Truyền Thuyết Về Mộc Lan  Laurent Divers Pages Previous  1  2   
Chương 5
Mười năm chiến đấu

Trong những tháng đầu tiên này, quân đội của tướng Lư Sang và tướng Du dành được thắng lợi liên tiếp, dĩ nhiên, cái giá phải trả cho chiến thắng cũng không ít mạng người. Bọn giặc Hun bị đẩy về phía tây và phía nam khá xa, con đường tiến vào kinh đô cũng đă nằm dưới sự kiểm soát của quân đội nhà vua. Bọn Hun cũng không có dấu hiệu ǵ nhúc nhích và đă lùi khá xa tỉnh Chansi.
 

Ở trong triều, mọi người đều khôn xiết vui mừng v́ những chiến thắng đầu tiên này của quân đội. Kinh đô Tràng An không c̣n có nguy cơ bị bọn giặc Hun tấn công nữa và cuộc sống bắt đầu có dấu hiệu trở lại b́nh thường. Trong khi ở miền bắc, những người lính vẫn phải chiến đấu vất vả với những điều kiện sống rất khó khăn, th́ ở thủ đô, vua Yangdi cho khánh thành kênh đào Canal, một công tŕnh tuyệt vời vừa mới hoàn thành. Trong lịch sử Trung Quốc, chưa có một con kênh nào tuyệt vời hơn thế. Người ta làm một cái thuyền rồng, mũi thuyền giống như miệng một con rồng rất lớn, đầu rồng có nhiều họa tiết uốn lượn, tất cả đều bằng gỗ và được chạm trổ rất tinh xảo với đội chèo thuyền không dưới năm mươi người đàn ông lực lưỡng. Trên thuyền có một chiếc ngai vàng dành riêng cho đức vua ngồi. Ngoài ra, c̣n có hàng trăm chiếc thuyền sang trọng khác đi theo hộ giá hoặc dành cho các quan viên và những người trong vương thất. Khi thuyền rồng nhà vua đi trên ḍng kênh đào này, một đội cảnh vệ mặc đồng phục dàn hàng dọc đứng dọc hai bờ sông để bảo vệ sự an nguy cho đức vua và những người đi theo: chưa bao giờ người dân Trung Quốc được chiêm ngưỡng một cuộc dạo chơi sang trọng và lộng lẫy như vậy của hoàng giạ.Đứng trên cầu tàu, vua Yangdi có thể chiêm ngưỡng tác phẩm của tiên đế khởi công và ông là người kế tục xứng đáng. Con kênh đào này rộng khoảng bốn mươi mét và có thể chuyển lương thực thực phẩm nhanh chóng đến các vùng bị nạn đói trong vương quốc. Bóng ma của những nạn đói ngày xưa ở Trung Quốc đă biến mất. Vua nghĩ rằng có thể phải đánh thuế các hàng hóa di chuyển trên ḍng kênh này để xây dựng một con kênh mới. Giá sẽ không quá cao, chỉ đủ cho những chi tiêu vặt vănh trong hoàng cung mà thôi.

Nhưng ở miền bắc giá lạnh không có bữa tiệc nào dành cho những người lính đáng thương, cũng chẳng có cuộc sống phồn hoa an lạc nào dành cho họ. Kẻ thù đă bị đánh bại, nhưng chúng không ngừng quấy rối bằng cách lập thành các băng đảng hoành hành trong các thành phố mà quân đội Trung Quốc mới dành lại được.

Qua nhiều tháng sống trong quân đội, Mộc Lan cảm thấy đă hoàn toàn thích nghi với binh đao trận mạc. Những lời tuyên dương của tướng Lư Sang có một giá trị đặc biệt khiến cho Mộc Lan nổi tiếng và được nhiều người kính nể. Cô đánh trận rất mưu lược và hiệu quả, luôn có tinh thần dũng cảm chiến đấu và minh mẫn trong việc gỡ rối nhiều t́nh huống khó khăn. Lúc ở trại, cô luôn nhiệt t́nh giúp đỡ người khác. V́ vậy, cô được mọi người yêu mến và luôn muốn gần gũi cả trong đánh trận lẫn cuộc sống hàng ngày.

T́nh bạn với Lê Ung cũng ngày một phát triển và hai người rất thân nhau. Trong trại, họ là những người bạn tốt nhất trên đời, trong đoàn tuần tra, họ là những người lính luôn hỗ trợ cho nhau cùng chiến đấu. Họ có thể hiểu ư nhau chỉ bằng ánh mắt, cử chỉ, nhiều khi không cần phải nói một lời nào. Bọn giặc Hun chết dưới tay họ khá nhiều và kinh nghiệm chiến trận của hai người ngày một dày dặn thêm.

Càng thân thiết với Lê Ung, một mặt Mộc Lan rất vui, nhưng mặt khác cũng rất lo lắng.

Bởi v́ một khi đă quá thân thiết với nhau, sẽ rất khó giấu Lê Ung thân phận nữ nhi của ḿnh.

Chỉ đơn giản như việc đi vệ sinh hàng ngày, nhiều lúc Lê Ung rất ngạc nhiên v́ Mộc Lan luôn t́m.cách đi riêng, nhưng cậu không tiện hỏi. Cô luôn chờ dịp để đi vệ sinh thế nào nhằm tránh được sự chú ư của mọi người. Một lần, Mộc Lan đang đi vệ sinh th́ một tên lính bước vào. Hắn là một tay nổi tiếng hay gây gổ đánh nhau trong trại.

Hắn vừa to vừa béo, khuôn mặt hơi giống súc vật và đặc biệt là hắn có đôi mắt ti hí như mắt lươn với cái nh́n đầy gian giảo. Cổ hắn to như cổ ḅ nên mọi người thường gọi đùa hắn là con ḅ mộng. Chân tay hắn nổi lên những đường gân bắp thịt rất đáng sợ. Hắn bước vào và t́m cách gây sự với Mộc Lan:

- A! Mày chính là người đă được tướng Lư Sang tuyên dương phải không? V́ thế mà mày coi thường các đồng đội khác như chúng tao chứ ǵ?

Mộc Lan không hề thích cách nói cộc lốc và gây chuyện thế này. Những tên lính khác chỉ chờ có thế là vây tṛn lấy Mộc Lan cười hô hố, khuôn mặt chúng lộ vẻ rất độc ác. Đây là một tṛ giải trí vô văn hóa trong doanh trại vốn buồn tẻ mà lũ côn đồ này rất thích.

Bị kích động bởi sự tập trung của một đội lính, hắn tiếp tục gây chuyện:

- Chúng tao không xứng với mày phải không?

Mày không muốn chúng tao khám phá một vài bí mật của mày chứ?

- Tôi chẳng có ǵ phải giấu các anh cả. -Mộc Lan cứng cỏi vênh mặt lên nói. - Đơn giản chỉ là tôi muốn đi vệ sinh một ḿnh, vậy thôi!

- Mày được sếp yêu quư nên tao sẽ dạy cho mày một bài học nho nhỏ về ḷng khiêm tốn nhé!

Vừa nói, hắn vừa dùng cánh tay lực lưỡng nắm chặt lấy cổ tay Mộc Lan. Mộc Lan nh́n cḥng chọc vào hắn và nói:

- Buông tôi ra!

Sự b́nh tĩnh của cô làm bọn lính đứng xung quanh nín thở chờ đợi.

Rồi nhanh như chớp, cô khóa tay tên lính to béo lại, xoay tṛn hắn trong không khí khiến tên này choáng váng ngă nhào xuống đất. Cả bọn lính đứng ngoài tṛn mắt ngạc nhiên không hiểu.sao một tên lính mảnh dẻ như Mộc Lan lại có thể hạ tên to béo lực lưỡng kia dễ dàng như vậy.

Tên lính bị ngă bịch xuống đất rất đau. Hắn cảm thấy bị mất mặt và muốn cứu văn t́nh thế nên cố gượng dậy đấm túi bụi về phía Mộc Lan.

Mộc Lan thay đổi thế tấn công, một tay đưa ra phía trước, một tay nắm chặt, gập lại rồi vung nắm đấm chắc nịch vào ngực đối thủ đúng như bài học cha cô đă dạy. Lần này th́ tên lính ưa gây gổ không đứng lên được nữa. Trong khi cả bọn lính c̣n chưa hết sững sờ th́ Mộc Lan lặng lẽ chuồn đi nơi khác như không có chuyện ǵ xảy ra.

Câu chuyện nhanh chóng được đồn đại khắp các doanh trại khiến danh tiếng của Mộc Lan lại nổi lên như cồn. Từ đó, không một ai dám chế giễu việc Mộc Lan đi vệ sinh một ḿnh nữa.

Cuộc chiến ngày càng bị sa lầy. Tướng Lư Sang chia quân đội thành nhiều bộ phận tiến lên phía bắc để đánh đuổi bọn Hun. Mỗi thành phố sau khi chiếm lại được từ tay bọn giặc, ông cử một tiểu đội ở lại trông giữ để pḥng ngừa nguy cơ bọn Hun có thể quay lại. Nhưng việc này cũng không phải dễ dàng đối phó với bọn giặc cỏ thoắt ẩn thoắt hiện như những bóng ma.

Mỗi khi quân đội nhà vua hành quân, chúng đều phục kích một cách rất bí ẩn và tài t́nh.

Thỉnh thoảng, chúng rời khỏi chỗ nấp, đồng loạt tấn công hoặc bắn một trận mưa tên. Những trận đánh kiểu này chỉ diễn ra trong chốc lát, nhưng mỗi lần như vậy, quân đội hoàng gia cũng bị thiệt mạng khá nhiều.

Những thành phố mà bọn giặc Hun chiếm giữ hầu như đều bị chúng phá hủy tiêu điều xơ xác. Nằm bên trong các thành lũy, chúng bảo vệ thành tŕ rất ác liệt. V́ thế, mỗi khi chiếm lại được một thành phố từ tay chúng, cần phải mất rất nhiều thời gian, có khi là hàng tháng. Chúng thường ở ĺ trong thành, nếu quân đội nhà vua đến gần, từ các lỗ châu mai trên chiến lũy chúng bắn một trận mưa tên xuống thành. Bọn Hun bắn cung, nỏ rất chính xác. Nhiều khi quân đội phải phá cửa thành để xông vào. Mỗi thành phố chiếm lại được hầu như đều diễn ra những cuộc chiến đẫm máu. Việc chiếm lại các thành phố từ tay bọn giặc cỏ diễn ra rất chậm chạp và theo nhiều cách khác nhau. Chẳng hạn như việc chiếm lại thành phố Anyang kéo dài hai tuần, và phải dùng chiến thuật hỏa công, bắn tên có mồi lửa vào thành.

Thành phố Linfen th́ lại phải vây hăm chín tuần đến khi quân Hun đói khát phải phá ṿng vây bỏ trốn. Việc lấy lại Yuci và Yang lại phải đánh nhau rất ác liệt; c̣n Changzhi th́ phải đánh nhau đến hai lần. Lần thứ nhất chiếm được thành, quân đội hoàng gia để lại một đội quân canh giữ, nhưng bọn giặc Hun quay lại tàn sát đội quân canh giữ và chiếm lại thành. Thế là quân đội lại phải đánh chiếm lần thứ hai.

Hai năm trôi qua, Mộc Lan và đội kỵ binh của cô ngày một ghi được nhiều chiến công vang dội. Họ luôn rất dũng cảm trong chiến đấu và hăng say trong công việc. Mộc Lan luôn đi đầu trong mọi hoạt động để làm gương cho các bạn hăng hái tiến lên. Năm sau, tướng Lư Sang quyết định để lại ba trăm lính canh giữ thành phố vừa mới chiếm được. Mộc Lan được giao chỉ huy đội kỵ binh và cô làm rất tốt nhiệm vụ, lùng t́m và thanh toán tất cả các băng đảng của bọn giặc Hun quấy nhiễu trong thành phố. Năm sau, cô lại lên đường hợp với quân đội hoàng gia đang ở phía bắc. Lư Sang rất tin tưởng vào cô và giao cho cô làm chỉ huy toàn bộ kỵ binh.

Thế là đă chín năm Mộc Lan xa nhà chiến đấu trong quân đội nhà vua. Không biết bố mẹ ḿnh thế nào rồi nhỉ? Chắc họ vẫn c̣n sống, và Dao nữa, chắc em đă lớn lắm rồi. Cô rất hay nghĩ đến gia đ́nh, nhưng không bao giờ để ḿnh đắm ch́m vào nỗi nhớ nhung sầu muộn.

Dần dần, bọn giặc Hun rút lui hẳn lên miền núi phía bắc. Mỗi năm, quân đội Trung Hoa dần chiếm lại hết lănh thổ của nhà vua. Tuy nhiên, quân đội không thể diệt trừ hẳn được bọn giặc Hun, mặc dù tướng Lư Sang và tướng Du đă tạo thành một gọng ḱm siết chúng vào trong hẻm núi. Tàn quân của chúng lui về các vùng núi thuộc biên giới phía bắc.

Tên Khan, vua của bọn giặc cỏ rất tức giận v́ bị quân Trung Quốc đánh bại. Hắn càng ngày.càng bị lâm vào bước đường cùng và dường như không thể phản kháng, cũng không di chuyển được. Chúng âm thầm chuẩn bị một cuộc phản công cuối cùng. Vùng núi này có rất nhiều chỗ phục kích trên các con đường. Bọn giặc Hun không bao giờ bỏ qua những chỗ chúng có thể xuất hiện bất ngờ, làm cho kẻ thù kinh ngạc rồi lại biến mất. Địa h́nh thuận lợi nơi đây đă gợi cho chúng một kế hoạch táo bạo tàn sát quân đội Trung Quốc, mở rộng địa bàn ra toàn bộ tỉnh Chansi để làm thủ đô cho đức vua của bọn chúng.

Kế hoạch của tên vua Hun rất xảo quyệt:

quân đội Trung Quốc thường hành quân thành từng đoàn rất đông xuất phát từ Vạn Lí Trường Thành, đi lên vùng thảo nguyên hoang dă để chiếm lại sa mạc Mông Cổ. Nhưng kế hoạch phải bí mật, v́ nếu bại lộ th́ rất dễ bị thất bại. C̣n nếu giữ được bí mật, sẽ dễ dàng chinh phục kẻ thù mà giờ đây lực lượng đă suy yếu. Tên vua Hun hi vọng sẽ làm lóa mắt quân đội Trung Quốc về một chiến thắng dễ dàng. Quên tất cả mọi sự thận trọng, quân đội Trung Quốc mải mê truy đuổi bọn Hun lên tận biên giới. Trong một vùng lănh thổ chưa hề quen biết, quân đội cứ thế truy đuổi đến cùng.

Một mệnh lệnh được ban ra từ phía bọn Hun và chúng bắt đầu bước vào trận đánh theo kế hoạch đă định. Chúng ra lệnh cho lính của ḿnh bảo vệ vị trí bằng mọi giá và có thể hi sinh nếu cần thiết. Trong lúc đó, từng đoàn quân đông đúc của đức vua vẫn mải mê tiến về phía trước.

Giữa mùa hè, nhưng không khí ở đây rất mát mẻ. Từ xa, có thể nh́n thấy trên các đỉnh núi vẫn c̣n tuyết phủ trắng xóa. Suốt cả ngày, Mộc Lan cùng các đồng đội đi tuần tra trên núi Heng.

Thỉnh thoảng cũng gặp một đội quân lính của bọn Hun, nhưng chúng nhanh chóng lủi mất.

Những người lính Trung Quốc phần lớn rất kiêu ngạo, c̣n bọn Hun lại rất độc ác và thất thường.

Chúng phục kích và bảo vệ chỗ nấp của ḿnh cho đến chết mới thôi. Một số cuộc chiến nhỏ xảy ra và phần thắng luôn thuộc về quân đội Trung Quốc.

Buổi tối, Mộc Lan gặp Lê Ung và cả hai cùng tṛ chuyện.

- Ḿnh thấy những điều đang xảy ra thật kỳ quặc. - Mộc Lan nói. - Vài ngày nay, chúng ta rất dễ dàng đánh thắng vài đội quân nhỏ của kẻ thù. Bọn Hun luôn chờ đợi và đưa chúng ta vào chỗ ẩn náu của chúng. Điều này chưa bao giờ xảy ra khi đánh nhau.

- Chà! - Lê Ung đủng đỉnh. - Chúng đă kiệt sức rồi. Chúng ta đă đuổi chúng nó đến tận cửa hang. Hăy tin ḿnh đi, sau ba tháng nữa, cuộc chiến tranh sẽ chấm dứt và chúng ḿnh sẽ được trở về quê hương.

Nhưng Mộc Lan không nghĩ như Lê Ung.

- Thật lạ lùng! Theo ư ḿnh th́ đây là dấu hiệu cho thấy bọn Hun đang mưu tính một kế hoạch nào đó. Ngày mai ḿnh sẽ đi gặp tướng Lư Sang để nói với ông ấy những điều mà ḿnh linh cảm.

Quân đội vẫn tiếp tục tiến lên và ngày càng đi nhanh hơn. Ban đêm lạnh hơn ban ngày nhiều.

Từng trận gió rất mạnh thổi từ phương bắc xuống khiến mọi người cảm thấy rất lạnh.

Ngày hôm sau, vào buổi chiều muộn, Mộc Lan nhận ra trên một đỉnh núi phía xa có một cái tháp rất to nằm thoai thoải trên sườn đồi dốc. Đó là những cái tháp tuần tra của Vạn Lí Trường Thành phân định biên giới Trung Quốc.

Không c̣n dấu vết của bọn giặc cỏ nữa, chắc chắn chúng đă di chuyển sang phía bên kia biên giới rồi. Và có thể, chiến thắng đă nằm trong tầm tay.

Mộc Lan trầm ngâm suy nghĩ đến bức tường thành huyền thoại mà người ta đă xây dựng lên:

nó cao mười hai thước, trên tường có rất nhiều lỗ châu mai để vũ trang súng ống chống lại quân giặc trên sa mạc. Năm kỵ sĩ có thể chui lọt qua cái lỗ này. Người ta có thể ngồi nghỉ trên các bệ đá. Từ rất xa, có thể nhận ra những cái tháp nhấp nhô như những cái mào, cứ khoảng một trăm hai mươi thước lại có một cái tháp và những.người lính chăm chú canh pḥng nghiêm ngặt.

Những người đi qua chỗ này cũng bị kiểm tra kỹ lưỡng. Nếu có chuyện ǵ xảy ra, họ có thể nhấn chuông báo động vang xa hàng trăm dặm và tiếng chuông kêu reng reng tới hàng giờ liền.

Nhưng ở gần đây cũng có một chỗ bị sụt lở làm cho bức tường bị yếu đi, tạo thành một cái cửa có thể chui ra chui vào. Vua Yangdi đă ra lệnh trùng tu lại, nhưng cuộc xâm lược của bọn Hun đă làm gián đoạn kế hoạch của ông.

Mộc Lan nhớ rất rơ câu chuyện mà cha cô từng kể: công tŕnh đó là do một ông vua vĩ đại, vua Tần Thủy Hoàng đă cho xây dựng tám trăm năm trước. Để xây dựng được bức tường thành khổng lồ này, ông đă huy động hơn hai ngàn nô lệ, cả nông dân và quân đội, tất cả hơn ba trăm ngàn người. Trong suốt chín năm, ông buộc những người này phải xây xong bức tường thành dài hơn năm ngàn dặm. Những người công nhân làm thành lũy phải hết sức vất vả, cực khổ để mang được những khối đất đá trên các ngọn núi ở biên giới Trung Quốc, qua những cánh đồng rộng mênh mông, qua bao sông suối mới mang về được.

Màn đêm buông xuống, trại của quân đội dựng sát tường thành để được quân lính bảo vệ và tránh những đợt gió mùa khô khốc và lạnh buốt thổi từ sa mạc xuống. Mặt khác, thành lũy này sẽ là nơi che chắn để bọn giặc cỏ trên sa mạc không nh́n thấy doanh trại quân đội. Trong bóng tối, người ta nhận ra từ xa những đống lửa của bọn giặc cỏ đốt cháy ngùn ngụt trong các trang trại.

Mộc Lan cảm thấy không yên ḷng. Quyết định cách chiến đấu với bọn giặc Hun vừa thay đổi và cô yêu cầu phải giấu kín điều này. Cô cảm giác một mối nguy hiểm lớn đang đến gần cô và đồng đội.

- Cần phải gặp tướng Lư Sang để nói với ông ấy những điều ḿnh linh cảm. - Cô nói với Lê Ung.

- Cậu có chắc rằng các tướng đều nghĩ thế không? Cậu nghĩ rằng sẽ dễ dàng gặp ông ấy vào.giờ này à? - Lê Ung hỏi vặn Mộc Lan với vẻ chế giễu.

- Ḿnh cứ thử xem sao!

Mộc Lan đi về phía doanh trại trung tâm, nơi tướng Lư Sang đóng quân. Nhưng ông vừa triệu tập các tướng lĩnh đến để bàn kế hoạch.

Cô đến chỗ những người lính gác và xin được nói chuyện với tướng Lư Sang.

- Không được! - Một tên lính trả lời. - Tướng Lư Sang đang họp với các tướng lĩnh.

- Nhưng tôi cần gặp ông ấy có chuyện quan trọng muốn nói! - Mộc Lan bướng bỉnh.

- Tôi đă nói không được là không thể được!

- Tên lính kiên quyết nói.

Nhưng Mộc Lan bướng bỉnh cứ tiếp tục nài nỉ và giằng co với tên lính gác. Trong trại, tướng Lư Sang và mọi người nghe thấy tiếng ồn ào bèn hỏi:

- Lính gác! Có chuyện ǵ ngoài đó mà ồn ào vậy?

- Có một đội trưởng đội tuần tra muốn nói chuyện với ngài. Tôi đă nói là ngài đang bận, nhưng anh ấy không nghe!

- Có điều ǵ quan trọng muốn nói với tôi mà anh đến vào lúc này?

- Thưa đại tướng, vừa rồi đội của tôi đi tuần tra. Tôi cảm thấy có một số điều rất lạ nên muốn nói cho ngài biết những linh cảm của tôi.

Lư Sang quan sát người lính gan dạ một lúc.

Nếu ông rời lều lúc này th́ không thể được v́ đằng nào cũng đă bị quấy rầy. V́ vậy, cần phải lùi lại một chút để suy nghĩ và quyết định. Các tướng lĩnh của ông tranh luận rất ghê, người th́ bảo nên, người th́ bảo không nên tiếp tục truy đuổi bọn Hun kia nữa khi chúng đă rời xa Vạn Lí Trường Thành.

- Hăy vào đây kể cho chúng ta nghe những điều anh đă quan sát được. ư kiến của một người lính tuần tra biết rơ thực tế sẽ có ích đấy.

Mộc Lan đi vào trong lều dành cho các tướng lĩnh. Tất cả mọi người đều đang quỳ trên những.chiếc chiếu quây xung quanh đại tướng. Mộc Lan ngồi hơi xa một chút.

Cuộc tranh luận rất ồn ào và ai cũng dùng những lí lẽ xác đáng để bảo vệ ư kiến của ḿnh.

- Cơ hội thanh toán bọn Hun đang rất thuận lợi. - Một vị tướng nói. - Trại của chúng th́ chúng ta đă có thể nh́n thấy được phía bên kia Vạn Lí Trường Thành. Một ngày rồi mà chúng chẳng tiến lên được bước nào. Hăy tiến đánh và lấy đầu tên vua của chúng, như thế chúng ta mới được hưởng thái b́nh vĩnh viễn.

- Tôi đồng ư với ư kiến này! - Một vị tướng già nói. - Nhưng mặt khác, chúng ta sẽ ra sao nếu tiến vào những vùng sa mạc cát mênh mông kiả Làm thế nào chúng ta biết đường mà tiến lên hay lui quân khi cần thiết?

- Đúng vậy! Người và ngựa chúng ta sẽ sống ra sao trong sa mạc? - Người thứ ba nói xen vào.

- Không nên! Hăy tin tôi, bọn giặc cỏ đă vượt sang bên kia Vạn Lí Trường Thành. Như thế là đủ rồi, không nên tiến xa thêm nữa.

- Các vị thật hèn nhát! - Một người mặt đỏ phừng phừng nói to. - Lính tráng chúng ta đă được rèn luyện công phu chỉ để đánh giặc. Chúng ta sẽ mang lương thực thực phẩm đi theo thật nhiều là được chứ ǵ?

Lúc này Mộc Lan mới nói. Cô hơi ngại ngùng trước đám đông tướng lĩnh. Nhưng giọng cô rất trong và rơ:

- Chiến thuật chống lại quân Hun cần phải thay đổi ngaỵ - Cô nói chung chung. - Từ mấy ngày nay, chúng ta không c̣n gặp những toán nhỏ của chúng tấn công nữa, nhưng vẫn có một số lính Hun cố gắng chống cự cho đến chết mới thôi. C̣n những đoàn lớn th́ đang ẩn nấp đâu đó. Chúng muốn nhử chúng ta vào hang ổ của chúng rồi đánh phục kích như trước đây chúng đă từng làm.

- ư kiến này rất tuyệt! - Một vị tướng mưu lược nhất của Lư Sang khẳng định. - Bây giờ chúng ta phải biết chắc được quân số và lực lượng của bọn chúng trước đă. - Tốt lắm! Sự trốn tránh của chúng cho thấy rằng lực chúng đang yếu đi. Cần phải truy đuổi chúng ngay trước khi chúng có thời gian để củng cố lại lực lượng và lại tiến lên xâm phạm lănh thổ triều đ́nh sau khi chúng ta rời khỏi vùng này.

Lư Sang chưa biết nên nghe ai. Ông đă tham khảo xong ư kiến của các tướng lĩnh. Đành rằng ông đă đẩy được bọn Hun lui về sa mạc, nhưng chiến thắng vẫn chưa thực sự trọn vẹn. Để có được niềm vinh quang lớn lao, cần phải đem đầu tên vua Hun khốn kiếp kia về dâng lên vua Yangdi. Mặt khác, ông lại thấy những lời Mộc Lan nói rất có lí. Bọn Hun có thể đang đợi quân đội Trung Quốc tiến vào lănh thổ của chúng để đánh úp.

Tướng Lư Sang là một người kiêu ngạo. Ông suy nghĩ một lúc rồi ra lệnh:

- Đây là quân lệnh: Quân đội của tướng Ha-ranguez chuẩn bị những kỵ binh thiện chiến nhất sẵn sàng đợi lệnh. Ngày mai sẽ lên đường truy đuổi bọn Hun vào sâu trong lănh thổ của chúng.

Hăy mang theo lương thực đủ dùng trong một tuần. Chúng ta chỉ trở về khi nào lấy được đầu tên vua Hun về dâng đức vua mới thôi.

Quyết định này làm cho tất cả những người thận trọng đều rất thất vọng. Mộc Lan cũng tỏ ra hoài nghi: linh cảm của cô rất rơ ràng, nhưng lại đuối lí để chứng minh. Dù sao đi nữa th́ mệnh lệnh của tướng Lư Sang cũng không ai căi lại được nữa. Các tướng đứng dậy về trại chuẩn bị hành lí sẵn sàng để sáng sớm mai có thể lên đường.

Khi những người lính nhận được mệnh lệnh sắp xuất phát, mỗi người theo đuổi một ư nghĩ riêng. Tất nhiên, đây là cơ hội tốt để kết thúc chiến tranh kéo dài nhiều năm naỵ Nhưng liệu điều ǵ đang đợi họ phía bên kia Vạn Lí Trường Thành?

Thời kỳ này, người Trung Quốc đều nghĩ rằng sa mạc là xứ sở của ma quỷ, của sự chết chóc, nơi bọn giặc hoang dă, liều lĩnh sinh sống.

Người ta kể rằng ngay những người buôn lạc đà cũng không dám mạo hiểm đi vào vùng này.

Chẳng có một đạo sĩ, thầy pháp nào có mặt để cầu xin cho những người xấu số một khi thượng.đế nổi giận. Người ta c̣n kể rằng ban đêm thường nghe những tiếng kêu rất lạ trong sa mạc... Nói chung, sa mạc Gobi là nơi chứa đầy những nguy cơ hiểm họa chết người.

Ngày hôm sau, tờ mờ sáng, các kỵ binh đă sẵn sàng lên đường. Đúng như mệnh lệnh đă ban, họ phải mang theo lương thực đủ dùng trong một tuần. Nhiều người lính có thể nghe thấy tiếng trái tim ḿnh đập th́nh th́nh dưới lần áo giáp sắt dày cộp, và chính Lư Sang cũng cảm thấy phần nào e ngại trước giờ xuất phát vào miền sa mạc mênh mông này. Lúc này, ông quan sát xung quanh và nhận thấy những đôi mắt của các kỵ binh lóe lên từ phía xa. Ông mỉm cười, thúc gót vào bàn đạp bên sườn ngựa rồi cho ngựa phi nước đại:

- Tiến lên!

Các kỵ binh nh́n thấy đại tướng của ḿnh lên ngựa, mặc áo giáp sắt, chỏm lông trên mũ bay phất phơ trong gió, họ cũng nhanh chóng dận bàn đạp tiến lên rất nhanh để theo kịp người chỉ huy của ḿnh.

Cuộc truy đuổi bọn Hun bắt đầu. Núi non hùng vĩ của vùng biên giới lùi xa, chỉ c̣n lại một miền sa mạc mênh mông gió thổi. Mặt trời bắt đầu nhô lên và cát dưới chân mỗi giờ càng thêm nóng bỏng. Không một bóng cây, không một băi sậy, và cũng không có bóng dáng một con đường nào.

Sa mạc Gobi rộng mênh mông, và là một trong những nơi không mến khách nhất trên trái đất này. Thời tiết ở đây rất kinh khủng: mỗi năm chỉ mưa khoảng bốn đến năm ngày. Quanh năm ở đây chỉ có mùa hè. Mùa xuân và mùa thu thỉnh thoảng lại có mấy ngày rất lạnh. Người ta đă thống kê rằng cả sa mạc chỉ có ba mươi điểm có nước, và để đến được những nơi đó, hành khách phải định hướng thật chính xác nếu không muốn chết trong sa mạc. Sa mạc Gobi trở thành cơn ác mộng của hành khách với những cơn băo cát, băo tuyết hoặc tiếng ồn đinh tai nhức óc và những cơn gió lốc như những con quái vật chực nuốt lấy người. Dần dần, không c̣n nh́n thấy một cây cỏ nào nữa, chỉ c̣n là một sa mạc cát mênh mông gồ ghề. ánh nắng mặt trời chiếu xuống cát phản xạ trở lại gây cảm giác bỏng rát đến mức không tài nào chịu nổi. Một sự im lặng bao trùm, không có dấu vết ǵ của sự sống khiến các kỵ binh của tướng Lư Sang cảm thấy rất khiếp sợ. Nếu không kiên tŕ dũng cảm nhằm tiêu diệt bọn Hun, nhiều người đă muốn bỏ cuộc.

Phía xa, người ta nhận ra một vài tên lính Hun hốt hoảng bỏ chạy khiến họ lại cố gắng tiến lên phía trước. Vui sướng v́ thành công này, những người lính Trung Hoa đă đi quá xa xứ sở của ḿnh và vẫn cứ thế cho ngựa phi nước đại.

Phía sau họ bây giờ chỉ là sa mạc mênh mông, c̣n lương thực th́ ngày một cạn kiệt dần. Kế hoạch của tên vua Khan thật tuyệt vời!

Đi được ba ngày, ngựa đă mệt nhoài, c̣n người cũng không kém mệt mỏi v́ ban đêm trong sa mạc rất lạnh khiến họ không ngủ được. Nước cũng cạn dần, một vài giếng nước gặp trên đường th́ bọn Hun đều đă uống cạn. Xác ngựa và người chết trên sa mạc bốc mùi nồng nặc kinh khủng.

Các kỵ binh Trung Quốc bắt đầu đi chậm dần.

Một số người bị ốm v́ thời tiết quá khắc nghiệt.

Kẻ thù vẫn biệt vô âm tín. Họ cảm thấy như ḿnh đang bị bỏ rơi trên sa mạc và một không khí ngột ngạt im lặng bao trùm toàn quân.

Bỗng nhiên, tiếng ngựa dồn, tiếng la hét của bọn Hun nổi lên tứ phía khiến quân đội kinh hồn bạt vía. Hàng ngàn mũi tên vun vút như mưa chĩa về phía quân đội nhà vua. Tiếng ḥ hét của bọn Hun, tiếng rên la của những người bị thương, tiếng ngựa phi rầm rập tạo nên một bản ḥa tấu hết sức rùng rợn.

Những người lính Trung Hoa mệt mỏi không c̣n đủ sức chống lại kẻ thù nữa. Họ chưa quen với cái nóng bỏng của sa mạc, bất ngờ với cuộc phục kích này và ngă xuống chồng chất một cách thảm thương. Xác người, ngựa và những lá cờ rách tả tơi lẫn trong cát không biết bao nhiêu mà kể.

Mộc Lan vẫn b́nh tĩnh và cố tách ra khỏi đoàn kỵ binh để những mũi tên kẻ thù không.bắn trúng vào người. Bọn kỵ binh Hun hung bạo không gờm tay trước những xác chết ngồn ngộn vẫn cố tiến lên đuổi theo Mộc Lan. Lúc đó, Mộc Lan chợt nhận ra tướng Lư Sang đang bị mười tên lính vây đánh ṿng trong ṿng ngoài. Ông không có ai bên cạnh, chỉ một ḿnh đơn độc chiến đấu.

- Lê Ung! Đi theo ḿnh nhanh lên!

Lê Ung nhanh chóng mở đường nhảy bổ về phía tướng Lư Sang để kịp thời ứng cứu. Cả ba người lăn xả vào đánh và bọn Hun buộc phải lui. Nh́n lại, họ đă tiến khá xa chiến trường đẫm máu chồng chất xác người.

Tướng Lư Sang ra lệnh rút quân và số quân đă bị tiêu diệt gần hết. Ông bất lực nh́n bọn Hun rút quân mắt long lên giận dữ. Thế là hết, nhà vua sẽ không bao giờ tha thứ lầm lỗi này cho ông.

Mộc Lan và Lê Ung cùng bao quanh tướng Lư Sang dũng cảm chống chọi lại với bốn mươi kẻ thù hung dữ. Nhưng họ cũng không c̣n cách nào khác: Thất bại đă được định rơ, tướng Lư Sang và tất cả các kỵ binh gộp lại không c̣n nổi mười hai người. Cuộc chiến không cân sức vẫn kéo dài cho đến lúc trời tối và các kỵ binh Trung Quốc đă hoàn toàn tuyệt vọng khi kẻ thù mỗi lúc một đông hơn. Chúng ĺ lợm bám riết lấy trận địa cho đến khi tiêu diệt đến người cuối cùng mới thôi.

Một tiếng kêu bí ẩn đầy quyền lực đột nhiên vang lên và cung tên bay như mưa cùng với những tiếng la hét vang trời. Đó là tiếng kêu giận dữ đáng sợ của những người lính. Tiếng gào thét mỗi lúc một đến gần và càng khủng khiếp hơn.

Bọn Hun nghe thấy bèn nhất loạt quay đầu lại.

Bọn nào đang đến cứu ứng cho bọn Trung Quốc nhỉ? Ngạc nhiên đến sững sờ, rồi một rừng kiếm bỗng xoay ngược về phía sau, chúng quay ngựa đồng loạt rút quân. Một cơn băo cát nổi lên sau gót ngựa của chúng và bon Hun biến mất trong sa mạc.

Với một rừng kiếm choáng ngợp, bọn Hun làm người ta ngạt thở bởi một luồng gió nóng,.chúng vứt vũ khí rồi đổi hướng nhanh đến mức không ai kịp trở taỵ Người ta không thể chiến đấu chống lại cát. Không một phương tiện nào thoát khỏi sức mạnh của cái chết, v́ thế chúng cố sống cố chết chạy về nơi trú ẩn. Sau khi tàn sát quân đội Trung Quốc, bọn Hun chạy trốn hỗn loạn như một cơn băo bằng tất cả sức mạnh của ḿnh, chúng hốt hoảng nghĩ rằng những người Trung Quốc đang được chúa của họ cứu vớt trong giờ phút nguy khốn này.

Lư Sang nh́n thấy bọn giặc hung hăn biến mất từ phía xa, gió cát cuộn lên sau gót ngựa mù trời. Lần đầu tiên, ông nghĩ đến việc quân đội ông đă được thánh thần cứu vớt trong giờ phút thập tử nhất sinh. Nhưng Mộc Lan ngay lập tức đă rảo ngựa lên cắt ngang ḍng suy nghĩ của ông:

- Chúng ta chạy thôi! - Cô nói. - Chúng ta phải tránh khỏi cơn băo này. Rồi ba người phi nước đại đi thẳng về phía mà họ nghĩ là có chỗ trú chân. Tuy chỉ có một lỗ nhỏ lơm xuống trên cát, nó rất ít khả năng bảo vệ mọi người tránh được cơn băo cát khủng khiếp này. Nhưng họ vẫn tạm lánh xuống đó v́ không có chỗ nào tốt hơn. Ba con ngựa đứng vây quanh phía trên làm thành lũy chắn gió cát. Họ cảm thấy bốn phía không khí nóng nực và ngột ngạt. Vành môi khô khốc và mắt díp lại, ba người cúi khom người trên hố cát chống tay làm trụ.

Con băo kéo dài gần một ngày trời. Cát đă lấp đi tất cả những kẽ hở trên sa mạc, chỉ c̣n lại một mặt phẳng mênh mông. Bầu trời đă dịu lại, và một sự im lặng chết chóc bao trùm lên toàn sa mạc Gobi.


Chương 6
Lên triều

Bóng đêm bao trùm sa mạc. Càng về khuya, nhiệt độ càng xuống rất nhanh và sa mạc Gobi chỉ c̣n là một vùng mênh mông băng giá.

Cái lạnh buốt da buốt thịt làm người Mộc Lan tê cứng trong nhiều giờ liền. Cô run rẩy, lần t́m hơi ấm bằng cách rúc chân vào trong cát.

Tỉnh dậy, cái đầu tiên Mộc Lan nh́n thấy là con ngựa của cô đang đứng trước mặt, bất động, dây cương buông thơng. Bên cạnh cô, Lư Sang và Lê Ung đă hoàn toàn bị chôn vùi dướt cát. Thật khủng khiếp, sự ngạo mạn và liều lĩnh khi tin vào một chiến thắng quá dễ dàng với bọn Hun của tướng Lư Sang đă phải trả một cái giá quá đắt. Hai con ngựa c̣n lại, một con đă chết ngạt trong cơn băo cát, một con nằm bất động cách đó vài bước.

Mộc Lan nhẹ nhàng thức hai người kia dậy.

Xung quanh họ chỉ có bóng đêm chết chóc bao trùm. Nhờ tấm mền vẫn c̣n lại trên lưng hai con ngựa, họ làm thành một chỗ trú sơ sài để có thể trải qua đêm dài lạnh cóng này. Họ chợp mắt trong những cơn ác mộng kéo dài cho tới tận lúc b́nh minh lên.

Mặt trời lên, Mộc Lan, Lư Sang và Lê Ung thất thểu đi đến chỗ băi chiến trường đẫm máu hôm qua. Họ nghĩ rằng nó chỉ cách chỗ này vài trăm mét. Nhưng họ đi măi mà chẳng t́m thấy dấu vết ǵ của trận chiến nữa.

- Chúng ta không có điểm mốc. - Lê Ung nói. - Có lẽ chúng ta đă nhầm hướng. Vị trí hôm qua phải là chỗ kia, xa đây một chút. Hoặc là chỗ kia ḱa. - Lê Ung chỉ tay về hướng đông và hướng nam.

- Nhưng không! Hăy nh́n ḱa!.Cách đó vài trăm mét, một ngọn thương cắm xuống đất từ hôm qua, cán vẫn c̣n tḥi lên một đoạn trên mặt cát.

Trận địa chính là ở đây, ngay dưới chân họ.

Những chiến binh dũng cảm của Trung Quốc đang yên nghỉ dưới đó cùng với ngựa và vũ khí của họ, dưới một lớp cát dày. Không có một sinh vật nào sống sót sau trận tàn sát của bọn Hun và trận băo cát trên sa mạc hôm qua.

- Những người sống sót sau cơn băo sẽ trở dậy ngaỵ - Mộc Lan kết luận. - Không nghi ngờ ǵ nữa, chỉ có ba chúng ta sống sót trên sa mạc này.

- Lên đường thôi! - Lư Sang ra lệnh. - Đừng phí giây phút nào ở đây nữa, v́ chúng ta c̣n rất ít nước uống và thức ăn. Đi thẳng về hướng nam, phải mất vài ba ngày mới tới được Vạn Lí Trường Thành, may ra chúng ta mới có thể sống sót.

Mộc Lan và Lê Ung cùng cưỡi một con ngựa, c̣n tướng Lư Sang cưỡi con ngựa c̣n lại. Họ rạp ḿnh trên ngựa dưới ánh mặt trời thiêu đốt và đi trên sa mạc mênh mông không có một dấu vết ǵ định hướng. Họ đi được khá xa và thử nh́n lại, nhưng chỉ thấy bốn phía là sa mạc mênh mông tịnh không một bóng nhà.

Suốt cả ngày, họ đi được khá xa, nhưng thỉnh thoảng phải dừng lại để chăm sóc lũ ngựa, đặc biệt là con ngựa của Mộc Lan. Họ phải dành phần lớn số nước c̣n lại cho lũ ngựa, bởi v́ chúng là cơ hội sống sót cuối cùng của họ. Cả ba tạm dừng lại khi hoàng hôn bắt đầu lan dần trên sa mạc.

Ngày hôm sau, họ đi chậm hơn. Con ngựa của Mộc Lan bắt đầu có dấu hiệu mệt mỏi.

Người bạn đường trung thành không rời Mộc Lan nửa bước trong suốt mười năm chiến đấu giờ đă kiệt sức. Cần phải giữ sức cho nó bằng mọi giá mới được.

- Chúng ta c̣n bao nhiêu nước? - Lư Sang hỏi. - Tôi sợ là c̣n rất ít, thưa ngài! - Mộc Lan trả lời.

- Hăy cho ngựa của cậu uống nước đi. Vạn Lí Trường Thành có lẽ không c̣n bao xa nữa.

Mỗi người chúng ta uống một ngụm, chỗ c̣n lại hăy cho ngựa uống hết đi. Chúng ta cần có nó mới về được đến nơi.

- Nếu trời không giúp chúng ta th́ hỏng hết, v́ t́nh trạng mỗi giờ một thêm trầm trọng. -Mộc Lan nghĩ.

Cuối ngày, con ngựa của Mộc Lan bỗng nằm xoài trên cát không gượng dậy được nữa.

Nó đă kiệt sức, và với nó, đây là cuộc hành tŕnh cuối cùng trong đời. Mặc dù rất buồn, nhưng ba người đành phải bỏ lại con ngựa rồi tiếp tục lên đường.

Ba người lữ hành trên sa mạc cảm thấy niềm hi vọng của ḿnh mỗi lúc một mong manh hơn.

Chỉ với một con ngựa không nước uống, cơ hội sống sót của họ là rất ít. Con ngựa c̣n lại dành cho Lê Ung cưỡi, v́ cậu có vẻ kiệt sức và sợ hăi nhất.

- Chúng ta phải cố lên thôi! - Mộc Lan cố gắng động viên mọi người. - Biên giới chẳng c̣n xa bao nhiêu nữa đâu.

Nhưng nỗi nghi ngờ vẫn len lỏi trong đầu mọi người, bởi phía trước vẫn không có một dấu vết ǵ của sự sống. Không một bóng cây, ngọn cỏ báo hiệu cho họ rằng có sự sống của con người tồn tại quanh đây.

- Hay là chúng ta đă đi nhầm hướng? - Mộc Lan tự hỏi nhưng không dám nói ra. Có thể là chúng ta đă đi chệch hướng và chẳng bao giờ tới được Vạn Lí Trường Thành.

T́nh trạng của Lê Ung ngày một đáng lo ngại hơn. Cậu ta bị sốt bừng bừng và chỉ th́ thào trong miệng không nói rơ được nữa.

Thỉnh thoảng cậu ấy nói cười một ḿnh như người điên.

- Chúng ta đă lạc đường. - Lê Ung kêu lên tuyệt vọng. - Sa mạc này sẽ là mồ chôn chúng tạ.Vừa nói, cậu vừa nhấn bàn đạp để thúc ngựa chạy nhanh, nhưng rồi Lê Ung ngă nhào xuống cát, ngay cạnh chân Mộc Lan. Cơn sốt làm Lê Ung mê man không biết ǵ nữa.

Mộc Lan và Lư Sang dựng một cái trại sơ sài bằng tất cả những ǵ họ có để đưa Lê Ung vào nghỉ tạm, và họ cũng cần lấy lại sức lực trước khi màn đêm giá lạnh bao trùm sa mạc.

B́nh minh bắt đầu ló dạng, đây là ngày thứ ba họ lang thang trên sa mạc. Không một điều huyền diệu nào xảy ra, cũng chẳng có vận may nào mỉm cười với họ.

Mộc Lan tỉnh dậy đầu tiên. Cô vẫn rất b́nh tĩnh. Đây là điểm tiên quyết khi lâm nguỵ Tổ tiên của gia đ́nh mà cô chưa một lần biết mặt, nhưng cô nghĩ họ luôn có mặt để phù trợ cho cô trong những lúc gian nguỵ Cô không bao giờ phải xấu hổ trước liệt tổ liệt tông, v́ cô đă dũng cảm bảo vệ danh dự và tên tuổi của gia đ́nh ḿnh.

Lê Ung vẫn luôn trong t́nh trạng mê man.

Với cậu ấy, thế là hết. Lư Sang cũng đă thức dậy. Không c̣n vẻ ǵ của một vị tướng oai hùng thống lĩnh quân đội hoàng gia nữa. Trong một vài giờ nữa, số phận của ông cũng sẽ được định đoạt.

Mặt trời đă lên đến đỉnh đầu. Ba người lữ hành trên sa mạc không c̣n đủ sức bước thêm một bước nào nữa. Đầu óc Mộc Lan kém đi vẻ linh hoạt và cứ mụ mị dần đi. Cô mơ về thời thơ ấu b́nh yên của ḿnh, gương mặt Chu, Li và Dao lần lượt hiện ra, rồi đến những cuộc chiến đẫm máu, những con quái vật khủng khiếp đang chồm vào người cô.

Cô giật ḿnh chợt tỉnh giấc mợ Ở kia, phía đường chân trời h́nh như có cái ǵ đó đang động đậy. Cô chăm chú theo dơi, nhưng sa mạc cát quá mênh mông khiến cô chẳng nh́n được cái ǵ rơ nét... - Chắc chỉ là ảo giác của ḿnh trong lúc kiệt sức này thôi. - Mộc Lan nghĩ.

Nhưng một lúc sau, cô lại nhận ra nó. Đúng rồi, cô đă nhận ra rất nhiều h́nh dáng lạ phía đường chân trời. Cần phải gọi Lư Sang và Lê Ung dậy, nhưng chẳng ai nghe thấy tiếng gọi thảng thốt của cô.

Bằng tất cả chút sức lực tàn c̣n lại, Mộc Lan gượng dậy đi về phía mà cô nhận ra bóng người. Cô bước chệnh choạng trên cát, vấp ngă liên tục rồi lại cố gượng dậy. Chắc chắn là cô đă nhận ra bóng h́nh thật, không phải là giấc mơ.

Cô run rẩy bước đi với niềm hi vọng cuối cùng: họ sẽ nhận ra cô, sẽ đến cứu cô và những người bạn. Nhưng cuối cùng, Mộc Lan cũng kiệt sức, và cô ngă sóng soài trên mặt cát nóng bỏng.

Một tiếng động lạ làm Mộc Lan hơi hồi tỉnh trở lại. Cô cố duỗi lưng ra và giật ḿnh quay đầu về phía tiếng ồn. Bỗng nhiên, cô ngồi bật dậy và kêu lên: Một con quái vật nhăn nheo và đầy lông lá quan sát cô chỉ bằng một con mắt và kêu lên những tiếng khàn khàn rất lạ. Cô b́nh tĩnh trở lại và nhận ra đó là một con lạc đà và một đoàn người đang vây lấy cô. Ngoài ra c̣n có những con ḅ Tây Tạng. Phía sau chúng, một đoàn người đang nhanh chóng dựng lều trại.

Mộc Lan chợt hiểu ra tất cả: cô đă được những người lái buôn cứu sống.

- Lư Sang đâu? Lê Ung đâu? Chuyện ǵ đă xảy ra với họ. Đó là những suy nghĩ đầu tiên của Mộc Lan.

Và Mộc Lan nhận ra họ từ phía xa. Nếu họ được những người lái buôn đưa tới đây, chắc là vẫn c̣n sống. Mộc Lan tiến đến gần và thấy cả hai đang ngủ mê man.

- Chắc chắn là trời đă sai các vị tới đây để cứu chúng tôi - cô nói. - Đă ba ngày chúng tôi lang thang trên sa mạc. Tôi và những người bạn của tôi đă được các ngài cứu thoát. - Các bạn thật là may mắn đấy! - Một người trong số đó nói. - Vùng sa mạc này gọi là "Tak-limakan", tiếng U-i-gua có nghĩa là: chỉ có đường vào, không có đường ra. Chúng tôi chưa bao giờ đi qua đây. Nhưng v́ chiến tranh hoành hành ở miền bắc nên lần này chúng tôi buộc ḷng phải đi qua vùng này.

Người đàn ông này tên là Souleyman. Ông ta không phải người Trung Quốc, nhưng nói tiếng Trung Quốc rất giỏi.

- Các ngài đi đâu vậy? - Mộc Lan hỏi.

- Chúng tôi chở hàng đến Tràng An. -Souleyman trả lời.

- Tốt quá! Chúng tôi cũng đến Tràng An để tŕnh diện đức vua. Trong hai người bạn của tôi đây có một người là đại tướng Lư Sang. Hăy đưa chúng tôi đến đó, các ngài sẽ được trọng thưởng.

Mọi việc được nhanh chóng thấu hiểu: những người lái buôn hiểu rằng món lợi nhuận khi cứu được những vị tướng của đức vua c̣n quư giá gấp ngàn lần việc buôn bán của họ.

Lư Sang và Lê Ung đă tỉnh dậy. Lê Ung vẫn c̣n rất yếu, nhưng được những người lái buôn đỡ ngồi dậy và chăm sóc rất cẩn thận.

Màn đêm buông xuống, ba người lính ở chung lều và dùng bữa cùng với Souleyman và những người chăn lạc đà. Trong chiếc lều tṛn bằng da phớt có cột chống bằng cây liễu, người ta nằm dài quanh đống lửa đốt ở giữa lều. Những chiếc lều kiểu này chống gió và giá lạnh rất tốt.

ở trong lều, người ta thấy ấm áp và dễ chịu vô cùng.

Bữa ăn rất lạ khẩu vị đối với Mộc Lan và cô phải cố gắng lắm mới ăn được món thịt ḅ viên Tây Tạng, món súp thịt cừu th́ dai như da, c̣n món hạt ḿ dẹt được thả lơng bơng trong nồi nước, tất cả đều rất khó nuốt. Lê Ung th́ ngược lại, cậu ăn ngốn ngấu mọi thứ có vẻ rất ngon lành sau những ngài dài đói khát.

Bữa ăn c̣n có món nước chè mặn, nuốt đến bứ cả cổ và khó chịu không kém những món kiạ.Nhưng đối với những người chăn lạc đà, bữa ăn như thế này với một cốc trà pha muối và đường rất hiếm hoi và là những khẩu phần cao cấp.

Những người đánh lạc đà luôn có những túi chè như vậy dự trữ bên ḿnh. Món nước trà sẽ ngon hơn nếu cho thêm vào một chút muối, mà muối th́ lại là một thứ rất hiếm đối với họ.

Souleyman là một người rất vui tính và hiếu khách, anh làm mọi việc để mời khách như một vị chủ nhà đầy ấn tượng.

- Bây giờ đến món Qourout! - Anh ta thông báo.

Đó là món pho mát, một loại sữa đông đặc và cứng như đá được nhúng ướt sũng trong nước và món pa tê hầm đặc sánh. Vừa mới nh́n, những người chăn lạc đà đă sáng mắt lên tỏ vẻ thèm thuồng. Không có ǵ khó khăn khi nhận ra rằng đây là món khoái khẩu của họ.

Trong suốt bữa ăn, Lư Sang luôn miệng hỏi chuyện Souleyman.

- Chính xác là các anh chở hàng ǵ vậy? -ạng hỏi với vẻ ṭ ṃ.

- Chúng tôi xuất phát từ Kashgar, chỗ ngă ba có một con đường đi sang ấn Độ, một con đường khác đi đến Perse. Chúng tôi đổi lụa, quế và đại hoàng lấy vàng, ngà voi, kim hoàn và sợi.

- Người ta vẫn đồn đại về những vương quốc thần tiên ở phía tây, ông đă đến đó bao giờ chưa?

- Ngài biết đấy, một đoàn lữ hành không thể nào đi hết mọi con đường trên trái đất này. Mỗi đoàn chúng tôi chỉ làm trung gian chuyển hàng một phạm vi nhất định. Ở mỗi thành phố, chúng tôi đều có kho chứa hàng để bán trên khắp các miền. Riêng tôi, tôi chưa bao giờ đến Samar-cande. Nhưng tôi biết rằng thành phố này rất giàu có và có một vương triều rất phồn thịnh.

Ngày xưa, đây là một vương quốc thống nhất, nhưng sau khi người Trung Quốc nổi lên, đất nước họ bị chia cắt và một phần lănh địa c̣n lại, người ta lập nên vương quốc này.

Lư Sang rất chăm chú lắng nghe. Ḷng ngạo mạn cố hữu lại nổi lên khiến ông quên mất ḿnh vừa thất trận và hàng ngàn quân lính vừa bị vùi chôn ở sa trường. Ông chợt mơ đến việc chinh phục vương quốc mới này để củng cố uy thế của ḿnh.

Ngày hôm sau, đoàn lái buôn hạ trại và tiếp tục lên đường. Tất cả có hai mươi con lạc đà và mỗi người chịu trách nhiệm điều khiển ba con, ngoài ra, họ c̣n mang theo một con ngựa.

Lạc đà là một loài vật khỏe mạnh và tráng kiện: nó mang nặng hàng trăm cân trên người.

Chúng đi rất chậm, nhưng bước từng bước chắc nịch và thỉnh thoảng đu đưa cục bướu phía trước.

Hai cái bướu to đùng của chúng có thể chứa đến hàng trăm cân mỡ. Những cái bướu này như giống một loại nhiệt kế đo sức khỏe. Khi lạc đà mệt mỏi, những cái bướu teo hẳn đi cho tới lúc gần như biến mất hoàn toàn.

Lạc đà là loài vật có giá trị nhất khi đi trên sa mạc: mỗi con lạc đà có giá trị ngang với tám con ḅ Tây Tạng, hoặc chín con ngựa hay bốn mươi lăm con cừu. Chúng chở được khoảng ba trăm cân hàng hóa, người chăn lạc đà và nước uống, thức ăn...

Những đoàn lữ hành qua sa mạc luôn mang theo rất nhiều ḅ Tây Tạng để lấy sữa uống, làm bánh và pho mát. Chúng c̣n là loại động vật khỏe mạnh và chịu khát rất tốt.

Dần dần, đoàn lữ hành chậm chạp đă tiến đến gần Tràng An. Chỉ cần sáu ngày là họ đă ra khỏi sa mạc, và đi thêm ba ngày nữa là đến được Vạn Lí Trường Thành. Mỗi ngày đều có những thủ tục giống nhau: Họ lên đường từ lúc tinh mơ, cho lạc đà đi hết tốc độ, và cuối ngày th́ dựng trại, dùng bữa và nghỉ ngơi. Thức ăn th́ ngày nào cũng giống ngày nào, Mộc Lan cứ phải phùng mang trợn mắt mới nuốt được vài miếng lót dạ cho đỡ đói. Lê Ung đă khỏe lại ít nhiều, c̣n Lư Sang th́ đă hoàn toàn lấy lại được phong độ. Cứ thế, đoàn lữ hành một buổi chiều đă tới được kinh thành. Vượt qua được Vạn Lí Trường Thành phải mất thêm mười ngày. Điểm đóng quân của quân đội hoàng gia trước kia chỉ cách khoảng một trăm dặm nữa. Khi nhận ra bóng dáng nó từ xa, ḷng Mộc Lan rất đỗi hân hoan vui sướng. Cô đă xa Vạn Lí Trường Thành hai mươi ngày trời và chưa bao giờ cô ở gần cái chết đến thế. Hai mươi ngày đă qua sẽ không bao giờ phai mờ trong kư ức Mộc Lan.

Chỉ một phút nữa thôi là họ sẽ đến được trạm gác đón tiếp hành khách, kiểm tra những đoàn buôn bán vào thành. Cuộc sống du mục trên sa mạc khủng khiếp đă chấm dứt. Mộc Lan, Lê Ung và Lư Sang đă trở về với thế giới văn minh phồn thịnh của người Trung Hoa.

Họ đi thêm ba ngày nữa với đoàn lữ hành rồi quyết định phải t́m một phương tiện khác để vào thành cho nhanh. Họ vào một trạm trung gian để mua hai con ngựa tốt, một cho Lê Ung và một cho Lư Sang. Sau đó, họ chào đoàn lái buôn và Souleyman.

- Xin chào! - Lư Sang nói. - Chúc các vị lên đường b́nh an và nhớ đến tôi. Tôi sẽ tâu với đức vua về việc các vị đă giúp đỡ tôi thế nào.

- Xin chào! - Mộc Lan nói. - Tôi sẽ không bao giờ quên ơn cứu mạng của các ngài. Chúa sẽ phù hộ cho các ngài lên đường b́nh an và gặp nhiều may mắn.

Họ nhấn bàn đạp và cả ba kỵ sĩ cùng phi nước đại trên đường.

Tràng An đang ở trước mặt, chỉ một ngày đường, họ đă cập bến sông Wei. Đây là một nhánh nhỏ của sông Hoàng Hà, có thể men theo bờ sông đi vào cung điện nhà vua. Đêm xuống, họ vào quán trọ nghỉ tạm và hôm sau lại lên đường từ tinh mơ.

Ba người đi vào thành trên những con đường đông đúc và thỉnh thoảng bị tắc nghẽn. Họ phải len lỏi giữa các đoàn buôn bán với những chiếc xe tải hàng hóa chất đầy, xe ba gác chở củi cồng kềnh của những người nông dân đưa đi chợ bán.và những chiếc cáng của các vị quan có bốn người khiêng đi nghễu nghện giữa đường.

Đến ngày thứ ba, họ cũng đến được Tràng An. Mộc Lan và Lê Ung chưa bao giờ được đến đây nên cảnh tượng huy hoàng này làm họ thực sự choáng ngợp. Những bức tường vừa cao vừa dài hút tầm mắt, mỗi lối đi thẳng tắp dài đến hàng chục dặm. Có ba bức tường cao dày khác bao quanh cung điện tạo thành những h́nh vuông rất cân đối. Ở Trung Quốc, hầu hết các thành phố đều được xây dựng theo kiểu giống như vậy, bởi v́ người Trung Quốc tin rằng trái đất có h́nh vuông.

Ṿng thành cuối cùng phải đi nhiều ngày mới hết được mọi ngơ ngách và có rất đông dân sinh sống, bởi v́ Tràng An là một thành phố cổ nhất, lớn nhất, đẹp nhất và ấn tượng nhất châu á.

Mộc Lan, Lư Sang và Lê Ung đi qua ba chiếc cửa lớn, ban ngày có lính gác và ban đêm th́ đóng cửa. Cánh cửa trung tâm tên là "Cửa Jin-guan" chỉ dành riêng cho đức vua đi qua mà thôi.

Một lần tường thành nữa hiện ra trước mặt khiến Mộc Lan lại rất ngạc nhiên: Bước qua cửa, người ta nh́n thấy một lối đi thẳng tắp, đây là một trong những con phố chính. Nó thẳng tắp từ phía đông sang phía tây, rộng hàng trăm mét, không một chút rác rưởi, rêu phong. Tất cả những khúc ngoặt đều có những đại lộ rất đẹp rộng hơn một trăm mét và có tường thành bao quanh. Ban đêm, vào giờ quy định, người ta sẽ đóng chặt cửa các con đường không ai ra vào được.

Lư Sang thẳng tiến nhanh về phía cung điện nhà vua và khu nhà dành cho các quan lại làm việc. Cung điện nằm ở phía bắc thành phố và đường rất dễ đi. Tuy nhiên, Mộc Lan vẫn có đủ thời gian chiêm ngưỡng cảnh vật hai bên đường.

Có những khu nhà rất tráng lệ dành cho giới quư tộc rất yên tĩnh và rộng răi, có hàng cây che bóng mát. C̣n những khu thường dân th́ ngược.lại, rất đông đúc ồn ào và chật chội. Những thị dân giàu có không bao giờ đi bộ, họ ngồi cáng có người khiêng hoặc đi ngựa.

Ba người đi qua những dăy nhà có kiểu dáng lạ nằm men các ḍng kênh đào rồi đến một dăy nhà cổ chạy về phía tây rất sang trọng. Khắp nơi mọc lên những đền chùa đạo Phật, đạo Lăo, nhưng dân trong các vùng này không phải chỉ theo hai đạo đó mà theo nhiều đạo khác nhau.

Càng đến gần cung điện nhà vua, Lư Sang càng hồi hộp. Ông cố gắng lấy lại b́nh tĩnh và phong độ của một vị tướng để tâu với đức vua những công trạng cũng như lỗi lầm của ḿnh khi thống lănh ba quân.

- Ta là tướng Lư Sang. - Ông nói với viên đội trưởng đội thị vệ. - Ta muốn anh dẫn ta và hai người bạn này đến gặp đức vua.

Người này lập tức ra lệnh cho hai tên lính gác đưa Lư Sang, Mộc Lan và Lê Ung vào cung điện.

Những người lính đưa họ băng qua một khu vườn rất đẹp, có nhiều loài cây quư hiếm và các loại động vật rất lạ mà Mộc Lan chưa từng được nh́n thấy bao giờ. Trong vườn có một cái ao hoa súng tuyệt vời, Mộc Lan nh́n thấy cua ḅ và cá chép vàng bơi lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Có mấy chiếc cầu nhỏ bắc qua trên mặt ao. Bên bờ ao có những tháp chuông nhỏ bên trên có cắm những lá cờ vàng.

Lối đi này giúp người ta có thể chiêm ngắm được toàn bộ cung điện nhà vua. Mặt trước rất rộng, bước qua bậc tam cấp là có thể đi thẳng vào cung điện. Phía trên có một cái lan can tṛn có lối đi lên. Đứng trên đó, người ta có thể ngắm nh́n được toàn bộ kinh thành.

Ba người bước vào cung điện lát đá hoa cương lộng lẫy. Những cây cột khổng lồ chống đỡ mái ngói được sơn son thiếp vàng và chạm trổ h́nh rồng phượng lượn quanh. Trong một căn pḥng chờ rộng lớn, có khoảng mười hai người đứng ngồi để chờ đức vua thiết triều. Họ đều ăn mặc xa hoa lộng lẫy.

Đó là các vị quan chức của triều đ́nh.

Tướng Lư Sang đi đến chỗ các quan ngồi.

Nhận ra Lư Sang, họ vây lấy ông, nh́n ông đầy vẻ khâm phục và cung kính chào ông.

- Tướng Lư Sang! Đức vua sẽ rất ngạc nhiên khi gặp ông đấy, bởi v́ tin tức về cái chết của ông đă được truyền đi khắp mọi ngơ ngách của vương quốc rồi.

- Như các vị thấy đấy, tôi vẫn sống b́nh yên khỏe mạnh. Hoàng thượng có thiết triều sáng nay không?

- Có lẽ là không, v́ người phải bàn việc riêng với các đại thần quân cợ Nhưng tôi sẽ báo cho Hoàng thượng biết rằng ngài đă trở về.

Các quan lại ra lệnh cho tên lính gác và anh ta nhanh chóng biến mất sau bức rèm.

Mộc Lan mê mẩn chiếm ngắm sự xa hoa lộng lẫy của cung điện nhà vua. Tất cả mọi thứ đều được trang trí, chạm trổ rất tinh xảo trước nay chưa từng thấy. Tất cả những bức tượng, b́nh lọ bằng gốm sứ đều rất đẹp. Tiếng x́ xào tṛ chuyện của các quan lại về tơ lụa lại vang lên.

Tên lính gác xuất hiện và ra hiệu cho Lư Sang, Mộc Lan và Lê Ung đi theo anh ta vào gặp đức vua. Họ bước vào một căn pḥng rộng hơn, lộng lẫy hơn căn pḥng lúc năy.

- Cậu có nh́n thấy những đồ vật ở đây không? - Mộc Lan th́ thào với Lê Ung. - Ḿnh chưa bao giờ được nh́n thấy những thứ như thế này! Tất cả đều thật xa hoa lộng lẫy!

- Đúng là mọi thứ ở đây đều rất tuyệt! - Lê Ung thầm th́. - Nhưng hăy nh́n xem ai đang đi về phía chúng ta kia! Họ mới tuyệt vời làm sao!

Một đoàn người lộng lẫy tiến ra. Đó là những phi tần của nhà vua, họ đều xinh đẹp như tiên giáng trần. Lê Ung không thể nào rời mắt khỏi.họ, c̣n Mộc Lan không hiểu sao lúc này cô lạnh lùng tránh xa Lê Ung một quăng.

Họ lại bước vào một căn pḥng rất lớn và ngồi xuống. Sau cánh cửa đóng kín là một con rồng vàng rực rỡ uốn lượn. Cánh cửa mở và các đại thần tiến ra. Đi đầu là Thừa Tướng, thứ hai là Thượng thư bộ Lại, tiếp đó là Thượng thư bộ H́nh và cuối cùng là Thượng thư bộ Lễ và rất nhiều vị quan lớn khác mà Mộc Lan không biết tước vị của họ là ǵ.

- Hoàng thượng sẽ đón tiếp ngài, tướng Lư Sang kính mến. C̣n hai người đây là ai vậy?

- Đây là hai người lính dũng cảm c̣n sống sót của tôi. Nhờ họ mà tôi không bị chết trên sa trường. Một người là Phạm Mộc Lan, c̣n người kia là Lê Ung.

- Tốt lắm! Các ngài hăy theo tôi!

Cả ba người đi vào điện của đức vua. Vua Yangdi ngồi chễm chệ trên ngai vàng. Ông cầm một cái túi lụa vàng có thêu h́nh rồng biểu trưng cho quyền lực nhà vua, đeo một cái đai vàng rất to. Hai mắt nhà vua rất nhỏ, c̣n bộ râu khá dài.

Hàng ria mép lún phún được cắt tỉa cẩn thận tạo cảm giác ông là một con người tàn bạo.

Ba người đi vào, cúi sát đầu xuống đất để chào hoàng thượng.

- Tướng Lư Sang, hăy b́nh thân. Tướng Du đă báo với trẫm là các ngươi đă chiến thắng gần như hoàn toàn bọn giặc cỏ. Ông ta cũng đă tâu với trẫm về những tổn thất trong trận đánh cuối cùng với bọn Hun trên sa mạc. Ta biết rằng chỉ có khoảng mươi người sống sót và không hy vọng rằng trong số đó có khanh.

- Tâu hoàng thượng, quả đúng như vậy. Nếu không có hai người lính dũng cảm này hỗ trợ, có lẽ thần đă đi theo liệt tổ liệt tông từ lâu rồi.

Chính họ đă cứu sống thần.

- Triều đ́nh và tướng Lư Sang rất cảm ơn các ngươi. Chúng ta sẽ trọng thưởng cho hai người. Nhưng trước khi kể mọi chuyện cho ta nghe, hăy cho ta biết tên của họ đă.

- Tâu hoàng thượng! Đây là Phạm Mộc Lan, cha cậu ta là một mệnh quan triều đ́nh trấn ở thành phố Ye. Nếu không có sự dũng cảm, gan dạ của cậu ấy, thần đă không bao giờ vượt qua được vùng sa mạc Gobi khủng khiếp. C̣n đây là Lê Ung, cả hai đều là những chiến binh dũng cảm và tài ba nhất của đức vua đấy ạ!

- Tốt lắm! - Nhà vua nói. - Bây giờ hăy đưa các vị khách của chúng ta về nghỉ ngơi và chăm sóc họ chu đáo. Ngày mai ta sẽ mở tiệc ăn mừng tướng Lư Sang trở về và sẽ trọng thưởng cho họ.

Một viên thị vệ dẫn ba người về phía sau cung điện đến một dăy nhà dành riêng cho các.quan thị vệ. Theo lệnh đức vua, họ được dẫn vào một trong những căn pḥng sang trọng và đầy đủ tiện nghi nhất. Sau đó, cả ba được nghỉ ngơi thoải mái sau những ngày dài đi đường vất vả.

Lúc này nhà vua ở lại một ḿnh trong điện trầm ngâm suy nghĩ. Việc trở về của Lư Sang cùng với chiến công đầu tiên của quân đội nhà vua, có thể là dấu hiệu khôi phục h́nh ảnh triều đ́nh trước dân chúng. Yangdi suy nghĩ đến mười một năm trị v́ của ông đă làm suy yếu ngai vàng. Xung quanh ông, người ta bắt đầu th́ thào to nhỏ. Sở thích của ông rất xa hoa và những ham muốn của ông đă làm dân chúng mệt mỏi, v́ mỗi năm họ đều phải nộp thuế tăng lên, và triều đ́nh làm họ tức tối về việc quân đội bị quân Triều Tiên càn quét. Ba người anh hùng này đă chiến thắng trở về sau mười năm chiến đấu chống lại bọn Hun là cơ hội để củng cố lại uy thế cho triều đ́nh. Khi người thị vệ quay lại, nhà vua ra lệnh cho ông phải chuẩn bị một buổi tiệc thật linh đ́nh cho ngày mai tại cung điện để cho dân chúng toàn thành phố có dịp vui chơi, đón mừng.

Mộc Lan trang điểm rất nhanh rồi chọn một bộ quần áo khá lịch sự. Đă mười năm qua, cô chưa được mặc một bộ quần áo nào khác ngoài bộ quân phục. Bộ quần áo sang trọng này khiến cô cảm thấy rất dễ chịu.

- Nhưng đây vẫn không phải là trang phục của ḿnh. Dù sao, ḿnh vẫn là một chàng trai.

Cô đi đến trước gương và ngắm ḿnh trong đó. Mười năm chiến tranh vẫn không làm phai mờ những nét thanh tú trên khuôn mặt cô. Đôi mắt cô vẫn toát lên vẻ thông minh lanh lợi, tuy nhiên, khuôn mặt có những nét dày dạn và cứng rắn hơn. Dưới mắt cô đă xuất hiện một vài nếp nhăn, nhưng không ai nghĩ rằng đó là một cô gái sắp ba mươi tuổi.

Viên thị vệ của nhà vua đi đến cắt ngang ḍng suy nghĩ của Mộc Lan.

- Đức vua sai tôi đến mời các vị tới dự buổi thưởng ngoạn văn chương và giải trí được tổ chức chiều naỵ.Mộc Lan đă không nhầm, dưới cái vẻ lịch sự của lời chào, anh ta vừa chuyển lời mời của đức vua vừa liếc trộm Mộc Lan.

- Nhờ ngài chuyển lời tới hoàng thượng rằng tôi rất lấy làm vinh dự khi nhận được lời mời của Người và rất vui được có mặt trong buổi liên hoan chiều nay.

Đây là một tṛ giải trí thường xuyên diễn ra trong cung điện, v́ đức vua quá căng thẳng trong công việc. Yangdi thường dậy rất sớm và không bao giờ bỏ buổi chầu sớm với các quan đại thần.

Tất cả các buổi sáng ông đều gặp họ để giải quyết các việc trong triều. Sau đó, ông gặp gỡ những người rồi tham gia các hoạt động giải trí.

V́ thế, triều đ́nh thường cho tổ chức các hoạt động nghệ thuật nói chung như nghệ thuật thời trang, nấu ăn, đua ngựa, ảo thuật, kết hoa và làm vườn.

Chỉ có một vài thời điểm đặc biệt trong năm, nhà vua phải chứng tỏ ḿnh là "Thiên tử" bằng cách làm một số nghi lễ khác nhau để thu hút dân chúng tin vào sức mạnh và giá trị của Thượng Đế, vốn là thiên tính cao nhất của người Trung Quốc. Đêm cuối cùng trong năm, nhà vua mặc quần áo xanh đỏ, nhịn ăn cho tới tận lúc b́nh minh lên và quỳ gối cầu kinh trước một chiếc bàn thờ đặc biệt. Ngày đầu mùa xuân, nhà vua tiến hành cày một đường tượng trưng trong khu vườn của cung điện. Cuối cùng, ông mặc một bộ quần áo màu vàng, tế trời và cảm ơn Thượng Đế v́ những ơn huệ mà dân chúng được đón nhận trong năm qua.

Trong căn pḥng tổ chức buổi thưởng ngoạn thơ văn, Lư Sang, Mộc Lan và Lê Ung gia nhập vào đoàn người luôn đi theo sau đức vua. Nhà vua đi đầu tiên trên một cái cáng có nhiều người khiêng. Nếu trời nắng, những cung nữ đi theo hầu tay cầm quạt để quạt mát cho đức vua.

Vào pḥng, nhà vua ngồi lên một cái ghế lớn ở giữa căn pḥng, bên cạnh ông là những người hầu thân cận và những người được vua sủng ái. Khi mọi người đă đến đông đủ, buổi lễ bắt đầu. Các nhạc công, người làm xiếc và đội ca múa đă có mặt trước sân triều. Những người ca kỹ có tài năng hát vang các bài hát rất hay.

Bốn nhà thơ xuất hiện trước mặt các quần thần để đọc thợ Họ phải ứng khẩu ngay tức khắc.

Các khán giả vỗ tay hoan hô nhiệt liệt.

Mộc Lan lơ đăng theo dơi các tiết mục đọc thơ này. Cô ít có thói quen giải trí theo cách như vậy và dần dần, trí tưởng tượng lại đưa cô về với gia đ́nh thân yêu của ḿnh. Gia đ́nh ḿnh giờ ra sao rồi nhỉ? Cha mẹ và Dao có thay đổi ǵ không sau mười năm xa ḿnh? Chỉ cần vài ngày ruổi ngựa là cô có thể về tới nhà. Cô không muốn xem những hoạt động giải trí như thế này mà chỉ nóng ḷng về thăm nhà. Bao giờ ḿnh mới được rời khỏi đây nhỉ?

Lê Ung th́ khác, cậu ta có vẻ rất thích thú với những hoạt động giải trí kiểu này. Cậu luôn miệng cười nói và vỗ tay hoan hô rất nhiệt t́nh.

Buổi tiệc kéo dài đến tận tối rất linh đ́nh.

Những món cao lương mĩ vị đều được dọn ra cho khách ăn thoải mái. Trong khi mọi người ăn uống tṛ chuyện, đội ca múa, diễn tṛ vẫn làm công việc của họ cho những người có nhu cầu thưởng thức.

Nhà vua vừa ăn uống vừa tṛ chuyện với tướng Lư Sang:

- Tướng Lư Sang, có lẽ những tṛ giải trí này quá nhạt nhẽo so với những cuộc chiến lẫy lừng của khanh phải không? Khanh nghĩ sao về buổi đi săn sáng mai sau buổi chầu sớm?

- Tâu bệ hạ, đó là hoạt động giải trí tuyệt vời nhất mà thần và các đồng nghiệp rất thích đấy ạ!

Sau đó, nhà vua rời bàn tiệc đứng dậy, và buổi tiệc cũng kết thúc ngay sau đó. Các quan khách đều trở về nghỉ ngơi.

Ngày hôm sau, một đoàn người rời khỏi cung điện đi về phía nam kinh thành. Nhà vua cưỡi một con ngựa rất đẹp và cường tráng. Bốn vệ sĩ đi xung quanh cầm lọng che nắng cho nhà vua.

Mười hai vị quan chức triều đ́nh cũng được mời tham dự. Suốt con đường dài trong cung điện,.khi nhà vua đi qua, tất cả mọi người đi trên đường đều phải quỳ xuống và cúi đầu.

Ra ngoài thành phố, đoàn người tiến vào một khu rừng gần đó. Người ta thả một số hươu và gấu vào rừng để làm mồi săn. Mỗi người cầm vũ khí đứng chặn ở một lối đi. Mộc Lan rất hài ḷng với cánh cung, mũi tên và con hươu mà cô săn được. Các vị quan khác người th́ săn được chó, người th́ bắn được vài con chim cắt. Nhà vua có vẻ rất tự hào về con cáo có bờm mà ông săn được, v́ nó là một con vật hoang dă rất khó săn.

Cuộc đi săn kết thúc vào buổi chiều và đoàn người tháp tùng nhà vua trở về cung điện.

Buổi tiếp tân trọng thể mừng chiến công của tướng Lư Sang dự kiến được tổ chức vào tối hôm đó. Cả kinh thành nô nức chuẩn bị đón mừng.

Mộc Lan và Lê Ung được cấp cho một bộ quần áo rất lộng lẫy để mặc trong buổi lễ. Mộc Lan nhận được một cái áo choàng màu xanh nhạt có tay rộng, được may bằng lụa viền kim tuyến óng ánh, thêu khá cầu kỳ và có đai thắt ngang lưng.

Một cái mũ cao chót vót màu đen tuyền. Bận bộ quần áo vào, trông cô rất đĩnh đạc và lộng lẫy như một vị quan lớn. Cô đi theo đoàn người ra khu vườn để dự tiệc.

Hai thị vệ kéo cánh cửa lớn ra, tướng Lư Sang ngẩng cao đầu bước lên phía trước trong một bộ quần áo rất sang trọng và lộng lẫy.

Mộc Lan và Lê Ung đi theo sau ông vài bước chân. Phía sau họ là đức vua và các quần thần trong triều. Không ai được phép vắng mặt trong buổi lễ trọng đại này. Trên đường đi, hai hàng nhạc công đứng thổi kèn vang dội làm cho không khí càng thêm sôi động và hùng tráng.

Trong căn pḥng lớn đă chật ních khách mời ngồi theo trật tự phẩm hàm từ cao xuống thấp.

Tất cả mọi người đều cúi đầu chào đức vua.

Người mặc một chiếc áo choàng màu vàng có thêu h́nh rồng chỉ dùng trong những ngày đại.lễ và ngồi vào chiếc ngai vàng trông rất uy nghi lộng lẫy.

Lư Sang, Mộc Lan và Lê Ung quỳ gối trước mặt đức vua để hành lễ như những người khác.

Nhà vua cho phép mọi người b́nh thân và nói:

- Từ ngày trẫm nối ngôi tiên đế đến nay đă mười một năm, trẫm đă hết ḷng lo cho xă tắc.

Nhờ trời phù hộ, đất nước của trẫm ngày càng phồn thịnh. Chưa bao giờ lănh thổ Trung Quốc lại rộng lớn như bây giờ, cũng chưa bao giờ trăm họ được sống ấm no ḥa b́nh như bây giờ.

Nhưng vương quốc của trẫm đă từng bị đe dọa bởi chiến tranh xâm lược của bọn Hun. Nhờ tài năng và ḷng dũng cảm của những vị tướng này mà bây giờ chúng ta được sống trong ḥa b́nh.

Nghe đến từ "vị tướng", Mộc Lan chợt rùng ḿnh. Mười năm khủng khiếp trong khói lửa chiến tranh lại hiện về trong tâm trí cô. Cô đă giả trang và lừa dối tất cả mọi người suốt từng ấy năm. Chính nhà vua cũng không hề hay biết ǵ. Cô chợt cười thầm trong bụng.

Vua Yangdi say sưa với niềm tự hào lớn lao ấy và tiếp tục bài diễn thuyết hùng hồn của ḿnh.

- Mười năm gian khổ chiến đấu của họ không phải để mong đợi những phần thưởng quư giá nào đó của triều đ́nh, mà chính họ đă vâng lệnh trẫm chiến đấu chống lại bọn giặc dă man tàn phá các tỉnh miền bắc vương quốc, bảo đảm cuộc sống b́nh yên cho trăm họ. Bây giờ là lúc trẫm và muôn dân cần tỏ ḷng biết ơn những người anh hùng cao quư này.

Sau đó, ông lại nói với Lư Sang:

- Lư Sang, mong khanh hăy phục vụ trẫm và trăm họ thêm một lần nữa. Mọi mong ước của khanh sẽ được chấp nhận. Vài ngày nữa, khanh hăy khởi binh tiến về phía đông chinh phục bọn Triều Tiên. Ta sẽ giao cho khanh thống lĩnh một trăm ngàn binh lính để lên đường dẹp tan bọn chúng.

Khi ban những mệnh lệnh này cho Lư Sang, nhà vua muốn bịt miệng các triều thần đă lên tiếng chỉ trích ông về những mưu tính xâm lược.Triều Tiên của ông bao năm qua vẫn không thực hiện được. Lần này th́ đă rơ ràng, một lượng quân đội khổng lồ như vậy do một vị tướng đầy kinh nghiệm và có nhiều chiến công đảm nhiệm, bọn Triều Tiên chắc chắn sẽ phải quy phục triều đ́nh Trung Quốc.

Lư Sang cúi đầu tạ Ơn hoàng thượng. Tham vọng về vinh quang và chiến thắng lại đến trong ư nghĩ của ông. Chiến tranh, gian khổ, máu chảy đầu rơi trở thành sứ mệnh, trở thành phương tiện t́m kiếm vinh quang của ông!

Nhà vua lại hướng về phía Mộc Lan và Lê Ung:

- C̣n các khanh, Phạm Mộc Lan và Lê Ung.

Để thưởng công cho ḷng dũng cảm gan dạ chiến đấu của các khanh, trẫm ban cho các khanh hai chức phó tướng phục vụ dưới trướng của tướng Lư Sang.

Hai người trộm nh́n nhau, dù không nói nhưng cả Lê Ung và Mộc Lan đều hiểu, họ không muốn tham gia quân đội nữa. Nhưng làm sao họ dám chống lại mệnh lệnh của đức vua?

Mộc Lan suy nghĩ một lúc, cuối cùng, cô thu hết can đảm tâu với đức vua:

- Tâu hoàng thượng tôn kính, xin người hăy thứ lỗi cho chúng thần, nhưng thần và Lê Ung muốn trở lại cuộc sống b́nh thường.

- Vậy th́ các khanh hăy chọn cho ḿnh một người vợ trong đám con gái danh giá trong triều đ́nh của ta và lập gia đ́nh đi. Con cháu các khanh sẽ nhờ các ngươi mà đời đời được vinh hiển.

Mộc Lan đứng lặng người không nói được lời nào. Nhà vua mất kiên nhẫn bèn quát lên:

- Các khanh nói ǵ đi chứ! Mong muốn của các khanh sẽ được chấp nhận. Ta có thể ban cho hai khanh một chức quan lớn trong triều, ngay tại kinh đô Tràng An này. Các khanh sẽ sống suốt đời trong sung sướng và vinh hiển.

Mộc Lan suy nghĩ rất lâu rồi nói:.- Thần xin hết ḷng cảm tạ long ân của hoàng thượng. Không phải thần muốn phụ ḷng hoàng thượng, nhưng sau bao năm chiến tranh loạn lạc, thần chỉ muốn trở về nhà. Chỉ xin hoàng thượng ban cho thần một con ngựa tốt để thần phi thật nhanh về nhà ḿnh mà thôi.

Tiếng ồn ào nổi lên dưới đám cử tọa. Sao thế nhỉ? V́ sao anh ta lại từ chối một ơn huệ lớn lao mà hoàng thượng ban cho như thế? Thật là nực cười. Thật là ngớ ngẩn!

- Thôi được! Ta sẽ cho ngươi được toại nguyện! - Nhà vua nổi cáu. - C̣n Lê Ung, ngươi muốn ǵ?

- Tâu hoàng thượng, thần chẳng có mong muốn ǵ hơn ngoài việc được phục vụ người.

Thần muốn ở bên cạnh hoàng thượng để được hầu hạ người.

- Tốt lắm! - Yangdi nói - Từ giờ phút này, ngươi sẽ trở thành một mệnh quan triều đ́nh chuyên coi sóc việc binh lược. Ta sẽ ban cho ngươi nhà cửa và vàng bạc châu báu. Ở đó, ngươi sẽ được sung sướng suốt đời.

Dứt lời, vua Yangdi ra lệnh bắt đầu buổi tiệc mừng. Từ bốn góc thành, từng đợt pháo hoa nhiều màu bắn đồng loạt lên trời trông rất đẹp mắt, báo hiệu buổi lễ cho dân chúng trong thành bắt đầu.

Trong cung điện, các quan khách bắt đầu ngồi vào bàn. Đội ca múa cũng bắt đầu tŕnh diễn các tiết mục đặc sắc. Những người hầu đi lại như mắc cửi để bưng bê thức ăn phục vụ khách. Bữa tiệc không thiếu một món ǵ, toàn là cao lương mĩ vị mà người thường chưa một lần được biết đến. Hàng trăm thứ thịt động vật, hàng trăm loại cá được chế biến thành nhiều món khác nhau. Ngoài ra, c̣n có một món đặc biệt là thịt rắn và chân vịt dùng để nhắm rượu rất thú. Các loại chim cũng không thiếu thứ ǵ. Rượu luôn được rót tràn trong các cốc đặt xen vào những kẽ hở của những chiếc bàn rộng ngồn ngộn thức ăn. Để cho các khách mời được vui vẻ, Yangdi sai dàn nhạc mặc đồng phục sang trọng tấu lên những bản nhạc vui, các ca kỹ vừa múa vừa hát rất hay và điêu luyện. Phía xa là màn nhào lộn của các diễn viên xiếc, họ nhào lộn, múa kiếm và tŕnh diễn những pha rất nguy hiểm khiến cho các vị khách thỉnh thoảng lại phải bỏ đũa bát xuống vỗ tay tán thưởng nồng nhiệt.

Mộc Lan không c̣n ḷng dạ nào để vui tiệc.

Cô nóng ḷng đưa mắt t́m Lê Ung đang vui vẻ bên một đám thiếu nữ xinh đẹp. Ngày mai cô sẽ lên đường về nhà. Lê Ung, người đồng đội thân thiết đă cùng sát cánh bên cô suốt mười năm chiến đấu sẽ ở lại cung điện. Cậu ấy muốn sống những ngày vui sướng ở chốn kinh thành hào nhoáng này. Lê Ung đang thầm th́ bên tai một cô gái rất xinh đẹp điều ǵ đó khiến cô ta cười phá lên, cậu ta cảm thấy cuộc sống mới của ḿnh giống như một con cá vừa được thả vào bể nước.

Mộc Lan đến gần Lê Ung.

- Lê Ung, cậu có thể ra vườn với ḿnh một chút được không?

- Mộc Lan đấy à? - Cậu ta nhún vai vẻ rất kiểu cách và nói: - Các nàng tiên xinh đẹp, hăy để ta gặp bạn ta một chút rồi sẽ trở lại ngay với các nàng. Đây là Mộc Lan, người bạn chiến đấu bao năm của ta. Vị anh hùng này đă nhiều lần cứu sống ta đấy!

Giọng Lê Ung rất to và đă ngà ngà v́ rượu.

Đang vui vẻ, cậu ta bỗng chững lại khi thấy Mộc Lan có vẻ buồn rầu:

- Đi ra vườn thôi, nếu cậu muốn!

Họ đi tới một cái bồn nước, tránh xa tiếng ồn ào của bữa tiệc.

- Thế là chúng ta chia tay nhau ở đây. - Mộc Lan nói. - Cậu hăy ở lại b́nh an mạnh khỏe.

Cuộc sống của cậu sẽ vui vẻ bên những người phụ nữ xinh đẹp. C̣n ḿnh, ngày mai ḿnh phải về nhà.

- Cậu hăy suy nghĩ thN