|
Ngọc Duy lầm bầm v́ thái độ lạnh lùng của hắn. Song cô dẹp nó qua
một bên để lo chuyện trước mắt. C̣n chuyện cỏn con đó hở, để rảnh
rỗi ḿnh "rủa tiếp".
Đây rồi số 23 được dán to tướng trên cánh cổng. Ngọc Duy b́nh tĩnh
gơ cửa sau khi lướt mắt qua ba chữ "TỔNG GIÁM ĐỐC".
-- Mời vào.
Ngọc Duy "hiên ngang" tiến thẳng đến bàn giám đốc. Cô ngồi xuống chờ
đợi v́ ông giám đốc đang say mê làm việc. "Chờ đợi cũng là một cái
thú", Ngọc Duy nghĩ thế. Cô dùng thời gian chờ đợi của ḿnh để lướt
mắt nh́n khắp căn pḥng. Đơn sơ và ảm đạm. Nếu có một lọ hoa được
đặt ngay bàn th́ cả căn pḥng này sẽ sáng hẳn lên. Vâng, chỉ một lọ
hoa và một nhánh hoa hồng. Đôi mắt ṭ ṃ lướt khắp pḥng sau đó dừng
lại trước mặt: "Ư, trời ơi là... ông ta".
Ngọc Duy mở to đôi mắt mí lót của ḿnh, nh́n thẳng người đàn ông mà
cô mới đụng độ.
-- Cô ngắm tôi xong chưa?
-- Ơ... dạ thưa... xong rồi ạ.
Ngọc Duy huơ tay mỉm cười làm duyên.
-- Cô t́m tôi có việc ǵ không?
Lấy lại b́nh tĩnh, Ngọc Duy nh́n ông nói:
-- Tôi đến xin việc.
-- Không phải pḥng nhân sự đang tuyển chọn sao? - Người đàn ông
ngạc nhiên hỏi.
Nhướng mắt, Ngọc Duy nói:
-- Ông là giám đốc?
-- Cô không có đọc hàng chữ ngoài cửa?
-- Vậy th́ tôi đến xin việc đúng chỗ rồi. Sao ông lại ngạc nhiên?
Đến bây giờ người đàn ông buông cây viết khoanh hai tay lại nh́n cô
rơ hơn:
-- Cô không có đọc thông báo của công ty về việc tuyển nhân viên à?
Ngọc Duy gật đầu:
-- Tôi không muốn ḿnh đọc hàng trăm lần những thông báo mà tôi đă
đọc ở các công ty khác.
-- Tại sao?
-- V́ khi tuyển nhân viên th́ trong một ngày, không biết bao nhiêu
người đến phỏng vấn. Mà lúc đó người được tuyển sẽ là mấy người,
người bị đánh rớt sẽ là bao nhiêu? Và đôi khi người bị đánh rớt đáng
là người được tuyển.
-- Chẳng hạn người đó là cô.
-- Vâng - Ngọc Duy nhún vai sau câu nói của ḿnh.
-- Cô thật tự tin.
-- Vâng, những lần thất bại đă giúp tôi hiểu rằng khi xin việc th́
hăy gặp thẳng giám đốc. Và tôi tin lần này ḿnh sẽ đậu.
-- Thế th́... cô đă bị đánh rớt bao nhiêu lần rồi?
-- Xin lỗi, tôi không thể trả lời câu hỏi của ông.
-- Nếu như... đó là một câu phỏng vấn, cô không trả lời được... th́
cô bị đánh rớt rồi.
-- Tôi không nghĩ ông sẽ dùng nó... để phỏng vấn tôi - Giọng nói của
cô có hơi ngập ngừng.
-- Tại sao?
Nghe ông ta hỏi, Ngọc Duy mừng như bắt được vàng. Cô vội quay ngược
thế cờ:
-- Sao lại có một giám đốc khô khan mà lại có tính ṭ ṃ cơ chứ?
-- Cô... - Người đàn ông bật cười, nụ cười mà từ lúc gặp mặt cho đến
giờ Ngọc Duy mới thấy.
Ngọc Duy nháy một con mắt khi thấy t́nh h́nh thoáng hơn lúc đầu. Cô
lấy hồ sơ của ḿnh đặt lên bàn giám đốc tiếp:
-- Đây là hồ sơ của tôi.
Hơi thất vọng khi thấy ông ta không giở hồ sơ của ḿnh ra xem. Nhưng
câu nói của ông làm cô ngỡ ngàng.
-- Ngày mai cô đến nhận việc. Được chứ?
Cô lắp bắp như không tin điều trước mặt:
-- Ông nói thật?
Tṛn mắt ông nhún vai:
-- Vậy là năy giờ tiếp chuyện với tôi cô nghĩ là tôi nói đùa chăng?
-- Ơ, tôi không nghĩ thế - Ngọc Duy xua tay lia lịa chứng minh cho
câu nói của ḿnh.
Viễn cảnh không c̣n chạy xe đến từng công ty xin việc dưới ánh nắng
trưa hè làm cô vui sướng. Ngọc Duy thích lao động, thích làm việc
ḥa ḿnh cùng mọi người, mặc dù cô đang có một vườn hồng khoe sắc.
-- Này, cô ǵ nhỉ?
Tiếng gọi của giám đốc làm cô sực tỉnh. Cô vội trả lời:
-- Dạ, Ngọc Duy ạ.
-- Ngọc Duy - Người đàn ông nhíu mày lẩm bẩm tên cô sau đó nói:
-- Cô có thể về, ngày mai đi làm.
Thấy cô chần chừ chưa muốn đi, giám đốc nhíu mày nh́n cô:
-- C̣n việc ǵ không?
-- Ông không phỏng vấn tôi ư?
-- À... nếu như cô muốn phỏng vấn th́ tôi phỏng vấn vậy. Cô năm nay
bao nhiêu tuổi?
-- Dạ, hai mươi hai tuổi.
-- Thế th́ tôi lớn hơn cô mười tuổi. Vậy th́... cũng chưa già lắm.
Cô vứt tiếng "ông" ấy vào một nơi nào đó đi nhá.
-- Vâng, tôi xin nghe lời "chú" giám đốc.
-- Cô...
*
* *
Ông mặt trời núp sau ngọn núi ở phía tây nhường lại cho chị hoàng
hôn lan tỏa khắp mặt đất. Các cô cậu v́ sao lấp lánh ánh lên những
tia sáng d́u dịu. Ánh đèn màu rực rỡ quyến rũ mọi người. Trên bầu
trời và dưới mặt đất tạo nên một không gian ḱ diệu. Nhà hàng Thanh
Hương sôi nổi hơn bởi từ ngoài xuất hiện một cô gái.
Cô gái với áo dài màu khoai môn, tóc được tết thành hai bím. Cô
không sắc sảo hơn những cô gái khác v́ đôi mắt một mí nhưng lại to
tṛn. Sóng mũi cao cùng đôi môi chúm chím hay cười. Trên tay cô một
lẵng hoa chứa toàn màu hồng.
Những nét b́nh dị đơn sơ của cô gái đó đă đem đến cho nhà hàng Thanh
Hương đông khách hơn vào ngày thứ bảy. Ở cô gái này có một nét ǵ đó
mà mọi người đều bị cô cuốn hút.
-- Ôi! Ngọc Duy, sao hôm nay em đến trễ thế?
Cô gái ấy chính là Ngọc Duy nh́n anh quản lư cười nụ:
-- Em bận việc ở công ty nên hơi muộn. Nhưng khách vẫn chưa về cơ
mà. - Cô nh́n dáo dác sau khi nói.
-- Bởi v́ khách chờ em đấy cô hoa hồng ạ.
-- Xí... tự nhiên kêu người ta là hoa hồng à.
Anh quản lư nh́n cô gái tự nhiên trước mặt ḿnh bật cười:
-- Chớ không phải sao? Em...
-- Ôi, anh đừng nói nữa. Cho em đi bán hoa thôi.
Ngọc Duy bước đi, cô đến từng bàn mời các chàng mua một bông hoa
tặng cho cô nàng kèm theo những câu nói rất dễ thương và dí dỏm.
-- Thứ bảy với một ngày tuyệt vời, sẽ thấy hạnh phúc hơn nếu anh có
một bông hoa hồng tặng cho cô bạn gái.
-- Ồ, một bông hoa hồng sẽ giúp cho anh có thêm một câu chuyện hấp
dẫn hơn đối với cô nàng của anh.
-- Tôi chỉ bán cho các anh mỗi người một bông, bởi v́ một bông sẽ
tượng trưng cho t́nh yêu duy nhất của anh đối với cô ấy.
Cứ thế, Ngọc Duy cuốn hút các cặp t́nh nhân, qua những câu nói của
ḿnh. Và họ thường đến nhà hàng này vào ngày thứ bảy v́ cô gái bán
hoa hồng chỉ xuất hiện nơi này vào ngày ấy mà thôi.
Không những có khiếu ăn nói về bán hoa, Ngọc Duy c̣n thể hiện ḿnh
là một ca sĩ chuyên nghiệp. Tiếng hát trầm ấm sâu lắng đưa mọi người
lạc vào hồn nhạc. Và nỗi bực dọc lo toan hằng ngày với cuộc sống bận
bịu được gác lại, để ch́m ḿnh trong những bài hát của Trịnh Công
Sơn.
Gọi nắng,
Trên vai em gầy đường xa áo bay.
Nắng qua mắt buồn ḷng hoa bướm say.
Lối đi em về trời không có mây.
Đường đi suốt mùa nắng lên thắp đầy.
-- Anh Sơn, em tŕnh bày được không?
Đích thân Sơn pha ly rượu cho Ngọc Duy. Anh trao cho cô sau khi nói:
-- Buồn nhưng tuyệt. Mỗi tuần một phong cách riêng. - Sơn lắc đầu -
Hôm nay em cuốn mất hồn của họ hết rồi.
Duy nhấp môi, cô lí lắc:
-- Cuốn vào bụng em hở?
-- Đừng nói giỡn chứ nhỏ! - Sơn uống hết ly rượu của ḿnh tiếp -
Không hiểu sao cô bé vô tư như em lại thể hiện được tâm trạng của
Trịnh Công Sơn. Đó là điều khó nghĩ của anh đối với em mấy năm nay.
- Sơn nhún vai một cách điệu đàng.
Ngọc Duy trợn to con mắt của ḿnh nói một cách ngạc nhiên:
-- Đó là điều khó nghĩ của anh mấy năm nay ư? Khó tin thật.
-- Chỉ riêng đối với một ḿnh em mà thôi. - Sơn nhắc lại quan điểm
của ḿnh.
Như thấy vẻ chân thật của Sơn, Ngọc Duy tin anh nói thật. Cô trầm
ngâm:
-- Em cũng không hiểu được ḿnh. Em chỉ biết rằng những nhạc phẩm
của Trịnh Công Sơn mẹ em thường hát trong mỗi lúc cô đơn. Em ngồi
trong một góc và lắng nghe mẹ hát. Và thế là...
Ngọc Duy đưa ly rượu lên môi:
-- Em hát nó say mê.
Sơn nh́n Duy, anh tỏ ra vui mừng khi được cô tâm sự và điều đó chứng
tỏ rằng Duy xem anh là người thân. Sơn buột miệng:
-- Ước ǵ nhà hàng này ngày nào cũng có em.
Duy uống ực một cái, cô lắc đầu:
-- Anh đừng ước như thế. Anh không thấy là nhà hàng của anh đông
khách hay sao?
Sơn ph́ cười, anh ngầm hiểu câu nói của Ngọc Duy. Nếu như ngày nào
cô cũng xuất hiện th́ sẽ gây cho khách sự nhàm chán. Nên cô chỉ chọn
ngày cuối tuần đến nhà hàng th́ y như ngày ấy số lượng khách sẽ đông
hơn những ngày thường.
-- Duy này, càng ngày giọng hát của em càng điêu luyện đấy.
-- Thế à? Em thấy cũng b́nh thường thôi.
-- Đừng khiêm tốn thế cô nhóc.
-- Xí... - Ngọc Duy liếc xéo Sơn sau tiếng "xí" mà cô kéo dài cả...
thước.
-- Sơn, lấy cho anh Văn ly rượu.
Sơn quay lại, anh thấy Văn th́ khúm núm:
-- Anh Văn ngồi ghế, lâu quá anh mới ghé thăm nhà hàng của tụi em.
Văn cầm ly rượu của Sơn đưa nốc cạn, anh đưa tiếp cho Sơn.
-- Tao bận - Văn nói cụt ngủn anh nh́n quanh tiếp: - Ở đây có ǵ mới
không? H́nh như... khách đông hơn th́ phải.
-- Dạ cũng b́nh thường thôi anh Văn.
Văn hất mặt về phía Ngọc Duy hỏi Sơn:
-- Con nhỏ nào mà trông ngon thế?
V́ xoay mặt về hướng bên kia nên Ngọc Duy không thấy mặt Văn. Nhưng
giọng nói nghe quen tai làm Duy ṭ ṃ. Cô lắng nghe hai người nói
chuyện. Sau câu hỏi của Văn th́ Duy biết "hắn" là ai rồi. Cô quay
mặt về phía Văn hất mặt:
-- Con nhỏ này chứ ai. Quen chứ?
-- Ạ, th́ ra là cô - Văn sững người sau cái nh́n của Ngọc Duy - Cô
khoẻ hở?
Duy so vai trả lời cộc lốc:
-- Không ốm không đau. Đủ sức để ngồi đây cho anh ngắm.
-- Xời... ơi - Văn bật cười - Cô tưởng là cô đẹp lắm chắc? Xưa rồi
Diễm.
-- Xí... vậy anh th́ sao? Xấu c̣n hơn là Chung Vô Diệm.
-- Chung Vô Diệm vậy mà có người để ư tặng hoa hồng đấy cô nương -
Văn nhịp nhịp chân.
Ngọc Duy cũng không vừa:
-- Ôi, chẳng qua hôm đó là ngày rằm nên tôi xí cô hồn vậy mà.
Văn sửng cồ lên sau câu nói của Duy:
-- Cái ǵ? Cô nói tôi là cô hồn hở?
-- Ủa, bộ tôi có nói hả - Ngọc Duy tṛn mắt nh́n anh hỏi.
-- Cô khá lắm... Xí...
-- Xí...
Cả hai người cùng "xí...". Sau đó mỗi người quay mặt về một phía.
Sơn chưng hửng v́ thái độ của hai người từ đầu chí cuối. Sơn không
ngờ "Văn đầu sỏ" mà Duy cũng dám "đụng", bằng chứng là qua những lời
nói gay gắt của cô. C̣n ông Văn th́ nhỏ mọn với từng lời nói của cô
gái trước mặt ḿnh. Không thể im lặng, Sơn đánh tiếng:
-- Hai người làm ǵ vậy?
-- Không phiền đến anh - Vô t́nh Văn và Ngọc Duy cùng lên tiếng. Duy
liếc xéo Văn quay qua nói với Sơn.
-- Em về, ở đây mắc công mỏi miệng lắm.
Sơn gật đầu nh́n Ngọc Duy đứng dậy, cô đi ngang qua Văn vừa đủ nghe
tiếng nói của hắn.
-- Chúc cô đi đường "ngủ ngon".
Ngọc Duy quay lại cô lầm bầm trước mặt Văn:
-- Xí...
Nói xong cô đi một nước bỏ lại sau lưng tiếng cười ngoặt ngoẽo của
Văn đầu sỏ.
*
* *
-- Duy ơi! Dậy đi em. Sáng rồi.
-- Ư... cho em ngủ chút nữa đi - Giọng ngái ngủ của Ngọc Duy nhừa
nhựa - Hôm nay là chủ nhật mà.
-- Biết là chủ nhật rồi, nhưng em nhắc chị kêu em dậy để đi đâu đó
nhớ không - Ngọc Thúy lay vai em nói.
C̣n đang mơ màng nghe chị nói thế, cô bật dậy như ḷ xo:
-- Ờ há. Em phải đi cùng với giám đốc lên tận Thủ Đức. Cám ơn chị
nha, chị Hai.
Cô gái đứng dậy hôn chị. Ngọc Thúy la oai oái.
-- Con nhỏ say ke này. Mi có đi đánh răng không th́ nói.
Ngọc Duy cười kh́, cô lắc người vài cái nghe răng rắc:
-- Xời ơi, người ta hôn có một tí mà làm thấy ghê. Xấu.
Ngọc Thúy trố mắt nh́n em gái:
-- Có phải em không vậy? Lớn rồi nhá.
-- Có lớn hơn chị đâu mà chị trố mắt nh́n em.
Ngọc Duy vừa dứt câu cô dông ra khỏi pḥng v́ lỡ "xí..." mà chị cô
ghét nhất.
Ngọc Thúy lắc đầu nh́n em. "Hắn" vô tư thật. Cô bước ra khỏi pḥng
dọn điểm tâm cho em cô.
Ngọc Duy trang nhă trong bộ đồng phục đi làm. Cô ngồi vào bàn ăn hai
tay xoa vào nhau:
-- Đói quá rồi. Chị Hai cho em ăn ǵ nào?
-- Giở ra đi rồi biết - Thúy âu yếm nh́n em.
-- Ồ, hôm nay ăn phở. Thích nhé.
-- Ăn đi nào con nhỏ lắm mồm, không khéo trễ giờ đấy.
Duy vừa nhai vừa nuốt vừa đáp:
-- C̣n sớm chán. Hơn ba mươi phút mới tới giờ chị ạ.
-- Em với giám đốc lên Thủ Đức làm ǵ vậy?
-- Có một khu đất trên đó cần em và giám đốc lên xem sau đó kư hợp
đồng.
-- Không ngờ Ngọc Duy giỏi như thế. Ông giám đốc này có phước lắm
mới gặp được em.
Ngọc Duy nhăn mũi nh́n chị:
-- Chị đừng cho em đi tàu bay giấy. Không thôi nó rớt cái phịch v́
em quá nặng mà nó quá nhẹ.
-- Trời, em có cần phóng đại dữ như vậy không?
-- Là sự thật mà. Em xin được việc là cũng nhờ chị mà thôi.
Ngạc nhiên trước câu nói của em cô hỏi:
-- Sao lại là chị?
-- Không phải sao - Duy vênh mặt - Khi đi xin việc lần sau cùng chị
bảo em hăy đến thẳng pḥng giám đốc mà xin việc. Chắc chắn em sẽ
đậu.
Tưởng em nói chuyện ǵ th́ ra là chuyện này, Thúy ph́ cười:
-- Có ǵ đâu. Đó là kinh nghiệm sống của chúng ta sau mỗi lần thất
bại.
Ngọc Duy uống hết ly nước lọc, cô nói với chị:
-- Chị là một người rất giỏi về thương trường. Đừng nói với em là
chị tính ở nhà luôn nhá.
-- Ê, chưa chi mà muốn đuổi "tui" rồi hở? Bộ nuôi không nổi hay sao.
-- Không cần nuôi chị cũng sờ sờ ra đó rồi - Ngọc Duy không vừa, cô
trả lời chị - Chị ở nhà yên phận lo cơm nước cho em, không phải là
Cao Minh Ngọc Thúy đâu.
Nghe Duy nhắc đến chuyện ḿnh Thúy buồn buồn. Song cô vội gạt nó đi
nói nhát gừng:
-- Đối với chị giờ đây chăm sóc cho Duy và vườn hồng của em là chị
măn nguyện lắm rồi.
Ngọc Duy đứng dậy, cô đến ôm vai chị từ tốn:
-- Cuộc sống của chị em ḿnh đă được số phận an bài. Nó đă vùi dập
đẩy đưa chị và biến chị thành chị của em. Th́... những ǵ của quá
khứ chị hăy xếp nó lại và hăy lo cho cuộc sống mới của ḿnh.
Nắm bàn tay nhỏ nhắn của Duy, Thúy cẩm động nói:
-- Cám ơn em đă giúp chị vượt qua cuộc giông băo này. Chị...
-- Chị hiểu như thế là em mừng lắm rồi. Em phải đi làm đây - Đang đi
Duy chợt quay lại cô giơ ngón tay lên môi:
-- À, chừng nào chị muốn đi làm nhớ bảo em.
Ngọc Thúy gật đầu dơi mắt nh́n em dắt xe ra cổng đến mất hút. Cô thở
dài đi xuống bếp với thời gian trống trải của ḿnh.
*
* *
-- Cô thấy sao?
Hơi ngạc nhiên với câu hỏi của Nguyên. V́ đây là lần đầu tiên sau
nửa năm làm việc anh dọ ư cô. Có hơi bất ngờ nhưng Duy vẫn từ tốn
sau một hồi quan sát:
-- Khu đất này rất thuận lợi cho công ty chúng ta nhưng giá cả hơi
mắc.
Nguyên gật đầu:
-- Cô nhận xét đúng. Nhưng tôi đă mua nó rồi. V́ trong tương lai nhà
nước sẽ biến khu đất này thành trung tâm công nghiệp thành phố. Cô
giao bản hợp đồng này cho Hưng Thành nha.
"Mua rồi mà đi hỏi ư ḿnh đúng là... dư hơi". Ngọc Duy thầm nghĩ
trong bụng. Cô không nghe câu nói của Nguyên và gật mạnh đầu cầm tờ
giấy bỏ vào túi.
Nguyên bước đi, Ngọc Duy lẽo đẽo theo sau. Thật khó mà biết được
trong đầu anh giám đốc "bự" này chứa đựng những ǵ. Chắc toàn là đá
xanh và đá cục không nhả? Duy ph́ cười cho cái tính ṭ ṃ của ḿnh.
Bất giác cô giơ tay xem đồng hồ "chua choa, mười một giờ rồi ư?
Nhanh thật. Bàn tới bàn lui, đi xuôi đi ngược, mất gần cả ba tiếng
đồng hồ. Phí thật". Nghĩ thế nhưng Duy không nói ǵ. Cô không hay
hành động và cử chỉ của ḿnh lại lọt vào mắt của Nguyên.
Anh vờ xem đồng hồ:
-- Ấy chết, 11 giờ rồi, tôi phải đưa cô về thôi.
-- Không sao, ông cứ bàn hết công việc đi rồi hẳn về.
-- Cũng xong hết rồi cô Duy ạ. Tôi đưa cô về nhà luôn nhá.
-- Xe tôi để ở công ty. Ông cứ việc đưa tôi đến công ty là được rồi.
Nguyên không nói không rằng, anh cùng cô đi thẳng ra xe. Đến giờ này
Duy cũng chưa thấy được nụ cười của giám đốc.. Không biết ông ấy
cười th́ gương mặt sẽ ra sao nhỉ? Ngọc Duy nghĩ vẩn vơ đến khi xe
dừng lại trước cổng công ty Duy mới thôi nghĩ. Cô bước xuống xe
không quên câu cảm ơn.
-- Cám ơn ông. Ông Nguyên.
Nguyên gật đầu giơ tay "bye" cô và lướt đi. Ngọc Duy lắc đầu, ông ta
ít nói thật. Ngồi trên xe như thế mà ổng không nói một câu nào.
Mà cũng tại cô, ai bảo cô không bắt chuyện trước, chả trách sao ông
ta không nói. Mà nghĩ lại cũng không phải tại cô, đàn ông th́ phải
galang, phải bắt chuyện trước chứ. Chớ sao lại để cho con gái nói.
Ối, gặp cha giám đốc này mà ga lăng nỗi ǵ. Có mà ga... xa th́ có,
người ǵ đâu mà khô như ngói. Xía... Ngọc Duy suy luận trong ḷng
khi cô chạy bon bon trên đường để về nhà.
V́ mải nghĩ, Duy tông phải người từ trong quán bước ra.
"Chết thật, kỳ này đụng chuyện lớn rồi, cho bỏ tật suy nghĩ vẩn vơ".
Ngọc Duy rủa thầm, khi người cô đụng không ai khác ngoài gă mặt
"Chung Vô Diêm". - Nè, bà tám có bằng lái không vậy? Cho tôi mượn.
Đang lo ngay ngáy, nghe hắn nói, cô bật cười nhưng không dám ngẩng
đầu lên. Cô ngồi "chết" trên xe im lặng v́ Duy áp dụng câu danh ngôn
"Im lặng là thượng sách".
Người bị Ngọc Duy tông phải chính là Văn. Hắn cau có ngồi dậy sau
một loạt câu rủa. Vừa xoa xoa đầu gối hắn nh́n người trước mặt trợn
mắt:
-- Bà tính ngồi vạ ở đây luôn hở? Người ăn vạ là tôi đây nè bà tám.
Đền đi.
Không ngẩng đầu lên cô khịt mũi:
-- Đền cái ǵ?
-- Th́ cái đầu gối chứ ǵ? "Bà" để cái đầu gối của "bà" ở lại là tôi
cho đi.
Hoảng hồn khi nghe Văn nói "ngọng" như thế, Ngọc Duy ngẩng mặt hỏi:
-- Anh nói giỡn hay nói chơi vậy?
-- Tôi nói thật - Văn trả lời máy móc, không hiểu sao anh bật cười
ha hả lườm lườm nh́n Duy - Th́ ra là cô, không cần nh́n mặt tôi cũng
biết là ai rồi.
-- Xía...
Cô rủa thầm trong cổ họng không ngờ hắn nghe được đáp tỉnh queo:
-- Giờ tôi mới biết người đụng tôi là ai, xía... chỉ có cô là có lối
nói chuyện ngược đời mà thôi.
Hắn nói dứt câu vội ngồi thụp xuống ôm đầu gối xít xoa:
-- Ây da, cái đầu gối của tôi... không biết sao nữa.
Biết là hắn giả vờ v́ Duy chỉ thấy toàn là "máu... trắng". Đúng là
hắn ta nhỏ mọn thiệt. Duy không c̣n lo sợ nữa bởi cái tính "ba xạo"
của hắn. Cô chêm vào:
-- Th́ anh đập vào cái đầu gối là hết liền hà.
-- Đập vô đầu gối cô à?
-- Bộ tôi có bảo anh làm như vậy hở?
Vờ đưa tay xem đồng hồ cô luống cuống:
-- Đến giờ "lên đồng" rồi tôi phải về thôi.
Duy dợm đẩy xe đi nhưng ghi đông xe bị bàn tay của Văn gh́ lại:
-- Ậy, cô em đâu có đi dễ như vậy được.
-- Ủa, tôi có hai chân mà, đi đứng rất b́nh thường, đâu có ǵ là
khó.
-- Đừng có giả nai, cô nhỏ kia. Giờ th́ "đại ca" này chỉ c̣n có...
chân rưỡi mà thôi. Cô tính sao th́ tính.
-- Anh nói như vậy là ư ǵ - Duy lướt mắt nh́n hắn mỉm cười - Không
ngờ chân rưỡi đứng vững hơn hai chân.
Văn đầu sỏ chột dạ khi nghe con nhỏ nói. Quả thật anh đứng sừng sững
chắn đầu xe của cô ta. C̣n cô ta lại ngồi trên xe. Có nghĩa là...
Văn bực bội gắt:
-- Dù ǵ th́ cô cũng đă đụng tôi rồi. Tính sao cho đúng luật đó.
-- Sao mà anh trơ trẽn quá dzậy? Đúng luật à? Luật ǵ? Luật giang hồ
ư? Không ngờ giang hồ như anh lại có tính "mỏ nhọn" như thế - Hàng
loạt câu hỏi được Ngọc Duy đưa ra.
-- Tùy người tùy hoàn cảnh mà anh em tôi dùng đúng luật thôi.
Đến giờ th́ Ngọc Duy nổi khùng lên, cô không c̣n biết sợ là ǵ, quắc
mắt:
-- Nếu chơi đúng luật th́ tôi nói anh là người có lỗi trước đó.
Văn há hốc mồm nh́n Ngọc Duy như nh́n sinh vật lạ. Không ngờ con nhỏ
ngang như cua. Nó đụng ḿnh muốn sụi cái đầu gối mà hô là ḿnh có
lỗi. Văn ước cái miệng ḿnh hả to thật là to để nuốt con nhỏ
"khùng" cho đă nư khi tiếng cô sang sảng bên tai:
-- Tôi đang chạy xe trên đường bỗng dưng anh xuất hiện đi qua đường.
Nè, nếu anh mà có băng qua đường á, th́ đi thẳng đến những lằn gạch
trắng đó đó - Cô vừa nói vừa chỉ những lằn gạch dành cho người băng
qua đường - Con nít ba tuổi nó c̣n biết huống chi là anh. Anh th́...
to con lớn xác băng qua đại, đă vậy mà mắt cứ láo liên láo lịa à,
vậy mà c̣n đá lông nheo với tôi nữa chứ - Ngọc Duy vỗ hai tay vào
nhau, gương mặt cô căng thẳng - Khiến tôi phải "rung rinh" mắt gặp
điện cao thế truyền xuống làm tôi "rung tay" nên có va phải vào anh,
có một chút xíu à - Cô giơ ngón tay út kéo dài giọng - Mà làm thấy
ghê dễ sợ.
Văn cứ há mồm mở to con mắt nh́n Ngọc Duy như bị thôi miên. Bất giác
cô chỉ tay về phía trước mừng rỡ:
-- Ơ, bạn gái của anh hôm bữa ḱa, cổ đứng kiếm anh phải không?
Văn vội quay đầu theo hướng tay của Duy. Không thấy Diễm Mi đâu chỉ
thấy toàn là xe cộ và khói xe.
Bất giác Văn quay lại th́... xe của Duy lao hẳn ra đường cách anh cả
thước. Cô ta c̣n quay lại nhe răng cười với anh.
-- Hừ, con quỷ sứ kia. Thế nào ta cũng cho mi biết tay.
Văn nghiến răng ken két nắm chặt hai tay lại nghe răng rắc. Anh thấy
tức mà không giận. Đó là t́nh cảm của anh đối với... Duy, không thể
định h́nh được. Bỗng Văn thấy nhức đầu gối, anh ngồi thụp xuống ôm
chân nhăn mặt, nhức khủng khiếp. Không thể nào ngờ được trước khi ra
đi Duy lại để cho anh dấu ấn "âm binh" này.
Văn khập khễnh bước vào quán cà phê "Mây chiều". Từ trong quán bọn
đàn em chạy ra lo lắng:
-- Anh Văn sao vậy?
-- Sao cái con khỉ - Văn cau có - tụi bây biến đâu mất xác vậy?
-- Tụi em đang đánh bài - Một thằng găi găi đầu nói - Thấy anh đứng
bật dậy chạy ra ngoài nói chuyện với "bồ".
-- Bồ đâu mà bồ.
Thằng khác chơ mơ vào.
-- Em nghe anh kêu Ngọc Duy rơ ràng.
"Bốp". Văn lấy tay đánh mạnh vô đầu thằng mới nói. Nó xoa xoa đầu
nh́n mấy thằng xung quanh đang nín cười. Quê độ nó hét:
-- Tao thấy ảnh tán nhỏ đó đàng hoàng chứ bộ.
-- Có mà nó tán tao.
Văn lầm bầm trong cổ họng, anh bực dọc ngồi xuống ghế. Tên đàn em
vội gắn điếu thuốc vào môi anh bật quẹt. Anh hít vào mặt lạnh như
tiền khác xa bộ mặt đứng cùng Ngọc Duy. Văn nhếch mép:
-- Vụ Tuấn beo ra sao rồi?
-- Dạ... nó mạnh lắm. Người của ḿnh trên đó đỡ không nổi.
-- Vậy à? - Văn ơ hờ - Ngày mai tao lên Đà Lạt - Văn chỉ vào Hùng
râu và Chuột Lắc nói - Hai thằng bây chuẩn bị đi theo tao.
-- Dạ.
Văn không nói nữa. Anh im lặng, bọn đàn em hiểu ư nên rút lui. Anh
dụi thuốc vào cái gạt tàn khi h́nh ảnh của hai người đàn bà xuất
hiện, mẹ anh và Ngọc Duy.
*
* *
Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi.
Để một mai vươn h́nh hài lớn dậy.
Ôi, cát bụi tuyệt vời, mặt trời soi một kiếp rong
chơi.
Nguyên thả hồn theo tiếng hát của cô ca sĩ trên sân
khấu. Anh ru hồn ḿnh trong những nốt nhạc của Trịnh
Công Sơn. Lúc thăng trầm lúc bóng bẩy. Và hơn thế
nữa những lời nhạc như đang tâm sự cùng anh. Người
ta thường bảo:
"Những lúc cô đơn hăy t́m đến những lời nhạc của
Trịnh Công Sơn" Thật thế ư? Nguyên tự hỏi và anh đi
t́m câu giải đáp, giải đáp của những người cô đơn.
Thế anh đă t́m được câu trả lời chưa? Nguyên buồn bă
cúi đầu. Có chăng những lời hát ấy làm anh nhớ thêm,
nhớ đến quặn thắt. Và phải chăng người cô đơn nghe
nhạc là họ nhớ về quá khứ và tự an ủi ḿnh, "ḿnh đă
quên nó".
Nguyên thả ḍng suy tưởng của ḿnh theo khói thuốc.
Anh không hay tiếng hát đă dứt từ lâu và cô ca sĩ từ
trên khán đài bước xuống tiến về phía anh.
-- Ông Nguyên.
Nguyên giật ḿnh, anh ngẩng lên bật thốt:
-- Ngọc Duy.
Cô gái đó không ai khác là Ngọc Duy. Cô bán hoa hồng
vào ngày chủ nhật cho một pḥng trà kín đáo nổi
tiếng nhất nh́ thành phố. Cô vừa tŕnh bày xong bài
hát của ḿnh, định ra về nhưng dáng ngồi cô đơn của
người đàn ông xa hẳn mọi người làm Duy chú ư.
Ông ta không quan tâm đến những việc xung quanh,
không để ư đến sự xuất hiện của cô trên sân khấu và
dưới pḥng trà. Và đặc biệt ông không biết rằng
pḥng trà này chỉ dành cho các cặp t́nh nhân thôi
sao?
Bản tính ṭ ṃ và kiêu hănh, đă hối thúc cô đứng
trước bàn người đàn ông. Và gây bất ngờ cho cô,
người đàn ông đang t́m hiểu chính là giám đốc "bự"
đang ngồi trước mặt ḿnh.
-- Chào ông. Thật không ngờ người tôi muốn t́m hiểu
lại chính là ông. Ông ngờ mời tôi ngồi sao?
Máy móc Nguyên đứng dậy ch́a tay mời:
-- Mời cô ngồi.
Thật kiểu cách, Ngọc Duy vén tà áo dài sang một bên
ngồi xuống, không để quên lẵng hoa trên cạnh bàn.
Trong lúc đó, Nguyên cũng đưa ly rượu đă vơi đi một
nửa kề vào môi ḿnh. Nh́n Duy qua gương thủy tinh,
Nguyên ngẩn ngơ.
Có thật là Duy không? Cô thư kư đỏng đảnh của công
ty Triệu Nguyên, Ngọc Duy hiện tại khác xa với Ngọc
Duy đi xin việc và đang làm việc. Một nét khác lạ ǵ
đó ở Ngọc Duy và ngay cả... anh.
Nguyên đặt ly rượu xuống sau câu hỏi của Duy:
-- Dường như ông có tâm sự?
Không trả lời cô, anh nói:
-- Cô dùng ǵ?
-- Cám ơn ông. Tôi đă dùng rồi.
Duy không quên mục đích của ḿnh.
-- Ông chưa trả lời câu hỏi của tôi.
Như đùa với Duy, Nguyên lại hỏi khi lẵng hoa đập vào
mắt anh.
-- Cô bán hoa ư?
Ngọc Duy khó chịu gật đầu. Nguyên tiếp:
-- Một cách kiếm thêm.
-- Không, là một thói quen - Duy chống hai tay vào
hai bên má tiếp - Dường như ông đă quên câu hỏi của
tôi?
Nguyên nhíu mày phân vân:
-- Có cần thiết không? Khi tôi không muốn nói mà cô
th́ lại cứ... vô t́nh.
Ngọc Duy quê quê trước câu nói của Nguyên. Anh không
nói cô ṭ ṃ mà chỉ nói "cứ vô t́nh".
-- Cô giận tôi à?
-- Giận ông? Lấy lư do ǵ để tôi giận ông.
Nguyên ngắc ngứ "cô cũng đáo để thật. Ở cô có sự đối
thoại kỳ lạ khi cô nói cùng anh". Bỗng dưng Nguyên
muốn làm ḥa, anh nói trống không:
-- Tôi cũng như mọi người. B́nh thường và vô tư.
-- Sao ông lại nói điều đó cho tôi nghe?
-- Tôi muốn cô hiểu tôi.
-- Hiểu một người nói dối ư?
Bối rối trước sự thông minh của cô gái trước mặt,
anh lúng túng:
-- Sao... cô lại biết?
Ngọc Duy cười nụ, nụ cười như chê anh là một "anh
chàng không biết nói dối" khi Nguyên nhận ra câu nói
hớ của ḿnh.
Không hiểu sao Nguyên bật cười... trừ cùng cô, kèm theo câu nói:
-- Cô đáo để thật.
-- Biết ông cho đến bây giờ mới thấy được nụ cười dù là gượng gạo.
-- Cô có nói quá không đó - Nguyên cười thoải mái, h́nh như anh đă
quên chuyện của ḿnh - Hôm cô đến xin việc tôi cũng có cười đấy.
"Th́ ra Nguyên cũng c̣n nhớ đến cảnh cô đi xin việc. Như thế anh
không vô tâm như cô tưởng".
Ngọc Duy cong môi:
-- Hôm ấy là do tôi nói nên ông mới cười.
-- Thế c̣n hôm nay - Nguyên ngắt lời cô.
Ngọc Duy phụng phịu:
-- Ơ... ông c̣n hơn cả tôi.
Cô nói dứt câu cả hai bỗng im lặng. Họ không nh́n nhau mà măi ch́m
đắm trong ḍng suy nghĩ của họ. Ngọc Duy ngột ngạt trong sự im lặng.
Khi người cô muốn t́m hiểu đang ngồi trước mặt ḿnh mà không thể t́m
hiểu được.
Ngọc Duy biết ḿnh có tính... "ṭ ṃ", không phải cái ǵ cô cũng
muốn ṭ ṃ t́m hiểu. Đối tượng của cô là... những người đặc biệt, có
tiểu sử dày cộm, mà các phóng viên nhà báo t́m kiếm. Cô muốn ḿnh
chỉ biết trước họ nhưng khi biết rồi cô sẽ không nói cho một ai. Và
giữ nó như là bí mật của ḿnh.
Có lố bịch quá không? Nhiều lúc Duy tự hỏi. Khi là một cô gái bán
hoa với những bài hát trữ t́nh, khi là một thư kư lại kiêm nhà báo.
Hơ, sao cô có đủ nghề hết vậy cà.
C̣n đối với Nguyên, Nguyên đang là đề tài của mọi người lẫn mọi nhà.
Họ đặt những nghi vấn lên Nguyên. Có người bảo anh là con của một
tên cướp khét tiếng. Có người nói anh là con của một tỷ phú. Thật sự
con người Nguyên là như thế nào? Ra sao mà mọi người đều bàn tán về
anh?
Ngọc Duy muốn biết. Bản tính ṭ ṃ đă dẫn cô đến công ty của Nguyên
để làm một công hai chuyện.
-- Ông đang nghĩ ǵ vậy?
Nguyên lắc đầu không nói. Anh giương mắt nh́n cô làm Ngọc Duy bối
rối như hiểu được trong đầu cô đang nghĩ ǵ. Bỗng dưng Duy thấy bực
bội khi người đối diện hiểu ḿnh hơn là ḿnh hiểu họ. Cô lấy tay vẽ
nguệch ngoạc lên bàn với những h́nh thù quái dị. Duy chợt nhớ đến
Văn và nhớ đến hồi trưa cô đă đụng anh.
Duy bật cười khi Văn đứng nh́n cô trông tức tối. Không hiểu sao một
người như Văn lại nhỏ mọn với cô từng li từng tí. Khi cô nghe phong
phanh hắn là một đại ca rất... "nhiệt t́nh" với phụ nữ.
-- Cô cười ǵ vậy?
"À, th́ ra Nguyên cũng c̣n nhớ cô đang ngồi cùng anh". Ngọc Duy lắc
đầu như ngầm bảo "Ông không nói th́ tôi cũng như ông".
Không biết Nguyên có hiểu được cái lắc đầu của cô không mà anh lại
cười. Duy chợt ghét nụ cười của Nguyên và thầm trách ḿnh trước đây
cứ mong nụ cười của Nguyên măi.
-- Cô bán hoa lâu chưa?
-- Được bốn năm.
-- Tại sao cô lại bán hoa và cho đó là một thói quen?
-- H́nh như... ông là một quan ṭa th́ phải?
-- Tôi không phải là một quan ṭa như cô nghĩ. Tôi là Nguyên, giám
đốc của cô.
-- Thế ư? Giám đốc sao lại có nhiều câu hỏi đối với nhân viên thế?
-- Tôi không có quyền hỏi cô sao?
-- Ông có quyền chứ. Nhưng chỉ đối với công việc. C̣n chuyện khác -
Ngọc Duy nhún vai lạnh lùng - Xin miễn trả lời.
Nguyên thích thú nh́n cô gái trước mặt sau một hồi đấu trí:
-- Câu hỏi của tôi cũng có liên quan đến công việc đấy.
Ngọc Duy hơi ngạc nhiên. Cô cau đôi mày như ngầm hỏi. Tiếng Nguyên
cất lên:
-- Tự cô hiểu lấy. À, cô có biết v́ sao tôi nhận cô vào làm việc
không?
-- V́ sao?
Nguyên giơ một ngón tay chỉ về phía Duy lạnh lùng:
-- V́ để thỏa tính ṭ ṃ của cô.
Ngọc Duy ngă phịch sau ghế. Cô hoảng thật sự khi Nguyên hiểu quá
nhiều về cô. Cô chưa kịp suy nghĩ ǵ th́ Nguyên tiếp:
-- Cô là một cô gái rất có năng lực. Cô đă xin việc nhiều nơi nhưng
không ai nhận v́ cô quá thông minh và sắc bén. Những người kinh
doanh như tôi rất sợ bên ḿnh có một trợ thủ quá giỏi. V́ sao th́ cô
biết rồi đấy. Nhưng đối với tôi... tôi lại thích những người thông
minh và ṭ ṃ như cô. Để... đây là một điểm khác biệt của tôi có thể
xóa đi một tí xíu ṭ ṃ trong cô - Nguyên cười mỉm - Hơi khuya rồi
đấy. Cô có về chưa? Tôi đưa cô về.
Ngọc Duy lắc đầu, cô máy móc:
-- Cám ơn ông. Tôi c̣n một số việc chưa giải quyết xong. Ông về
trước nhé.
-- Vậy th́... tôi không khách sáo.
Nguyên dứt câu, anh đứng dậy bỏ đi không quên liếc mắt nh́n Duy đang
sững sờ nh́n theo bước chân anh.
*
* *
Bên ḷ sưởi, trong một chiếc ghế sofa, Ngọc Duy tay cầm ly chanh rum
nhấp một ngụm nhỏ. Không khí ấm áp, cô hơ cho đôi chân ḿnh thật
khô.
Ở ngoài kia mưa vẫn cứ rơi, con đường vắng lặng không một bóng
người. Ngọc Duy đến bên cửa sổ. Cô nh́n con đường qua màn mưa mỏng.
Thế là mùa hè đă đến. Mùa hè đến sẽ có những cơn mưa. Nhưng mưa trên
Đà Lạt sẽ buồn chết được. Duy nghĩ thế. Cô ngước mặt nh́n lên bầu
trời không một ánh sao chỉ là một màn đêm thăm thẳm.
Đêm mang đến ǵ cho nhân loại. Đêm mang chút dư âm của nụ hôn. Đêm
mang đến sự ấm cúng cho gia đ́nh. Và đêm là nỗi kinh hoàng của đứa
con khi mẹ mất.
Ngọc Duy hoảng loạn khi mẹ ngủ hoài không dậy. Cô lay vai mẹ, kêu mẹ
nhưng trả lời cô là sự im ĺm vắng lặng, là những cái lắc đầu của bà
con hàng xóm kèm theo câu nói thương xót "Mẹ cháu mất rồi".
Mất ư? Ngọc Duy không tin, cô nh́n sững vào thi thể đă từng là người
mẹ kính yêu của ḿnh. Chỉ mới đây thôi mẹ đem về cho cô cái lẳng hoa
nho nhỏ, Mẹ bảo: "Nếu như mẹ có mất đi th́ cái lẳng hoa này sẽ giúp
con". Duy không biết đó là lời trăn trối của mẹ. Cô vô tư nũng nịu
đáp: "Ư, mẹ nói khó nghe quá à. Mẹ sẽ sống hoài với con, sống măi mẹ
nhé!" Mẹ nh́n cô lặng lẽ gật đầu.
Thế rồi... Ngọc Duy nấc lên, mẹ đă rời bỏ cô, xa cô măi măi "Không,
con không tin như thế. Mẹ hăy trở về với con đi mẹ ơi. Hu... hu...
hu... mẹ hăy trở về với con, con yếu đuối lắm". Ngọc Duy gào thét dữ
dội, cô ôm thi thể của mẹ khóc ngất "Con không cần cái lẵng hoa mà
mẹ mua cho con đâu. Con chỉ cần mẹ. Mẹ ơi".
Nỗi đau mất mẹ của đứa con gái vừa tốt nghiệp trung học tưởng như
chưa bao giờ dứt. Ngọc Duy ngồi một chỗ mặc cho lối xóm bạn bè lo ma
chay. Đôi mắt vô hồn nh́n vào khoảng không vô định.
Thế rồi, Ngọc Duy đứng lên, chỉ có bản thân cô mới giúp được cô
thôi. Cô lo ôn thi đại học. Số tiền kiếm được nhờ cái lẵng hoa của
mẹ. "Vâng, lẵng hoa của mẹ đă giúp con thành người mẹ ạ". Ngọc Duy
th́ thầm như thế khi mẹ để lại cho cô một vườn hoa hồng khoe sắc. Mẹ
đă sống trọn đời v́ vườn hoa này. Mẹ thường bảo: "Mỗi một bông hoa
là một t́nh cảm, bao nhiêu hoa hồng là bấy nhiêu t́nh cảm của mẹ
dành cho con. Ngọc Duy, vườn hoa này là tài sản duy nhất của mẹ dành
cho con, con hăy giữ và phát triển nó hoặc con đem nó tặng cho nhân
loại. Và như thế con đă an ủi mẹ một phần nào ở suối vàng".
Vâng, con đă làm đúng như thế mẹ ạ. Mẹ thấy con có ngoan không? Dù
bận học hay bận làm, con vẫn dành cho mẹ ngày thứ bảy và chủ nhật.
Mẹ thưởng cho con cái ǵ nào? Duy thường độc thoại một ḿnh như thế.
Những lúc như thế này cô mới chính là cô, là một cô gái yếu đuối
không chút kiên cường mà mỗi ngày phải bon chen trong cuộc sống.
Cuộc sống tự lập đă biến Duy thành con người với nhiều tính cách. Có
những lúc Duy không hiểu chính ḿnh tại sao lại như thế.
Và cô gặp Ngọc Thúy trong lễ t́nh nhân với dáng ngồi cô độc. Khiến
Ngọc Duy để ư và ṭ ṃ khi được biết cô ta ngày nào cũng đến pḥng
trà với vẻ sầu năo. Và cô đă đến bên Thúy, hiểu được tâm sự của cô.
Ngọc Duy muốn giúp đỡ và đưa Thúy về ngôi nhà của ḿnh. Và kết thành
chị em cho đến hôm nay.
Ngọc Duy lắc đầu, sao hôm nay cô nhớ về chuyện xưa nhiều quá. Hay là
tại v́ cơn mưa bất chợt với cái lạnh buốt giá của khí hậu Đà Lạt làm
Duy thấy cô đơn. Cô đơn trong ngôi nhà vắng của ba năm về trước. Mỗi
khi cô đơn hay buồn một chuyện ǵ đó, Duy thường hát. Hát với niềm
say mê như chia sẻ... như tận hưởng tiếng hát đê mê của mẹ.
Sao ḿnh không hát nhỉ? Ḿnh đang buồn cơ mà. Hát đi, hát cho quên
chuyện buồn của sáng hôm qua.
Ngọc Duy quay trở lại, cô ngă xuống giường cởi áo khoác ra ngoài. Cô
hát:
Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ.
Dài tay em mấy thuở mắt xanh xao.
Nghe lá thu mưa reo ṃn gót nhỏ.
Đường dài hun hút cho mắt thêm sâu.
...
Chiều nay c̣n mưa sao anh không lại.
Nhớ măi trong cơn đau vùi.
Làm sao có nhau,
Hằn lên nỗi đau,
Bước chân anh xin về mau.
...
Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau.
Ngọc Duy nhắm mắt, cô đang tận hưởng sự ngọt ngào của cơn mưa đi
trong trên tháp cổ, trên những hàng lá me bay và ch́m ḿnh trong
biển động.
Nhẹ nhàng và chậm chạp đưa người nghe vào thế giới hoang vu của một
rừng nhạc, Ngọc Duy chưa trải qua t́nh yêu nhưng cô hát nó với nỗi
đau, với niềm say mê của cuộc t́nh.
Và v́ thế Ngọc Duy như là một ca sĩ chuyên nghiệp hay là một...
Khánh Ly thứ hai thể hiện nhạc phẩm của Trịnh Công Sơn. Các ông bầu
của các nhà hàng đổ xô đến mời cô hát. Nhưng Ngọc Duy từ chối, cô
muốn nhạc phẩm của ḿnh thể hiện phải là người thực sự hiểu nó. Nên
cô chọn ngày thứ bảy cho nhà hàng Thanh Hương. Và chủ nhật cho pḥng
trà. Và chỉ có hai nơi đó thôi mà Ngọc Duy tạo cho ḿnh một phong
cách riêng cho một cô gái bán hoa.
*
* *
-- Dẫn nó vào đây!
Mệnh lệnh của người đàn ông trên ghế gỗ được thi
hành.
Hai tên đàn em dẫn một người vào tóc tai rũ rượi ấn
cho hắn quỳ trước mặt người đàn ông. Một trong hai
tên đàn em lên tiếng:
-- Nó nè anh Văn.
Người đàn ông được gọi là Văn quay lại. Đầu đội nón
nỉ trên vai khoác áo măng tô. Đôi tay được mang găng
tay màu đen. Nh́n các tên đàn em cũng khoác áo ngoài
cho thấy địa bàn nơi đây nằm trên Đà Lạt. Tay cầm
điếu x́ gà mà bọn đàn anh thường có, Văn nói:
-- Được rồi, tụi bây mở trói cho nó.
Hai tên đàn em thực hiện theo lời Văn xong chúng
nh́n anh. Văn gật đầu, anh nh́n Tuấn Beo:
-- Mày khá lắm. Qua một hồi giao đấu anh Văn này
thấy mày vơ nghệ cũng cao. Tốt.
Người được gọi là Tuấn Beo không nói ǵ. Hắn ngồi im
trước cái chặc lưỡi của Văn:
-- Chậc... rất tiếc là mày không theo anh mày. Dám
giành địa bàn của anh mày.
-- Hừ... không lẽ tao làm chỗ nào cũng đều là địa
bàn của mày sao?
-- Anh Văn này không có ngang tàng như mày nghĩ đâu.
Ra giang hồ mà không biết anh mày sao?
-- Mày là cái ǵ mà tao phải biết chứ?
Vừa dứt câu Tuấn Beo nghe cái "bốp" trên đầu ḿnh.
Th́ ra là tên đàn em của Văn kèm theo câu hầm hừ:
-- Dám nói với anh Văn như thế à, xin lỗi mau.
Tuấn Beo hất đầu lên nh́n chỗ khác như không nghe
câu nói của Hùng Râu. Hắn nổi nóng định đánh tiếp.
Văn vội can:
-- Hùng Râu, không được làm bậy.
-- Nhưng... nó...
-- Để đó cho tao - Văn quay qua nh́n Tuấn Beo nhếch
môi - Khá lắm, không sợ kẻ thù khi bị bắt. Anh Văn
này muốn giữ mày lại, ngược lại luật giang hồ là mày
bị xử đấy!
-- Muốn làm ǵ th́ làm.
-- Hảo hán... hảo hán... ha... ha...
Văn trỏ một ngón tay lên cười khanh khách:
-- Văn này muốn dùng mày. Nếu như theo anh th́ tao
sẽ cho mày cai quản khu Lâm Đồng nhưng thuộc quyền
của tao. Được như thế mày sẽ được củng cố thêm nhân
lực đấy.
Văn chờ đợi Tuấn Beo, hắn có hơi giao động. Anh bồi
thêm một câu:
-- Tao cho mày suy nghĩ lại. Mày sẽ ở căn nhà gỗ
này, cứ việc tự do và thoải mái. Nhưng nên nhớ mày
không có trốn được đâu, một khi tao đă muốn dùng
mày. Hùng Râu đâu? Hướng dẫn cho nó, tao về nhà. Ba
ngày sau tao trở lại.
Đốt cho ḿnh một điếu thuốc sau khi buông điếu x́
gà, Văn đeo mắt kiếng vào, bước ra ngoài căn nhà gỗ.
*
* *
Ngọc Duy đếm bước. Ngẩng lên trời nh́n đám mây trôi
tư lự. Đáng lư ra hôm nay cô trở về Sài G̣n tŕnh
diện giám đốc. Nhưng... không hiểu sao cô không muốn
về. Cô muốn ḿnh làm nư với Nguyên cho bơ ghét và tự
bào chữa với ḿnh là... đi nghỉ ngơi sau mấy năm học
và làm việc.
Nhớ đến chuyện hôm trước, Duy tức cành hông. Nguyên
cho gọi cô vào pḥng làm việc. Cô chưa kịp thưa
tŕnh th́ bị Nguyên "sạc" cho một mách.
-- Cô làm ăn kiểu ǵ vậy? Bản hợp đồng tôi bảo cô
đưa bên công ty Hưng Thành sao cô chưa đưa?
Ngọc Duy chưng hửng nh́n anh. Bản hợp đồng nào?
Nguyên bảo cô đưa đi hồi nào? Ngạc nhiên Duy hỏi:
-- Bản hợp đồng nào thưa giám đốc?
Đến lượt Nguyên cũng chưng hửng nh́n cô. Anh đánh
bàn nghe cái rầm:
-- Có phải là cô không Ngọc Duy? Hồn cô để trên mây
hở? Bản hợp đồng tôi đưa cô trong lúc đi xem đất
trên Thủ Đức đấy. Tôi đă nhắc cô nhớ mang qua Hưng
Thành gấp v́ ông ấy dời lên Đà Lạt trong ngày hôm
đó. Cô nhớ chưa?
Nguyên nhấn mạnh từng câu, khiến Duy không nhớ cũng
phải nhớ. Nhưng khi về nhà cô đâu có thấy bản hợp
đồng nào trong giỏ xách của ḿnh! Không lẽ nó không
cánh mà bay. Phải có nguyên nhân v́ đâu chứ? Giờ th́
không có thời gian cho Duy suy nghĩ nữa. Bởi trước
mắt cô đang là một giám đốc "hầm hừ" nh́n cô.
-- Sao, cô nhớ chưa?
Duy ấp úng:
-- Tôi... nhớ rồi. Nhưng khi về nhà... tôi không
thấy... nó đâu.
-- Trời... - Nguyên kêu lên thảng thốt, sau đó anh
lắc đầu nh́n cô:
-- Cô không xứng đáng với lời nói của tôi dành cho
cô tối hôm qua. Cô về nhà chuẩn bị lên Đà Lạt đi.
-- Đi với giám đốc hở?
Nguyên trừng mắt:
-- Chỉ có một ḿnh cô mà thôi. Tự cô làm cô phải
gánh lấy trách nhiệm của ḿnh. Tôi cho cô hai ngày.
Hai ngày sau cô phải đem về cho tôi kết quả mỹ măn.
Mọi chi phí trên ấy tôi lo hết.
Ngọc Duy yên phận gật đầu, cô bước ra ngoài không
hay đôi mắt dơi theo cô với cái lắc đầu thở dài.
Ngọc Duy kéo cái áo khoác cho sát vào người. Cơn mưa
tối hôm qua đă dứt hẳn từ lâu nhưng vẫn c̣n sót lại
những giọt mưa đọng trên lá.
Ở đây không có ánh nắng, làm cho khung cảnh có phần
ảm đạm sau một cơn mưa hạ. Những giọt mưa hay những
giọt sương lẫn lộn nhau tạo nên một viên ngọc lấp
lánh khi Duy vô t́nh dừng bước trước một tàn lá.
Mọi chuyện coi như đă xong. Duy không ngờ cô lên Đà
Lạt, sau một hồi thuyết khách cô đă được sự đồng ư
của giám đốc Hưng Thành là làm lại bản hợp đồng. Cô
đâu hay rằng sau khi cô ra khỏi pḥng chuẩn bị lên
Đà Lạt th́ ở đây Nguyên đă gọi điện thoại cho Hưng
Thành và chịu bồi thường phân nửa số tiền để làm lại
bản hợp đồng và dặn là không nói cho Duy biết. Nên
cô mới dễ thành công như thế.
Hoàn thành việc của ḿnh, Duy không trở về báo cho
Nguyên hay mà chỉ gọi điện thoại với câu nói vắn
tắt: "Mọi việc đă hoàn tất, thưa giám đốc".
*
* *
Và giờ đây, Duy lang thang trên con đường dẫn đến bờ hồ Xuân Hương,
th́ từ đâu một tên va vào cô giựt cái túi xách làm Ngọc Duy chới
với. Hắn chạy khá xa Duy mới sực tỉnh khi nhớ giấy tờ của ḿnh nằm
trong đó. Cô hét lớn :
-- Cướp... cướp...
Tên cướp cắm đầu chạy, bỗng dừng lại khi thấy một người đứng trước
mặt ḿnh. Hắn vội lùi lại.
-- Mau trả lại ngay. Mày thuộc băng phải của Tuấn Beo không?
Nghe nhắc đến Tuấn Beo hắn sợ hăi:
-- Em...
-- Đàn em của Tuấn Beo làm mất mặt quá - Người đàn ông giựt cái túi
xách trên tay hắn tiếp - Chuyện này tao sẽ tính sau. Giờ th́ cút.
Tên cướp cố vớt vát:
-- Mong anh tha cho em.
Người đàn ông lừ mắt, hắn vội chạy tuốt đồng thời Ngọc Duy từ xa
chạy đến thở hổn hển. Người đàn ông vội đến bên cô gái nói:
-- Đây có phải là túi của cô?
Cô gái cầm cái túi của ḿnh vừa thở vừa cám ơn.
-- Cám ơn ông. Ông... tốt quá... ơ... th́ ra là anh.
Người đàn ông biết người đối diện với ḿnh là ai rồi. "Quỷ tha ma
bắt cô ta đi, chỗ nào cũng gặp. Xui xẻo thật". Anh vội sụp nón xuống
dợm bước đi nhưng tiếng nói của cô gái làm anh quay phắt lại:
-- Th́ ra cũng là đồng bọn với nhau không? Cho tôi rút lại lời cám
ơn khi năy.
-- Cô nói cái ǵ? Coi chừng tôi bẻ răng của cô đấy.
Không ngờ câu nói của ḿnh làm hắn nổi nóng, Ngọc Duy hoảng hồn khi
hắn từ từ tiến lại cô:
-- Cho cô biết, chuyện hôm trước tôi chưa xử xong. Không ngờ lại gặp
cô trên đây cùng với câu nói của cô, tôi sẽ giải quyết luôn thể.
Lo phập phồng trong bụng, Duy vẫn nói bướng :
-- Tôi nói đúng chứ có sai đâu. Đúng là một tên ăn cướp.
-- Bốp!
Ngọc Duy dứt câu, cô thấy choáng váng nơi mặt. Định thần lại Duy
thấy rát bỏng nơi má. Cô uất ức:
-- Sao anh đánh tôi?
-- Đánh cô như thế là c̣n nhẹ đấy - Anh nhếch môi - Xưa nay tôi chưa
hề biết đánh phụ nữ là ǵ. Nhưng hôm nay tôi đành phá luật. Nhớ mà
giữ lời ăn tiếng nói của ḿnh.
-- Không phải tôi nói đúng quá, anh nhột đấy sao?
-- Cô c̣n dám nói?
Anh định giơ tay đánh tiếp nhưng Ngọc Duy hất mặt lên:
-- Việc ḿnh làm th́ ḿnh nhận, có lư đâu ḿnh làm sợ người ta nói.
Nếu như không thích, vậy thôi đừng làm !
-- Cô biết tôi làm ǵ mà nói ?
Ngọc Duy ngắc ngứ. Quả thật năy giờ cô không biết ḿnh nói ǵ với
Văn. Anh đă giúp cô lấy lại túi xách cơ mà. Đáng lư ra cô phải cám
ơn hắn. Cớ sao lại đảo ngược cơ chứ! Để... khi không bị hắn đánh cho
một bạt tai. Nhưng... Duy thấy ấm ức làm sao ấy khi bị tên cướp,
cướp mà không làm ǵ được hắn. Cô nói đại :
-- Th́ anh làm giống tên đó đó.
-- Ăn bậy được chứ không được nói bậy nhé. Tôi lấy lại cái túi xách
giùm cho cô th́ cũng là một tên cướp à?
-- Chứ sao? - Ngọc Duy ấp úng.
Văn nhún vai, nói chuyện với Ngọc Duy tức cành hông mà không làm ǵ
được cô. Sau khi giáng cho cô một bạt tai anh thấy ḿnh đau xót cả
ruột.
-- Được, cô nói tôi là một tên cướp phải không? - Anh lầm ĺ giựt
cái túi của Duy một cách dễ dàng:
-- Bây giờ tôi cướp đây!
Không ngờ t́nh huống thay đổi. Ngọc Duy hốt hoảng khi túi xách lại
rơi vào tay đầu sỏ này khó mà lấy lại được. Theo bản năng cô hét lớn
:
-- Cướp... cướp...
Văn vội chạy đến bụm miệng của Ngọc Duy lại ngăn không cho cô hét.
Thừa cơ hội Duy trợn mắt cắn vào cườm tay của Văn đến rướm máu. Văn
vội buông tay ra nh́n cô sững sờ. Duy giật lấy cái túi cô thở hổn
hển. Dùng hết sức mạnh của ḿnh dồn vào hai tay Duy tát vào mặt Văn
hai cái. "Bốp", "bốp".
-- Cái thứ nhất anh đă đánh tôi. C̣n cái thứ hai ăn lời sau mười
phút. Và nhắc lại cho anh nhớ rằng Ngọc Duy này không bao giờ sợ ai
và nhất là anh.
Dứt câu, Duy vội cắm đầu chạy trong nỗi phập phồng. Nếu không nhanh
chân hắn sẽ nổi khùng đá cô văng tới bờ hồ Xuân Hương lắm chứ. C̣n
gặp lại hắn ư? Ồ, không dám đâu. Có cho vàng Duy cũng không dám gặp
hắn.
-- Ba t́m tôi có chuyện ǵ không?
Văn ngồi phịch xuống ghế với câu nói của ḿnh. Bật quẹt mồi điếu
thuốc, anh rít liên tục, ngước mặt nh́n lên trần nhà.
Ông Triệu Phát nh́n thái độ của con thở dài :
-- Bộ có chuyện là ông già này kiếm mày mới được hay sao? Có hai
thằng con, một thằng th́ đi mất biệt, c̣n một thằng th́ xem ḿnh
như... là kẻ thù.
-- Ông kêu tôi về là nói mấy chuyện này à. Xin lỗi, tôi không rảnh !
Văn dụi điếu thuốc, anh dợm đứng lên nhưng tiếng quát của ông Phát
làm anh ngồi xuống.
-- Mày ngồi xuống cho tao. Quá lắm rồi thằng con trời đánh. Càng
ngày mày đối xử với ba mày như thế à?
Như đụng chuyện Văn đá cái ghế con trước mặt, rít giọng :
-- Tôi đối xử với ông ra sao tự tôi biết lấy. Thằng Văn này dám làm
dám chịu, nếu ông thấy không được th́ cứ đem ra xử, Văn này chấp
nhận hết. Nhưng nhắc cho ông một điều là nó không bao giờ chấp nhận
ông là ba nó. Phải, không bao giờ.
Văn nhấn mạnh từng tiếng, anh không bỏ đi như ban đầu, rút điếu
thuốc cho vào miệng anh rít liên hồi.
-- Phải, ba đối xử không tốt với mẹ con - Giọng ông Phát dịu lại sau
cơn nóng của Văn - Nhưng con cũng hiểu cho ba lúc đó là do ham vui
nên...
-- Nên cái con khỉ ! Ông ham vui à? Ham vui đến nỗi má tôi phải có
bầu mà không chồng. C̣n cái thằng trời đánh này nè, bả phải đẻ tôi
ra, để tôi báo ông.
-- Khi xưa ba là một tên ăn chơi có tiếng th́ những chuyện đó... chỉ
là qua đường thôi. C̣n chuyện của mẹ con, bà ấy có làm cho ba ray
rứt và ân hận.
-- Nên ông t́m đến mẹ con tôi. Để rồi sao? Để má tôi chấp nhận theo
ông về nhà để cho "mụ già" kia hành hạ cho đến chết phải không?
-- Văn, mày đừng nói như thế. Dù sao bà ấy cũng là má lớn của mày.
Như con hổ bị trúng thương, Văn lồng lộn :
-- Má lớn à? Tôi hận bà ta, tôi hận ông. Tại sao chứ? Tại sao ông
lại là ba tôi mà không là một người nào khác hả? Ông Triệu Phát? -
Chỉ tội cho má tôi. Bà chết trong sự im lặng và chịu đựng. Thế mà
vẫn tin tưởng ông. Bắt tôi phải nghe lời ông. Phải ngoan với ông.
Hừ, có mà phá ông th́ có chứ nghe lời ông.
Ông Phát ngồi bất lực trước cơn điên của thằng con. Nó trở thành như
thế cũng là do ông. Đứa con trong lúc ham muốn tầm thường. Nhưng nó
lại gây cho ông biết bao phiền muộn. C̣n thằng con lớn Triệu
Nguyên...
Ông giật ḿnh, nó sẽ không bao giờ tha thứ cho ông v́ tội lỗi. Tại
sao lúc đó ông lại làm như thế. Khốn nạn cho ông biết bao, con gái
không muốn, lại đi muốn bạn gái của con ḿnh. Khốn nạn thật.
Từ lúc con nhỏ bỏ đi là lúc ông nh́n lại ḿnh. Hơn một đời người ông
có lắm vinh quang và toàn là nước mắt của các bà đổ v́ ông. Là một
tay anh chị có thế lực lớn trong giới giang hồ, ông không sợ bất cứ
điều ǵ, nhưng đối với đàn bà là ông sợ nhất. Và v́ thế ông chỉ ở
với họ trong một đêm mà thôi dù bất cứ hoàn cảnh nào để có được họ.
Có bao giờ con nhỏ có... giống như là mẹ của thằng Văn. Không được,
ông phải t́m cô gái đó mà xin tha thứ, giống như ba mươi năm trước,
ông đă từng làm như thế với mẹ Văn. Nhưng c̣n mặt mũi nào đâu để mà
gặp cô gái đó. Hay là nhận lấy sự lạnh lùng và sỉ nhục của nó? Ông
thở dài nh́n Văn đang nhắm mắt lại trong nỗi uất ức nào đó mà nó
không chấp nhận. Ông chợt nghĩ đến ḿnh. Dường như càng về già ông
lại càng nhớ về quá khứ tội lỗi của ḿnh để mà sám hối. Để mà cô độc
trong ngôi biệt thự này. Ông mới thấm thía được nỗi cô đơn của người
phụ nữ phải chịu v́ ông. Nếu như có thể ông mong gặp lại những người
xưa mà ông đă hại để đền đáp lại với một mong muốn duy nhất là xin
họ tha thứ cho ông.
Tiếng nói của Văn làm ông sực tỉnh :
-- Những lời tôi nói trong lúc giận ông đừng để tâm đến. Già rồi lo
cho sức khoẻ của ḿnh là tốt nhất. C̣n chuyện của anh hai tôi sẽ
khuyên ảnh về gặp ba. Dù sao th́... ông vẫn là cha của hai anh em
tôi. Tôi không bỏ mặc ông đâu. Nhưng... tôi muốn rút ra khỏi chốn
giang hồ để trở thành một người b́nh thường như anh hai.
-- Con nghĩ như thế cũng tốt. Vụ Tuấn Beo ba đă nghe qua. Như thế
cũng xong - Lấp lánh niềm vui dù chỉ là nhỏ nhoi, ông hỏi giọng đầy
vẻ quan tâm - Con lại dự tính ǵ cho tương lai?
Nh́n thấy ông, ḷng dấy lên nỗi thương hại, dịu dàng Văn nói :
-- Tôi cũng chưa biết, nhưng tôi sẽ trở về với niềm say mê của ḿnh.
-- Vậy con có về ở chung với ba không? Nhà rộng thênh thang mà không
một bóng người. Buồn quá.
Nghe ông than, định lắc đầu không hiểu sao anh lại gật đầu.
Thấy Văn gật đầu ông mừng ra mặt. Tíu tít như đứa
trẻ, ông hối chị Hai dọn dẹp pḥng cho cậu ba.
Văn bước ra ngoài sau một hồi b́nh tâm. Đi lang
thang trong khu vườn của nhà, anh vẫn thấy như xưa.
Có chăng cây cối mọc um tùm trông hoang dă. Bởi
ngoài cây cỏ c̣n có vườn thú mini. Hồi anh đến đây,
Văn đă thích mê. Cứ chiều chiều anh ra tâm sự cùng
những con thú nhỏ bé. Nó thật thuần khiết không như
con người ở ngôi nhà này. Nó sao sao ấy.
Lúc Văn đến đây, anh thấy mọi người ai cũng lặng lẽ
rút ḿnh trong thế giới riêng của họ ngoài ba anh.
Anh không biết v́ sao nên thường hỏi mẹ. Mẹ lắc đầu
không nói ǵ. Đến khi trưởng thành Văn mới hiểu và
thương mẹ vô cùng.
Ngay từ nhỏ Văn đă mang trên người ba tiếng "thằng
con hoang". Rất muốn hỏi mẹ tại sao lại như thế và
ba anh là ai - Nhưng mỗi lần định mở miệng hỏi th́
Văn không nỡ. Trí khôn vừa đủ để hiểu là anh không
nên nhắc lại nỗi đau thầm kín của mẹ. Và cứ thế,
những ǵ có liên quan đến anh và mẹ Văn đều giấu
trong ḷng. Đến khi một hôm, Văn đi học về th́ mẹ
bảo anh chào người đàn ông trước mặt ḿnh và gọi là
ba. Văn có hơi sửng sốt, nhưng rồi lại vui mừng v́
ḿnh đă có ba. Mọi gút mắt của anh đă được mở khi mẹ
nói rằng ba bận đi làm ăn xa nay lại trở về và hỏi
anh có muốn theo ba về nhà mới không. Văn gật đầu
vội vàng, anh không hay rằng mẹ của ḿnh đă tự đưa
bà vào ngơ cụt.
Về nhà mới để làm ǵ nhỉ ? Văn tự hỏi. Anh nh́n khói
thuốc đang ḥa quyện vào nhau và tan loăng đi một
cách nhanh chóng. Cũng như gia đ́nh anh sum họp được
vài ngày trong ngôi nhà rách nát th́ mọi thứ đă thay
đổi tất cả khi về nhà mới. Hừ, mẹ anh nhịn nhục cho
mụ đàn bà đó sai khiến và đánh đập. Mỗi khi nghĩ đến
bà ta là Văn như nổi giận lên như thể bà trước mặt
ḿnh anh đấm cho vài đấm.
Khi biết được t́nh cảnh mà mẹ phải chịu th́ Văn lao
vào ăn chơi, cướp bóc trở thành tay anh chị khét
tiếng, đúng là "Hổ phụ sanh hổ tử". Nhưng Văn lại
hơn hẳn ba về cái tay đào hoa nhiệt t́nh và rất ga
lăng. Văn nhởn nhơ cặp từng cô trước mặt ông khiêu
khích. Anh phải báo cho ông tan nhà nát cửa, bởi ông
đă làm cho mẹ anh chết trong sự nhịn nhục và câm
lặng.
Anh có hại được ông không ! Văn thở dài. Từ mười năm
trở đi lúc mẹ anh mất. Văn chỉ gây với ông một lần
rồi thôi. Anh đi biệt tích với ḷng dặn ḷng sẽ phá
nát sự nghiệp của ông. Nhưng rồi sao ? Văn trở về
thấy ông một ḿnh cô độc trong ngôi nhà rộng thênh
thang. Văn dấy lên nỗi thương hại. Cuối cuộc đời ông
đă có tất cả nhưng tận trong tâm hồn của ông, Văn
biết là ông không cần những thứ ấy. Ông cần và rất
cần được t́nh thương của các con ông. Văn biết ông
ao ước như thế khi nh́n vào đôi mắt ấy cả một ṿm
trời đầy yêu thương.
C̣n hôm nay Văn bộc phát để cho tất cả qua đi. Đây
là lần cuối cùng anh sẽ không bao giờ nhắc chuyện
xưa nữa. Dù sao ông vẫn là ba anh.
Chấp nhận ông sau mười năm không chấp nhận. Hăy tha
thứ cho ông bởi ngoài anh, ông sẽ không c̣n cái phao
nào để bám vào khi ông đang ch́m trong nỗi cô đơn và
ghẻ lạnh. Văn tự nhủ ḿnh như thế. H́nh ảnh người
anh trai nghiêm nghị lẫn đau khổ hiện lên trong ánh
mắt Văn. Văn lại thở dài khi nghĩ đến việc khuyên
Nguyên về với ông Phát.
*
* *
-- Ôi, anh Văn lâu quá không ghé thăm tụi em.
Các cô mừng rỡ kéo Văn ngồi vào ghế. Mỗi cô ngồi kế
bên. Có cô c̣n vít đầu Văn xuống hôn cái chụt:
-- Nhớ anh quá.
-- Nhớ anh ghê. Anh có nhớ tụi em không?
Các cô mỗi người một câu, Văn không biết trả lời
sao. Anh nh́n các cô cười hề... hề... Không thấy Văn
lên tiếng một cô hỏi:
-- Sao anh không nói ǵ hết vậy? Chê tụi em phải
không?
-- Hơ, mấy em giành nói hết rồi đâu để cho anh nói.
Các cô cười thẹn thùng. Dường như với Văn họ thấy
ḿnh như cô gái dậy th́ chứ không là những cô gái
dạn dày sương gió.
Vẫn tiếng nói của cô ban đầu:
-- Hôm nay thấy anh hiền ghê.
Văn nheo mắt, trông anh đa t́nh làm sao:
-- Vậy trước đây anh dữ lắm hở Thanh Nhi - Như thích
thú điều ǵ mà Văn mới nghĩ ra anh tiếp - Hôm nay
anh bao hết. Các em chỉ phục vụ anh... Bằng cách kể
lại cảm nghĩ của các em đối với anh Văn này ra sao?
Văn vừa dứt câu, th́ tràng vỗ tay nồng nhiệt của các
cô dành cho anh "Không ǵ thích bằng khi được ngồi
chung với anh Văn hàn huyên tâm sự" - Các cô nghĩ
như thế. Thanh Nhi dè dặt nói:
-- Anh Văn này, anh đă lên tiếng th́ tụi em sẽ nhận
xét theo từng cảm nghĩ của ḿnh. Nhưng anh không
được buồn đó.
Văn gật đầu cười thay cho câu trả lời. Vẫn là Thanh
Nhi, cô tự nhiên ôm vai anh mơ màng:
-- Ấn tượng của em đối với anh là một đại ca dữ dằn.
Lần đầu tiên em bị mọi người đánh đập em, thêm anh
quát tháo. Và lúc đó em cứ nghĩ anh sẽ... dữ hơn họ.
Nỗi lo phập phồng khi thấy anh nh́n em, và trống
ngực nhảy lô tô khi bà chủ kêu em vào tiếp anh. Sau
đó...
-- Sau đó th́ sao? - Văn cười cười nh́n cô đang ửng
hồng đôi má.
-- Ghét anh quá đi, biết rồi c̣n nói.
Văn ngước lên nh́n Thu Lan đang ôm cổ anh.
-- C̣n em?
-- Em hở? - Thu Lan mắc cỡ, cô lắc đầu - Thôi, em
không nói đâu.
-- Như vậy là không được nha bạn - Thanh Nhi nhảy
dựng lên - Tao kể rồi th́ mày cũng phải kể chứ. Mọi
người năn nỉ Thu Lan kể bởi trong đám cô là một đứa
hiền nhất và ít nói nhất. Thấy bạn nh́n ḿnh chờ đợi
Lan lúng túng: - Lan sẽ kể nhưng mọi người không
được cười đấy.
Mọi người gật đầu, Lan nh́n Văn nói:
-- Hồi đó ḿnh rất ghét anh Văn bởi Văn hay chọc
ghẹo ḿnh đến phát khóc. Có hôm đi học về Văn theo
chọc hoài Lan tức quá. Lột giày chọi ảnh. - Ha...
ha... Mọi người bật cười quên khuấy đi là đă hứa với
Thu Lan. Thấy cô xụ mặt xuống mọi người cố nén cười
hối Lan kể tiếp: - Đó là kỉ niệm học tṛ của ḿnh mà
Lan nhớ măi. Đến khi ra đời gặp anh Văn oai phong
Lan thật cảm kích và tự khen ḿnh là dám lấy "guốc"
chọi "Đại ca".
-- Em c̣n nói nữa. Lúc đó cái trán của anh u một cục
luôn. Văn cười giả vờ trách cô.
-- Em đâu có biết - Thu Lan phụng phịu - Chọi trúng
anh rồi là em cắm đầu chạy bán sống bán chết không
biết ǵ cả. - Quên luôn chiếc giày à?... Công nhận
chiếc giày của em nhọn dễ sợ.
-- Anh c̣n giữ ư? - Lan ngỡ ngàng hỏi.
-- Chứ sao? Đó là kỉ niệm của anh đối với cô học tṛ
nhút nhát mà gan lỳ này.
Mọi người nh́n nhau với vẻ ganh tỵ. Các cô thay nhau
kể ấn tượng của ḿnh đối với Văn. Anh ngồi nghe mà
xúc động. Các cô là gái giang hồ nhưng vẫn giữ được
một chút ǵ đó của người phụ nữ Á Đông. Nếu như được
sống chung với người đẹp mà nghe họ thủ thỉ th́ hạnh
phúc biết nhường nào. Văn đang nghe Ngọc Phượng
huyên thuyên th́ từ ngoài cửa Ngọc Duy bước vào. Văn
ngẩn ngơ nh́n cô với bộ áo dài màu hồng phấn. Tóc
được búi cao, trông như một mệnh phụ, không như mọi
lần anh gặp cô trông ngổ ngáo lẫn trẻ con. Thấy ánh
mắt của Văn nh́n đờ đẫn về một phía. Ngọc Phượng
ngưng nói hướng mắt về phía Văn đang nh́n th́ thấy
Ngọc Duy đang cười nói với bà chủ.
-- Anh nh́n con nhỏ đó à? - Ngọc Phượng hất hàm hỏi.
Câu nói của Phượng làm cả bọn ngạc nhiên nh́n theo
cái hất hàm của Phượng. Thanh Nhi la nhỏ:
-- Ngọc Duy.
Văn thôi nh́n khi Ngọc Duy đến từng bàn mời hoa. Anh
hỏi các cô.
-- Mấy em biết cô ta?
Ngọc Thủy lanh chanh:
-- Ở cái nhà hàng này ai mà không biết cô gái bán
hoa chứ không bán t́nh.
-- Con nhỏ này - Thanh Nhi vội la - Người ta đàng
hoàng đó, không ai như mày đâu "đầu óc đen tối".
Ngọc Thủy trề môi, cô không căi với Thanh Nhi. Linh
Phương theo dơi Văn từ lúc Ngọc Duy xuất hiện cho
đến giờ. Cô hỏi:
-- Anh quen với Ngọc Duy?
Văn gật đầu. Linh Phương trầm ngâm:
-- Cô ta rất thông minh. Chỉ nụ cười quyến rũ và
tiếng hát trầm ấm đă ăn đứt khách của tụi em.
Như không tin, Văn nh́n Linh Phương chăm chăm:
-- Cô ta ghê vậy sao?
Linh Phương lắc đầu cười sặc sụa. Ngọc Thủy chêm
vào:
-- H́nh như anh đă bị cô ta hớp hồn.
-- Có anh hớp hồn cô ấy th́ có. - Văn đáp nhanh
chóng.
-- Thú nhận trước b́nh minh đi đại ca à - Ngọc Thủy
chồm lên kề sát mặt ḿnh vào mặt Văn - Nh́n đôi mắt
của đại ca chứa toàn h́nh bóng của cô ấy. Và...
-- Và anh hăy nhanh chóng lên kẻo có người cướp mất
- Linh Phương nói theo.
Thanh Nhi buồn buồn tiếp:
-- Đừng đánh mất cơ hội. Cô ấy là một người tốt. Tụi
em ủng hộ anh hết ḿnh.
Văn bật cười. Anh thấy ba cô "mỗi người mỗi vẻ". Anh
phán làm các cô há hốc mồm:
-- Cô ta dám tát vào mặt anh hai cái. Xưa nay Văn
đầu sỏ này chưa bao giờ "bị" như thế. Cô ấy sẽ biết
tay anh.
Văn đứng dậy bỏ đi, bất giác ba cô ngước nh́n Thu
Lan nhưng con nhỏ đă biến mất tự bao giờ.
Trong lúc đó Thu Lan chạy đến chỗ Ngọc Duy ngồi. Cô
mừng rỡ kêu bạn:
-- Ngọc Duy.
Ngọc Duy giật ḿnh quay phắt lại th́ cũng không khác
ǵ bạn, cô hét lên:
-- Thu Lan.
Cả hai ôm chầm nhau mừng mừng tủi tủi. Ngọc Duy nói
vào tai bạn:
-- Không ngờ lại gặp mày ở đây.
-- Tao cũng thế, nghe tụi nó kháo với nhau về cô gái
bán hoa hồng không ngờ lại là mày.
-- Ngồi đi Lan, mày uống ǵ?
Lan lắc đầu mỉm cười:
-- Tao uống rồi. Bốn năm đă trôi qua mày vẫn vậy
không thay đổi chút nào.
Duy nháy mắt:
-- Thay đổi về cái ǵ?
-- Duy vẫn như xưa, trẻ hẳn ra và nhất là đẹp.
-- Vậy là bốn năm trước đây tao vừa già mà vừa xấu
nữa - Duy ủ rũ - Buồn năm phút.
Thu Lan bật tay cái tróc:
-- Quả là Ngọc Duy. Chỉ có Ngọc Duy với cái buồn năm
phút.
Chưa nói hết câu Lan đă thấy Duy vội đứng dậy lúng
ta lúng túng:
-- Chết tao rồi Lan ơi, kẻ thù xuất hiện trước mặt
tao. Tao phải chuồn thôi. Xin lỗi mày. Tụi ḿnh gặp
lại sau.
Thu Lan ngỡ ngàng nh́n bạn đi hối hả. Cô c̣n chưa
biết được nguyên do ǵ th́ Văn từ đâu đi tới cũng
hấp tấp như Duy.
Ngọc Duy thở phào. Cô thấy ḿnh thoát khỏi khuôn
viên nhà hàng th́ mừng ra mặt. Không ngờ lại gặp hắn
ở đây. Đúng là tối nay ra đường không mang kính. Hắn
làm cô mất mặt với Thu Lan quá chừng chừng luôn. Hừ
! Quỷ tha ma bắt hắn đi... Đồ... đầu sỏ.
-- Cô chửi ai đó?
Cánh tay nhẹ nhàng đặt lên vai cô cùng với câu nói.
Ngọc Duy quay lại th́... híc... Duy! Muốn khóc quá
đi.
-- "Tui"... có chửi hở?
-- Chứ c̣n ai ngoài tôi và cô.
"Đúng là tai đui mà" Ngọc Duy rủa thầm trong bụng.
Nhưng ngoài mặt th́ cô tỉnh như ruồi:
-- Tôi không chửi vậy là anh rồi. Nè, sao anh khùng
quá dzậy tự nhiên đi chửi ḿnh - Ngọc Duy thân mật
vỗ vào vai Văn cười h́... h́...
-- Đúng rồi, tôi chửi tôi đó - Văn bật kêu lên làm
Duy giật ḿnh - Tôi trách sao lúc đó ḿnh ngu dễ sợ
để cho con nhỏ đó tát vào mặt tôi hai cái mà không
làm ǵ được nó.
Ngọc Duy vờ sửng sốt:
-- Trời, nó dám đánh anh dữ dzậy sao? Con nhở gớm,
dám đụng ngay Văn đại ca.
-- Không phải là Văn đại ca mà là Văn đầu sỏ - Văn
nhắc lại.
-- C̣n bây giờ... h́... h́... cô biết con nhỏ tát vô
mặt tôi là ai không?
Thở hắt ra Duy cố đóng trọn vai của ḿnh giả vờ ngạc
nhiên:
-- Làm sao tôi biết được. Nó tát vô mặt anh chứ đâu
có tát vô mặt tôi mà tôi biết.
-- Nhưng mà tôi biết.
"Đúng là khùng nặng thật" - Duy nghĩ thầm, cô hùa
theo Văn:
-- Th́ đúng rồi, nó đánh anh th́ anh phải biết thôi.
Sao lại nói với tôi hoài vậy chứ - Như khó chịu, Duy
làm mặt tỉnh - Tôi có công việc phải đi thôi. Hẹn
gặp lại sau nhá.
Duy đi được vài bước, cô bị Văn kéo tay lại nói nhẹ
nhàng:
-- Cô khoan hăy đi, tôi có chuyện muốn nói với cô.
Nhắm là vai diễn của ḿnh sẽ không hoàn thành, cô
trở về với con người của ḿnh.
-- Anh có chuyện ǵ th́ nói mau đi tôi không rảnh.
Văn cũng không khác ǵ cô, anh trở lại bộ mặt thật
của ḿnh, nhếch mép:
-- Chưa chi mà đă cáu rồi. Tôi nói cho cô biết
chuyện hôm trước tôi không bỏ qua đâu.
-- Tất nhiên, ăn miếng phải trả miếng anh tính làm
ǵ tôi nào.
Văn cười cười Duy thấy đểu làm sao. Hắn khinh khỉnh:
-- Nghe nói cô ăn nói rất có duyên. Nhưng tôi thấy
cô nói chuyện với tôi... hơi có vấn đề. Như vậy cái
miệng của cô phải được "nhấn nút" lại. Và... cái này
th́ đền lại hai cái tát mà hôm trước cô "dành" cho
tôi.
Duy chưa kịp hiểu câu nói của hắn th́ cô thấy ḿnh
lọt thỏm trong ṿng tay của hắn. Ngọc Duy tṛn mắt
nh́n khi hắn áp môi ḿnh vào môi cô. Và hắn... say
sưa quên cả đường về. H́nh như là... Duy... cũng
thế.
Không được, không thể để hắn mặc sức tung hoành như
thế. Lư trí phản kháng một cách dữ dội, Ngọc Duy cố
sức đẩy Văn ra nhưng ngược lại cô bị Văn xiết mạnh
hơn. Không c̣n cách nào khác, khi Văn không dứt ra
khỏi môi cô. Chỉ c̣n chiêu cuối cùng Duy phải đem ra
dùng thôi.
Dùng hết sức lực Duy lấy chân phải đạp mạnh ngay "bộ
hạ" của Văn. Bị đạp bất ngờ Văn bật ngửa nh́n Duy.
-- Hừ, không ngờ anh bỉ ổi như thế. Đừng bao giờ gặp
mặt tôi.
Duy nói xong bỏ đi một nước để lại sự ngỡ ngàng cho
Văn.
Văn ngồi phệch xuống đất. Chưa bao giờ Văn lại thảm
hại như lần này. Thất bại v́ một cô gái. Không hiểu
sao lần nào cô và anh gặp nhau anh đều bị một vố đau
do Ngọc Duy để lại. Nhưng... lần này th́ khác. Có
hơi đau - Văn xuưt xoa - Nhưng anh đă hôn được Ngọc
Duy rồi.
Th́ ra Ngọc Duy chưa biết hôn. Văn bật cười nhớ lại
sự việc. Định hù cho cô bé biết mặt không ngờ anh
lại bị cô bé hù lại. Đôi môi "chanh chua" đó sao mà
mời mọc phải biết. Và... Văn chỉ biết ḿnh đặt môi
vào và không biết ǵ cả. Anh hôn đắm đuối như chưa
bao giờ được hôn. Có thể nói nụ hôn lần này sẽ làm
Văn nhớ măi trong suốt mười năm anh đă từng hôn.
C̣n Ngọc Duy, cô bé hoàn toàn thụ động mặc sức cho
Văn vùng vẫy. Mà cũng uổng thật... cô bé không hôn
trả lại nếu không th́ c̣n ǵ bằng.
Văn phủi quần đứng dậy. Nếu như gặp Ngọc Duy thêm
một lần nữa th́ anh sẽ không bỏ lỡ cơ hội. Bởi dư âm
của nụ hôn vẫn c̣n đọng trên môi anh. Kỳ lạ, sao
những nụ hôn trước đây không có một chút ǵ gọi là
cảm giác. C̣n... hay là... Văn lắc đầu thôi suy
nghĩ.
*
* *
Ngọc Duy về đến nhà mặt hầm hầm. Cô không thấy chị
đang nh́n ḿnh chăm chú. Về thẳng pḥng cô đóng cửa
nghe cái "rầm" cho thấy sự giận dữ của chủ nhân như
cánh cửa đó.
Ngọc Thúy chắc lưỡi. Cô đặt tách trà xuống bàn và
ngồi xuống. Từ lúc cô ở với Ngọc Duy th́ Duy không
bao giờ có thái độ như hôm nay. Mỗi khi về tối, con
bé thường t́m cô trước kể chuyện tíu tít và trao cho
cô một bịch chè hoặc một cái bánh bao...
Ngọc Thúy lắc đầu, vấn đề của Duy con bé sẽ tự giải
quyết được. C̣n chuyện của cô, Thúy thở dài. Cái thở
dài nghe sao năo ruột. Đă ba năm, thời gian không
phải là dài hoặc ngắn. Trong ba năm trôi qua có biết
bao sự việc đổi thay. Thế c̣n cô, cuộc đời của cô đă
sang trang mới kể từ khi gặp Ngọc Duy. Trở thành chị
của cô bé với cuộc sống phẳng lặng khép kín.
Nhưng... c̣n tâm hồn nó có bao giờ được yên ổn như
cuộc sống hiện tại không? Ngọc Thúy tự hỏi. Chuyện
của ba năm về trước như xảy ra trước mắt cô.
Không... không, đêm kinh hoàng đó xin hăy rời xa
tôi. Đừng bao giờ hiện lên trong tâm trí tôi mà.
Hu... hu... Ngọc Thúy hoảng loạn, cô co rúm người
lại ôm mặt khóc thút thít.
-- Chị Hai.
-- Hơ. Chuyện ǵ vậy Duy? Ngọc Thúy sực tỉnh ngơ
ngác hỏi.
-- Chị sao vậy? Có phải nhớ đến chuyện cũ không ?
Ngọc Duy hỏi chị mà miệng dính đầy kem. C̣n tay th́
cầm bàn chải khăn mặt. Ngọc Thúy bật cười cô đưa tay
quệt mắt đứng dậy đẩy em về phía trước.
-- Cô hai à, súc miệng xong đi rồi hẳn ra. Coi mặt
mũi em ḱa... Như là một chú hề.
Ngọc Duy bước theo cái đẩy của chị, cô c̣n nói vói
lại:
-- Chị mà nhớ chuyện cũ nữa th́ đừng trách em.
-- Biết rồi nói hoài nói măi.
Ngọc Thúy trở về chỗ ngồi của ḿnh sau phút đùa vui
cùng em. Cô đă b́nh tâm trở lại. Hôm nay cô lại nhớ
cái quá khứ mà bao lần Ngọc Duy đánh dạt. Phải chăng
bên cô không có Ngọc Duy an ủi. Phải chăng quá khứ
đó đă ăn sâu trong tận tâm hồn của cô. Nhiều cái
phải chăng được đúc kết lại bằng chữ "Đừng". Đừng
bao giờ nghĩ đến nó nữa khi cuộc sống hiện tại đă
rời xa nó. Hăy quên h́nh bóng của người ta khi trái
tim nồng nàn lên tiếng gọi. Cô tự nhủ với ḷng và
đứng dậy t́m em.
Đứng chờ ở pḥng tắm hơn nửa tiếng đồng hồ, Ngọc
Thúy thấy em cứ đánh răng hoài mà chẳng chịu trở ra.
Thúy bèn lên tiếng:
-- Em làm ǵ mà súc miệng hoài vậy Duy?
Giật ḿnh quay lại Duy thấy chị đang nh́n ḿnh ngạc
nhiên. Miệng c̣n đầy kem, cô lấy bàn chải ra hít
mũi:
-- Đâu có đâu.
-- Đừng có chối - Ngọc Thúy trừng mắt - Cây kem chị
mới vừa mua giờ th́ xẹp lép. C̣n cái bàn chải nữa,
em nh́n đi nó ṃn rồi đấy.
Nghe chị nói Duy vội đưa bàn chải lên nh́n th́...
Một hồi lâu cô lên tiếng:
-- H́nh như... là nó... ṃn sẵn rồi chị ạ.
|