|
|
|
Chương 3
Công Nguyên tới Hauts Sains hôm trước ngày
cử hành hôn lễ tôn giáo. Chàng tặng vị hôn thê một tấm
h́nh của con bé Lăm Thúy, cho nàng biết chàng vừa đến
gặp đứa bé ở lâu đài Arnelles và xem qua những công việc
sửa soạn để đón tiếp nàng.
− Tôi đă báo cho nó biết cô sắp tới. Tôi chắc chắn |
 |
|
cô sẽ thay đổi nhanh chóng đứa bé man dại mà chưa một bà giáo
nào chịu khó t́m hiểu bản chất của nó.
Thiếu Lan ngắm nh́n gương mặt trẻ thơ, hơi gầy với đôi mắt to
buồn rầu.
− Nó không giống ông ǵ cả, có lẽ trừ đôi mắt.
− Phải, nó là h́nh ảnh của mẹ nó. Chàng cau mày trả lời.
Chỉ có hai người trong pḥng khách. Bà Mạc Giao lấy cớ hơi mệt
lên buồng nghỉ, c̣n ông chồng th́ đang đi t́m những giấy tờ cổ
xưa mà ông muốn cho con rể xem. Cả hai đều đồng ư cần để cho hai
trẻ được tự do noi chuyện .
Chàng vừa lấy chiếc kẹp gắp một khúc củi rơi xuống, vừa nói:
− Ngày mai cô sẽ gặp mẹ tôi và chị hai tôi, Tư? Tước phu nhân
Hoàng Long. Cô em Tường Oanh của tôi ơ? Áo Quốc rất tiếc không
tới được.
− Cô ấy đă viết cho tôi một bức thư khả ái kèm theo một quà tặng
tuyệt đẹp. Chắc tính cô ta dễ thương lắm?
− Đúng vậy! Nó rất tốt và kiều diễm. Tôi chắc cô sẽ thích nó hơn
chi. Yến Loan nhiều. Chị tôi là một người đàn bà tân thời, hơi
kỳ quặc đối với cô. Vả lại chị ấy rất thông minh, chị có tên
trong văn chương với cương vị một tiểu thuyết gia và thi sĩ. Cô
chưa đọc những tác phẩm của chị ấy à?
− Tôi nhớ có đọc vài bài thơ của bà.
− Vậy cô có thích không?
Đôi mắt nhung của Thiếu Lan thoáng bối rối. Nàng thật thà đáp:
− Tôi xin thú thật là tôi không hiẻu rơ những bài thơ đó.
Chàng bật cười - tiếng cười trẻ trung, không một chút mỉa mai -
một điều hiếm có nơi chàng:
− Ồ! Đó chính là sự tuyệt hảo của chủ nghĩa tượng trưng! Thưa cô,
cô là một người phàm tục.. và tôi cũNg vậy, cô yên ḷng đi. Chi.
Yến Loan và tôi vẫn có những xích mích nhỏ về vấn đề này, nhưng
cô hăy thử đi khuất phục một người đàn bà tin ḿnh có trí thức
siêu việt và hơn nữa có ông chồng cực đoan cảm thán những tác
phẩm u mê nhất của ḿnh! Hoàng Long là một kẻ ngu dốt đệ nhất.
Hôm nay, chàng có vẻ rất vui và bớt lạnh lùng nhiều, chàng như
muốn phô trương tất cả sự quyến rũ mê hoặc của trí óc ḿnh,
trước vị hôn thê bé nhỏ khiêm tốn được chàng chăm sóc nhiều hơn
chiều hôm đó, tia mắt chàng dịu dàng hơn khi nh́n nàng, giọng
nói chàng đầm ấm che chở và Thiếu Lan, vừa bối rối vừa lo lắng,
thầm nghĩ có lẽ việc t́m kiếm những khía cạnh tốt trong bản chất
chàng và thương yêu chàng sẽ không quá khó khăn như nàng tưởng.
− Chúng ta chưa bàn về chuyến du hành trăng mật. Chàng nói - Cô
muốn đi ngay sau khi cử hành hôn lễ hay cô muốn đến ơ? Arnelles
vài ngày rồi hăy đi?
− Tôi muốn đến làm quen ngay với cô bé Lăm Thúy của ông hơn, nếu
ông muốn.
− Được! Sau đó chúng ta sẽ đi những nơi nào cô thích. Cô thích
đi nước nào nhất?
− Có lẽ tôi sẽ thích nước Ư!
− Đó là chuyến du hành tới nơi cổ xưa, Nhưng tôi cũng rất thích
một và nơi tại cái quốc gia đẹp đó và tôi sẽ rất vui sướng giúp
cô biết rơ những nơi này. Trong khi đi, chúng ta sẽ dưn`g ơ?
Menton để tôi giới thiệu với cô những người họ hàng thật đáng
mến, vợ chồng Quận Công Đức Hoà ở đấy từ một tháng nay như mọi
năm. Khi về, chúng ta có thể dừng vài ngày ơ? Cannes, nơi tôi có
một biệt thư. Chúng ta sẽ đi tuần la trên chiếc tàu mới của tôi
sẽ được hoàn tất trong hai tháng nữa, nếu cô chịu được biển! Rồi
chúgn ta sẽ trở về Ba Lê, nơi tôi sễ được tiếp đón ơ? Hàn Lâm
Viện vào cuối tháng tư.
Nàng lắng tai nghe, ngạc nhiên và ngần ngại. Trong những dự định
này, c̣n ǵ cho Lăm Thúy với sức khỏe yếu đuối phải sống suốt
ngày ở nhà quê, như chàng đă nói khi xưa?
Trong thâm tâm, Thiếu Lan hơi sợ hăi sự thay đổi cuộc sống này
v́ nàng chưa bao giờ đi xa Besancon và không hiểu rơ năng lực
của chính ḿnh, nàng thấy ḿnh rất kém với những ǵ chàng chờ
đợi nơi nàng.
Nàng cũng có một vấn đề lo nghĩ khác: gia đ́nh tương lai của
nàng. Bá tước phu nhân Duy Khiêm, em gái chàng, Quận Công Đức
Hoà, ông chú của chàng cùng bà vợ, đă gửi cho nàng một câu thật
khả ái kèm theo những quà tặng vĩ đại của ho. Nhưng những quà
tặng của bà mẹ chồng và cô chị cả kèm theo những lời tầm thường
và lạnh lùng làm Thiếu Lan lo sơ. Nàng biết họ rất qúi phái lịch
thiệp và nàng lo sợ họ không bằng ḷng sự lựa chọn của chàng. Dù
sao, cả hai cũng cất công đến dăy núi Jura lạnh lẽo ngay giữa
mùa đông này mặc tất cả những sự bất tiện của cuộc du hành và
lưu trú, dù ngắn đến đâu đi nữa. Nếu họ thật t́nh không bằng
ḷng, họ sẽ không thiếu ǵ cớ để không tới dự hôn lễ.
Nàng sẽ ra sao cạnh những người đàn bà hoàn toàn khác biệt đó?
Riêng đối với nàng, nàng không cần để ư ǵ những nhận xét của họ
nhưng nàng không muốn làm phật ḷng chàng.
− Xin ông hăy chỉ cho tối biết những việc tôi phải làm v́ tôi
hoàn toàn không biết ǵ về những cách xử thế trong giới thượng
lưu. Nàng hỏi chàng ngày buổi tối hôm chàng đến, lúc chàng kiếu
từ nàng sau bữa ăn tối.
Chàng mỉm cười khi bắt gặp ánh mắt đẹp dụt dè:
− Tối rất vui ḷng chỉ cho cô biết nếu tôi thấy cần thiết. Nhưng
cô là một người đàn bà quí phái thiên bẩm nên cô sẽ dễ dàng ḥa
ḿnh vào mọi hoàn cảnh.
Nàng hơi đỏ mặt. Đó là lời khen tặng đầu tiên chàng ban cho nàng.
Và tia nh́n kèm theo khơi dậy một cảm giác kỳ lạ nơi tim Thiếu
Lan.
Hương Giang yêu qúi, anh rất ngạc nhiên và băn khoăn khi nhận
làm nhân chứng cho cô con gái nuôi của em, cái ngạc nhiên mà
Công Nguyên, con người mà em rất có lư khi cho là phi thường đó,
đă dành cho anh, người đă tuyên bố với anh không muốn t́m một
người vợ đẹp, vậy mà..
"..Nhưng để anh kể cho em nghe từng chi tiết một. Chiều nay bọn
anh, gồm bà Hầu Tước góa phụ, Tường Oanh, Yến Loan, Hoàng Tư?
Xuân Kiệt và anh, tới Hauts Sapins bằng xe trượt tuyết. Ông Mạc
Giao ra đón bọn anh. Ông thay đổi khá nhiều, em sẽ không thể
nhận ra đâu. Mắt ông chăm chú nh́n chàng rể tương lai. Bọn anh
vào pḥng khách, Công Nguyên giới thiệu với họ hàng bà Mạc Giao
và vị hôn thê. Và đây là một biến cố phi thường. Thiếu Lan của
em đẹp không thể tưởng tượng. Trời đất! Sao cô bé đó thay đổi
đên thế, dù có hơi sợ hăi nhưng vẻ tự nhiên qúi phái của nàng
cũng khiến bà Hầu Tước goá phụ xinh đẹp phải khốn khổ ngẩn ngơ.
Bà đă không thể dấu kín được tâm trạng của ḿnh, dù cố gắng hết
sức, khiến Hoàng Tư? Xuân Kiệt đă phải nói với anh:
"- May mà Công Nguyên không quá nhu nhược nghe mẹ, và nữ Hầu
Tước tương lai trẻ đẹp kia sẽ được chồng yêu qúi lắm, nếu không,
chắc không yên với bà mẹ chồng đâu.
"Rất được yêu qúi? Đáng ra th́ phải thế - Nhưng anh thấy Công
Nguyên không có vẻ ǵ là si t́nh cả và điều làm anh ngạc nhiên
hơn là cô bé Thiếu Lan cũng không có vẻ ǵ bị cảm xúc lắm v́
t́nh yêu.
"Lẽ dĩ nhiên họ chỉ mới biết nhau thôi! Nhưng chúng ta đă quen
nh́n thấy bao đàn bà qụi lụy dưới chân chú ấy, v́ vậy anh tưởng
cô bé kia cũng bị chói mắt ngay từ phút đầu. Qủa chú ấy có vẻ
lạnh lùng đối với nàng.. Hương Giang ơi, anh cứ thắc mắc không
biết chúng ḿnh có hành động đúng không khi giúp cho cuộc hôn
nhân này thành tựu? Chưa bao giờ anh thấy nét mặt chú ấy dáng
ngại như hôm nay. Khi giới thiệu vị hôn thê, chú ấy vẫn giữ
nguyên nụ cười mỉa mai bí hiểm và ánh mắt vẫn với cái vẻ diễu
cợt, đùa giỡn mà anh không thích tí nào.
"Con người đầy đam mê đó đă thích thú quan sát vẻ ngạc nhiên,
khác lạ trên mặt những người thân và bạn vè, dĩ nhiên cả trên
mặt anh nữa, chú ấy biết rơ mẹ chú và cả chị chú sẽ điên cuồng
ghen ghét người đàn bà trẻ kia. Có lẽ điều đó làm chú hài ḷng
chăng? Và không biết chú ấy có thật cầm tù nàng ơ? Arnelles
không? Trong lúc bọn anh sửa soạn để ra toà thị sảnh, Hoàng Tư?
Xuân Kiệt khẽ nói vào tai Công Nguyên khi đi ngang qua:
"- Anh bạn thân ơi, thật là cả một sư ngạc nhiên to tát. Anh
giỏi tài giấu vặt lắm đấy nhé. Hầu Tước phu nhân tương lai xinh
đẹp tuyệt vời kia sẽ nổi bật trong các pḥng khách ơ? Ba Lê.
"- Anh lầm rồi, vợ tôi không phải để sống cuộc sống thời lưu ngu
đần đó đâu. Công Nguyên đáp ngắn ngủi.
"Anh Xuân Kiệt đáng mến đă đứng lặng một lúc v́ kinh ngạc. Qủa
thật, với Công Nguyên, không ai hiểu rơ ra làm sao. Đó là con
người kỳ lạ nhất mà anh từng biết.
“Con gái nuôi của em là một đứa trẻ tuyệt diệu cả về tinh thần
lẫn thể xác, Hương Giang a. Không, chữ đứa trẻ không hợp ở đây,
đó là một cô gái trẻ, một cô gái trẻ với tất cả sự thật thà
trong sạch, với tâm hồn tế nhi. Chú ấy có biết giá trị cái kho
tàng sẽ thuộc về chú ấy không? Liệu con người chán chường, dửng
dưng đó có bị xúc cảm bởi sự duyên dáng trong sạch, bởi tâm hồn
tươi mát và trái tim, mà anh đoán đầy thương yêu, dễ nhạy cảm
của nàng, mà chú ta có thể dễ dàng làm đau khổ không? Liệu trí
óc của chú ấy đă hoàn toàn bóp nghẹt trái tim của chú ấy chưa?
"Em yêu, anh thú thật anh rất lo ngại khi thấy họ trao đổi những
lời hứa ngày mai! Nếu việc này có thể trở lại từ đầu th́.. anh
chắc lần này anh sẽ không giới thiệu Thiếu Lan cho chú ta đâu!
"Bây giờ anh kể cho em vài chi tiết về vấn đề lưu trú của bọn
anh ở đây trong 24 giờ này.. Anh ơ? Hauts Sapins, bà goá phu.
Hầu Tước và Tường Oanh sẽ ngủ ở toà lâu đài gần đó, toà nhà này
được chủ nhân ông của nó cho gia đ́nh Mạc Giao sử dụng tạm. Chú
ấy và Hoàng tư? Xuân Kiệt cũng ở lại ở đây.
"Trong dịp này, những căn pḥng chính ơ? Haut Sapins đều đă được
sửa sang cho lịch sự hơn. Lẽ dĩ nhiên do Công Nguyên đài tho.
Ông Mạc Giao đă không dấu anh việc ông ta sắp bị bại sản hoàn
toàn khi chú ấy tới hỏi cưới Thiếu Lan. Thế là họ thoát nạn. Và
anh nghi Thiếu Lan đă hy sinh cho gia đ́nh.
"Hy sinh mà lấy Công Nguyên thật là một câu quái dị đối với
nhiều bà, phải không em yêu? Và nhất là với Vương Mỹ Lê. Nhưng
Thiếu Lan là cả một sự cách biệt. Nếu chú ấy không thành thật và
đứng đắn yêu nàng, nàng sẽ đau khổ nhiều v́ anh tin nàng không
phải là người măn nguyện với những sự săn đón thoáng qua, những
ư muốn bất thường nơi vị lănh chúa chồng nàng. Và có lẽ nàng sẽ
không thể nào mù quáng hâm mô. Công Nguyên với những tính xấu
cũng như tính tốt, điều mà chắc chắn biết bao người sẽ làm.
"Như em thấy, anh lại trở lại với nỗi lo nghĩ của ḿnh. Anh sẽ
cố nói chuyện riêng với chú ây một lúc, để thử biết ư nghĩ thật
sự của chú ấy. Điều đó thật khó, nếu không muốn nói là không thể
làm được .
"Giờ ăn tối đă đến, anh xin tạm dừng bút, Hương Giang yêu qúy a.
Cô con gái nuôi xinh đẹp nhờ anh nhắn về em tất cả những kỷ niệm
yêu thương, bà Mạc Giao cũng vậy .
"Bà ta lúc này có vẻ khá hơn trước. Thật kỳ lạ, bà không có vẻ
ǵ lo âu trước cuộc hôn nhân này! Cũng như chồng, bà đă bị chú
ấy mê hoặc hoàn toàn. Thật là một người đàn ông có sức quyến rũ
đáng sợ, ngày cả anh một đôi khi cũng đă không tự chủ được!
Nhưng dù sao anh cũng sẽ chẳng được b́nh thản như vậy nếu có con
gái gả cho chú ấy.
"Khuê Tú là một cô bé rất dễ thương, Trọng Thức cũng rất khả ái
và có giáo dục, thằng nhỏ này có cặp mắt trong sạch và sâu xa
của cô chị cả. Mạc Giao tâm sự với anh là thằng bé muốn trở
thành một mục sư nhưng ông không bằng ḷng. Có lẽ ông ta muốn nó
trở thành một kẻ vô tích sự, có tinh thần như ông chăng?
"Thôi anh ngừng viết đây, Hương Giang a. Ngày mai gặp lại , anh
sẽ kể cho em nghe từng chi tiết kể cả những nỗi cay đắng, nghi
ngờ của bà Hầu Tước góa phụ về vụ lựa chọn của Công Nguyên, mặc
dù chú ấy đă tuyên bố với bọn anh khi ơ? Haut Sapins về là: "Cô
Mạc Thiếu Lan hội đủ những điều tôi mong muốn và sẽ là một người
mẹ hoàn toàn cho Lăm Thúy." Bà ta hẳn phải điên cuồng muốn biết
mặt cô con dâu tương lai nên phải đến đây vào mùa này và bỏ rơi
những thói quen xa hoa tiện nghi trong hai mươi bốn giờ!" .
Chiều tàn. Căn pḥng khách ơ? Hauts Sapins được trang hoàng vội
vàng nhưng có mỹ thuật với những bó ô rô và chùm gửi, hôm nay có
vẻ thật khách thường. Từ bao lâu nay, căn pḥng khách nghèo khổ
không được chứng kiến một vụ tụ họp như thế này, và có lẽ nó
cũng bỡ ngỡ như vị hôn thê trẻ lần đầu tiên được tiếp xúc với
vài nhân vật đáng kể nhất trong thế giới những người nàng sẽ
sống chung.
Tối hôm đó, Thiếu Lan mặc một chiếc áo bằng vải nhẹ do một cô
thợ may nổi tiếng ơ? Besancon may cắt, và mầu vỏ hạt dẻ nhạt của
chiếc áo rất hợp với nước da tuyệt đẹp của nàng. Cạnh chiếc áo
thật qúy phái sang trọng của bà Hầu Tước goá phụ và chiếc áo hơi
chướng của bà Hoàng Long - cả hai đều do những nhà may trứ danh
- chiếc áo giản dị của Thiếu Lan không hề bị lu mờ.
Cô gái trẻ nói rất ít. Bà Hầu Tước goá phụ , người đẹp tóc nâu
có đôi mắt lạnh lẽo khiến nàng cảm thấy nhút nhát, bà Hoàng Long
một người đàn bà trẻ lại có vẻ cương quyết và làm bộ, khiến nàng
không ưa, đúng như Công Nguyên đă tiên đóan. Tư? Tước Hoàng Long
th́ quá tầm thường. Nàng chỉ cảm mến gương mặt thật thà và dịu
dàng của hoàng tư? Xuân Kiệt và lẽ dĩ nhiên cả ông Vũ Dương mà
nàng đă quen biết và mến trọng từ lâu.
Trong suốt cuộc hôn lễ và bữa ăn tối, nàng thừa biết nàng là chủ
đích của một cuộc quan sát kín đáo và không ngừng của tất cả mọi
người. Tuy thầm khó chịu về sự chú ư dó, nàng vẫn cố giữ được vẻ
tự nhiên thường ngày, với tất cả sự kiều diễm đơn sơ cùng vẻ
thận trọng vừa e dè vừa kiêu hănh khiến cho sắc đẹp của nàng có
một nét thật đặc biệt. Tối dó, Công Nguyên tỏ ra rất hoạt bát.
Câu chuyện của chàng đă chinh phục được tất cả những người bạn
của gia đ́nh Mạc Giao đượ mời tới dự tiệc, và cả vị linh mục nữa.
Thiếu Lan lắng tai nghe, vừa cảm thấy vui sướng lẫn sợ hăi. Con
người kỳ lạ đó cho thấy những nhận xét thật sâu xa, những lư
thuyết tinh thần hoàn hảo; rồi đột nhiên cũng chính đôi môi đó
lại thốt ra những lời châm chọc chua cay; sự mỉa mai lại ngời
sáng trong đôi mắt tyệt đẹp này, nhưng giọng nói vần có những âm
điệu quyến rũ. Và vị hôn thê trẻ khốn khổ cảm thấy thật ngỡ
ngàng, không biết nên tin hay hy vọng ở cái ǵ bây giờ?
Hôm nay, họ chưa co dịp nói chuyện riêng với nhau. Công Nguyên
không hề tỏ ra săn đón vị hôn thê. Nàng lại t́m thấy nơi chàng
sự lạnh lùng mà nàng tưởng đă biến luôn hôm qua. Và tim nàng lại
đau nhói.
Đến khoảng mười một giờ, khách khứa ơ? Hauts Sapins lần lượt ra
về. Thiếu Lan đứng lên khêu lại những khúc củi đang cháy rơi
xuống làm bắn ra những tia sáng. Nàng khẽ giật ḿnh khi chợt
thấy Công Nguyên đứng ngay bên cạnh.
− Để tôi làm cho. Cô thật lúng túng với chiếc áo mỏng manh này.
Chàng khẽ lấy kẹp gắp những khuc' củi rồi quay lại phía cô gái
trẻ:
− Coi nào, hôm nay cô xinh đẹp quá. Nhưng tôi thấy cô có vẻ mệt,
cô gần như chẳng ăn uống ǵ cả. Cô nên đi nghỉ đi, Thiếu Lan a.
Chàng khẽ nói, giọng nồng nàn khác thường. Nàng ngước đôi mắt
trong sáng e dè cảm dộng nh́n chàng. Chàng hơi chớp mắt và một
vẻ ǵ thật dịu dàng làm thay đổi tia nh́nh của chàng. Chàng cúi
xuống nắm lấy tay Thiếu Lan hôn tay nàng vói một giáng điệu qúy
phái không ai bằng đă khiến chàng được đặt tên là "nhà qúy phái
số một". Nhưng lần này, chiếc hôn kéo dài hơn thường lê. Chàng
đứng lên, Thiếu Lan mặt đỏ dần v́ xúc cảm khi thấy một cái ǵ kỳ
lạ trong đôi mắt nâu sâu đậm đang nh́n nàng chăm chú.
Tối hôm đó, khi c̣n lại một ḿnh trong pḥng, nàng cảm thấy dưới
nỗi lo sợ của ngày mai rất gần này, như ánh lên một tia hạnh
phúc xa mờ, một b́nh minh hy vọng khiến tim nàng đập nhanh.
Con gái nuôi của em là một đứa trẻ tuyệt diệu cả về tinh thần
lẫn thể xác, Hương Giang a. Không, chữ đứa trẻ không hợp ở đây,
đó là một cô gái trẻ, một cô gái trẻ với tất cả sự thật thà
trong sạch, với tâm hồn tế nhi. Chú ấy có biết giá trị cái kho
tàng sẽ thuộc về chú ấy không? Liệu con người chán chường, dửng
dưng đó có bị xúc cảm bởi sự duyên dáng trong sạch, bởi tâm hồn
tươi mát và trái tim, mà anh đoán đầy thương yêu, dễ nhạy cảm
của nàng, mà chú ta có thể dễ dàng làm đau khổ không? Liệu trí
óc của chú ấy đă hoàn toàn bóp nghẹt trái tim của chú ấy chưa?
"Em yêu, anh thú thật anh rất lo ngại khi thấy họ trao đổi những
lời hứa ngày mai! Nếu việc này có thể trở lại từ đầu th́.. anh
chắc lần này anh sẽ không giới thiệu Thiếu Lan cho chú ta đâu!
"Bây giờ anh kể cho em vài chi tiết về vấn đề lưu trú của bọn
anh ở đây trong 24 giờ này.. Anh ơ? Hauts Sapins, bà goá phu.
Hầu Tước và Tường Oanh sẽ ngủ ở toà lâu đài gần đó, toà nhà này
được chủ nhân ông của nó cho gia đ́nh Mạc Giao sử dụng tạm. Chú
ấy và Hoàng tư? Xuân Kiệt cũng ở lại ở đây.
"Trong dịp này, những căn pḥng chính ơ? Haut Sapins đều đă được
sửa sang cho lịch sự hơn. Lẽ dĩ nhiên do Công Nguyên đài tho.
Ông Mạc Giao đă không dấu anh việc ông ta sắp bị bại sản hoàn
toàn khi chú ấy tới hỏi cưới Thiếu Lan. Thế là họ thoát nạn. Và
anh nghi Thiếu Lan đă hy sinh cho gia đ́nh.
"Hy sinh mà lấy Công Nguyên thật là một câu quái dị đối với
nhiều bà, phải không em yêu? Và nhất là với Vương Mỹ Lê. Nhưng
Thiếu Lan là cả một sự cách biệt. Nếu chú ấy không thành thật và
đứng đắn yêu nàng, nàng sẽ đau khổ nhiều v́ anh tin nàng không
phải là người măn nguyện với những sự săn đón thoáng qua, những
ư muốn bất thường nơi vị lănh chúa chồng nàng. Và có lẽ nàng sẽ
không thể nào mù quáng hâm mô. Công Nguyên với những tính xấu
cũng như tính tốt, điều mà chắc chắn biết bao người sẽ làm.
"Như em thấy, anh lại trở lại với nỗi lo nghĩ của ḿnh. Anh sẽ
cố nói chuyện riêng với chú ây một lúc, để thử biết ư nghĩ thật
sự của chú ấy. Điều đó thật khó, nếu không muốn nói là không thể
làm được .
"Giờ ăn tối đă đến, anh xin tạm dừng bút, Hương Giang yêu qúy a.
Cô con gái nuôi xinh đẹp nhờ anh nhắn về em tất cả những kỷ niệm
yêu thương, bà Mạc Giao cũng vậy .
"Bà ta lúc này có vẻ khá hơn trước. Thật kỳ lạ, bà không có vẻ
ǵ lo âu trước cuộc hôn nhân này! Cũng như chồng, bà đă bị chú
ấy mê hoặc hoàn toàn. Thật là một người đàn ông có sức quyến rũ
đáng sợ, ngày cả anh một đôi khi cũng đă không tự chủ được!
Nhưng dù sao anh cũng sẽ chẳng được b́nh thản như vậy nếu có con
gái gả cho chú ấy.
"Khuê Tú là một cô bé rất dễ thương, Trọng Thức cũng rất khả ái
và có giáo dục, thằng nhỏ này có cặp mắt trong sạch và sâu xa
của cô chị cả. Mạc Giao tâm sự với anh là thằng bé muốn trở
thành một mục sư nhưng ông không bằng ḷng. Có lẽ ông ta muốn nó
trở thành một kẻ vô tích sự, có tinh thần như ông chăng?
"Thôi anh ngừng viết đây, Hương Giang a. Ngày mai gặp lại , anh
sẽ kể cho em nghe từng chi tiết kể cả những nỗi cay đắng, nghi
ngờ của bà Hầu Tước góa phụ về vụ lựa chọn của Công Nguyên, mặc
dù chú ấy đă tuyên bố với bọn anh khi ơ? Haut Sapins về là: "Cô
Mạc Thiếu Lan hội đủ những điều tôi mong muốn và sẽ là một người
mẹ hoàn toàn cho Lăm Thúy." Bà ta hẳn phải điên cuồng muốn biết
mặt cô con dâu tương lai nên phải đến đây vào mùa này và bỏ rơi
những thói quen xa hoa tiện nghi trong hai mươi bốn giờ!" .
Chiều tàn. Căn pḥng khách ơ? Hauts Sapins được trang hoàng vội
vàng nhưng có mỹ thuật với những bó ô rô và chùm gửi, hôm nay có
vẻ thật khách thường. Từ bao lâu nay, căn pḥng khách nghèo khổ
không được chứng kiến một vụ tụ họp như thế này, và có lẽ nó
cũng bỡ ngỡ như vị hôn thê trẻ lần đầu tiên được tiếp xúc với
vài nhân vật đáng kể nhất trong thế giới những người nàng sẽ
sống chung.
Tối hôm đó, Thiếu Lan mặc một chiếc áo bằng vải nhẹ do một cô
thợ may nổi tiếng ơ? Besancon may cắt, và mầu vỏ hạt dẻ nhạt của
chiếc áo rất hợp với nước da tuyệt đẹp của nàng. Cạnh chiếc áo
thật qúy phái sang trọng của bà Hầu Tước goá phụ và chiếc áo hơi
chướng của bà Hoàng Long - cả hai đều do những nhà may trứ danh
- chiếc áo giản dị của Thiếu Lan không hề bị lu mờ.
Cô gái trẻ nói rất ít. Bà Hầu Tước goá phụ , người đẹp tóc nâu
có đôi mắt lạnh lẽo khiến nàng cảm thấy nhút nhát, bà Hoàng Long
một người đàn bà trẻ lại có vẻ cương quyết và làm bộ, khiến nàng
không ưa, đúng như Công Nguyên đă tiên đóan. Tư? Tước Hoàng Long
th́ quá tầm thường. Nàng chỉ cảm mến gương mặt thật thà và dịu
dàng của hoàng tư? Xuân Kiệt và lẽ dĩ nhiên cả ông Vũ Dương mà
nàng đă quen biết và mến trọng từ lâu.
Trong suốt cuộc hôn lễ và bữa ăn tối, nàng thừa biết nàng là chủ
đích của một cuộc quan sát kín đáo và không ngừng của tất cả mọi
người. Tuy thầm khó chịu về sự chú ư dó, nàng vẫn cố giữ được vẻ
tự nhiên thường ngày, với tất cả sự kiều diễm đơn sơ cùng vẻ
thận trọng vừa e dè vừa kiêu hănh khiến cho sắc đẹp của nàng có
một nét thật đặc biệt. Tối dó, Công Nguyên tỏ ra rất hoạt bát.
Câu chuyện của chàng đă chinh phục được tất cả những người bạn
của gia đ́nh Mạc Giao đượ mời tới dự tiệc, và cả vị linh mục nữa.
Thiếu Lan lắng tai nghe, vừa cảm thấy vui sướng lẫn sợ hăi. Con
người kỳ lạ đó cho thấy những nhận xét thật sâu xa, những lư
thuyết tinh thần hoàn hảo; rồi đột nhiên cũng chính đôi môi đó
lại thốt ra những lời châm chọc chua cay; sự mỉa mai lại ngời
sáng trong đôi mắt tyệt đẹp này, nhưng giọng nói vần có những âm
điệu quyến rũ. Và vị hôn thê trẻ khốn khổ cảm thấy thật ngỡ
ngàng, không biết nên tin hay hy vọng ở cái ǵ bây giờ?
Hôm nay, họ chưa co dịp nói chuyện riêng với nhau. Công Nguyên
không hề tỏ ra săn đón vị hôn thê. Nàng lại t́m thấy nơi chàng
sự lạnh lùng mà nàng tưởng đă biến luôn hôm qua. Và tim nàng lại
đau nhói.
Đến khoảng mười một giờ, khách khứa ơ? Hauts Sapins lần lượt ra
về. Thiếu Lan đứng lên khêu lại những khúc củi đang cháy rơi
xuống làm bắn ra những tia sáng. Nàng khẽ giật ḿnh khi chợt
thấy Công Nguyên đứng ngay bên cạnh.
− Để tôi làm cho. Cô thật lúng túng với chiếc áo mỏng manh này.
Chàng khẽ lấy kẹp gắp những khuc' củi rồi quay lại phía cô gái
trẻ:
− Coi nào, hôm nay cô xinh đẹp quá. Nhưng tôi thấy cô có vẻ mệt,
cô gần như chẳng ăn uống ǵ cả. Cô nên đi nghỉ đi, Thiếu Lan a.
Chàng khẽ nói, giọng nồng nàn khác thường. Nàng ngước đôi mắt
trong sáng e dè cảm dộng nh́n chàng. Chàng hơi chớp mắt và một
vẻ ǵ thật dịu dàng làm thay đổi tia nh́nh của chàng. Chàng cúi
xuống nắm lấy tay Thiếu Lan hôn tay nàng vói một giáng điệu qúy
phái không ai bằng đă khiến chàng được đặt tên là "nhà qúy phái
số một". Nhưng lần này, chiếc hôn kéo dài hơn thường lê. Chàng
đứng lên, Thiếu Lan mặt đỏ dần v́ xúc cảm khi thấy một cái ǵ kỳ
lạ trong đôi mắt nâu sâu đậm đang nh́n nàng chăm chú.
Tối hôm đó, khi c̣n lại một ḿnh trong pḥng, nàng cảm thấy dưới
nỗi lo sợ của ngày mai rất gần này, như ánh lên một tia hạnh
phúc xa mờ, một b́nh minh hy vọng khiến tim nàng đập nhanh.
Tuyết rơi vào đúng ngày hôn lễ, Thiếu Lan có nhiều hy vọng sẽ
buồn khổ khi ở riêng." .
Vú Chín lẩm bẩm nói ngay khi thức dậy vào sáng ngày cử hành hôn
lễ giữa Vũ Công Nguyên và Mạc Thiếu Lan. Cuộc hôn nhân này không
vừa ư vú Chín nên bà không ngừng t́m những dự ngôn u buồn tiên
đoán định mệnh của cô dâu xinh đẹp đó.
Bà Mạc Giao vào giúp con gái sửa soạn, nhưng v́ quá mệt mỏi và
cảm xúc nên bà lại phải trở về pḥng nghỉ ngơi một lúc trước khi
đến nhà thờ.
Khuê Tú ở lại, giúp chị sửa sang quần áo đầu tóc.
− Xong rồi, bà chị thân yêu của em a. Chị đẹp qúa đi, chắc chắn
ông ta sẽ..
Một tiếng gơ cửa thật nhe. Khuê Tú chạy ra mở, bà mẹ của Công
Nguyên trong chiếc áo sang trọng vừa phải dành cho đám cưới tỉnh
lẻ này xuất hiện.
− Tôi gặp chị cô được không, cô bé?
− Vâng, mời bà vào. Thiếu Lan vội nói vừa tiến về phía bà mẹ
chồng tương lai. Bà đưa tay ra:
− Con, ta mới được biết mẹ con cần phải đi nghỉ một lát nên ta
tới xem con có cần ta giúp ǵ không?
− Thưa bà! Bà tốt quá! Thiếu Lan cảm động nói. Suốt ngày hôm
trước, lúc nào bà ta cũng có vẻ lạnh lùng và xa cách với nàng -
Con xin thành thật cảm ơn bà. Nhưng bà thấy đó, con đă sẵn sàng
rồi.
− Càng tốt, v́ Công Nguyên rất ghét phải chờ đợi ai.
Vừa nói bà vừa cúi xuống vuốt lại tóc cho Thiếu Lan. Môi bà khẽ
mím và đôi mắt thoáng ghen tức trước gương mặt tuyệt vời với đôi
mắt nâu ánh vàng có thể làm rung động bất kỳ một trái tim sắt đá
nhất.
− Thế này được rồi, con a.. Có lẽ con đang buôn rầu v́ phải xa
gia đ́nh để đi theo một người xa lạ, phải không?. V́ dù sao,
chắc con cũng chưa biết ǵ về Công Nguyên? Bà liếc nh́n và quan
sát gương mặt cảm động của nàng.
− Thưa bà vâng, điều này làm con lo ngại v́ con muốn cố hết sức
làm tṛn bổn phận làm vợ, nhưng con gần như hoàn toàn không hiểu
ǵ về tính t́nh, ư thích của chàng. xin bà cho con vài lời
khuyên bảo, cho con rơ vài khiá cạnh của bản chất chàng.
Gương mặt bà khẽ rung động và bà hơi quay đi trước ánh mắt dụt
dè và tin tưởng của nàng. Nàng ngạc nhiên thấy một vẻ thương hại
hơi mỉa mai hiện ra trên gương mặt bà.
− Tội nghiệp con, con hỏi ta ǵ đây? Những lời khuyên bảo để
sống với nó? Nhưng nếu ta làm vậy, con sẽ mất hết những ảo tưởng..
Mà chắc chắn bây giờ con đang có. Coi nào, con nghĩ những bổn
phận đó như thế nào?
− Th́.. thương yêu chồng, hoàn toàn hết ḷng v́ chồng, và thuần
phục những ǵ đúng lẽ phải, không trái với lương tâm..
Bà qủa phụ cắt ngang bằng một tiếng cười gằn:
− Qủa thật, sự nhiệt tâm và sự phục tùng không thể không có được.
Nhưng sự thương yêu.. Dù sao con cũng nên kềm bớt nó lại nếu con
không muốn bị đau khổ như người vợ trước.
− Đau khổ.. Tại sao, thưa bà? Thiếu Lan lắp bắp nói.
− V́ con sẽ không bao giờ thấy được sự thương yêu hỗ tương nơi
chồng con. Phương Nam cũng đă được nếm mú, nàng si mề cuồng dại
nó và ngược lại, chỉ được đối xử với một sự lạnh lùng khinh bỉ,
nó từ chối mọi cử chỉ thương yêu của nàng và c̣n nổi cáu mỗi khi
nàng tỏ vẻ ghen tuông. Nó không hề yêu nàng bao giờ, no lấy nàng
chỉ v́ môn đăng hộ đối và nàng ăn mặc rất lịch sự qúy phái, đó
là điều quan trọng nhất đối với nó thời bấy giờ. Nhưng bây giờ
th́ khác, nó chọn con v́ con giản dị, không biết ǵ về những hư
vinh thời lưu. Nó muốn có một người vợ đứng đắn và khá thông
minh để khỏi giống cái cô Phương Nam đáng thương kia, chỉ v́ quá
thương yêu nó mà đă làm trở ngại đến sự độc lập của nó, điều mà
nó cần hơn hết. Con tôi tính t́nh rất độc đoán, và ngay khi từ
nhỏ, không ai có thể chống lại ư của nó. Nhưng tính nó rộng
lượng, lúc nào cũng có tư cách của một người thượng lưu. Chỉ có
điều là nó không thể nào thương yêu ai, ngay cả mẹ nó cũng vậy.
Nó chỉ có trí óc mà thôi.
Bà nói chậm răi và cân nhắc, những câu cuối thoáng qua một chút
chua xót.
Thiếu Lan cứng người lắng tai nghe, mặt đầy lo lắng.
− Tuy nhiên, một người đàn bà hoàn toàn không lăng mạn và sắt đá
có thể sống khá sung sướng cạnh nó. Bà nói tiếp - Cô ta chỉ cần
chấp nhận những ǵ chồng ban cho, không bao giờ xen vào công
việc, và không lưu tâm về sự vắng mặt cùng những chuyến du lịch
của chồng, chứ không như Phương Nam được Người đàn bà đáng
thương đó dă chỉ gợi được nơi chồng một ác cảm càng ngày càng
lớn, cho đến nỗi để cho vợ khỏi quấy rầy nữa, nó đă nghĩ ra cách
rắc một loại nước hoa á đông trong pḥng khách và trong những
chiếc xe riêng, một mùi thơm làm Phương Nam không chịu được nên
phải tránh xa. Tuy nhiên, một người đàn bà đứng đắn và vừa phải
có thể tránh những vụng về này, nếu không sẽ bị nó ghét bỏ hoàn
toàn. cô ta sẽ hiểu rơ vai tṛ của ḿnh cạnh chồng, chỉ lấy vợ
v́ muốn có người nối dơi, đứa bé gái sinh ra đă làm nó chán nản
thật sự và nó đă không bao giờ tha thứ điều đó cho đứa trẻ. Nó
không hề biết đến t́nh phụ tử, cũng như t́nh vợ chồng. V́ con
nhờ ta cho biết chuyện về nó nên ta mới thực t́nh kể ra cho con.
Ta phải cho con biết trước nó c̣n là một nhà tâm lư học lỗi lạc,
chỉ nh́n thấy nơi kẻ khác những trạng thái tâm hồn đáng nghiên
cứu, những sự hỗn tạp tức cười về tính t́nh. Sau khi đă nghiên
cứu, kỹ càng những trái tim đàn bà nhẹ dạ ngưỡng mộ ḿnh, có lẽ
nó thấy thích thú muốn nghiên cứu tâm hồn trong trắng non nớt
của con, có lẽ nó muốn tạo ra trong tâm hồn con nhữNg cảm nghĩ
mà sau đó sẽ được nó phân chất tinh vi trong cuốn tiểu thuyết
tới. Con phải công nhận là con sẽ đau khổ nhiều nếu cứ nuôi mộng
ảo, tưởng ḿnh đă chinh phục được trái tim của chồng, rồi cuối
cùng nhận thấy ḿnh chỉ là một đề tài nghiên cứu, có thể là một
tṛ chơi nhất thời của chồng, sẽ bị con người đam mê đó bỏ rơi
một ngày kia khi đă chán chường.
Thiếu Lan mặt nhợt nhạt, lùi lại một bước, run rẩy lẩm bẩm:
− Như vậy th́.. tôi không thể lấy ông ta!. Tôi không thể.. với
những điều kiện đó..
− Sao lại không được hả con. con đă tưởng tượng những ǵ? Cách
cư xử của nó đă làm con nghĩ khác chăng?
Một người khác sẽ thấy ngay những âm điệu lo lắng trong giọng
nói của bà. Nhưng Thiếu Lan c̣n đang xúc động đau thương nên
không để ư.
Nàng nhớ lại luc' chàng từ gĩa nàng hôm qua. Nàng nhớ lại giọng
nói nồng nàn gần như âu yếm, ánh mắt dịu dàng quyến rũ, nụ hôn
lướt trên tay nàng. Lúc đó, những nỗi lo nghĩ của nàng đă gần
như tan biến hết..
Và, theo như bà mẹ chồng, th́ đối với chàng, nàng chỉ là một chủ
đề nghiên cứu đáng chú ư mà chàng đùa giỡn làm rung động con tim
nàng?
− Ồ! Không, không, không thể nào như thế được!
Vậy mà sao tất cả những điều nàng mới được biết lại thật phù hợp
với cử chỉ lạnh lùng lúc trước của vị hôn phu lạ lùng đó, với
gương mặt bí hiểm và nụ cười hoài nghi, với lời tự thú thản
nhiên về t́nh phụ tử dửng dưng! Và sao tất cả những điều này lại
giải thích rơ ràng bản năng ngờ vực nàng dành cho chàng như vậy?
Nàng khẽ trả lời câu hỏi của bà:
− Con đă hy vọng t́nh yêu sẽ dần dần nẩy nở giữa hai chúng con.
Nhưng bà đă cho con biết chàng sẽ từ chối yêu con và không chấp
nhận con quyến luyến chàng..
Gương mặt đẹp ửng đỏ một vài giây trước đdó, lại tái nhợt đi. Cô
con gái trẻ khó khăn lắm mới thốt ra nổi vài câu qua đôi môi khô
héo.
− Không sao, nếu t́nh yêu đó vừa phải và không làm cản trở nó
trong bất cứ vấn đề nào. Ta rất tiếc đă làm con xúc động như vậy.
Bà nói tiếp, mắt khẽ liếc nh́n gương mặt biến đổi - Con có vẻ bị
cảm kích quá và con hăy cố tự chủ về điều này, nếu không, con sẽ
đdau khổ bên cạnh nó, v́ nó rất thù ghét sự đa cảm. Hăy nghe
theo kinh nghiệm của ta đi, Thiếu lan à, hăy tạo cho ḿnh một
trái tim b́nh lặng, hăy chấp nhận những ǵ ḿnh được ban cho và
đừng mơ mộng ǵ hơn. Nó sẽ là một người chồng tốt nếu lúc nào
con cũng ṭng phục và đứng đắn, nó sẽ không làm phiền con lắm
đâu v́ nó thường ơ? Ba Lê hay đi du lịch nơi xa, và con sẽ có
một cuộc sống thật yên tĩnh, sung sướng ở lâu đài Arnelles huy
hoàng.
Những câu nói kêu vo vo bên tai Thiếu Lan. Có lẽ nàng đang trải
qua một cơn ác mộng chăng? Nhưng không, bà ta vẫn đang đứng
trước mặt nàng, trang nghiêm và thành thật. V́ ḷng tốt, v́
thương hại nàng thiếu kinh nghiệm, bà đă cho nàng biết trước
những ǵ phải tránh, v́ bà đă được chứng kiến cuộc hôn nhân đầu
tiên của cậu con trai cưng.
Bà đặt một tay lên vai nàng:
− Có lẽ con đă có những ước mơ lăng mạn? Bà khẽ nói - Nếu không
ta sẽ rất ngạc nhiên v́ con sẽ là người đàn bà đầu tiên không si
t́nh. Con thương, con đừng nên bắt chước Phương Nam, nó đă đau
khổ nhiều. Hày giữ kín tim con v́ nó sẽ không bao giờ yêu con
đâu!
Có tiếng gọi của Khuê Tú từ ngoài vọng vào:
− Chị Ơi, chị xong chưa?
− - Chúng tôi xuống ngay đây. Bà quả phụ đáp. Rồi cầm lấy bàn
tay nhỏ nhắn lạnh giá của nàng, bà khẽ nói:
− Ta mong con đừng hận ta đă làm con mất đi một vài ảo tưởng nhé?
Một vài ảo tưởng! Trời hỡi! C̣n đâu những ảo tưởng đơn sơ khốn
khổ, những hy vọng b'e nhỏ của nàng!
− Thưa bà không ạ! Nàng run rẩy đáp - Trái lại con xin cảm ơn bà
đà cho con biết trước vai tṛ con phải hoàn tất bên chàng. Con
thú thật vai tṛ đó khác hẳn những ǵ con quan niệm về hôn nhân
và nếu biết thế..
Nàng không nói tiếp nhưng đôi môi run rẩy mạnh hơn.
Bà không đáp lời. Bà mở cửa đi ra, Thiếu Lan theo sau. Khi cả
hai bước vào pḥng khách, tất cả mọi người trong pḥng đều th́
thào kín đáo ngưỡng mô. Công Nguyên cắt ngang câu chuyện với
Hoàng Tư? Xuân Kiệt và Trọng Thức em trai Thiếu Lan để ngắm nh́n
vị hôn thê trẻ, thật đẹp trong chiếc áo có đuôi dài làm dáng đi
của nàng càng thêm phần qúi phái, và chiếc voan mỏng đă làm nổi
bật gương mặt mỹ miều của nàng. Rồi bước lại phía nàng, chàng
cầm tay lên hôn..
− Cô sao vậy? Tay cô lạnh buốt!. Chàng sửng sốt nói - Và cô có
vẻ muốn đau.
− Không có ǵ, cám ơn ông.. Tôi chỉ hơi mệt thôi. Nàng đáp, cố
làm giọng nói thành cứng rắn và quay mặt đi.
Nàng quay sang chào bà Hoàng Long. Một lúc sau, nàng ngồi với
cha trên chiếc xe trượt tuyết bọc nhung trắng và gắn đầy những
lông thú tuyệt đẹp mới được gửi tới Hauts Sapins hôm qua.
Suốt cuộc hành tŕnh, ông Mạc Giao không ngớt ca tụng cậu con rể
tương lai cùng gia đ́nh chàng. Thiếu Lan như người mộng du, mắm
tay cha bước vào ngôi nhà thờ bé nhỏ quen thuộc được trang hoàng
bằng những bông hoa từ bờ Địa Trung Hải gửi tới. Hôm trước Công
Nguyên đă cho bố vợ hay là hai người làm vườn của chàng ơ?
Cannes ngày mai sẽ mang tới những đoá hoa cần thiết cho việc
trang trí giáo đường và họ sẽ phụ trách luôn việc trang hoàng
này. Đó là sự xa hoa duy nhất của cuộc hôn lễ. Và không ǵ đẹp
bằng những bông hoa trắng xinh xắn ngào ngạt hương thơm che dấu
sự tồi tàn của các bức tường, che phủ bàn thờ, bao quanh ban hát
và rải xuống đến chỗ ghế nơi vị hôn thê trẻ đang qùi gối như một
hàng rào ướp hương thơm.
Nhưng Thiếu Lan không thấy ǵ cả. Ôm đầu trong tay, trái tim đau
khổ ră rời. Làm sao bây giờ? Nếu đúng như vậy? Nếu người đàn ông
này chỉ là một người lạnh lùng, một người chồng ích kỷ và một
người cha thiếu xót như bà mẹ chồng đă nói?
Điều đó chắc dúng thật. Cái người đàn bà sang trọng và thông
minh đó không lẽ lại hạ ḿnh đi bịa đặt như vậy, nhất là đối với
con trai ḿnh? Vả lại, ngay từ hôm đầu, chàng đă làm nàng lo
lắng. Rồi sự lạnh lùng lúc đính hôn, đúng là chàng muốn tỏ cho
nàng thấy sự dửng dưng của ḿnh! Có lẽ chàng sơ. Thiếu Lan sẽ
quyến luyến chàng quá như người vợ trước chăng? Rồi những sự chế
diễu thường xuyên, những mỉa mai thoáng qua ánh mắt? Và.. Phải,
tất cả, ngay cả những cử chỉ của chàng hôm qua, lúc đầu thật
lạnh lùng, rối đến chiều lại thật nồng nàn thân thiết khiến
trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, Thiếu Lan thấy rung động
bởi một cảm giác sung sướng e dè.
Nàng run rẩy khi ngẩng lên thấy chàng đứng khoanh tay bên cạnh.
Vị linh mục bước ra, theo sau là các người giúp lễ. Một bản nhạc
nghiêm trang vọng lên phù hợp với những lo nghĩ trong đầu Thiếu
Lan. Mùi thơm từ những bông hoa tỏa khắp nhà thờ. Thiếu Lan cảm
thấy chóang voáng, nàng thấy mở ra trước mắt con đường u tối
khiến nàng phải ḍ dẫm như một người mù.
− Chúa ơi! Con phải làm ǵ đây? Nàng thầm khấn nguyện.
Vị linh mục bắt đầu giảng, Thiếu Lan lắng tai nghe nhưng trong
đầu óc nàng c̣n vẩn vơ t́m kiếm một giải pháp nào giúp nàng khỏi
sự khổ năo..
− Ông phải yêu thương vợ ḿnh như Chúa Giê-Su đă thương yêu giáo
đường của ngài. Đấng Christ đă yêu dấu người vợ thần bí đến nỗi
hy sinh cả cuộc đời cho nàng. Hàng ngày ngài chăm xóc nàng với
tất cả sự ân cần dịu dàng. Đối với ngài, nàng cao thượng hơn tất
cả mọi giàu sang phú qúy, đẹp hơn tất cả mọi kỳ công do ngài tạo
ra trên trời cũng như dưới đất. Ông cũng phải yêu thương như vậy
người đàn bà sẽ trở thành vợ Ông trước mặt Chúa.
Thiếu Lan ngước mắt nh́n Công Nguyên. Đầu hơi ngẩng, chàng chăm
chú nghe vị linh mục và không một nét cảm xúc nào hiện ra trên
gương mặt kiêu xa và b́nh thản của chàng. Có lẽ tiểu thuyết gia
đó đang nghiên cứu vị linh mục "nhà quê" này và thầm cười trong
bụng đó, người đă buộc chàng phải yêu thương vợ hết ḷng, yêu
nhất đời sau Chúa.
− C̣n con, con yêu dấu, con phải làm ǵ nếu không là qui phục
chồng con như giáo đường qui phục vi. Thần Linh chí cao?. Nếu
không luôn luôn trung thành trong sự ngược đăi cũng như hoạn
nạn, trong sự đau khổ cũng như niềm vui sướng? Nếu không phải là
hết ḷng yêu chồng và sẵn sàng hy sinh v́ chồng, trừ những điều
cần dến cho sự cứu rỗi linh hồn con.
Yêu chồng!
Nhưng bây giờ nàng không dám vậy nữa! Nỗi lo sợ bị lừa dối, sợ
chỉ t́m thấy nơi chồng sự ṭ ṃ dửng dưng của nhà tâm lư học và
sự đùa cợt của người ham mê nghệ thuật khiến con tim nàng tê
liệt bởi những ngờ vực lo âu. Ồ! Tại sao bà Hầu Tước lại cho
nàng biết trước làm ǵ?. Bằng những cầu nguyện và suy nghĩ đứng
đắn, nàng đă cố sắp sẵn tiếp nhận những bổn phận mới, b́nh tĩnh
nghĩ đến nhiệm vụ thương yêu người chồng xa lạ đó! Nhưng bây
giờ, nàng không biết phải làm sao, sự nghi ngờ và sự đau khổ dày
ṿ trí óc nàng.
Nếu bà Hầu Tước đừng nói ǵ, nàng sẽ tự dâng hiến trái tim đầy
tin tưởng thương yêu cho chàng.
Tin ai? Ồ! Biết tin vào ai bây giờ. Nàng thầm nghĩ.
− Thiếu Lan, em làm sao thế? Chàng cúi xuống hỏi khẽ, giọng hơi
ngạc nhiên.
Thiếu Lan giật ḿnh nhận ra đă đến lúc phải tiến lên bàn thờ.
Nàng bước tới, qùi cạnh chàng. Một đám mây thoáng qua mắt, nàng
tưởng như những bông hoa và ánh sáng chập chờn nhẩy múa quanh
ḿnh.
Giọng nói rơ ràng của chàng trả lời vị linh mục bằng chữ "có"
ngắn ngủi và qủa quyết đă kéo nàng khỏi t́nh trạng nửa mê nửa
tỉnh này. Bây giờ vị linh mục hỏi tiếp:
− Mạc Thiếu Lan, con có bằng ḷng nhận Vũ Công Nguyên làm chồng
chính thức không?
Cả nhà thờ im phăng phắc, Thiếu Lan nghe rơ tim ḿnh đập loạn
xa. Một nỗi lo sợ khôn cùng xâm chiếm tâm hồn khiến nàng run
rẩy. Nàng ngước mắt nh́n vị linh mục già, và ông này đọc được
những ngơ ngác xót xa trong mắt nàng, con chiên bé nhỏ của ông
đang van xin cầu cứu, nhưng v́ lẽ ǵ? Thiếu Lan thấy tia nh́n
của chàng đè nặng lên ḿnh. Tất cả mọi người chung quanh đang
chờ đợi, và họ ngạc nhiên trước sự do dự lạ lùng này.
Với giọng nói buồn bă nghẹn ngào, nàng thốt ra cái tiếng sẽ nối
liền nàng với Vũ Công Nguyên.
Thế là hết, nàng đă thành vợ của chàng. Chàng cầm lấy tay nàng
và đeo vào chiếc nhẫn cưới. Nhưng bàn tay xinh xắn đó nóng bỏng
và run rẩy đến nỗi chàng phải làm hai lần mới đeo xong nhẫn.
Bên ngoài giáo đường, đám đông tụ tập xuưt xoa khi thấy nàng
bước xuống bên cạnh Công Nguyên. Vẻ xanh xao của nàng làm họ
ngạc nhiên, những tiếng th́ thào nổi lên: "Sao họ đẹp đến thế"
và "Cô dâu có vẻ xanh xao quá".
Công Nguyên d́u vợ lên xe trượt tuyết, khoác chiếc áo lông lộng
lẫy lên vai nàng và ngồi xuống bên cạnh. Suốt cuộc hành tŕnh từ
nhà thờ về Hauts Sapins họ không nói với nhau một lời nào, Thiếu
Lan hơi nghiêng đầu tránh ánh mắt ngạc nhiên soi bói đang chăm
chú nh́n nàng. Và tim nàng vẫn tiếp tục đập mạnh.
Suốt đời Thiếu Lan sẽ không khi nào quên được bữa tiệc cưới này.
Trong khi tinh thần bị sự khổ năo càng luc' càng lớn xâu xé,
nàng phải nói, cười và làm đích cho mọi con mắt, mọi sự chú ư..
Nàng cảm thấy không c̣n chút sức lực khi bữa tiệc chấm dứt và
mọi người rời pḥng ăn.
Công Nguyên cúi xuống hôn nàng, khẽ nói:
− Đă đến lúc sửa soạn lên đường, Thiếu Lan a.
Không thể thốt ra tiếng nào v́ cổ họng đột nhiên khô xé, nàng im
lặng gật đầu. Rồi nàng rời khỏi phon`g ăn và đi vào pḥng khách.
Ồ! Bây giờ chỉ c̣n lại một ḿnh, xa tất cả, nhất là xa "con
người ấy" mà nàng cảm thấy chú ư tới nàng không ngừng trong suốt
bữa ăn! Một ḿnh nàng suy nghĩ.. để thầm nói là ḿnh đă sai
lầm..
V́ đúng là nàng đă sai lầm khi nói "có", trong lúc nàng bị xâm
chiếm bởi một sự kinh hăi không tự chủ được, trong lúc sự ngờ
vực kinh khủng về vực sâu tinh thần giữa vị hôn phu và nàng, đă
thoáng hiện trong đầu nàng.
Nàng đă nhượng bộ sự hoảng hốt đdó, v́ sự có mặt của tất cả mọi
người trong nhà thờ, v́ sợ hăi hậu qủa của một lời từ chối, v́
nghĩ đến sự giận dữ táo bạo của cha, và tất cả những hậu qủa của
một hành vi như vậy..
Nàng đă nói "có", và v́ câu đó, nàng đă ngấm ngầm hứa sẽ yêu
chồng. Cho nên dù ǵ đi nữa, nàng cũng phải làm như vậy. Nhưng
làm sao nàng có thể thành công với con tim đầy ngờ vực lo âu?
Trong căn pḥng kế cận cửa vẫn mở, một tiếng chân vững chắc và
nhanh nhẹn làm rung chuyển sàn nhà. Thiếu Lan giật ḿnh sợ hăi
khi thấy dáng người đàn ông hiện ra. Nàng thốt nhiên thụt lùi
đến tận cùng khuôn cửa sổ nơi nàng đứng.
Công Nguyên dừng bước. Sự cau có thoáng qua trên mặt. Rồi chàng
tiến về phiá vợ, lạnh lùng nói:
− Em làm như tôi là con ngáo ộp không bằng, Thiếu Lan a. Em có
thể cho tôi biết v́ sao không?
Mặt Thiếu Lan nóng bừng. Nàng hoảng hốt lo sợ và nghi ngờ. Nàng
cảm thấy cần phải thú thật, nên run rẩy nói:
− Tôi đă lầm lẫn. Bây giờ tôi hiểu tôi đă sai lầm khi nhượng bộ
ư muốn của mẹ cha v́ tôi chỉ cảm thấy sợ hăi ông chứ không có
chút cảm t́nh nào. Lúc năy, khi nghe vị linh mục nói về những
bổn phận của một người vợ ngoan đạo, tôi cảm thấy tôi sẽ không
thể nào.. đối với ông..
Nàng không dám nh́n chàng, nhưng nàng can đảm nói, tự nhủ nàng
phải chân thành cho chàng rơ mọi cảm nghĩ trong ḷng.
− Ồ! Th́ ra những lo nghĩ vớ vẩn của một con người ngoan dạo,
dày ṿ em!. Chỉ v́ vị linh mục tốt bụng kia đă bảo em phải yêu
chồng và em cảm thấy không thể hoàn thành nhiệm vụ đó? Em yên
ḷng đi, tôi không đó hỏi nhiều như ông ta đâu, và nếu em không
cho tôi hân hạnh được em yêu, tôi cũng sẽ bỏ qua và không dám
làm khó dễ đâu, em tin tôi đi.
Chàng lạnh lùng chua cay nói.
Thiếu Lan cảm thấy có luồng điện chạy dài theo sống lưng. Nàng
ngước lên bắt gặp tia nh́n pha lẫn vẻ diễu cợt, khó chịu và kiêu
ngạo thách đố, rất khó mà định nghĩa của chàng.
− Ông quan niệm hôn nhân lạ lùng qúa! Nàng cố làm giọng cứng rắn
nói.
− Xin lỗi, điều đó không liên quan đến tôi! Em vừa thú nhận với
tôi, một điều không thích thú chút nào, là em không có một chút
cảm t́nh nào với tôi. Cho nên sự khôn ngoan khiến tôi cũng trả
lời theo em kiểu đó! Tôi chắc em không hề tưởng lời thú nhận của
em đưa tôi đến chỗ tuyệt vọng chứ.?
Ồ! Không, cô bé Thiếu Lan đáng thương không bao giờ dám nghĩ
thế! Nhưng nàng không ngờ gặp phải sự mỉa mai lạnh lùng này sau
những lời nói và ánh mắt nh́n ngày hôm qua.
− .. C̣n về quan niệm hôn nhân của tôi, tôi không biết nó có xấu
xa hơn quan niệm của một người đàn bà cố chấp nhận lấy một người
ḿnh ghét và chỉ cho chồng biết những t́nh cảm thật sự của ḿnh
sau khi đă cử hành hôn lễ.
− Ông im đi.
Làn da tái của Công Nguyên hơi ửng đỏ.
− Tôi xin lỗi nếu đă làm mếch ḷng em, nhưng chính em vừa thú
nhận với tôi..
− .. Là tôi đi qúa xa sự nghe lời gia đ́nh. Lúc đó tôi hy vọng
t́nh cảm sẽ nẩy nở giữa hai chúng ta và tôi đà quyết làm tṛn
bổn phận. Nhưng lúc này tôi đă chợt hiểu tôi đă sai lầm, tôi sẽ
không thể nào..
− Hơi muộn rồi phải không? Sự việc đă rồi, chúng ta đành bó
tay.. Trừ khi hủy bỏ cuộc hôn nhân.. ép buộc này.
− Ồ! Vâng, vâng!
Thiếu Lan tự nhiên bật ra tiếng kêu đó. Chàng khẽ nhếch một nụ
cười mỉa mai:
− Có lẽ cô khá can đảm để đương đầu cuộc sống ở đây, sau sự đổ
vỡ này?
Nàng cúi đầu xuống che dấu cặp mắt xót xa, giọng nói đau dớn vô
bờ:
− Ồ! Ông phải hiểu, tôi sẽ chịu đựng tất cả c̣n hơn là nói câu
"nối liền chúng ta" lúc năy!
Chàng lùi bước. Mặt chàng đanh lại và đôi mắt nâu thành gần như
đen.
− Với tư cách một người thượng lưu, tôi chỉ c̣n biết cúi ḿnh
trước một ác cảm quá rơ rệt như vậy. Chàng lạnh lùng nói - Nhưng
tôi nhất định không muốn một vụ ly dị Ồn ào. Dưới mắt mọi người,
cô vẫn là Hầu Tước phu nhân.. Trong thực tế, chúng ta sẽ sống
riêng biệt, hoàn toàn độc lập. Tôi sẽ được hân hạnh đưa cô tới
Arnelles, và tôi mong cô sẽ vui ḷng chăm sóc Lăm Thúy như chúng
ta đă thỏa thuận với nhau. Bây giờ cô cho phép tôi nhắc lại là
chỉ c̣n 15 phút nữa là chúng ta sẽ rời Hauts Sapins.
− Hăy cho tôi ỏ đây.. Như vậy hợp lư hơn.
Nàng nói.
− Cô có cần tôi nhắc lại lời giáo huấn: "Người vợ phải theo
chồng" không? Tôi miễn cho cô tất cả những nhiệm vụ mà cô tưởng
phải có đối với tôi, trừ điều này.
Nàng tiến một bước về phiá chàng, tay chắp lại mắt đau thương
cầu khẩn:
− Tôi xin ông, ông hăy để tôi lại đây!
Chàng quay mặt đi, lạnh lùng đáp:
− Quyết định của tôi về việc này không thể lay chuyển được. Cô
đi thay áo đi, tôi đợi cô ở pḥng khách.
Chàng mở cánh cửa trước mặt nàng. Thiếu Lan ra khỏi pḥng, tiến
về phía cầu thang. Nhưng nàng phải dừng lại dưới chân cầu thang
v́ cảm thấy chân tay bủn rủn muốn ngă.
Một cánh tay đặt lên vai nàng và giọng nói của Trọng Thức, em
nàng, khẽ hỏi:
− Chi. Thiếu Lan, chị làm sao vậy?
− Chị chỉ hơi mệt thôi, em cưng a. Không sao đâu.
− Rồi đến khi nào tụi em mới được gặp lại chị hả chị? Ông Công
Nguyên có để cho chị về đây thường xuyên không?
Trọng Thức âu yếm nh́n chi. Đó là đứa em cưng nhất của nàng, v́
hai tâm hồn cùng tế nhị và ngay thẳng rất thông cảm nhau.
Nàng cúi xuống nắm lấy tay cậu bé con, th́ thầm:
− Hăy cầu nguyện cho chị nhé.
Rồi quay đi, vội vàng lên cầu thang, v́ nàng cảm thấy không ngăn
nổi nước mắt trào ra nữa. Và nàng không muốn tất cả những người
mà nàng đă hy sinh cho được biết nàng đang đau khổ.
Bây giờ, nàng biết là mẹ chồng đă nói thật, it' nhất la `một
điều: Chàng chỉ là một con người ích kỷ lạnh lùng có trái tim
sắt đá.
Và nàng cũng không thể quên được chính chàng cũng đă nói cho
nàng biết thật rơ ràng, là chàng không đếm xỉa ǵ đến t́nh yêu
của vơ.
Chẳng thà chàng giận dữ nàng c̣n thích hơn là sự mỉa ai lạnh
lùng, sự lễ phép cay chua đó và trong khi nàng chỉ cần một câu,
chỉ một câu nói với một chút từ bi rộng lượng cho người đàn bà
trẻ ngay thẳng nh́n nhận lỗi lầm của ḿnh, để xoá tan mọi nghi
ngờ sợ hăi.
Nhưng muộn rồi!
Thay quần áo xong, nàng đưa mắt nh́nh quanh căn pḥng nghèo nàn
cũ kỹ đầy kỷ niệm. Chính tại đây, nàng đă phải giải quyết bao
nỗi lo âu khốn khổ, nhưng cũng là nơi nàng chưa hề biết đến nỗi
đau đớn như hiện tại này. Qùi trước cây thánh giá nơi đầu
giường, nàng chắp tay cầu nguyện:
− Lạy Chúa, nếu con đă lầm lỗi, xin Chúa hăy thương xót con v́
sự thiếu kinh nghiệm và d́u dắt giúp đỡ con trên đường đời.
Khuê Tú từ ngoài nói vọng vào:
− Chi. Lan ơi, chị xong chưa? Ông Công Nguyên nhắc chị là tới
giờ rồi đó.
− Chị xuống ngay đây.
Ôi! Lúc ra đi! Hôm qua nàng không quá sợ hăi giây phút này.
Nhưng hôm nay!. Nàng cố b́nh tĩnh từ gĩa mọi người. Nàng hứa sẽ
viết thư thường xuyên, rất thường xuyên, rất thường xuyên..
− Rồi con sẽ về thăm nhà thường chứ, Thiếu Lan! Công Nguyên sẽ
cho phép nó chứ? Bà Mạc Giao hỏi, giọng lo lắng trước vẻ mặt
biến đổi của cô gái trẻ.
− Vâng, bất cứ lúc nào nàng muốn! Vợ con hoàn toàn tự do, muốn
đi du lịch lúc nào cũng được. Công Nguyên vừa đáp vừa cúi ḿnh
chào mẹ vơ.
Trong lúc chàng tiếp tục từ giă mọi người, Thiếu Lan đi ra hành
lang trước. Hơn lúc nào hết, nàng muốn rời xa ngay Hauts Sapins.
− Ta sẽ cầu nguyện cho con, con gái yêu qúi. Ta tin không phải
lúc nào vợ chồng con cũng được êm ấm thuận hoà. Vú Chín lẩm bẩm.
Thiếu Lan cúi hôn lên đôi má nhăn nheo của bà vú già:
− Chào vú nhé, phải đấy, vú nên cầu nguyện cho con Thiếu Lan
khốn khổ của vú.
Rồi nàng vội vă đi ra sân, nghẹn ngào v́ cơn khóc đang xâm chiếm
nàng. Mười lăm phút sau, chiếc xe trượt tuyết chở chàng và nàng
đến sân ga. Chàng đưa vợ lên toa xe lửa hạng nhất đă dành sẵn,
rồi lạnh lùng mở đọc những lá thư do người hầu pḥng đưa lên,
sau khi hỏi nàng có cần ǵ nữa không. Thiếu Lan tiếp tục lặng lẽ
khóc. Đầu dựa vào khung kính, nàng thấy xa dần những dăy núi
thân yêu, dĩ văng cùng cực nhưng sung sướng nhờ sự thương yêu
của bố mẹ và các em nàng.
Giờ đây, nàng cô đơn dưới quyền của người chồng mà măi măi nàng
sẽ chỉ coi như người xa la.
Chương 4
Chiếc xe hơi của Công Nguyên lăn bánh trên con
đường rộng và được giữ ǵn kỹ lưỡng từ nhà ga tới lâu đài
Arnelles. Thiếu Lan hơi mệt mỏi, nh́n lơ là phong cảnh thơ mộng,
thỉnh thoảng chàng lại chỉ cho nàng thấy một vài cảnh đặc sắc.
Trời hôm nay trong sáng và d́u dịu, không khí trong lành lùa qua
cửa xe, Thiếu Lan đă yêu cầu chàng quay kính xuống để cho
thoáng, v́ mùi thơm kỳ lạ trong xe làm nàng khó chịu.
Công Nguyên đă tỏ ra cực kỳ lịch sự, với Thiếu Lan, chàng đă
không quên lăng một sự chăm sóc tao nhă nào mà một người đàn ông
có giáo dục dành cho vơ. Trong cuộc hành tŕnh, chàng đă sai
người mang lại cho nàng xem đủ loại sách báo, nói chuyện với
nàng về những vùng đi qua mà chàng biết rơ hết. Khi đến Ba Lê,
nơi họ phải dừng chân một ngày trước khi đi Arnelles, chàng đă
hỏi nàng xem có muốn lưu lại ơ? Ba Lê không? Nhưng lúc nào cũng
với một sự lễ phép lạnh lùng, một sự dửng dưng hoàn toàn cho
thấy rơ tính chất của sự liên lạc giữa hai người.
Thiếu Lan đă từ chối điều chồng đề nghi. Nàng chẳng thiết ǵ Ba
Lê! Giờ đây, nàng chỉ mong chóng đến Arnelles để chàng khỏi phải
tự bắt buộc săn đón nàng nữa, để được sự yên tĩnh một ḿnh. Một
ḿnh trước cuộc đời mới và sự an ủi mà có lẽ cô bé mồ côi kia sẽ
dành cho nàng.
Ră rời mệt mỏi về tinh thân hơn là thể chất, nàng sống cả này
hôm đó trong biệt thự của ho. Vũ, nơi căn pḥng của người vợ
trước. Mặc dầu thời gian đính hôn tương đối ngắn, nhưng Công
Nguyên đă sửa đổi lại căn pḥng cho khác hoàn toàn, trang hoàng
đồ đắt tiền nhưng giản dị và trang nhă. V́ từ rước tới nay, chỉ
quen thấy những căn nhà khá thanh lịch của bạn bè gia đ́nh nàng
ơ? Hauts Sapins, nên Thiếu Lan cảm thấy khó chịu lạ lùng giữa
nơi xa hoa tráng lệ, nhất là cả một đội quân hầu được huấn luyện
thuần thục.
Cô gái trẻ chỉ mới gặp mặt chồng vào những bữa ăn của hai người.
Nếu là một người khác chắc sẽ bị bối rối vào những luc' đó.
Nhưng qủa thật Công Nguyên đă khéo léo cứu văn những t́nh thế
căng thẳng nhất, bằng một câu chuyện đáng chú ư hay bằng sự lịch
thiệp, nhưng luc' nào cũng lạnh lùng.
.. Chiếc xe hơi rời đường cái, tiến vào một lối đi hùng vĩ, có
những cây du thụ già hàng trăm tuổi mọc hai bên đường. Chàng
chợt nói:
− Đây là Arnelles, Thiếu Lan à.
Phía sau một khoảng đất rộng trống không, có một hàng rào bằng
sắt tuyệt đẹp, phía trên có những vú khí của gịng ho. Vũ. Thiếu
Lan hớn hở nh́n qua chiếc sân rộng lớn, thấy toà nhà tuyệt đẹp,
và ở bên hông nhà la `một hồ nước xanh lơ.
− Sao! Cô vừa ư không? Chàng vừa hỏi, vừa kín đáo quan sát Thiếu
Lan.
− Thật là tuyệt! Đây đẹp hơn lời ông mô tả nhiều.
− Vậy càng tốt! Tại tôi sợ làm cô vỡ mộng. Chàng nói nửa đùa nửa
thật.
Hai người sóng bước lên một bậc tam cấp rộng lớn, phía trên có
hai người đầy tớ mặc chế phục nhà ho. Vũ đă đứng chờ sẵn. Họ
bước vào hành lang cực kỳ tráng lệ, khiến Thiếu Lan choáng váng.
Nàng phải nhắm mắt một lúc. Nàng sẽ làm ǵ trong căn nhà vương
giả này? Bất giác nàng xót xa nhớ về vùng Hauts Sapins của nàng,
về những bổn phận nặng nề nhưng thân thiết bên mẹ và các em
nàng, Công Nguyên ra lệnh:
− Chú Ba, hăy báo cho bé Lăm Thúy biết là chúgn tôi đang chờ ở
pḥng khách trắng. Và hăy cho dọn trà lên đi.
Chàng đưa Thiếu Lan đi qua nhiều pḥng khách huy hoàng, và cô
gái trẻ càng lúc càng choáng váng. Nàng chỉ lờ mờ nhận thấy
nhiều tác phẩm nghệ thuật lộng lẫy. Cuối cùng chàng đưa nàng vào
một căn pḥng nhỏ hơn, có những màn cửa trắng toát, thêm những
bông hoa lớn mầu sắc nhă nhặn, và bầy những đồ đạc đẹp mê hồn,
những bức tranh thật tao nhă tuyệt hảo khiến Thiếu Lan phải tự
thú nhận là nàng không bao giờ có thể tưởng là có những đồ vật
đẹp đến thế trên đời.
− Nếu em thích th́ em có thể dùng pḥng này làm pḥng khách
riêng. Công Nguyên vừa nói vừa giúp vợ cởi áo ngoài - Đây là một
trong những căn pḥng tráng lệ nhất của lâu đài nhưng cả mẹ và
Phương Nam đều rất sợ nó v́ họ cho là những bức màn trắng này
bất lợi cho nước da của ho. Nhưng tôi chắc em không có những ư
nghĩ lẩm cẩm đó?
Nàng thản nhiên đáp, giọng lạnh lùng:
− Vâng, tôi chưa bao giờ rảnh rỗi để nghĩ đến vấn đề như vậy .
− Tôi khen em về sự khôn ngoan đó, nhưng em có sợ gặp hồn ma bà
Quận Công Thục Chinh không?
− Hồn ma bà Quận Công? Thiếu Lan vừa hỏi vừa tiến lại ḷ sưởi,
giơ đôi tay giá lạnh lên ngọn lửa bập bùng, mặc dầu đă có những
ống truyền nhiệt giúp căn pḥng thêm ấm cúng.
− Đó là một cụ tổ của tôi, chủ nhân xưa kia của Arnelles. Đẹp,
thông minh, cương nghị, dáng điệu tao nhă, bà là linh hồn của
một chính đảng do chồng bà cầm đầu. Ở đây đă có nhừng cuộc dạ vũ
vĩ đại mà bà là nữ hoàng. Trong đám kh'ach khứa thường xuyên có
một người em gái họ tên Uyên Phương, trẻ tuổi, không đẹp, lúc
nào cũng loè loẹt, tính t́nh xấu xa chua ngoa. Uyên Phương từ
lâu vẫn nuôi hy vọng lấy Quận Công Vũ Liệt, nên đă ghen ghét với
chị, tuy vẫn khéo léo dấu kín trong ḷng. Một hôm Thục Chinh
bỗng mất tích. Ông chồng đau khổ hứa sẽ tặng một số tiền khổng
lồ cho người nào được tin tức của vợ ḿnh. Nhưng hoàn toàn vô
vọng. Không ai thấy bà rời lâu đài. Các lính canh đều thề độc là
không hề xao lăng nhiệm vu. Vả lại, không có lư do nào khiến
người đàn bà trẻ được yêu chiều thật sung sướng kia, một người
vợ và một người mẹ hoàn toàn tận tâm kia lại tự ư rời xa tổ ấm?
Quận Công Vũ Liệt cho t́m khắp nơi, dưới hồ nước, trong các ngục
tối của lâu đài, không sót một chỗ nào. Nhưng bà Quận Công trẻ
vẫn biệt tăm.
Vũ Liệt đau khổ điên cuồng, ẩn ḿnh một chỗ không tiếp xúc với
ai nữa. Đầu óc rối loạn, ông qủa quyết vợ Ông không hề rời lâu
đài, ông tin là bà đang rên rỉ cầu cứu tại một nơi giam giữ bí
mật nào đó.
Mặt khác, một người hầu pḥng tín cẩn quả quyết là đă thấy nữ
chủ nhân hiện ra ban đêm, mặc chiếc áo gấm thêu bạc của hôm bà
mất tích. Bà hiện ra đi lại trong pḥng khách trắng mà bà rất
yêu thích, đôi khi lại thấy bà trong pḥng triển lăm bên cạnh.
Chàng tiến tới mở một cánh cửa, Thiếu Lan thốt ra một tiếng khâm
phục. Chàng kể tiếp:
− .. Pḥng triển lăm này là một trong những kỳ công của thời
Phục Hưng, và chứa đựng nhiều kho tàng nghệ thuật vô giá. Nó
được trang hoàng theo ư của Vũ B́nh, em trai Vũ Liệt. Chính ông
này đă cho hoàn tất toà lâu đài do bố ḿnh khởi công xây cất.
Quận Công Vũ B́nh là một người cứng rắn, tàn bạo và bị đồn là có
tà thuật. Dường như ông ta có tài làm biến mất những người ông
ghét và không bao giờ người ta c̣n t́m được tông tích những
người đó.
Thiếu Lan bước vào căn pḥng triển lăm đang được soi sáng bởi
ánh sáng nắng nhạt tuyệt đẹp xuyên qua các cửa kính. Nàng dừng
bước trước bức tranh vẽ một người đàn bà trẻ rất đẹp, mặc một
chiếc áo lộng lẫy có gắn châu báu kiểu thế kỷ 16. Cạnh đó, trên
nền vải xậm, h́nh ảnh của một vị lănh chúa trẻ, vẻ mặt kiêu
ngạo, trông hao hao giống Công Nguyên.
− Đây là bà Quận Công trẻ đẹp Thục Chinh và Quận Công Vũ Liệt.
Công Nguyên nói.
Thiếu Lan hỏi:
− Thế rồi ông Quận Công đáng thương đó ra sao?
Chàng cười chế diễu:
− Sao à! Người đàn ông giả vờ sầu thảm đó rốt cuộc lấy Uyên
Phương, người đă cùng ông khóc vợ, và đă tận t́nh chăm sóc ông
và lũ con thơ dại mất mẹ đó. Vài tháng sau, đứa con trai đầu
ḷng, kẻ đă được chỉ định nối nghiệp cha, bị đầu độc chết. Lần
này bà Quận Công mới không được khéo léo lắm nên bị lộ tẩy.
Người tớ thân tín của bà đă phản bội và đưa ra nhiều chứng cớ về
tội thủ tiêu người chị họ của bà. Thấy đă bại lộ, bà nhảy xuống
hồ tự tử, v́ vậy không ai biết số phận của bà Quận Công Thục
Chinh đáng thương ra sao. C̣n Quận Công Vũ Liệt đă điên hẳn sau
những biến cố đó. Một hôm, không chịu đựng được nữa, ông đă đập
đầu vào chiếc ḷ sưởi bằng đá hoa này mà chết. Em thấy đó,
Arnelles có những kỷ niệm bi thảm. Em không sợ hồn ma của người
đẹp Thục Chinh hay hồn ma bà Uyên Phương khốn nạn đó lướt trên
mặt hồ sao?
− Ồ! Không đâu. Ơ? Hauts Sapins chúng tôi c̣n có nhiều giai
thoại kinh dị hơn nữa. Nhưng tôi không hề sợ hăi bao giờ.
− Thế th́ thần kinh em rất tốt, như vậy càng hay. Công Nguyên
nhẹ nhàng nói.
Họ trở lại pḥng khách. Một cô bé mảnh mai với những lọn tóc nâu
bao quanh khuôn mặt bệnh hoạn, đôi mắt xanh to nhưng sợ sệt và
buồn bă, đang dứng giữa pḥng.
− À! Con đấy à Lăm Thúy? Chàng nói - Lại đây chào d́ đi con!
Nhưng Thiếu Lan đă nhanh nhẹn tiến tới ôm lấy cô bé và hôn lên
trán nó.
− Bé Thúy ơi! Cô rất sung sướng được gặp con. Con hăy hôn cô đi
nào.
Đôi mắt to của đứa trẻ, ngạc nhiên và kinh hăi, nh́n sững nàng
một luc', rồi đôi môi bé nhỏ nhợt nhạt dụt dè đặt lên má nàng
một chiếc hôn.
Trái tim se thắt của cô gái trẻ khẽ nở ra khi nghĩ đến nhiệm vụ
cao cả đang chờ đợi nàng cạnh đứa bé mất mẹ này.
Nàng đặt nó xuống đất, rồi dắt tay nó lại chỗ chàng đứng, gần ḷ
sưởi.
− Cô bé Lăm Thúy của ông thật dễ thương và tôi sẽ yêu nó vô
cùng.. Nhưng mà này bé ơi, con phải nói ǵ với bố chứ?
Lăm Thúy ngước nh́n cha, Thiếu Lan nhận thấy trong ánh mắt đứa
trẻ một vẻ vừa sợ hăi vừa thương yêu khiến nàng sửng sốt.
− Con xin chào bố ạ nó khẽ dụt dè nói.
Chàng lơ đăng đưa tay vuốt tóc đứa trẻ, lạnh lùng trả lời:
− Lăm Thúy, con phải cố hết sức lúc nào cũng ngoan ngoăn với d́
con.. Thôi, con về với cô giáo đi.
Người quản gia mang trà vào. Thiếu Lan dè hỏi:
− Xin ông cho phép Lăm Thúy ở lại một tí nữa, được không ạ?
− Nếu em muốn! Chàng dửng dưng đáp.
Trong khi Thiếu Lan cởi bao tay, chàng ra dấu cho người quản gia
rút lui rồi nói:
− Tôi có thể nhờ em rót trà không?. Nhưng em hơi mệt th́ phải?
Nàng trả lời không mệt. Nàng không mệt về thể xác nhưng rất mệt
mỏi về tinh thần. Nàng thấy không khí toà nhà này quá nặng nề!
Và nàng mong muốn biết bao được ở xa vị lănh chúa uy quyền mà sự
lễ phép quá độ của chàng giống như một sự mỉa mai chế diễu!
Nàng rót trà rồi t́m cách gợi chuyện Lăm Thúy. Nhưng vô ích, đứa
bé vẫn gần như câm.
Ngồi đối diện nàng, Công Nguyên lơ đăng nh́n chung quanh, Thiếu
Lan không thể nào mà không nhận thấy là chàng thật xứng với cái
cảnh trang trí xa hoa lộng lẫy này, trong khi nàng với chiếc áo
đi đường đơn sơ và sự vụng về của nàng, tạo nên một h́nh ảnh
thật quái di.
− Thiếu Lan, để kệ con bé ngu đần đó đi. Chàng đột nhiên gay gắt
nói - Em không thể nào làm cho nó nói được hai câu liền trước
mặt tôi đâu! Con nhỏ này mọi rợ ngớ ngẩn lắm.
Nói xong chàng đứng dậy đặt tách nước lên bàn.
− Em cho phép tôi đưa em đi xem pḥng dành cho em chứ? V́ tôi
c̣n mấy việc phải làm.
Nàng gật đầu ngay và cầm tay Lăm Thúy dắt lên lầu. Nếu không
đang có những chuyện suy nghĩ trong đầu nàng sẽ sững sờ v́ cái
cầu thang tuyệt đẹp trước căn pḥng dành cho nàng. Đây là căn
pḥng đẹp nhất của lâu đài v́ khung cảnh tuyệt diệu được nh́n
thấy từ trên bao lơn, cũng như sự trang hoàng lộng lẫy nhưng tao
nhă đầy mỹ thuật.
− Đây là căn pḥng của bà Quận Công Thục Chinh. Chàng nói - Em
hăy nh́n trên các đồ đạc và trần nhà có hai chữ C quấn vào nhau
kià. Đó là để nhắc lại câu châm ngôn: "Candidior Candidis" -
trắng hơn mọi vật trắng nhất - của Nữ Hoàng Pháp Quốc hồi đó
cũng tên Chinh, mẹ đỡ đầu của Thục Chinh. Nếu em muốn thay đổi
ǵ trong căn pḥng này, hay muốn chọn một căn pḥng nào khác
thích hợp với em hơn th́ tùy ư. Em đừng quên đây là nhà em..
Không ai có thể lịch sự hơn và che dấu một ḷng ích kỷ tuyệt đối
một cách qúi phái hơn.
Sau khi chàng đă đi xa, Thiếu Lan thử gợi chuyện với Lăm Thúy.
Lần này, đứa bé nói nhiều hơn. Chàng hẳn có lư khi qủa quyết sự
có mặt của chàng khiến đứa bé thành nhút nhát khiếp sơ.
− Sao con không nói ǵ với bố? Thiếu Lan hỏi.
Đôi môi Lăm Thúy run lên:
− Bố không yêu con!
Nó khẽ nói, giọng sầu khổ, thống thiết khiến Thiếu Lan xúc động
đến bàng hoàng. Nàng đặt đứa bé ngồ lên đùi và ṿng tay ôm nó.
− Sao con nghĩ vậy hở con?
− Ồ! Con biết chứ! Bà Phương Đài đă nói cho con biết thế.
− Phương Đài là ai vậy?
− Đó là bà quản gia người Áo của con. Mà con thấy những ông bố
khác đâu có vậy. Chú Duy Khiêm của con vẫn hay bế mấy đứa con
gái nhỏ của chú, ông Bích Nguyên vẫn cho Giang Long và Giang Hải
đi xe hơi chơi. Ông ấy đâu có cau mày khi thấy tụi nó vào pḥng
hay gặp chúng trong vườn như bố con đâu.. Ồ! Con biết chắc bố
không thương con một chút nào cả.
Nó khẽ thở dài. Thiếu Lan hỏi:
− C̣n con, con có thương bố không?
Đứa bé không trả lời, nó bật khóc, gục đầu vào vai Thiếu Lan. Và
khi có vẻ nguôi ngoai, nó kể cho nàng nghe bằng những câu ngắt
quăng khiến nàng thấu hiểu sự đau khổ trong tâm hồn đứa bé thiếu
t́nh thương này. Nó chỉ t́m thấy một t́nh thương hời hợt và nơi
người cha một sự dửng dưng hoàn toàn. Tuy vậy, con tim bé nhỏ
vẫn dành cho người cha, gần như xa lạ này, một t́nh thương nồng
nàn, bị bóp nghẹt và trở nên sợ hăi trước sự vô tư lạnh lùng và
khinh thường của cha.
Cô bé đáng thương ơi, ta quyết sẽ yêu con hết ḷng. Thiếu Lan
thầm nghĩ, tay xiết chặt đứa bé khốn khổ vào ḷng.
Công Nguyên lưu lại Arnelles tám ngày. Chàng đưa Thiếu Lan xem
toà lâu đài với khu vườn bát ngát, đồng thời đưa nàng tới thăm
một vài người quen. Khi tự thấy ḿnh đă xong bổn phận, chàng trở
lại Ba Lê, bỏ lại người vợ ngỡ ngàng cô đơn trong toà lâu đài
mênh mông buồn tẻ.
Thiếu Lan khởi sự công việc của một người thay thế cô giáo cũ
của Lăm Thúy, một công việc mà nàng không ưa chút nào. Trước khi
đi, chàng đă tuyên bố là nàng toàn quyền quyết định về bất cứ
việc ǵ liên quan đến Lăm Thúy, v́ vậy nàng đă viết thư cho vị
nữ tu nơi tu viện mà truóc kia nàng đă được dạy dỗ để xin vị này
gửi cho một cô giáo tới dạy Lăm Thúy. Ít ngày sau, nàng tiếp
nhận một cô giáo người Anh trẻ tuổi, đứng đắn và có tư cách. Cả
nàng lẫn Lăm Thúy đều có cảm t́nh với cô giáo này. Thiếu Lan bắt
đầu học tiếng Áo vừa để cho qua những th́ giờ nhàn rỗi, vừa để
có thể kiểm soát dễ dàng người quản gia về những liên lạc của bà
với đứa trẻ.
Thiếu Lan t́m vui trong công việc hàng ngày. Chỉ có việc làm và
sự hoàn tất các bổn phận là có thể giúp nàng khỏi chán nản,
thoát khỏi những ư tưởng u tối buồn rầu ray rứt nàng. Mỗi sáng,
sau buổi lễ Mi Sa, nàng đến thăm một vài người nghèo do vị linh
mục giới thiệu để trợ giúp họ một ít phẩm vật và an ủi họ, hoặc
khuyên nhủ họ bằng những lời dịu dàng của nàng. Nàng không làm
quen với ai mặc dầu những bạn bè của chàng từ những lâu đài lân
cận, sau khi nàng được chông dẫn đi thăm, họ đă sốt sắng tới
thăm nàng đáp lễ. Nàng đă từ chối tất cả những sự mời mọc, giao
dịch, ngay cả với gia đ́nh ông Bích Nguyên là người mà nàng qúi
mến.
Ngày qua ngày, việc Công Nguyên để người vợ trẻ cô đơn trong toà
lâu đài đă khiến những người trong tỉnh ngạc nhiên. Mặc dầu dư
luận vẫn dành cho nàng nhiều cảm t́nh, nhưng tâm hồn kiêu hănh
và tế nhị của Thiếu Lan vẫn cảm thấy một niềm chua xót. Nàng cố
gắng sống biệt lập với tất cả mọi người bên ngoài để tránh con
mắt ṭ ṃ của ho.
Sự hiện diện của Công Nguyên chỉ c̣n được chứng tỏ bằng những
sách báo thường xuyên do chàng gửi về cho Thiếu Lan đọc, và đó
cũng là phương tiện duy nhất Thiếu Lan có thể theo dơi cuộc sống
của chồng. Trong các tạp chí, tên chàng thường được nhắc đến với
một địa vị quan trọng trong giới thượng lưu. Cũng nhờ vậy nàng
được biết chồng nàng vừa cho ấn hành một tác phẩm mới, nàng cũng
biết là chàng vừa du lịch qua Tây Ban Nha, nơi đây chàng đă được
triều đ́nh tiếp đón vui vẻ. Bây giờ nàng mới biết Công Nguyên là
một tay kỵ mă tài giỏi, say mê tṛ chơi mă cầu và săn cáo. Nàng
c̣n được nh́n thấy một con ngựa giống tuyệt đẹp mà Công Nguyên
đă mua với giá cao, dù chàng đă có những con ngựa tuyệt đẹp nhất
nước Pháp thời đó. Khi lật những trang báo, nàng có thể thấy
h́nh chàng đứng giữa những đám đông qúi phái trong một dạ hội do
một nhân vật cao cấp người Nga tổ chức.
Tất cả những điều này chứng tỏ cho nàng thấy, nếu không nói là
nàng đă biết rơ từ lâu, cái vực thẳm giữa con người thời lưu ăn
chơi đó và nàng, cô Thiếu Lan khiêm tốn, không biết ǵ hết về
những thú vui mà chồng ḿnh ham thích. Nỗi buồn càng sâu xa hơn,
và để giải khuây, nàng gia tăng những cuộc viếng thăm từ thiện,
bố thí những số tiền to tát mà nàng đă t́m thấy trong ngăn kéo
bàn giấy để dành riêng cho những chi tiêu cá nhân của nàng. C̣n
những chi tiêu khác trong nhà đều do viên quản lư lo liệu. Riêng
nàng, nàng chỉ mua những cái ǵ thật cần thiết và không ai trong
vùng lại ăn mặc giản dị hơn nàng. Đồng tiền của "ông ta" cũng
như sự xa hoa trong nhà này, chĩu nặng trên vai nàng. Nàng bắt
buộc phải mắc nợ chàng!. Và tất cả thân nhân nàng ơ? Hauts
Sapins đều sống nhờ ở ơn huệ của chàng.
Đôi khi nàng tự hỏi ḿnh có mơ không? Có thật là ḿnh đă trở
thành vợ của Vũ Công Nguyên chăng? Ngày qua ngày, nàng cảm thấy
t́nh cảnh của ḿnh thêm kỳ lạ, thật khó mà chịu đựng nổi. V́ sao
chàng làm một việc tàn nhẫn vô ích thế khi bắt nàng rời Hauts
Sapins? V́ con gái chàng? Điều đó không chắc chắn lắm nếu dựa
trên sự dửng dưng của chàng đối với đứa con. Vậy có lẽ đây là do
bản tính ác độc thuần túy để trả thù người đàn bà đă không vui
sướng được mang tên chàng? Cũng có thể khi hành động như vậy
chàng muốn khẳng định uy quyền của ḿnh, và không chừng sau này
chàng có thể cho phép nàng mang Lăm Thúy vềsống luôn ơ? Hauts
Sapins.
Nhưng trong lúc chờ đợi, nàng đau khổ. Một tháng trôi qua, nàng
không nhận được tin tức trực tiếp nào của chàng.
Một chiều kia, nàng nhận được thư của ông Mạc Giao. Đó chỉ là
những lời khen ngợi quá đáng ông dành cho con rể, với sự rộng
lượng vương giả đă gíup cho Hauts Sapins trở lại h́nh dáng xưa.
Ông viết:
"Ba không thể hiểu v́ sao con lại không theo chồng đi Paris. Con
yêu, ba e rằng con làm như vậy sẽ làm phật ḷng Công Nguyên. V́
chắc chắn nó rất muốn đưa con vào cuộc sống thời lưu trưởng gỉa.
Những đồ sính lễ của con chứng minh điều đó. Hay con tưởng sẽ
cải biến được chồng theo ư ḿnh? Điều đó sẽ là một sự sai lầm
đáng thương, và cha khuyên con hăy bỏ ư định đó đi nếu không
muốn bị chồng ghét bỏ.." .
Thiếu Lan gấp lá thư lại mỉm cười chua chát. Trong những bức thư
gửi về Hauts Sapins, nàng không bao giờ nói đến t́nh cảnh thật
sự của ḿnh. Cả gia đ́nh đều tưởng nàng được sung sướng, và đều
tưởng rằng nàng muốn cải biến chồng thành một người chồng nhu
nhược!
Một người đầy tớ mang đến bữa quà chiều cho Lăm Thúy, đứa bé bao
giờ cùng dùng chung với mẹ kế, bây giờ là mẹ cưng của nó, như nó
đă gọi nàng như thế.
Một tên đầy tớ vào nói:
− Thưa bà, Hầu Tước vừa gọi điện thoại báo tin sẽ đến đây sáng
mai bằng chuyến xe lửa mười giờ, và ra lệnh báo tin cho bà được
rơ.
Cái tin đó gây nên một cảm giác phức tạp nơi Thiếu Lan. Qủa nàng
sẽ khổ sở gặp lại chàng và sự co 'mặt của chàng chỉ khiến cho
nàng cảm thấy khó chịu mà thôi. Nhưng mặt khác, mọi người sẽ
không coi nàng như một người vợ bị chàng hoàn toàn lăng quên
nữa.
Tuy nhiên, viễn ảnh của sự trở về này cũng làm nàng thức trắng
đêm. Sáng hôm sau nàng dậy sớm đi lễ. Như thường lệ, nàng đi bộ
dù trời hôm nay có vẻ chuyển mưa, nàng chưa hề nghĩ đến việc đi
xe bao giờ, bởi lẽ cô bé Thiếu Lan chưa bao giờ biết những xa xỉ
đó ơ? Hauts Sapins.
Lúc về, nàng đi thăm vài người bần cùng và ở lại chơi nhà một
ông già bị tê liệt sắp chết. Khi nàng rời căn nhà tồi tàn, trời
đổ mưa như thác lũ, nàng vội vàng đi về lâu đài và người ướt như
chuột lột. Nàng đụng đầu ngày với Công Nguyên vừa về tới trong
hành lang.
Chàng sửng sốt hỏi:
− Em vừa đi đầu về vậy?
− Ở làng về. Tôi đă đi hơi lâu và..
− Từ làng về. Trời này mà đi bộ? Qủa thật tôi.. Chàng chợt
ngưng, liếc mắt nh́n những người đầy tớ đang có mặt nơi đó - Em
đi thay quần áo ngay đi Thiếu Lan. Điều đó cần thiết hơn cả.
− Ồ! Ơ? Hauts Sapins tôi từng chịu đựng nhiều hơn nữa! Vả lại
tôi có chiếc áo choàng rất tốt.
Xúc động và bối rối trước mặt chàng, nàng quên không đưa tay ra
cho chàng. Chính chàng phải cầm lấy tay nàng, và hôn tay nàng.
− Em lên ngay đi.. Lát nữa tôi sẽ hỏi thăm em về gia đ́nh và cả
em nữa. Chàng nói.
Nàng đi thay đồ và nấn ná lại trong pḥng. Nàng muống gặp chàng
càng muộn càng tốt. Sau cùng đồng hồ lại điểm mười một giờ rưỡi,
nàng quyết định đi xuống thư viện, nơi nàng thường ngồi làm
việc. Căn pḥng này được trang hoàng với nghệ thuật tuyệt mỹ của
thời kỳ Phục Hưng, có rất nhiều sách qúy và tất cả những tác
phẩm văn chương đáng giá, khiến nàng rất ưa thích. Pḥng có
những cửa sổ rộng lớn nh́n xuống hồ và đàng xa là những khu vườn
bát ngát.
Thiếu Lan ngồi xuống cạnh chiếc ḷ sưởi cao lớn, một kiệt tác
của nghệ thuật điêu khắc, trong có nhiều khúc củi đang cháy dở
và tiếp tục may vá những quần áo dành cho công việc từ thiện.
Những ngày qua của nàng được phân chia cho việc thêu thùa may
vá, những cuộc dạo chơi với Lăm Thúy, những cuộc viếng thăm từ
thiện, và việc đọc những cuốn sách do những tác gỉa lừng danh
viết mà nàng t́m thấy trong thư viện của Arnelles. Nàng cũng đă
dượt lại dương cầm mà nàng đă khởi sự học ở tu viện trước đây
rồi bỏ dở khi ơ? Hauts Sapins v́ không rảnh rang. Với bản năng
thiên phú trong suốt tháng vừa qua, nàng đă được sống nhữ | |