc Kinh, nhưng trái tim lúc nào cũng ở cạnh em mà.
Tịnh Huyên chớp mắt, muốn khóc, Thu Dương nói:
- Đừng khóc! Anh không muốn trông thấy em khóc đâu.
Nhưng rồi Tịnh Huyên vẫn khóc. Thu Dương cúi xuống đặt lên môi Tịnh Huyên một nụ hôn nồng nàn. Tịnh Huyên nghe thấy tim đập mạnh, nàng cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Khi Tịnh Huyên về đến nhà, đă trễ hơn thường lệ những nửa tiếng đồng hồ, thấy Tăng lăo phu nhân đă đứng chờ sẵn.
- Con làm sao đi học về trễ thế?
Tịnh Huyên lúng túng:
- Da... hôm nay v́ thầy bận nên đến dạy trễ.
Cũng may là cả nhà chẳng ai hỏi thêm. Chỉ có Mộng Hân là biết chuyện.
Tăng lăo phu nhân nh́n theo bóng Tịnh Huyên, rồi cười nói với bà Văn Tú:
- Ta đă nói rồi, con nhỏ này nó cầm tinh Hồng Loan cao số lắm. Lần đó may mà chuyện đó không thành, bằng không th́ đă lỡ dịp may này rồi, đúng không?
Bà Văn Tú cũng cười, ứng theo:
- Vâng.
Tịnh Huyên nghe nói giật ḿnh quay lại:
- Mẹ và nội nói ǵ đó?
Tăng lăo phu nhân vẫn cười nói:
- Tịnh Huyên này! Ta lúc nào chẳng lo cho con. Hôm nay sẵn đây ta báo cho con biết một tin vui nhé. Nhà họ Cố năm ngoái đă đánh tiếng, tháng trước lại có người đến hỏi, ta đă thay con hỏi họ có chịu ở rể không? Sáng nay họ đă trả lời là chịu...
Tịnh Huyên nghe như có tiếng sét nổ trong đầu. Tăng lăo phu nhân không nh́n thấy sự đổi khác của Tịnh Huyên, tiếp tục nói:
- Thằng đó tên là Cố Chính Phong, bằng tuổi con đấy. Nó là đứa thứ sáu trong nhà người ta đông con nên chẳng quan trọng chuyện bắt rể hay không?
Tịnh Huyên mặt tái không c̣n giọt máu, đầu quay cuồng, trong khi hai chân muốn nhũn ra, nàng lảo đảo muốn té. Mộng Hân phải chạy đến đỡ, nhanh miệng nói:
- Thời tiết lúc này nóng quá, chắc là lại trúng nắng rồi.
Tăng lăo phu nhân nh́n cháu nội, nói:
- Trúng nắng à? Dám lắm đấy, xem nó ḱa, mặt tái xanh. Ta đă nói rồi mà! Thời tiết nóng, đi học làm ǵ? Mộng Hân, con mau đưa nó về pḥng đi. Chuyện hôn nhân đă định rồi, chầm chậm nói cho nó biết cũng không muộn. à mà khoan đă, ở đây ta có thuốc giải nhiệt nè, con mang mấy lọ theo cho nó uống nhé.
Mộng Hân vừa cầm thuốc, vừa d́u Tịnh Huyên về pḥng. Vừa vào đến pḥng của Tịnh Huyên, Mộng Hân nhanh chóng khép cửa lại, rồi quay sang nắm lấy đôi vai Tịnh Huyên vừa lắc vừa nói:
- Tịnh Huyên! Bây giờ hay nhất là cô đừng có để lộ bí mật nào cho ai biết. Nội mà hay được th́ nguy đó. Chuyện hôn nhân lần này, nội đă sắp đặt rồi khó mà thoát được. Cô liệu mà cắt đứt chuyện với Thu Dương đi!
Tịnh Huyên xúc động nói:
- Tôi không thể! Tôi cũng không muốn. Tôi đă yêu bằng cả trái tim ḿnh. Tôi nghĩ rằng ngoài Thu Dương ra, tôi sẽ không c̣n yêu ai nữa, nếu mà nội mà bức, th́ chắc có lẽ tôi chỉ có nước chết.
Quay qua Mộng Hân, Tịnh Huyên van xin:
- Xin chị hăy giúp em. Chị hăy sang nói với nội là em không muốn làm dâu nhà họ Cố. Nếu bây giờ em mà lấy chồng, th́ có nghĩa là em là đứa phản bội, em đă vi phạm điều mà nhà ta có, đấy là trung, hiếu, tiết, nghĩa.
Mộng Hân lúng túng:
- Em và Thu Dương... đă có ǵ chưa? Hai em đă vượt qua mức t́nh cảm b́nh thường hay là... hay là...
- Nếu chị muốn hỏi, là em đă trao thân cho anh Thu Dương chưa, th́ em có thể nói ngay là chưa. Nhưng mà chuyện đó có ǵ quan trọng? V́ trái tim em đă hoàn toàn là của anh ấy rồi.
Mộng Hân vội nói:
- Vậy là tốt, là tốt. Vậy th́ cũng dừng lại ở đây. Tịnh Huyên, em biết đấy, chị chẳng thể nào giúp em được ǵ cả. Chị không những không có lập trường, mà cả tư cách cũng không. Chị biết là em đang đau khổ, chị biết rơ hơn ai hết điều đó. Chị cũng đă từng trải qua những nỗi khổ đau kia. Nhưng mà em nên biết một điều. Đă là người nhà họ Tăng th́ đă có sẵn một bi kịch. Đó là định mệnh và chẳng bao giờ thoát ra được. Nếu em cố t́nh muốn thoát, th́ chỉ tổ sứt đầu bể trán chứ chẳng có tác dụng ǵ đâu. Thôi, hăy nghe chị.
Tịnh Huyên vẫn hy vọng:
- Thế nếu anh Thu Dương cũng đồng ư ở rể th́ sao? Hay là em đi t́m anh Dương ngay, nói với anh ấy cho người đến nhà cầu thân? Anh Dương c̣n có điều kiện vượt trội hơn cả tay họ Cố kia mà. Đúng rồi, em sẽ nói với anh ấy, và lúc đó nhờ chị với anh Vũ Hàng hổ trợ nhé. Cha th́ rất nghe lời anh Hàng. Em sẽ điện cho anh Hàng, để anh ấy về ngay.
Mộng Hân bi ai nói
- Em muốn nhờ anh Vũ Hàng à? Chính anh ấy c̣n không tự cứu được ḿnh, làm sao cứu được em?
Mộng Hân nói đến đây, chợt thấy ḿnh lỡ lời, vội vă nói khác đi:
- Tịnh Huyên! Con đường mà em định đi, nó tràn đầy gian nan đau khổ. Tỉnh ngay đi! Chị rất mong mỏi rồi em sẽ có một gia đ́nh hạnh phúc, một cuộc hôn nhân tốt đẹp. Nhưng mà những điều em nói, làm chị lo sợ. Chị sợ là em và Thu Dương sẽ rơi vào cảnh tuyệt vọng. Sống mà như chết. Đừng, dừng em! Đừng để bi kịch đó xảy ra. Em hăy b́nh tĩnh suy nghĩ đi, được không?
Tịnh Huyên lắc đầu.
- Không! Không! Chị đă không giúp được em, th́ phải nghĩ hộ em chứ? Đừng để em lại lâm vào cảnh tương tự như chị. Em không muốn cúi đầu trước định mệnh đâu. Chị hăy nh́n lại xem. Vâng lời của gia đ́nh, hôn nhân có mai mối đàng hoàng, nhưng chị có hạnh phúc không? Hay cuộc đời chị hoàn toàn tăm tối. Em sợ lắm. Em không muốn ḿnh bị sắp đặt. Nhứt định phải t́m ra một giải pháp, nhất định phải cứu lấy ḿnh.
Mộng Hân thấy Tịnh Huyên đă cương quyết như vậy, th́ không biết nói thế nào nữa?
Măi đến tuần lễ sau, Tịnh Huyên mới lấy cớ đi học họa để mà gặp lại Thu Dương. Thu Dương đă biết chuyện, ḷng nóng như lửa đốt, Dương hỏi:
- Sao? Nhà họ Cố đă thuận ở rể và cuối tháng này làm lễ đính hôn à?
- Vâng. Chuyện đó làm em rối tung lên. Mà măi đến hôm nay mới được gặp anh. Em hỏi anh, vậy chứ anh có muốn ở rể không?
Thu Dương ngạc nhiên hỏi lại:
- Anh à?
Tịnh Huyên tiếp:
- Chúng ta bây giờ chỉ c̣n con đường đó. Nếu anh mà thật sự yêu em, muốn có em, th́ chỉ c̣n một cách là anh phải cố thuyết phục ba mẹ anh đến gặp nội mà cầu thân. Chuyện phải làm trước cuối tháng. Chỉ có cách tranh nhau với nhà họ Cố mới có hy vọng mà thôi.
Thu Dương chau mày suy nghĩ, rồi nói:
- Có hy vọng ư? Làm sao có được hy vọng chứ? Điều thứ nhất, gia đ́nh anh không chịu để anh ở rể, đó là bước đầu trở ngại, mà em th́ cương quyết bắt rể. Thứ hai, gia đ́nh em đâu có xem gia đ́nh anh ngang hàng. Em c̣n nhớ chuyện chị Thu Đồng không? Chị ấy chỉ muốn đóng vai thiếp nhỏ bé thôi, mà c̣n không được. Chết rồi lại chẳng được vào từ đường. Chuyện cũ đó, măi măi anh không bao giờ quên.
Thu Dương càng nói càng xúc động:
- Trước khi anh yêu em. Lúc đó anh chỉ biết có t́nh yêu mà không suy nghĩ ǵ cả, để t́nh cảm tự phát, không vận dụng lư trí, nhưng từ lúc vào đại học. Anh có điều kiện suy nghĩ, anh mớ thấy là tương lai chúng ta quá mịt mù, rồi nó sẽ đi đến đâu? Đến lúc chuyện anh Vũ Hàng bị ép phải lấy em, anh càng thấy nhức đầu. Lần trước gặp em, anh đă nói, chúng ta phải tính chuyện lâu dài. Không ngờ chuyện chưa tính được, th́ chuyện này xảy ra. Anh thấy là...
Thu Dương ngưng một chút, rồi cương quyết:
- Anh thấy là hai chúng ta chỉ c̣n một con đường để chọn, đó là cùng bỏ trốn.
- Bỏ trốn?
Tịnh Huyên tṛn mắt, lời của Thu Dương quá bất ngờ, nhưng Thu Dương vẫn b́nh tĩnh.
- Phải, chỉ c̣n có cách đó. Nhưng trước mắt em đừng nói ǵ cho nhà em biết, anh cũng vậy, mọi thứ phải giữ bí mật. Sau khi chúng ta chuẩn bị xong, sẽ ra đi.
Tịnh Huyên do dự.
- Nhưng mà... Chúng ta sẽ đi đâu? Đến Bắc Kinh à?
Thu Dương lắc đầu:
- Bắc Kinh th́ không được. Nhà em mà biết chuyện em ra đi với anh, nơi đầu tiên mà họ t́m đến, sẽ là Bắc Kinh đấy.
- Nhưng mà như vậy... chuyện học của anh bị lỡ dở th́ sao?
Thu Dương nhăn mặt:
- Giờ phút này mà c̣n nghĩ đến chuyện học hành ǵ nữa? Chuyện học, lúc nào có cơ hội, học không được sao? C̣n nếu để mất em, là mất hết.
Tịnh Huyên nh́n Thu Dương, càng nghĩ càng bối rối:
- Nhưng mà... nhưng mà ngoài Bắc Kinh và Bạch Sa trấn ra, ḿnh c̣n biết nơi nào đâu? Ở nơi xa lạ rồi chúng ta sống bằng nghề ǵ?
- V́ vậy mà anh mới nói với em, là chúng ta cần phải chuẩn bị. Trước tiên là ta phải có tiền, đi bằng đường sông, đường sắt, đường bộ ǵ ta cũng phải dùng tiền cả. Điểm thứ hai, nơi chúng ta đến phải là một thành phố lớn dễ kiếm việc làm. Anh hiện đang tuổi thanh niên sung sức, anh lại không sợ khổ th́ hẳn là công việc cũng không khó kiếm lắm đâu.
Dương nh́n thẳng vào mắt Tịnh Huyên:
- Tịnh Huyên, em nhắm thử xem, có thể cùng anh chịu cực chịu khổ được không? Lần đi này với anh, em sẽ không c̣n được sống trong cảnh nhung lụa có người hầu hạ nữa đâu nhé.
Tịnh Huyên nói
- Có cực khổ thế nào em cũng chịu được. Miễn là được ở bên cạnh anh. Có anh là không có khổ, mà có khổ em cũng biến nó thành hạnh phúc!
Thu Dương gật đầu.
- Em nói đúng. Nếu em và anh cùng một quyết tâm, th́ anh sẽ không chần chừ ǵ nữa, mà xúc tiến công việc ngay bây giờ.
Tịnh Huyên chợt lo lắng.
- Mà ở đâu anh có tiền? Riêng em th́ hoàn toàn không có tiền đâu. V́ cha và nội cho rằng em không biết xài tiền, nên hàng ngày chẳng chọ Có điều em cũng có c̣n một ít nữ trang, có thể bán được.
Thu Dương lắc đầu:
- Nữ trang trong nhà em vừa đưa ra là người ta sẽ biết xuất xứ, ngay tại trấn Bạch Sa này có hai tiệm vàng, th́ đều là của nhà em, nên không bán được. Có điều em có thể mang nó theo pḥng thân. C̣n trước mắt, anh đang có một số tiền dành đóng học phí đang để ở pḥng mẹ. Anh sẽ cố lấy ra, dù ǵ giờ đây cũng không cần học. Thế này, thứ ba tuần sau c̣n ở đây, anh sẽ cho em biết kế hoạch của anh. Hôm đó bằng mọi giá em phải ra gặp anh nhé.
Tịnh Huyên gật đầu. Hai người lại ôm nhau, họ đă có sự quyết định dứt khoát, nên sau đó rất yên tâm, khi quay trở về nhà.
Thu Dương bỏ ra ba ngày thăm ḍ. Và cuối cùng đă hoạch định xong kế hoạch. Chàng quyết định sẽ đến Thượng Hải. V́ đây là thành phố lớn nhất nước. Hai người mà có đến đó, cũng giống như hai hạt cát trong biển rất khó mà truy t́m. Kế hoạch định xong, nhưng khi tính toán lại mới thấy giá tiền xe tàu đều rất cao. Có thể ngốn gần hết số tiền mà hai người có được. Chỉ c̣n cách là trộm thêm tiền của cha mẹ thôi.
Nhưng cái số của Thu Dương như rất đen, Trác lăo má mấy hôm đó cứ ở măi trong nhà. Thu Dương chẳng có cách nào vào được pḥng mẹ. Dương biết tiền để ở dưới giường mà chẳng cách nào lấy được. Dương chờ thêm hai hôm nữa, ḷng nóng như lửa đốt. Mẹ vẫn ở nhà, không có cách ǵ khác hơn. Nửa đêm hôm đó chàng chui vào pḥng của Trác lăo gia và Trác lăo má, không ngờ v́ không phải là ăn trộm chuyên nghiệp, tiền th́ Trác lăo gia lại bỏ trong chiếc hộp sắt tây dưới gầm giường. Lúc lấy đă gây tiếng động, kết quả là Thu Dương đă bị bắt quả tang.
Cả nhà họ Trác thức giấc, Trác lăo gia giận dữ tát cho Dương một tát tai, hét:
- Con điên rồi ư? Tại sao con lại trộm? Số tiền này của con, con lấy nó đi làm ǵ? Con lên thủ đô rồi học đ̣i tật xấu ư? Phải không? Con đă cờ bạc, hút sách? Hay là làm ǵ? Hăy nói thật ta rơ.
Thu Quư th́ càng giận hơn:
- Nhà này ai cũng làm lụng cực khổ, không dám ăn, không dám mặc, cố để dành tiền cho ngươi ăn học, vậy mà ngươi lại trộm cắp. Mi đúng không c̣n là người nữa rồi.
Trác lăo má đau khổ:
- Tại sao cần tiền con lại không nói mà lại đi ăn trộm? Con cần bao nhiêu tiền? Cần tiền đó để làm ǵ? Hăy nói cho mẹ biết, mẹ sẽ cho con. Mẹ không tin là con có thể làm chuyện xấu như vậy.
Và như vậy cả nhà vây quanh Dương mắng chửi, trách móc Dương, làm cho Dương không biết làm sao nữa. Cuối cùng đành phải nói thật, chuyện t́nh của ḿnh với Tịnh Huyên cho cả nhà nghe. Không chỉ kể chuyện yêu nhau mà c̣n thú thật cả ư định cùng nhau bỏ trốn nữa.
Lời tự thú đó làm cho cả nhà ngơ ngác.
Trác lăo gia ngồi phịch xuống đất, hai tay ôm lấy đầu, lời tự thú của Dương như một tiếng sét. C̣n Trác lăo má th́ khóc to, kêu trời kêu đất, kêu cả hồn của Thu Đồng. Trong khi Thu Quư không dằn được cơn giận, đă lấy roi ra quất liên tục lên người Thu Dương. Vừa quất vừa nói:
- Tao phải đánh chết mày, loại người không ư thức, không biết tiến thân. Cả trấn Bạch Sa này thiếu ǵ con gái sao ngươi không chọn, lại đụng đến điều tối kỵ. Mi muốn gây sự, muốn làm khổ cả nhà nữa ư? Mi có điên không? Không những chọc giận người ta, mà c̣n muốn dẫn con gái người ta trốn đi nữa. Mi chẳng cần cha cần mẹ nữa à? Học hành đầy bụng mà cái đầu lại toàn cứt. Thật tức chết đi mất. Mấy năm nay lo cho ngươi ăn học nên người, rốt cuộc chỉ là công toi.
Thu Dương vừa né đ̣n, vừa biện bạch:
- Em nào có quên ơn cha mẹ và anh. Em bỏ đi là chuyện hết sức bất đắc dĩ. Em chỉ định trốn đến một nơi an toàn nào đó. Hai đứa lấy nhau, rồi em sẽ cố làm việc kiếm tiền. Sau đó rước cả nhà lên. Em xin thề đó là sự thật. Con không bao giờ quên ơn gia đ́nh.
Thu Quư vừa đánh em, vừa nói:
- Trả ơn cái con khỉ! Mày dẫn đại tiểu thư nhà người ta đi, gia đ́nh họ sẽ diều tra ra, và lúc đó cả nhà chỉ c̣n nước chết. Hiện tại, cả nhà ta c̣n ăn cơm của nhà họ Tăng cơ mà? Mi biết rơ chứ? Bây giờ ngươi lấy sạch tất cả th́ nhà này sẽ sống bằng ǵ chứ?
Trác lăo gia lúc đó cũng đứng dậy, chỉ vào mặt Thu Dương nói:
- Thôi được rồi, được rồi. Xem như năy giờ ta chẳng nghe con nói ǵ cả. Con cho là cuối tháng này họ sẽ làm lễ đính hôn phải không? Vậy th́ bắt đầu từ bây giờ con phải ở yên trong nhà, không được bước một bước ra ngoài. Măi đến lúc họ làm lễ xong, c̣n con phải dẹp bỏ hết những ư tưởng lộn xộn đó, rồi quay về Bắc Kinh học tập. Ta tha cho!
Thu Dương lắc đầu:
- Con không thể làm thế được. Ban năy con nói thật hết cho cha mẹ và anh nghe, là để t́m cách giúp con. Chứ nếu mất Tịnh Huyên là con mất tất cả. Con sẽ điên mất. Bằng mọi giá phải cứu Tịnh Huyên, cứu cả con. Đó cũng là cách cứu cả nhà. Con sẽ mở ra một chân trời mới. Sau này cả nhà sẽ không c̣n phải dựa vào nhà họ Tăng mà sống nữa. Hăy cho tiền con, cha mẹ sẽ không phải hối tiếc.
Vừa nói Thu Dương vừa đưa tay lên, định chụp chiếc hộp đựng tiền. Trác lăo gia thấy thằng con hành động như kẻ điên, giận dữ:
- Con định cướp tiền của gia đ́nh ư?
Thế là ông đánh cho Dương mấy roi, mà càng đánh, ông lại càng giận thằng con vô t́nh, chỉ biết t́nh yêu trai gái chứ chẳng nghĩ đến điều ǵ khác, nên ông đánh không chút nương taỵ Chỉ ít phút sau, người Dương đă đầy thương tích. Trác lăo má thấy vậy không đành ḷng, kêu lên:
- Đừng đánh nữa! Đừng có đánh nữa! Chúng ta đă mất một đứa con rồi, đừng để mất thêm. Số tôi rơ khổ, cứ nợ nhà họ Tăng hoài. Mất một đứa con chưa đủ, bây giờ lại thêm một thằng con trai nữa. Trời ơi!
Hôm ấy, Thu Dương bị đánh một trận bán sống bán chết. Chàng phải nằm liệt giường. Trác lăo má được lệnh phải nhắc ghế ngồi cạnh giường canh chừng không để Dương ra cửa. V́ vậy, khi Tịnh Huyên đến điểm hẹn cũ t́m Dương th́ không gặp được chàng.
Tịnh Huyên đứng đấy đợi rất lâu mà chẳng thấy Dương đâu. Nàng biết Dương không phải là người lỗi hẹn nên nghi ngờ. Linh tính cho Tịnh Huyên biết hẳn có điều ǵ không may xảy ra. Nàng lo lắng rồi sợ hăi và không c̣n chờ được, tức tốc chạy đến nhà họ Trác. Khi nhà họ Trác thấy Tịnh Huyên t́m đến th́ rất lo sợ Thu Quư lên tiếng:
- Cô c̣n đến đây t́m hắn làm ǵ nữa? Cô là thân cành vàng lá ngọc, sao cô không biết bảo vệ cái danh dự của ḿnh. Cô đi đi! Đi nhanh đi cho chúng tôi nhờ.
Thu Dương biết Tịnh Huyên đến, ḷng rối trăm bề, vội vă từ trong pḥng xông ra, đau khổ nói:
- Tịnh Huyên, anh đă thất bại, anh đă để lộ tất cả kế hoạch rồi.
Tịnh Huyên nh́n Thu Dương mà ḷng tan nát:
- Tại sao người anh lại nông nỗi này chứ?
Lúc đó Trác lăo phu má như có người trợ sức, phân trần với Tịnh Huyên:
- Đấy thấy chưa, cha và anh nó đấy, đă đánh thằng nhỏ một trận bán sống bán chết.
Cơn giận lại nổi lên bà nói:
- Thôi, cô đừng quấy rày nó nữa. Cô hăy buông tha nó đi. Tại sao gia đ́nh cô cứ ám măi chúng tôi, để chúng tôi không thể sống yên ổn được vậy?
Rồi bà quỳ xuống, dập đầu trước mặt Tịnh Huyên:
- Cô Tịnh Huyên, tôi lạy cô, xin cô hăy rộng lượng, tha cho chúng tôi nhờ. Chúng tôi là những người nghèo khổ bần cùng làm sao xứng với cô chứ. Một Thu Đồng đă v́ nhà cô mà phải bỏ mạng rồi. Cô hăy đi đi. Tích thêm một chút ân đức, đừng hại thêm thằng Thu Dương của chúng tôi nữa. Tôi xin dập đầu lạy cô đây.
Tịnh Huyên há hốc nh́n, nước mắt chảy dài. Nàng không ngờ t́nh h́nh lại nghiêm trọng đến như vậy. Nàng cúi xuống dỡ Trác lăo má lên, nhưng Trác lăo gia đă vội vă bước tới kéo Tịnh Huyên ra ngoài cửa, miệng nói:
- Gia đ́nh cô là một gia đ́nh cao quư có cổng sắc phong. Sao cô lại có thể hành động buông thả như vậy? Nếu cô không muốn sống, th́ phải để chúng tôi sống chứ? Cô hăy đi đi, đừng để tôi nói thêm những lời khó nghe nữa.
Thu Dương chạy theo ra cổng. Thu Quư thấy vậy lấy cây định đánh em. Vừa quơ cây dọa, vừa nói:
- Cái thằng vô tích sự, hư đốn. Tao sẽ đập găy chân mày. Tại sao mày c̣n chưa bỏ ư định theo nó nữa chứ?
Nhưng Thu Dương vẫn không quay lại, tức quá Thu Quư đánh thật. Dương không chịu nổi té nhào. Tịnh Huyên thấy vậy chịu thua, vừa khóc vừa bỏ chạy. Thu Dương lồm cồm đứng dậy nói theo:
- Tịnh Huyên! Tịnh Huyên! Anh thề với em, ḷng anh không hề thay dổi. Em hăy đợi anh! Anh nhất định sẽ t́m được cách, đừng có nản ḷng, anh thà chết, chứ không thể sống thiếu em được.
Tịnh Huyên nghe mà ḷng đau như cắt. Nàng vừa chạy vừa khóc và như thế về đến nhà.
Lúc Tịnh Huyên về đến nhà th́ đă thấy một cảnh nhốn nháo đang xảy ra. Th́ ra cũng tại con A đầu Lục Châu, nó đứng ở dưới cổng sắc phong chờ Tịnh Huyên, chờ măi đến khi thấy trời sụp tối, mà lại chẳng thấy bóng người, nên lo lắng quay lại nhà thầy Điền t́m. Khi đó, mới phát hiện ra là hôm nay Tịnh Huyên không có học. Nó hoảng hốt quay trở lại nhà. V́ vậy mà chuyện Tịnh Huyên viện cớ học, để đi chơi, cả nhà đều biết. Và mọi người vội vă đổ xô đi t́m. Lục Châu mang tiếng đưa tiểu thơ đi học, lại không giữ được tiểu thơ, nên bị mắng chửi thậm tệ.
Giữa lúc đó th́ Tịnh Huyên về đến nhà. Nghe nói Tịnh Huyên đă về, mọi người lại đổ dồn đến ṭa đại sảnh. Bấy giờ Tịnh Huyên vẫn c̣n bơ phờ với nước mắt. Ai cũng nghĩ là Tịnh Huyên đă bị đám côn đồ ghẹo phá. Chỉ có Mộng Hân là lo lắng. Biết là chuyện chẳng che giấu được rồi.
Tăng lăo phu nhân, bà Văn Tú, ông Mục Bạch cùng nhau xem xét xem Tịnh Huyên có bị thương chỗ nào không. Lăo phu nhân chưa kịp hỏi th́ Tịnh Huyên đă quỳ sụp xuống, một tay nắm vạt áo của nội, một tay nắm vạt áo của mẹ Vừa khóc vừa nói:
- Nội ơi! Cha mẹ Ơi! Các người hăy cứu con! Con không muốn gả cho cái tay họ Cố đó dâu. Con đă yêu người khác. Mấy năm qua, con cùng vui cùng buồn với anh Thu Dương, t́nh cảm con đă sâu đậm đến độ không thể không lấy anh ấy được. Con không thể sống cùng người khác.
Lời của Tịnh Huyên như một quả bom nổ tung giữa nhà làm cho người người đều tái cả mặt. Nhất là lăo phu nhân. Cây gậy trong tay bà run rẩy. Bà nói:
- Con vừa nói ǵ vậy? Hăy lặp lại cho ta nghe xem!
Tịnh Huyên chẳng giấu giếm ǵ cả.
- Nội! Con biết là nhà ta có thành kiến rất đậm với gia đ́nh của nhà họ Trác. Nhưng con chỉ có thể sống được với Thu Dương. Con chỉ có hạnh phúc với anh ấy, c̣n bằng không chắc con sẽ chết mất. Con thà chết chứ không lấy một ai khác ngoài anh Dương. Lần trước con không chịu lấy anh Vũ Hàng cũng v́ anh Dương. Ngay Vũ Hàng con c̣n chưa chịu, th́ làm sao con chịu lấy một người như Cố Chánh Phong chứ? Nội! Xin người hăy chấp nhận lời của con. Chúng con chẳng thể làm khác được.
Bà Văn Tú ngă phịch người xuống ghế, lẩm bẩm:
- Trời ơi! Tôi không tin! Tôi làm sao có thể tin chuyện như vậy lại xảy ra được chứ?
ông Mục Bạch buồn hơn. Ông như bị hụt hẫng. Cái gia phong nhà này hẳn là có vấn đề. Tại sao trước đó có chuyện Vũ Hàng và Mộng Hân, bây giờ lại có chuyện Tịnh Huyên và Thu Dương nữa. Măi một lúc sau lư trí và uy quyền mới trở lại. Tăng lăo phu nhân gơ mạnh gậy xuống đất, nói lớn:
- Tịnh Huyên! Hăy câm miệng ngay cho tạ Những lời nói vô liêm sỉ, xấu xa kia làm sao có thể thốt ra từ miệng của một tiểu thư có học, con nhà khuê các như ngươi chứ?
Tịnh Huyên bi ai gào lên.
- Nội! Con không thích là tiểu thư khuê các ǵ cả. Con chỉ là đứa con gái b́nh thường đang đau khổ...
Tịnh Huyên c̣n chưa dứt lời, th́ lăo phu nhân đă cho một gậy lên lưng nàng. Tịnh Huyên đau quá ngă lăn xuống đất. Tăng lăo phu nhân chưa hết cơn thịnh nộ, lớn tiếng:
- Người đâu! Hăy đem nhốt nó vào từ đường cho ta! Nó phải quỳ trong đó để suy gẫm. Để thấy cái đúng cái sai! C̣n Mục Bạch! Con hăy đưa một đám người đến nhà họ Trác, bắt thằng Trác Thu Dương về đây cho tạ Ta không thể nhẫn nại được nữa. Với cái bọn vong ân phụ nghĩa kia, để kéo dài măi thế này, chẳng khác nào nuôi ong tay áo, rồi sẽ mang họa. Con hăy đi ngay đi!
- Đừng làm vậy! Nội ơi nội!
Tịnh Huyên vừa lạy vừa khóc, nhưng nàng vẫn bị thím Trương và má Du kéo đến từ đường, đem nhốt trong ấy.
Kết quả của chuyện đó là. Sự rạn nứt giữa nhà họ Tăng và họ Trác chẳng hàn gắn được. Cả cái bài vị của Thu Đồng trong từ đường cũng bị ném bỏ ra ngoài. Công việc của Trác lăo gia và Thu Quư bị hủy, họ đành thất nghiệp. C̣n Thu Dương th́ bị mang đến nhà họ Tăng chửi mắng cho một mách. Nhưng c̣n may là với quan niệm “chuyện xấu dạy trong nhà, chứ không để lộ ra ngoài” và nhờ sự năn nỉ của ông Mục Bạch, Thu Dương mới không bị cho vào tù. Riêng với Tịnh Huyên th́ ba ngày ba đêm bị nhốt trong từ đường mới được thả ra. Nhưng Tịnh Huyên là cô gái kiên cường, nên khi được ra, lại bắt đầu tuyệt thực, nàng không ăn uống ǵ cả. Nằm liệt giường, sức khỏe càng ngày càng suy yếu. Mộng Hân ngồi cạnh chăm sóc, khuyên nhủ thế nào, Tịnh Huyên cũng không nghe.
Tăng lăo phu nhân đâu chịu thua, bà cương quyết nói:
- Ta thà là mất đi một đứa cháu, c̣n hơn là có cháu mà lại mất nết lăng loàn.


Chương 12

Và trong lúc gia đ́nh họ Tăng đầy cảnh lộn xộn, Tịnh Huyên lại đang tuyệt thực, th́ Vũ Hàng lại trở về. Khi Vũ Hàng biết chuyện của Tịnh Huyên, chàng cũng bất ngờ không kém. Ông Mục Bạch chẳng c̣n hơi sức đâu mà nghĩ đến chuyện của Vũ Hàng với Mộng Hân mà tập trung cách để lo cho Tịnh Huyên, v́ nàng tuyệt thực đến nay đă là năm hôm. Bà Văn Tú cũng ngồi cạnh giường khóc đến sưng cả mắt.
- Con ơi con! Hăy tỉnh táo suy nghĩ lại đi. Mất một ḿnh Thu Dương, đâu bằng mất cả t́nh thương của gia đ́nh. Con phải nghĩ đến mẹ chứ? Mẹ là người khổ tâm nhất. Mẹ đă mất Tịnh á, Tịnh Nam, mẹ chỉ c̣n độc nhất một ḿnh là con. Không lẽ con lại nhẫn tâm không nghĩ đến mẹ luôn?
Những lời đó hoàn toàn vô nghĩa với Tịnh Huyên. V́ Tịnh Huyên đă quyết định thà chết hơn là sống.
Ngoại trừ lăo phu nhân, c̣n cả nhà, ai cũng xuống nước năn nỉ Tịnh Huyên, nhưng nàng nằm đấy, mắt vẫn nhắm. Mộng Hân cho bé Thư Tịnh mang sữa đến cạnh Tịnh Huyên, gọi:
- Cô Tịnh Huyên ơi! Cô uống một miếng sữa đi. Cô uống rồi con sẽ hát cho cô nghe. Được không?
Hàng ngày, Tịnh Huyên rất yêu bé Thư Tịnh, nhưng hôm nay nàng cũng để mặc con bé nói măi mà không buồn trả lời. Vũ Hàng là người hiểu cái tâm trạng lúc đó của Tịnh Huyên hơn ai hết. Chàng lại là người đi xa mới về, nên được lệnh của lăo phu nhân vào khuyên Tịnh Huyên. Vũ Hàng vào pḥng thấy cả nhà đông đủ bên giường Tịnh Huyên. Chàng chẳng nói ǵ, bước tới cúi người xuống bắt mạch cho nàng. Nh́n thấy cái vóc dáng gầy guộc v́ mất nước của Tịnh Huyên, chàng không dằn được đau xót và giận dữ muốn giết ngay lăo phu nhân! Chàng tiếp tục quan sát đồng tử của Tịnh Huyên. Vỗ nhẹ lên má nàng, rồi nói nhỏ:
- Tịnh Huyên, hăy mở mắt ra, xem thử ai này? Vũ Hàng đại ca, em chẳng thấy ư?
Tịnh Huyên nghe nói mở mắt ra. Cái nh́n buồn thảm, cầu viện rồi tiếp tục nhắm. Vũ Hàng lại kề sát vai nói:
- Nghe nói này. Bây giờ em rất suy nhược v́ thiếu dinh dưỡng, lại thiếu cả nước. Nếu em để t́nh trạng này mà kéo dài, th́ em sẽ chết thôi. Mà chết khô th́ xấu xí lắm. Anh đă trở về đây, anh sẽ không đồng ư để cho em chết như vậy đâu, nên sẽ tiêm thuốc cho em.
Tịnh Huyên quay mặt vào trong, biểu thị một sự phản đối. Vũ Hàng mặc cho Tịnh Huyên phản đối bảo người đun nước luộc ống tiêm. Sau đó chàng ra lệnh cho mọi người ra ngoài hết, chỉ giữ lại một ḿnh Mộng Hân phụ việc.
Vũ Hàng nói với Mộng Hân:
- Em giữ thật chặt tay cô ấy để anh tiêm tĩnh mạch nhé.
Mộng Hân y lời giữ tay Tịnh Huyên. Tịnh Huyên tiếp tục phản đối, miệng th́ thào nói:
- Đừng! Đừng! Tôi không cần đâu. Hăy để cho tôi chết đi! Hăy để tôi chết!
Vũ Hàng tay cầm ống tiêm, kề sát tai Tịnh Huyên nói:
- Hăy nghe lời anh gắng mà sống. C̣n sống là c̣n có cơ hội làm lại. Em hiểu anh chứ?
Vũ Hàng nói giọng đầy tin tưởng, làm cho Tịnh Huyên phân vân. Nàng nh́n thẳng vào mắt ông anh nuôi, rồi hai ḍng lệ chảy dài. Tịnh Huyên không c̣n phản đối nữa... Nàng nằm yên để cho Mộng Hân giữ tay, để cho Vũ Hàng tiêm một liều thuốc bổ. Công việc tiến hành suông sẻ. Mọi người đứng ngoài thở ra nhẹ nhơm. Vũ Hàng tiêm xong, liếc nhanh nh́n Mộng Hân. ánh mắt của chàng đầy t́nh cảm như muốn nói nhiều thứ khiến Mộng Hân phải quay đi, nhưng ḷng tràn ngập niềm vui sướng. Vũ Hàng đứng lên nói với bà Văn Tú:
- Mẹ hăy vào nhà bếp nấu giùm cho Tịnh Huyên một ít xúp nhưng phải nhớ là thịt lúc này không có lợi, v́ nó có nhiều mỡ quá. Bộ máy tiêu hóa của Tịnh Huyên đă mấy ngày không làm việc, nên chẳng tiếp thụ dược đâu. Nếu có thể mẹ nấu xúp cá hay tôm cũng được. Nhớ cho thêm một chén trứng chưng nữa nhé.
- Được rồi, được rồi!
Bà Văn Tú thấy Huyên đă chịu phép, nên mừng rỡ đi vào bếp ngaỵ Vũ Hàng đă nói cho bà yên tâm:
- Mẹ làm ngay nhé. Có con ở đây, nếu Tịnh Huyên vẫn không chịu ăn th́ con sẽ tiếp tục tiêm thuốc bổ cho nó. Con không để nó chết đâu. Nhưng mà dù ǵ tiêm thuốc cũng không bằng ăn đâu, mẹ a.
Khi bà Văn Tú đi rồi, Vũ Hàng kéo một chiếc ghế để sát người Tịnh Huyên. Chàng bắt đầu nói rất nhiều, nhưng chỉ để cho riêng Tịnh Huyên nghe. Những lư lẽ của Vũ Hàng đầy thuyết phục. V́ vậy khi bà Văn Tú mang xúp lên, th́ Tịnh Huyên đă hoàn toàn thay đổi và không hiểu là có phải nhiều ngày quá không ăn hay không, Tịnh Huyên đă nuốt dù nuốt một cách khó khăn mới hết chén xúp. Có điều chuyện ấy đă khiến mọi người có mặt xúc động. Tăng lăo phu nhân nghe nói Tịnh Huyên đă chịu ăn, bà cũng chẳng nói ǵ, lẳng lặng đến bàn phật thắp hương.
Tối hôm ấy, Mộng Hân trở về pḥng ḿnh chưa được bao lâu th́ nghe thấy tiếng gơ cửa. Từ má ra mở. Vừa nh́n thấy Vũ Hàng, đă sợ hăi, khép lại ngaỵ Khép cửa xong, bà đứng bên trong năn nỉ:
- Vũ Hàng thiếu gia, xin người đừng có đến đây. Có chuyện ǵ cần, sáng mai hăy nói. Bây giờ khuya lắm rồi, đừng để tiểu thư chúng tôi phải gặp nạn.
Nhưng Vũ Hàng đă đẩy mạnh cửa, cố tḥ đầu vào, nói:
- Mộng Hân, mau ra đây. Em hăy yên tâm, mọi người hiện đang ở pḥng của Tịnh Huyên, c̣n nội th́ đang bận thắp hương ở từ đường. Chẳng ai biết anh đến đây đâu. Thời gian của chúng ta chẳng có bao nhiêu. Anh lại có chuyện này rất quan trọng muốn nói. Ra ngay đi.
Mộng Hân c̣n đang do dự. Từ má nghe vậy, vội vă kéo tay Vũ Hàng vào trong nói:
- Thôi được rồi. Có ǵ th́ nói nhanh đi, đừng kéo dài nhé, để tôi canh chừng cho.
Rồi Từ má bước ra, khép cửa lại. Vũ Hàng đứng đối diện với Mộng Hân, một phút yên lặng đầy nhớ thương...
- Mộng Hân, em gầy đi nhiều lắm.
Mộng Hân xúc động:
- Anh cũng vậy.
Chỉ hai câu đó đă hàm bao nhiêu ư. Rồi không dằn được, cả hai lại ngă vào ḷng nhau. Vũ Hàng nghẹn lời:
- Mộng Hân, anh nhớ em. Nhớ em vô cùng, nhớ đến độ không biết phải làm ǵ nữa.
Câu nói của Vũ Hàng làm Mộng Hân ứa nước mắt, nhưng rồi nàng cũng tỉnh táo lại, vội đẩy Hàng ra, nói:
- Xem ḱa, anh vừa mới về là bao nhiêu sự cố gắng của em đă tan ra tro bụi.
- Điều đó cho thấy là em vô cùng yêu anh. Anh rất cảm ơn em.
Rồi Vũ Hàng lấy trong túi ra hai tấm vé tàu:
- Em xem này! Đây là tương lai của hai chúng tạ Anh đă sắp xếp mọi thứ.
Mộng Hân không hiểu, ngạc nhiên:
- Cái đó là ǵ vậy?
- Hai tấm vé tàu.
- Vé tàu à?
- Đúng vậy. Nó sẽ khởi hành từ Thượng Hải sang nước Anh. Vào ngày hai mươi lăm tháng bảy. Em yên tâm, anh không quên bé Thư Tịnh đâu. Trẻ con th́ không cần vé, nên chỉ cần hai vé là đủ. Riêng về Từ má th́ anh cũng đă nghĩ kỹ rồi. Nếu bà ấy chịu cùng đi với chúng ḿnh th́ anh sẽ đánh điện cho linh mục Giang nhờ mua thêm một vé. C̣n nếu không th́ anh sẽ cho bà ấy một số tiền dưỡng già. Chuyện này không thể chần chừ được, em phải quyết định ngay.
Mộng Hân nghe Vũ Hàng nói là choáng ngaỵ Nàng vịn tay vào bàn ngồi xuống, người như ngạt thở.
- Mộng Hân, thời gian chúng ta rất ngắn, anh không thể dông dài. Linh mục Giang đă biết hết chuyện của chúng ḿnh, ông ấy cũng hết sức ngạc nhiên. Ông ấy nói ở các nước âu Mỹ từ lâu đă có cuộc vận động cho quyền phụ nữ. C̣n ở Trung Quốc lại khác, quan niệm đạo đức cũ đă khóa chặt người phụ nữ trong kiếp nô lệ. Người đàn bà góa chồng rồi cũng không có quyền tái giá. Với ông th́ t́nh yêu giữa anh và em là một t́nh yêu b́nh thường, không có ǵ là sai trái hay xấu xạ V́ vậy em đừng có mặc cảm. Cũng không có ǵ là xấu hổ. Anh sẽ đi chuẩn bị phương tiện xe cộ tàu bè ngaỵ Có thể mười lăm tháng bảy này ta sẽ khởi hành. Đầu tiên là sẽ đến Hàng Châu. Ở đấy linh mục Giang sẽ cử hành lễ cưới cho chúng tạ Sau đó ta sẽ đáp chuyến tàu tốc hành đến Thượng Hải. Nếu linh mục Giang không nói, th́ chắc chắn là họ sẽ không biết chúng ở đâu. Sau đó chúng ta sẽ lên tàu, đến nước Anh. Đó là một nơi mà chẳng có cổng sắc phong nào có thể bóp nghẹt tạ Ở đó ta sẽ làm lại từ đầu. Xây dựng một gia đ́nh hạnh phúc.
Vũ Hàng nói một cách hứng khởi, như mọi chuyện đều dễ dàng. Mộng Hân nghe mà ḷng đầy bối rối.
- Nhưng mà ở nhà này đang lắm chuyện đa đoan em làm sao có thể bỏ đi được. Ngoài ra c̣n có Tịnh Huyên nữa. Em không thể bỏ mặc nó lại mà đi được. Không có chúng ta chắc chắn Tịnh Huyên chỉ có nước chết.
- Chuyện của Tịnh Huyên em đừng lọ Anh chắc chắn là sẽ giải quyết được.
- Anh giải quyết bằng cách nào?
- Sáng mai, anh sẽ nói với cha nuôi là... hoặc ông ấy muốn Tịnh Huyên sống vui, hạnh phúc hay chỉ có cái xác của Tịnh Huyên? V́ anh thấy chẳng có lư do ǵ mà chia cắt Thu Dương với Tịnh Huyên cả.
- Sao anh lại ngây thơ như vậy? Tới giờ này mà anh vẫn chưa nhận ra ư? Cha từ nào đến giờ chỉ bị động, hoàn toàn bị nội chi phối, th́ làm ǵ có quyền. Ví bằng ông ấy có bị anh thuyết phục bi kịch vẫn cứ diễn. Anh không nghe nội nói ư? Bà thà có một đứa cháu hy sinh, c̣n hơn là có một đứa cháu bất trinh bất tiết.
- Quân tử và thục nữ yêu nhau, chuyện đó xưa nay đă từng nói, làm sao lại bảo là bất trinh bất tiết được?
- Thế bây giờ anh muốn gặp nội căi lư à?
- C̣n biện pháp nào?
Mộng Hân nh́n Vũ Hàng với anh mắt xúc động. Xong nhét trở lại hai tấm vé tàu vào tay Vũ Hàng nói
- Anh là thiên sứ trời sai xuống cứu bọn họ, th́ tại sao anh chẳng đưa hai vé tàu này cho họ đỉ Anh sắp xếp kế hoạch như cũ. Nhưng người ra đi, không phải là anh và em, mà là Tịnh Huyên với Thu Dương.
Vũ Hàng nghe nói giật ḿnh lùi lại nh́n Mộng Hân, không dám tin những ǵ vừa nghe, chàng hỏi:
- Em bảo anh cho họ hai tấm vé tàu này, rồi anh và em th́ sao?
- Em không đi được, v́ em c̣n có bé Thư Tịnh!
- Anh đă nói rồi, em chẳng nghe ư? Chúng ta cũng đưa bé Thư Tịnh đi trốn. Anh sớm đă biết là em không thể xa con được. Anh nào có ư chia cắt t́nh mẫu tử của em đâu?
Mộng Hân buồn bă nói:
- Nhưng em chẳng thể mang bé Thư Tịnh theo.
Bởi v́ bé Thư Tịnh là máu mủ của nhà họ Tăng, làm sao em lại nhẫn tâm bắt nó rời khỏi thân tộc nó? Vậy là ích kỷ, nếu không có chuyện của Thu Dương và Tịnh Huyên th́ có thể là em đă nghe theo lời anh an bài. V́ lúc đó, có thế nào th́ cũng c̣n có Tịnh Huyên ở nhà. Nhưng mà, bây giờ Tịnh Huyên bỏ đi, rồi em lại dẫn Thư Tịnh theo nữa. Nhà họ Tăng này chỉ c̣n lại ba người già. Như vậy làm sao họ sống được? Vũ Hàng, em yêu anh v́ anh là một người đàn ông nhân hậu, có chiều sâu, nhiệt t́nh. Nếu anh chỉ có ư đưa em ra khỏi đây mà không nghĩ đến nhà họ Tăng, th́ có vẻ ích kỷ quá. Em rồi sẽ khinh anh, mà trong đời em, em thấy ngoài t́nh yêu ra c̣n phải có trách nhiệm và đạo đức. Em chịu, không biết làm sao nữa. Liệu ḿnh c̣n hạnh phúc không khi đă khinh bỉ nhau?
Vũ Hàng chằm chằm nh́n Mộng Hân, tim đập loạn xạ:
- Mộng Hân. Em muốn anh cứu Tịnh Huyên mà lại để anh chết ư?
Mộng Hân lắc đầu.
- Không! Anh sẽ không chết đâu, v́ anh là người đàn ông cương nghị.
Vũ Hàng nghe nói, nổi giận:
- Thôi đừng có gán cho anh những chiếc mũ đầy hào quang hăo huyền. Anh chẳng có ǵ cả. Anh yếu đuối nên mới bị t́nh em dày ṿ, chết lên chết xuống, nếu bây giờ em không đi với anh, anh sẽ làm nhiều chuyện động trời khác cho em xem.
Mộng Hân run rẩy:
- Nhưng mà... nếu em đi với anh th́ Tịnh Huyên sẽ ra sao? Hôm nay mà cô ấy chịu ăn uống lại là v́ tin anh thôi.
Vũ Hàng suy nghĩ một lúc, rồi nói:
- Thôi được rồi. Tất cả cùng đi. Để anh gọi dây nói cho linh mục Giang nhờ mua thêm ba vé nữa. Tịnh Huyên, Thu Dương và cả Từ má đều đi.
- Anh bảo là ngày mười lăm tháng bảy khởi hành, mà hôm nay đă ngày tám tháng bảy. Chỉ c̣n đúng sáu hôm nữa thôi?
Vũ Hàng ḷng rối như tơ, nóng nảy:
- Thế em muốn sao bây giờ? Mộng Hân, sao em lại cứ làm khổ anh như vậy? Anh nôn nóng lo lắng. C̣n em măi phân vân. Em cứ lo chuyện người khác, trong khi lại thờ ơ với chuyện của ḿnh.
Vũ Hàng chưa dứt lời, th́ Từ má bên ngoài chạy vào:
- Các người không được nói ǵ nữa. Đèn ở nhà từ đường đă tắt, chắc lăo phu nhân sắp quay về. Vũ Hàng thiếu gia, xin người hăy rời khỏi đây ngay.
Từ má vừa nói vừa đẩy Vũ Hàng ra ngoài. Vũ Hàng cố quay đầu lại nói:
- Thôi được rồi, Mộng Hân. Anh không ép em, c̣n mấy ngày nữa, em hăy suy nghĩ kỹ đi. Anh biết nếu anh không giải quyết được chuyện của Tịnh Huyên, là em c̣n do dự. Vậy th́ anh đi giải quyết chuyện Tịnh Huyên đây. Cầu trời phù hộ, nhủ ḷng thương anh mà để anh có một con đường sống.
Nói xong, chàng vội vă bỏ đi ra ngoài.
Qua ngày thứ hai, khi mọi người tụ tập đông đủ nơi bàn ăn sáng. Vũ Hàng đă đưa ra quan điểm của ḿnh:
- Nội, cha, mẹ xin quư vị nghe con nói một đôi lời, con thấy là Tịnh Huyên sau cái cơn vừa qua, thân thể quá suy nhược, nếu không được tịnh dưỡng tốt, th́ rất dễ bị nhiễm bịnh khác. Con nghĩ, tất cả chẳng qua v́ thành kiến và cách nh́n của mỗi người khác nhau. Con biết, ai cũng yêu quư Tịnh Huyên cả. Chắc là chẳng ai muốn cô ấy bệnh hay gặp điều ǵ bất hạnh. V́ vậy, sao lại chẳng tán thành chuyện hôn nhân của Tịnh Huyên với Thu Dương? Họ đều là trai chưa vợ, gái chưa chồng. T́nh ư hợp nhau. Tại sao lại muốn chia cách họ? Để cho cả hai đau đớn, khổ sở chẳng vui?
Những người có mặt trên bàn ăn nghe nói đều tái mặt nhất là Tăng lăo phu nhân.
- Con nói vậy là sao? Con gái nhà họ Tăng mà lại lăng nhăng với trai ngoài đường tự ư định đoạt hôn nhân ư? Đó là một điều sỉ nhục lớn với gia đ́nh. Ta giận muốn trục xuất cả họ Trác ra khỏi trấn Bạch Sa này vĩnh viễn, không muốn nh́n thấy mặt họ Ta đang hận họ thấu xương, vậy mà c̣n muốn ta đồng ư tác thành cho hai đứa nó ư?
- Thưa nội, xin nội hăy suy nghĩ lại, cái thằng Thu Dương kia đâu phải là đứa vô học. Nó là đứa có tài, là sinh viên giỏi của trường đại học Bắc Kinh. Nó quá xứng đôi với Tịnh Huyên đấy chứ? Riêng về cái chuyện tự ư định đoạt hôn nhân, th́ đó cũng đâu hẳn là một cái tội. Tự cổ chí kim, đă có hàng hà sa số cặp vợ chồng lấy nhau không phải theo cách đặt đâu ngồi đấy, mà họ vẫn hạnh phúc, con cái đầy đàn cơ mà? Chuyện tự ư lấy nhau ở thời hiện đại càng là chuyện b́nh thường. Ở âu Mỹ người ta đă làm vậy từ lâu, chỉ có Trung Quốc ḿnh là c̣n quan niệm cứng nhắc.
Tăng lăo phu nhân vỗ mạnh lên bàn một cái, cắt ngang:
- Những lư luận của con chướng quá, ta không muốn nghe. Th́ ra ngươi đă dùng những điều đó thuyết phục Tịnh Huyên để nó bỏ tuyệt thực. Ta đă nói rồi, chẳng ai làm lay chuyển được tạ Ta quyết định không để cho con Tịnh Huyên lấy thằng Thu Dương. Trừ phi, ta không c̣n sống. Lúc ta chết rồi, các người muốn làm ǵ th́ làm. Coi như ta không thấy.
Rồi bà trừng mắt nh́n Vũ Hàng, tiếp:
- Ngươi đừng tưởng rằng ngươi ở nhà họ Tăng này lâu, là có quyền phát biểu lộn xộn. Mi chẳng đại diện cho ai cả, ta thấy ngươi chẳng có một phong cách ǵ là người nhà họ Tăng. Ngươi chẳng hề quan tâm đến gia phong lễ giáo của nhà này, trái lại c̣n có ư định xúc phạm danh dự họ ta nữa. Ngươi thật khiến ta đau ḷng, khiến ta phải thất vọng.
ông Mục Bạch thấy mẹ giận dữ như vậy, vội can ngăn Vũ Hàng:
- Thôi được rồi, được rồi! Con đừng nói ǵ cả, coi như nội đă quyết định, con chẳng nên ư kiến thêm làm ǵ.
Vũ Hàng vẫn không im, tiếp:
- Nhưng vấn đề ở đây chưa giải quyết được ǵ cả. Trong ḷng của Tịnh Huyên chỉ có bóng Thu Dương thôi, nếu ta mà bức ép Huyên lấy Cố Chánh Phong, th́ cuộc đời cô ấy sẽ ra sao? Quư vị đồng ư để con gái ḿnh khổ à?
- Khổ hay không khổ chẳng thành vấn đề. Một người con gái tốt phải có một trái tim, một cái đầu trong trắng, chỉ biết có chồng. Đă có bao nhiêu phụ nữ Trung Quốc đă tuân theo luật đó mà sống. Yêu chồng dạy con, cần mẫn lo chuyện nhà. Đó là bổn phận đàn bà. C̣n chuyện t́nh cảm lăng nhăng chỉ là hành vi của những đứa hạ tiện. Gia đ́nh họ Tăng ta đă mấy đời tuân theo luật đó. Kiêu hănh về gia phong của ḿnh không lẽ đến nay phải sụp đổ v́ nó ư? Không! Bọn trẻ con các ngươi, đến bây giờ không c̣n phân biệt thế nào là thiện, thế nào là ác nữa ư? Tại sao lại dám nghĩ đến mấy thứ tự do đó chứ? Tại sao dám cho chuyện mèo mả gà đồng, yêu đương bậy bạ là chuyện tự nhiên?
Tăng lăo phu nhân nói xong đứng dậy, bỏ đi vào trong.
Vũ Hàng giận muốn phát điên, quay qua nh́n Mộng Hân, Mộng Hân vội vă nh́n sang nơi khác. Lời của Tăng lăo phu nhân h́nh như cùng lúc đánh trúng vào nhiều mục tiêu khác nhau.
Vũ Hàng sử dụng một ít thời gian c̣n lại cố thuyết phục bà Văn Tú và ông Mục Bạch.
Bà Văn Tú có vẻ phần nào xiêu ḷng, nhưng bà lại là người hoàn toàn thụ động, chẳng có một chút quyền hành. C̣n ông Mục Bạch th́ gần muốn phát điên lên. Vừa lo cho chuyện Tịnh Huyên, vừa lo cho chuyện Mộng Hân với Vũ Hàng nữa. Ông như người bị đắm tàu đang chơi vơi giữa biển. Lời của Vũ Hàng ông nghe cũng có lư, nhưng chẳng làm ǵ được, chẳng giúp ǵ được.
Vũ Hàng lại đi sang nhà họ Trác, ở đây gặp Thu Dương như kẻ mất hồn. Nh́n người mà nghĩ lại ta, chàng càng xúc động. Chỉ c̣n ba ngày nữa đến ngày xuất phát. Vũ Hàng thấy ḷng nóng như lửa. Biết là không có thời gian để thuyết phục Mộng Hân nữa. Chỉ có cách là làm trước tính sau. Thế là chàng đánh điện cho linh mục Giang nhờ ông đặt mua thêm ba vé tàu. Bên cạnh dó chuẩn bị sắp xếp xe cộ để chạy trốn. Xe th́ cũng dễ t́m, Vũ Hàng mướn hẳn một chiếc xe hàng, mặc dù chỉ để bọn chàng và Tịnh Huyên, Thu Dương cùng một số hành lư xách taỵ Vũ Hàng cũng cẩn thận dời ngày khởi hành đến hai mươi để phối hợp với ba chiếc tàu mới đặt mua sau. Cũng đề pḥng bị chuyện không thuyết phục Mộng Hân kịp.
Tối hôm ấy, như mọi ngày, Mộng Hân ngồi trong pḥng, Tịnh Huyên chăm sóc cho cô em chồng. Tịnh Huyên mấy hôm rày nhờ ăn uống được nên đă gần khôi phục như cũ. Có điều đôi mắt cô ấy vẫn đầy nét u buồn, căng thẳng. Tịnh Huyên bây giờ chỉ trông cậy một ḿnh Vũ Hàng. Mỗi lần Vũ Hàng đến là Tịnh Huyên cho phép Lục Châu về pḥng nghỉ. Từ má cũng hiểu chuyện, nói:
- Tôi biết là các vị Ở đây đang có chuyện tính toán riêng. Vậy cho phép tôi ra ngoài. Vừa hóng mát vừa trông cửa chọ Nhưng các vị hăy nói chuyện nhanh nhé.
Trong pḥng bấy giờ chỉ c̣n lại Mộng Hân, Tịnh Huyên và Vũ Hàng. Vũ Hàng ngồi xuống ghế, Tịnh Huyên và Mộng Hân ngồi phía đối diện. Vũ Hàng vừa nh́n Tịnh Huyên vừa nói:
- Tịnh Huyên, tôi không thể thuyết phục được nội để Thu Dương cưới cộ Trong gia đ́nh này chẳng có lư lẽ ǵ có thể thuyết phục được. V́ vậy, cô chỉ c̣n một con đường duy nhất, đó là rời khỏi nhà này, ra đi cùng Thu Dương t́m đến chân trời mới.
Tịnh Huyên xúc động gật đầu... ánh mắt hoàn toàn tin tưởng Vũ Hàng.
- Tôi đă thu xếp xe cộ, lộ tŕnh cũng đă tính toán. Chúng ta sẽ đến Hàng Châu trước. Ở đấy linh mục Giang sẽ cử hành lễ cưới cho chúng tạ Sau đó, ta đi thẳng đến Thượng Hải, rồi ngồi tàu sang Anh Quốc. Ngày trễ nhất mà ta phải khởi hành là ngày hai mươi nếu trễ hơn chúng ta sẽ bị lỡ tàu mất.
Tịnh Huyên ngơ ngác
- Anh nói chúng ta nào? Anh cùng đi với chúng tôi à?
Vũ Hàng quay sang nh́n Mộng Hân nói:
- Không phải chỉ ḿnh tôi mà cả Mộng Hân, Từ má và cả bé Thư Tịnh nữa.
Nhưng thái độ của Mộng Hân lúc ấy rất lạ, nàng cứ như người mất hồn. Tịnh Huyên th́ vẫn chưa rơ, hết nh́n Mộng Hân đến nh́n Vũ Hàng, Hàng phải giải thích:
- Tịnh Huyên, em nghĩ không sai đâu. Ở trong nhà này đâu phải chỉ có một mối t́nh của em. Tôi đă van xin Mộng Hân đi với tôi. Tôi đă thuyết phục nàng rất nhiều lần. Vậy mà đến cả lúc này, Mộng Hân vẫn c̣n chưa dứt khoát. V́ vậy, Tịnh Huyên, em hăy nói giúp tôi. Khi đi, tất cả chúng ta cùng đi.
Tịnh Huyên thấy quá bất ngờ. Tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Hết nh́n Vũ Hàng rồi nh́n Mộng Hân, Tịnh Huyên kêu lên:
- Ồ! Sao tôi lại có thể ngu như vậy? Thế mà chẳng nghĩ ra. Anh Vũ Hàng! Hèn ǵ lần trước, anh cũng không đồng ư kết hôn với tôi là phải.
Vũ Hàng cũng nói:
- Tôi cũng ngu đấy chứ? Tôi đâu ngờ Tịnh Huyên cũng có t́nh yêu với Thu Dương trước rồi.
Tịnh Huyên quay qua nắm lấy tay Mộng Hân siết chặt:
- Chị c̣n chần chờ ǵ nữa mà không quyết định? Có một người yêu đầy nhiệt t́nh như anh Vũ Hàng chị c̣n lo ǵ nữa? Không lẽ chị muốn sống suốt kiếp góa trong nhà này? Thôi đi đi! Cùng đi với chúng tôi. Ngay bây giờ cũng chẳng cần biết là ḿnh sẽ sang Anh hay sang Mỹ. Miễn sao được sống cùng người tôi yêu là được rồi. Tôi c̣n muốn đi ngay tức khắc bây giờ nữa là. Mà chị hăy nghĩ xem, nếu ḿnh mà cùng đi. Anh Vũ Hàng nè, chị nè, Thư Tịnh nè, Từ má nè, rồi cả Thu Dương nữa. Chúng ta sẽ tạo thành một gia đ́nh lớn vui vẻ, ḿnh sẽ không bị cô đơn. Có ở đất khách quê người cũng không buồn nản. Chúng ta sẽ không sợ dư luận, chẳng c̣n bị mấy cổng sắc phong kia đè nghẹt thở. Chúng ta sống tự do, sống theo ư ḿnh. Như vậy là tuyệt vời quá rồi c̣n ǵ? Không lẽ chị không khiếp đảm cái cuộc sống bây giờ ư? Chị c̣n bịn rịn ǵ nữa chứ?
Tịnh Huyên nói luôn một hơi dài, Mộng Hân ngồi đó mặt đỏ gấc. Những điều Tịnh Huyên nói, là nỗi khát khao bấy lâu nay của nàng. Vũ Hàng lúc đó lại bồi thêm:
- Nghe này, Mộng Hân, em đừng có mặc cảm. Em làm thế chẳng có tội lỗi ǵ cả, chẳng qua v́ em cần được yêu. Em có quyền đó cơ mà? Hăy để anh có cơ hội được yêu em. Bảo đảm là em sẽ không phải hối hận v́ việc làm của ḿnh. Hăy suy nghĩ kỹ đi, có ích kỷ một chút cũng không sao. Ta cũng cần phải sống cho ḿnh chứ. Anh xin hứa, anh sẽ hết sức yêu em, lo lắng cho em, bảo vệ em.
Mộng Hân nh́n Tịnh Huyên, Tịnh Huyên gật đầu với đôi mắt ứa lệ. Mộng Hân lai quay qua nh́n Vũ Hàng. Cái nhiệt t́nh của chàng, ánh mắt thiết tha của chàng. Bất giác, Mộng Hân như một quả bóng x́ hơi. Nàng run rẩy nói:
- Em chịu thuạ Những điều anh nói làm em không thể từ khước được. Nó quá quyến rũ. Thôi th́ đến góc biển chân trời nào, em cũng sẵn sàng theo anh!
Vũ Hàng siết mạnh tay Mộng Hân, chàng cũng không dằn được xúc động, mắt nhắm lại, hai ḍng lệ chảy dài.
Đó là những giọt lệ hạnh phúc.


Chương 13

Những ngày kế tiếp, nhà họ Tăng có vẻ yên tĩnh lạ thường. Tịnh Huyên không c̣n phản kháng, cũng không tuyệt thực nữa. Khi Tăng lăo phu nhân đề cập đến chuyện hỏi cưới của nhà họ Cố. Tịnh Huyên cũng không phản đối, nàng chỉ yêu cầu được dời ngày làm lễ hỏi xa hơn. Để cho vết thương ḷng của nàng có thời gian lành hẳn. Tăng lăo phu nhân nghe vậy tuy không vui, nhưng thấy Tịnh Huyên đă khuất phục, nên cũng không bắt ép nữa. Chuyện mấy ngày trước đó đă khiến bà căng thẳng và mệt mỏi. Hôm nay lại bị cảm lạnh ho hen. Vũ Hàng nhiệt t́nh kê toa cho bà thuốc uống, c̣n dặn ḍ phải nghỉ sớm nên Tăng lăo phu nhân không c̣n lui tới canh chừng Tịnh Huyên. Ông Mục Bạch và bà Văn Tú nhờ đó cũng được dịp nghỉ xả hơi sau nhiều ngày căng thẳng. Thế là bọn Vũ Hàng và Tịnh Huyên có được thời cơ rất thuận tiện. Vũ Hàng liên lạc với Thu Dương, kiểm điểm lại lộ tŕnh, suy nghĩ cả biện pháp đề pḥng những bất trắc có thể xảy ra. Mọi chuyện coi như đă chuẩn bị chu đáo.
Nhưng cuối cùng, khi mọi chuyện đă xếp đặt đâu đó hoàn tất, th́ Thu Dương lại nghĩ đến chuyện nhà. Dương cảm thấy nhiều lo lắng. V́ lần này đi, chắc chắn sẽ làm kinh động cả ḍng họ Tăng, và như vậy đương nhiên là họ sẽ không bỏ qua tội của nhà họ Trác. Cha và anh của Dương hiện tại đang thất nghiệp nếu Dương mà đi nữa, th́ chẳng biết nhà chàng sẽ sống ra sao. Phản ứng của nhà họ Tăng hẳn dữ dội, sự trả thù của họ chắc chắn sẽ vô cùng tàn khốc. Vũ Hàng công nhận điều của Dương nghĩ cũng có lư. Thế là hai người lại suy nghĩ t́m biện pháp. Cuối cùng quyết định một táo bạo hơn. Đấy là trước lúc khởi hành hai tiếng đồng hồ, sẽ t́m cách nói dối cả nhà họ Trác bảo là Vũ Hàng cần họ đến giúp đỡ, rồi gạt tất cả lên xe. Sau đó đợi khi đến được Hàng Châu. Vũ Hàng sẽ nhờ linh mục Giang t́m công việc cho Trác lăo gia và Thu Quư làm. Có sự giúp đỡ của linh mục Giang, chuyện t́m việc chắc chắn là không khó. Vậy là kế hoạch đă thay đổi. Những sự thay đổi đó khiến Mộng Hân không an tâm, nàng t́m gặp Tịnh Huyên:
- Chúng ta làm vậy có đúng không? Có vô t́nh, tàn nhẫn lắm không? Liệu sau này có được yên ổn với lương tâm, mà không hối hận không? Khi chúng ta đều bỏ đi, để lại ba người đều lớn tuổi. Liệu họ có chịu nổi cơn kinh động bất ngờ đó chăng? Lúc này nội lại đang bịnh người lại lớn tuổi nên rất yếu, cha mẹ th́ cũng vậy. Chị thấy ngại quá.
Tịnh Huyên lo lắng:
- Đến giờ phút này, ta không thể nghĩ ngợi nữa, tên đă lên dây cung rồi phải buông ra thôi. Tất cả chúng ta cũng nào có phải là tim đồng da sắt đâu? Cũng không phải muốn phá hoại gia đ́nh. Chẳng qua v́ ta không thể sống được dưới mái nhà chẳng có tự dọ Ra đi là một chuyện bất đắc dĩ. Tôi đă nói với chị rồi, làm sao tôi lại có thể bỏ cha mẹ Ông bà ra đỉ Đây chỉ là một h́nh thức biểu thị cho người lớn thấy rằng, điều họ nghĩ họ làm là không đúng và đợi đến lúc chúng em đă thành thân, đă có một tương lai vững vàng, nếu người lớn tha thứ, th́ chúng em sẽ trở về chứ ở măi chi nơi đất khách quê người? Lúc đó chúng em sẽ cố gắng đền trả lại những thời gian đă mất.
Mộng Hân nh́n Tịnh Huyên với ánh mắt khâm phục:
- Tịnh Huyên, em rơ là can đảm, kiên cường hơn chị, chị mong là chị cũng được niềm tin như em th́ hay biết mấy.
Tịnh Huyên nói:
- Ngày mai này là đă khởi hành, chị c̣n chưa dứt khoát làm sao được. Chị sẽ khiến anh Vũ Hàng điên mất. Nếu chị mà không đi, th́ em cũng sẽ không đi, mà ở lại nhà này, kết quả thế nào em cũng không thể đoán được. Có lẽ em chỉ có một con đường là chết.
Mộng Hân vội cản ngăn:
- Đừng có nói như vậy. Đă đến nước này rố đâu thể rút lui được. Em nói đúng, sau này chúng ta vẫn có thời gian quay về đền trả ơn cha mẹ mà. Chị không c̣n do dự nữa đâu.
Mười hai giờ đêm ngày hai mươi tháng bảy.
Một chiếc xe chở hàng lặng lẽ tiến đến sân sau nhà họ Tăng tắt máy chờ đợi. Trên xe có đủ người nhà họ Trác. Không khí rất căng thẳng, chẳng ai nói một lời nào. Bởi v́ đến phút cuối cùng rồi Trác lăo gia và Thu Quư cũng hiểu ra việc làm của Thu Dương và Tịnh Huyên. Họ không làm sao phản đối kịp nữa. Thay vào đó là sự sợ hăi, căng thẳng, v́ nghĩ lại mấy năm qua đă có quá nhiều rắc rối với nhà họ Tăng rồi, bây giờ c̣n đồng lơa trong chuyện trốn chạy của con gái họ Tăng nếu chuyện mà vỡ ra chỉ có nước bỏ xứ. Hôm ấy là đêm không trăng, gió thổi mạnh. Cả dinh thự nhà họ Tăng ch́m trong bóng đêm. Dân ở trấn Bạch Sa lại có thói quen ngủ sớm, nhà nhà đều tắt đèn đóng cửa.
Trong cái bóng tối đó, Từ má cơng bé Thư Tịnh trên lưng, Mộng Hân th́ ôm gói hành trang nhỏ nắm tay Tịnh Huyên, Vũ Hàng lần ṃ đi ra hướng ngơ sau. Mộng Hân vừa đi vừa run rẩy. Đoàn người vừa đi vừa nh́n lại xem động tịnh. Chỉ có Vũ Hàng là c̣n b́nh tĩnh.
Sân ở cửa sau nhà họ Tăng rất rộng nên đi măi mà vẫn chưa hết. Một cơn gió mạnh thổi qua làm mọi người giật ḿnh. Bé Thư Tịnh đột ngột tỉnh giấc, nó mở mắt ra nh́n thấy bóng cây lay động, nó sợ hăi khóc thét lên.
- Mẹ Ơi! Sao lại tối om thế này.
Mọi người lo lắng, Từ má ôm bé vào ḷng, vỗ về:
- Đừng khóc, đừng khóc nữa! Sao con thức dậy làm ǵ? Từ má và mẹ con đều ở đây cả mà
Tiếng khóc của Thư Tịnh làm tim của Mộng Hân đập mạnh. Một ư nghĩ chợt thoáng qua trong đầu. ư trời muốn vậy, trời không muốn ta đi, v́ đây là một chuyện đầy tội lỗi. Nghĩ vậy, Mộng Hân vội vă ném chiếc bị hành lư trong tay cho Tịnh Huyên, và đẩy mạnh Huyên về phía cửa.
- Nhanh lên! Nhanh! Chạy thoát được người nào đỡ người nấy, đi đi!
Vũ Hàng quay lại nắm lấy tay Mộng Hân:
- Cái ǵ thoát người nào đỡ người nào đỡ người nấy? Nếu em không đi th́ chẳng ai đi được.
Ngay lúc đó Thư Tịnh càng khóc to hơn:
- Mẹ Ơi mẹ! Nội ơi nội! Cố ơi cố! Các người ở đâu.
Mộng Hân cuối xuống ôm lấy con:
- Thư Tịnh đừng khóc, mẹ Ở đây nè.
Tiếng khóc của bé Tịnh h́nh như đă làm cho người nhà họ Tăng thức giấc. Ngay lúc đó có ánh sáng của mấy ngọn đèn lồng. Rồi xa xa có tiếng lăo Vưu.
- Ông Dương này! H́nh như có tiếng động, chắc là có trộm đấy.
Vũ Hàng nghe vậy vội kéo tay Mộng Hân về phía cửa.
- Chúng ta phải đi nhanh! Xe đang đợi ở cửa sau. Đưa con bé cho tôi rồi chạy
Vũ Hàng nói vừa bước trở lại định bế con bé, nhưng Mộng Hân đă cản lại. Hai người giằng co càng khiến cho bé Thư Tịnh khóc tọ Mộng Hân nói:
- Định mệnh đă an bài, em không thể đi được. Vũ Hàng, anh hăy đi nhanh đi. Đưa Tịnh Huyên đi đi! Nếu c̣n chần chờ là chẳng ai chạy thoát. Đi đi! Họ sắp đến đây rồi. Anh không nh́n thấy ánh đèn ư? Em và Từ má ở lại chận đường họ, đi đi!
Vũ Hàng giận dữ:
- Nếu em không giành tới giành lui th́ chúng ta đă ra đến xe rồi. Đến phút cuối cùng này mà em vẫn không quyết định được ư?
Từ má kêu lên:
- Không c̣n kịp rồi! Lăo Vưu và lăo Dương đă tới. Vũ Hàng thiếu gia, hăy mau mau đưa Tịnh Huyên đi bằng không mọi người sẽ cùng bị tóm gọn.
Vũ Hàng nh́n xa xa, thấy nhiều ánh đuốc tiến đến gần. Biết là chuyện đă khó thành, chàng hận Mộng Hân vô cùng. Vũ Hàng bèn kéo tay Tịnh Huyên, chạy thẳng về phía cửa. Vừa chạy vừa nói:
- Chẳng xong! Thôi th́ chạy được người nào đỡ người đó
Tịnh Huyên bối rối đứng lại:
- Chị Hân! Vậy thôi em cũng không đi, để lần sau...
Vũ Hàng tức phát điên lên, hét:
- Bây giờ tới cô làm chậm trễ nữa ư? Nếu không đi th́ bao nhiêu tính toán đổ vỡ hết.
Chàng dùng hết sức đẩy Tịnh Huyên ra cửa. Bóng hai người biến mất bên ngoài. Từ má nhanh trí, vội vă chạy tới khép cửa cài then lại đàng hoàng. Vừa về đến chỗ cũ, th́ lăo Dương và lăo Vưu tới. Lăo Vưu kinh ngạc khi nh́n thấy Mộng Hân:
- à, th́ ra là mợ!
Những người khác cũng kéo đến, ngạc nhiên:
- Chuyện ǵ thế? Xảy ra điều ǵ thế?
Mộng Hân cố làm ra vẻ tự nhiên nói:
- Chẳng có ǵ đâu. Bé Thư Tịnh chẳng hiểu sao đêm nay không chịu ngủ, có lẽ v́ trong pḥng nóng quá nên tôi và Từ má phải đưa nó ra ngoài, đi dạo một ṿng. Không ngờ đang đi, có một con mèo đen to của ai chạy ngay nên nó mới giật ḿnh khóc, nó làm kinh động quư vị. Thật là không phải!
Lăo Vưu thở ra.
- Th́ ra là vậy! Thế mà tôi lại tưởng là có trộm. Không có ǵ cả th́ tốt.
Rồi ông quay sang đám thuộc hạ:
- Nào chẳng có ǵ cả. Chúng ta đi thôi!
Đám đông h́nh như chẳng có thắc mắc ǵ, vội vă quay lại. Lăo Vưu cầm lồng đèn đưa Mộng Hân về tận pḥng. Cửa khép lại, Mộng Hân tái mặt, hỏi Từ má:
- Má thấy là tôi có để lộ điều ǵ cho họ nghi ngờ không? Họ chẳng nghi chớ?
- Tối nay coi như tạm yên. Chỉ sợ sáng mai này, khi phát hiện Tịnh Huyên mất tích, họ điều tra th́... tôi cũng không biết sao nữa.
Rồi Từ má thở dài:
- Thật là người tính không qua trời tính. Rốt cuộc rồi cũng không được. Thôi để tôi đưa bé Thư Tịnh đi ngủ đây.
Chẳng hiểu sao Thư Tịnh lại ngủ lại rất ngon giấc. Mộng Hân đi tới đi lui trong pḥng, mà ḷng rối như tợ Không biết là Tịnh Huyên với Thu Dương đă thoát được hay chưa. B́nh an hay c̣n gặp trở ngại ǵ? Vũ Hàng hẳn là giận nàng lắm. Không hiểu là đến sáng mai khi phát hiện ra cuộc đào tẩu của Tịnh Huyên, nhà họ Tăng sẽ loạn lên ra sao? Nội có sai người đi truy t́m không? Càng nghĩ Mộng Hân càng đứng ngồi không yên.
Ngay lúc đó, chợt nhiên có tiếng gơ nhẹ ngoài cửa. Mộng Hân giật ḿnh sợ hăi. Từ má vội vă bước ra mở. Vũ Hàng với khăn che kín mặt, bước nhanh vào. Từ má chỉ c̣n cách như thường lệ bước ra cửa. Mộng Hân hỏi ngay:
- Sao bọn họ đă chạy thoát chưa? Có chuyện ǵ không may à?
Vũ Hàng giận dữ nói
- Họ đă đi cả rồi. Mộng Hân! Tại sao em lại có thể tàn nhẫn với tôi như vậy? Em nói là em sẽ theo tôi đến tận góc bể chân trời là em yêu tôi không đắn đo suy tính ǵ cả. Vậy mà...
Mộng Hân khóc chứ chẳng biết nói ǵ hết.
- Nếu thật, ḷng em trước sau vẫn một th́ em đâu có thay đổi giữa chừng như vậy. Chắc chắn là không. Nếu sợ bé Thư Tịnh khóc th́ đúng ra em phải nhanh chân hơn? Nhanh chân lên để c̣n kịp thoát thân. Đằng này...
Mộng Hân đứng yên để mặc Vũ Hàng giận dữ:
- Đằng này, em dừng lại, em như sợ hăi, anh ở cạnh mà em lại chẳng một chút can đảm. Em nghi ngờ điều ǵ? Phải chăng em nghi ngờ ḷng thành của tôi? T́nh yêu tôi chẳng lẽ tôi phải chứng minh bằng cách móc cả ruột gan của ḿnh ra cho em xem ư?
Mộng Hân chẳng chịu được những lời trách của Vũ Hàng, nàng nhào tới ôm chặt lấy chàng, khóc ̣a:
- Đừng nói, đừng nói nữa! Em biết là em đă phụ ḷng anh. Xin lỗi, em đă để anh đau khổ, thất vọng. Kế hoạch anh khổ công gầy dựng cả tháng trời, chỉ v́ em mà anh phải găy đổ hết. Nhưng mà đâu phải em cố t́nh phá hoại đâu? Xin anh đừng hiểu lầm. Đừng nghĩ vậy mà giận em.
Mộng Hân nói rồi khóc thành tiếng. Vũ Hàng siết chặt nàng mà ḷng đau như cắt.
- Anh không chỉ giận, mà c̣n hận nữa. Anh hận cả anh lẫn em. Anh tiếc sao chẳng đủ sức lay chuyển được em, để em không nh́n lại.
Mộng Hân đau khổ nói:
- Không phải lỗi tại anh mà tại em. Em là con người đầy mâu thuẫn. Em cứ bị cái mặc cảm phạm tội ám ảnh. V́ giữa em với Tịnh Huyên hoàn toàn khác. Huyên là gái chưa chồng, đi theo trai chưa vợ th́ với thời gian, người lớn sẽ xá tội cho họ dễ dàng. C̣n em th́ không phải, em là gái đă có chồng, nếu đi như vậy là không thủ tiết, là vụng trộm ngoại t́nh, làm nhục môn phong. Cạnh đó tội em sẽ càng nặng hơn. V́ em lôi cuốn anh, để anh bị mang tiếng là vong ân bội nghĩa với gia đ́nh này. Rồi em c̣n dẫn theo cả bé Thư Tịnh, có phải là đă dập tắt nguồn hy vọng cuối cùng, lấy đi nguồn an ủi của gia đ́nh chồng không? Anh thấy đấy, mỗi lần nghĩ đến cái tội lỗi đó, là em lại bứt rứt, sợ hăi. Và như vậy làm sao anh bảo em đủ can đảm tiến bước, mà không quay nh́n lại? Thú thật là trước đó em đă quyết tâm cùng anh ra đi. Em đă bằng mọi cách nén ḿnh, không cho phép ḿnh bỏ cuộc. Nhưng rồi khi ra đến cổng sau. Bé Thư Tịnh bất ngờ thức dậy khóc tọ Lúc đó trực giác bảo em. ư trời đă muốn vậy. Trời đă không đồng ư cho ta đi. V́ đó là một sai lầm lớn. V́ vậy mà em... đă bỏ cuộc ở giai đoạn cuối cùng.
Vũ Hàng đứng nghe. Không c̣n cái giận dữ ban đầu nữa, thay vào đấy là một sự tuyệt vọng vô bờ.
- Nếu bây giờ mà anh có sắp xếp một chuyến đi khác, th́ em cũng phản ứng vậy thôi. Cuối cùng cũng bỏ cuộc, phải không?
- Em không biết! Em hoàn toàn không biết.
- Làm sao em có thể không biết? Vậy em muốn anh phải thế nào đây? Cứ bị khóa chặt ở nhà họ Tăng này? Và em cứ măi sống dở chết dở dưới cổng sắc phong trinh tiết này ư?
Mộng Hân chỉ biết khóc, chứ không nói được ǵ cả.
Từ má chẳng biết vào nhà lúc nào, chen vào nói:
- Tôi thấy th́ vấn đề không phải là hai người phải làm ǵ, mà chuyện phải lo bây giờ, là ngày mai này phải làm sao đây. Khi mà cả nhà phát hiện được chuyện Tịnh Huyên mất tích.
Hai người không hẹn mà cùng nh́n về phía Từ má.
- Câu nói của hai người là chuyện dài lâu, cái đó thủng thẳng tính cũng được. Nhưng c̣n chuyện ngày mai sắp đến này. Nghĩ đến mà tôi đă thấy kinh hăi. Không lẽ hai người chẳng thấy sao?
Vũ Hàng lắc đầu, thở ra:
- Trong lúc bực quá, đau ḷng quá, tôi lại quên mất để đối phó ngày mai này. Thôi th́ thế này, nếu có bị tra hỏi, th́ tất cả chúng ta đều phải im lặng, giả vờ như không biết.
Từ má nói.
- Nhưng mà, tôi vẫn thấy sợ. Bởi v́ chúng tôi đă bị lăo Vưu bắt gặp trong vườn. Làm ǵ lăo Vưu lại chẳng kể chuyện đó. Lăo phu nhân chắc chắn sẽ nghi ngờ thôi.
Vũ Hàng nghe vậy bắt đầu lo:
- V́ lúc đó hai người đă nói với lăo Vưu thế nào?
Mộng Hân đáp:
- Nói là bé Thư Tịnh không ngủ được, nên dẫn nó ra vườn đổi gió, không ngờ con bé gặp mèo hoang chạy qua, sợ quá nên khóc.
- Vậy th́ mai này phải dặn trước bé Thư Tịnh, để khi nội có hỏi th́ cũng trả lời giống nhau. C̣n có trả hỏi ǵ khác th́ phải im lặng, không tiết lộ điều ǵ cả. Chỉ cần chúng ta giữ kín là nội có nghi ngờ thế nào cũng không làm ǵ ta được. Đợi đến ngày hai mươi lăm, khi tất cả bọn họ đă lên tàu rồi, nội có muốn thế nào cũng bó tay chẳng làm ǵ được.
Từ má gật đầu:
- Đúng rồi, chỉ c̣n một cách đó thôi.
Vũ Hàng nh́n Mộng Hân, hai mắt đỏ hoe, ḷng xót xạ Chàng chỉ biết thở dài:
- Thôi được rồi. Bây giờ chúng ta nghỉ ngơi trước, để ngày mai có tinh thần mà ứng phó. Rồi chàng bước ra ngoài bằng những bước chân thật nặng.
Măi đến trưa ngày hôm sau, nhà họ Tăng mới phát hiện ra sự mất tích của Tịnh Huyên. Lư do là v́ sáng hôm ấy, Tăng lăo phu nhân c̣n mệt nên ở trong pḥng không ra ăn sáng. C̣n vợ chồng ông Mục Bạch v́ thấy vắng mẹ nên cứ ở yên trong pḥng nghỉ thêm. Cho đến lúc A đầu Lục Châu đến báo là cả buổi sáng chẳng thấy Tịnh Huyên ở đâu, th́ lăo phu nhân mới linh tính chuyện chẳng lành ngay, bước xuống nói:
- Để ta sang pḥng nó xem.
Thế là mọi người cùng theo chân lăo phu nhân đến pḥng Tịnh Huyên. Ở đó mọi thứ đều ngăn nắp gọn ghẽ. Lăo phu nhân nh́n quanh, ḷng chùng hẳn xuống.
- Thím Trương, Du má, Lục Châu, các người hăy phụ ta mở tủ, mở rương nó ra xem coi nó có c̣n đủ mọi thứ không? Có thư từ hoặc giấy tờ ǵ để lại không?
Chỉ có một lúc sau, Lục Châu tái mặt thưa:
- Dạ quần áo của tiểu thư thiếu mấy bộ, c̣n nữ trang ṿng vàng th́ đều chẳng thấy.
Tăng lăo phu nhân dộng mạnh chiếc gậy xuống đất.
- Bọn bây lập tức kéo đến nhà họ Trác, bắt hết cả nhà nó đến đây. C̣n Vũ Hàng, ngươi hăy đưa người t́m kiếm. Chắc chắn là nó chưa đi xa đâu. Ta quyết không để đứa nào chạy thoát.
Lúc đó cả nhà mới rối tung lên. Khi mọi người biết là Tịnh Huyên đă bỏ nhà ra đi. Bà Văn Tú không c̣n sợ bị mẹ chồng giận nữa, bật khóc nức nở. Bà không tin là Tịnh Huyên lại có thể nhẫn tâm bỏ cha mẹ đi thế này, cũng không tin Tịnh Huyên liều lĩnh thế. Bà khóc vật vă, càng khóc càng nhớ tới những đứa con đă mất. Tăng lăo phu nhân th́ rất cương quyết, mặt vẫn lạnh như đồng. Khi ông Mục Bạch và Vũ Hàng trở về báo cáo, là cả nhà họ Trác cũng đi mất. Bấy giờ bà mới ngồi phịch xuống ghế ră rời.
Cái chuyện Tịnh Huyên bỏ đi, là một đ̣n mạnh giáng xuống nhà họ Tăng, làm cho cả nhà chết cứng. Người đầy quyền uy nhất là lăo phu nhân, lúc đó cũng chỉ biết ngả lưng trên ghế bành, ho liên tục. Vũ Hàng vội vàng chạy đến bắt mạch, đo thân nhiệt cho bà, lúc đó mới phát hiện là bà sốt đến ba mươi chín độ. Chàng vội đi lấy thuốc, nhưng vừa cầm chai thuốc trên tay, bà đă ném mạnh nó xuống đất. Bà ngồi thẳng lưng lại, mắt đỏ ngầu, vừa thở vừa nói:
- Cho người đi t́m kiếm nó về đây cho tạ Huy động hết người trong gia trang để chúng đi t́m. Phải t́m cho được.
Vừa nói bà vừa dộng gậy xuống đất cồm cộp.
- Bọn này to gan thật! Dám ngang nhiên cả nhà đến bắt cóc con Tịnh Huyên! Bọn chúng đă xem trời bằng vung mà. Ta thề không tóm được chúng là ta không nghỉ. Đi! Mục Bạch, Vũ Hàng Hăy đi t́m ngay! Đứng đó mà làm ǵ? Tỏa ra khắp các con đường, lục từng ngóc ngách của tỉnh An Huy này, để bắt chúng lại. Không bắt được chúng, ta thề không sống.
Thái độ quyết liệt của lăo phu nhân làm Mộng Hân kinh hăi, bất giác nàng liếc nh́n Vũ Hàng, khiến chàng phải ra hiệu trấn an, rồi mới cùng ông Mục Bạch ra cửa.
Măi khi chiều tối, đám người ngựa mới quay về. Phí công vô ích, Tăng lăo phu nhân không tin, nói:
- Làm ǵ mà t́m không thấy? Chẳng lẽ bọn họ có cách bay lên trời à?
- Nội đừng quên là trấn Bạch Sa này nằm trên giao điểm giao thông. Đường thủy đường bộ ǵ cũng đi thông tuốt. Nếu bấy giờ họ đă cố ư t́m một chỗ heo hút nào đó trên núi sâu ở tạm. Mà xứ này lại có quá nhiều núi. Th́ đâu dễ t́m ra họ?
Tăng lăo phu nhân như chựng lại.
- Lên núi à? Không thể như vậy được đâu! Cái thằng Thu Dương học đầy một bụng chữ nó lên núi làm ǵ? Nó sẽ đến những thành phố lớn mới có thể phát triển được! Đúng rồi! Các người hăy cho người lên Bắc Kinh. Thằng Trác Thu Dương chẳng là học ở Bắc Kinh ư? Vậy là hẳn nó đến đây. Ở đấy nó quen nước quen cái. Chuyện này hẳn đă có dự mưu trước đây. Sáng mai cho người lên Bắc Kinh ngay nhé!
Vũ Hàng nghe nói thở phào nhẹ nhơm. Tăng lăo phu nhân quả ghê thật. May là đám Tịnh Huyên đă không đến Bắc Kinh.
Đến ngày thứ hai, lại một ngày t́m kiếm phí sức, chẳng thấy tung tích ǵ cả. Tăng lăo phu nhân cũng đă khàn giọng, mệt mỏi, bà uống thuốc hạ sốt, rồi ngủ say.
Những ngày kế tiếp, ông Mục Bạch tuyển chọn mấy tay chân thân tín để họ đến Bắc Kinh. Nhưng mọi người đều biết rằng, chuyện đó rất ít hy vọng. V́ dù bọn Tịnh Huyên mà có đến đây đi nữa, th́ cái thành phố Bắc Kinh to lớn như thế, t́m người đâu phải là chuyện dễ. Mà có t́m được, th́ với thời gian nếu họ đă thành thân nhau rồi, cũng đâu có làm ǵ được. Ông Mục Bạch thấy Vũ Hàng chẳng có vẻ ǵ là tích cực trong chuyện. Biết Vũ Hàng mong mỏi đừng bắt lại được Huyên. Ông cũng nghĩ lại và cũng thấy hối hận phải chi nghe theo Vũ Hàng từ đầu th́ đâu có phải chạy ngược chạy xuôi sầu khổ thế này? Cái bực của ông là không thể đoán được chuyện sẽ xảy đến. Và chuyện đó khiến ông già hẳn đi nhiều.
Tối hôm ấy lăo Vưu không dằn ḷng được, đi qua pḥng Tăng lăo phu nhân. Bẩm báo sự việc xảy ra đêm Tịnh Huyên mất tích họ kể là trong đêm đó, họ đă gặp Mộng Hân bé Thư Tịnh và cả Từ má trong vườn
Tăng lăo phu nhân nghe nói giật ḿnh nghĩ kỹ, bà chợt nổi giận và không chờ được bà đi thẳng sang pḥng Mộng Hân. Tiếng gậy đập trên nền nghe cồm cộp.
- Mộng Hân! Hăy nói đi! Có phải Tịnh Huyên là do ngươi sắp đặt cho nó trốn không?
Mộng Hân tái mặt:
- Không! Không phải! Con làm sao có thể khiến cô ấy bỏ trốn được? Ai nói thế?
Tăng lăo phu nhân quay qua Từ má:
- Từ má! Ngươi hăy quỳ sang đây ta biểu.
Từ má nghe gọi cũng run lập cập:
- Nói đi! Tối hôm kia, ngươi và Mộng Hân với bé Thư Tịnh ra vườn hoa làm ǵ? Có phải để hổ trợ cho Tịnh Huyên bỏ trốn không? Có phải là để mở cửa đóng cửa lại cho nó? Đừng có chối ǵ cả. Tội của bọn ngươi đáng chết thật.
Từ má run rẩy:
- Dạ thưa lăo thái thái... Không phải như vậy mà là chúng con ra ngoài vườn để hóng mát, hóng mát thôi.
Tăng lăo phu nhân hét lên
- Hóng mát à? Các người tưởng ta chỉ là đứa trẻ lên ba thôi ư?
Rồi bà cầm gậy chỉ thẳng vào mặt Mộng Hân.
- Ngươi phải nói thật hết ra! Chúng nó đă đi đâu? Bây giờ ta đă biết rơ hết rồi. Tịnh Huyên nó đă ngưng tuyệt thực, là nhờ ngươi vẽ đường cho nó. Để nó có thể trốn đi. Ngươi là đứa nội phản, bần tiện, ăn cơm ta mà làm việc cho người. Gia đ́nh ta rồi sẽ tan nát đỗ vỡ v́ ngươi. Ngày xưa nếu ngươi đừng có vô t́nh lạnh lùng, th́ Tịnh Nam đâu có ra ngoài t́m bạn, để rồi bị chết thảm. Hôm nay nếu ngươi chẳng vẽ đường hươu chạy th́ Tịnh Huyên làm sao lại bỏ trốn với người? Ngươi đúng là ma quỷ, là yêu tinh nghiệp chướng.
Mộng Hân bị chửi như tát, nàng sợ hăi vừa đau ḷng nói:
- Nội! Sao nội lại trút trăm tội lên con vậy?
- Đừng có kêu oan trước mặt ta, con người của ngươi tà tâm thế nào, chúng ta đă biết rơ.
- Con có tà tâm cỡ nào, cũng đâu có chuyện dám bán đứng gia đ́nh. Con chưa làm xấu điều ǵ với ai. Nhiều thứ con phải cắn răng chịu oan ức. Chứ không hề để người khác phải khổ. Trời đất, làm chứng cho con chuyện đó.
Tăng lăo phu nhân bước tới, nắm lấy vai Mộng Hân:
- Ngươi không cần đóng kịch! Giờ ta chẳng có thời gian đâu để lư sự với ngươi. Ngươi nói là ngươi đă chịu nhiều oan ức. Gia đ́nh này cho ngươi ấm no đầy đủ, vậy mà c̣n chưa hài ḷng. C̣n làm ra chuyện xấu xạ Nhưng thôi để đấy tính sổ sau. C̣n bây giờ ngươi phải nói thật cho ta biết, Tịnh Huyên nó đă đi đâu? Nói!
Mộng Hân lắc đầu liên tục.
- Con thật không biết mà. Con thật t́nh không biết! Chẳng biết ǵ cả.
- Ngươi cố t́nh không khai phải không? Ngươi định trêu tức ta à?
Tăng lăo phu nhân đẩy mạnh, Mộng Hân mất thăng bằng ngă lăn về phía bàn, ngă lăn cả ghế. Từ má lúc đó bất kể mọi thứ, kêu lên:
- Hăy cứu mạng! Cứu mạng! Lăo thái thái muốn đánh chết cô tôi rồi...
Ngay lúc đó Vũ Hàng, ông Mục Bạch bà Văn Tú và cả vú em bế Thư Tịnh cũng chạy vào. Thật ra th́ Tăng lăo phu nhân cũng chỉ muốn ra uy một chút thôi. Nhưng khi nghe Từ má nói như vậy, bà tức khí lên nên sẵn cây gậy trong tay bà nên lấy nện để lên người Mộng Hân. Vừa lúc đó, có tiếng hét lớn ngoài cửa
- Dừng lại! Không được làm vậy.
Tiếng hét đầy giận dữ. Rồi Vũ Hàng nhanh chóng nhảy vào dùng thân che Mộng Hân. Một gậy mạnh lại giáng xuống, chẳng may lại trúng ngay sống lưng của Vũ Hàng, khiến chàng kêu lên:
- Ối da!
Lúc đó, Tăng lăo thái thái mới giật ḿnh buông gậy. Bà mở trừng mắt nh́n cảnh trước mắt. Vũ Hàng đang nằm vắt ngang qua Mộng Hân. V́ đ̣n ban năy của bà, Vũ Hàng đă nhận thay cho Hân. Bà vội bước đến hối hận đặt tay lên người Vũ Hàng.
- Vũ Hàng, ta...
Nhưng Vũ Hàng bị đau nên nổi nóng, đẩy tay bà ra.
- Đừng có đụng đến tôi.
Lời của Vũ Hàng làm lăo phu nhân giật ḿnh, lần nữa bà lùi lại. Trong khi Vũ Hàng quay sang trừng mắt:
- Bà có biết là cây gậy này bao nặng không? Nó có thể giết người. Nếu tôi mà không đỡ kịp. Thân thể yếu đuối của Mộng Hân đây làm sao có thể kham nổi.. Không chết th́ cũng bị bại liệt. Bà biết chứ? Tại sao bà lại có thể nhẫn tâm đánh độc như vậy? Nhà họ Tăng là nhà được sắc phong là nhân nghĩa, chứ đâu phải hung bạo đâu?
Chưa ai dám lớn tiếng với lăo phu nhân như vậy nên lời của Vũ Hàng làm bà tái mặt. Bà giận dữ nói:
- Mi... mi dám to tiếng với ta ư? Rơ là phản rồi. Ta dạy con dâu của ta, nào có dính líu ǵ đến ngươi đâu? Mà cây gậy này nào phải mới đánh người lần đầu. Đă có ai bị tàn phế v́ nó bao giờ? Mộng Hân hành vi không đoan trang, dám để cho Tịnh Huyên bỏ trốn, th́ ta đánh. Đánh cho rơ chuyện, mi chẳng có quyền ǵ ở đây, hăy tránh xa!
Vũ Hàng không vừa, chụp lấy cây gậy, giữa sự kinh ngạc của mọi người. Chàng ném nó ra ngoài cửa, vừa ném vừa nói:
- Tôi thấy không được là can thiệp. Tôi có quyền tự do của tôi.
Thái độ hung hăn của Vũ Hàng khá bất ngờ, làm Tăng lăo phu nhân sững sờ, trong khi ông Mục Bạch xông tới kéo tay Vũ Hàng nói:
- Con điên rồi à? Sao lại dám phạm thượng với nội như vậy chứ?
Mộng Hân vội quỳ xuống, nước mắt đầm đ́a nói:
- Vũ Hàng, em mong anh đừng xúc phạm nội như vậy, nội có giận đánh em một hai cây nào có sao? Anh hăy đi đi đừng có vào đây nữa.
Tăng lăo phu nhân nh́n Mộng Hân rồi nh́n Vũ Hàng, vừa giận vừa nói:
- Mi đă toàn tâm toàn ư bảo vệ nó. Chẳng lẽ trong chuyện để Tịnh Huyên bỏ trốn, cũng có mi dự phần vào à?
Rồi giọng bà trở nên giận dữ:
- Thôi ta hiểu rồi. Cả hai đứa bây đều có phần, một đứa lo cho Tịnh Huyên, c̣n một đứa lại thông tri cho Thu Dương, hai bên phối hợp cho màn kịch này đúng không? Nói! Nói ngay! Không nói hở? Người đâu! Hăy đưa Mộng Hân nhốt vào từ đường ngay.
ông Mục Bạch bước tới, quỳ xuống trước mặt Tăng lăo phu nhân nói:
- Mẹ! Chuyện chưa làm rơ ràng, tốt nhất đừng gây thêm rắc rối. Bây giờ nhà ta đang rối như tơ, đứa bỏ đi th́ chưa t́m được. Mẹ phải b́nh tĩnh, đừng giận dữ như vậy, đừng để cả người c̣n lại cũng bỏ đi mất.
Tăng lăo phu nhân nghe con trai nói, ḷng như chùng hẳn xuống, lúc đó bé Thư Tịnh mới bốn tuổi cũng chạy vào, vừa khóc vừa quỳ xuống nói:
- Cố ơi, đừng đánh mẹ con! Cũng đừng nhốt mẹ con nữa.
Lăo phu nhân nh́n xuống hai mẹ con Mộng Hân ḷng chợt xót xa, khi nghĩ lại ḿnh, hai mươi tuổi đă sống đời góa bụa thủ tiết cho đến ngày naỵ Để rồi được ǵ? Một gia đ́nh gần như sụp đổ. Nỗi bi thương mấy mươi năm, để đổi lại cái kết quả thế này ư?
Bất giác lệ ứ ra mi, bà nghẹn giọng nói:
- Thôi được! Thôi được!
Rồi quay người đi. Bà Văn Tú đă nhặt lại chiếc gậy cho mẹ chồng. D́u người trở về pḥng riêng. Bóng hai người vừa khuất ngoài cửa là ông Mục Bạch và Mộng Hân không hẹn cùng bước phía Vũ Hàng. Ông Mục Bạch hỏi:
- Con bị nội đánh trúng có nặng lắm không? Có cần gọi bác sĩ không?
Trong khi Mộng Hân th́ táo bạo hơn, vừa vuốt lưng Vũ Hàng vừa hỏi:
- Tại sao anh lại nhảy tới vậy? Rủi gậy đó trúng đầu th́ sao?
Nói đến đây Mộng Hân mới nhớ ra sự hiện diện của ông Mục Bạch, vội lùi lại nh́n cha chồng. Trong khi ông Mục Bạch như đang giật ḿnh v́ thái độ quá thân mật của nàng dâu với Vũ Hàng, Vũ Hàng gượng người đứng dậy, nh́n Mộng Hân, rồi chỉ vào ngực nói:
- Lưng không đau lắm đâu, mà nơi đau nhất là nơi này.
Mộng Hân nghe nói giật ḿnh, quay qua ôm gh́ bé Thư Tịnh vào ḷng, như cố trấn áp một cái ǵ đó trong tim. Ông Mục Bạch nh́n con dâu, ông thấy ḷng đầy sợ hăi và lo âu. Cái nỗi lo đó c̣n lớn hơn cả chuyện Tịnh Huyên bỏ đi nữa.


Chương 14

Mấy ngày liên tiếp sau đó, nhà họ Tăng vẫn ở trong t́nh trạng căng thẳng bận rộn. Gần như tất cả gia đ́nh trong nhà đều tiếp tục đổ xô đến các nơi lục lọi t́m kiếm Thu Dương và Tịnh Huyên, nhưng vẫn không t́m thấy một dấu vết nào cả. Và đến lúc này Tăng lăo phu nhân có muốn giữ thể diện cho nhà họ Tăng cũng khó. Mặc dù đám gia nhân rất kín tiếng trong lúc truy t́m, nhưng hầu như cả trấn đều biết.
Trong quán cà phê, ở nơi công cộng. Đă có tiếng người x́ xào bàn luận. Họ cười hỏi nhau tại sao đến cả bảy cổng sắc phong của vua ban mà vẫn không giữ được một trái tim xuân t́nh phơi phới. Rồi họ khơi lại chuyện Thu Đồng ngày cũ. Nhà họ Tăng từng bức tử một đứa con gái ngây thợ Có lẽ đây là điều trời trả báo. Nhà họ Tăng phải dùng cháu gái trả nợ cho nhà họ Trác. ân oán hai họ Tăng Trác ḷng ṿng. Oan oan tương báo!
ông Mục Bạch nghe những lời b́nh phẩm trên vừa sợ vừa khó chịu. Nếu cái chuyện này mà thấu đến gia tộc họ Tăng, th́ chắc chắn tộc trưởng sẽ ra mặt, và chuyện sẽ không c̣n nằm trong ṿng tay của gia đ́nh nữa. Ở trấn Bạch Sa này, họ Tăng là cái họ lớn nhất nên vẫn có tộc trưởng và cả pháp luật riêng của ḿnh, mà ông tộc trưởng ở đây là Cửu Thái Gia, một người đức cao trọng vọng, tiếng nói lại đầy uy lực. Ông là người đứng ra phán quyết mọi thứ trong ḍng họ Tăng. V́ vậy bằng mọi cách ông Mục Bạch phải cố ém kín mọi chuyện, kể cả chuyện Mộng Hân. Có điều Tăng lăo phu nhân nào phải là tay vừa, bên cạnh bà c̣n có thím Trương và Du má, hai thuộc hạ thân tín.
Hôm ấy đă là hai mươi tám tháng bảy. Thời gian càng kéo dài, nỗi lo trong ḷng Vũ Hàng càng vơi nhẹ, Mộng Hân th́ gần như b́nh thường, trên bàn ăn khi gặp nhau, hai người thường trao đổi nhau những cái nh́n kín đáo. Nhưng sự trao đổi đó càng khiến ông Mục Bạch âu lọ Thần kinh của lăo phu nhân căng thẳng. Mọi chuyện chỉ cần một ng̣i nổ nữa là mọi thứ sẽ nổ tung.
Buổi chiều hôm ấy, lăo Vưu nhận được một điện tín gởi cho Vũ Hàng, đang định đem về pḥng cho chàng, th́ bị Ông Mục Bạch chận lại. Khi mở ra xem, chỉ thấy mấy chữ:
“Hai mươi hai kết, hai mươi lăm đi. Đều khỏe”.
ông Mục Bạch đọc đi đọc lại mấy lần những ám tự đó, và bao nhiêu sự nghi ngờ đă được chứng thực. Ông xông đến pḥng của Vũ Hàng. Dằn mạnh bức điện tín lên bàn, hỏi:
- Thế này là thế nào? Con nói cho ta biết xem.
Vũ Hàng cầm tờ điện báo lên nh́n. Mặt tươi hẳn, chàng quay sang nh́n ông Mục Bạch với nụ cười thành thật nói:
- Đây là điện tín của linh mục Giang gởi đến cho con. Xin lỗi cha! Tại v́ con không muốn thấy hai đứa nó đau khổ, mà thuyết phục cha mẹ và nội lại không được. V́ vậy, đành phải mạo hiểm. Tất cả những chuyện đó là con làm, sắp đặt ra, c̣n Mộng Hân th́ chẳng liên can ǵ. Xin cha mẹ đừng nghĩ oan cho cô ấy tội nghiệp. C̣n nội dung của bức điện tín này th́ cho biết là Thu Dương và Tịnh Huyên đă cưới nhau hôm hai mươi hai và ngày hai mươi lăm đă lên tàu. Đến hôm nay th́ họ đă lênh đênh trên biển được ba ngày. Họ đă rời Trung Quốc sang nước Anh. V́ vậy, mọi người đừng có t́m kiếm nữa vô ích. Thế là xong, cái ḥn đá treo trên tim con bấy lâu coi như đă gỡ xuống. Con sẽ sang nội thú nhận sự thật ngay, rồi nội có muốn xử sao th́ xử, để Mộng Hân không bị hàm oan.
Vũ Hàng nói xong và dợm bước chân ra ngoài, nhưng ông Mục Bạch đă giữ tay chàng lại, lớn tiếng:
- Ta không cho phép con đi, hăy quay lại đây!
ông đẩy Vũ Hàng ngồi xuống ghế, trừng mắt nói:
- Đúng là con kế hoạch, nhưng Mộng Hân cũng có tham gia, đúng không? V́ vậy Mộng Hân buổi tối hôm ấy mới có mặt trong vườn sau. Các con đúng như điều nội đă nói, một đứa nội ứng, c̣n một là ngoại hợp. Đúng không?
Vũ Hàng vội đính chính:
- Không phải. Mộng Hân có mặt ở vườn sau, hoàn toàn là sự t́nh cờ.
ông Mục Bạch gào lên
- T́nh cờ à? Đến phút này mà con vẫn c̣n lừ dối tạ Ta và con cùng một lập trường mà tại sao con lại không nói thật chứ? Con hăy nói rơ lại đi. Mộng Hân đă giữ vai tṛ ǵ trong chuyện này.
Vũ Hàng chẳng có ǵ giấu diếm nữa:
- Cha đừng có hét nữa? Cha muốn hỏi con là Mộng Hân đóng vai tṛ ǵ trong chuyện này ư? Giản dị vô cùng. Cô ấy như kẻ đă cầm dao đâm vào tim con. Chuyện giữa con và Mộng Hân cha là người đă biết rành quá mà. Vậy mà cha nhẫn tâm đứng ngoài nh́n chúng con giẫy chết. Cha muốn biết sự thật th́ con cũng nói sự thật. Vé tàu đó là con mua cho con và Mộng Hân đấy. C̣n lễ cưới được chuẩn bị cũng là để dành riêng cho hai con. Không ngờ khi con quay lại nhà, th́ xảy ra chuyện của Tịnh Huyên. Để đến phút cuối cùng, mọi người mới quyết định cùng nhau bỏ trốn. V́ vậy, trong cái đêm hai mươi hôm đó. Cùng dự định bỏ đi chẳng phải chỉ một ḿnh Tịnh Huyên mà c̣n có con, Mộng Hân, Từ má và cả bé Thư Tịnh. Nếu không v́ bé Thư Tịnh đột ngột tỉnh dậy la khóc, khiến cho Mộng Hân trong một phút mất can đảm. Th́ bây giờ, tất cả chúng con đều đă lênh đênh trên chuyến tàu đến nước Anh rồi.
ông Mục Bạch giậm chân, lảo đảo kêu lên:
- Trời ơi! Trời!
Ngay lúc đó, cánh cửa mở tung, Tăng lăo phu nhân xuất hiện với gương mặt giận dữ, bà nh́n thẳng Vũ Hàng nghiến răng nói:
- Hay quá hở? Bây giờ ta mới biết được tất cả sự thật.
ông Mục Bạch kinh hăi, đứng bật dậy:
- Me... mẹ đến đây từ bao giờ vậy?
- Ta nh́n thấy con cầm tờ điện tín rồi hấp tấp chạy đến đây là biết có chuyện không b́nh thường. Dám quyến rũ em dâu, rồi xúi giục em gái làm chuyện nhơ nhớp. Mày cấu kết với người ngoài để phá hoại gia cang của ta, khiến cho bao nhiêu truyền thống đẹp đẽ, thơm tho trong nhà phải lụn đi. Mày hành động như vậy khác nào quật mồ tổ tiên tạ Giết hết những người c̣n lại đang sống trong nhà. Thật là... ta cũng không biết phải dùng lời ǵ để h́nh dung ngươi. Bởi v́... ngươi đâu c̣n là con người? Ngươi là ma quỷ đầu thai.
Rồi bà quay đầu ra sau nói:
- Văn Tú đâu? Con hăy cùng thím Trương và Du má đi bắt con Mộng Hân đến ṭa đại sảnh ngay! Hôm nay ta phải làm sạch cái ngôi nhà này.
Mộng Hân bị áp tải đến ṭa đại sảnh, chưa hoàn hồn th́ đă bị Tăng lăo phu nhân tát cho một tát.
- Ngươi là thứ lẳng lơ, vô liêm sỉ, ăn cơm nhà tiếp tay giặc ngoài, đê tiện một cách khủng khiếp. Đă là dâu góa của nhà họ Tăng lại quyến rũ trai để ngoại t́nh, làm bại hoại gia phong nhà tạ Ngươi làm thế có lỗi đạo với chồng quá cố của ngươi không chứ?
Vừa hỏi, bà lại vừa táng thêm một tát vào mặt Mộng Hân, nàng bị đánh ngă xuống đất, Vũ Hàng lại nhảy ra:
- Đừng đánh cô ấy. Đừng đánh! Tôi đây, hăy đánh đi. Đừng có động tí là đánh đàn bà yếu đuối, chẳng dám phản kháng.
Lăo phu nhân giận cực điểm:
- Lăo Vưu! Lăo Dương! Đại Xương, Đại Thạnh đâu, các người hăy giữ chặt hắn. Đừng để hắn lộng hành, chẳng xem ai ra ǵ, th́ c̣n ra cái thể thống ǵ nữa.
Rồi bà trừng mắt nh́n Vũ Hàng:
- Mộng Hân là dâu con nhà họ Tăng. Ngươi phải biết điều một chút bằng không sẽ hối hận đấy.
Lăo Vưu, lăo Dương... đều đă đến, họ nhảy vào giữ lấy Vũ Hàng, chàng chống lại. Đại Xương, Đại Thạnh cũng vào trận, thế là Vũ Hàng bị giữ chặt không làm sao động đậy được nữa. Vũ Hàng tức quá lớn tiếng.
- Mộng Hân mà bị hành tội như ngày nay, để gánh bao điều sỉ nhục, đó là v́ cô ta quá hiền lành, quá yếu đuối, quá nhiều tinh thần trách nhiệm và đạo đức. V́ vậy mới không bỏ các người mà đi. Nếu không ngay cái đêm hai mươi kia, chúng tôi đă giống Tịnh Huyên, cao bay xa chạy rồi. Và như vậy, các người làm ǵ ai được chứ? V́ vậy, tôi xin các người hăy suy nghĩ cho kỹ. Đừng để cái quan niệm đạo đức cũ kỹ kia che mắt mà hành xử. Cô ấy chỉ đáng thương chứ không đáng tội. Cô ấy không làm chủ được cuộc đời ḿnh, bất cứ điều ǵ cũng do người khác sắp đặt. Lấy chồng rồi ở góa... ngay cả cái tai nạn bi thảm nhất là tôi đây. Cô ấy cũng không biết làm sao trốn tránh được, v́ vậy nếu quư vị mà muốn t́m hiểu ai sai th́ đó là định mệnh, là ông trời làm sai! C̣n giữa tôi với Mộng Hân, chúng tôi yêu nhau thật t́nh. Tôi sẵn sàng đánh đổi cuộc đời ḿnh để mang lại hạnh phúc và niềm vui cho cô ấy, mà c̣n chưa được chấp nhận. Cô ta đúng là dâu con của nhà họ Tăng thật, nhưng đó chỉ là cái duyên. Tại sao các người không nghĩ lại, giúp cho Mộng Hân một cơ hội sống? Mà lại muốn chôn sống đời người ta ngay từ tuổi thanh xuân.
Vũ Hàng nói thật to cho mọi người nghe. Nhưng lời của chàng chỉ làm cho Tăng lăo phu nhân giận dữ thêm, bà hét:
- Toàn là những lời nói ngang nói ngược. Mộng Hân sinh ra là người họ Tăng th́ chết đi cũng là ma nhà họ Tăng. Không thể làm khác đi được. Cũng không thể nói hay tính chuyện ở góa bao nhiêu năm, chịu đựng thế này thế kia. Nhà họ Tăng từ bao dời nay đă coi đấy là một thước đo đạo đức. Ngay cả ta đây này cũng phải thủ tiết từ nhỏ. Đấy là chuyện đương nhiên. Tại sao đến ngươi th́ lại biến thành chuyện vô nhân đạo? Tại sao lại là chôn sống cả đời người? Đó là v́ ngươi sống buông thả, hạ cấp. Những kẻ xấu xa như Mộng Hân chỉ làm nhục gia phong nhà họ Tăng. Vậy th́ chỉ có thể bắt nó chết để giữ ǵn danh tiết cho nhà ta.
Mộng Hân nghe nói run rẩy, c̣n Vũ Hàng và ông Mục Bạch đều tái mặt. Ông Mục Bạch can thiệp:
- Mẹ! Đừng mẹ! Đừng nên làm chuyện đó. Bi kịch xảy ra trong nhà chúng ta nhiều quá rồi. Sống chết ly biệt bao nhiêu là đủ. Thôi đừng để chuyện đó xảy ra nữa.
Tăng lăo phu nhân giận dữ:
- Nhưng những bi kịch đó nào phải là do ta tạo ra đâu? Mà do chính bọn nó. Mộng Hân đă bái lạy qua cổng trinh tiết rồi mới gả vào nhà tạ Bây giờ lại định bêu xấu nhà tạ Với loại đàn bà đó, đúng ra không cần ta bức tử, nó phải biết tự xử chứ làm ǵ c̣n mặt mũi mà sống?
Mộng Hân đang quỳ đột nhiên đứng dậy chạy ra ngoài, vừa chạy vừa nói:
- Các người muốn ta chết th́ ta sẽ tự tử cho các người xem.
- Mộng Hân!
Vũ Hàng nghe Mộng Hân nói vậy sợ hăi kêu lên và dùng hết sức b́nh sinh đẩy mạnh đám gia đinh đuổi theo. Chàng nắm được Mộng Hân kéo lại, giọng đầy nghẹn ngào nói:
- Em muốn đi tự vẫn ư? Tại sao em lại có thể tàn nhẫn như vậy với tôi chứ? Em đă có một quyết định sai lầm, quá sai lầm rồi. Nếu em đồng ư đi với tôi th́ mọi chuyện đă tốt đẹp. Bây giờ em lại yếu đuối không biết tự tranh đấu cho sự sinh tồn của ḿnh. Chỉ v́ mấy lời nói kia mà em đă chịu thua ư? Như vậy là em đă xử xự với anh thế nào? Em biết mà. Cuộc đời em và cuộc đời anh đă gắn liền nhau. Nếu em muốn chết anh sẽ cùng chết.
Mộng Hân nh́n Vũ Hàng, nước mắt như mưa.
ông Mục Bạch thấy vậy, quỳ xuống trước mặt Tăng lăo phu nhân nói:
- Mẹ! Người xưa nói, hổ phụ không ăn thịt hổ tử. Nếu mẹ mà bức tử chết Mộng Hân th́ cũng có nghĩa là bức chết cả Vũ Hàng. Nhà họ Tăng chúng ta chỉ c̣n lại duy nhất một đứa con này. Xin mẹ hăy suy xét lại, đừng gây nên hậu quả nghiêm trọng. Đừng bức tử cả đứa cháu đích tôn cuối cùng của nhà họ Tăng.
Lời của ông Mục Bạch vừa thốt lên làm cả nhà kinh ngạc, nhất là bà Văn Tú, bà chẳng hiểu chồng nói ǵ cả. Tăng lăo phu nhân trừng mắt nh́n Mục Bạch, bà giận run người, nói:
- Con định mang cái màn kịch đó ra để dọa ta nữa ư? Ta đă bị cái câu chuyện hoang đường của con hại đến mức này rồi, chớ nếu không khi biết chuyện của Mộng Mộng Hân với Vũ Hàng mới nảy sinh, chỉ cần ta cắt đứt mọi quan hệ đuổi thằng Vũ Hàng đi là xong. Tụi nó đâu c̣n cơ hội để mà thông đồng đến t́nh trạng này chứ? Ngày nay, nhà chúng ta gần như tan nhà nát cửa. Tất cả đều là do con gây ra. V́ cái câu chuyện đáng chết của nó đánh trúng vào yếu điểm của tạ Để ta tin Vũ Hàng là con rơi của con một thằng con rơi trời đánh. Nó là ma là quỷ, ta không c̣n tin những điều đó nữa đâu.
ông Mục Bạch kêu lên:
- Đừng! Đừng! Nó thật sự là con ruột của con mà. Nó là giọt máu rơi của con đấy.
Vũ Hàng đau khổ kêu lên:
- Cha! Sao cha cứ đóng kịch măi vậy? Lần trước cha đă dệt chuyện để con khỏi phải ở rể trong nhà này. Con tạm chấp nhận. C̣n bây giờ con chẳng muốn cha lại nói dối lần nữa đâu. Nó mất nhân cách lắm... Mà làm một đứa con rơi cũng có ǵ là vinh dự? Hôm nay con đă nh́n rơ cái bộ mặt thật của gia đ́nh này. Có là con nuôi hay con ruột ǵ con cũng không nhận đâu.
Tăng lăo phu nhân nghe Vũ Hàng nói vậy vô cùng tức giận. Bà quay qua ông Mục Bạch:
- Đấy con có nghe chưa? Một đứa đầy ḷng phản phúc như vậy, mà con cứ nói là con ruột. Có chết ta cũng không tin điều đó.
Bà Văn Tú càng nghe càng thấy kỳ cục nên không dằn được, bà chen vào:
- Mẹ và anh nói ǵ vậy? Ai là con rơi? Ai là con ruột? Thật giả thế nào? Tại sao con chẳng biết ǵ cả.
Tăng lăo phu nhân chưa vơi cơn giận nói:
- Bởi v́ chồng con nó thích thêu dệt nó thường hay nói dối làm sao ta tin? Chuyện chẳng có bằng chứng cụ thể ǵ cả nên ta chẳng kể lại cho con nghe.
ông Mục Bạch vội vă nắm tay Vũ Hàng kéo về phía lăo phu nhân, vừa khóc vừa nói:
- Con nói thật mà, con nói thật đấy, con có bằng chứng rơ ràng.
Rồi quay sang Vũ Hàng, ông nói:
- Vũ Hàng, con hăy tha thứ cho cha, nhưng đây là sự thật. Con chính là con ruột ta, một giọt máu rơi ngày cũ... xin mọi người hăy chờ tôi một chút. Tôi sẽ mang bằng chứng tới. Đây là nỗi ray rứt ba mươi mấy năm qua của tôi. Xin mọi người hăy chờ tôi sẽ mang lại ngay.
Nói xong, ông vội vă bỏ chạy ra ngoài làm người c̣n lại trong pḥng đều ngơ ngẩn. Mộng Hân cũng trong số đó, bà bây giờ nàng mới hiểu ra, tại sao bao nhiêu năm qua, cha chồng nàng lại cư xử tốt với Vũ Hàng như vậy.
Trực giác cho Tăng lăo phu nhân biết đây là một sự thật. Câu chuyện rồi đây sẽ được làm sáng tỏ. V́ vậy bà ra lệnh cho tất cả gia nhân lùi ra ngoài, chỉ c̣n bà, Văn Tú, Vũ Hàng và Mộng Hân ở lại mà thôi.
ông Mục Bạch đi ra ngoài một lúc lâu sau mới quay lại với hai quyển vở cũ. Một quyển ông đưa cho Tăng lăo phu nhân, một quyển ông đưa cho Vũ Hàng. Ông lật từng trang một, giải thích
- Vũ Hàng, đây là nhật kư của mẹ con, do chính mẹ con viết, mẹ con kể rơ tất cả từ lúc quen cha, đến lúc yêu nhau rồi khi con chào đời, mọi thứ đều rơ ràng. Mẹ con là một kỳ nữ có tài, chỉ tại cha phụ người nên người mới t́m cái chết. Chuyện này làm cha ray rứt ân hận bao nhiêu năm quạ Bây giờ con rơ rồi chứ? Mẹ ruột con tên thật là Liễu Ngân Thúy, một người con gái có cá tính mạnh, nên khi con chào đời, chưa đầy tháng tuổi, mẹ con v́ muốn con được khai sinh đầy đủ, nên đ̣i cha phải cưới người làm vợ chính thức, nhưng con biết đấy, gia đ́nh cha th́ gia phong kiến nghiêm minh, mà lúc đó cha đă đính hôn với mẹ Văn Tú ngày nay của con rồi, làm sao có thể làm được chuyện đó? Thế là trong phút giận dữ, cha c̣n nhớ, đêm ấy mưa rất to, mẹ con bế con bỏ đi mất. Từ đó hoàn toàn bặt tin. Cha đâu ngờ là mẹ con đă mang con bỏ trước giáo đường thánh mẫu, rồi bỏ chạy ra hồ trầm ḿnh. Mười lăm năm trời cha bỏ công đi t́m. T́m măi mới nhận ra con ở viện mồ côi thánh mẫu. Linh mục Giang đă nhiều lần căn dặn cha là đừng bao giờ nói cho con biết sự thật. V́ nếu con biết, con sẽ hận cha mà bỏ đi lần nữa nên cha cứ nuôi con mà chẳng dám nhận. Bây giờ mọi chuyện đă đến nước này. Cha không thể tiếp tục giấu kín, con xem này...
ông Mục Bạch vừa nói, vừa run rẩy lật từng trang:
- Con thấy bài thơ tám chữ này chứ?
T́nh định Vũ Hàng
Trời đất dài lâu.
- Đó là chữ của mẹ con. Nét chữ rất đẹp, rất bay bướm. Hai câu này mẹ con viết để đánh dấu một ngày. Hôm ấy khi ba mẹ biết nhau là lúc trời Hàng Châu đang vào mùa mưa. V́ vậy sau đó ta mang mấy chữ trên đến nhờ thợ bạc đúc thành một miếng kim bài nhỏ. Vũ Hàng, đó chính là miếng kim bài mà con mang nơi cổ. Con lấy xuống so với nét chữ trong nhật kư xem, nó có khác nhau không?
Vũ Hàng nh́n quyển nhật kư, chăm chú ngắm tám chữ trong hai câu thơ rồi lấy tấm kim bài đeo trên cổ ngắm nh́n. Bất giác hiểu rơ mọi thứ, sự phát hiện đột ngột này làm cho Vũ Hàng hoàn toàn bối rối. Chàng chẳng biết làm sao nữa, chỉ ôm chầm quyển sách trước ngực ḷng trăm mối ngổn ngang. Buồn hay vui? Chỉ thấy người như hụt hẫng. Như rơi vào một khoảng không sâu thẳm. Sao lại có thể như vậy được chứ? Vũ Hàng ngẩng đầu lên nh́n ông Mục Bạch. Miệng lẩm bẩm:
- Không! Không! Không làm ǵ có chuyện đó. Tôi chẳng bao giờ tin chuyện đó
ông Mục Bạch nắm lấy tay Vũ Hàng bóp mạnh:
- Đừng nên phủ nhận cha, Vũ Hàng! Vũ Hàng! Bây giờ th́ cha không để con đào thoát. Mà cha cũng không lẩn tránh sự thật. Cha phải nói lớn cho mọi người biết con chính là con của tạ Đứa con ta hằng hănh diện, hằng yêu quư một cách vụng trộm bấy lâu naỵ Ta không c̣n sợ ǵ nữa.
Bà Văn Tú run rẩy nh́n chồng, bà hoàn toàn thất vọng, nhưng lúc đó ông Mục Bạch nào có để ư đến bà. Bao nhiêu t́nh cảm đang tuôn trào vào Vũ Hàng.
C̣n Tăng lăo phu nhân sau một lúc xem xét cẩn thận quyển sách, bà có vẻ đă tin chắc đây là sự thật, bà cầm quyển vở đi về phía Vũ Hàng với một chút ân hận.
- Vũ Hàng, th́ ra con cũng là máu thịt của nhà họ Tăng. Vậy mà bấy lâu nay, nội đă cư xử không tốt với con. Bây giờ mọi chuyện đă sáng tỏ, nội rất hối hận, nội hứa sẽ hết ḷng yêu quư con.
Vũ Hàng hét to.
- Không! Tôi không chấp nhận chuyện này v́ như vậy là không công bằng, là bất công. Tôi không bao giờ chấp nhận như thế.
Rồi Vũ Hàng trừng mắt, nh́n về phía ông Mục Bạch:
- Tại sao măi đến bây giờ cha mới nhận mà không nói ngay từ đầu? Để tôi phải phân vân khát khao, muốn biết rơ tông tích ḿnh. Tại sao tôi lại là đứa trẻ mồ côi, không được thừa nhận? Nếu lúc đó mà tôi biết ngay, th́ có phải là tôi đă dễ xử sự với cha hơn không? Đằng này cha đến với tôi như một người ân, cha đă lừa gạt để được tôi tin tưởng và kính trọng. Do đó, thời gian qua tôi đă bị cha sử dụng như một con cờ. Tôi bị trói chặt bằng cái ân nghĩa sâu nặng. Không dám làm ǵ cả. Tôi phải sống măi trong cái mặc cảm ḿnh là đứa con côi không thân thích, được cha nhận làm con nuôi. Và sống giữa cái cảnh ăn nhờ ở tạm, phải uống nước nhớ nguồn. Bao nhiêu năm qua, ở nhà họ Tăng này tôi đă phải sống bằng thứ t́nh cảm mâu thuẫn. Tự ái và chịu đựng để trả ơn chen kẽ nhau. Vậy th́... có phải là chính cha lại tiếp tục hành hạ tôi đó không?
ông Mục Bạch nhanh chóng biện hô.
- Cha biết! Cha biết! Ta cũng đau buồn có thua ǵ con? Ta cũng phải sống một cách khổ sở v́ lương tâm cắn rứt, nào có sung sướng ǵ đâu? Vũ Hàng! Con đừng có giận chạ Con hăy suy nghĩ kỹ xem, đă có bao nhiêu lần ta định nói, hay ám chỉ cho con biết, nhưng khi ta vừa gợi chuyện là con đùng đùng nổi giận. Con nói con căm thù cha mẹ ruột con, v́ đă tàn nhẫn bỏ con. Thái độ con như vậy làm sao ta dám mở lời? Ta sợ nhất một điều, đấy là phải đánh mất con một lần nữa.
- Thế tại sao bây giờ cha lại nói rả Cha tưởng là lúc này cha sẽ có thể giữ con lại được ư? Cha thật can đảm, dám đem chuyện bức mẹ con đi vào đường tuyệt lộ! Cha đă khiến con phải sống bao nhiêu năm qua trong cô nhi viện. Thế mà c̣n nói là “T́nh định Vũ Hàng, Trời đất dài lâu” ư? Cái lời đó thế nào? Nó không vượt nổi cái quan điểm giai cấp của chạ Th́ ra cái thái độ vô t́nh đó là truyền thống của nhà họ Tăng ư?
ông Mục Bạch đau khổ cắt ngang:
- Không phải con ơi! Bây giờ con có thù, có hận ǵ ta cũng cảm thông, ta không dám đ̣i hỏi trong một phút một giây là con có thể cảm thông cho tạ Đến nước này, ta đâu có ǵ để giấu diếm. Ta biết là ta có lỗi với mẹ con, ta đă khiến con thiệt tḥi nhiều. Chẳng làm sao đền bù được. Nếu ta có thể làm điều ǵ để gọi là khiến con an ủi, khuây khỏa một chút, để cho bi kịch trong gia đ́nh này chấm dứt ở đây th́ ta sẵn sàng, dù phải hy sinh cả mạng sống của ḿnh
Vũ Hàng đột ngột nh́n thẳng vào mắt ông Mục Bạch, nói:
- Vậy th́ hăy để cho tôi và Mộng Hân lấy nhau đi!
Câu nói của Vũ Hàng vừa thốt ra là Mộng Hân, Tăng lăo phu nhân, ông Mục Bạch, bà Văn Tú đều giật ḿnh, căn pḥng ch́m trong cái không khí căng thẳng.
Cuối cùng, ông Mục Bạch đă quỳ xuống trước mặt lăo phu nhân thảng thốt:
- Mẹ! Thôi th́ hăy làm theo lời yêu cầu của nó. Cho hai đứa nó thoát khỏi Bạch Sa trấn này ngay, để đến Hàng Châu, ở đấy Linh Mục Giang sẽ làm lễ cưới cho chúng, là chúng ta hoàn toàn tránh khỏi dị nghị của xóm làng.
- Không được.
Bà Văn Tú đột ngột lên tiếng. Đây là lần đầu tiên mọi người thấy bà phản kháng. Bà vừa khóc vừa nói:
- Bây giờ th́ em mới rơ. Anh chỉ là một ngụy quân tử. Bao nhiêu năm qua, anh đă dành hết t́nh cảm cha con của anh cho Vũ Hàng. Anh làm cho thằng Tịnh Nam nó bất b́nh, nó mới bị chết thảm như vậy cũng v́ đứa con riêng của anh, mà anh đă hy sinh thằng con của chúng tạ Bây giờ c̣n cho phép nó đoạt lấy vợ của Tịnh Nam nữa. Anh muốn mọi thứ đều tốt lành cho Vũ Hàng, c̣n con trai tôi nằm dưới suối vàng kiả Nó làm sao chết yên được? Và người mẹ nó đây, phải sống thế nào chứ?
ông Mục Bạch trợn mắt, như đến bây giờ ông mới nhớ lại bà Văn Tú. Ông bực dọc nói:
- Bây giờ mọi chuyện đă rối beng thế này, bà đừng có làm rối thêm được không? Thằng Tịnh Nam của chúng ta, chúng ta đă không dạy được, không giữ nó được. Có hối hận thế nào cũng muộn rồi. C̣n Vũ Hàng và Mộng Hân chúng nó đang sống sờ sờ đây. Không xử lư làm sao êm chuyện? Hăy tạm thời quên đứa đă chết lo cho đứa đang sống trước đă có hơn không?
Và rồi, ông quay qua nh́n Tăng lăo phu nhân:
- Mẹ! Bảy cổng sắc phong đó nặng nề vây chặt chúng ta quá. Thôi th́ hăy làm sao để bọn trẻ bớt bị hành hạ đi nào.
Tăng lăo phu nhân ngỡ ngàng đưa mắt nh́n về hướng xạ Bà không biết phải làm ǵ nữa, trong khi bà Văn Tú hết nh́n mẹ chồng, lại nh́n Vũ Hàng và Mộng Hân, đến nh́n người chồng bao nhiêu năm chung sống, th́ ra ông Mục Bạch tuy sống chung nhưng chẳng hề yêu bà. Trong gia đ́nh này, bà làm dâu, làm vợ, làm mẹ hết ḷng. Tưởng là đă có một t́nh yêu hạnh phúc, không ngờ... đến bây giờ, khi tuổi đă xế chiều, mới phát hiện ra chồng có con rơi... Điều đó làm ḷng bà tan nát, bà không làm sao có thể chấp nhận một sự thật như vậy.
Bà Văn Tú đứng dậy, đi nhanh ra ngoài cửa. Trong pḥng bấy giờ không khí vẫn căng thẳng nên chẳng ai để ư đến sự vắng mặt của bà.
Bà Văn Tú ra ngoài, chợt nhận ra trong cái gia đ́nh này, bà chỉ là một chiếc bóng mờ, chẳng có đóng một vai tṛ nào cả. Bà đi thẳng ra cổng, đến thẳng nhà tộc trưởng họ Tăng là Cửu Thái Gia.
Và thế là toàn bộ chuyện ở nhà họ Tăng, cả trấn Bạch Sa đều biết cả.


Chương 15

Tờ mờ sáng hôm sau, tám vị trưởng lăo họ Tăng do Cửu thái gia dẫn đầu, đă có mặt ở nhà họ Tăng lăo phu nhân. Họ đi thẳng đến Từ đường, ở đấy thảo luận hơn hai tiếng đồng hồ với lăo phu nhân, ông Mục Bạch và bà Văn Tú. Chẳng ai biết họ đă thảo luận với nhau điều ǵ. Sau đó Vũ Hàng và Mộng Hân được đưa vào. Hai người ngước nh́n lên, chỉ thấy tám vị trưởng lăo ngồi thành một hàng dài trước mặt, Tăng lăo phu nhân và ông Mục Bạch, bà Văn Tú ngồi ở hai bên, người nào sắc mặt cũng đều ra vẻ nghiêm trọng. Mộng Hân bấy giờ mới hiểu ra, ḿnh đang đứng trước phiên ṭa, chờ bị xử án.
Cửu Thái gia râu tóc bạc phợ Thái độ nghiêm khắc, là người lên tiếng trước:
- Mộng Hân! Mẹ chồng của người đă báo cáo hết tội lỗi ngươi cho bọn ta biết. Bây giờ ta hỏi ngươi, có nhận tội không?
Mộng Hân cúi đầu nh́n xuống như một tội phạm, nói nhỏ:
- Con xin nhận tội.
- Nói lớn lên nào!
Cửu thái gia cao giọng, làm Mộng Hân kinh hăi:
- Vâng, con xin nhận.
- Ngươi công nhận là đă có t́nh ư bất chánh với Giang Vũ Hàng, lỗi đạo làm người, làm bại hoại gia phong, vượt lễ giáo, làm loạn luân thường, phải không?
Mộng Hân nghe kể một lô tội trạng muốn ngất xỉu. Chưa kịp nói ǵ th́ Vũ Hàng đă bất chấp mọi thứ, lên tiếng:
- Không phải! Tất cả là do tôi quyến rũ, dụ dỗ cô ấy. Tội của tôi quư vị lại trút lên người cô ta th́ bậy quá! Muốn xử th́ hăy xử tôi nè. Đừng có làm khổ làm khó một người đàn bà yếu đuối. Tất cả chuyện đă xảy ra đều do tôi chủ động.
Một vị trưởng lăo lớn tiếng:
- Vô lễ! Đây là chuyện nội bộ của ḍng họ Tăng chúng tạ Mọi thứ phải để Cửu thái gia định, ngươi chẳng có tư cách chen vào.
Vũ Hàng bực dọc nh́n lên chợt nhiên có sự so sánh. Chàng thấy tám ông trưởng lăo họ Tăng kia chẳng khác ǵ bảy chiếc cổng sắc phong bằng đá bên ngoài. Khác chăng là bảy chiếc cổng đó chẳng biết nói. C̣n đây là tám con người cố chấp. Nếu bây giờ mà tranh luận với họ, có khác nào nói chuyện với đá đâu? V́ vậy Vũ Hàng không nói thêm một tiếng nào nữa. Cửu thái gia lại tiếp:
- Mộng Hân! Việc làm của ngươi, tám vị đại trưởng lăo ở đây sau khi nghe cha chồng ngươi tŕnh bày và biện hộ cũng như sau khi thảo luận, đều thống nhất với quyết định sau. Chúng ta sẽ cho ngươi chọn một trong hai con đường.
ông ta nói đến đây dừng lại để tăng thêm tính quan trọng, khiến Mộng Hân muốn nghẹt thở.
- Một là ngươi phải xuống tóc, quy y cửa phật suốt đời không được hoàn tục. Không được gặp gỡ Giang Vũ Hàng, một ḷng một dạ tu tỉnh.
Mộng Hân nghe phán, muốn ngất xỉu:
- C̣n con đường thứ hai. V́ cái hành vi dâm ô của ngươi nên phải loại trừ ra khỏi Tăng tộc... lúc ngươi vào nhà họ Tăng đă đi qua bảy cổng sắc phong. Vậy th́ khi bị khai trừ ra khỏi Tăng tộc, ngươi cũng phải chui qua bảy chiếc cổng đó. Mỗi lần đến một cổng, người phải dập đầu ba cái, nói một câu “Mộng Hân tội lỗi đầy đầu, không xứng đáng với liệt tổ, liệt tông nhà họ Tăng”. Và khi qua khỏi bảy cổng này xong, là coi như ngươi chẳng c̣n liên can ǵ đến nhà họ Tăng của ta nữa. Ngươi có quyền tái giá hay làm ǵ th́ làm chúng ta hứa là chẳng can thiệp.
Mộng Hân mở to mắt, Vũ Hàng cũng vậy. Họ đă t́m thấy tia sáng ở cuối đường hầm. Mộng Hân nh́n lên rụt rè hỏi:
- Có đúng như vậy không? Chỉ cần đi qua bẩy cổng sắc phong, dập đầu xưng tội... là có thể được trả tự do à?
Đám trưởng lăo lạnh lùng gật đầu, Tăng lăo phu nhân nh́n Mộng Hân, có vẻ xúc động nói:
- Mộng Hân, để giữ thanh danh nhà ta, ta khuyên con nên chọn con đường thứ nhất, nương tựa cửa phật th́ con vẫn là mẹ của Thư Tịnh, c̣n nếu con chọn con đường hai, th́ măi măi hai mẹ con sẽ không c̣n được gặp nhau.
Mộng Hân đau khổ nh́n lên, nói:
- Đừng! Nội đừng nên cư xử với con như vậy! Nội không được tước được quyền làm mẹ của con. Quư vị Ở đây ai cũng đă từng có nỗi khổ bi mất con. Tại sao không thông cảm cho người khác chuyện đó?
- Nếu ngươi thật sự yêu Thư Tịnh, th́ ngươi phải nghĩ đến tương lai của nó, nó cần hănh diện v́ mẹ nó. Và như vậy th́ con đâu thể chọn chuyện đi trở ra cổng sắc phong? V́ đó là con đường bị vạn người nguyền rủa, lưu xú cả đời. Thôi con chọn đường thứ nhất đi con nhé?
Vũ Hàng vội vàng can thiệp:
- Đừng Mộng Hân! Em không cần chọn con đường nào cả. Thời đại bây giờ là thời đại văn minh rồi, tại sao có thể muốn xử thế nào th́ xử.
Rồi Vũ Hàng nh́n lên, trừng mắt với Tăng lăo phu nhân và tám vị trưởng lăo.
- Mộng Hân bây giờ chồng đă chết. Cô ấy có quyền yêu và được yêu chứ? Các người hăy bỏ cái thói thờ phượng mấy cổng đá vô tri vô giác đó đi. Muốn đem con người ra tế sống mấy thứ vô nghĩa đó à? Đó có phải là một việc làm ngu xuẩn vô nghĩa không chứ?
ông Mục Bạch thấy Vũ Hàng nói như vậy rất sợ hăi vội can ngăn:
- Vũ Hàng! Con không được phép vô lễ với các vị tộc trưởng!
Nhưng Vũ Hàng nói:
- Tôi đề nghị con đường thứ bạ Tôi sẽ đưa Mộng Hân đi thật xa và tuyệt đối không quay lại trấn Bạch Sa này nữa. Có được không?
Cửu thái gia nghiêm sắc mặt:
- Đâu có chuyện dễ dàng như vậy? Muốn đi là đi được ngay, muốn dứt là dứt được liền à? Mặc cho ngươi có nghĩ thế nào. Mộng Hân là con dâu con nhà họ Tăng, th́ phải nghe theo luật nhà họ Tăng sắp đặt. Không có cách nào khác.
ông c̣n nói bồi thêm:
- C̣n nếu ngươi không đồng ư muốn thưa lên huyện lên tỉnh ǵ đó th́ thưa. Nhưng ta nghĩ là có thế nào th́ quan cũng phải thuận theo ḷng dân thôi.
Vũ Hàng trừng mắt nh́n Cửu thái gia, chàng biết là điều ông ta vừa nói không phải là không có lư, nên quay qua Mộng Hân nói:
- Mộng Hân, em đừng có chọn cái nào cả, xem họ làm ǵ được em.
Tăng lăo phu nhân th́ nói:
- Mộng Hân, con nên giữ sĩ diện cho thằng Tịnh Nam một chút, nếu con mà chọn con đường thứ hai, th́ Tịnh Nam nó sẽ không ngủ yên dưới suối vàng.
Người này nói một lời, người kia nói một lời. Nhưng đa số đều bảo Mộng Hân chọn con đường số một. Chỉ có ông Mục Bạch là áo năo, không nói ǵ hết. Và trong cái không khí ồn ào trên, Mộng Hân đột ngột nh́n lên, với ánh mắt kiên định. Cô đă chọn lựa, cô nói một cách tỉnh táo:
- Tôi quyết định chọn con đường thứ hai. Tôi sẽ đi qua cổng sắc phong, dập đầu tạ tôi với tổ tiên nhà họ Tăng. Đó là cái nợ phải trả. Trả nợ xong, coi như ân oán của tôi và nhà họ Tăng đă giải quyết xong, Tôi sẽ không c̣n bị lương tâm cắn rứt. Cũng không phải sợ, phải thương trộm nhớ thầm ai. Tôi sẽ được tự do như được tái sanh! Đó là chưa nói đây là con đường mà ḷng tôi muốn, tôi khát khao từ lâu, tôi sẽ không hối tiếc ǵ về chuyện này, c̣n riêng bé Thư Tịnh.
Mộng Hân ngẩng đầu nh́n về phía Tăng lăo phu nhân nói:
- Tôi biết... một ngày nào đó rồi nó sẽ khôn lớn, và lúc nó lớn khôn, th́ thời đại đă thay đổi tôi tin là nó sẽ thông cảm cho tôi. Không thấy xấu hổ v́ sự lựa chọn của tôi mà có khi c̣n hănh diện v́ chuyện tôi dám làm. Tôi không để cho những chiếc cổng sắc phong kia đè bẹp tôi, dù hoàn cảnh vô cùng nghiệt ngă.
Lời của Mộng Hân như một quả bom, làm mọi người có mặt trong Từ đường im phăng phắc, kinh ngạc. Chỉ có một ḿnh Vũ Hàng là ḷng như nở hoa, chàng nh́n Mộng Hân hét lớn, cổ vũ:
- Anh không để em một ḿnh đi đâu. Anh sẽ đi cùng em. Bất kể chuyện đó có qua dầu sôi lửa bỏng thế nào, anh sẽ cùng em đối mặt.
Và như vậy là chuyện coi như giải quyết xong. Ngay hôm ấy, Mộng Hân phải ấn chỉ vào giấy tu thự Rồi bị nhốt ngay vào từ đường, đợi hôm sau hành lễ qua cổng sắc phong. Từ giây phút đó trở đi Mộng Hân không c̣n được gặp lại bé Thư Tịnh nữa.
Và cái ngày quyết định đă đến.
Mộng Hân được tám đại trưởng lăo nhà họ Tăng giải đến trước bảy cổng sắc phong. Bảy tấm cổng sừng sững như bảy cửa ải dữ. Trong đầu Mộng Hân hiện ra cái h́nh ảnh đầu tiên ḿnh đă đi quạ Hai bên cổng đông nghẹt người, lúc đó Mộng Hân ngồi trong kiệu hoa. Đó cũng là lần đầu tiên Mộng Hân gặp Vũ Hàng. Và rồi bây giờ, năm năm sau cái ngày ấy. Mộng Hân lại quay trở lại. Nàng đưa mắt nh́n tới trước, ḷng chợt kinh hăi. V́ lần này, gần như người của cả trấn Bạch Sa đều có mặt. Họ cũng đông nghẹt. Nhưng thái độ th́ hùng hổ, giận dữ h́nh như họ c̣n mang theo rất nhiều thứ rau cải hư, trứng thối, gạch đá...
Mộng Hân không hiểu họ mang những thứ đó ra đây làm ǵ. Người nhà họ Tăng có mặt đầy đủ, trừ bé Thư Tịnh phải ở nhà. Tăng lăo phu nhân và bà Văn Tú đứng cạnh tám vị trưởng lăo thái độ nghiêm khắc. Ông Mục Bạch và Vũ Hàng chen giữa đám đông ra đứng đầu làng. Vũ Hàng vừa nh́n đám đông trùng điệp đă giật ḿnh, kêu lên:
- Trời ơi! Sao mà đông thế này? Tại sao không cử hành trong yên lặng. Chẳng lẽ mọi người muốn xử chết Mộng Hân mới hài ḷng ư?
ông Mục Bạch âu lo nói:
- Ta đă nói trước rồi mà con nào có tin tạ Chuyện đâu phải là của riêng hai người, mà là danh dự của cả trấn Bạch Sa này. Đó mới chính là điều nguy hiểm.
Vũ Hàng nghe nói chợt hiểu ra, sợ hăi chen về phía Mộng Hân, vừa chen vừa hét:
- Thôi, thôi... Mộng Hân dẹp bỏ chuyện qua cổng đi! Dẹp đi!
Mộng Hân nào có nghe thấy. Từ má cũng ư thức được chuyện nguy hiểm, khóc nói với Mộng Hân:
- Tiểu thư ơi, đừng có dại! Tiểu thư hăy nh́n xem ở đây có bao nhiêu người, chắc chắn là tiểu thư sẽ không đi hết được đâu. Họ sẽ không để tiểu thư quạ Đây là một cái bẫy tiểu thư đừng có tin họ.
Nhưng Cửu thái gia đă lạnh lùng nói:
- Bây giờ mà có hối th́ cũng không c̣n kịp rồi. Đây là sự lựa chọn của cô ta, và đă chọn th́ không hồi. Thôi hăy bắt đầu đi. Hăy nhớ là mỗi cổng phải đọc đủ ba câu, không được sai sót.
Lúc đó, đám đông đă có vẻ bực dọc v́ chờ đợi. Họ khua chén, khua nồi, miệng hét:
- Sao không qua cổng sắc phong đỉ Qua nhanh lên đi chứ?
Và không biết ai mở đầu, họ cùng nói to.
- Qua! Qua!
Đám đông lại ùa theo. Tiếng vang như vọng từ đáy mồ làm Mộng Hân khiếp đảm, nàng hấp tấp quỳ xuống chân cổng thứ nhất. Đám đông đă hét lên:
- Xem ḱa! Con Hạ Mộng Hân, mụ đàn bà dâm đăng, chồng chết chưa bao năm đă lấy trai.
- Cút đi! Hăy cút đi khỏi Bạch Sa trấn của chúng ta!
- Dâm phụ! Dâm phụ! Con điếm kia! Ngươi đă làm hoen ố cả bảy chiếc cổng sắc phong của trấn Bạch Sa chúng ta rồi.
- Đàn bà bần tiện, hạ cấp! Cút ngay! Cút ngay!
Và đi kèm với những lời khó nghe đó, là những quả cà thối, trứng thối, mảnh vụn gạch đá nhỏ, nước bẩn... nhắm ngay người của Mộng Hân bắn vào, nàng bị trúng đ̣n đau buốt, ḷng chợt nghĩ “Cảnh địa ngục” cao lắm cũng chỉ bằng chừng này! Nàng vừa khóc vừa dập đầu trước cổng sắc phong thứ nhất.
- Mộng Hân, tội lỗi ngập đầu, đă phạm tội với liệt tổ liệt tông của nhà họ Tăng.
Xong ba lạy, nàng đứng dậy, tiếp tục tiến đến chiếc cổng thứ hai. Lại có một số rác rưởi, đất cát, nước dơ tạt vào người. Mắt nàng bị mồ hôi và lệ làm mờ hẳn. Người nhà họ Tăng kể cả lăo phu nhân, Văn Tú, Mục Bạch đều kinh hăi tái mặt khi mục kích những diễn biến quạ Mấy lần Vũ Hàng định xông ra tiếp cứu đều bị gia đ́nh và ông Mục Bạch cản lại, ông Mục Bạch nói:
- Con đừng có bước ra. Con chẳng giúp được ǵ đâu. Đoạn đường này bắt buộc Mộng Hân phải đi một ḿnh đi. Nếu không tám vị trưởng lăo kia có thể mượn cớ để bắt Mộng Hân đi lại từ đầu. Mộng Hân đă gây ra quá nhiều tội lỗi, phải để nó đi hết.
Vũ Hàng không phục vẫn vùng vẫy, nhưng vừa thoát khỏi tay này đă bị tay kia giữ lại, không làm sao ra được
Mộng Hân đă đến được chiếc cổng thứ hai
- Mộng Hân tội lỗi ngập đầu, đă phạm tội với liệt tổ liệt tông nhà họ Tăng.
Ngay lúc đó một miếng ngói bể đă bay ra trúng ngay trán Mộng Hân làm máu chảy dài xuống. Rồi một phụ nữ khác cầm chổi quét ra đập lên người Mộng Hân, làm nàng ngă nhào xuống. Đám đông chẳng những không thương hại mà c̣n reo lên:
- Hay quá! Hay quá! Thế mới đúng.
Tiếp đó là một trận mưa quả thối, trứng thối bồi vào. Vũ Hàng không chịu được, hét to:
- Tàn nhẫn quá! Man rợ quá!
Rồi chàng dùng hết sức b́nh sinh đẩy ngă đám đông gia đinh với đám đông đứng quanh. Tả xung hữu đột thoát ra ngoài. Ông Mục Bạch thấy vậy, hét to:
- Vũ Hàng, con làm ǵ đấy. Hăy mau quay lại!
Nhưng Vũ Hàng đâu có nghe thấy ǵ nữa, chàng chạy nhanh đến bên Mộng Hân, dang rộng tay ra che chở cho người ḿnh yêu. Vũ Hàng nghẹn lời nói:
- Mộng Hân! Anh đă đến đây, chuyện này là chuyện của hai đứa ḿnh, chớ đâu phải của riêng em. Anh sẽ cùng quỳ bên em, cùng chấp nhận để họ ném đá, hạ nhục... ta sẽ cùng đi hết doạn dường này.
Đám đông thấy vậy hét lên:
- Xem ḱa! Chúng nó một đôi dâm phu, dâm phụ.
Đúng là bọn chó hoang!
Rồi hàng trăm tiếng chửi rủa hàng trăm thứ đồ vật hư thối được ném vào hai người. Vũ Hàng ôm Mộng Hân vào lồng ngực, dùng đôi vai rộng che chở cho nàng. Họ tiếp tục đi về phía chiếc cổng thứ ba.
Nhưng đám đông thấy Vũ Hàng đứng ra che chở cho nàng như vậy, lửa giận như bừng lên. Bao nhiêu vật dụng mang theo, họ đều ném về phía hai người. Và như thế là chẳng làm sao né được, Vũ Hàng cũng lănh đủ mấy cục đá vào người, máu chảy, ông Mục Bạch đứng ngoài thấy Vũ Hàng và Mộng Hân hết sức nguy ngập. V́ đám đông càng lúc càng hét to:
- Hăy đập chết lũ nó! Hăy giết chết nó đi!
Và không chịu nổi nữa, ông bứt ra khỏi đám đông, chạy ra ngoài. Vừa chạy vừ hét:
- Đừng đánh nữa, đừng ném nữa!
Và ông đă có mặt bên cạnh Mộng Hân với Vũ Hàng.
Đám đông ḥ hét chợt ngưng lại không biết chuyện ǵ xảy ra, th́ nghe ông nói:
- Hăy tha cả bọn chúng! Thủ phạm chính là tôi này. Tất cả những bi kịch này đều là do tôi tạo ra cả. Tôi mới đúng là người có lỗi với liệt tổ liệt tông. C̣n hai đứa nó chỉ là hai đứa đáng thương, yêu nhau. Nếu yêu nhau mà có tội, th́ trên thế gian này, tất cả chúng ta đều là kẻ có tội cả.
Rồi ông quỳ xuống dập đầu với mọi người nói:
- Tôi tội ngập đầu, tôi mới tội đáng chết. Cầu xin chư vị tha cho bọn trẻ chúng nó.
Hành động của ông làm đám đông dân làng ngơ ngác. Mộng Hân và Vũ Hàng ngồi đấy cũng ngạc nhiên. Tám vị trưởng lăo nh́n nhau chẳng biết xử lư thế nào. Tăng lăo phu nhân càng khó tưởng tượng
Thế là tiếng ḥ hét lặng xuống. Khung cảnh trở nên yên tĩnh. Ông Mục Bạch th́ cứ dập đầu không ngớt về bốn hướng. Vũ Hàng là người đầu tiên phản ứng, chàng bước tới, đỡ ông Mục Bạch dậy, ngay lúc đó chẳng hiểu sao Vũ Hàng bật khóc, chàng nghẹn lời nói:
- Cha! Tại sao cha lại hành động như vậy?
Tiếng “Cha” đầy cảm xúc làm cho ông Mục Bạch cũng tuôn lệ như mưa. Hai cha con ôm nhau cùng khóc. Tăng lăo phu nhân cũng rơi lệ C̣n bà Văn Tú thấy hối hận v́ điều ḿnh đă đi tố chuyện với Cửu thái gia. Mộng Hân gượng đứng dậy, nói:
- Để tôi đi hết cả những cổng sắc phong c̣n lại.
Vũ Hàng đi theo:
- Anh cùng đi em nhé?
ông Mục Bạch cũng bước:
- Cả cha nữa, cha cùng đi với con.
Thế là cả ba người cùng d́u nhau đi đến từng chiếc cổng, cùng sụp lạy. Sự cuồng nhiệt lúc đó của đám đông như xẹp xuống. Và tám vị trưởng lăo cũng đưa mắt nh́n nhau không biết xử lư thế nào.
Và như vậy, họ đă đi qua hết bảy chiếc cổng sắc phong.
Cửu thái gia nh́n Mộng Hân. Giọng nói dịu hẳn:
- Xong rồi! Hạ Mộng Hân! Bắt đầu từ bây giờ, ngươi là người hoàn toàn tự do rồi đấy.
Mộng Hân và Vũ Hàng nh́n nhau, rồi chẳng hẹn, họ cùng đến quỳ trước mặt ông Mục Bạch, nói:
- Cha! Tụi con xin chào cha lần cuối, trước khi đi!
Rồi cả hai dập đầu lạy.
ông Mục Bạch ḷng ngổn ngang trăm mối. Ông cúi xuống đỡ hai người lên, mắt ông rưng rưng lệ. Ông phải đè nén t́nh cảm trong ḷng thật lâu, mới nói được
- Thôi đi đi, các con! Nhưng mà hăy nhớ. Trấn Bạch Sa này vẫn là cội rễ của con. Không cắt được rễ đâu. Bao giờ nội các con đă nguôi ngoai cơn giận hăy trở về. Hăy nhớ là ở đây c̣n có những người già... và một đứa trẻ.
Lời của ông làm nước mắt Mộng Hân tuôn dài, nàng đứng lên, đi về phía Tăng lăo phu nhân, quỳ xuống nói:
- Nội! Con xin gởi bé Thư Tịnh lại cho nội. Như điều cha đă nói, đến một ngày nào đó khi cơn giận của nội không c̣n, nội hăy cho con biết, để con được quay về đoàn tụ với bé Thư Tịnh. Con sẽ cảm ơn nội rất nhiều.
Tăng lăo phu nhân nh́n lên, mắt rớm lệ nhưng không nói một lời nào cả.
Mộng Hân quay lại, tiếp nhận ánh mắt đầy nhiệt t́nh của Vũ Hàng. Nàng đưa tay cho chàng, đứng thẳng người, xúc động nói:
- Cuối cùng rồi em cũng có thể đứng giữa nắng trời, nói với anh, em là của anh, em yêu anh! Xin hăy đưa em đi.
Vũ Hàng siết chặt tay Mộng Hân. Hai người bước đến đâu, đám đông tách ra đến đó. Cả hai chậm răi đi bên nhau, rời khỏi những cổng sắc phong hướng về đại lộ. Họ đi mà chẳng quay lại. Bỏ mặc những chiếc cổng kia sừng sững với năm tháng vô tự Từ má lẽo đẽo theo sau với tất cả ḷng yêu quư. Và tất cả cùng bước, cùng hướng về một chân trời rộng mở phía trước. Đi măi... đi măi... cho đến khi ḥa lẫn vào trong bóng cây...
Đó là một câu chuyện t́nh yêu hơi khác thường.
Và đó cũng là lần cuối cùng trấn Bạch Sa có chuyện bắt cô dâu phải làm lễ bái cổng sắc phong trinh tiết, trước khi về nhà chồng. Và như điều Mộng Hân dự đoán, thế giới luôn biến đổi không ngừng đến khi cái luồng gió tự do yêu nhau, tự do kết hôn thổi qua trấn Bạch Sa, th́ câu chuyện về mối t́nh của Mộng Hân và Vũ Hàng đă trở thành cổ tích. Những chiếc cổng sắc phong của vua chúa cũ vẫn c̣n đó, vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt, nhưng các quan niệm Trung, Hiếu, Tiết, Nghĩa không c̣n được người đặt nặng như xưa. Họ kể lại chuyện Mộng Hân, Vũ Hàng như một thứ trà dư tửu hậu, một câu chuyện ngày xửa, ngày xưa...


Hết


 

Pages Previous  1  2  3