Những Bông Hồng Đầu Hạ  Vân Hạ dịch Pages  1  2  3  4  Next 
Chương 1

Chiều hôm ây, các hội viên của hội Jockey tổ chức ăn mừng Hầu Tước Vũ Công Nguyên mới được thâu nhận vào Hàn Lâm Viện nhờ những công tŕnh nghiên cứu lịch sử công phu của chàng, và những tiểu thuyết tâm lư mà ai ai cũng phải công nhận là có một giá trị văn chưong đáng kể. Tại một trong những
pḥng khách sang trọng, một nhóm người, gồm những nhà quí tộc nhất nơi đó, đang vây quanh con người "bất tử" mới ấy để kiếu từ, v́ ngoài kia màn đêm đă xuống, và chỉ những tay chơi hăng say là c̣n nán lại thôi.
Tất cả những người đàn ông trong buổi tiệc, không một ai có thể so sánh được với Công Nguyên con người có một vẻ đẹp cân đối và một tư thế sang trọng đó. Khuôn mặt chàng mang những đường nét oai phong đầy nam tính, nước da hơi xanh, căp môi mỏng châm biếng và đôi mắt màu xanh thẫm, đẹp nổi tiếng như chính tác phẩm của chàng. Thêm vào đó là một khổ người cao lớn, gọn gàng, một vẻ duyên dáng mềm mỏng, vẻ lịch thiệp cao sang, vẻ quí phái của ḍng họ cổ La Mă, khiến cho người đàn ông ba mươi tuổi đó quyến rũ lạ thường.
Sự quyến rũ này lôi cuốn rơ rệt tât cả những kẻ đang vây quanh Công Nguyên để trao đổi những cái xiết tay hoặc đàm thoại cùng chàng. Những lời đối đáp thông minh ư nhị của chàng chứng tỏ là chàng thấu triệt hết ca/i tính tuy của tinh thần Pháp quốc thanh tu nhất, tuyệt mỹ nhất. Một lần nữa Bá Tước Vũ Dương, người đàn ông đứng tuổi, vẻ mặt trí thức và thông minh, có họ với Công Nguyên, lại ghé vào tai một người Nga trẻ tuổi, bạn thân của nhà văn : "Không có ǵ vui bằng được nghe anh ta nói chuyện, phải không anh?"
Hoàng Tử Xuân Kiệt công nhận điều đó một cách hăng say, và đưa đôi mắt xanh trong sáng và thẳng thắn của ḿnh về phía người bạn mà anh vô cùng khâm phục.
Sau khi thi hành xong những bổn phận xă giao, Công Nguyen tiến về phiá Vũ Dương, người anh họ của chàng:
− Anh co xe đây không?
Ngoài những tài năng thiên phú, Công Nguyên c̣n có một giọng nói trầm ấm vô cùng quyến rũ.
− Không, nhưng có một chiêc taxi đang đợi tôi ngoài kia.
− Hay là để tôi đưa anh về?
− Thế th́ c̣n ǵ bằng nữa, nhất là tôi lại rất thích những chiếc xe hơi của chú.
− Vậy tối nay tôi sẽ đưa anh về… Ngày mai gặp lại nhé, Xuân Kiệt. Tôi đợi anh lúc 2 giờ ngày mai đó.
Vâng, chào anh.
Rồi quay sang Vũ Dương, Xuân Kiệt tiếp:
− Cho tôi gửi lời thăm bà nhà nhé.
Sau khi bắt tay người bạn trẻ, Vũ Dương và Vũ Công Nguyẽn rời khỏi pḥng khách. Bên ngoài một chiếc xe hơi sang trọng lịch sự đang chờ đợi Công Nguyẽn. Chàng lên xe với người anh họ, nói cho bác tài biết địa chỉ của Vũ Dương, rồi dựa ḿnh vào nệm xe êm ái, chàng lẩm bẩm bằng một giọng mỉa mai nóng nảy:
− Thật là một công việc cực nhọc và ngu xuẩn!
Vũ Dương đập vào vai Công Nguyên:
− Chú chán những lời chúc tụng, những lời hâm mộ thật sao? Chú thật kỳ quặc!
− Tôi ch'an tất cả ! Nhưng thôi, bây giờ chúng ta nói những chuyện khác. Nhân tiện chỉ có hai ta, tôi muốn nhờ anh một việc… Không biết tôi đă nói với anh về chuyện tôi định lấy vợ lần nữa chưa nhi?
− Chưa, nhưng tôi đă được bà Đức Hoà cho hay rồi, Bà ấy có vẻ rất buồn v́ chú đă chê tất cả các đám khá nhất mà bà đă lựa cho chú trong thành phần quí phái ở đây.
− Đám nào cũng hoàn toàn tốt đẹp hết ! Nhưng làm sao được, tôi có lư tưởng của riêng tôi chứ.
Vũ Dương ngạc nhiên quay nh́n người em họ Đôi mắt Công Nguyên đang lóe lên một ánh mỉa mai huyền hoặc.
− Công Nguyên, chú mà cũng nghĩ đến lư tưởng à ?
Công Nguyên bật ra một tiếng cười chế diễu:
− Anh nói ǵ kỳ vậy, có ǵ mà anh ngạc nhiên? Tôi chắc anh vẫn nghi ngờlà một con người hoài nghi như tôi không thể có được bất cứ một lư tưởng nào trong đầu phải không? Kể ra, trong trường hợp này dùng chữ lư tưởng th́ cũg không đúng, v́ đây chỉ vỏn vẹn là một cuộc hôn nhân theo lư mà thôi.
− Vậy chú đă chọn rồi à?…
− Tôi chưa chọn ai cả, anh ạ Tôi chưa t́m thấy… nói sao nhỉ… Người trong mộng? Không n'oi thế có vẻ xa vời quá… Loại người tôi ưa? Tầm thường quá… Tóm lại, người mà tôi đang t́m kiếm.
− Trời ơi! Sao chú khó khăn thế! Tất cả đàn bà đều qú dưới chân chú và chú cũng biết là kẻ nào có diễm phúc được chú chọn lựa sẽ làm các người kia ghen điên lên kia mà.
− Không có ǵ đáng để người ta ganh với kẻ sẽ trở thành vợ tôi đâu anh ạ Công Nguyên thản nhiên nói.
Vũ Dương hỏi sửng sốt nh́n bạn :
− Sao vậy chú ?
Công Nguyên lại phát ra một tiếng cười nhỏ chế diễu, một tiếng cười đă trở thành thói quen:
− Ấy ! đừng có tưởng tôi giống "con yêu râu xanh" đấy nhé!… Tuy người ta đă đồn nhiều chuyện như vậy liên quan đến Phương Nam người vợ trước của tôi. Chàng khẽ nhún vai nói tiếp - Tôi để mặc kệ họ muốn nói ǵ th́ nói, những chuyện đó thật ngu xuẩn. Ngày nay tôi nghĩ không c̣n ai nhắc tôi nữa… C̣n về bà Hầu Tước Vũ Công Nguyên tương lai, tôi nghĩ không bà nào sẽ có thể dễ dàng sống một cuộc đời đứng đắn ẩn dật mà tôi muốn ở người vợ thứ hai này.
Khuôn mặt hốt hoảng của Vũ Dương có lẽ buồn cười lắm nên Công Nguyên không thể nhín được bật một tiếng cười thật trẻ trung, thẳng thắn, không pha một chút mỉa mai nào cả. Điều này rất hiếm có nơi chàng. Vũ Dương hỏi :
− Chú muốn sống ẩn dật sao?
− Đâu có ! Không phải tôi mà là vợ tôi ḱa. Để tôi giải thích cho anh nghe…
Chàng lười biếng dựa ḿnh vào nệm xe. Dưới ánh sáng dịu dàng của ngọn đèn nhỏ trong xe, Vũ Dương thấy đôi mắt sâu của bạn sáng lên dưới hàng mi rậm… Công Nguyên nói:
− Tôi không nói anh cũng biết cuộc hôn nhân đầu tiên của tôi là cả một sự lầm lẫn. Chưa bao giờcó hai bản tính lại đối ngược với nhau như tính t́nh của Phương Nam và của tôi. Chúng tôi đă đau khổ nhiều… Và tôi đă tự hứa sẽ không bao giờ làm lại cuộc thí nghiệm đó một lần nữa. Tuy nhiên tôi vẫn ao ước tái hôn hầu có một kẻ nối dơi, v́ tôi là ngươi cuối cùng trong ḍng họ Đó là lư do chính. Ngoài ra tôi cũng muốn cho bé Lăm Thúy có một người mẹ v́ t́nh trạng sức khỏe của nó rất kém. Các cô giáo và quản gia của nó cứ bị thay đổi hoài khiến mẹ tôi không vui.
− Rồi sao?
− V́ vậy, tôi muốn lấy một người đàn bà trẻ, đứng đắn, yêu trẻ con, ghét giao thiệp, vui vẻ chịu sống suốt năm ở Arnelles, lâu lâu mới găp mặt tôi một lần và không bao giờ được quyền đ̣i hỏi ǵ cả. Tôi không muốn lấy một người vợ nhẹ dạ, có những sở thích tinh thần hay nghệ thuật quá lố lăng. Tôi cần một người đàn bà đứng đắn, thông minh trung b́nh nhưng sáng suốt, và nhất là không quá đa cảm ! Trời ơi ! Những người đàn bà đa cảm, lăng mạn, cuồng nhiệt ! Rồi những tiếng khóc, những cơn nóng giận, những cảnh ghen tương, những cảnh điên đầu mà Phuong Nam bắt tôi phải chịu đựng mỗi khi nàng nghĩ ra được điều ǵ… Tôi chán lắm.
Giọng nói của Công Nguyên đanh thép và trong vài giây mắt chàng lóe lên một tia khó chịu
− Nhưng tôi dám chắc với chú là một người đàn bà dù đứng đắn đến đâu, cũng sẽ yêu, và yêu thiệt cuồng nhiệt một người chồng như chú. Vũ Dương cười nói - Điều đó không thể tránh được, chú tin tôi đi.
− Nếu nàng hội đủ những điều kiện tôi mong muốn, tôi hy vọng sẽ làm cho nàng hiểu sự vô ích và nguy hiểm của mối t́nh nồng nhiệt đó, v́ biết không bao giờ tôi c̣n có thể san sẻ t́nh yêu với ai được nữa. Một người đàn bà chín chắn và không lăng mạn sẽ hiểu ngay tôi mong đợi ǵ nơi nàng, nàng sẽ sung sướng trong một cuộc hôn nhân như vậy. Bây giờ tôi hỏi anh điều này, trong số họ hàng và những người anh quen biết ở nhà quê, anh thấy có ai hội đủ những điều kiện tôi đ̣i hỏi không ?
− Hừm ! Thật là khó khăn với những điều kiện như vậy ! Chú biết không, cần phải là một người đàn bà có lư trí phi thường để chấp nhận sống bên lề cuộc đời trưởng giả của chồng ḿnh, chấp nhận sống ẩn dật sướt năm ở Arnelles, khi nàng có thể trở thành một trong những người đàn bà được quyền ham muốn nhất thế giới, khi nàng có thể hưởng thụ tất cả mọi thú vui với cái gia tài to tát của chú vậy.
− Tôi cũng biết thế và trong thâm tâm, tôi sợ sẽ không bao giờ t́m ra người đó. Tuy nhiên, có thể do một sự t́nh cờ!… Hay là, một người con gái trẻ thật ngoan đạo?
− Một người con gái trẻ, ngoan đạo sẽ do dự khi lấy một người dửng dưng như chú.
− Có thể lắm. Tuy nhiên, tôi quên không nói anh rơ, tôi cần nhất điều đó. Tinh thần ngoan đạo mạnh mẽ nơi người đàn bà là một trong những vật bảo hộ tốt nhất, và là mộ bảo đảm chắc chắn cho người chồng.
− Nhưng lỡ cô nàng đ̣i hỏi ở chú sự hỗ tương về tính t́nh. Vũ Dương nói với một nụ cười tinh quái - v́ thường thường người đàn bà thật ngoan đạo hay muốn t́m thấy nơi người chồng những t́nh cảm giống ḿnh. Đây là một trở ngại khác nữa.
− À ! Anh làm tôi nản ḷng mất. Công Nguyên nói nửa đùa nửa thật, và đưa tay nhắt một bông hoa quí vừa rơi từ trên cổ áo xuống đầu gối chàng - Coi nào, anh thử nhớ lại xem. Bà chị họ của tôi và anh quen biết bao nhiêu là họ hàng, bạn bè trẻ ở Franche-Comộte, ở Bregtagne, ở khắp bốn phương trời nước Ph'ap…
− Phải, nhưng tôi thấy không có ai như ư chú muốn. Một người như chú không thể ưa một con nhỏ ngu đần lắm chuyện như con Phương Thao? - Không, lắm chuyện th́ không được.
− Hoàng Oanh th́ lại quá xấu…
− Cũng không được.
− Chú có cần phải đẹp lắm không ?
− Ngược lại, tôi không muốn ! Một người đàn bà đẹp thường thích làm đỏm và sẽ thích sống trưởng gỉa. Không, không, tôi không muốn như vậy ! Một người đàn bà trẻ, không giống quỉ dạ xoa qúa, và cần phải tao nhă, tôi nhấn mạnh điểm này, có giáo dục và tính t́nh b́nh tĩnh nhu ḿ.
− Chú đ̣i hỏi nhiều quá!… Coi nào… coi nào…
Vũ Dương bóp trán, cố nặn ra một ư kiến, một kỷ niệm. Công Nguyên ṿ nát trong tay bông hoa màu lưu hoàng. Bên trong xe không khí thật ấm áp dễ chịu và một mùi thơm kỳ lạ của bông hoa nát phảng phất quyến rũ.
Vũ Dương đột nhiên ngẩng đầu lên :
− Coi nào!… Có lẽ… Chú muốn lấy một người con gái trẻ, nghèo, thật nghèo, và chú sẽ phải bao bọc gia đ́nh nàng, gồm bố mẹ và sáu đứa em nhỏ không?
− Tiền bạc đối với tôi không thành vấn đề. Nhưng kể ra th́ gia đ́nh đó cũng hơi chướng thật.
− Cũng không đến nỗi nào đâu, v́ người mẹ không bao giờ rời Jura v́ bệnh tật liên miên. Họ sống trong ṭa lâu đài ở Haut Sapins trên lưng chừng núi ở ngoại thành Pontarlier. Có con gái lớn tên Thiếu Lan, là con đỡ đầu của vợ tôi.
− Thiếu Lan?… Tên đẹp qúa, chắc là chị đă đặt ra tên đó phải không?
− Đúng thế.
− Anh nói tiếp đi, tôi đang nóng ḷng nghe đây.
− Ngay khi c̣n bé, cô gái đó đă phải săn sóc bà mẹ đau yếu và các em nhỏ, lo điều hành nếp sống trong gia đ́nh với một sô tiền ngày càng thu hẹp v́ người cha không ra ǵ đă tiêu pha cả tài sản vào những canh bạc đỏ đen và những thú ăn chơi xa hoa phung phí. Ngày nay ông sống một cuộc đời túng thiếu ở Hauts Sapins, không đủ nghị lực đi t́m việc làm để ra khỏi cảnh nghèo đói. Tính ông ta nóng nảy, hay gắt gỏng nên tôi ngh́ là Thiếu Lan không được sung sướng khi sống giữa người cha suốt ngày cáu kỉnh và một bà mẹ yếu đuối cả về tinh thần lẫn thể xác. Đă vậy cô ta c̣n phải lo lắng không ngừng về ngày mai và hàng trăm công việc nội trợ khác nữa. Tôi nghĩ họ sẽ coi anh như một vị cứu tinh của ho.
− Cô gái đó ra sao?
− Chúng tôi không gặp cô ấy từ ba năm naỵ Hồi đó, cô tuy mới mười lăm, không đẹp, không xấu, với những đường nét chưa thành h́nh, hơi vụng về, nhưng có vẻ rất tao nhă. Một mái tóc óng ả, những chiếc răng nhỏ xinh xắn, đôi mắt th́ tuyệt vời. Ngoài ra tính t́nh rất đứng đắn, thật ngoan đạo, nhút nhát, kho6ng biết ǵ về cuộc sống theo trào lưu, nhưng rất thông minh và kiến thức cũng khá.
− Thế th́ nhất rồi ! Tôi đă có linh tính anh sẽ giúp tôi được mà. Gia đ́nh cô c'o thuộc gịng quí tộc không ?
− Một gịng quí tộc rất xưa, không có những cuộc hôn phối bất chính.
Công Nguyên ngồi yên lặng suy nghĩ, tay vê bông hoa đă nát :
− Theo anh nói th́ nàng mới mười tám tuổi. Như vậy hơi quá trẻ !
− Nàng sẽ càng dễ bảo hơn.
− Đúng vậy, và nếu nàng đứng đắn… Quen sống nghèo khổ ở nhà quê, nàng sẽ coi Arnelles như một thiên đàng.
− Tất nhiên, và tôi tin nàng khô0ng lăng mạn đâu. Tuy nhiên đối với những cô gái trẻ, biết đâu… Này, chú làm ơn đừng bóp nát bông hoa đáng thương ấy nữa được không?
− Xin lỗi anh, tôi quên…
Công Nguyên hạ cửa kính, vứt những cánh hoa nhàu nát ra ngoài rồi quay về phía Vũ Dương, chàng nói:
− Vậy mới đúng là tinh thần yêu hoa! C̣n tôi th́ rất vô t́nh với những cây trồng trong nhà kính mà tôi coi như những tạo vật vô gía trị Sau khi chán vẻ đẹp của chúng, tôi phá hủy ngay, không một chút tiếc thương. Đối với tôi, bo6ng hoa thật sự đáng để tôi chiêm ngưỡng, đó là bông hoa mộc mạc của đồng xanh bát ngát, vừa giản dị vừa uyển chuyển mỹ miều.
Vũ Dương trợn tṛn mắt khiến Công Nguyên nở nụ cười diễu cợt :
− Trời đất ! Này anh, h́nh như tối nay anh mới khám phá ra một bộ mặt mới của tôi phải không? Công Nguyên trở thành một thi sĩ đa cảm! Thật không ngờ phải không?… Chính tôi cũng ngạc nhiên đây. Nhưng thôi, ḿnh nên nói chuyện đứng đắn hơn. Ḿnh đang nói chuyện về cô Thiếu Lan chứ không về một bông hoa. Mà không biết chừng cô ta cũng có thể là một bông hoa lắm chứ?
− Một cánh hoa đồng nội.
Công Nguyên mỉm cười :
− Nếu vậy th́ anh yê tâm, cô ta sẽ được đối xử một cách xứng đáng. Anh có cái h́nh nào của cô ta cho tôi mượn xem được không?
− Vợ tôi có một cái chụp chung với cô bé ấy từ ba năm trước. Mai tôi sẽ gửi đến chú.
− Và xin anh cho biết địa chỉ của cô ấy luôn thể. Khi đă định tái hôn, tôi muốn dứt khóat càng sớm càng haỵ Bởi vậy, nếu thấy bức h́nh tạm được, tôi sẽ đi thẳng đến Jura gặp nàng. Nhưng tôi cần anh giới thiệu tôi với cô ta.
− Tôi sẽ biên cho ông ấy vài chữ, với lư do là chú muốn được tham khảo các tài liệu sử xưa mà ông ta tàng trữ như tôi đă nói với chú hồi trước.
− Để sửa soạn một tác phẩm mới ! Đúng vậy. Tôi hy vọng o6ng ta sẽ có ư kiến đem con gái ra giới thiệu với tôi.
− Muốn chắc ăn hơn, vợ tôi sẽ nhờ chú đưa cho nàng một món quà nhỏ nào đó.
Công Nguyên gật đầu tán thưởng:
− Như vậy càng tốt… T́nh trạng sức khỏe của cô gái đó ra sao?
− Hoàn hảo. Tôi đóan chắc với chú trong gia đ́nh đó không có một bệnh di truyền nào hết.
− Đó là điều tôi rất cần, có lẽ cô ta được việc cho tôi đấy.
Hai người im lặng, Công Nguyên lơ đăng nh́n ra ngoài. Người anh họ ngập ngừng đưa mắt nh́n chàng ḍ xét. Một lát sau, ông ta đột ngột hỏi:
− Không c̣n lư tưởng nữa sao?
Công Nguyên ngước nh́n lên, và Vũ Dương một lần nữa lại thoáng thấy mắt ấy chợt ánh lên một tia lửa làm khuôn mặt nghiêm trang sáng hẳn lên:
− Dù sao tôi cũng có một lư tưởng: đó là tổ quốc. Giọng Công Nguyên b́nh thản.
Ngày hôm đó, Vũ Dương đă đi từ ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác. Thật ra đó cũng là thói quen của Công Nguyên, một con người khó hiểu, vẫn thường làm cho mọi người sửng sốt trước những thay đổi bất thường của chàng.
Vũ Dương nói:
− À! Tốt lắm ! Tốt lắm, đó là một lư tưởng rất cao đẹp, một trong những điều đáng kính trọng nhất. Chú c̣n lư tưởng nào khác không?
− Có lẽ có! Nhưng nói làm ǵ chuyện ấy.
Đột nhiên sự hoài nghi trở lại và ánh mắt Công Nguyên trở nên mỉa mai khó hiểu. Lúc đó chiếc xe ngừng lại trước nhà Vũ Dương. Ông này kiếu từ rồi nhanh nhẹn leo lên lầu nơi ông ở.
Một đường sáng len qua khung cửa hé mở, Vũ Dương bước vào pḥng vợ Bà vợ đang nằm trên giường đọc sách. Thấy chồng vào, bà nở một nụ cười làm dịu hẳn gương mặt đẹp lạnh lùng của bà.
− Hương Giang, em chưa ngủ sao? Vũ Dương tiến lại hỏi.
− Em không tài nào ngủ được. Anh đi chơi có vui không?
− Rất vui em ạ chiều nay Công Nguyên nổi hứng đặc biệt nên em co 'thể tưởng tượng cuộc nói chuyện hào hứng thế nào. Thật là một con người phi thường! Vừa rồi chính chú ây đưa anh về và làm anh kinh ngạc hết sức.
− Anh có buồn ngủ không? Nếu không anh kể cho em nghe đi.
− Anh thật chưa muốn đi ngủ tí nào. Vũ Dương vừa nói vừa ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh chân giường - Em không thể nào ngờ nơi điều anh sắp kể đâu. Có lẽ cô con gái đỡ đầu của em, con Thiếu Lan đó, sắp có một cuộc hôn nhân tuyệt đẹp, không ngờ được!
Bà Vũ Dương ngạc nhiên nh́n chồng:
− Sao anh lại nói đến Thiếu Lan khi đang kể chuyện về Công Nguyên?
− Em không hiểu sao? Giản dị quá mà! Công Nguyên đang t́m một người vợ thứ hai và anh đă giới thiệu Thiếu Lan với chú ấy.
Bà Vũ Dương phác một cử chỉ kinh hăi:
− Anh điên rồi, anh Dương! Sao anh lại đùa giỡn như vậy?
− Đùa giỡn? Hoàn toàn không? Bằng chứng là ngày mai anh phải gửi cho chú ta tấm ảnh cô con gái đỡ đầu của em.
Và Vũ Dương kể lại cho vợ nghe cuộc nói chuyện của minh với Công Nguyên. Nghe chồng kể xong, bà lắc đầu:
− Nếu được đám này th́ qủa con Thiếu Lan tốt phước thật. nhưng liệu nó có sung sướng với một cuộc hôn nhân như vậy không? Tính t́nh Công Nguyên kỳ lạ thật đáng ngại.
− Hương Giang à, em phải công nhận là đời sống riêng tư của Công Nguyên chưa hề bị chỉ trích bao giờ.
− Đúng rồi! Điều đó không ai phủ nhận cả, nhưng dù sao cuộc hôn nhân đầu tiên của chú ấy cũng đă là một thất bại chua chát rồi.
− Phương Nam là một con người không lư trí, một con búp bê tầm thường và nhẹ dạ, với những cơn nổi hứng bất tử lại hay ghen, cứ muốn xiá vào công việc của chồng, Phương Nam đă làm cho Công Nguyên phẫn nộ v́ tính chú ấy hết sức độc lập, và điều này ḿnh phải công nhận, chú ấy ích kỷ lắm.
− Phải, ích kỷ, anh nói đúng. Như cách chú ấy đối xử với đứa con gái, không hề để ư đến nó ǵ cả. C̣n tính hoài nghi, những thói trịch thượng coi đời như cỏ rác cua chú ấy! Biết chú ấy che dấu những ǵ sau ánh mắt, nụ cười, giọng nói duyên dánhg của chú ấy?... anh à, nói em nghe, anh có tin một người vợ sẽ sung sướng khi chồng minh được một lô đàn bà cuồng nhiệt bám sát và nịnh hót thường xuyên không? Nhất là khi người ấy sẽ phải sống cuộc đời ẩn dật mà Công Nguyên định dành cho nàng?
− Cố nhiên... cố nhiên rồi. Anh không bảo cuộc hôn nhân này hoàn hao, nhưng em nghĩ cô bé kia có sung sướng khi lúc nào cũng thấp thỏm lo âu cho cuộc sống ngày mai không? Lấy Công Nguyên, cô ta sẽ giúp gia đ́nh khá giả hơn, và sẽ sống yên ổn trong toà lâu đài vĩ đại ở Arnelles, chỉ có việc chăm lo săn sóc một đứa bé mất mẹ cô ta sẽ được hưởng sự xa hoa phú quí mà Công Nguyên dành cho vơ.
Bà Vũ Dương ngắt lời chồng bắng một cái hất đầu:
− Nếu tính t́nh con bé vẫn như xưa, th́ có lẽ nó không sung sướng khi hưởng những thứ đó đâu. Viễn ảnh làm mẹ bé Lăm Thúy sẽ lôi cuốn Thiếu Lan hơn, v́ nó đầy t́nh mẫu tử và rất thương yêu trẻ con.
− Tóm lại, em tính sao hả Hương Giang?
Vợ chàng suy nghĩ một lúc, đưa những ngón tay dài và thon lên vuốt trán:
− That^.t khó nghĩ! Em thú thật với anh, chú ấy là người chồng đáng sơ.
Vũ Dương bật cười:
− Em hăy nói điều đó với các cô đang ái mộ chú ấy đi! Cố nhiên bao giờ chú ấy cũng tỏ ra là người tự chủ, v́ chú luôn luôn làm người khác phải nghe lời! Nhưng chú ấy là một người quí tộc nên anh tin chác một người đàn bà đứng đắn và phúc hậu sẽ không bao giờ đau khổ v́ tính nết kiêu căng độc đoán đó đâu, v́ sự thật chú ấy rất thẳng thắn và đầy ḷng bao dung.
− Và kỳ dị, và... khó hiểu, anh có công nhận vậy không? Giả dụ có con gái em cũng không biết có dám gả cho chú ấy không cơ đấy. Nếu có gả chắc em cũng sẽ lo lắng lắm.
− Ừ! Anh cũng vậy! Tuy nhiên anh có linh tính h́nh như tinh thần đạo đức của Công Nguyên rất cao, khác hản bề ngoài. Tỉ dụ như em có thể ngờ được là chú ấy yêu nước nhiệt thành không?
− Không, em tưởng chú ấy dửng dưng về chuyện đó chứ!
− Vậy mà chú ấy mới nói cho anh biết điều đó lúc năy đấy. Và có thể c̣n có nhiều bất ngờ kỳ thú khác nữa. Nhưng em quyết định thế nào về Thiếu Lan.
− Chúng ta không có lư do nào chính đáng để cản ngăn dự định đó hết. Có nhiều điều lợi cũng như có nhiều điều bất lợi. Với t́nh trạng nghèo túng hiện tại, Thiếu Lan không thể nào lấy chồng được. Và một ngày kia cả gia đ́nh không c̣n bánh ḿ mà ăn nữa. Trong trường hợp đó Thiếu Lan cần phải hy sinh để lấy chú ấy. Nhưng nếu nó là đứa mơ mộng hoặc nếu nó đă mang những mơ ước xa vời của tuổi mới lớn, em sợ nó sẽ đau khổ bên Công Nguyên. Nhưng có lẽ con bé đó chưa lúc nào được thảnh thơi để mơ mộng đâu, và nó sẽ chấp nhận cuộc hôn nhân v́ lư này, chấp nhận hy sinh và sống yên lành bên sự dửng dưng của người chồng. Nếu như vậy , nó cũng sung sướng trong cuộc hôn nhân này, chỉ cốt sao cho gia đ́nh khỏi túng thiếu là được rồi, v́ chú ấy lúc nào cũng tỏ ra bao dung. Nưng có điều sẽ làm con Thiếu Lan khổ tâm, đó là sự lănh đạm về vấn đề tôn giáo của Công Nguyên.
− Trong các tác phẩm của Công Nguyên, lúc nào chú ấy cũng tỏ ra tôn trọng ḷng tin ngưỡng của kẻ kh'ac, và chắc chắn vợ chú sẽ được tự do theo tôn giáo nào tùy ư.
− Vâng, nhưng tất nhiên một người con gái ngoan đạo như Thiếu Lan sẽ mong ước nhiều hơn thế chứ. Thôi, nếu chú ấy quyết định hỏi cưới con Thiếu Lan th́ gia đ́nh nó sẽ hỏi ư chúng ta, lúc đó chúng ta sẽ cho họ rơ tất cả những ưu và khuyết điểm của chú ấy để họ tự quyết định lấy.
− Phải, chỉ có vậy mới xong. Nhưng anh mong bà mẹ chồng sẽ không ghen tức với người vợ trẻ tương lai này như trước kia bà đă thù ghét Phương Nam v́ cô ấy vừa đẹp vừa trưởng giả, lại giỏi ăn diện nữa, toàn là những tật xấu không thể tha thứ được dưới mắt bà mẹ chồng c̣n trẻ đẹp đó.
− Bà ấy không có lư do để ghen tức nếu Công Nguyên cư xử như đă định. Khi mà bà không e ngại con dâu che khuất ḿnh, và vẫn được đứa con trai cưng của bà yêu qúi th́ bà sẽ không làm khó dễ con dâu đâu.
− Vâng ngày mai ta sẽ gửi cho chú ấy tấm h́nh nhé? thôi khuya quá rồi, em cố ngủ đi cho khỏe.
Vũ Dương hôn lên vầng trán cao đă hàn vài nếp nhăn của vợ rồi đi ra. Đến cửa chàng chợt quay lại:
− Em à, anh nghĩ là Công Nguyên đă quá lạc quen nếu chú ấy tưởng ràng có thể thuyết phục vợ chỉ nên yêu chồng vừa vừa thôi, phải không em?
− Em cũng sợ vậy. Và chính điều đó làm em lo ngại cho con bé. Nhưng mạt khác, cuộc hôn nhân này là một dịp may cho gia đ́nh nó. Em chẳng c̣n biết nghĩ sao nữa anh ạ Ông em họ kỳ lạ của anh làm em điên đầu mất và chắc đêm nay em sẽ không chợp mắt nổi. Anh cứ gửi tấm h́nh đi... Thật ra em cũng không rơ em mong ǵ: là chú ấy sẽ ưa hay không ưa tấm h́nh đó.
Vũ Công Nguyên thong thả cầm bao thư trên chiếc khay do người hầu cận đưa vào, thoáng nhận thấy nét chữ của Vũ Dương, chàng lơ đăng mở ra đọc.
Chàng đang ngồi trong pḥng làm việc, một căn pḥng rộng lớn trang hoàng toàn những đồ đạc của thời vua Louis XV thật sang trọng qúi phái, chứng tỏ chủ nhân toà nhà có óc thẩm mỹ rất tinh tế, không một nhà nào ở Ba Lê có thể sánh kịp với ngôi nhà này. Chính đây là nơi cư ngụ cổ kính và sang trọng cua tổ tiên Công Nguyên, nay được chàng sửa đổi lại đôi chút cho tân tiến hơn tuy vẫn giữ được vẻ quí phái cũ. Đầu tiên, ngôi nhà này là sở hữu của một vị lănh chúa uy quyền người Áo, anh em họ với cha cua chàng. Vị lănh chúa này đă để lại tất cả gia tài gồm nhà cửa và hàng triệu quan nên chàng vốn đă giàu lại càng giàu thêm và bây giờ th́ chàng có thể làm bất cứ điều ǵ chàng muốn v́ chàng có tiền. Nhưng chàng vẫn luôn luôn tỏ ra khó hiểu đối với mọi người. Vũ Dương và vợ đă phải tuyên bố là chưa hề thấy một người nào kỳ lạ như vậy! Bạn bè thân thiết cũng như các em gái cuả chàng, và ngay cả mẹ chàng, người được chàng kính trọng bằng một t́nh cảm thâm sâu nhưng lạnh lùng, tất cả đều xem chàng như một con người không thể hiểu nổi v́ bản tính chàng mang nhiều tương phản quái dị Chẳng hạn chàng là một người kiêu căng sống giữa nơi phồn hoa đô hội, luôn luôn theo thời trang và được giới trẻ qúi phái bắt chước y hệt cách ăn mặc đi đứng, vậy mà hai nam trước đây, chàng cũng chính là người đă thực hiện cuộc hành tŕnh hiểm nghèo qua một phần đất hoang vu bên Trung Hoa. Và chàng đă tỏ ra khí phách nhất, hăng say nhất không hề biết cực khổ, trong lúc các bạn đồng hành của chàng đều mệt lả. Cũng như ngày hôm qua, Vũ Dương đă kinh ngạc t́m thấy nơi con người trưởng giả đa nghi ấy một ḷng yêu nước nhiệt thành.
Các bà các cô bao quanh chàng cuồng nhiệt, nhưng đến nay, chưa ai được chàng đáp lại tiếng gọi của họ Chàng dửng dưng để mặc cho họ hâm mộ, và đôi khi, chàng c̣n đùa cợt làm bộ chú ư đến một bà nào đó khiến các bà kia nổi ghen dữ dội.
Lâu lâu chàng cũNg ve văn một cô, nhưng không bao giờ lâu quá một muà. Bạn bè biết ngay là chàng đă t́m thấy một mẫu người mới đáng được nghiên cứu để viết sách, và nhân vật đó qủa nhiên được mô tả chính xác trong cuốn tiểu thuyết sau đó của chàng. Chỉ bằng một câu trong lời nói hay trên giây viết, chàng đă châm biếng một cách tế nhị và cay độc tất cả những sự yếu đuối, khôi hài của người khác, và ai ai cũng sợ những câu diễu cợt sâu sắc của chàng v́ những kẻ tự tin nhất cũng phải bối rối. Riêng đối với các bà th́ chàng chỉ diễu cợt thật nhẹ nhàng tao nhă.
Chính v́ tính chất đặc biệt đó mà bà Vũ Dương thấy chàng là một con người đáng ngại.
Chàng chăm chú nh́n bức h́nh lấy từ trong bao thư ra, và đúng như Vũ Dương đă mô tả, đó là một cô bé khoảng mười lăm tuổi, hơi gầy, những đường nét chưa được rơ rệt, đôi mắt mở lớn trang nghiêm. Một làn tóc dầy phủ xuống vầng trán cô bé phảng phất một chút suy tư.
− Một bức h́nh không có nghĩa lư ǵ, nhất là một bức h́nh của một cô bé như thế này. chàng lẩm bẩm nói - Dù sao, vẻ mặt coi cũng được. Đôi mắt thật đẹp và đó là điều cốt yếu cho một gương mạt. Để hôm nào ḿnh lại đó coi xem sao.
Odin, con chó săn màu hung của chàng đi lại gần chàng và e dè đặt chiếc mơm dài lên đầu gối chủ, chàng lơ đăng đưa tay vuốt đầu nó. Bên cạnh là thằng mọi nhỏ qùi dưới chân chàng. Thằng nhỏ này chàng đă mua ở một chợ bán nô lệ và đem nó từ Phi Châu về đây và nuôi nó.
Dường như chàng xem đứa bé như một con vật nhỏ dễ thương, và chàng thích nó. Chính nó khiến căn pḥng làm việc xa hoa của chàng càng thêm vẻ đặc biệt
Một người hầu bước vào thưa:
− Thưa, có bà Nam Tước Dương Thiện xin yết kiến ngài a.
− Cho vào!
Đặt bức h́nh lên bàn, chàng đứng dậy. Thằng mọi con lủi vội vào một góc pḥng trong khi chủ nó lững thững bước ra gặp bà khách.
Đó là một người đàn bà trẻ, tóc vàng, thân h́nh mảnh mai nhỏ bé, ăn mạc thật quí phái, tân thời. Đôi mắt xanh mầu da trời hơi ngả màu xanh lục của nàng chợt sáng lên khi thấy chàng, và nàng vội vàng sốt sáng đưa tay ra cho chàng.
− Em cứ lo ngại sợ anh đi vắng, v́ em rất cần gặp anh hôm nay! Em muốn xin anh một đặc ân.
Vương Mỹ Lệ là bạn từ thời thơ ấu của Công Nguyên và cũng là bạn của vợ chàng, bên ngoại của nàng c̣n có họ hàng xa với ḍng họ Vũ. Kém chàng hai tuổi, Mỹ Lệ đă cùng chơi đùa với chàng khi c̣n nhỏ. Thưở niên thiếu, họ đă cùng đi ngựa, cùng chơi những tṛ thể thao mà chàng thích. Mỹ Lệ là người ái mộ chàng nhiệt thành nhất. Chàng dư biết điều đó nhưng cứ tảng lờ như không, và Mỹ Lệ hồi đó tưởng có thể chết đi v́ tuyệt vọng khi hay tin chàng lấy con gái của Quận Công Cao Viễn. Ít lâu sau, trước sự hối thúc của gia đ́nh, nàng chấp nhậnh lấy Nam Tước Dương Thiện mà nàng không hề yêu thương. Ba năm sau, nàng trở thành góa phụ gần bại sản.
Năm sau nữa, vợ Công Nguyên từ trần. Mỹ Lệ lại hy vọng trở lại Càng ngày càng si mê chàng, Mỹ Lệ t́m đủ mọi cách gặp gỡ chàng, o bế chàng bằng những câu tán tụng xa xôi, làm những cử chỉ điệu bộ vừa đỏm dáng vừa khiêm tốn mà nàng chắc một nguời đàn ông kiêu ngạo như Công Nguyên không thể thờ ơ được.
Nhưng chỉ tốn công vô ích! Chàng không hề rung động, chàng vẫn dành cho nàng, như tất cả những người đàn bà khác, một sự lịch thiệp hơi diễu cợt, hơi khinh mạn, hơi sấc xược nói theo những kẻ hay hờn giận nhất. Riêng đối với Mỹ Lệ chàng chỉ đặc biệt thêm một chút thân mật v́ t́nh bạn đă có từ thời thơ ấu.
− Một đặc ân? Đặc ân ǵ vậy Mỹ Lệ?
Chàng vừa nói vừa chỉ cho người đàn bà chiếc ghế bành trước mặt.
Nàng ngồi xuống trong tiếng xột xoạt của chiếc áo tợ Nàng hất ra sau chiếc khăn quàng cổ bằng lông thú, nàng nh́n quanh gian ph`ong tráng lệ quen thuộc bằng con mắt thích thú trước khi quay sang Công Nguyên.
− Đó là một điều em ước ao hết sức. Anh sẽ không nỡ từ chối em chứ?
Chàng bật cười:
− Nhưng phải biết là em muốn ǵ cơ chứ?
− Câu chuyện như thế này: tháng tới bà Lan Thuyên sẽ tổ chức một hội chợ từ thiện và sẽ có chương tŕnh văn nghệ V́ vậy em có dự định táo bạo đến xinh anh cho em một vở kịch ngắn thôi! Chỉ cần vậy, hội chợ chắc chắn sẽ gặt hái được nhiều thành công.
− Không được, Mỹ Lệ ạ, mong em đừng buồn.
− Nhưng... V́ sao vậy anh?
Đôi lông mày của chàng khẽ cau lại. Chàng không thích bị ai cật vấn ḿnh, và chàng co thói quen không thay đổi những ǵ đă quyết định.
− Anh nhắc lại là không thể được. Chàng lạnh lùng nói - Em có thể dễ dàng nhờ người khác và hội chợ sẽ không v́ anh ma `không thành công rực rỡ đâu!
− Khác hẳn chứ anh! Chúng em sẽ bị đè bẹp nếu không có tên anh trong chương tŕnh. Vở kịch ngắn mà anh cho tŕnh bày năm ngoái đó, hay biết bao!
− Vậy th́ anh cho phép anh đem tŕnh diễn lại vở đó lần nữa đấy.
− Nhưng em muốn có một cái ǵ mới lạ kià!... Một tác phẩm anh sẽ đạc biệt dành riêng cho... chúng em.
Chàng khẽ nở một nụ cười châm biếng:
− À! Một cái ǵ làm riêng cho “em”. Chàng nhấn mạnh chữ “em” trong khi tia nh́n diễu cợt của chàng khiến đôi mắt xanh cầu khẩn của Mỹ Lệ hơi hạ xuống - Như vậy ḷng tự cao của em sẽ được thỏa măn, phải không Mỹ Lệ? Em có thể tuyên bố với mọi người là: <>.
Ngước mắt lên, Mỹ Lện nói bằng một giọng ấm áp, nồng nàn:
− Vâng, em muốn anh viết cho em, anh a.
Đôi mắt xanh thẫm quyể'n rũ và oai nghiêm nh́n sững nàng trong vài giây. Người đàn ông ư thức được tất cả uy quyền của ḿnh, có vẻ thích thú trước sự cầu khẩn của người đàn bà.
Nhếch mép cười châm biếng, chàng lạnh lùng nói:
− Em không nên đ̣i hỏi nhiều quá, Mỹ Lệ ạ Anh nhắc lại một lần cuối là anh không thể thỏa màn điều mong ước ấy. Em hăy nhờ người khác, họ sẽ sẵn sàng giúp em. Anh bận lắm.
Gương mặt Mỹ Lệ thoáng một nét cau, nàng thở dài:
− Thôi th́ đành vậy! Dù sao em cũng đă hy vọng là... Thôi, anh tha lỗi cho em đă đến quấy rầy anh bữa nay.
Mỹ Lệ đứng lên sửa lại khăn choàng và chợt nh́n thấy bức h́nh trên bàn. Một chút lo âu thoáng trên nét mặt nàng, và có lẽ chàng cũng nhận thấy điều đó.
− Trái lại, anh rất thích khi được tiếp em. Chàng nhă nhặn nói - Tối nay em có tới dự buổi dạ vũ ở Toà Đại Sứ Anh không?
− Có chứ, anh có thể nhảy với em một bản tối nay không?
− Được, nhưng anh nói trước là anh sẽ đến muộn đấy.
− Không sao, em sẽ đợ anh.. và em muốn xin anh thêm cái này, một trong những bông hoa tuyệt đẹp mà anh có kia kià. Ồ! Em không hiểu các chú làm vườn của anh ở Cannes và Arnelles làm thế nào mà có được những tuyệt phẩm như vậy?
Chàng lấy một bông hoa trồng ở Sevres để trên bàn, một bông cẩm chướng vĩ đại mầu vàng lợt, và trao cho Mỹ Lệ Người thiếu phụ vội gỡ bó hoa đông thảo cài trên áo khoác ngoài và thay vào bông cẩm chướng. Nàng nghĩ lát nữa, bông hoa này sẽ khiến các bạn nàng ghen tức , và nó sẽ được ép vào một quyển sách nàng yêu thích. T́nh yêu khiến người đàn bà hay giận hờn và nhẹ dạ của thế kỷ hai mươi này, trở nên đa cảm, và nàng sẽ không ngừng ngắm nghía, có thể nàng sẽ hôn lên bông hoai đó nữa.
Vừa cài bông hoa vào áo, Mỹ Lệ vừa băn khoăn liếc nh́n tấm h́nh. Chàng tiễn nàng ra cửa rồi quay vào pḥng làm việc. Cầm chiếc h́nh lên ngắm nghía một lúc lâu. “Chác nàng thanh nhă lắm”. Chàng nghĩ. “Điều đó đủ rồi. Những ǵ nàng c̣n thiếu sót, ḿnh sẽ đào tạo cho nàng theo đúng ư ḿnh. Cần nhất là nàng phải nhu ḿ và thông ḿnh”.
Chàng cầm bó hoa đông thảo mà Mỹ Lệ không biết v́ vô t́nh hay cố ư đă bỏ quên trên bàn, ném đi.
Dựa vào thành ghế chàng mỉm cười.

Chương 2

Cùng lúc đó tại nhà Vũ Dương đang tiếp đón bà Hầu Tước góa phụ, mẹ của Công Nguyên. Vũ Dương phải cáo lỗi dùm vợ, v́ bị một cơn đau thần kinh bất ngờ, nên không tiếp khách được.
Me. Công Nguyên nói:
− Tối qua không gặp bà trong buổi dạ tiệc nên hôm nay tôi đến thăm xem bà đă khá chưa.
Vũ Dương ngỏ lời cám ơn, nhưng nghĩ thầm “không biết bà muốn ǵ đây?” v́ bà Hầu Tước đẹp và lạnh lùng này chẳng mấy khi bận ḷng v́ người khác.
Sau khi trao đổi một vài câu xă giao, bà goá phụ chợt hỏi:
− Anh Dương à, anh có quen biết một cô gái nào gịng dơi qúi tộc ở nhà quê, đứng đắn giản dị để làm một người vợ tốt và một người mẹ hiền không?
Vũ Dương hơi chớp mắt sau cặp kính:
− Một người mẹ tốt và một người vợ hiền? Nhờ trời cho tôi quen biết rất nhiều cô thích hợp với vai tṛ đẹp đẽ đó.
− Thế ha? Nhưng đây là trường hợp đặc biệt. Anh Dương à, gần đây Công Nguyên có nói với tôi ư định muốn tái hôn của nó. Nhưng nó cần một người đan` bà trẻ khác hẳn con Phương Nam đáng thương kia. Anh biết tính nó đấy, ai muốn chiếm ḷng thương yêu của nó th́ chỉ tốn công vô ích. Nó chỉ muốn lấy vợ để nối dơi tông đường và cho Lăm Thúy một người mẹ, v́ thế nó không cần một cô gái trưởng giả hay học thức uyên thâm...
− Vâng, tôi biếc chú ấy rất ghét loại đàn bà đó.
− Người con gái trẻ đó sẽ phải chịu sống suốt năm ơ? Arnelles, chăm sóc đứa bé yếu đuối đáng thương và không bao giờ được xâm phạm đến tự do của chồng. Điều cần nhất là nàng phải khá thông minh v́ nó sẽ không bao giờ chịu được một người quá ngu đần đâu.
− Tôi hiểu... thông minh trung b́nh... xinh đẹp?
Một chút diễu cợt kín đáo thoáng qua dôi mắt xanh lợt của Vũ Dương khi chàng nói câu này và liếc nhanh bà Hầu Tước goá phụ lúc nào cũng thật đẹp và trẻ trung, dù bà đă có nhiều cháu.
Đôi môi mỏng của bà khẽ nhếch lên:
− Không, cần nhất là đừng xinh đẹp. Bà vội vă nói - V́ như vậy cô ta sẽ thích đỏm dáng, đó là điều mà thằng con tôi không chấp nhận. Nhưng nó cũng không muốn lấy một đứa xấu như ma.
Trong giọng nói bà có một chút ǵ như tiếc rẻ. Ánh mắt Vũ Dương càng trở nên tinh quái:
− Cố nhiên! Xấu qúa mà đi bên một người chồng như Công Nguyên th́ thật là quái đản. Chàng cười nói - Tôi hiểu bà muốn ǵ... à không tôi muốn nói Công Nguyên muốn ǵ. Nhưng tôi cần cho bà rơ là hôm qua chú ấy mới nói chuyện với tôi về việc này và tôi đă giới thiệu cho chú ấy một người con gái trẻ co nhiều hy vọng như ư chú ấy muốn.
Bà vội hỏi:
− Vậy à! Ai đó?
Vũ Dương kể lại những ǵ chàng đă nói với Công Nguyên về Thiếu Lan.
Bà Hầu Tước goá phụ chăm chú nghe một cách bồn chồn nóng nẩy:
− Anh có bức h́nh nào của cô ta không?
− Sáng nay tôi đă gửi cho chú ấy bức h́nh rồi. Tuy nhiên, h́nh đó đă xưa từ ba năm nay rồi.
− Dù sao, ta cũng có thể dựa vào đó mà suy đoán một chút it'...
− Vâng, bà có thể bảo chú ấy đưa cho bà coi.
Mặt bà goá phụ bỗng thoáng buồn:
− Công Nguyên rất ghét ai xen vào công việc riêng tư của nó. Nó đă không nhờ tôi kiếm dùm vợ, nên tôi xin anh đừng kể lại việc tôi đến đây gặp anh. Tuy nhiên tôi cũng mong nó lấy vợ, v́ Lăm Thúy... và tôi e sợ nó sẽ làm một cuộc hôn nhân giống lần đầu. Có biết bao nhiêu cô gái đỏm dáng khéo léo!... Như hôm qua, người ta đă chỉ cho tôi thấy cô Mỹ Lệ cứ bám sát bên nó.
Vũ Dương mỉm cười:
− Bà hăy yên tâm, chú ấy không dễ siêu ḷng bởi một cô gái đỏm dáng đâu. Phải công nhận là chú ấy có một trí óc thật minh mẫn nên những thủ đoạn điêu luyện nhất của các cô cũng không làm chú lầm lẫn được. Cô Mỹ Lệ đáng thương kia chỉ mất thời giờ vô ích mà thôi, và điều quan trọng hơn là cô đă đánh mất phẩm cách của ḿnh, thật buồn mà thấy một người đàn bà như vậy! Dĩ nhiên tôi không bao giờ muốn Công Nguyên có một người vợ như thế đâu.
Bà Hầu Tước vừa cười vừa đứng lên:
− Cũng không hẳn là cô ta ngu đâu. Ngoài sự si mê Công Nguyên ra, cô ta c̣n muốn trở thành bà Hầu Tước trong lúc cô ta gần như bại sản này. Kể ra cũng là một ước vọng khôn ngoan đấy chứ!... Này, anh Dương à, c̣n cô gái nghèo khổ của anh, liệu cô ta có trở thành như vậy nếu cô lấy Công Nguyên không?
− Đứa bé khốn khổ ấy à! Cô ta không biết ǵ là trưởng gỉa, và có lẽ cũng chẳng biết cách ăn mặc nữa.
− Ồ! Điều đo không cần thiết!... Nó sẽ phải sống ở nhà quê mà!
Vũ Dương ranh mănh nh́n bà và trả lời với một sự dịu dàng tinh quái:
− Phải! Lẽ tất nhiên điều đó không quan hệ chút nào... ! Không một chút nào!
Và tiễn bà ta ra cửa, chàng c̣n lập lại:
− đDiều đó không quan hệ chút nào, phải không thưa bà?
CHUONG BA
Tuyết rơi phủ đầy sân toà nhà miền Hauts Sapins che khuất dưới tấm thảm trắng tinh khiết những viên gạch lát bể nát, những mái ngói xiêu vẹo, cũng như sự già nua trên gương mặt những pho tượng dựng trên các cửa sổ cao.
Thiếu Lan đi đi lại lại ngoài sân khiến lớp tuyết sột soạt dưới đôi guốc bé nhỏ. Nàng đem quần áo mới giặt từ một ngôi nhà loang lổ cũ nát vào trong bếp. chiếc áo phủ ngoài bằng vải thô màu xanh đă cũ không che dấu được dáng đi thật uyển chuyển. Qủa vậy, Thiếu Lan có dáng người cao vừa phải và thật cân đối. Chiếc nón chùm trên đầu che khuất khuôn mặt nàng, nhưng ngay trong khi làm những công việc nội trợ, nàng vẫn có những cử chỉ duyên dáng tự nhiên ít ai sánh kịp.
Nàng chợt đứng lại giữa sân khi thấy một em gái nhỏ hiện ra trên ngưỡng cửa. Nàng hỏi:
− Bảo Khanh, em cần ǵ vậy?
− Anh Đạt nói đến giờ ăn rồi chị Ơi.
Giọng nói nhỏ bập bẹ làm nàng bật cười. Bé gái nói tiếp:
− Ba đang bực v́ không t́m thấy chià khóa pḥng đựng sách cũ.
Thiếu Lan tḥ ngay tay vào túi áo:
− Đúng rồi, chị quên để ch́a khoá lại chỗ cũ! Lại đây mà lấy này, bé ơi!
Đứa bé bước xuống và tiến lại với những bước nhanh và ngắn. Nó lấy chià khoá trong tay Thiếu Lan rồi vẫn đứng im, hơi lo lắng nh́n chi. Nàng hỏi:
− Sao em c̣n đợi ǵ nữa!
− Nhưng... anh Đạt rất muốn ăn! Chị ạ!
Thiếu Lan thốt ra tiếng cười thật trẻ trung tươi mát:
− Và cả cô Bảo Khanh cũng muốn ăn, phải không? Thôi vào nhà đi, năm phút nữa là chị xong ngay. Nhớ đừng đánh mất chià khoá nhé!
Nàng cúi xuống kéo lại chiếc áo rơi tuột khỏi vai đứa nhỏ. Cử chỉ này khiến chiếc nón choàng của nàng rơi xuống. Lúc đó, một tia mặt trời xuyên qua những đám mây xám nhạt bao phủ bầu trời, soi sáng gương mặt với những đường nét thật thanh tú, một làn da tuyệt trắng với một làn tóc nâu vàng mềm mại gợn sóng.
− Chị Ơi, có ông vào nhà kià!
Bảo Khanh đưa ngón tay nhỏ chỉ ra phiá hàng rào. Thiếu Lan quay nhanh vễ phiá đó, nàng thấy một người dàn ông trẻ tuổi, cao lớn và hoàn toàn xa lạ đứng sau hàng rào.
Cùng lúc ấy, người khách lạ rung chuông.
Cô gái trẻ muốn bước vào nhà để cất quần áo. Nhưng không, nàng không thể bắt người khách lạ kia chờ đợi giữa mưa tuyết. Nàng tiến về phiá hàng rào vơ"i giỏ đồ giặt trên tay, cố kéo lại cái nón choàng.
Người đàn ông rẻ chào hỏi:
− Thưa cô, đây có phải là nha `của công Mạc Giao ơ? Hauts Sapins không?
Thiếu Lan vừa tra chià khóa vào ổ để mở cửa, vừa trả lời là phải.
− Ông ta có thể tiếp tôi được không? Bá Tước Vũ Dương nhờ tôi đến đây...
Gương mặt trang nghiêm và hơi nhút nhát của Thiếu Lan chợt sáng lên:
− Thế ạ! Ông Vũ Dương là một người bạn thật tốt của gia đ́nh chúng tôi. Mời ông vào.
Người đàn ông theo nàng qua sân. Đôi mắt xanh sắc sảo của người đàn ông nh́n nàng soi mói như muốn ghi nhớ từng cử chỉ của nàng.
− Bảo Khanh!
^hiếu Lan gọi. Nhưng cô bé nhút nhát đă trốn mất. Thiếu Lan quay lại phiá khách:
− Thưa ông, mời ông lên. Nàng vừa nói vừa chỉ bậc tam cấp lung lay đă được tuyết che đậy vẻ tồi tàn - Tôi cất quần áo rồi trở lại đây ngay.
Người đàn ông trẻ bước lên bậc tam cấp vào một hành lang rộng có tường toàn đá xám, chỉ được trang hoàng bằng một vài chiến công kỷ niệm của những cuộc đi săn cũ, hai hay ba chiếc ghế và chiếc rương bằng cây sồi đa ~ṃn...
"Đúng là sự khốn cùng". Chàng lẩm bẩm, đưa mắt nh́n quanh, vừa cởi nhanh chiếc áo choàng sang trọng đang mặc trên người ra để lên trên một cái rương.
Thiếu Lan trở lại, không c̣n cái áo khoác và chiếc nón cũ kỹ nữa. Nàng mời khách lạ vào một pḥng khách rộng lớn đơn sơ, chỉ có vài đồ đạc cổ xưa khá đẹp và một bức tranh của một lănh chúa thế kỷ 16 mang những huy hiệu đă mờ nhạt theo thời gian. Đó là tất cả những tàn tích của một thời xa xưa huy hoàng.
− Thưa ông, xin ông cho biết quí danh.
Thiếu Lan ngước nh́n ông khách và hỏi, đôi mắt nhung nâu thật to và sâu, đẹp chưa từng thấy với một vẻ vừa kiêu ngạo vừa dịu dàng lạ lùng cho thấy tâm hồn trong sạch và trang nghiêm của nàng.
− Tôi là Hầu Tước Vũ Công Nguyên, thưa cô!
Nàng khẽ giật ḿnh sửng sốt và hơi đỏ mặt. Chàng đọc được sự ngạc nhiên tột độ, gần như ngờ vực trong ánh mát nàng. Hẳn cô gái trẻ tỉnh lẻ đó không biết ǵ về giới thượng lưu này cũng đă nghe tiếng tăm chàng và kinh ngạc tự hỏi một người như vậy đến Hauts Sapins làm ǵ?
Nàng bước đi, dáng điệu tha thướt duyên dáng. Chàng tiến lại cửa sổ, nh́n ra khu vườn lúc đó chỉ c̣n là một thảm tuyết bao la. Chàng đứng lặng nh́n trong giây lát ánh mặt trời lấp lánh trên tấm áo trắng của các cây tùng bách.
"Ông anh ho. Vũ Dương của min`h thật tức cười với tấm h́nh từ ba năm trước". Chàng vừa nghĩ vừa mỉm cười diễu cợt "Ta không muốn sắc đẹp th́ lại gặp ngay một cô tuyệt đẹp. Sẽ có biết bao cô gái thượng lưu thèm muốn sự b́nh dị tự nhiên, vẻ sang trọng quí phái của cô bé tỉnh lẻ bị bỏ quên giữa tuyết và các cây thông này. Ăn mặc th́ vụng về và phải gánh vác những công việc nội trợ khó nhọc này, nhưng nàng có vẻ ngoan ngoăn và nhất định đôi mắt kia không bao giờ biết nói dối... lại thêm một cuộc nghiên cứu tâm lư đáng chú ư cho ḿnh!"
Chàng quay lại khi nghe tiếng mở cửa. Một người đàn ông cao lớn, gày nhưng thanh nhă với mái tóc muối tiêu bước vào. Mặt ông ta cũng lộ vẻ ngạc nhiên nhưng hân hoan rơ ràng.
− Thưa ông, ông thật có hảo ư... đến đây trong khi trời lạnh gía thế này!
Sự kinh ngạc làm ông ta thành hơi cà lăm. Chàng giả như không nhận thấy điều này, tŕnh bày lư do cuộc viếng thăm bằng vài câu lịch sự rồi đưa chủ nhân bức thư của Vũ Dương.
Trong khi ông Mạc Giao đọc thư, chàng kín đáo quan sát ông. Gương mặt thật linh động với những đường nét thiếu cương nghị chứng tỏ ông là một người hoang phí không thể cải hóa, một tâm hồn ủy mỵ nhưng muốn ǵ làm nấy, điều này đă đưa đến sự bại sản ma `không có can đảm t́m cách khôi phục lại.
Đọc xong lá thư ông nói:
− Ông bạn Vũ Dương của tôi thật đă có ư kiến hay tuyệt khi nhớ lại các biên niên sử xưa của chúng tôi... khiến chúng tôi vô cùng hân hạnh được đón tiếp một người như ông. Rất tiếc tôi không c̣n là người tỉnh thành, nhưng tôi cũng rất rơ địa vị cao sang của ông... Mời ông ngồi chơi! Tôi rất ân hận phải tiếp đăi ông trong pḥng khách lạnh gía này...
Qủa là lạnh, chàng hối tiếc đă cởi chiếc áo choàng ra khi mới bước vào.
Ông Mạc Giao tiếp:
− Ông cho phép... Chúng ta sẽ qua pḥng bên, tôi sẽ rất sung sướng được giới thiệu ông với vợ tôi và được mời ông một tách trà. Đứa con gái lớn của tôi sẽ đi t́m cuốn biên niên sử đó, chính nó biết rơ những đồ vật cổ xưa này chứ c̣n... thú thật với ông, tôi không để y 'đến bao giờ.
− Vâng thế th́ c̣n ǵ bằng, thưa ông, tôi rất hân hạnh được yết kiến bà Mạc Giao.
− Vậy ông cho phép tôi vào báo trước cho nhà tôi.
Ông đi ra rồi quay vào ngay mời khách theo ḿnh. Họ đi qua một hành lang dài và bước vào căn pḥng nhỏ chỉ có một vài đồ đạc bằng gỗ bồ đào được ǵn giữ kỹ lưỡng trên những tấm thảm cũ kỹ. Những cành ô rô và chùm gởi lủng lẳng trong những cái giỏ đơn sơ treo trên tường. Vài con chim líu lo trong cái lồng tồi tan bên cửa sổ. Ngọn lửa bập bùng trong chiếc ḷ sưởi bằng đá xám to lớn khiến căn pḥng trở nên ấm áp dễ chịu.
Một người đàn bà khoảng bốn mươi tuổi đang nằm trên chiếc ghế dài ọp ẹp cạnh ḷ sưởi. Gương mặt lờ đờ, tia nh́n âu sầu mệt mỏi, bà bắt tay khách và mệt nhọc thốt ra một lời chào khả ái.
Ông Mạc Giao vội vă đưa cho khách chiếc ghế bành tốt nhất, bỏ ra t́m cô con gái rồi lại quay vào ngay, để tiếp khách, ông không muốn bỏ phí một phút nào cuộc viếng thăm quí báu này. Ông hỏi chuyện về Ba Lê, về những hội hè, lạc thú. công Nguyên có thể đọc trong đôi mắt người đàn ông năm mươi tuổi đó, đôi mắt cùng mầu nhưng khác xa mắt Thiếu Lan, sự luyến tiếc vô vàn cuộc sống tầm phào khi xưa của ông.
Một đứa bé gái khôngảng mười bốn mười lăm, mảnh khảnh và xanh lướt, nhưng nét mặt thông minh.
Hôm nay là ngày cọ rửa nhà cửa ơ? Hauts Sapins. Trong căn bếp rộng lớn có trần h́nh ṿng cung, Thiếu Lan chăm chú làm việc, trong khi Bảo Thục và Trọng Đạt, hai đứa sinh đôi có bộ tóc vàng óng, đang đùa giỡn ở góc pḥng bên cạnh vú Chín, người tớ già duy nhất của gia đ́nh Mạc Giao đang ngồi nhặt rau làm cơm chiều.
Vầng Trán đẹp của Thiếu Lan thỉnh thoảng nhíu lại. Vừa làm việc nàng vừa nhẩm tính những chi tiêu của tháng trước. dù đă cố gắng cần kiệm đến mức tối đa, nhưng số tiền này cũng đă vượt quá số vốn khiêm tốn của cô gái trẻ. Qủa vậy, ông Mạc Giao luôn luôn đ̣i hỏi cho ḿnh những bữa ăn thịnh sọan, rượu, thuốc lá... và đến hôm nay Thiếu Lan áy náy thấy ḿnh đă phải nợ nần. Những món nợ đó tuy chẳng là bao nhưng cũng làm nàng lo âu v́ từ trước tới nay nàng đă cố gắng hết sức để giữ thăng bằng cán cân chi phó trong gia đ́nh.
Thêm vào đó, sau cuộc viếng thăm của Công Nguyên, cha nàng càng trở nên khó khăn, cau có hơn trước nhiều. Ông bố ǵa trở nên cay nghiệt khi thấy chàng trai trẻ được ưu đăi cả về tài năng lẫn gia sản đó đă có thể hưởng tất cả lạc thú mà ông thèm muốn. Hơn nữa, từ vài ngày nay, ông có vẻ lo âu buồn bă và Thiếu Lan lo lắng không biết có phải v́ t́nh trạng tài chính của gia đ́nh đă suy sụp không?
− Ông phát thư vừa đi qua, chị có một lá thư của Nguyệt Anh đây này. Khuê Tú bước vào bếp nói -Và ba cũng có một bức thư mầu xám nhạt thật đẹp từ Ba Lê, phong b́ có in h́nh chiếc vương miêng nhỏ của Hầu Tước. Chắc của ông Công Nguyên hôm trước, chị nhi?
− Làm sao biết được, sao em ṭ ṃ vậy?
Cuộc thăm viếng ngắn ngủi của Vũ công Nguyên đă để lại một kỷ niệm khó quên cho cả gia đ́nh Mạc Giao, chỉ có Thiếu Lan v́ quá bận rộn với công việc nên không c̣n th́ giờ để nghĩ tới người khách lạ đó nữa.
Nàng mở phong thư của người bạn gái hàng xóm cũ mà Khuê Tú mới đưa vào.
− À, Nguyệt Anh lấy chồng!
− Lấy ai vậy, hở chị?
− Một luật sư ơ? Dijon, Hoài Vũ. Nguyệt Anh nói anh ta là một người đàn ông rất đứng đắn, ngoan đạo và gia giáo.
− Nhưng không thuộc giới quí tộc. Khuê Tú khẽ nhún vai.
− Cần ǵ điều đó, miễn tử tế là được rồi. Nguyệt Anh có vẻ sung sướng lắm.
− C̣n chị, chắc chị không định lấy một ngừi nhà quê thô tục chứ?
− Có thể lắm, nếu ngườ ấy có học và hiểu biết, yêu thương chi. Khuê Tú ơi! Cần nhất là cái tính t́nh c̣n những cái phụ khác th́ không nên đó hỏi quá... Những người con gái nghèo khổ như chúng ta đừng nên mơ mộng nhiều về những chuyện này.
Thiếu Lan mỉm cười tư lự, trong khi Khuê Tú nói:
− Tại sao lại không nhi?
Rồi cô bé quay một ṿng và tiến tới trước mặt vú Chín hỏi:
− Vú ơi, chúng tôi sẽ lấy ai hả vú?
Bà lăo ngừng tay, gương mặt nhăn nheo buồn rầu và nghiêm trang nh́n Khuê Tú:
− C̣n coi xem.. Vả lại cô sống thế này c̣n sướng gấp mấy lần hơn là phải đeo gông vào cổ. Cũng như Thiếu Lan nên ơ? Hauts Sapins, tuy nơi này không bao giờ có hoa hồng cả. Hôn nhân là sự khốn cùng... Đúng thế đó, cô bé cưng của tôi ơi!
Bà Trang trọng nói và đưa tay chi? Thiếu Lan.
Thiếu Lan khẽ lắc đầu nói:
− Thường th́ đúng vậy... Nhưng vú ạ, mỗi người một số mệnh không tránh được đâu.
− Phải thế rồi, vú chỉ toàn nói những chuyện ǵ đâu ấy thôi. Khuê Tú thêm vào - Chúng tôi sẽ lấy chồng, sẽ hạnh phúc, sẽ sung sướng, và vú th́ sẽ măi măi ở đây với sự bi quan của vú. Bộ vú không tin là chi. Thiếu Lan xinh đẹp của tôi có thể lấy một ông hoàng sao?
Vú Chín bỏ con dao xuống, khoanh tay lại và ngước đôi mắt đa ~loà v́ tuổi tác, nh́n Thiếu Lan:
− Cô bé đáng yêu của vú, vú sẽ thương hại con suốt đời nếu có một người đàn ông nào cưới con chỉ v́ cái sắc đẹp này, v́ như thế khi nhan sắc tàn phai, con sẽ bị bỏ rơi. Con không đáng bị như vậy, Thiếu Lan à, v́ tâm hồn của con c̣n cao đẹp hơn cả gương mặ của con nữa.
Những câu nói đó thật tuyệt diệu khi được thốt ra từ miệng người tớ già, suốt ngày lầm bầm và hay gắt gỏng, phê b́nh các cô chủ hơn là khen tặng. Thiếu Lan và Khuê Tú ngạc nhiên nh́n bà. Quay về phiá Thiếu Lan, bà trịnh trọng nói:
− Thiếu Lan ơi! Vú hứa sẽ cầu nguyện cho con.
Vú cầm lấy con dao, tiếp tục công việc đang làm dở.
Khuê Tú đi ra, Thiếu Lan trở lại với việc làm sau khi đọc nhanh qua bức thư của cô bạn cũ. Chợt cánh cửa bật mở, ông Mạc Giao xuất hiện, mặt đỏ rần đầy cảm xúc...
− Lên đây, lên đây mau Thiếu Lan, ba có chuyện muốn nói với con.
Thiếu Lan lo lắng hỏi:
− Chuyện ǵ thế hả ba?
Ông kéo nàng về pḥng khách, không nói một câu. Nàng thốt bật lên một tiếng la lo sợ khi thấy mẹ nằm như bất tỉnh trên chiếc ghế dài.
− Ồ! Không sao đâu!... Đó là v́ mẹ mừng quá đấy thôi! Ông Mạc Giao nói khi thấy Thiếu Lan cuống cuồng chạy lại phiá mẹ - Một biến cố thật bất ngờ, thật khó tin, thật...thật...
− Chuyện ǵ hở ba? Thiếu Lan vừa hỏi vừa cho mẹ ngửi lọ dầu.
− Có Người hỏi con làm vợ! Con đoán xem?
− Hỏi con làm vợ? Nàng sửng sốt nói - Ai thế hở bả... Chúng ta có quen biết ai đâu?
− À! Con không biết Hầu Tước Công Nguyên à? Ông Mạc Giao hớn hở nói.
− Hầu Tước Vũ Công Nguyên?
Lọ dầu rơi tuột khỏi tay Thiếu Lan vỡ tan trên nền nhà. Cô con gái trẻ đứng bật dậy, nghi ngờ nh́n bố:
− Ba muốn nói là... Ông ta?
− Phải, chính ông ấy!... Ông biên thư cho ba xin được cưới con làm vợ đấy.
Ông nắm lấy tay nàng đang run rẩy. Thiếu Lan mặt đỏ ửng, khẽ nói:
− Nhưng thưa ba... con không hiểu...
− Sao, con không hiểu ǵ? Bộ ba chưa nói rơ sao? Con có cần ba nhắc lại lần nữa là Hầu Tước Vũ Công Nguyên muốn lấy Mạc Thiếu Lan làm vợ không?
Lúc đó, bà Mạc Giao mở mắt ra, đưa tay cho con gái, bà lập cập nói:
− Con ơi, mẹ sung sướng quá! Một cuộc hôn nhân như vậy thật là một giấc mộng, không thể ngờ được con a.
Thiếu Lan mặt nhợt nhạt, dựa cánh tay run rẩy vào thành ghế. Trên khuôn mặt đẹp ấy, không có vẻ ǵ như đang chia sẻ niềm vui tràn trề của cha mẹ mà chỉ có sự sợ hăi xen lẫn kinh ngạc.
− Làm sao ông ta lại có thể hỏi lấy một đứa con gái chỉ thoáng gặp không hơn một tiếng đồng hồ? Nàng run run nói - Ông ấy không biết ǵ về con...
Ông Mạc Giao cất tiếng cười vang:
− Sao con ngây thơ quá, Thiếu Lan đáng thương của ba! Đa số các cuộc hôn nhân đều như vậy. Vả lại, ông thuộc loại người chỉ cần nh́n thoáng qua có thể xét đoán được kẻ khác... Vả lại, con không biết là con đủ đẹp để tạo ra một cú sét ái t́nh sao? Tuy nhiên, con ngạc nhiên là phải, v́ dù sao cũng không thể ngờ được một chuyện như vậy! Người đàn ông danh tiếng, giầu khủng khiếp, được bao người săn đón ấy lại c̣n là kẻ thừa hưởng gia tài đồ sộ của ông chú họ, Quân Công Đức Hoà...
Thiếu Lan phác một cử chỉ ngăn cản:
− Thưa ba, những điều đó đối với con thật không quan hệ. con quan niệm hôn nhân khác hơn...
− Phải, phải, ba biết tính con trang nghiêm, bất vụ lợi. Vậy con hăy đọc bức thư của ông ta để biết rơ những lư do khiến ông hỏi con làm vơ.
Thiếu Lan cầm lấy tờ giấy màu xám nhạt thoảng một mùi thơm nhẹ nhàng tinh diệu, y như mùi thơm phảng phất lại trong hành lang sau cuộc viếng thăm của Công Nguyên hôm trước. Nàng đọc nhanh, bức thư ngỏ lời cầu hôn với những lời lẽ lịch sự nhưng hơi lạnh lùng, nói lên ư muốn của chàng, mong t́m nơi Thiếu Lan một con người thật tận tâm, một người vợ đứng đắn, một người mẹ sẵn sàng yêu thương đứa con gái riêng của chàng. Trong thư có đoạn viết:
Cô con gái ông sẽ không phải ngại chuyện thay dổi những thói quen của nàng khi trở thành vợ tôi. Tôi không có ư định buộc nàng vào cuộc sống thời lưu xă giao đáng chê dưới mọi h́nh thức. Nàng sẽ sống một cuộc đời trầm lặng với con gái tôi ơ? Arnelles, cũng như khi ơ? Hauts Sapins. Điều tôi cần trước hết, là một người con gái trẻ, có lư trí và ḷng tốt - Như tôi thấy nơi cô Thiêu Lan.
Người con gái nhận thấy ngay một điều mà bố mẹ nàng quá hănh diện và vui sướng, không hề để ư qua những câu nói lịch sự của người đàn ông thượng lưu này, đó là sự lạnh lùng. Có lẽ cũng to như sự dửng dưng nàng cảm thấy đối với chàng. Nếu cho rằng chàng đă bị cú sét ái t́nh, th́ qủa là chàng đă không biết cách... viết thư! Dù chàng là một văn sĩ nổi tiếng.
Qua sự cầu hôn đáng hănh diện kia, có một điều rơ rệt là Hầu Tươ('c Công Nguyên muốn t́m một người mẹ cho con gái, mà chàng tin tưởng thấy nơi người con gái trẻ nghèo khổ quen sống cuộc đời đơn sơ quen chăm sóc trẻ con này. Nhờ Vũ Dương chàng đă biết đủ những điều cần thiết, và v́ chỉ muốn có một cuộc hôn nhân v́ lư, chàng dad~ không hề viết những câu thừa thăi cho cô bé nhà quê khiêm tốn hân hạnh được chàng mời mang một trong những ḍng họ vẻ vang nhất nước Pháp. Thiếu Lan lờ mờ hiểu điều đó, v́ nàng thiếu kinh nghiệm và chưa bao giờ rảnh rỗi để nghĩ đến vấn đề hôn nhân mà nàng thấy thật hiểm hóc.
Nàng lặng lẽ đưa cho cha lá thư sang trọng có mùi thơm làm nàng khó chịu.
− Sao, con nghĩ thế nào? Ông ta đứng đắn đấy chứ? Con thấy đó, ông không thích đời sống xă giao... Nhưng mộ^t khi kết hôn rồi , con có thể bắt ông ta làm theo ư con muốn. Thật là uổng nếu không biết hưởng thụ khi có một đia. vị như vậy!
− Ba không hiểu tính con! Với con, viễn ảnh của một cuộc sống b́nh lặng trong bổn phận , và làm mẹ của một đứa ctrẻ lôi cuốn con hơn, nếu... nếu không có "ông ta".
− Sao, nếu không có ông ta?
Ông Mạc Giao sửng sốt nói trong khi bà vợ hơi nhổm dậy, kinh ngạc nh́n Thiếu Lan.
− Vâng, tại con không ưa ông ấy và con không tin là con có thể có cảm t́nh với ông ấy được.
− Con không ưa ông ta? Bà Mạc Giao lắp bắp nói - Con người mà ai ai cũng phải công nhận là sang trọng lịch lăm nhất nước Pháp!
Ông Mạc Giao sau một giây choáng váng, cất tiếng cười gằn:
− Không hiểu con có ǵ trục trặc trong đầu không, Thiếu Lan? Với một sự cầu hôn như vậy ta không cần phải bàn căi lôi thôi. Ta phải chấp nhận nó như một trong những điều may mắn phi thường mà không bao giờ ta dám nghĩ tới. À! Con không ưa nguời đàn ông đó, cái người chỉ việc chọn vợ giữa bao cô gái quy tộc và giàu sang? Con điên rồ quá, biết bao nhiêu các bà mang những gịng họ lớn nhất Âu Châu và có khi thuộc những gia đ́nh vương giả, sẽ rất sung sướng nếu được ông ta cầu hôn!! Con chưa nh́n rơ ông ta? Hay hôm nọ con mù để có thể nói là "con không ưa ông ta"?
Như hầu hết những người tính t́nh nhu nhược , ông Mạc Giao rất phũ phàng đối với những nguời dưới quyền ông. Thiếu Lan cảm thấy như băo tố sắp tới. Nhưng nàng vẫn can đảm tiếp tục:
− Thưa ba, con muốn nói là chỉ cần nh́n thấy ông ta, con cũng đă biết giữa ông ta và con không có ǵ giống nhau từ ư thích, thói quen giáo dục... Ba đă nói ông ta sống rất trưởng giả, chỉ cần nh́n cách ông ăn mặc cũng biết... Và c̣n nụ cười mỉa mai ma `hẳn ba cũng nhận thấy...
− Coi nào, ba thấy cô con gái ngoan của ba quan sát và xét đoán người khác rất giỏi! Ông Mạc Giao khó chịu ngắt lời - Nhưng tất cả những điều đó đều thật trẻ con! Hăy nói chuyện đứng dắn hơn Thiếu Lan à.
− Con rất đứng đắn, thưa ba. Vấn đề quá quan trọng để có thể đùa được. Con xin thú thật là ông ta làm con sợ và như vậy con không tin là con có thể trở thành vợ Ông được.
Nàng run rẩy nói những câu sau này, v́ nàng biết trước cơn phẫn nộ của cha sẽ bùng nổ. Nhưng nàng thấy cần phải nói thẳng ra như vậy.
− Thiếu Lan! Bà Mạc Giao rên khẽ.
Mặt ông Mạc Giao đỏ bừng. Ông đặt lên vai con một bàn tay nặng trĩu khiến nàng lảo đảo.
− Nghe đây! Giọng ông rít lên - Tao sẽ cho mày biết rơ những hậu qủa nếu mày từ chối. Tao đă đầu tư tất cả số tiền cuối cùng vào những công việc buôn bán có vẻ khả quan. Nhưng gần đây, tao được biết công việc đang nguy ngập. Tao chỉ có thể rút lại đuoc.c một phần tư số tiên`, thế la `may lắm đó. Và như vậy là sự khốn cùng... hiểu không, Thiếu Lan? Sự khốn cùng tột đỉnh. Chúng ta sẽ đánh đổi Hauts Sapins lấy một miếng bánh và sẽ lang thang đi ăn xin.
Thiếu Lan lặng người, choáng váng v́ tin đó.
− Nếu con lấy ông ta th́ tất nhiên mọi việc sẽ đổi khác, v́ ông ấy không thể để mặc gia đ́nh vợ sống nghèo khổ như vậy được, ông ấy sẽ lo cho sự học vấn của các đứa nhỏ...
− Không, không được ! Con sẽ đi làm, làm bất cứ việc ǵ... Nhưng đừng bắt con làm điều đó! Nàng nghẹn ngào.
− Tao không hiểu mày sẽ làm cách nào nuôi được các em mày, mẹ mày và tao? Ông Mạc Giao mỉa mai - Tao van xin mày đừng nói những lơi ngu xuẩn như vậy nữa.
Thiếu Lan cúi đầu. Thật vậy, những ǵ nàng có thể làm sẽ chẳng đáng ǵ cả và không bù đắp nổi một phần trăm số tiền thiếu hụt v́ sự bất cẩn của bố.
Bà Mạc Giao nói:
− Cuộc hôn nhân này la `một cứu cánh bất ngờ cho chúng ta. Nósẽ mang lại cho chúng ta sự an toàn, sẽ bảo đảm cho con một tương lai sáng lạng khiến con trở thành một trong những người đàn bà nổi tiếng nhất nước Pháp.
− Trời!
Thiếu Lan nghẹn ngào kêu lên. nàng bắt gặp tia nh́n van xin và thống thiết của me. Nàng cũng sẽ không t́m được sự nương tựa nơi me. Bà Mạc Giao có một tâm hôn nhu nhược cùng một thể xác mệt mỏi, lúc nào bà cũng nghe lời chồng, không bao giờ trị được con cái và chính Thiếu Lan, người con trưởng có tinh thần đạo lư cao độ đó, có bổn phận phải giáo dục các em ḿnh. Thiếu Lan dành cho mẹ một t́nh thương xen lẫn sự bảo bọc, kính trọng và thương hại, nàng cố tránh cho bà mọi lo nghĩ. Cho nên nàng hiểu ngay tia nh́n kia muốn ǵ!
− Mẹ cũng muốn vậy sao? Nàng cúi xuống phiá bà Mạc Giao khẽ nói, trái tim như bị bóp nát.
− Không hẳn thế, nhưng nó sẽ đem lại sự yên ổn cho chúng ta con ạ! Con sẽ có một cuộc hôn nhân tốt đẹp... Hơn nữa, chúng ta sẽ không c̣n túng thiếu! Con không nên do dự, Thiếu Lan à!
− Không, con cân` được suy nghĩ. Người con gái cương quyết nói và đứng dậy quay sang phía cha - Một quyết định như vậy cần được cân nhắc kỹ lưỡng. Ngoài ra, c̣n phải hỏi ư kiến ông bà Vũ Dương. Chúng ta không biết ǵ về ông Công Nguyên cả... không biết một chút ǵ... Không biết ông ấy có đạo không? Và hiện ông ấy có tôn trọng tín ngưỡng của vợ không?
Ông Mạc Giao phác một cử chỉ sốt ruột:
− A! Mày tưởng ông ta là một người nhiệt tín à! Lẽ dĩ nhiên ông ta theo Thiên Chúa Giáo nhưng chưa chắc ông ấy đă tuân giữ giáo qui. Nhưng mày đừng nên đó hỏi quá. Tuy nhiên, tao sẽ biên thư hỏi ông Vũ Dương nếu mày chỉ thắc mắc bấy nhiêu... Nhưng mày hăy nhớ là quyết định của mày sẽ đem lại sự bần cùng hoặc sự an toàn cho cả gia đ́nh.
Không lúc nào nàng Thiếu Lan khốn khổ này quên được! Suốt đêm nàng trằn trọc suy đi tính lại: hoặc gia đ́nh vẫn nghèo khổ và sau đó cuộc sống sẽ trở thành địa ngục v́ sự Oán hận của cha, hoặc nàng phải lấy người lạ kia?
Không hiểu sao nàng lại e sợ gỉai pháp sau đến thế? Nàng cũng chẳng rơ nữa. Là một cô gái duyên dáng hiếm có, sớm trưởng thành trên vài phương diện bởi phải gánh nhiều trách nhiệm và bởi cuộc sống thanh bạch, nàng vẫn giữ được sự giản dị đáng yêu, vẻ tươi mát trong sáng của một cô gái nhỏ. Tính nết nghiêm trang và sự ngoan đạo giúp nàng tránh ra ngoài mọi khuynh hướng lăng mạn, mọi ham muốn xa hoa, phô trương. V́ thế, lần đầu gặp Công Nguyên, nàng đă thấy e ngại bởi một sự bí ẩn đáng sợ ẩn chứa sau khuôn mặt, ánh mắt, nụ cười hơn là bởi cái dáng bề ngoài nàng đă thấy ngay con người đó hoàn toàn khác biệt với nàng, nàng Thiếu Lan bé bỏng đáng thương đă quá quen với sự nghèo khổ, với những việc nội trợ nặng nhọc, chưa hề biết làm dáng, trái ngược với những người đàn bà thuộc giới sang trọng của Công Nguyên... Làm sao nàng có thể trở thành vợ một vị chúa tể uy quyền như thế được? Sự xung khắc giữa hai người có mạnh mẽ lắm không?
Và sau một đêm mất ngủ, sáng sớm hôm sau nàng đến nhà thờ, đem điều thắc mắc ra hỏi vị linh mục già.
− Hỡi cô bé đáng thương, thật là một sự xung khắc đáng ngại. Vị linh mục lắc đầu nói tiếp - Dù sao con cũng đừng nên lo ngại quá khi chàng đă cho biết trước cuộc sống yên tĩnh dành cho con. Như vậy tức là chàng muốn có một người vợ hiền lành, và con có thể yên tâm được.
− Nhưng con co thể thành thật nhận lời cầu hôn không, khi con chỉ cảm thấy dửng dưng, nếu không muốn nói là ngờ vực chàng?
− Điều này th́ quan trọng. Tại sao con nghi ngờ chàng?
− Thưa cha, con không rơ... Chàng thật khác biệt với những người đàn ông con trông thấy từ trước tới nay! Ánh mắt âm u quyến rũ làm con bối rối. Vẻ lạnh lùng kiêu ngạo ẩn trong những cử chỉ khả ái khiến con e ngại. Chàng hay châm biếm và luôn luôn hoài nghi. Tóm lại, thưa cha, con chưa yêu chàng và người lạ này làm con sợ hăi.
− Ông Vũ Dương có thể cho con biết rơ hơn không?
− Cha con sẽ viết thư hỏi ông ấy. Đó là một người đứng đắn thành thật, chắc ông ấy sẽ nói rơ những ǵ ḿnh biết. Vấn đề tôn giáo cũng làm con lo nghĩ, con e rằng chàng là một người không tín ngưỡng, cha a.
− Tội nghiệp con quá, trường hợp của con thật nan giải! Nếu việc này chỉ liên can đến một ḿnh con th́ ta khuyên con nên từ chối cuộc hôn nhân này làm con e ngại. Nhưng c̣n gia đ́nh con... đ̣i hỏi con phải hy sinh. Cha tin là con có đủ can đảm để làm việc này, Thiếu Lan ạ, nhưng cần biết xem con có quyền không đă. Hôn nhân là một vấn đề thiêng liêng không đùa giỡn được. Con chỉ có thể nhận lời nếu con tự nguyện nhất quyết làm tr`on bổn phận đối với chàng. Con phải nhất định đánh tan ḷng ngờ vực, sự sợ hăi và hết ḷng t́m cách yêu thương chàng. Đó là lời khuyên của cha. Nếu con nghĩ là không đủ sức làm như vậy th́ con hăy từ chối dù phải trả đến một giá nào đi nữa.
Thiếu Lan nắm chặt đôi tay lạnh cóng, và run rẩy:
− Con không biết nữa! Nàng khẽ nói - Nếu con có thể hiểu chàng hơn một chút th́ tốt biết mấy! Lời lẽ trong thư th́ đứng đắn lắm... Nhưng c̣n chàng liệu có thật thế không? Chúa ơi, con phải làm sao bây giờ?
Những giọt lệ chảy dài trên má Thiếu Lan. Vị linh mục tốt bụng cảm động nh́n nàng. Ông là người biết rơ, hơn ai hết, cái tâm hồn cương nghị nhưng dịu dàng đó. Không biết con người qúi phái xa lạ kia có thấu hiểu và cảm thông được cái tâm hồn tuyệt diệu với trái tim yêu thương mà nàng sẽ dành riêng cho chàng không? Than ôi! Vị linh mục cảm thấy nghi ngờ điều này nếu Công Nguyên qủa đúng như những ǵ Thiếu Lan đă nhận xét.
Thật t́nh ông cũng muốn khuyên nàng từ chối nhưng ông cũng biết rơ t́nh cảnh khốn đốn của gia đ́nh Thiếu Lan và ông cũng hiểu là ông Mạc Giao sẽ không bao giờ tha thứ nếu nàng từ chối. Chắc chắn là nàng sẽ không chịu nổi cuộc sống địa ngục đó. Vậy nàng co nên chấp nhận sự hy sinh khi nó không trái với lương tâm không?
Ông giải thích cho Thiếu Lan rằng sự vô tín ngưỡng của Công Nguyên không phải là một cản trở nhất định trong trường hợp đặc biệt này, miễn là chàng chịu chấp nhận sự tự do tín ngưỡng của người vợ và sự giáo dục của những đứa con.
− Không phải với ai cha cũng sẽ nói như vậy đâu. Một người chông vô tôn gíao thường rất nguy hiểm cho ḷng tín của người vợ và các con. Nhưng cha hy vọng là tâm hồn tin tưởng mănh liệt, sự thông minh thẳng thắn của con sẽ làm con không giống ho. Với những điều kiện ấy, sự nguy hiểm se ~không đáng kể đối với con, và biết đâu con c̣n có thể cảm hoá được chàng nhờ những gương tốt và nhờ sự cầu nguyện của con.
− Con thấy khó khăn qúa cha a. Nàng thở dài nói - Con sẽ sung sướng biết bao nếu chàng có cùng những tin tưởng, những kỳ vọng thiêng liêng với con!
− Con ạ! Cha cũng muốn như vậy lắm. Con hăy suy nghĩ và cầu nguyện thật nhiều đi Thiếu Lan a. Hăy cố gắng làm quen với những ư nghĩ về cuộc hôn nhân đó. Theo cha, với giọng nói trong thư của Công Nguyên, theo như con đă kể lại, cha thấy rơ ràng ông ta chỉ muốn có một cuộc hôn nhân v́ lư. Ông ta không thể đó hỏi con ǵ khác hơn là việc cố gắng lo tṛn bổn phận và yêu mến ông ta dần dần, và con sẽ có một bổn phận cao đẹp cạnh đứa bé không mẹ đáng thương ấy. Con hăy xem tất cả những điều này như một lời khuyến khích nếu những tin tức con đang ḍ hỏi không làm cản trở cuộc hôn nhân.
− Nhưng con sẽ phải rời xa lũ em nhỏ dại của con. Nàng nghẹn ngào nói - Không có con, tụi nó sẽ ra sao?... Nhưng không, con chỉ nói vậy thôi không có ai là quan trọng cả.
− Con ạ, dù sao con cũng rất hữu ích. Tuy nhiên, chúng nó đều đă đến tuổi vào nội trú và Khuê Tú có thể thay thế con. Vả lại, con cũng không c̣n cách nào hơn. Ông thở dài kết luận - Con hăy về đi, cha sẽ cầu nguyện cho con.
Chỉ có Chúa và vị linh mục già, người bạn tâm t́nh của nàng, là thấu hiểu nỗi đau thương của nàng thôi. Nàng thèm muốn biết bao số phận của Nguyệt Anh v́ mỗi gịng thư của cô bạn gái này đều gợi lên một hạnh phúc b́.nh lặng dựa trên sự thương yêu quí trọng lẫn nhau.
Nàng bắt buộc phải nghe bố nhắc đi nhắc lại những lời nói như những kim nhọn đâm buốt tim nàng: "Thiếu Lan sung sướng của ba ơi, con có thể nói là con đă có những bà tiên làm mẹ đỡ đầu." Mẹ nàng th́ say sưa lẩm bẩm: "Cô bé Hầu Tước tương lai của tôi". Khuê Tú th́ mỗi ngày nói đến cả trăm lần: "Sao chị lại có thể do dự được cơ chứ? Nếu là em, em sẽ bằng ḷng ngay tức khắc"! Người nào cũng không hề nghĩ là nàng có thể từ chối. Thiếu Lan khổ năo thầm nghĩ không c̣n người nào có thể cứu nàng khỏi cuộc hôn nhân này được
Bức thư trả lời của Vũ Dương đến thật nhanh. Ông thành thật kể hết những ǵ về Công Nguyên, những ǵ ông nghi ngại lo lắng, cũng như những đức tính đứng đắn của chàng mà ông tin là khác hẳn bề ngoài.
Ông Mạc Giao không cho con gái xem bức thư đó. Ông kiểm duyệt những điều bất lợi và ca tụng Công Nguyên không tiếc lời. Những điều c̣n lại nhấn mạnh trên tư cách đứng dắn của Công NGuyên và ḷng ước muốn một người vợ thật ngoan đạo dù chàng có dửng dưng đến đâu đi nữa.
− Một kẻ không theo giáo qui! Thiếu Lan buồn rầu khẽ nói.
− Th́ con chỉ việc t́m cách cải giáo ông ta là xong! Ông ấy đă tỏ ra rất đàng hoàng khi tôn trọng tín ngưỡng của vơ. Ba nghĩ điều đó khuyến khích con nhiều chứ?
− Con rất khổ tâm, thưa ba! Chỉ v́ t́nh cảnh gia đ́nh mà con đành chấp nhận một cuộc hôn nhân như vậy.
Ông Mạc Giao gầm lên:
− Mày điên quá mất rồi! Sao lại có một đứa con gái dại dột đến thế cơ chứ, không thể bàn căi nổi với một đứa con gái kỳ quặc như mày. Tao sẽ viết thư cho Công Nguyên. Mày bằng ḷng phải không?
Một do dự cuối cùng làm tan nát tâm hồn Thiếu Lan. Nàng thầm cầu nguyện: Lạy Chúa, con phải hy sinh cho gia đ́nh và con sẽ cố gắng làm tṛn bổn phận đối với "ông ta". Rồi nàng quả quyết trả lời:
− Thưa ba, vâng.
Vài ngày sau đó, Công Nguyên tới Hauts Sapins. Thiếu Lan mặc chiếc áo ngày lễ, một chiếc áo đầm mầu xanh đậm gỉan dị kín đáo do cô thợ làng may cắt nên không được khéo cho lắm. Nàng ngồi cạnh mẹ trong pḥng khách, nét mặt nhợt nhạt căng thẳng v́ mất ngủ và phân vân đau khổ trong những ngày cuối. Bà vú già đưa chàng vào pḥng, kín đáo quan sát chàng từ đầu đến chân. Chàng chào bà Mạc Giao, cúi ḿnh trước Thiếu Lan, miệng thốt ra một lời cám ơn thật tao nhă. Rồi nâng bàn tay bé nhỏ hơi run rẩy lên, chan`g khẽ hôn phớt qua, và đeo cho nàng chiếc nhẫn đính hôn.
Sự nhanh nhẩu của ông Mạc Giao và sự tự nhiên thượng lưu của Công Nguyên khiến Thiếu Lan đỡ bối rối v́ miệng nàng khô xé không thốt ra nổi một tiếng nào. Chàng cao hứng kể lại một việc rắc rối nhỏ trong chuyến du hành. Đôi khi, chàng cũng quay sang hỏi chuyện Thiếu Lan. Nàng trả lời vắn tắt, cảm thấy bối rối trước con người hoạt bát mà nàng đóan là hay châm biếm kẻ khác và có đôi mắt thật lạnh lùng và xâu sắc khiến nàng trở nên nhút nhát. Ông Mạc Giao nói:
− Thiếu Lan, sẵn có ánh sáng mặt trời, con hăy đưa Công Nguyên ra sân thượng ngắm cảnh.
Nàng quay sang Công Nguyên nói:
− Thưa ông, nếu ông muốn?
− Thưa cô, tôi rất sẵn sàng! Chàng trả lời và đứng ngay dậy.
Thiếu Lan lấy chiếc mũ choàng mầu lợt đội lên đầu rồi đi ra vườn. Họ sóng vai nhau trên con đường chính. Thiếu Lan vẫn không tự chủ được, nàng