Những Sắc Cầu Vồng Rực Rỡ   -  Châu Liên Pages Previous  1  2  3     
Chương 3

Đang ngồi cắm hoa trong pḥng khách Chiêu Dung chợt giật ḿnh v́ bàn tay bịt mắt cô. Chiêu Dung đang nhíu mày nghĩ ngợi. Mùi nước hoa Chanel này quen thuộc. Cô bật cười và reo lên :

- Phương Anh, có phải bồ không ?
Phương Anh cười vang. Cô buông tay ra giọng vui vẻ :

- Chiêu Dung đang hạnh phúc nên quên hết rồi.

Phương Anh buông người ngồi xuống ghế. Cô đưa mắt nh́n quanh rồi hỏi :

- Anh Luân Vũ và bác đâu ?

Chiêu Dung trầm giọng :

- Mẹ chồng ḿnh nhờ anh Luân Vũ chở đến nhà người quen có chút việc , có lẽ cũng sắp về đến.

Quàng vai ôm Chiêu Dung thân mật, Phương Anh nh́n thật sâu tận đáy mắt Chiêu Dung :

- Ḿnh hỏi thật nha? Chiêu Dung và anh Luân Vũ sống với nhau có hạnh phúc không?

Chiêu Dung khẽ cắn môi :

- Th́ cũng như những cặp vợ chồng khác.

Phương Anh nhướng mày :

- Ḿnh không tin là Chiêu Dung đă nói thật. Có phải bồ đang gắng gượng sống với Luân Vũ không. Bồ vẫn chưa quên được mối t́nh đầu của bồ. Bồ vẫn c̣n yêu Đăng Khoa.

Chiêu Dung khẽ so vai :

- Ḿnh không c̣n nghĩ đến Đăng Khoa nữa.

Phương Anh tặc lười :

- T́nh yêu đâu phải là chiếc áo đâu Chiêu Dung, muốn giũ bỏ khi nào là tùy ư. Cách đây vài ngày ḿnh có gặp Đăng Khoa. Đăng Khoa có nhắc đến Chiêu Dung đấy.

Thấy Chiêu Dung vẫn thờ ơ với thông tin vừa phát ra. Phương Anh chăm chú nh́n Chiêu Dung :

- Bồ không muốn biết những chuyện liên quan đến Đăng Khoa sao ?

Chiêu Dung khẽ so vai :

- Ḿnh đă có chồng. Ḿnh không muốn nhắc đến những chuyện ấy nữa.

Phương Anh cười ngất :

- Chỉ có hai đứa ḿnh thôi. Chiêu Dung ngại ǵ. Tại sao Chiêu Dung phải sống dối ḷng của ḿnh. Đăng Khoa vẫn c̣n yêu Chiêu Dung ghê lắm. Ḿnh ngồi nói chuyện với Đăng Khoa buổi, thấy Đăng Khoa chỉ nhắc đến Chiêu Dung với khuôn mặt buồn vô hạn. C̣n Chiêu Dung  bồ nói thật với ḿnh đi. Có phải mối t́nh đầu là mối t́nh sâu sắc nhất không ?

Chiêu Dung thở nhẹ :

- Ḿnh đă lăng quên. Ḿnh cảm thấy rất hạnh phúc bên cạnh người chồng như Luân Vũ.

Phương Anh nhướng mắt quan sát Chiêu Dung. Cô không tin là Chiêu Dung có thể dễ dàng quên Đăng Khoa. C̣n nhớ hôm nào Chiêu Dung c̣n khóc như mưa và thổ lộ với cô là Chiêu Dung không hề yêu Luân Vũ. Kết hôn với Luân Vũ như là giải pháp để lăng quên.

Phương Anh nói hơi :

- Ḿnh biết là ḿnh không lầm đâu. Chiêu Dung và Luân Vũ không hề hạnh phúc với nhau. Sau khi cùng Chiêu Dung hưởng tuần trăng mật từ Đà Lạt về , anh Luân Vũ có vẻ đăm chiêu và buồn hẳn. Dạo này anh lao vào công việc như cái máy. Anh làm việc như điên. H́nh như chỉ có công việc mới giúp anh ấy t́m thấy niềm vui. Tội nghiệp Luân Vũ. Dù Luân Vũ rất cố gắng che đậy cảm xúc nhưng ḿnh hiểu là có cái ǵ không ổn giữa người. Tại sao Chiêu Dung lại giấu ḿnh ? Chiêu Dung không xem ḿnh là bạn thân hay sao ?

Chiêu Dung nói lảng sang chuyện khác :

- Công việc Phương Anh dạo này như thế nào ?

Phương Anh véo von :

- Ḿnh rất thích công việc mà ḿnh đang làm. Mà bồ có nghe anh Luân Vũ nhận xét ǵ về ḿnh không ?

Chiêu Dung giọng chân thành :

- Tha lỗi cho ḿnh là ḿnh đă quên hỏi anh Luân Vũ về công việc của bồ ở công ty. Có phải sắp tới đây anh ấy và Phương Anh đi Singapore không ?

Phương Anh gật đầu :

- Công ty đang có quan hệ làm ăn với, công ty ở Singapore nên chuyến đi này rất quan trọng.

Chiêu Dung trầm giọng :

- Anh Luân Vũ bảo ḿnh cùng đi với anh và Phương Anh cho vui.

Phương Anh ṭ ṃ hỏi :

- Bồ có định đi không ?

Chiêu Dung cười khẽ :

- Ḿnh rất lười đi đây đi đó. Sau những giờ làm việc ở công ty, ḿnh chỉ muốn chăm sóc nhà cửa và đọc sách thôi.

Phương Anh buột miệng :

- Dạo này bồ hơi gầy đó.

Chiêu Dung gật đầu. Cô ngắm nh́n Phương Anh rồi nhận xét :

- C̣n Phương Anh, ḿnh thấy Phương Anh hồi này có vẻ đẹp hẳn ra.

Phương Anh vụt đứng dậy rồi xoay tṛn ṿng. Cô cười khúc khích :

- Bồ xem ḿnh mặc chiếc váy này đẹp không ?

Chiêu Dung nghiêng đầu nh́n. Phương Anh đang mặc chiếc váy ngắn màu hoàng yến và chiếc áo pull sặc sỡ dọc ngang. Tươi mát và hấp dẫn.

Chiêu Dung giọng chân thành :

- So với hồi c̣n đi học th́ bây giờ bồ có vẻ người lớn hơn. Bồ thay đổi nhiều quá. Chưng diện hơn và có vẻ dạn hẳn ra. Lại c̣n trang điểm rất nghề nữa. Thú thật là ḿnh rất ngạc nhiên sau thời gian không gặp lại bồ.

Phương Anh vẻ mặt rạng rỡ :

- Ḿnh may loạt váy. Mai mốt ḿnh sẽ diện cho bồ xem bộ váy màu đỏ ḿnh mới may. Chiếc áo gi lê mang với váy cũng màu đỏ. Đẹp nhức nhối luôn.

Chiêu Dung khẽ cắn môi :

- Màu đỏ à ?

Phương Anh sôi nổi :

- Màu đỏ chứ sao. Bộ bồ không thích à ? Đừng quên màu đỏ là màu chúa tể nhé. Tất cả những màu sắc đều không qua được màu đỏ. Màu đỏ cũng là màu của sự thành công.

Chiêu Dung cười hiền :

- Có thể ḿnh không thích màu đỏ như bồ đă thích nhưng biết đâu bồ mặc đẹp th́ sao. Mỗi người có sở thích khác nhau.

Phương Anh nhướng mắt :

- V́ sao bồ không thích ?

Chiêu Dung chớp mi :

- Nó rực rỡ quá.

Phương Anh cười tự đắc :

- Vậy th́ càng tốt chứ sao đâu. Màu đỏ sẽ làm nổi bật nước da trắng của ḿnh và tạo một ấn tượng thật mạnh mẽ với người tiếp xúc. Bồ không thấy những người thích gam màu lạnh như bồ thường... chóng già đi sao. Những người đàn ông không thích những cô gái nhạt nhẽo như bồ đâu. Đơn điệu và tầm thường làm sao. Dạo này ḿnh thấy bồ tiều tụy đi đấy , lại già nữa. Không hiểu rồi Đăng Khoa gặp lại bồ có c̣n nhận ra người t́nh xưa kia không.

Chiêu Dung khẽ nhăn mặt :

- Đừng nhắc đến Đăng Khoa.

Phương Anh cười cười :

- Ḿnh hiểu. Bồ rất nhớ Đăng Khoa nhưng thú nhận với ḿnh th́ cũng hơi kỳ. Dù sao bồ cũng đă có chồng. Bồ sợ Luân Vũ ghen chứ ǵ. Luân Vũ không ghen đâu, v́ Luân Vũ rất cao thượng. Tội ǵ không lăng nhăng chút khi có anh chồng bao dung như thế.

Chiêu Dung so vai nhận xét :

- Phương Anh thay đổi nhiều quá.

Phương Anh nghênh mặt phán :

- Chiêu Dung mới là thay đổi. Chiêu Dung bây giờ trông xấu đi đấy nhé.

Chiêu Dung hoang mang nh́n Phương Anh. Mỗi ngày soi vào gương chải tóc cô vẫn thấy rất đẹp. Trẻ trung. Không c̣n nhí nhảnh như hồi xưa nhưng sau rèm mi dài cong cong bâng khuâng là sự lôi cuốn ngấm ngầm. Hay là cô đă xấu đi thật nhỉ.

Phải chăng điều Phương Anh nói là đúng ? khi mà từ đêm tân hôn đến nay Luân Vũ đă tạo khoảng cách giữa cô với anh.

Khoảng cách giữa cô với anh ngày càng xa vời vợi. Luân Vũ chỉ vui vẻ nói chuyện với cô trước mặt mọi người. Khi rút về pḥng , anh và cô chỉ c̣n là cái bóng. Lặng lẽ và kiêu hănh.

Có phải Luân Vũ muốn trừng phạt cô không ? Nhiều lúc Chiêu Dung tự hỏi ḿnh như vậy khi ngồi ḿnh trong pḥng. Nhất là lúc Luân Vũ không trở về nhà ngay sau khi anh tan sở.

Anh không bao giờ giải thích chuyện về trễ với cô và cô cũng không hỏi làm ǵ.Không bao giờ cô mở miệng hỏi anh vê chuyện đó. Dứt khoát là không. Cái tôi của cô cũng thật lớn không kém ǵ anh.

Anh không nên hôn em v́ em không yêu anh.

Chiêu Dung chưa bao giờ quên cô đă tàn nhẫn nói với Luân Vũ những lời như thế.

Cuộc sống muôn màu muôn vẻ. Chính khi cô nhận ra rằng t́nh yêu của cô đối với Đăng Khoa mới bồng bột làm sao. Luân Vũ mới chính là người đàn ông mà cô tha thiết cần đến, cô không thể nào cưỡng nổi sự lôi cuốn đầy quyến rũ cuả Luân Vũ và cô đă từng mong là anh kéo cô vào lồng ngực của anh để hôn cô th́ dường như tất cả đều đă muộn.

Giá như anh chịu khó nh́n vào đôi mắt của cô th́ có lẽ mọi chuyện đă đổi khác. Nhưng Luân Vũ đă có khoảng không gian riêng của anh mà cô không thể bước vào.

Đó là cái giá mà cô phải trả cho những ǵ cô làm cho anh.

Chiêu Dung thở dài hiu hắt.

Phương Anh chăm chú nh́n Chiêu Dung. Nét đẹp của Chiêu Dung vẫn rực rỡ, kiêu sa.

Vẫn có đủ ma lực để buộc những người đàn ông phải chao đảo khi ngắm nh́n. Chiêu Dung là hiện thân của sắc đẹp khó phai tàn. Phương Anh không có nét đẹp thiên phú như Chiêu Dung v́ thế cô phải gây ấn tượng với nam giới bằng những trang phục lả lơi, mời gọi.

Chiêu Dung ngước mắt lên. Thấy Phương Anh đang đăm đăm nh́n ḿnh, Chiêu Dung chớp mi hỏi :

- Bộ Phương Anh thấy ḿnh lạ lắm sao ?

Kề sát mặt Chiêu Dung, Phương Anh hạ thấp giọng :

- Ḿnh muốn hỏi Chiêu Dung chuyện nhưng sợ bồ giận.

Chiêu Dung khẽ cắn môi :

- Có chuyện ǵ vậy ?

Phương Anh ngập ngừng :

- Nhưng Chiêu Dung có hứa với ḿnh là không giận không ?

Chiêu Dung kêu lên :

- Khỉ ơi. Rào trước đón sau đâu phải là tính cách cuả Phương Anh.

Phương Anh hớp ngụm nước suối mát lạnh rồi đặt ly xuống bàn. Cô trầm giọng :

- Có phải Chiêu Dung... đă thất thân với Đăng Khoa không ?

Chiêu Dung sững sờ nh́n Phương Anh. Cái nh́n của cô giận dữ đến mức Phương Anh phải ấp úng cải chính :

- Ḿnh không hề có ư như vậy. Chỉ tại sau hôm cưới , anh Luân Vũ tỏ vẻ thất vọng thấy rơ. Ḿnh không thể giải thích chuyện đó.

Chiêu Dung chua chát hỏi :

- Ḿnh chơi lâu với bồ, vậy bồ thấy ḿnh là con người như thế nào ?

Phương Anh lúng túng :

- Ḿnh rút lại câu hỏi đó. Xem như là ḿnh chưa bao giờ nói. Sở dĩ ḿnh hỏi vậy là v́ thấy anh Luân Vũ rất thất vọng về cuộc hôn nhân của người.

Chiêu Dung khẽ thở dài. Lẽ ra Phương Anh phải là người hiểu cô hơn ai hết. Cô không phải là cô gái quen sống buông thả. Nếu Phương Anh đă suy nghĩ về cô như thế th́ đáng buồn thật.

Mà h́nh như giữa cô và Phương Anh cũng đă có khoảng cách vô h́nh nào đó. Phương Anh đă thay đổi rất nhiều. Chỉ mới hơn tháng không gặp lại nhau nhưng cô cứ ngỡ Phương Anh đă là con người khác. Trước đây Phương Anh không bao giờ mặc chiếc váy ngắn cũn cỡn như thế này. Loè loẹt và diêm dúa.

Một bầu không khí ngột ngạt bao quanh căn pḥng. Thật lâu, Chiêu Dung lên tiếng :

- Ḿnh không giận Phưong Anh nữa đâu. Chúng ta nói sang chuyện khác đi.

Phương Anh tằng hắng liên tiếp mấy cái. Cô sửa lại mấy nụ hồng lúc năy Chiêu Dung cắm vội v́ thấy cô đến chơi.

Cô biết là câu hỏi của cô đă xúc phạm đến ḷng tự trọng và kiêu hănh cuả Chiêu Dung. Rút kinh nghiệm, lần sau cô sẽ không bao giờ hỏi câu hỏi như thế.

Cuộc thăm viếng của cô ngày hôm nay hoàn toàn không phải xuất phát từ t́nh bạn như Chiêu Dung đă nghĩ mà từ lư do khác. Một lư do thầm kín.

Cô không c̣n là Phương Anh của thời áo trắng. Cô bây giờ có những ước vọng đội đá vá trời. Cô không chấp nhận làm bóng của cái h́nh nào cả. Cô là Phương Anh có nhiều tham vọng.

Lỡ trách Phương Anh rồi, không muốn để Phương Anh buồn giận, Chiêu Dung thân mật nắm lấy tay Phương Dung :

- Ḿnh đi ra vườn chơi đi. Hoa trong vườn rất nhiều, có cả hồng tỉ muội mà Phương Anh thích nữa đó.

Sau thoáng ngần ngừ, Phương Anh vui vẻ cùng Chiêu Dung đi ra vườn. Đến bên luống hồng tỉ muội, Phương Anh nâng những cánh hoa màu phấn lên trầm trồ :

- Đẹp quá.

Chiêu Dung trầm giọng :

- Hồng tỉ muội cũng là t́nh bạn của đứa ḿnh. Hai nụ hoa luôn kề cận bên nhau. Phương Anh c̣n nhớ đứa ḿnh cùng thích tỉ muội v́ lẽ đó hong ?

Phương Anh cười giả lả :

- Nhớ chứ.

Chiêu Dung giọng chân thành :

- Mẹ chồng ḿnh và mẹ của ḿnh thân nhau từ hồi xưa, đến bây giờ vẫn c̣n thân. Ḿnh muốn ḿnh và Phương Anh cũng như thế.

Phương Anh liếc nh́n Chiêu Dung cái thật nhanh rồi phán :

- Tất nhiên !

Chiêu Dung nhỏ nhẹ :

- Mẹ chồng ḿnh là phụ nữ thiên về cuộc sống nội tâm. Những lúc rănh rổi bà thường chăm sóc hoa và vẽ tranh phong cảnh. Có người mẹ chồng như thế cũng thích Phương Anh nhỉ.

Phương Anh nghiêng đầu hỏi :

- Bác Mỹ Thoại có c̣n cưng Chiêu Dung như hồi trước không ?

Chiêu Dung mỉm cười :

- Mẹ chồng ḿnh rất yêu thương ḿnh. Mà đôi khi sự săn sóc của bà khiến ḿnh có cảm giác như c̣n bé thơ. Một bác Mỹ Thoại của ngày xưa và mẹ chồng bây giờ chẳng có ǵ khác nhau.

Phương Anh mỉm cười :

- Không phải ai cũng có được may mắn như Chiêu Dung đâu nhé.

Có tiếng xe hơi chạy vào cổng. Phương Anh nói như reo :

- Anh Luân Vũ đă về.

Chiêu Dung cầm lấy tay Phương Anh :

- Chúng ta vào nhà chứ ?

Phương Anh bậm môi cười :

- Đừng. Ḿnh muốn xem là anh Luân Vũ có nhận ra chiếc xe ḿnh đậu trong sân không.

Chỉ vài phút sau.Luân Vũ đi ra vườn. Nh́n thấy Chiêu Dung và Phương Anh đang ngồi đong đưa xích đu đặt trong vườn, anh mỉm cười :

- Phương Anh đến chơi lâu chưa ?

Phương Anh nũng nịu hỏi :

- Anh có đoán ra là em ở đây không ?

Luân Vũ so vai :

- Chiếc xe của Phương Anh th́ tôi đâu có lạ. Cả công ty ai cũng biết chiếc Viva ấy là của Phương Anh.

Phương Anh chúm chím :

- Anh đi kiếm ghế ra đây ngồi chơi với em và Chiêu Dung đi.

Luân Vũ ngac. nhiên hỏi :

- Sao chúng ta không vào nhà ?

Phương Anh khúc khích :

- Ngồi đâu lại chẳng được. Miễn sao là vui. Thấy anh và Chiêu Dung vui vẻ, hạnh phúc, Phương Anh rất mừng.

Nh́n sang Chiêu Dung, Luân Vũ âu yếm hỏi :

- Em có muốn đi chơi với Phương Anh không, anh đánh xe hơi chở người đi ṿng ṿng lát.

Chiêu Dung cười hiền :

- Tu,i em chỉ cần ngồi bên nhau tán gẫu mọi chuyện trên trời dưới đất là vui rồi, đâu cần phải đi đâu cho xa.

Luân Vũ cười :

- Anh vào nhà để em nói chuyện thoải mái với Phương Anh.

Chào Phương Anh, Luân Vũ đi vào nhà. Anh ngồi đọc báo lát th́ Phương Anh và Chiêu Dung đi vào. Phương Anh nghiêng đầu hỏi anh :

- Bác đâu anh, để em chào bác.

Luân Vũ vui vẻ :

- Mẹ anh đang hướng dẫn đầu bếp nấu món gà gị đen hầm hạt sen và tam thất.

Phương Anh tṛn mắt :

- Cho ai ?

Luân Vũ cười :

- Không lẽ cho anh. Chiêu Dung dạo này hơi lười ăn nên phải tẩm bổ thêm.

Quay sang Chiêu Dung, giọng Phương Anh ganh tị :

- Bồ thật sung sướng.

Chiêu Dung gượng gạo cười. Cô cảm thấy có lỗi khi mẹ chồng cô và Luân Vũ hết ḷng chăm lo cho cô. Mẹ chồng cô rất thương cô.

C̣n Luân Vũ ? Ngoài chuyện chăm sóc , liệu anh có c̣n yêu cô không ?

Mối quan hệ giữa cô và Luân Vũ không khá hơn chút nào. Giữa anh và cô vẫn có khoảng cách. Cũng không thể trách anh được khi chính cô đă khước từ anh và xúc phạm đến ḷng tự trọng của anh.

Phương Anh đứng dậy đong đưa chiếc xách trong tay :

- Chào người , Phương Anh về nha.

Chiêu Dung vội lên tiếng :

- Đâu có được, Phương Anh phải ở lại dùng cơm với vợ chồng ḿnh.

Phương Anh khẽ lắc đầu :

- Cám ơn. Xin hẹn anh Luân Vũ với Chiêu Dung vào dịp khác. Cho ḿnh gởi lời thăm bác.

Luân Vũ và Chiêu Dung tiễn Phương Anh ra cổng.

Phương Anh cười duyên dáng và lái xe chạy thẳng.

Khép cánh cổng lại, Luân Vũ trầm giọng bảo :

- Tuần sau anh sẽ cùng Phương Anh sang Singapore.

Mặc chiếc áo ngủ màu trắng được may bằng vải voan thật nhẹ, Chiêu Dung như một thiên thần. Cô đi chân trần trên thảm. Bước đến bên cửa sổ, Chiêu Dung nh́n ra ngoài.

Mảnh trăng gầy, mờ hẳn sau dải mây đen. Bóng tồi đang phủ dần vạn vật. Chỉ thấy loang loáng màu trắng nhờ nhờ tù những bụi hồng bạch đang im ĺm ngủ.

Một nỗi buồn xâm chiếm tâm hồn Chiêu Dung. Đôi mắt cô buồn xa vắng.

Cô - Luân Vũ, mỗi người một khoảng trời riêng. Cô đang thả hồn ngoài khung cửa c̣n anh th́ đang lặng yên đọc sách với điếu thuốc bốc khói trên tay.

Chống cằm lên thành cửa sổ, Chiêu Dung liếc nhanh về chỗ Luân Vũ đang ngồi. Bộ pyjama màu xanh chợt làm cho Luân Vũ có một dáng quyến rũ rất đàn ông lạ lùng. Cả phong cách của anh cũng vậy. Rồi cô tự hỏi phải chăng cô đă bị anh mê hoặc từ hồi nào mà chẳng nhận ra.

Chiêu Dung c̣n đứng thật lâu bên cửa sổ rồi hạ rèm cửa xuống. Lặng lẽ đi đến giường. Đă trở thành một tiền lệ kể từ đêm tân hôn, Luân Vũ thường trải một tấm drap mỏng trên thảm để ngủ và khoảng cách giữa anh và cô cứ măi mênh mông.

Đêm nay, Luân Vũ thức hơi khuya. Chiêu Dung khẽ thở dài khi thấy anh măi chăm chú vào sách và h́nh như quên bẵng sự hiện diện của cô. Cũng như cô không hiện diện trong cuộc đời của anh.

Chợt cảm thấy buồn hơn bao giờ hết. Ḷng kiêu hănh của cô c̣n cao hơn t́nh yêu. V́ cô thà chấp nhận đau khổ âm thầm hơn là thổ lộ.

Phải chăng cô đă yêu Luân Vũ ? Đăng Khoa đă hoàn toàn phai mờ trong trái tim cô. Những ngày qua, Chiêu Dung đă có dịp soi lại con tim của ḿnh. T́nh yêu là ǵ ?

Mẹ cô nói rất đúng. T́nh yêu là cho và nhận. Đăng Khoa không hề yêu cô như anh đă tưởng. Anh là một anh chàng ích kỷ, anh chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện đem đến niềm vui cho cô.

C̣n cô, phải chăng cô đă choáng váng trước vẻ điển trai của Đăng Khoa , tính cách ngông cuồng của anh và bị cuốn trong một cơn lốc. Giờ đây mỗi khi ngẫm nghĩ nhớ lại, Chiêu Dung mới thấy t́nh yêu của cô mới bồng bột làm sao.

Luân Vũ gấp cuốn sách lại. Anh bật đèn ngủ và nằm xuống tấm drap màu xanh đang trải dưới thảm.

Cũng như mọi tối, đêm nay anh cảm thấy khó ngủ. Anh cố không nh́n về phía Chiêu Dung. Dù không một lần đối diện với cô nhưng anh vẫn biết là tối nay cô rất đẹp với chiếc áo ngủ màu trắng.

Từ lúc cô bước ra khỏi buồng tắm với mùi nước hoa nhẹ nhàng, gợi cảm Luân Vũ đă cảm thấy một nỗi ham muốn dịu dàng đang đốt cháy trái tim anh.

Giá anh có thể ôm cô vào ḷng. Luân Vũ nuốt một tiếng thở dài. Chỉ là ước muốn đến đau ḷng, đến xót xa. Lỗi tại anh. Nếu anh không vội vàng cưới cô, biết đâu mối quan hệ giữa anh và cô có thể tốt đẹp hơn.

Châm lửa một điếu thuốc và hững hờ đưa lên môi, Luân Vũ lặng lẽ nằm rít từng ngụm khói buồn vào đáy ngực. Chiêu Dung. Chiêu Dung. Làm sao anh có thể xóa nhoà h́nh bóng của nàng đă khắc ghi vào trái tim anh.

Chiêu Dung ôm chiếc gối ôm vào ngực. Nước mắt ướt đẫm mặt gối. Cô khép mắt lại và th́ thầm đếm số... ... ... ... ...

T́m một giấc ngủ sao mà khó quá vậy ?

Đêm lại qua và một ngày mới lại bắt đầu.

o0o

Chiêu Dung gọi một ly đá chanh. Cô liếc nh́n đồng hồ và lộ vẻ sốt ruột. Phương Anh gọi điện thoại hẹn cô tới đây. Lư do th́ Phương Anh không chịu nói rơ, chỉ ngắn gọn bảo với cô là sẽ dành cho cô một sự ngạc nhiên.

Cô chẳng hiểu đó là chuyện ǵ. Chưa kịp nói ǵ thêm th́ Phương Anh đă gác máy.

Khuấy nhẹ ly chanh đường, Chiêu Dung hớp một ngụm nhỏ. Bỗng cô giật nẩy ḿnh khi một giọng nói quen thuộc chợt vang lên. Cho đến giờ th́ cô vẫn không thể nào quên được giọng ấy:

- Chào Chiêu Dung !

Chiêu Dung như hóa đá. Cô sững sờ nh́n Đăng Khoa. Đă lâu lắm rồi cô không gặp anh, Anh vẫn với vẻ kiêu bạc của ột người đàn ông quyến rũ. Anh nở một nụ cười không buồn không vui, mái tóc bồng bềnh rủ trước trán.

Không rời mắt khỏi cô. Chậm răi kéo ghế anh ngồi đối diện với cô. Giọng anh như trách móc:

- Gặp lại anh, em không mừng sao Chiêu Dung ?

Cô im lặng quay măt. đi. Cô không muốn nh́n anh một chút nào. Bới lên một đống tro tàn quá khứ, để làm ǵ ? Để làm ǵ chứ ? Xin hăy để yên trôi vào lăng quên.

Đăng Khoa trầm giọng:

- Chúng ta là những người điên. Lẽ ra anh và em có thể sống hạnh phúc bên nhau. Vậy mà cuối cùng chỉ là sự đổ vỡ. Sự đổ vỡ tàn nhẫn đến không ngờ. Đến khi anh nguôi tự ái th́ em đă thuộc về Luân Vũ. Một thằng đàn ông cơ hội. Biết nhảy vào cuộc thật đúng lúc.

Cô thở nhẹ:

- Tôi không muốn nhắc lại những chuyện đó nữa.

Anh nghiêng đầu nh́n cô rồi thở dài:

- Dạo này em có vẻ gầy hơn trước. Anh biết là do em không hạnh phúc. Mà hạnh phúc sao được khi không có t́nh yêu ? Giá như em đừng đặt cái tôi của ḿnh quá cao, em sẽ tha thứ cho anh về cái tát hôm đó.

Ngừng một lát,
Đăng Khoa hắng giọng nói tiếp:

- Anh thành thật xin lỗi em về chuyện anh đă không kềm chế được nên đă xúc phạm đến em. Nhưng em phải hiểu rằng trong một t́nh thế như vậy, anh không có cách nào khác hơn.

Chiêu Dung thở hắt thật mạnh:

- Làm ơn để tôi yên, tôi không muốn nghe anh giải bày bất cứ chuyện ǵ.

Đăng Khoa giọng khắc khoải:

- Chiêu Dung , anh vẫn c̣n tha thiết yêu em. Gặp em hôm nay, anh muốn cho em biết là có đến chết anh cũng không quên được em. Làm sao anh có thể quên được em khi chính em là cuộc sống của anh.

Cô mím môi lại giọng nghiêm khắc:

- Tôi đang ngồi đợi một người bạn, mong anh đừng quấy rầy tôi. Dù sao tôi cũng là một người phụ nữ đă có chồng. Tôi không muốn nghe những lời như thế.

Đăng Khoa so vai:

- Có ai cấm một phụ nữ đă có chồng ngồi nói chuyện với một người đàn ông khác đâu ? Hay là Luân Vũ đă cấm đoán em. Luân Vũ là một tên đàn ông tồi, em hiểu không ?

Cô nhướng mày:

- Tôi cấm anh không được xúc phạm đến chồng của tôi.

Đăng Khoa lắc đầu cười chua chát:

- Em yêu hắn đến độ ấy sao ? Thật ra th́ anh chưa đấm vỡ sọ hắn là may. Luân Vũ là một kẻ cơ hội. Lợi dụng em và anh bất hoà với nhau, hắn đă xúi em bỏ anh.

Chiêu Dung nhếch môi:

- Tôi tự quyết định cuộc hôn nhân của tôi chứ chẳng v́ nghe ai cả. Nếu anh không chịu đứng dậy rời khỏi bàn th́ tôi buộc phải đi sang bàn khác. Thiết nghĩ, chúng ta không c̣n ǵ để nói với nhau.

Đăng Khoa chăm chú nh́n vào đôi mắt giận dữ của Chiêu Dung. Anh trần giọng :

- Có phải em sợ đối diện với anh không Chiêu Dung ? Anh hiểu , làm sao em có thể quên được anh khi chúng ta đă từng yêu nhau thật say đắm. Thà là chúng ta chia tay nhau v́ không c̣n yêu nhau nữa th́ anh không đau khổ đến vậy. Tại sao v́ bất hoà với mẹ anh mà em nỡ tâm phụ anh ? Những ngày qua, anh sống như kẻ mất hồn. Anh oán hận em , oán hận bản thân anh. Nếu em đừng cố chấp và anh đừng quá tự ái th́ đám cưới giữa em và Luân Vũ không bao giờ xảy ra.

Chiêu Dung nh́n thẳng vào mắt Đăng Khoa rồi cao giọng tuyên bố :

- Tôi yêu Luân Vũ. Tôi không hề hối tiếc với quyết định của ḿnh.

Đăng Khoa cười giễu cợt :

- Làm ǵ có chuyện đó. Phương Anh đă cho anh biết tất cả. Phương Anh bảo em và Luân Vũ bất hoà trầm trọng, em sống trong căn nhà ấy rất cô đơn.

Chiêu Dung lạc giọng :

- Tại sao lại có Phương Anh trong chuyện này ?

Đăng Khoa so vai :

- Phương Anh rất thương em. Bạn của em muốn tạo điều kiện cho anh để anh có thể đưa em ra khỏi ngôi nhà ấy. Em và Luân Vũ không bao giờ t́m thấy sự hoà hợp, gắng gượng sống với nhau làm ǵ.

Chiêu Dung chợt hiểu, giận không thể tả, cô quát khẽ :

- Có phải Phương Anh hẹn tôi đến đây để dàn cảnh cho anh gặp tôi.

Đăng Khoa nhướng mày :

- Em không nên trách Phương Anh. Làm như thế là Phương Anh muốn giúp em. Em có người bạn tốt đấy.

Thấy Chiêu Dung định xô ghế đứng dậy, Đăng Khoa vội lên tiếng :

- Chiêu Dung. Nếu em bỏ về bây giờ th́ anh cũng sẽ đi đến nhà của em để tiếp tục câu chuyện này dang dở cuả chúng ta. Em đang nợ anh rất nhiều. Bỏ rơi anh không lời giải thích và vội vă kết hôn. Chẳng lẽ mấy phút dành cho anh, em cũng tiếc hay sao.

Chiêu Dung thở hắt cái thật mạnh. Cô nghiêm giọng :

- Tôi không bao giờ ân hận chuyện tôi kết hôn với Luân Vũ. Anh ấy là người đàn ông cao thượng. Luân Vũ đă chinh phuc. tôi không phải bằng những lời lẽ bay bướm sáo rỗng, mà bằng chính cuộc sống của anh ấy. Yêu tôi. Luân Vũ thích cho hơn là nhận. Đó mới chính là t́nh yêu. Tôi đă hiểu con tim của ḿnh. Thật ra t́nh cảm của tôi đối với anh trước đây chỉ là những ǵ ngu ngơ dại khờ của mối t́nh đầu... Cái ǵ nhanh đến cũng nhanh đi.

Đăng Khoa tối sầm mặt lại. Anh cười nhạt nhẽo :

- Em hối tiếc à ?

Chiêu Dung so vai :

- Tôi không hề nuối tiếc. Nhưng sự vấp ngă ấy dù sao cũng đă làm tôi trưởng thành lên. Tôi đă hiểu giá trị của t́nh yêu.

Đăng Khoa bất ngờ chụp lấy bàn tay của Chiêu Dung ,anh nói giọng tha thiết :

- Chiêu Dung, anh biết là em nói dối. Vẻ xanh xao hao gầy của em là câu trả lời đầy đủ nhất. Em không hề yêu thương Luân Vũ. Cuộc sống mà em đang sống là địa ngục. Hăy từ bỏ đia. ngục ấy đi và trở về với anh. Mẹ anh đă thấy được lỗi lầm của bà. Bà sẽ chuộc lỗi với em.

Chiêu Dung kêu lên :

- Buông tay tôi ra.

Đăng Khoa vẫn ĺ lợm giữ chặt tay cô. Chợt Chiêu Dung sững sờ. Một nhóm người vừa bước vào quán. Luân Vũ và người đàn ông, chắc là khách hàng của anh.

Gương mặt của Luân Vũ như hoá đá. Anh không tin những ǵ anh vừa nh́n thấy. Đăng Khoa đang nắm chặt tay Chiêu Dung. Nếu không có những người đàn ông đi cùng th́ không biết chuyện ǵ đă xảy ra. Có thể là cái tát dành cho Chiêu Dung. Hoặc là anh sẽ ném Đăng Khoa ra đường như con chó ghẻ.

Cố giấu sự đau đớn trong lồng ngực, Luân Vũ b́nh thản tiếp khách.

Chiêu Dung giận dữ rút tay ra khỏi tay Đăng Khoa. Vẻ mặt đắc thắng của Đăng Khoa khiến cô thêm suy sụp tinh thần. Giờ cô đă hiểu nụ cười bí hiểm cuả Đăng Khoa lúc năy. Chính lúc nh́n thấy Luân Vũ đi vào quán Đăng Khoa đă nắm tay cô. Cô nói như khóc :

- Từ nay tôi cấm anh quấy rầy tôi. Anh tồi lắm.

Cô đi như chạy ra khỏi quán. Ngang qua chỗ Luân Vũ ngồi với người đàn ông xa lạ, phải cố gắng lắm Chiêu Dung mới không bật khóc nức nở.

Khinh em đi Luân Vũ. Làm sao em có thể thanh minh được với anh đây khi chính em đă đánh mất niềm tin nơi anh, đă khước từ anh.

Cô vẫy chiếc taxi vừa chạy ngang và hấp tấp mở cửa bước lên băng ghế sau. Bằng chút tàn lực c̣n sót lại của ḿnh - Về đâu cô hai ?

Nói vội địa chỉ. Chiêu Dung như đổ nhào xuống ghế. Thế là hết. Anh căm ghét em , khinh bỉ em lắm phải không Luân Vũ. Làm sao em có thể giải thích cho anh rơ là trong tim em chỉ có h́nh bóng của anh. Em yêu anh. Giá như em có thể gào lên điều đó. Em chỉ yêu anh mà thôi.

Gắn chiếc kính râm để che đôi mắt đỏ hoe. Chiêu Dung thẫn thờ nh́n qua khung cửa kính. Vậy là em mất anh rồi. Luân Vũ ơi....

o0o

Buồn rầu ngồi dựa lưng vào tường, Chiêu Dung nh́n lên chiếc đồng hồ treo tường. Ḱm dài và kim ngắn nhích dần nhích dần rất chậm.

Cô đang thấp thỏm chờ đợi cuộc đối thoại giữa Luân Vũ và cô. Nỗi sợ hăi như càng lớn dần lên khi đến giờ này Luân Vũ vẫn chưa về.

Sốt ruột. Lo Lắng. Ân hận. Cồn cào. Sợ hăi. Những tâm trạng khác nhau như xâu xé tâm hôn` đang tổn thương của cô.

Cuối cùng , khi chiếc kim dài và kim ngắn chập nhau ở con số th́ Luân Vũ xô mạnh cửa bước vào. Khuôn mặt anh đỏ gay và quần áo xộc xệch.

Thóang nh́n anh, Chiêu Dung đoán là anh đă uống khá nhiều rượu. Cô bối rối đan những ngón tay vào nhau và tưởng như trái tim cô đang tan vỡ. Giá như Luân Vũ đừng đau khổ như thế cô sẽ nhẹ nhơm hơn nhiều.

Luân Vũ lặng lẽ cởi chiếc cà vạt , vo tṛn và ném xuống giường. Không thèm nh́n về phía góc pḥng , nơi Chiêu Dung đang bặm môi khổ sở, Luân Vũ tiến đến tủ rượu trong pḥng và đấm mạnh tấm cửa kính.

Anh bật nắp chai champagne. Một tiếng nổ xoáy lên trong đêm tĩnh lặng.

Nhún vai, Luân Vũ rốt rượu đầy ly và ngửa đầu nốc cạn. Thêm ly nữa. Rồi ly nữa. Chiêu Dung không thể chịu đựng nôi? khi thấy Luân Vũ đang tự hành hạ chính bản thân anh. Vụt đứng dậy, cô đi đến trước mặt Luân Vũ giọng khẩn khoản :

- Anh đừng uống nữa.

Luân Vũ xoay ly rượu trong tay, giọng chua chát :

- Có can hệ ǵ tới cô không ?

Chiêu Dung cụp mắt xuống , vẻ mặt cô khổ sở :

- Anh nên nghe em giải thích. Không phải em hẹn ḥ với Đăng Khoa. Đó chỉ là sự hiểu lầm.

Luân Vũ nóng nảy cắt ngang :

- Cô im đi. Cô là con người dối trá , Nếu muốn tiếp tục với Đăng Khoa , tại sao cô không yêu cầu tôi ly hôn. Cô khỏi phải giải thích ǵ cả. Cô biến đi. Tôi căm ghét cô. Cô đi ra khỏi pḥng tôi đi. Biến đi.

Chiêu Dung chôn chân tại chỗ , nước mắt hoen mi.

Luân Vũ hét lên :

- Biến đi cho khuất mắt. Đồ hư hỏng. Cô bảo tôi đơi chờ , cô bảo tôi dành cho cô thời gian. Để làm ǵ ? Hoá ra là để hẹn ḥ với thằng nhân t́nh của cô. Để cắm lên đầu tôi cái sừng và nhỏ những giọt nước mắt dối trá , để tôi cứ ngỡ cô là thiên thần.

Chiêu Dung bật khóc :

- Chính Phương Anh đă hẹn em đến quán , nhưng em chờ hoài không thấy nó đến. Đúng lúc đó th́ Đăng Khoa xuất hiện. Em không phải là kẻ dối trá như anh tưởng. Nếu anh không tin th́ anh có thể điện thoại hỏi Phương Anh. Nó sẽ cho anh biết toàn bộ sự thật.

Luân Vũ đanh giọng :

- Tôi không hỏi Phương Anh cũng như sẽ không hỏi ai cả. Tôi là thằng đàn ông bất hạnh nhất trên đời. Cô thật tàn nhẫn , cô hiểu chưa. Cô hăy nghĩ xem là tôi đau khổ thế nào khi yêu và chờ cô cách vô vọng. Để cuối cùng nh́n cô hẹn ḥ với nhân t́nh trước muĩ của tôi. Thật không có ǵ tàn nhẫn hơn thế nữa. Cô c̣n muốn ǵ nữa đây ?

Chiêu Dung tiến đến gần Luân Vũ nhưng anh đă giận dữ ném ly rượu xuống ngay trước mặt cô , giọng tức tối :

- Cô biến đi.

Chiêu Dung mở to mắt nh́n Luân Vũ. Chưa bao giờ anh đối xử với cô như thế cả. Dịu dàng, ân cần. Đó là tính cách của anh. Sói Xám ngày xưa cũng vậy. Anh không thể nào chịu đựng nổi khi nh́n thấy những giọt nước mắt của cô.

Vậy mà giờ đây, những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt của cô cũng chẳng làm anh mảy may xúc động. Cô mất anh thật rồi. Anh và cô đă là người xa lạ với nhau.

Cúi xuống lượm những mảnh vỡ , Chiêu Dung im lặng nuốt ngược những giọt nước mắt vào trong. Buồn tê tái.

Luân Vũ ném thêm chiếc ly khác xuống sàn nhà, giọng tức bực :

- Cô có đủ sức để lượm tất cả mảnh vỡ của mấy chuc. chiếc ly và tấm kính cửa kia không ? Nếu cô không biến đi th́ tôi sẽ đập tất cả. Tôi sẽ cho cô thấy là tôi cũng có cảm xúc , cũng biết buồn biết giận , chứ không phải là thằng đàn ông mù quáng ngu ngốc v́ yêu. Cô đă lăng nhục tôi , phỉ báng t́nh cảm chân thành của tôi. Cô là con người tàn nhẫn. Không tốt. Không có lương tâm và cả ḷng tự trọng.

Chiêu Dung cắn chặt môi đến rươm'' máu. Cô lặng lẽ mở cửa và đi ra ngoài.

Bước vào pḥng khách dành riêng cho vợ chồng cô ở tầng , căn pḥng trang trí chỉ thuần khiết màu trắng nằm cạnh ban công. Chiêu Dung buông người xuống ghế.

Cô không có can đảm đi xuống dưới nhà vào lúc này. Không biết là lúc năy me, chồng cô có đi lên đây hay không. Tiếng la hét giận dữ của Luân Vũ làm cô chết điếng. Cô rất sợ mẹ chồng cô xem cô là kẻ không ra ǵ.

Thở dài đau khổ , Chiêu Dung quay số điện thoại.Đánh thức Phương Anh vào lúc này là điều khiếm nhă nhưng giam ḿnh trong căn pḥng rộng thênh thang với những nỗi ấm ức làm sao cô chịu nổi.

Đầu dây là tiếng chuông ngắt quăng. Vậy là Phương Anh đă gác ống nghe để không có ai quấy rầy giấc ngủ của nó.

Chiêu Dung đưa tay quệt nước mắt. Cô chẳng hiểu được Phương Anh nũa. Lẽ ra Phương Anh phải tôn trọng đời sống t́nh cảm cuả cô. Tại sao Phương Anh lại dàn cảnh để Đăng Khoa gặp cô. Lam` như thế Phương Anh không cảm thấy có lỗi với Luân Vũ sao ?

Ngồi phịch xuống nền nhà , Chiêu Dung ôm lấy đầu. Chẳng có ai có thể minh oan cho cô ngoại trừ Phương Anh. Vậy mà Phương Anh lại cắt máy.

Thật lâu, Chiêu Dung vụt đứng dậy. Cô điện thoại cho Phương Anh lần nữa. Lần này th́ chuông đổ dồn , Chiêu Dung hồi hộp chờ người cầm máy :

- Alô....

Phương Anh giọng ngạc nhiên :

- Chiêu Dung chưa đi ngủ sao ?

Chiêu Dung rầu rĩ :

- Tại sao Phương Anh lại làm thế ? Phương Anh có biết là Phương Anh đă gây tai hoa. ǵ cho ḿnh không ?

Phương Anh tỉnh bơ :

- Chiêu Dung nói ǵ ḿnh không hiểu.

Chiêu Dung bực dọc :

- Tại sao Phương Anh lại hẹn ḿnh đến qúan cà phê rồi không đến mà thay vào đó là Đăng Khoa để rồi anh Luân Vũ bắt gặp và hiểu lầm ḿnh ?

Phương Anh giọng thản nhiên :

- Dù sao Đăng Khoa cũng là t́nh xưa nghĩa cũ với bồ. Ḿnh làm vậy để giúp bồ và Đăng Khoa. Cuộc gặp gỡ của người cảm động lắm phải không ?

Không ḱm được cơn giận , Chiêu Dung kêu lên :

- Bồ có biết là làm như thế bồ đă vô t́nh phá vỡ hạnh phúc gia đ́nh ḿnh không , bồ đă để anh Luân Vũ xem thường ḿnh.Ḿnh không muống gặp lại Đăng Khoa chut nào. Ḿnh đă có chồng rồi. Bồ nên nhớ như vậy.

Phương Anh cười nhạt :

- Bồ với Luân Vũ có hạnh phúc đâu mà bảo là ḿnh phá vỡ. Theo ḿnh , bồ nên nối lại quan hệ với Đăng Khoa. Điều đó tốt cho bồ hơn. Cần phải sống thật với ḿnh. Không nên dối trá.

Nói xong , Phương Anh thản nhiên gác máy. Chiêu Dung giận kinh khủng. Không ngờ Phương Anh lại như thế. C̣n bảo là cô dối trá.

Cô gọi đến Phương Anh để t́m sự cảm thông và muốn đề nghị Phương Anh minh oan cho cô nhưng Phương Anh đă làm cô giận đến quên mất mục đích cuộc điện thoại của ḿnh.

Phương Anh thay đổi đến không ngờ. Không chỉ là những y phục diêm dúa mặc trên người mà c̣n là ở tính cách. Đâu rồi Phương Anh vui vẻ, chân thành với bạn bè ?

Đặt lưng xuống ghế nệm , Chiêu Dung gối đầu lên cánh tay. Cô đă mất rất nhiều. T́nh bạn của Phương Anh , t́nh yêu của Luân Vũ.

Thật ra th́ cô không hề giận Luân Vũ đă đuổi cô ra khỏi pḥng. Sau những ǵ cô đă đối xử với anh th́ cô xứng đáng nhận lănh những điều như thế hoặc c̣n hơn thế nữa. Nếu người đàn ông khác trong hoàn cảnh của anh, chắc chắn cô đă bị đối xử tàn nhẫn hơn.

Chiêu Dung thở dài hiu hắt. Chợt cảm thấy ḿnh đă trưởng than`h rất nhiều khi biết tự chủ , không căi vă với anh. Nếu là một Chiêu Dung của ngày trước , có lẽ cô đă đùng đùng đi ra khoi? nhà vào giờ này vẫy gọi tắc xi lắm chứ.

Không. Cô không được quyền nổi giận. Cũng như không nên từ bỏ nơi này để ra đi. Một ngày nào đó , Luân Vũ sẽ hiểu được cô thôi. Anh sẽ hiểu được cô thôi. Anh sẽ hiểu rằng trong tim cô giờ đây chỉ có anh. Chỉ có anh mà thôi.

Buồn rầu nghĩ ngợi Chiêu Dung chong đèn đến gần sáng. Sau đó cô mới thiếp đi được lúc. Trong giấc mơ của ḿnh , cô thấy dường như Luân Vũ đă đắp cho cô tấm drap mỏng lên người của cô.

Buổi sáng, khi thức dậy , cô thấy đó chính là tấm drap màu xanh dương...

Bước từng bước ră rời xuống từng bậc thang, Chiêu Dung khựng lại khi thấy bà Mỹ Thoại đang ngồi trên ghế nh́n ḿnh bằng ánh mắt là lạ.

Cô lúng túng :

- Con chào me.

Bà Mỹ Thoại im lặng không trả lời. Cô chôn chân chỗ nh́n bà , ánh mắt lạnh nhạt của bà đă nói lên tất cả. Vậy là bà đă nghe được cuộc đối thoại luc'' nữa đêm giữa cô và Luân Vũ.

Cô lúng túng bẻ từng ngón tay. Rồi chợt nhận ra đó là thói quen vô lễ trước mặt người lớn tuổi Chiêu Dung lại thôi.

Bà Mỹ Thoại lạnh lùng hỏi :

- Luân Vũ đi đâu từ sớm ?

Chiêu Dung lí nhí trả lời :

- Thưa, con không biết.

Bà Mỹ Thoại nhếch môi :

- Tối hôm qua, mẹ đă vô t́nh nghe cuộc nói chuyện của vợ chồng con. Mẹ không ngờ là con có cả gan làm chuyện đó. Nếu không yêu Luân Vũ tại sao con lại đồng ư làm vợ của Luân Vũ rồi lại hẹn ḥ với Đăng Khoa. Dù rất yêu thương con, nhưng mẹ có thể nói với con rằng , t́nh cảm của mẹ dành cho con bây giờ không c̣n nữ ạ Mẹ không thể chấp nhận loại phụ nữ đă có chồng mà vẫn hẹn ḥ với nhân t́nh. Con hư đốn ngoài sự tưởng tượng của mẹ rồi đó Chiêu Dung. Thật là bất hạnh cho Luân Vũ và cả me.

Chiêu Dung ứa nước mắt :

- Phương Anh hẹn con đến quán cà phê ấy và Đăng Khoa tự t́m đến chứ con không hẹn ḥ như mẹ và anh Luân Vũ lầm tưởng. Con sẽ nói Phương Anh đến minh oan cho con. Tất cả chỉ là sự hiểu lầm.

Bà Mỹ Thoại nhún vai :

- Phương Anh là bạn của con. Nhừng lời bào chữa của cô ta không có giá trị. Nếu con làm những chuyện tày trời hơn thế nữa , Phương Anh vẫn sẵn sàng đứng ra làm chứng dối cho con.

Chiêu Dung hoang mang nh́n bà Mỹ Thoại. Đúng là cô đang ở trong thế kẹt không lối thoát.

Nh́n bà Mỹ Thoại , Chiêu Dung giọng tha thiết :

- Con thề với mẹ là con không bao giờ đốn mạt như thế. Con không hẹn với Đăng Khoa.

Bà Mỹ Thoại thở dài. Nếu không v́ t́nh cảm giữa gia đ́nh và nếu không v́ t́nh thương của bà đối với Chiêu Dung th́ bà đă không tiếc lời nguyền rủa Chiêu Dung và trả cô về với gia đ́nh của cô.

Chiêu Dung thật đáng trách. Bà chợt cảm thấy mất hết tất cả những t́nh cảm tốt đẹp mà bà đă ưu ái dành cho Chiêu Dung xưa nay.

Chuông điện thoại đột ngột reo vang. Bà Mỹ Thoại cầm lấy ống nghe. Nhưng vừa mới " Alô " tiếng ,khuôn mặt bà tái hẳn đi.

Bà hét lớn :

- Sao ? Luân Vũ đă đâm xe vào thân cây trong t́nh trạnh say mèm à ? Ở đâu ? Trung tâm cấp cứu thành phố hả ?

Chiêu Dugn thảng thốt nh́n bà Mỹ Thoại. Cô bật khoc'' kêu lên :

- Luân Vũ ! Anh ấy sao hả mẹ ?

Chạy bổ nhào xuống những bậc thềm. Chiêu Dung chỉ kịp vẫy chiếc tắc xi giọng hối hả :

- Chở gấp chúng tôi đến trung tâm cấp cứu thành phố mau lên.

Cửa xe được mở nhanh. Chiêu Dung quay lại nhưng mẹ chồng cô đă ngồi lên chiếc tắc xi khác vừa trờ tới. Cô bị xốc đến nỗi không kịp hiểu được tại sao mẹ chồng cô lại đi chiếc xe khác , không cùng đi với cô.

Nhảy vội lên xe, cô sụt sùi :

- Nhờ ông chạy nhanh cho. Chồng của tôi bị tai nạn.

Chiêc'' xe chạy nhanh. Để lại những vệt khói trắng mù...

Phóng ra khỏi xe như tên bắn , Chiêu Dugn chạy trên hành lang của bệnh viện. Cô lao vào pḥng cấp cứu và được nhân viên trực hướng dẫn đến pḥng mổ trung tâm.

Chấn thương sọ năo.

Một bác sĩ đă cho cô biết là Luân Vũ đă bị chấn thương nặng ở đầu và vai.

Trời ơi. Chiêu Dung ràn ruạ nước mắt. Luân Vũ, ngan` lần tha lỗi cho em. Em ngàn lần yêu anh. Nếu anh có mệnh hệ nào làm sao em sống được.

Cửa pḥng mổ vẫn đóng chặt. Chiêu Dugn nhắm nghiền mắt lại lảo đảo tựa người vào ban công trên han`h lang. Trái tim yếu đuối cuả cô như vỡ ra từng mảnh. Cô yêu anh. Yêu anh vạn triệu lần. Tại sao anh lại uống rượu say mem` đến nỗi gây ra tai nạn. Anh đă hiểu lầm cô rồi. Cô chỉ yêu anh mà thôi.

Luân Vũ. Em không thể thiếu anh trong cuộc đời. Hăy tha thứ cho em khi em đă quay lưng với anh. Đă hành hạ quả tim của anh. Đừng bỏ em anh ơi. Nếu không em sẽ chết mất , chết trong tuyệt vọng.

Lờ đờ mở mắt ra , Chiêu Dung bỗng thấy mẹ chồng của cô. Bà đang đứng đó mặt trắng bệch như pho tượng bằng sáp. Như xác chết đang ướp lạnh. Thống khổ.

- Mẹ !

Tiếng kêu xé ḷng của cô như đánh thức bà. Bà Mỹ Thoại nước mắt chảy dài. Trừng mắt nh́n cô , bà đau đớn phán :

- Cô con` gọi tôi là mẹ sao ? Cô đă giết chết con trai tôi rồi. Cô là con người tàn nhẫn. Tôi không bao giờ xem cô là con dâu của tôi.

Chiêu Dung khuỵu người xuống...

Một ca mổ hăn hữu đă trả Luân Vũ về với sự sống. Nhưng từ hôm anh xuất viện trở về bà Mỹ Thoại đă dành cho Luân Vũ căn pḥng riêng ở cuối hành lang.

Với Chiêu Dung th́ không có điều ǵ tàn nhẫn hơn là sự lanh. lùng của bà Mỹ Thoại.Suốt nữa tháng Luân Vũ nằm ở bệnh viện , mẹ chồng cô không hé răng nói với cô nữa lời. C̣n Luân Vũ anh chỉ đón nhận sự săn sóc của cô khi nào có ba mẹ cô và vợ chồng anh Nhật Quang xuất hiện.

Cô hiểu, anh không c̣n yêu cô nữa.

Chiêu Dung buồn rầu đi dạo trong vườn. Chưa bao giờ cô cảm thấy tinh thần xuống thấp như bây giờ. Thà là Luân Vũ hành hạ cô, hoặc là mẹ chồng cô nhiếc mă"ng cô, có lẽ cô sẽ cảm thấy dễ chịu hơn.

Trong ngôi nhà rộng thênh thang, Chiêu Dung cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Không ai hiểu cho cô. Cô là người vợ hư hỏng trong suy nghĩ của mọi người. Chỉ có người may ra hiểu cô đó là Phương Anh, là bạn cô. Nhưng giữa Phương Anh và cô h́nh như đă có hố sâu ngăn cách.

Sau cuộc điện thoại lúc nữa đêm, Chiêu Dung không c̣n gặp Phương Anh nữa. Hôm Luân Vũ nằm ở bệnh viện, cô nghe chị Minh Hiền nói là có thấy Phương Anh dến thăm Luân Vũ lát rồi lại về ngay.

Chị Minh Hiền vô t́nh hỏi cô là từ khi lấy chồng Chiêu Dung có c̣n thân với Phương Anh như xưa không, Chiêu Dung nói dối là cô vẫn rất thân Phương Anh đó thôi.

Buồn. Dù mẹ chồng cô bảo với cô là lời thanh minh của Phương Anh không có giá trị nhưng nếu Phương Anh cố gắng làm điều ǵ đó cho cô th́ vẫn tôt'' hơn là sự im lặng khó hiểu.

Mà tại sao Phương Anh lại không gọi điện cho cô khi Phương Anh thừa hiểu rằng cô không thể gọi điện cho Phương Anh được. Cô đang giận, đang buồn, đang khổ. Cô vừa trải qua những giờ phút khốc liệt nhất trong cuộc đời là khi Luân Vũ thập tử nhất sinh. Tạ Ơn thượng đế, anh vừa về từ cơi chết. Cô cần được chia sẻ, được cảm thông tất cả nỗi niềm.

Ngắt những lá huỳnh anh rồi ṿ nát trong tay, nghe mùi thơm ngai ngái của nó hoà tan trong gió.

Chiêu Dung khẽ cắn môi tự hỏi , cô có nên rời bỏ nơi này để ra đi hay không ? Chẳng có ai cần đến cô nữa cả. Có t́nh yêu chưa kịp gọi tên th́ t́nh yêu ấy đă bay mất. T́nh yêu đă mất. Cô không bao giờ có được t́nh yêu mà cô đă chối từ.

Có tiếng xe chạy vào cổng rồi giọng Phương Anh lao xao trong pḥng khách. Chiêu Dung vội vă bước vào. Trên tay Phương Anh là bó hồng rực rỡ. Chiếc váy màu đỏ ngắn thật cũn cỡn và bó hồng trên tay Phương Anh không làm cho Chiêu Dung ngỡ ngàng bằng việc Phương Anh đă phớt tỉnh ăng lê như không nh́n thấy Chiêu Dung và đi thẳng lên cầu thang.

Chiêu Dung giọng giận dữ :

- Phương Anh !

Quay lại nh́n Chiêu Dung bằng ánh mắt giễu cợt , Phương Anh cao giọng :

- Ǵ vậy ?

Chiêu Dung nói hơi :

- Phương Anh phải giải thích rơ ràng là tại sao Phương Anh lừa dối ḿnh, hẹn ḿnh ở quán cà phê ấy rồi không đến. Tại sao Phương Anh dàn cảnh để cho Đăng Khoa gặp ḿnh, Cách đây mấy ngày ḿnh đă rơ tại sao Phương Anh chọn quán cà phê ấy. Hoá ra là anh Luân Vũ thường gặp mấy doanh nhân quen biết với anh ấy ở đấy, có phải Phương Anh làm tất cả điều ấy với mục đích nào đó cho Phương Anh hay không ? Phương Anh nói đi.

Phương Anh nhún vai :

- Tôi chẳng hiểu Chiêu Dung nói ǵ cả. Chiêu Dung nói ǵ thật lộn xộn. Quán cà phê , Đăng Khoa rồi Luân Vũ... Tôi không hiểu. Tôi chưa bao giờ hẹn Chiêu Dung cả.

Chiêu Dung hét lên :

- Đồ dối trá.

Bà Mỹ Thoại xuất hiện ngay ngưỡng cửa. Bà đă nghe cuộc đối thoại của Chiêu Dung và Phương Anh.

Một lần nữa , trái tim già nua cuả bà khẽ nhói lên. Bà cứ ngỡ là mối quan hệ giữa bà và bà Khuê Châu sẽ làm cho t́nh yêu của Luân Vũ và Chiêu Dung bền vững hơn. Nào ngờ...

Bà thương Chiêu Dung biết bao nhiêu , nhưng suưt chút nữa Chiêu Dung đă giết chết con bà. Giờ th́ bà đă tha thứ cho Chiêu Dung nhưng t́nh cảm dành cho cô th́ không c̣n như xưa. Cố t́nh lạnh lùng với Chiêu Dung , bà muốn để cô hiểu là bà là phụ nữ hết sức tôn trọng đạo lư.

Gia đ́nh bà và bà Khuê Châu là những gia đ́nh gia phong tề giáo. Sự buông thả của Chiêu Dung không bao giờ được bà chấp nhận. Nếu bà Khuê Châu bạn của bà biết con gái của ḿnh như thế, chắc chắn cũng sẽ nổi trận lôi đ́nh.

Chiêu Dung mở to mắt nh́n Phương Anh. Cô đă hiểu là v́ sao Phương Anh chối phăng chuyện Phương Anh hẹn cô đến quán. Hoá ra Phương Anh đă nh́n thấy mẹ chồng cô vào đúng lúc đó.

Cô không biết phải dùng ngôn từ nào cho Phương Anh. Một con người thủ đoạn và dối trá.

Nỗi căm hận và sự thất vọng vô bờ bến khiến Chiêu Dung chết lặng. Cô không nói nên lời.

Nh́n thấy bà Mỹ Thoại, Phương Anh nở nụ cười thật dễ mến :

- Cháu chào bác.

Bà Mỹ Thoại mỉm cười lịch sự :

- Chào cô.

Phương Anh giọng đả đớt :

- Cháu xin phép bác lên thăm anh Luân Vũ chút nha.

Bà Mỹ Thoại gật đầu :

- Mời cô.

Thoăn thoắt đi lên lầu bỏ mặc Chiêu Dung đứng đó với cảm giác bàng hoàng như vừa rơi xuống chín tầng địa ngục, Phương Anh vẻ mặt đắc thắng. Cô đang chơi bài ngửa. Cờ tàn, tội ǵ dấu những quân bài.

Cô gơ liền mấy cái lên cửa pḥng Luân Vũ, giọng nũng nịu :

- Phương Anh đây.

Đang nằm dài trên giường buồn rầu suy nghĩ về Chiêu Dung, Luân Vũ chống tay ngồi dậy, anh lên tiếng :

- Cửa không khoá, Phương Anh vào đi.

Cô nhí nhảnh bước vào pḥng trên đôi giày cao gót óng ánh màu bạc. Màu đở rực rỡ chiếc váy ngắn của Phương Anh ập vào mắt Luân Vũ khiến anh hơi nheo lại. Căn pḥng dường như oi bức hơn.

Cô đặt bó hoa vào tay Luân Vũ cười khiêu khích :

- Chúc mừng anh xuất viện trở về.

Luân Vũ lịch sự :

- Cám ơn Phương Anh. Nhờ Phương Anh cắm hoa vào lọ giùm tôi.

Luân Vũ đưa cho Phương Anh bó hoa. Cô yểu điệu cắm từng cành hồng đỏ vào lọ, giọng dài ra :

- Em biết là anh yêu hoa hồng nên cố t́m cho kỳ được những nhánh hoa mới cắt trong vườn. Em rất ghét những loại hồng được xử dụng hoá chất để giữ tươi lâu của chúng, vẻ đẹp không tự nhiên chút nào.

Ngồi xuống cạnh Luân Vũ, Phương Anh chớp mắt hỏi :

- Anh cảm thấy trong người có khá hơn không ?

Luân Vũ mỉm cười :

- Tôi hi vọng tuần sau có thể đi làm được.

Phương Anh chúm chím :

- Chúc mừng anh.

Luân Vũ giọng quan tâm :

- Công việc của công ty dạo này thế nào ?

Phương Anh véo von :

- Không có anh nên mọi việc bị đ́nh trệ. trợ lư giám độc làm sao có thể cáng đáng công việc của anh được.

Luân Vũ so vai :

- Tôi lấy làm tiếc khi hợp đồng dự định kư kết với Singapo bị chậm lại v́ tai nạn bất ngờ cuả tôi.

Phương Anh nói lấp lửng :

- Em cũng lấy làm tiếc về chuyến đi Singapo cùng với anh bất thành. Mấy khi em có được cơ hội như thế.

Luân Vũ trầm giọng bảo :

- Để tôi nhấn chuông gọi người làm đem nước lên cho Phương Anh uống.

Phương Anh nũng nịu :

- Không cần đâu anh. Cứ xem Phương Anh như người nhà của anh đi.

Nói xong,Cô đến bên tủ lạnh. Chiếc váy đỏ cuả cô rực lên trong ánh chiếu hắt vào pḥng. Phương Anh cố t́nh đư"ng xoay lưng thật lâu đẻ Luân Vũ có thể ngắm nh́n đôi chân thon dài, gợi cảm của cô.

Cô có ṿng hông thật đẹp chẳng kém ǵ Chiêu Dung , Nhưng cô là người biết phô trương tất cả những ưu điểm hiếm hoi trên cơ thể của ḿnh.

Đi đến bên Luân Vũ đang ngồi tưa. lưng vào tường , bâng khuâng nh́n ra khung cửa sổ , Phương Anh đặt ly nước suối mát lạnh vào tay anh , giọng ngọt như mía đường :

- Anh đang nghĩ ǵ vậy ?

Luân Vũ ngập ngừng :

- Không.

Phương Anh kéo ghế ngồi thât. gần anh , cô hạ thấp giọng :

- Tai nạn hôm trước có phải v́ anh... uống quá nhiều rượu không ? Và anh không làm chủ được tay lái ?

Luân Vũ chận răi gật đầu , đôi mắt thoáng buồn.

Phương Anh vẻ mặt nham hiểm :

- Từ trước đến nay, em có bao giờ thấy anh như vậy đâu. Em đóan là anh và Chiêu Dung đă căi lộn với nhau.Lư do của mối bất hoà ấy có lẽ rất nghiêm trọng.

Luân Vũ thở dài :

- Không phải thế đâu.

Phương Anh nheo mắt :

- Anh giấu em à ?

Luân Vũ hắng giọng :

- Đó chỉ là tai nạn , Chiêu Dung là người vợ tốt. Không có vấn đề ǵ cả. ( Luân Vũ dễ sương và cao thượng wá ha.... :kiss:

Luân Vũ nè ) Phương Anh cười nhạt :

- Anh vẫn yêu Chiêu Dung sao ? Chiêu Dung đâu xứng đáng với anh.

Luân Vũ lạ lùng nh́n Phương Anh. Cô tỉnh bơ phán :

- Lúc năy Chiêu Dung có tâm sự với em về chuyện anh và cổ căi nhau. Nó nhờ em... làm chứng dối cho nó. Nghĩa là em phải bia. với anh là chính em đă hẹn Chiêu Dung đến quán và t́nh cờ Đăng Khoa đến đó nên gặp Chiêu Dung chứ không phải là nó có hẹn trước với Đăng Khoa như anh đă buộc tội. Nó cũng cho em biết , v́ thất vọng nên anh đă uống rượu say và không làm chủ được chiếc xe.

Luân Vũ đắng ngắt ở cổ.

anh nói giọng khẩn khoản :

- Phương Anh đừng nói nữa.

Phương Anh im lặng quan sát , vẻ mặt đau khổ cuả Luân Vũ với sự lạnh lùng tàn nhẫn. Cô yêu Luân Vũ. Một t́nh yêu ích kỷ. Thà là Luân Vũ đau khổ v́ thất vọng c̣n hơn là anh vui vẻ bên cạnh Chiêu Dung.

Cô đă yêu Luân Vũ.

T́nh yêu cuả cô đối với Luân Vũ đến từ hồi nào cô cũng chẳng biết. Có thể từ luc'' mà cô yêu cầu Luân Vũ và Chiêu Dung hôn nhau trong bữa tiệc cưới để cô chụp h́nh. Và chính lúc Luân Vũ âu yếm và hôn nhẹ lên đôi môi của Chiêu Dung , chính lúc ấy Phương Anh mới thảng thốt nhận ra là cô đà yêu Luân Vũ mât'' rồi.

Cô không có diễm phúc như Chiêu Dung. Chiêu Dung xinh đẹp. Chiêu Dung được sinh ra từ gia đ́nh danh giá. Chiêu Dung có tất cả , c̣n cô th́ không. Cô bỗng chợt cay cú ganh ghét với Chiêu Dung. Cô muốn vượt lên Chiêu Dung.

Hoá ra t́nh bạn của cô đối với Chiêu Dung là con số không. Cô không hề tốt với Chiêu Dung và Chiêu Dung đă lầm tưởng. Cô thân với Chiêu Dung v́ Chiêu Dung luôn quan tâm giúp đỡ cô trong mọi chuyện. Cô luôn luôn là người có lợi trong mối quan hệ ấy.

Luân Vũ là người đàn ông mà bất cứ cô gái nào cũng dễ dàng rung động. Cô cũng không ngoại lệ. Cô yêu Luân Vũ. Cô muốn sở hữu anh. Điều đó có nghĩa là Chiêu Dung phải được gạt bỏ. Ngay lập tức Phương Anh nghĩ đến Đăng Khoa. Cô muốn dùng Đăng Khoa để phá vỡ cuộc hôn nhân của Chiêu Dung và Luân Vũ.

Phương Anh vẫn c̣n nhớ , khi chiếc Toyota kết hoa hồng lăn bánh chở c^ dâu chú rể về ngôi nhà hạnh phúc , cô đă ứa nước mắt nh́n theo cho đến khi chiếc xe ấy mất hút cuối con đường.

Một nỗi cô đơn khủng khiếp xâm chiếm lấy cô. Cô mở to mắt nh́n vào bóng đêm đang ập đến và tự hiểu cô phải làm ǵ. Cô là con người ích kỷ. Những ǵ mà bấy lâu nay cô thể hiện với Chiêu Dung và Luân Vũ chỉ v́ cô muốn Luân Vũ can thiệp vào chuyện việc làm cô đó thôi.Nhưng giờ đây cô mới thấy ḿnh là con ngốc.

Thay v́ quyến rũ Luân Vũ, cô lại đẩy Chiêu Dung vào ṿng tay của anh.

Vẫn con` kịp cho cô. V́ cô có đầy thủ đoạn.

Từ hôm được Luân Vũ nhận vào làm thư kư riêng cho anh. Phương Anh càng bị Luân Vũ hấp dẫn v́ sự thông minh của anh và tính cách mạnh mẽ cuả anh. Càng yêu Luân Vũ, Phương Anh càng căm thù Chiêu Dung.

Giọng Phương Anh vang lên :

- Em biết là anh yêu Chiêu Dung nhưng Chiêu Dung không xứgn đáng với anh. Chiêu Dung đă ngoại t́nh với Đăng Khoa. Là bạn thân của nó nhưng không bao giờ em chấp nhận chuyện tồi tệ như thế.

:V đăm chiêu nh́n qua cửa sổ. Giọng anh buồn tênh :

- Cám ơn Phương Anh đă cho tôi lời khuyên.

Phương Anh nhíu mày :

- Anh là người đàn ông cao thượng , nhưng anh nên nhớ rằng sự cao thượng hoàn toàn khác với sự mù quáng.

Luân Vũ sẵng giọng :

- Cám ơn Phương Anh.

Cô chià tay ra phiá trước, vẻ mặt điệu đàng :

- Tạm biệt anh. Đừng giận em khi em đưa ra lời khuyên cần thiết cho anh.

Luân Vũ đau khổ thở hắt thật mạnh. Không cần đến nhữnglời khiêu khich'' cuả Phương Anh v́ anh đă có quyết định của riêng ḿnh.

Anh không thể kéo dài cuộc sống chung giữa anh và Chiêu Dung nữa. Có thể rồi đây quyết định của anh sẽ làm những người thân đau khổ. Anh không có cách nào khác hơn.

Phương Anh rời khỏi pḥng Luân Vũ với nụ cười tươi như hoa. Cô không quên lễ phép chào mẹ Luân Vũ. Có người cô không thèm nh́n vào mặt để chào , dù chỉ là lời khách sáo. Đó là Chiêu Dung.

Tôi sẽ trả tự do cho cô !

Chiêu Dung đau khổ nh́n Luân Vũ. Dù biết trước là cũng có lúc Luân Vũ nói với cô lời chia tay tàn nhẫn này , thế mà ḷng cứ nhói đau.

Khoảng vườn trước mặt anh và cô trồng rất nhiều tigon trắng. Những chiếc hoa nhỏ li ti. Anh trồng nhiều ti gôn trắng là v́ cô. Anh quên điều đó mất rồi.

Cô ṿ chiếc lá nhỏ trong tay, giọng chông chênh :

- Hăy nghe em nói.

Luân Vũ lạnh lùng :

- Tôi không muốn nghe lời giải thic''h nào nữa. Phương Anh đă cho tôi biết là cô nhờ Phương Anh làm chứng cho hành động gian dối. Thật là đáng xấu hổ.

Chiêu Dung thấy khô ở lưỡi. Lại là Phương Anh. Phương Anh. Cô không nghĩ là cô có cô bạn thân tồi đến thế.

Cô thân Phương Anh đến mức hồi đi học cô đă lẩn thẩn nghĩ rằng , nếu sau này cô yêu người nào đó nhưng Phương Anh cũng yêu người ấy th́ cô sẽ lặng lẽ rút lui để Phương Anh hạnh phúc. Dẫu biết rằng giữa thực tế và suy nghĩ đôi khi cách nhau cả đại dương. Nhưng nếu đă có tấm ḷng , đă từng nghĩ về nhau như thế tất nhiên t́nh thương của cô đối với Phương Anh cũng thật tràn đầy.

Làm sao có thể ngờ được , Phương Anh lại nhẫn tâm phá vỡ hạnh phúc của vốn mong manh của cô.

Chiêu Dung chớp nhẹ rèm mi cong vút , u buồn :

- Em không giải thích nữa, v́ bây giờ không ai tin em nữa.

Nghẹn ngào cô hạ thấp giọng :

- Kể cả mẹ anh, dù trươc'' đây mẹ rất thương yêu em. Mẹ hết tin em rồi. Em chỉ muốn nói với anh câu. Chỉ câu thôi. Không thanh minh. Không giải thích. Hăy nghe em nói đi.

Luân Vũ nhún vai vẻ mặt cay đắng :

-Tôi không muốn nghe.

Chiêu Dung úp mặt vào ḷng bàn tay, cô khàn giọng :

- Em muốn nói với anh rằng :

Em yêu anh.

Khuôn mặt Luân Vũ tái đi, nhưng anh tự chủ rất nhanh. Anh khẽ so vai rồi đi vào nhà. T́nh yêu ? Cô đang lừa dối anh đấy thôi. Nếu yêu anh cô đă không t́m gặp Đăng Khoa. Cún con, chưa bao giờ anh lại oan'' hận em như thế này. Anh yêu cô ngang bằng sự thù hận và sự căm ghét.

Mở cửa cho Chiêu Dung là Minh Hiền. Vừa thấy Chiêu Dung, Minh Hiền reo to :

- Vào đây em.Chị đang mong em th́ em đến.

Chiêu Dung ngượng ngịu theo Minh Hiền đi vào nhà. Từ khi lấy chồng , cô rất it'' khi ghé nhà vợ chồng anh Nhật Quang. Thiên đường hạnh phúc anh chị cô đa ng sống là thiên đường màu hồng , đầy ắp tiếng cười. Mỗi lần Chiêu Dung đến đây, chị Minh Hiền thường th́ thầm hỏi riêng cô " có ǵ chưa cưng ? " V́ thế, Chiêu Dung rất ngại khi phải trả lời câu hỏi mà cô vẫn c̣n ngu ngơ chưa biết. Cô và Luân Vũ cách nhau dại dương. Không, không chỉ cách nhau đại dương. Bây giờ th́ cả hai đang trên han`h tinh xa lạ cách nhau hằng tỷ năm ánh sáng.

Chị Minh Hiền đang gần đến ngày sanh nở v́ thế bụng đă cao vượt mặt.

Kéo tay Chiêu Dung, Minh Hiền vui vẻ :

- Trưa nay ở đây ăn cơm với chị nha.

Sợ phải bối rối che dấu tâm trạng trươc'' đôi mắt tinh đời của anh Nhật Quang , Chiêu Dung vội từ chối :

- Cám ơn. Em đâu có nói với anh Luân Vũ và mẹ chồng em là em đi đâu. Em sợ mọi người chờ em.

Minh Hiền phẩy tay :

- Th́ lát nữa phone về. Mời Luân Vũ dùng cơm với anh chị bữa cho vui.

Chiêu Dung lúng túng :

- Anh Luân Vũ bận ghê lắm. Em sợ là anh ấy không đến đâu.

Minh Hiền nguưt yêu :

- Chẳng lẽ bận đến mức không thể dùng cơm với anh chị bữa sao. Một bữa cơm thân mật mà lâu rồi chúng ta chưa có dịp.

Chiêu Dung vẫn t́m cách thoái thác :

- Chị đang chuẩn bị có baby mà.

Minh Hiền bật cười :

- Thôi cô ơi, baby th́ baby. Tôi có vào bếp đâu mà ngại.

Biết là không thể từ chối được, cô đành ngồi im. Minh Hiền quay số. Nói chuyện với lúc trong điện thoại, quay lại nh́n Chiêu Dung giọng vui vẻ :

- Luân Vũ không như em , nghe chị mời , cậu ấy nhận lời ngay. Phải thế mới được. Đă là người cùng nhà không được khách sáo đấy nhé.

Chiêu Dung nh́n Minh Hiền, giọng quan tâm :

- Chị có khoẻ không ? Baby thế nào ?

Minh Hiền sờ vào bụng ḿnh mỉm cười :

- Nó đạp mạnh lắm đấy.

Chợt Minh Hiền vẫy tay rối rít gọi Chiêu Dung :

- Sang đây.... nhanh lên...

Cầm lấy bàn tay Chiêu Dung đặt lên bụng ḿnh, Minh Hiền nghiêng đầu chăm chú nh́n Chiêu Dung :

- Sao ?

Chiêu Dung chớp mi :

- Đạp khoẻ ghê chị ha. Chắc là cu cậu quá.

Minh Hiền thân mật hỏi Chiêu Dung :

- C̣n em , có ǵ chưa ?

Chiêu Dung ửng hồng mặt :

- Dạ chưa.

Minh Hiền mỉm cười :

- Khi nào có tin vui, nhớ phone cho chị trước. Phải ưu tiên cho chị trước đấy nhé , c̣n anh Nhật Quanguang là sau cùng.

Chiêu Dung cười hiền :

- Dạ.

Choàng tay lên vai Chiêu Dung thân mật , Minh Hiền thủ thỉ :

- Thấy em và Luân Vũ hoà hợp, chị cũng mừng.

Lại cái chớp mi. Chiêu Dung khẽ cắn môi. Nhiều lúc muốn tâm sự nỗi niềm nhưng chẳng biết phải cùng ai ? Ba ? Mẹ ? Không , cô không bao giờ muốn ba mẹ cô đau khổ. Mà ba mẹ cô sẽ không bao giờ tha thứ cho cô về những ǵ mà cô đă đối xử với Luân Vũ đêm tân hôn.

Khó để t́m sự cảm thông từ mẹ.Mẹ không đời nào chấp nhận chuyện cô gấp rút yêu cầu Luân Vũ phải cưới gấp rồi sau đó quay lưng với anh.

C̣n anh Nhật Quang ? Anh thường có cái nh́n mọi việc thật đơn giản. Mà có những chuyện rât'' khó nói làm sao cô có thể nói với ông anh của cô.

Giọng Chiêu Dung buồn tênh :

- Em và Luân Vũ... không hạnh phúc như chị và mọi người nghĩ đâu.

Minh Hiền thảng thốt :

- Sao ?

Chiêu Dung im lặng , xoắn những ngón tay vào nhau. Cô không biết là cô có nên nói với Minh Hiền những điều không vui ấy không. Minh Hiền đang có baby mà.

Xoa nhẹ vai Chiêu Dung, Minh Hiền dịu dàng :

-Nói với chị đi Chiêu Dung. Biết đâu chi. có thể giúp ǵ cho em.

Chiêu Dung bặm môi lại :

- Chị đang có thai, nghe chuyện buồn của em không tốt đâu.

Minh Hiền cảm đông. :

- Em đừng ngại. Nói đi Chiêu Dung. Anh chị rất muốn giúp cho em.

Ngồi trong góc tối Phương Anh yên lặng theo dơi Luân Vũ. Cô biết rất rơ là Luân Vũ không hề nh́n thấy cô. Quán bar đông khách. Mọi người tưng bừng rót rượu chạm ly với nhau, nhưng riêng Luân Vũ th́ lặng lẽ ngồi ḿnh với chai rượu đă vơi một nửa.

o0o

Từ công ty, Luân Vũ không về nhà. Phương Anh không khó lắm khi t́m thấy chiếc Toyota màu trắng sang trọng của anh đậu bên cạnh những chiếc xe đời mới đắt tiền khác.

Quán rượu này vốn dan`h cho những vị khách giàu sang, có địa vị như anh.

Một cô vũ nữ đi đến bên anh và lả lơi mời gọi nhưng Luân Vũ đă khoát tay từ chối. Anh rot'' thêm ly rượu nữa và cay đắng uống cạn. Anh đang muốn say. Khi say, h́nh như người ta cảm thấy buồn đau vơi đi ít nhiều.

Phương Anh rời khỏi chỗ ngồi. Cô đi đến chỗ Luân Vũ. Một vài người đàn ông nh́n vào đôi chân rất gợi cảm của cô. Cô có kiểu đánh hông rất gợi t́nh.

Gương mặt Phương Anh đang được trang điểm thật công phu theo tuưp chung của cac'' cô gái chuộng song phấn.

Hàng mày kẻ ngang và đậm. Môi tô son màu chocolat , viền bên ngoài là đường màu nâu h́nh trái tim ( cho dù đôi môi nguyên thuỷ của họ có thể là... h́nh lưỡi liềm.) Một đường phấn trắng chạy dài từ điểm giao cuả hai hàng mày nâu đến chót mũi và chung quanh viền muĩ là màu phấn sậm tao. ảo giác cho người khác là cô có sóng mũi cao , thanh tú.

Trên mi mắt là mascara màu tím khiến đôi mắt long lanh , mơ màng. Đôi mắt dường như sâu thẳm huyền bí như đêm phương đông.

Chiếc váy màu be Phương Anh mặc rất ngắn, ôm sát ṿng hông. Một chiếc áo lửng màu trắng mỏng tới độ không c̣n có thể mỏng hơn được nữa ngang thăt'' lưng.

Mái tóc đươc. chải rối xù xù lên che giấu bớt khuôn mặt khiến trông Phương Anh có vẻ mi nhon , tươi trẻ hơn so với tuổi.

Giọng cô nũng nịu :

- Luân Vũ !

Luân Vũ ngạc nhiên nh́n cô :

- Sao Phương Anh lại có mặt ở đây , trong quán bar mà chỉ có rượu và khói thuốc là mù mịt này ?

Cô chớp mắt liếc mấy cái :

- Chỉ là t́nh cờ thôi , Phương Anh thấy xe của anh đang đậu trên băi. Biết là có anh ở đây nên Phương Anh đi vào.

Chỉ chiếc ghế trước mặt Luân Vũ so vai :

- Mời ngồi.

Phương Anh treó đôi chân dài và đẹp lên nhau. Cô thoáng thất vọng khi thấy Luân Vũ không có vẻ ǵ là chú ư đến bộ váy ngắn cô đang mặc.

Anh lịch sự :

- Phương Anh uống ǵ ?

Cô mỉm cười lẳng lơ :

- Một chút rượu , thứ rượu y hệt trong ly của anh đó.

Luân Vũ khẽ lắc đầu :

- Không được , phụ nữ không nên uống rượu.

Phương Anh cong cớn môi :

- Một chút rượu đủ để hồng môi và mắt long lanh thôi , không đủ để say. Chẳng lẽ rượu là độc quyền của nam giới ?

Luân Vũ trầm giọng ; - Có thể hiểu như thế.

Phương Anh đưa ngón tay trỏ đặt lên môi :

- Nỗi buồn không độc quyền cho ai bao giờ. Người ta uống rượu để giải sầu. Vậy tại sao anh không cho Phương Anh cùng uống ? Phương Anh cũng đang có nỗi niềm.

Luân Vũ nhún vai :

- Phương Anh mà buồn sầu à ?

Cô nh́n thật sâu vào đôi mắt giễu cợt của anh :

- Em cũng đang thất vọng v́ yêu đấy thôi. Yêu đơn phương.

Luân Vũ có vẻ không tin. Gọi cho Phương Anh mấy lon coca ướp lạnh., anh chợt trầm giọng hỏi :

- Phương Anh đến đây bằng phương tiện ǵ ?

Cô đong đưa mắt :

- Phương Anh đi xe tắc xi. Lát nữa anh chở Phương Anh về nhà nghe.

Luân Vũ gật đầu. Chờ Phương Anh uống nước xong , Luân Vũ đứng dậy :

- Chúng ta về.

Cô kêu lên :

- C̣n sớm mà anh.

Giọng Luân Vũ kiên quyết :

- Để Phương Anh ngồi trong quán rượu tôi thấy không tiện.

Phương Anh đứng dậy. Kiêu hănh đưa mắt nh́n những anh chàng đang im lặng ngắm cô. Trong quán bar không có nhiều phụ nữ th́ dù sao Phương Anh cũng là đóa hoa có thể phí phạm chut'' thời gian để ngắm.

Phương Anh sánh bước cùng Luân Vũ đi qua những chiéc bàn kê sát nhau. Chợt cô vấp ngă đổ nhào vào người Luân Vũ. Anh vội đỡ lấy cô, giọng lo lắng :

- Phương Anh không sao chứ ?

Phương Anh vẫn quàng tay lên cổ anh giọng nũng nịu :

- Cám ơn anh. Nếu không có anh có lẽ Phương Anh đă đo đường rồi đó.

Luân Vũ lúng túng gỡ nhẹ cánh tay của Phương Anh ra. Anh chợt nghĩ đến Chiêu Dung. Dù cô không chung thuỷ với anh , điều đó không có nghĩa là anh sẽ sống buông thả. Chiêu Dung không lúc nào anh không nghĩ đến cô. Yêu và hận.

Đanh'' chiếc Toyota ra khỏi băi xe , Luân Vũ trầm giọng hỏi :

- Nhà của Phương Anh ở đâu ?

Phương Anh nguưt yêu :

- Chưa có ai tệ như anh , có duy nhất cô thư kư mà cũng chẳng thèm quan tâm đến. Trong công ty ai cũng biết nhà của Phương Anh cả ngoại trừ anh.

Luân Vũ mỉm cười :

- Có lẽ Phương Anh cũng thấy là tôi rất bận chứ.

Phương Anh mím môi lại. Luân Vũ đă dành nhiều thời gian không chỉ cho công việc mà c̣n cho cả Chiêu Dung. Không có thời gian cho cô hoặc cô gái nào khác.

Nhưng dù sao, tối nay được đầm ấm ngồi bên cạnh anh như thế này cô cũng thấy vui lắm rồi. Cô đang t́m cách xen vào không gian riêng của anh. Một không gian cô đơn.

Liếc nh́n Luân Vũ cái thật bén ngot''. Phương Anh nở nụ cười bí hiểm. Cô không biết là Chiêu Dung đang làm ǵ ở nhà. Nếu Chiêu Dung thấy cảnh cô đang ngồi trên xe Luân Vũ vào giờ này nhỉ, có lẽ sẽ nổi điên v́ ghen thôi. Muộn rồi.

Chiếc Toyota dừng trước ngôi nhà xinh xắn trong con hẻm rộng. Luân Vũ xuống xe anh đi ṿng ra phiá trước mở cửa cho Phương Anh. Cô chià tay ra nũng nịu :

- Tạm biệt.

Anh lịch sự bắt tay Phương Anh nhưng cô đă láu lỉnh nắm lấy bàn tay anh thật chặt. Cô đưa ra lời mời :

- Anh vào nhà của em lát đi. Rất hân hạnh được đón tiếp.

Luân Vũ thoái thác :

- Cám ơn , tôi có hẹn với người bạn tối nay rồi.

Phương Anh cười lớn :

- Em không tin đâu. Anh vốn thuộc tuưp các anh chàng không quen nói dối. Anh đang nói dối em đó thôi. Không ai tệ như anh.

Luân Vũ bối rối cười.

Phương Anh dài giọng :

- Hay anh cho rằng, em chỉ là nhân viên quèn trong công ty của anh. Cần ǵ anh phải thăm viếng.

Luân Vũ mỉm cười :

- Thôi được , tôi sẽ ghé vào lát rồi đi ngay.

Phương Anh lấy chià khoá mở cổng. Cô nhún nhẩy trên đôi giày cao gót màu bạc , lóng lánh kim tuyến.

Mở cửa pḥng khách , Phương Anh véo von :

- Anh vào nhà đi. Hôm nay ba mẹ em không có ở nhà , ông bà về quê thăm họ hàng. Mai mới về lận.

Luân Vũ đi vào căn pḥng được trang hoàng thật rực rỡ. Màn nhung đỏ. Thảm đỏ. Dường như hầu hết đồ vật đều màu đỏ. C̣ n lại là những màu sắc kh''ac cũng không kém phần diêm dúa.

Những trang trí nội thất trong pḥn đắt tiền nhưng có vẻ đá nhau. Bộ bàn ghế sa lon màu vàng choé được đặt bên cạnh tủ kiếng ép Formica màu đỏ. Đồ đạc trong pḥng khách cũng được đặt cách tùy tiện , chẳng có bố cục. Lộn xộn không thể tả.

Thấy Luân Vũ chăm chú nh́n mấy khung ảnh phóng lớn lộng kiếng được treo trên tường , toàn là của Phương Anh. Cái đứng , cái ngồi, cái nằm trên thảm cỏ xanh. Không hiểu hết ư nghĩa của nụ cười hóm hỉnh của anh , Phương Anh véo von :

- Em c̣n có mấy tấm ảnh phóng to rất đẹp nhưng treo trong pḥng ăn và pḥng ngủ.

Luân Vũ cố nhịn cười. Trong pḥng ăn không ngờ cũng có ảnh chân dung. Vẻ lộn xộn của pḥng khách có chút ǵ giống với cung cách làm việc của Phương Anh. Năng lực làm việc của cô kém kinh khủng , chỉ được cái nhanh nhẩu đoảng.

Nếu không v́ t́nh bạn giữa Chiêu Dung và Phương Anh , anh đă sa thải Phương Anh từ lâu. Theo dự định , có lẽ sắp tới đây anh buộc ḷng phải cho Phương Anh nghỉ việc , cho dù Chiêu Dung có giận anh về chuyện này đi nữa.

Phương Anh xoa tay :

- Anh uống rượu ǵ đây ?

Luân Vũ vội vàng lắc đầu :

- Thôi. Tôi đă uống nhiều rồi , nếu được Phương Anh cho tôi b́nh trà.

Phương Anh biến đi thật nhanh sau tấm rèm sáo làm bằng những vỏ ốc sặc sỡ. Chỉ lát sau cô quay lại với b́nh trà nghi ngut'' khói trên tay.

Hớp ngụm trà nóng , Luân Vũ hơi nhăn mặt lại. Cảm giác đắng ở lưỡi.

Không rời mắt khỏi Luân Vũ , Phương Anh cười giả lả :

- Trà Bảo Lộc , ba mẹ em mua nhân chuyến đi chơi Đà Lạt đấy.

Luân Vũ đặt tách trà xuống bàn, anh trầm giong. :

- Sao trà lai. có vị đắng rât'' khó chịu. Đắng quá.

Phương Anh mỉm cười :

- Anh quên là trà mua ở Đà Lạt thường có thêm chut'' Artichaut sao ?

Cô cầm lấy tách trà đang bỏ dỡ của Luân Vũ đưa cho anh :

- Anh uống tiếp đi. Anh nên nhớ là Artichaut c̣n có công dụng chữa bệnh đấy nhé.

Luân Vũ cười :

- Tôi đâu có bệnh.

Nói vậy nhưng anh vẫn uống cạn tách trà. Lại cảm thấy đắng. Một cảm giác đắng rất khó chịu. Anh đứng dậy lịch sự :

- Tạm biệt Phương Anh. Chúc ngủ ngon nhé.

Phương Anh mỉm cười bí hiểm. Thuốc ngủ cực mạnh cô pha vào có tác dụng rất nhanh. Luân Vũ vừa bước đến cửa pḥng khách bỗng cảm thấy chân tay bủn rủn , đầu óc mụ mị. Anh phải đưa tay bám vào cửa để không bị té xuống nền.

Phương Anh đi đến bên Luân Vũ đă mất hết cảm giác , đang khuỵu người xuống. Cô vắt cánh tay anh lên cổ của cô , giọng t́nh tứ :

- Hăy ở lại đây với em.

Đang lơ mơ ngủ , Chiêu Dung bỗng bị đánh thức bởi hồi chuông điện thoại.

Cô bật ra khỏi giường và cầm lấy ống nghe :

- Alô....

Giọng nói Đăng Khoa vang lên :

- Anh đây. Xin đừng cup'' máy v́ có tin quan trọng cho em.

Cô quát lên :

- Tôi không nghe.

Đăng Khoa cao giọng :

- Tin tức về Luân Vũ, em không muốn nghe sao.

Đă từng ám ảnh v́ tai nạn xảy ra cho Luân Vũ và từng được báo tin qua điện thoại nên Chiêu Dung hoảng hốt kêu lên :

- Anh Luân Vũ làm sao ?

Đang Khoa nói rành rọt từng tiếng một :

- Muốn biết rơ mọi chuyện, vui ḷng đến nhà của Phương Anh vào lúc này.

Chiêu Dung chưa kịp nói ǵ thêm th́ Đang Khoa đă gác máy.

Chiêu Dung nh́n đồng hồ. h đêm. Tại sao giờ này Luân Vũ chưa về nhà ? Lại Phương Anh ? Cô không quên cái bẫy đă giăng ra và cô đă sập bẫy v́ Phương Anh , v́ Đang Khoa. Nhưng nếu lỡ Luân Vũ bị tai nạn thật th́ sao ?

Chiêu Dung bặm môi suy nghĩ và quyết định thật nhanh. Cô cần có thêm người nào đó đáng tin cậy cùng đi với cô đến nhà Phương Anh. Khi đó, cô sẽ không sợ ǵ cả.

Cô gọi điện thoại cho Nhật Quang và nói thật nhanh nhờ anh. Nhật Quanguang bảo cô chờ lát , anh sẽ đến đón cô và xin phép mẹ chồng cô.

Dựng chiếc Win trong sân, Nhật Quanguang đi vào nhà xin phép bà Mỹ Thoại. Bà vui vẻ tiễn hai anh em đi ra cổng.

Lái xe thật nhanh , Nhật Quanguang tranh thủ nói với Chiêu Dung :

- Lúc năy, Minh Hiềnien đă kể cho anh nghe về chuyện của em.

Chiêu Dung giọng lo lắng :

- Em đă dặn chị ấy đừng nói cho anh nghe rồi mà.

Nhật Quang trách móc :

- Bộ anh không phải là anh của em sao Chiêu Dung ?

Chiêu Dung khịt muĩ :

- Em chỉ sợ anh kể với ba mẹ. Làm ba mẹ lo lắng vào lúc này là điều không nên. Em chưa bao giờ làm ba mẹ buồn .. Nhật Quang hắng giọng :

- Anh chưa kể với ba mẹ. Nhưng sẽ có ngày nào đó anh phải kể hết tất cả. Em cần được minh oan. Anh hiểu nỗi thống khổ của em khi bị bác Mỹ Thoại và Luân Vũ khinh thường. Hai gia đ́nh chúng ta đều là những gia đ́nh gia phong lễ giáo , không bao giờ chấp nhận chuyện vợ chồng phản bội nhau. Nhất là đối với phụ nữ , chuyện chung thuỷ phải đặt lên hàng đầu. Không chỉ là danh dự của em mà c̣n là danh dự của cả gia đ́nh.

Thở nhẹ , Chiêu Dung chớp mi giọng buồn buồn :

- Em hiểu.

Nhật Quang trầm giọng :

- Em có oán giận bác Mỹ Thoại khi bà lạnh nhạt với em không ?

Chiêu Dung kêu khẽ :

- Sao em lại giận mẹ chồng em được. Em hiểu là bà rất thất vọng. Nếu không v́ t́nh cảm với gia đ́nh ḿnh và v́ t́nh cảm với em từ thưở bé thơ, có lẽ em đă bị mẹ chồng em đuổi ra khỏi nhà rồi.

Cô chớp mắt nói tiếp :

- Tuy thât'' vọng về em nhưng mẹ chồng em vẫn thường xuyên lo lắng, quan tâm đến sức khoẻ của em. Em biết , bà vẫn c̣n thương em. Thương và giận.

Nhật Quang giọng lo lắng :

- Em đă kư vào đơn yêu cầu ly hôn của Luân Vũ chưa ?

Cô sụt sịt :

- Không bao giờ em kư vào đơn ly hôn , cho dù điều đó hoàn toàn không giống với tính cách kiêu hănh của em.

Nhật Quang trầm giọng :

- V́ sao ?

Chiêu Dung vẻ mặt đau đớn :

- Em yêu Luân Vũ.

Nhật Quang lặng người. Đă từng yêu nên anh hiểu , t́nh yêu có thể làm nên những điều diệu kỳ. T́nh yêu đă khiến em gái anh vượt qua cái tôi đầy kiêu hănh của ḿnh. Đó chính là t́nh yêu đích thực.

Đoạn đường c̣n lại, mỗi người theo đuổi suy nghĩ riêng. Nhật Quang cho xe chạy vào con hẻm Chiêu Dung vừa chỉ.

Chiếc Toyota của Luân Vũ nằm trươc'' ngơ càng làm cả Nhật Quang lẫn Chiêu Dung thêm lo lắng. KHông biết tai hoa. nào đă xảy ra cho Luân Vũ.

Cổng không khóa. Nhật Quang và Chiêu Dung vội vă bước vào.

Pḥng khách vương văi mấy vỏ chai rượu. Những vỏ chai này Phương Anh đă cố ư đặt vào những chỗ dễ thấy nhất. Chiêu Dung gọi lớn :

- Phương Anh.... bồ có trong nhà không ?

Đáp lại lời cô là lặng ngắt như tờ. Chiêu Dung bối rối nh́n Nhật Quang. Xe của Luân Vũ đậu trước sân , vậy anh đi đâu ?

Nhật Quang thận trọng từng bước , anh và Chiêu Dung đi xuyên qua tấm rèm bằng vỏ ốc.

Chợt anh khựng lại. Trên chiếc giường Hồng Kông sang trọng là Luân Vũ đang nằm với Phương Anh. Cô ta mặc chiếc áo ngủ mỏng manh c̣n Luân Vũ áo may ô quần short, chân anh gác lên người Phương Anh.

Nhật Quang sững sờ. Chiêu Dung cũng chết lặng.

Bật khóc , Chiêu Dung chạy ra khỏi nha Phương Anh. Nhật Quanguang chạy đuổi theo cô :

- Chiêu Dung... Chiêu Dung...

Đầu nặng như búa bổ , Luân Vũ từ từ mở mắt ra. Anh chợt hoảng hồn khi nhận ra là nằm bên cạnh anh là cô gái ăn mặc hở hang khêu gợi , Phương Anh.

Vụt ngồi dậy, Luân Vũ kêu lên :

- Trời ơi....

Phương Anh nhổm người dậy theo. Cô choàng tay lên cổ Luân Vũ gh́ anh sát vào thân ḿnh đang rạo rực của cô, giọng nũng nịu :

- Em yêu anh. Nằm xuống đi anh, trời vẫn chưa sáng mà.

Luân Vũ xô mạnh Phương Anh ra. Anh chợt hiểu tac'' dụng cuả ly trà nóng. Hoá ra Phương Anh đă pha thuốc ngủ để kéo anh lên giường.

Quắc mắc giận dữ , Luân Vũ khinh bỉ nh́n Phương Anh. Anh hằm hè :

- Cô bày tṛ này để làm ǵ ?

Phương Anh vờ ngơ ngác :

- Chẳng lẽ anh quên những ǵ xảy ra. Do say rượu nên anh đă không kềm chế được ḿnh. Anh đă chiếm đoạt em. C̣n em, em đă chấp nhận trao thân cho anh v́ em yêu anh. ( eo ơi, trắng trợn, kinh khủng khiếp quá ) Luân Vũ giọng phẫn nộ :

- Thật không ngờ cô lại tầm thường hèn hạ đến vậy. Bịa đặt chuyện tày trời như thế , cô muốn ǵ ?

Phương Anh tỉnh bơ :

- Em không bia. đặt. Em muốn anh phải cưới em.

Luân Vũ nheo mắt nh́n Phương Anh :

- Có cần tôi báo chính quyền để họ điều tra về chuyện ly trà không ? Tôi đă bị ngất đến bây giờ mới tỉnh. Làm sao tôi có thể hại cô. Liệu cô có thoát tội có hành vi xâm hại đến sức khoẻ của người khác không , nếu tôi quyết tâm làm rơ trắng đen ?

Phương Anh cứng họng. Cô trừng mắt nh́n Luân Vũ giận dữ đi ra khỏi pḥng. Rồi sau đó là tiếng nổ máy của chiếc Toyota.

Cười khẩy, Phương Anh nhún vai. Cho dù không quyến rũ được Luân Vũ như kịch bản đă được soạn sẵn , nhưng không hẳn là cô đă thất bại. Đúng như cô và Đăng Khoa tính toán, Chiêu Dung đă chứng kiến cảnh cô và Luân Vũ t́nh tứ nằm cạnh nhau.

Đăng Khoa đă gọi điện thoại cho Chiêu Dung để rồi cô ta xuất hiện rất đúng lúc. Thật không ǵ tuyệt vời hơn khi không chỉ có Chiêu Dung mà c̣n có Nhật Quang, anh của Chiêu Dung. Dù tài thánh đến đau, Luân Vũ và Chiêu Dung cũng không thể cứu văn nổi cuộc hôn nhân vốn đă không hạnh phúc của họ.

Điều đó có nghĩa là cô vẫn c̣n tia sáng cuối đường hầm...

Nh́n thấy xấp giấy đánh máy đang đặt trên bàn , Luân Vũ cầm lên xem. Anh nhíu mày. Không ngờ đó là những tờ đơn ly hôn mà anh đă đưa cho Chiêu Dung cách đây nữa tháng và cô đă từ chối kư. Vậy mà bây giờ tại sao những tờ giấy đó lại nằm trên bàn làm việc của anh ?

Phải chăng Chiêu Dung gởi chúng đến cho anh ?

Tâm trạng hoang mang, Luân Vũ lật nhanh trang cuối cùng. Anh sững người. Điều anh không ngờ đến thế mà cuối cùng đă xảy ra. Chiêu Dung đă kư vào đơn ly hôn.Cô đă kư vào những tờ giấy mà anh ngỡ cô đă bỏ vào sọt rác từ lâu. Những nét mực màu đen khô khan lạnh lùng. Chợt làm trái tim anh nhói đau.

Thẫn thờ Luân Vũ buông người ngồi phịch xuống ghế.Có thât. là em không c̣n yêu tôi phải không Chiêu Dung ? Tôi không hề mong đợi một kết cuộc đau ḷng đến thế. Có phải em đă từng nói với tôi là em yêu tôi. Em yêu tôi. Tôi không dám tin.

Tôi không dám tin. Nhưng ai cấm tôi hy vọng. Tôi vẫn hy vọng là có ngày nào đó em sẽ yêu tôi. Trái tim bướng bỉnh kiêu hănh của em sẽ thuộc về tôi.

Có phải tôi đă huyễn hoặc, tự lừa dối ḿnh đó không khi tôi cảm nhận rằng có điều kỳ diệu nào đó đă đến cho chúng ta. Những ngày qua, dù chúng ta không nói ǵ với nhau nhưng con tim của tôi và của em vẫn rung lên rất mănh liệt.

Cũng có lúc tôi nuôi cho ḿnh ảo vọng , tôi từng nghĩ rằng em đă nói rất thật là em đă yêu tôi.

Ṿ những tờ giấy đáng ghét ấy trong tay, Luân Vũ đi ra vườn. Chiêu Dung đang ngồi trên thảm cỏ, trong tay là những bông hoa thạch thảo màu tím.

Những bông hoa nho nhỏ đă tàn úa trong tay Chiêu Dung mà cô vẫn chẳng hay.

Cô chơt. ngước mắt nh́n lên khi thấy bóng Luân Vũ đổ dài trên thảm cỏ. Nắng chiều giẫy chết sau lưng anh.

Tê tái. Trong đôi mắt đẹp của cô là băng gía lạnh lùng. Không chỉ vậy. Anh c̣n đọc được sự khinh bỉ tột cùng trong đáy mắt màu nâu của cô. Tại sao ? Tại sao Chiêu Dung lại khinh bỉ anh ? Và tại sao cô lại muốn ly hôn với anh, khi mà cách đây không lâu cô c̣n thốt lên qua hai hàng nước mắt :

Em yêu anh !.

Luân Vũ ngồi xổm xuống trước mặt cô, anh hỏi giọng đau đớn :

- Tại sao em lại kư vào những tờ giấy đáng nguyền rũa đó ? Em nói đi Chiêu Dung , phải em xem cuộc hôn nhân của chúng ta chỉ là tṛ đùa không ?

Cô oán hận đến mức không muốn nh́n mặt thẳng vào mặt anh, giọng đầy cay đắng :

- Tôi làm như thế để giải thóat anh khỏi cuộc hôn nhân địa ngục, anh không cám ơn tôi sao ?

Luân Vũ vẻ mặt đau khổ :

- Anh không thể sống thiếu em. Trong tim anh chỉ có em.

Chiêu Dung giận dữ cắt ngang :

- Dối trá. Anh đi đi.

Chiêu Dung hất mạnh bàn tay của Luân Vũ với tất cả ḷng căm thù. Vụt đứng dậy, cô nói giọng giận dữ :

- Tôi cấm anh đụng vào người tôi. Tôi ghê tởm anh.

Luân Vũ thảng thốt gọi cô :

- Chiêu Dung...

Nhưng Chiêu Dung đă chạy vào pḥng đóng sập cánh cửa lại. Cô nhào lên giường khóc như mưa. Cô đă ngốc nghếch yêu Luân Vũ! Ơi t́nh yêu muộn màng của cô. T́nh yêu , hoá ra chỉ là dối lừa. Tại sao anh c̣n nỡ nói với cô những lời yêu thương giả dối. Anh cứ đi với t́nh yêu của anh đi.

Có t́nh bạn th́ t́nh bạn ấy cũng mất đi rồi. Có t́nh yêu ngỡ là thật th́ t́nh yêu ấy cuối cùng chỉ là gian dối.

Tại sao anh lại quyến rũ chính người bạn thân của cô ? Tại sao ? Tại sao ?

Những câu hỏi không dễ ǵ trả lời ấy như cứa nát quả tim nhỏ bé của cô. Cô yêu anh. Yêu anh. Yêu anh.

Có tiếng gơ cửa pḥng thật lâu, thật kiên nhẫn nhưng Chiêu Dung đă khoá trái cửa lại. Giọng Luân Vũ vọng vào tha thiết :

- Chiêu Dung. Anh muốn nghe lời giải thích cho những câu nói khó hiểu cuả em. Tại sao em nói anh là kẻ dối trá ?

Cô hét lên trong những giọt nước măt'' uất ức :

- Tôi căm ghét anh. Tôi sẽ ra đi để trả lại tự do cho anh. Đừng hỏi ǵ nữa nếu anh vẫn c̣n chút tự trọng cuối cùng.

Luân Vũ trầm giọng :

- Anh yêu em, Chiêu Dung. Anh sẵn sàng tha thứ cho em về chuyện em đă hẹn ḥ với Đăng Khoa. Nhưng điều đó không có nghĩa là em muốn mạt sát anh như thế nào cũng được.

Không c̣n kềm chế được nữa, Chiêu Dung mở tung cánh cửa. Cô giận dữ nh́n Luân Vũ đúng bằng chéo đuôi mắt :

- Tha thứ à ? Tôi không hề có lỗi ǵ để anh tha thứ. Mà anh có tư cách ǵ để tha thứ cho tôi chứ. Anh đóng kịch tài lắm. Anh chỉ là con người dối trá, phản bội.

Luân Vũ nhướng cao mày :

- Tôi dối trá em điều ǵ ?

Chiêu Dung khinh bỉ nh́n Luân Vũ :

- Nếu c̣n muốn tôi c̣n chút tôn trọng anh , anh nên tự t́m ra câu trả lời mà anh đang muốn lẩn tránh.

Luân Vũ đau khổ nh́n Chiêu Dung. Anh lẳng lặng bước ra khỏi pḥng.

Buổi chiều. Luân Vũ t́m ra câu trả lời không phải từ Chiêu Dung mà từ cuộc điện thoại gọi từ nhà Nhật Quang, ông anh vợ cũng là ban nối khố của anh.

Vừa cầm máy, Luân Vũ đă nghe Nhật Quang nguyền ruả :

- Cậu là tên đàn ông hèn hạ, xấu xa , đê tiện.

Luân Vũ cũng giận dữ không kém. Anh hét vào ống nghe :

- Hết Chiêu Dung rồi tới anh. Tôi đê tiện nhưng không biết v́ sao ḿnh đê tiện. Tại sao ? Anh phải giải thích chứ.

Nhật Quang hằm hè :

- Lại c̣n đóng kịch nữa.Quyến rũ bạn của Chiêu Dung và nằm trên giường của cô ta có phải là đê tiện không ?

Trong lúc Luân Vũ c̣n đang sững sờ nói không nên lời th́ Nhật Quang đă đập máy giận dữ.

Luân Vũ sốt ruột đi lui đi tới trong pḥng khách. Anh đang chờ kết quả của cuộc nói chuyện giữa mẹ anh và Chiêu Dung.

Chiêu Dung vẫn không cho anh có cơ hội giải thích. Cô tự nhốt ḿnh trong pḥng và chỉ có duy nhất người có thể gần guĩ với cô. Không ai khác, chính là mẹ của anh.

Thấy bà Mỹ Thoại xuất hiện ở ngưỡng cửa , Luân Vũ vội hỏi :

- Mẹ đă kể hết mọi chuyện với Chiêu Dung chưa ?

Ngồi xuống ghế, bà Mỹ Thoại gật đầu :

- Mẹ đă nói hết tất cả âm mưu của Phương Anh với vợ con rồi.

Luân Vũ hồi hộp :

- Liệu Chiêu Dung có tin lời của con không ?

Bà Mỹ Thoại ngập ngừng :

- Chiêu Dung chỉ im lặng, sau đó th́ khóc.

Thở dài , giọng Luân Vũ thắc thỏm :

- Con rất muốn biết là tại sao Chiêu Dung và Nhật Quang lại xuất hiện tại nhà Phương Anh vào đúng lúc đó.

Bà Mỹ Thoại gật đầu :

- Chiêu Dung kể với mẹ là chính Đăng Khoa gọi điện thoại bảo Chiêu Dung đến nhà Phương Anh gấp. Sau đó Chiêu Dung đă cùng đến đó với Nhật Quang. Và chúng nó đă chứng kiến tất cả.

Luân Vũ nhíu mày suy nghĩ. Anh chợt kêu lên :

- Đăng Khoa gọi điện thoại cho Chiêu Dung ?

Bà Mỹ Thoại nh́n Luân Vũ. Bà cũng đang cảm thấy điều ǵ đó thật bất thường khi bỗng dưng Đăng Khoa lại dính líu vào chuyện này.

Luân Vũ nhếch môi :

- Phương Anh giăng bẫy con, và Đăng Khoa lại gọi điện thoại nhắn Chiêu Dung đến chứng kiến. Vậy là con đă hiểu.

Bà Mỹ Thoại hồi hộp :

- Phải con cho rằng Đăng Khoa và Phương Anh có mối quan hệ mờ ám với nhau trong chuyện này ?

Luân Vũ gật đầu :

- Mẹ nghĩ sao ?

Bà Mỹ Thoại vẻ mặt ngán ngẫm :

- Mẹ cũng nghĩ như thế. Thật khó tưởng tượng nổi. T́nh yêu ích kỷ đă biến con người ta trở nên thấp hèn đến không ngờ.

Chợt nh́n Luân Vũ, giọng bà thảng thốt :

- Thế con có nhớ chuyện con đă gặp Chiêu Dung và Đăng Khoa trong quán cà phê hôm trước không. Mẹ linh cảm rằng biết đâu đó cũng là âm mưu của Phương Anh và Đăng Khoa. Con c̣n nhớ Chiêu Dung kể chính Phương Anh đă gọi điện hẹn vợ con đến quán chờ Phương Anh không ?

Luân Vũ sững sờ. Đúng là anh và Chiêu Dung đă rơi vào bẫy của Phương Anh và Đăng Khoa.

Khẽ bóp trán, giọng anh đầy ân hận :

- Vậy mà con đă hiểu lầm và nặng lời với Chiêu Dung.

Bà Mỹ Thoại thở dài :

- Ai có thể ngờ là Phương Anh xấu xa như thế. Chiêu Dung đă đối xử thật tốt với Phương Anh. Vậy mà chỉ v́ t́nh cảm thấp hèn, Phương Anh đă không từ thủ đoạn nào để hại vợ chồng con.

Luân Vũ buồn rầu phán :

- Con không biết là Chiêu Dung có sẵn sàng tha thứ về chuyện con đă nặng lời với Chiêu Dung không. Riêng con, công việc trước nhất là của con là sáng mai con sẽ sa thải Phương Anh ngay. Phương Anh có thể hại Chiêu Dung bất cứ lúc nào với những thủ đoạn tinh vi hơn.

Ngừng lát , Luân Vũ hắng giọng tiếp :

- Tội nghiệp Chiêu Dung , Chiêu Dung thật tốt với Phương Anh. Đó cũng là cú sốc lớn với Chiêu Dung.

Chợt có tiếng chuông gọi cửa. Rồi không đợi bà Mỹ Thoại ra lệnh cho người mở cổng , phụ nữ ngoài tuổi ào ào vào pḥng khách như cơn lốc.

Bà ta mặc chiếc áo nhung đen sang trọng, trên cổ đeo chuỗi ngọc lục bảo màu xanh. Khuôn mặt đẹp nhưng có vẻ khắc nghiệt, cau có.

Bà Mỹ Thoại ngỡ ngàng hỏi :

- Xin lỗi, bà cần gặp ai trong nhà này ? Bà là ai ?

Giọng người phụ nữ rổn rảng :

- Tôi là mẹ của Đăng Khoa. Tôi muốn gặp Luân Vũ. Luân Vũ là đứa nào ? Tôi chỉ mới nghe tên chứ chưa thấy người bao giờ.

Luân Vũ không khỏi ngạc nhiên. Anh tiến đến phiá trước , chăm chú nh́n người phụ nữ xa lạ :

- Luân Vũ chính là tôi, thưa bà. Bà t́m tôi có chuyện ǵ ?

Vẻ mặt đanh lại, bà Cầm lên giọng :

- Tôi có thể ngồi xuống rồi chứ. Sao không ai chịu mời tôi ngồi cả vậy ?

Bà Mỹ Thoại và Luân Vũ cùng gật đầu :

- Mời bà ngồi.

Trong lúc bà Mỹ Thoại và Luân Vũ đang c̣n ngạc nhiên v́ sự xuất hiện của người phụ nữ có giọng nói to, rổn rảng và có thái độ hơi khiếm nhă th́ bà Cầm tỉnh bơ quet'' mắt nh́n khắp pḥng một lượt rồi phán :

- Gia đ́nh này cũng giàu có đấy nhỉ.

Luân Vũ sốt ruột :

- Xin lỗi, bà gặp tôi có chuyện ǵ không ?

Bà Cầm the thé :

- Tôi chưa bao giờ mất th́ giờ cho một chuyện vớ vẩn cả. Thời giờ của tôi là vàng là bạc. Không phải tôi tự dưng lại dẫn xác đến đây gặp mấy người.

Bà Mỹ Thoại dịu giọng :

- Vậy xin mời bà nói đi. Chúng tôi đang chờ bà đây.

Bà Cầm nhướng mày :

- Khi tôi nói, phải nhớ là không ai được ngắt ngang lời cuả tôi. Nếu không tôi sẽ đứng dậy ra về đấy.

Bà Mỹ Thoại khẽ lắc đầu đưa mắt nh́n Luân Vũ. Giờ th́ bà có thể hiểu được v́ sao Chiêu Dung có thể chịu đựng được người phụ nữ có tính lạ lùng này. Sẽ là bất hạnh cho bất cứ cô gái nào bước vào ngôi nhà của bà ta.

Bà Cầm hớp ngụm trà thơm ngát rồi nói hơi :

- Phương Anh và Đăng Khoa đă có ư hại Chiêu Dung và Luân Vũ. Theo kế hoạch của bọn nó, Phương Anh gọi điện thoại cho Chiêu Dung hẹn đến qúan nước. Sau đó, Đăng Khoa sẽ nắm tay Chiêu Dung đúng vào lúc Luân Vũ xuất hiện.Phương Anh là con quỷ. Chính Phương Anh đă cho thuốc ngủ vào tách trà để làm cho Luân Vũ mê đi. Phương Anh và con trai của tôi đă làm những chuyện với mục đích ly gián Luân Vũ và Chiêu Dung.

Bà Mỹ Thoại trầm giọng :

- Cám ơn bà. Thật ra th́ chúng tôi đă đoán được mọi việc trước khi bà đến đây. Nhưng dù sao, chúng tôi vẫn cảm kích trước sự giúp đỡ của bà.

Bà Cầm vẻ mặt cao ngạo :

- Thế mấy người có biết lư do v́ sao tôi t́m đến đây để nói tất cả sự thật cho mấy người không. Chớ hiểu lầm là tôi có ḷng tốt cho mấy người nhé. Tôi không tốt với ai bao giờ. Đó chính là bí quyết để tồn tại trên đời.

Bà Mỹ Thoại chỉ biết đưa mắt nh́n người đàn bà hănh tiến đang ngồi phiá trước mặt bà với sự ngạc nhiên tột độ. Quan niệm như thế th́ thật là kinh khủng.

Luân Vũ trầm giọng hỏi :

- Vậy thưa bà, điều ǵ đă khiến bà t́m đến chúng tôi ?

Bà Cầm the thé :

- Tôi muốn phá tan kế hoạch cuả thằng con trai ngu ngốc của tôi. Tôi không bao giờ đồng ư để nó rước cô gái đă từng làm vợ của người đàn ông khác vào nhà của tôi. Vả lại Chiêu Dung có yêu nó nữa đâu. Nó điên rồi. Nó phải hiểu rằng chính tôi sẽ đi t́m vợ cho nó. Toi rất sáng suốt để biết phải chọn cô gái nào. Nhan sắc của phụ nữ là lưỡi dao. Chỉ đem đến tai hoa.. V́ thế cô gái như Chiêu Dung không bao giờ tôi chấp nhận.

Một giọng nói mềm mại chợt vang lên :

- Bác có thể yên tâm. Tôi không bao giờ yêu Đăng Khoa đâu. Anh ta đă chết trong tâm hồn tôi từ lâu.

Mọi người quay lại. Chiêu Dung đang đứng trên nấc thang trên cùng. Vẫn với vẻ mặt b́nh thản, Chiêu Dung chậm răi đi xuyên qua pḥng khách và lẳng lặng ra ngoài.

Luân Vũ goi. với theo :

- Chiêu Dung...

Bà Cầm quắc mắt nh́n Luân Vũ :

- Phụ nữ đẹp là hoa hồng có nhiều gai nhọn. Nếu cậu quá quỵ luỵ cô ta, cô ta sẽ ngồi trên vai cậu. Cô ta là đứa mất dạy. đă dám căi lại tôi.

Bà Mỹ Thoại lịch sự hỏi :

- Xin lỗi, bà c̣n ǵ để nói thêm nữa không ?

Bà Cầm tái mặt :

- Mấy người đuổi tôi à ?

Bà Mỹ Thoại so vai :

- Chúng tôi rất hiếu khách nhưng với điều kiện là bà phải tôn trọng những thành viên trong gia đ́nh chúng tôi. Chiêu Dung là con dâu tôi. Không , c̣n hơn thế nữa, tôi xem Chiêu Dung như con gái tôi.

Bà Cầm rít giọng :

- Tôi không bao giờ đặt chân đến đây nữa đâu , Một lũ điên.

Bước ra khỏi nhà bà Mỹ Thoại, bà Cầm đóng xập mạnh cánh cửa cổng.

Luân Vũ ra vườn t́m Chiêu Dung. Cô đang ngồi trên xích đu, vẻ mặt buồn tênh.

Ngồi xuống cạnh cô, Luân Vũ trầm giong. :

- Em có sẵn ḷng tha thứ cho anh không , Chiêu Dung của anh ?

Cô lạnh lùng nh́n Luân Vũ :

- Tha thứ về chuyện ǵ ?

Anh nh́n thật sâu vào đôi mắt long lanh như hồ thu của Chiêu Dung :

- Mong em tha thứ cho anh về chuyện anh đă nghi ngờ em. Nghi ngờ là kẻ thù của t́nh yêu mà, phải không em.

Cô so vai :

- Tôi không biết.

Luân Vũ hắng giọng :

- Em vẫn c̣n giận anh sao ?

Cô thở nhẹ :

- Lẽ ra anh phải biết là Đăng Khoa không c̣n trong trái tim của tôi. Một con người ích kỷ nhỏ nhen. Đăng Khoa không đáng để đem ra so sánh với anh.

Luân Vũ vẻ mặt ân hận :

- Anh thật nông cạn, anh hiểu được t́nh yêu của em quá muộn.

Ôm lấy hai vai Chiêu Dung và xoay cô đối diện với ḿnh, Luân Vũ dịu dàng hỏi :

- Anh đă biết là trong tim em chỉ có h́nh bóng của anh. Anh là người đàn ông có diễm phúc.

Cô gạt nhẹ tay anh , giọng giận hờn :

- Không có h́nh bóng nào cả. Trái tim tôi là đá.

Luân Vũ dịu dàng vuốt tóc cô :

- Cho anh lần nữa xin lỗi em , cho dù anh biết rằng rất khó để được em tha thứ.

Cô lư sự :

- Biết vậy anh c̣n xin lỗi làm ǵ nữa.

Luân Vũ giọng ấm áp:

- Anh sẽ nói những lời yêu thương cho đến lúc nào tim em mềm đi, hết giận hờn. Chỉ biết yêu thương.

Chiêu Dung vùng vằng đứng dậy , cô dài giọng :

- Tôi ghét anh.

- Chiêu Dung...

Bất ngờ Luân Vũ kéo thật mạnh cánh tay của Chiêu Dung khiến cô ngả vào ḷng anh. Anh đặt cô lên đùi của anh và ṿng tay ôm cô thật chặt. Cô ấm ức kêu khẽ :

- Buông tôi ra.

Giọng Luân Vũ ĺ lợm :

- Anh chỉ buông em ra khi nào em nói lên những lời yêu.

Chiêu Dung giẫy mạnh cố thoát khỏi anh nhưng chỉ làm cho Luân Vũ càng siết chặt ṿng tay.

Luân Vũ cọ mũi vào mái tóc thơm ngát hương dạ lư trong vườn của cô. Buổi chiều huyền diệu. Có thể thời gian sẽ tàn nhẫn trôi qua cuốn đời anh và cô nhưng chắc chắn điều là Luân Vũ không bao giờ quên buổi chiều kỷ niệm này. Anh đă t́m lại được Chiêu Dung sau những tháng ngày long đong.

Giọng anh thầm th́ :

- Chiêu Dung... Đừng làm khổ trái tim anh nữa. Anh yêu em. Yêu tha thiết. Em có biết là từ khi trở về thành phố này đến bây giờ , anh đă đau khổ như thế nào không. Trước đây, em chưa bao giờ là của anh. Khoảng cách của chúng ta cứ xa vời vợi. Đă có lúc anh tuyệt vọng với ư nghĩ là không bao giờ có được em trong cuộc đời. Vậy mà giờ đây, anh lại may mắn có em trong ṿng tay yêu thương.

Cô đẩy anh ra nhưng ṿng tay mạnh mẽ của anh đă khép dần lại. Khép dần lại. Và cô chợt ngoan hiền như con mèo nhỏ đang sưởi nắng ấm ban mai. Không c̣n đỏng đảnh, kiêu sa.

Giọng anh tha thiết :

- Chiêu Dung... Hăy nói với anh những lời yêu thương em dang cất giấu vào đáy tim rằng :

Em yêu anh.

Cô chớp mi, chợt rưng rưng muốn khóc. Cô yêu Luân Vũ. T́nh yêu đến trong cô thật nhẹ nhàng nhưng bền vững. Sự cao thương. của Luân Vũ đă chinh phục trái tim bướng bỉnh của cô. Không chỉ yêu mà c̣n là ḷng kính phục, ngưỡng mộ.

Cô nói giọng xúc động :

- Em yêu anh nhiều hơn là anh tưởng. Anh biết không.

Luân Vũ sung sướng nh́n sâu tận đáy mắt long lanh của Chiêu Dung. Hạnh phúc. T́nh Yêu thăng hoa và niềm hạnh phúc chợt mênh mông, bao la.

Vượt qua những chông gai trắc trở của cuộc đời, anh đă có được Chiêu Dung đáng yêu, sống chân thành, yêu chân thành. Cả anh và cô đều hiểu, chỉ có t́nh yêu chân thật mới trường tồn.

Thật t́nh tứ, anh thầm th́ :

- Chiêu Dung... Anh yêu em.

Nụ hôn ngọt ngào của anh đưa cô đến thiên đường màu xanh lơ. Nơi đó người ta sống cho nhau, v́ nhau và sống thật ḷng với nhau.


Hết


 
Pages Previous  1  2  3