|
- Tuyệt, chưa bao giờ thích thú như vậy? Tư Mă Lương nói:
- Cậu ơi, cháu muốn vực hẳn cậu dậy? Cậu thay quần áo đi, cháu
đưa cậu đi xem cái này?
Chiếc Cađilắc dài thượt đưa anh và Tư Mă Lương đến khu thương
mại đẹp nhất thành phố Đại Lan. Xe dừng lại trước cửa hiệu bán
nịt vú vừa tân trang xong. Khi mọi người vây quanh chiếc xe đẹp
như chiếc thuyền rồng, Tư Mă Lương dẫn anh đến trước cửa hiệu.
Những tủ kính rộng, sáng sủa, cao tít trần nhà, trong tủ bày đầy
ma-nơ-canh. Trên cửa treo tấm biển chữ kẻ rất mỹ thuật Hiệu nịt
vú Mỹ Dung, kèm ḍng chữ Chế tác tinh xảo, phẩm cấp thượng
thặng, vừa là thời trang vừa là nghệ thuật. Cậu ta hỏi anh:
- Cậu thấy thế nào?
Anh loáng thoáng đoán được ư cậu ta, trong ḷng không khỏi cảm
động, nói:
- Hay lắm! - Cậu ta nói: - Vậy th́ cậu là ông chủ của hiệu này?
Tuy đă đoán biết, nhưng không khỏi giật ḿnh:
- Không ổn, tôi làm ông chủ sao được?
Tư Mă Lương cười, nói:
- Cậu là chuyên gia về vú, chọn cậu là thích hợp nhất rồi con
ǵ!
Tư Mă Lương kéo anh vào bên trong của hiệu. Cửa ra vào tự động
mở rồi tự động đóng lại. Nội thất chưa hoàn chỉnh, gương gắn kín
bốn mặt tường, trần nhà cũng ghép bằng kim loại đánh bóng có thể
soi gương. Đèn treo, đèn tường đều tạo h́nh bầu vú. Vài công
nhân đang lau mặt gương bằng bông tơ. Chủ thầu vồn vă chạy tới,
cúi rạp chào. Tư Mă Lương nói:
- Có chỗ nào không vừa ư, xin cậu cứ nói!
Anh nói: Vú Mỹ Dung, không hay, thường quá!
Tư Mă Lương nói:
- Cậu là chuyên gia, cậu thấy thế nào là hay th́ cậu đặt!
- Thú Một Sừng - Anh buột miệng nói, Thế giới nịt vú Thú Một
Sừng!
Tư Mă Lương ngẩn người ra, cười:
- Cậu ơi, cái của ấy là cứ từng cặp một cơ mà? Anh nói.
- Thú Một Sừng hay hơn, tôi thích thế!
Tư Mă Lương quyết định dứt khoát:
- Cậu là ông chủ, cậu bảo sao th́ phải vậy? Đi làm tấm biển
khác, bỏ Mỹ Dung, đổi thành Thú Một Sừng. Thú Một Sừng, Thú Một
Sùng, hay thật!
Tư Mă Lương cười: - Hay, cậu giỏi thật, rất có phong cách, có
dùng lưỡi lê mà xiên cháu cũng không nghĩ ra. C̣n ǵ không vừa ư
cậu cứ nêu hết ra, cậu là ông chủ, nên có tinh thần làm chủ.
Ngay từ lúc chưa bước vào bên trong, anh đă cảm thấy những
ma-nơ-canh đều có thân h́nh tuyệt đẹp, rất t́nh tứ gợi cảm,
những nịt vú trên ngực là hàng đẹp, tiếc rằng thợ làm ma-nơ-canh
là một lũ khốn kiếp, v́ ăn bớt ngày công mà chúng không làm núm
vú. Anh chỉ đám ma-nơ-canh, nói:
- Những ma-nơ-canh chỉ có bầu vú mà không có núm vú!
Tư Mă Lương ngạc nhiên, nói: - Đúng thế thật, bê một ma-nơ-canh
lại xem nào! Người trong tiệm vội bê lại một ma-nơ-canh, nịt vú
quả là đẹp, những bông hoa nhỏ màu đỏ thêu trên nền bằng gấm màu
vàng, nửa phần trên là sợi kim tuyến dệt kiểu mắt vơng, nửa phần
dưới là giá đỡ có t́nh đàn hồi, dùng kim mũi chỉ cực kỳ cẩn
thận. Đeo nịt vú này mà mặc quần áo ra ngoài để đi phố th́ thật
là một sự lăng mạ. Tư Mă Lương giật chiếc nịt vú ra, quả nhiên
trên ngực ma-nơ-canh chỉ có hai chỗ vồng lên như hai cái màn
thầu. Tư Mă Lương túc giận quát:
- Bậy bạ hết sức! Không có núm vú th́ c̣n đâu là phụ nữ? Thay
tất cả đi!
Một ngươi trong cửa hiệu nói với Tư Mă Lương:
- Thưa ông, tất cả ma-nơ-canh đều như thế này cả!
Tư Mă Lương nói: - Không được, làm lại, phải y hệt người thật,
người có những ǵ th́ ma-nơ-canh cũng phải có đủ!
Cậu ta đánh một bạt tai làm ngă lăn chiêng một ma-nơ-canh đeo
nịt vú kim tuyến, chửi:
- Mẹ kiếp, những của này có đáng là bao. Bảo nơi đặt hàng rằng,
phải làm như thật, không những có núm vú, mà phải biết chớp mắt,
biết cười, biết nói. Mẹ kiếp, chi thêm tiền chứ có ǵ đâu?
- Cậu này - Sau khi chui vào chiếc Cađilắc, cậu ta lắc cánh tay,
nói:
- Cậu quả đă thành tinh rồi!- Anh ngượng nghịu mỉm cười, nói -
Nếu vẫn chưa quên được Kim Một Vú th́ ta mua mụ về bày trong tủ
kính!
- Tôi đă đoạn tuyệt với mụ từ lâu!
Tư Mă Lương vỗ trán đánh bốp, kêu:
- ái chà, sao cháu lại quên khuấy chuyện này nhỉ? - Cậu ta phấn
khởi đến nôi cứ nhấp nhổm trên ghế, nói: - Cậu ạ, cháu có ư này
hay lắm, hà hà!
Cậu ta cười ra vẻ đắc ư rồi ch́m trong khung cảnh mê hồn do cậu
ta tưởng tượng ra.
Hôm khai trương Thế giới nịt vú Thú Một Sừng, trước cửa bày đầy
những lẵng hoa. Những làng hoa của Lỗ Thắng Lợi và của Kim Một
Vú bày hai bên mép cửa. Lẵng hoa của Cảnh Liên Liên bày ở chỗ
khuất nhất. Không đốt pháo. Tư Mă Lương bảo đốt pháo là quê một
cục. Chúng tôi thả bóng bay, một vạn quả bóng bay h́nh cái vú
bay khắp bầu trời, những tín sứ của t́nh yêu gửi cho thế gian.
Chúng tôi c̣n thả hai quả khinh khí cầu cực lớn, kéo lên trời
biểu ngữ bằng vải đỏ thêu chữ vàng, mỗi chữ to bằng thớt cối
đại: Tóm được vú là tóm được phụ nữ. Tóm được vú là tóm được phụ
nữ được rút gọn theo kiểu tam đoạn luận của lô gic học, th́ là
tóm được vú là tóm cả thế giới. Nhưng tiết mục hấp dân do Tư Mă
Lương đạo diễn là ở phần sau đây: Cậu ta thuê bảy cô vũ nữ người
Nga ở vũ trường Sân nhà I-van đến cửa hiệu làm ma-nơ-canh sống -
đây là lư do v́ sao cậu ta thích thú đến vậy hôm ngồi trong
Cadilắc - Những cô gái Nga này đều chịu sự sai khiến của Tư Mă
Lương, chỉ cần có đô la là việc ǵ các cô cũng làm. Đúng là
những con ngựa sáng giá, mà là ngựa ngoại. Các cô nhất loạt có
màu tóc vàng kim, mắt xanh mũi cao miệng rộng, cổ như cổ chai
bia, tay thon và mềm mại như không xương. Đùi đầy đặn, bắp chân
thon, tuyệt đối không giống bắp hoa chuối. Mông vổng lên như máy
bay tiêm kích phản lực, bụng thon chắc như quả bóng, da ngà như
sáp đông. Tất nhiên cái quan trọng nhất là các cô có những cặp
vú đầy đặn tự nhiên. Theo chỉ thị của Tư Mă Lương, bảy cô vũ nữ
đeo nịt vú và mặc xi-lip bảy màu khác nhau: đỏ, vàng chanh,
vàng, lục xanh da trời, lam, tím. Xi-lip th́ nhỏ đến nỗi không
thế nhỏ hơn, vải mắt vơng. Nịt vú rất đẹp về mặt tạo h́nh, dày
công nghiên cứu, đặt may tận Thụy Điển. Do tính chất biểu diễn,
nên kích thước của nịt vú tương đối nhỏ. Ông bầu của bảy cô c̣n
đề nghị tŕnh diễn thoát y vũ, nhưng Tư Mă Lương kiên quyết gạt
đi. Cậu ta nói không phải v́ tiếc tiền, mà v́ cửa hiệu chúng tôi
buôn bán nịt vú th́ phải quảng cáo cho nịt vú, để người ta thấy
hết cái đẹp của nịt vú, vậy giơ mông giơ vế ra để làm ǵ? Để sập
tiệm hả? Với lại, thành phố Đại Lan hiện nay đang trong thời kỳ
văn minh nhất và cũng đă man nhất, người giàu nứt đố đổ vách, kẻ
không một xu dính túi, người ăn thịt chim công, kẻ húp cháo.
Phải nghĩ tới khả năng chịu đựng về mặt tâm lư của dân Đại Lan.
Thực ra, các quan chức Đại Lan đều là khách quen của Sân nhà
I-van và động trăng tṛn. Trên làn da bảy cô vũ nữ Nga này c̣n
vương đầy ánh mắt của các vị. Các ly cốc tay của nhà hàng trăng
tṛn in đầy vân tay các vị Cao Đại Đỏm, một quân nhân phục viên
bị bệnh tâm thần, khi tự thiêu trước trụ sở cơ quan huyện đă gào
tên: Thối nát ơi là thối nát, c̣n thối nát hơn cả Từ Hi Thái
hậu! Theo tiêu chuẩn của Tứ thanh th́ bọn ngồi xe con như chúng
mày không tên nào được sống! Mở cửa xe ngó vào, toàn một bọn
tham ô, cứ bắn trước rồi xét xử sau, không đứa nào oan hết. Lúc
lửa bùng lên, Cao Đại Đỏm nghiêm chỉnh hô to: Mao Chủ tịch muôn
năm! Phong trào Tứ thanh muôn năm? Anh ta c̣n hô mấy tiếng muôn
năm nữa rồi mới bị cháy thành than.
Các vũ nữ Nga nâng băng đỏ để tôi và Lỗ Thắng Lợi và mấy cán bộ
lănh đạo cắt băng. Quả cầu lụa rơi xuống khay sứ. Tiếng vỗ tay
ran lên. Đèn phơ-lát chớp sáng, máy ảnh bấm lách tách. Một tràng
vỗ tay, lại một tràng nữa. Cô vũ nữ Nga nhanh nhẹn tung quả cầu
vào đám đông rồi nổi hứng biểu diễn điệu lắc mông lắc bụng ngay
trước cửa Thú Một Sừng, thân xác phơi bày lồ lộ. Anh chàng bán
đưa và cậu thanh niên để đầu kiểu máy bay v́ chen lấn mà đánh
nhau. Giao thông ùn tắc. Cảnh sát đến thông đường. Trông lúc
nhộn nhạo, xe con của Lỗ Thắng Lợi bị kẻ nào rạch thủng lốp. Một
thằng bé nghịch ngợm, có lẽ là con cháu của nhà thiện xạ Đinh
Kim Câu, nấp trong đám đông bắn một mũi tên trúng mông cô vũ nữ
Nga. Mũi tên chế tác rất công phu, mũi bằng đồng thau, thân bằng
gỗ hoàng dương, cánh bằng lông công. Cô vũ nữ đeo mũi tên ở mông
mà nhảy múa. V́ chuyện này, cô được Tư Mă Lương thưởng một ngh́n
mỹ kim. Hoa cả mắt!
Lễ khai trương kết thúc. Tôi nấp trong pḥng làm việc của giám
đốc điều hành ba ngày liền không dám ra ngoài.
- Nhưng mà, phụ nữ không hẳn dễ bảo, cũng không sờ vú họ một
cách tùy tiện được đâu! - Trong quán cà phê Ly Ly, Cục trưởng
Cục phát thanh và truyền h́nh Tê giác một sừng dùng th́a bạc nhỏ
khuấy cà phê trong cốc, nói chậm răi. Mái tóc bạc chải lật về
phía sau không rối một sợi. Da mặt ông ta đen nhẻm nhưng lau rửa
cực kỳ sạch sẽ, Răng vàng khè nhưng đánh rất kỹ bằng bàn chải.
Ngón tay nhợt nhạt nhưng da tay th́ mềm mại. Ông ta châm điếu
thuốc lá thơm loại cao cấp nhăn hiệu Ngọc Khê, hút một cách
thành thạo. Ông liếc sang Kim Đồng, hỏi:
- Phải chăng v́ có triệu phú Tư Mă Lương nâng đỡ mà anh muốn làm
ǵ th́ làm?
- Tôi không dám - Kim Đồng tức lộn ruột, nhưng theo thói quen,
anh vẫn làm ra vẻ cung kính trước nhân vật trèo lên bậc thang
danh vọng nhờ cách mạng văn hóa.
Anh nói:
- Thưa Cục trưởng dại nhân, có ǵ xin ông cứ nói thẳng ra!
- Hừm, hùm? - ông ta cười nhạt Thằng con trai Tư Mă Khố - tên
phản cách mạng bàn tay nhuốm máu nhân dân vùng đông bắc Cao Mật
- nhờ mấy đồng tiền thối tha mà trở thành quí khách được trọng
vọng nhất thành phố Đại Lan, đúng là có tiền mua tiên cũng được!
Thượng Quan Kim Đồng, trước đây anh là cái thá ǵ? Tên hiếp dâm
xác chết, thằng điên, bây giờ trở thành Chủ tịch Hội đồng quản
trị? Hận thù giai cấp khiến Tê giác một sừng mắt đỏ như máu,
ngón tay kẹp mạnh điếu thuốc chảy nhựa đen.
Ông ta nói:
- Ta đến để tranh quyền đoạt lợi với các người!
Anh lặng lẽ ngồi nghe ông ta nói. Kim Đồng cả đời bị người khinh
rẻ, nói thế đă nhằm nhè ǵ. Ông ta nói:
- Chắc anh vẫn chưa quên, khi dẫn giải mẹ con anh ở chợ Đại Lan,
ta đă v́ cách mạng mà bị trọng thương?
Đúng vậy, tôi chưa quên, tôi chưa quên ông bị ăn một bạt tai!
- Ta thành lập đội tác chiến Tê giác một sừng, và mở chuyên mục
Tê giác một sừng trên đài phát thanh của Uỷ ban cách mạng thành
phố Đại Lan, phát đi rất nhiều văn kiện có ư nghĩa chỉ đạo cách
mạng văn hóa. Những người trên dưới năm mươi tuổi, không ai quên
được Tê giác một sừng. Ba mươi năm nay ta dùng bút danh Tê giác
một sừng, cho đăng 88 bài nồi tiếng trên báo chí cao cấp của Nhà
nước, nhắc đến Tê giác một sừng là mọi người nghĩ đến ta, vậy mà
nhà ngươi gắn tên ta với nịt vú của phụ nữ? Dă tâm của nhà ngươi
và tên lang sói Tư Mă Lương cực kỳ hiểm độc! Sự phục thù giai
cấp điên cuồng của các người đă hủy hoại trắng trợn danh dự của
người công dân! Ta phải viết bài tố cáo bọn ngươi! Ta phải khởi
tố ngươi với Viện Kiểm sát! Ta phải quản lư các ngươi về cả hai
mặt, dùng dư luận xă hội và pháp luật làm vũ khí, chiến đấu một
mất một c̣n với các ngươi!
Anh điên tiết, nói: - Tùy ông!
Ông ta nói:
- Kim Đồng, đừng tưởng rằng Lỗ Thắng Lợi làm thị trưởng th́
ngươi không sợ ǵ hết? Anh rể ta là Phó ban Tỉnh ủy, to hơn
nhiều. Những việc xấu xa mà bà ấy làm, ta nắm vững trong ḷng
bàn tay, ta hạ bệ các ngươi lúc nào chả được!
- Tôi không có quan hệ ǵ với bà ấy, ông hạ bệ bà ấy là tốt!
- Tất nhiên! - ông ta nói - Tê giác một sừng cũng muốn điểu hay
cho người, ta với anh dù sao cũng là người đồng hương, đều là
dân Đại Lan, chỉ cần các anh để ta yên!...
- Thưa Cục trưởng đại nhân, có ǵ ông cứ nói thẳng ra đi!
- Chuyện này chỉ ta với anh biết thôi!
- Ông cứ cho giá đi!
Ông ta giơ ba ngón tay lên, nói:
- Ta nói nghiêm chỉnh đấy nhé, ba vạn tệ! Số tiền này đối với Tư
Mă Lương th́ như muối bỏ bể. Ngoài ra, bảo Lỗ Thắng Lợi đề bạt
ta làm Phó chủ tịch thường trực Hội đồng nhân dân thành phố, nếu
không, tất cả sẽ ra bă?
Người anh lạnh toát, anh đứng dậy bảo ông ta:
- Ông Cục trưởng, về chuyện tiền nong, ông trao đổi với Tư Mă
Lương, hiệu nịt vú chúng tôi mới khai trương chưa kiếm được xu
nào? Về chuyện quan tước th́ tôi không biết ǵ, tôi và Lỗ Thắng
Lợi không bao giờ nói chuyện được với nhau?
- Mẹ kiếp, hắn giở tṛ ấy à? - Tư Mă Lương cười - Hắn cũng không
chịu khó thăm ḍ xem Tư Mă Lương định làm ǵ? Cậu để cháu cho
thăng này một trận. Cháu sẽ cho nó găy răng? Về vu oan giá họa
th́ cháu c̣n là tổ sư của chúng nó, thằng Tê giác một sừng có
mùi mẽ ǵ!
Sau đó mấy hôm, Tư Mă Lương nói:
- Cậu cứ yên tâm mà làm ăn, thi thố cho hết tài năng của cậu,
cháu đă đẹp cái thằng Tê giác một sừng ấy rồi?. Cậu đừng hỏi dẹp
bằng cách nào, chỉ biết rằng, từ nay trở đi hắn phải ngoan
ngoăn, không được quậy phá? Chúng cháu thi hành chuyên chính hữu
sản đối với hắn. Cậu đừng quan tâm đến chuyện lỗ lă, chỉ cần ăn
chơi xả láng, nhà Thượng Quan nổi đ́nh nổi đám, mở mày mở mặt
với dời! Tiền cháu cũng là tiền cậu cứ lấy mà tiêu. Tiền là ǵ,
là đồ khốn kiếp, là băi cứt thối? Cháu đă thu xếp xong xuôi ở
chỗ ngoại, định kỳ có người đem củi gạo mắm muối đến cho ngoại.
Cháu có chuyện làm ăn lớn, đi vắng khoảng một năm. Cháu đă lắp
đặt điện thoại cho cậu, có chuyện ǵ cháu sẽ gọi cho cậu. Vậy
nhé, đừng hỏi cháu từ đâu đến, cũng đừng hỏi cháu sẽ đi đâu.
Thế giới nịt vú Thú Một Sừng kinh doanh phát đạt. Thành phố
ph́nh ra nhanh chóng, lại một cây cầu nữa bắc qua sông Thuồng
Luồng. Trên mảnh đất của nông trường Thuồng Luồng xưa kia đă mọc
lên một nhà máy dệt cỡ lớn, một nhà máy sợi tổng hợp, một phân
xưởng sợi thành phẩm. Nơi này đă trở thành khu liên hợp dệt. Tôi
cho bảy cô vũ nữ Nga ngồi xe ngựa đến khu liên hợp dệt chào bán
nịt vú. Đặc trưng quan trọng nhất của người phụ nữ là cặp vú đồ
sộ. Vú là kết quả tiến hóa của nhân loại. Thái độ trân trọng và
bảo vệ cặp vú là thước đo, là tiêu chí quan trọng để đánh giá
tŕnh độ văn minh của xă hội trong một thời kỳ nào đó. Người phụ
nữ nên tự hào v́ cặp vú của ḿnh, người đàn ông cũng nên tự hào
v́ cặp vú của người phụ nữ. Cặp vú khoan khoái th́ người phụ nữ
mới khoan khoái, người phụ nữ khoan khoái th́ người đàn ông mới
khoan khoái. Do vậy, chỉ khi bầu vú khoan khoái v́ được chăm sóc
th́ nhân loại mẫn cảm thấy sung sướng? Xă hội nào không quan tâm
đến vú phụ nữ, là một xă hội dă man. Xă hôi nào không quan tâm
đến vú phụ nữ, th́ đó là xă hội vô nhân đạo. Các con, bớt tiền
tiêu vặt mua cho mẹ cái nịt vú, không có trời làm sao có đất,
không có mẹ làm sao có con? Con người ta không được quên gốc gác
của ḿnh. Quên bầu vú của các bà mẹ, là đồng nghĩa với mất hết
nhân tính! Hỡi các đức ông chồng, đă cưới và chưa cưới, tặng quà
ǵ cũng không làm cho phụ nữ vui thích bằng tặng một chiếc nịt
vú. Vú là châu báu, là bản nguyên của thế giới, là thể hiện tập
trung nhất sự dâng hiến một cách đẹp đẽ nhất, vô tư nhất cho
nhân loại. Yêu bầu vú tức là yêu phụ nữ - Cứ rót liên tục vào
tai là đặc trung cơ bản của quảng cáo, đừng khi nào gián đoạn -
Phải loại bỏ không thương tiếc hành động thiếu văn minh là không
đeo nịt vú. Nịt vú tuy nhỏ mà không nhỏ, nam nữ nâng niu chẳng
muốn rời. Hăy để cho nịt vú bay đầy trời. Hăy biến Đại Lan thành
thành phố của vú, thành phố của những cặp vú đẹp, thành phố của
những cặp vú đồ sộ! Biến tháng Sáu thành tháng-yêu-vú. Đổi ngày
mồng Bảy tháng Bảy âm lịch thành Tết Vú, mời càng nhiều càng tốt
khách trong nuộc và nước ngoài đến Đại Lan thi vú, triển lăm nịt
vú. Chia theo đẳng cấp và tuổi tác mà tuyển chọn vú to vú nhỏ.
Trong những ngày hội Vú, các nhật báo ra phụ trương, các tạp chí
ra chuyên san, vô tuyến truyền h́nh mở chuyên mục, c̣n mở hội
thảo, mời các chuyên gia trong và ngoài nước báo cáo chuyên đề
về nịt vú từ góc độ triết học, mỹ học, tâm lư học, y học, xă hội
học, nhân loại học... Nịt vú lên người, kinh tế phát đạt. Hăy
giang rộng đôi tay chào đón bè bạn năm châu bốn biển.
Đem vốn đến, đem kỹ thuật đến, đưa em gái của bạn đến trên xe
ngựa bốn bánh, đưa vợ bạn đến, địa điểm là thành phố Đại Lan. Ai
anh hùng ai hảo hán th́ so ngực khắc biết. Lễ hội rắn quốc tế ư,
lễ hội châu chấu quốc tế ư, lễ hội đậu phụ quốc tế ư, lễ hội bia
quốc tế ư, làm sao sánh nổi lễ hội vú quốc tế, cũng có thể gọi
là lễ hội núm vú quốc tế. Người chính nhân quân tử có thể cho lễ
hội này là hạ lưu, thực ra nó rất cao thượng! Ai mà chẳng lớn
lên nhờ bầu vú! Thấy bầu vú đẹp ai chẳng muốn ngắm thêm một lát?
Người Trung Quốc rất không cởi mở khi bàn về chuyện giao hợp,
nhưng người Trung Quốc lại đẻ nhiều con nhất!... Mai là ngày
8-3, ngày quốc tế phụ nữ, đúng rồi, nên đổi Thế giới nịt vú Thú
Một Sừng thành Trung tâm yêu vú Thú Một Sừng. Nhân ngày Quốc tế
phụ nữ, Trung tâm chúng tôi tung ra một loạt nịt vú kiểu mới,
loại cho thiếu nữ, loại cho thiếu phụ, loại cho các bà mẹ, khách
mua hàng đều có tặng phẩm, mua một nịt vú được tặng một đôi tất
cổ dài; mua hai nịt vú được tặng một quần xịt, mua mười nịt vú
được tặng một máy kích thích vú. Máy này đă qua giám định của
trường Đại học Y khoa, chỉ cần một ḍng điện nhỏ, nó có thể kích
thích vú nhỏ thành to, vú to thành nhỏ. Nhân ngày Quốc tế phụ
nữ, phải tŕnh bày ư tưởng này với Lỗ Thắng Lợi. Cô ta là loại
gan cóc tía, cực kỳ ẩu tả, dám xây nhà chọc trời, cũng dám phá
nhà chọc trời! Chỉ cần vớ được tiền, cô ta dám bán bom nguyên
tử: Cô ta lớn lên trong tiếng nguyền rủa và những lời ngợi khen.
Tư Mă Lương v́ quyên góp nhiều tiền, nên Uỷ ban Chính trị Hiệp
thương thành phố chuẩn bị bầu bổ sung Kim Đồng giữ chức Phó chủ
tịch Chính hiệp. Những ư tưởng về Lễ hội Vú quốc tế phải viết
theo dự án, giao cho tiểu ban dự án nghiên cứu. Đại Lan không có
danh lam thắng cảnh, chỉ có dùng những quái chiêu thế này mới
nổi đ́nh nổi đám được.
Tối ngày mồng 7 tháng 3 năm 1991, mưa xuân lất phất, chủ tịch
Hội đồng quản trị Thế giới nịt vú Thú Một Sừng Kim Đồng trong
ḷng phấn chấn, suy nghĩ rất lung. Anh sung sướng đi đi lại lại
trong gian hiệu đă tắt đèn, từ trên lầu trên vọng xuống tiếng
cười nói của đám nhân viên bán hàng. Cửa hiệu làm ăn phát dạt,
đám ma-nơ-canh đi chào hàng ở khu Liên họp dệt rất thành công,
bùng lên cơn lốc vú ở Đại Lan, đám phụ nữ chỉ tiếc ḿnh không
dám mặc mỗi chiếc nịt vú đi ngoài phố như bảy cô vũ nữ người
Nga. Cậu công tử của ông phó thị trưởng đính hôn với cô Mạnh
Kiều Kiều, nữ diễn viên đoàn kịch Mậu Xoang, đặt mua một lúc bảy
trăm bảy mươi bảy chiếc nịt vú. Lượng tiêu thụ nịt vú gia tăng,
tiền chảy vào như nuộc! Nhân viên cửa hiệu bận túi bụi, tối qua
đăng quảng cáo tuyển nhân viên trên đài truyền h́nh, hôm nay đă
có hơn hai trăm cô ghi tên dự tuyển... Phấn khởi quá! Anh t́
trán vào cửa kính nh́n ra ngoài vừa ngắm phố xá vừa phanh lại cỗ
xe liên tưởng trong đầu. Các cửa hiệu hai bên đường đang thu
dọn, đèn nê-ông ngoài đường nhấp nháy dưới màn mưa. Những quả
ngô đồng khô năm ngoái c̣n bám trên cành, những chồi non của năm
nay đă nhú. Dưới gốc cây là trạm đỗ xe công cộng số 8, chạy đoạn
đường từ Băi-Cát-Dài tới Giếng Bát Giác. Đúng chờ xe là một cô
gái che ô, mặc áo mưa. Trời chưa ấm nhưng cô đă mặc váy, đôi ủng
mưa màu phấn hồng phản chiếu ánh đèn lấp lóa, tùng giọt nuộc mưa
rơi thánh thót từ mép ô. Mặt đường như phủ một lớp sương. Con
đường mới làm trải nhựa đen bóng, phản chiếu ánh đèn màu trông
thật đẹp. Mấy thanh niên đầu bịt khăn, cưỡi xe đạp địa h́nh nhổm
hẳn người lên, đánh mông hết cỡ đạp vun vút. Các cậu hướng về
phía cô gái mà huưt sáo, nói tục. Cô gái cụp ô lại, che khuất
nửa người trên. Bọn thanh niên huưt sáo lướt qua. Xe số 8 lấm
lem đầy bùn đất chạy tới, có vẻ do dự trước bến đỗ rồi mới dừng
hẳn. Thùng xe nhốn nháo, lát sau xe rời bến, nước tung tóe dưới
bánh xe, Cô gái cầm ô đă lên xe. Chiếc xe khách làm chuyện thay
cũ đổi mới: nhận cô gái lên, nhả một thiếu phụ xuống. Vừa xuống
xe chân ướt chân ráo, người thiếu phụ có vẻ ngỡ ngàng, nh́n xung
quanh, và rất nhanh, cô ta nhằm Thế giới nịt vú Thú Một Sừng,
nhanh nhẹn đi tới, đúng chỗ Kim Đồng đứng sau cửa kính tối om.
Cô mặc chiếc áo mưa màu xanh lơ, đầu trần, tóc màu xanh đen chải
lật ra phía sau, lộ vầng trán nhẵn bóng. Khuôn mặt trắng nhợt
của cô ta như bị bao phủ một lớp sương mù ảm đạm. Kim Đồng đoán
chừng cô ta vừa có chồng chết, là một quả phụ. Sau này đă chứng
minh cảm giác của anh là hoàn toàn chuẩn xác. Khi cô ta tiến đến
gần cửa kính, Kim Đồng chợt có cảm giác lo sợ mà không hiểu
nguyên nhân. Anh cảm thấy người đàn bà này có ǵ bí hiểm, sự
điên khùng của cô ta xuyên qua lớp kính dày, xâm nhập khắp gian
hàng. Cô ta chưa áp sát vào cửa kính mà đă biến cửa hiệu thành
nơi thiêng liêng. Kim Đồng định bỏ chạy, nhưng anh không nhấc
chân lên được, chăng khác con sâu trước ánh mắt thôi miên của
con cóc. Người phụ nữ mặc áo mưa này có ánh mắt sắc như dao. Anh
công nhận đó là đôi mắt đẹp nhưng cũng rất đáng sợ. Cô ta đứng
ngay trước mặt Kim Đồng, chỉ cách nhau một lần kính. Theo qui
luật tự nhiên, anh ở chỗ tối, cô ta ở chỗ sáng, lẽ ra cô không
thể trông thấy anh, nhưng rơ ràng là cô đă phát hiện ra anh, hơn
nữa c̣n biết anh là ai? Mục tiêu mà cô nhắm rất rơ ràng. Lúc
xuống xe cô nh́n tứ phía chẳng qua là giả vờ, đánh lạc hướng. Dù
rằng sau này cô có nói: Đó là Thượng đế đă chỉ đường cho cô, dắt
cô đến bên anh. Nhưng Kim Đồng th́ trước sau vẫn nghĩ rằng, tất
cả đều có tính toán từ trước, nhất là sau khi được biết cô ta là
con gái lớn của Cục trưởng Tê giác một sừng, th́ anh đoan chắc
rằng Tê giác một sừng can dự vào chuyện này.
Như cặp t́nh nhân hẹn nhau, cô ta đứng trước mặt anh, giữa là
tấm kính với ḍng nước mắt chảy ngoằn ngoèo. Cô ta mỉm cười với
anh. Má cô có hai nếp nhăn do hai lúm đồng tiền kéo dài mà
thành. Qua lớp kính, anh ngửi thấy mùi chua chua của đàn bà góa,
niềm thông cảm trào lên trong anh, và cùng với tiếng rơi tí tách
của những hạt mưa xuân và hương đất thấm qua lần cửa kính ùa
vào, thoắt cái đă trở thành nỗi xót xa của những người cùng cảnh
ngộ. Kim Đồng coi ngay cô như người quen thân lâu ngày gặp lại,
nước mắt tư nhiên ứa ra. Cô ta c̣n khóc nhiều hơn, nước mắt chảy
tràn đôi má trắng bệch. Anh cảm thấy không c̣n lư do để ḿnh
không mở cửa. Anh mở cửa ra, tiếng mưa ùa vào theo cùng với
huống đất và mùi không khí ẩm ướt. Cô ta sà vào ḷng anh một
cách tự nhiên, môi cô chủ động t́m đến môi anh. Anh luồn tay vào
trong áo mưa, chạm phải chiếc nịt vú cúng như bồi bằng giấy. Mùi
hôi hám trên tóc và trên cổ áo của cô khiến anh bừng tỉnh vội
vàng rụt tay lại hối hận th́ sự đă rồi giống như con rùa ngoạm
phải lưỡi kim câu, có hối cũng không kịp. Không c̣n lư do nào
khác, anh đành dẫn cô ta về pḥng ḿnh.
Anh chốt cửa lại, nhưng nghĩ thế không tiện, lại vội vă mở toang
cửa ra. Anh rót cho cô một cốc nước, mời cô ngồi. Cô ngồi xuống.
Anh lúng túng xoa hai bàn tay vào nhau, tự giận ḿnh hết sức,
giận ḿnh ôm rơm rậm bụng, Giận ḿnh không đứng đắn. Giả dụ chặt
một ngón tay để chuộc tội, để cuộc sống của anh trở lại cách đây
nửa tiếng, th́ anh chặt ngay, không chút chần chừ. Nhưng chặt
ngón tay cũng không giải quyết được ǵ, người con gái mà anh đă
sờ vú, đă hôn đang đứng che mặt giữa pḥng mà khóc, cô ta khóc
thật, không phải khóc giả vờ, nước mắt rỉ ra từ các kẽ ngón tay
rơi xuống chiếc áo mưa từng giọt, từng giọt. Trời ạ, cô ta không
chịu khóc một cách lặng lẽ nữa chứ, hai vai rung lên, những
tiếng nức nở thoát ra từ kẽ ngón tay, cô ta sắp khóc to lên bây
giờ! T́nh cảnh Kim Đồng không khác kiến ḅ miệng chảo, anh cố
nén tâm trạng ngán ngẩm đối với người đàn bà sặc mùi đă thú này.
Anh ấn cô ta ngồi xuống ghế I-ta-ly bọc da đỏ của anh, chiếc ghế
của ông chủ, có thể xoay tứ phía. Anh lại lôi cô ta dậy cởi bỏ
áo mưa, v́ khi cởi áo, cô ta phải bỏ tay che mặt. Mặt cộ ướt
mèm, không phân biệt được nước mưa hay nước mắt, nước mũi hay mồ
hôi. Lúc này anh mới phát hiện khuôn mặt cô ta rất xấu mũi tẹt,
răng vẩu, cằm nhọn, mặt như mặt chuột. Vậy mà hồi năy đứng trước
tấm kính, sao trông cô ta phong t́nh đến thế! Vậy ai đă đưa ḿnh
vào bẫy nhỉ? Nhưng chưa phải đă hết, khi trút bỏ chiếc áo mưa,
Kim Đồng trông thấy cô ta không mặc ǵ bên trong, trên ḿnh đầy
nốt ruồi, vật che thân duy nhất là chiếc nịt vú của Thế giới nịt
vú Thú Một Sừng màu lam, mẩu giấy các-tông ghi giá tiền chưa bị
gỡ bỏ. H́nh như cô có vẻ ngượng, lại lấy tay che mặt. Trời ơi,
lông nách đen ś mà đầu mỗi sợi th́ lại màu vàng, x̣e ra như
đuổi chim sẻ, phè ra hai bên nách, mùi mồ hôi chưa loét bốc ra
từ đó. Kim Đồng chỉ thiếu nước độn thổ, vội lấy áo mưa trùm lên
người cô, nhưng cô không chịu, hắt áo mưa rơi xuống đất. Anh
chốt cửa lại, kéo rèm che kín cửa sổ, ngăn ánh đèn sáng rục từ
Quế Hoa Đại Lầu hắt sang. Anh rót cho cô một ly cà phê nóng,
nói:
- Thưa cô, tôi thật đáng chết, già rồi mà vẫn trẻ con, tội đáng
chết! Xin cô đừng khóc, tôi rất sợ nước mắt phụ nữ! Chỉ cần cô
đừng khóc là ngày mai tôi xin đưa cô đến Cục Công an. Bây giờ cô
đánh tôi bảy chín sáu mươi ba cái bạt tai cũng được, bắt tôi qú
xuống, lạy cô bảy chín sáu mươi ba cái cũng được, chỉ yêu cầu cô
nín khóc. Cô mà khóc th́ tội tôi càng nặng, tôi xin cô, tôi van
cô!...
Anh rút khăn tay, vụng về lau nước mắt cho cô, c̣n cô th́ ngửa
mặt lên cho anh lau mặt như một con chim nhỏ. Anh nghĩ, phải làm
ra vẻ ngờ nghệch, làm đi Kim Đồng, đồ trâu trắng đi đến đâu mất
mùa đến đấy đồ con lợn chỉ nhớ ăn mà không nhớ những trận đ̣n!
Phải dỗ dành cô ta, dỗ được cô ta đi khỏi đây th́ phải đến chùa
thắp hương lạy tạ bồ tát. Trời ơi, tôi rất không muốn lại chui
vào nông trường lao động cải tạo mười lăm năm nữa?
Lau mặt cho cô ta xong, anh khuyên cô uống cà phê. Hai tay cầm
ly, bụng nghĩ, tôi sờ vú cô, vậy cô là bà của tôi, tôi là cháu
của cô. Ǵ nhỉ, tóm được vú là tóm được phụ nữ, nói bậy, phải
sửa là tóm được vú phụ nữ là bị phụ nữ tóm cổ, chạy đi đâu cho
thoát? Uống đi, uống một chút đi, tôi van cô, cô gái tốt bụng
ơi! Cô ta liếc Kim Đồng, ánh mắt t́nh tứ, nhưng Kim Đồng lại cảm
thấy hàng vạn mũi tên bắn trúng ngực và có hàng vạn con giun ḅ
ra từ những vết thương đó. Cô giả bộ khóc đến ngất xỉu, và khi
được anh vục dậy, cô dẩu mồm ra hớp một ngụm cà phê. Cuối cùng,
cô nín khóc. Kim Đồng đưa ly cà phê cho cô. Hai tay ôm ly cà
phê, cô vẫn núc nở từng chặp như đứa trẻ lên ba, mũi sụt sịt.
Chỉ giỏi vờ vĩnh, Kim Đồng nghĩ, mười lăm năm trong nông trường
lao cải, rồi lại ba năm trong bệnh viện tâm thần, nghĩ tới nghĩ
lui rồi đột nhiên nổi cáu. Th́ chính cô sà vào ḷng tôi, chính
cô gắn môi cô vào môi tôi chứ có phải tôi đâu! Sai lầm duy nhất
của tôi là sờ vú cô, nhưng một ông chủ cửa hiệu nịt vú như tôi
suốt ngày làm bạn với vú, không có loại vú nào mà tôi không sờ!
Đây chẳng qua là công việc đ̣i hỏi và thói quen nghề nghiệp,
không có vấn đề đạo đức ǵ hết. Nghĩ vậy, anh nói:
- Cô ơi, đêm khuya rồi, đă đến lúc cô phải ra về rồi!
Anh vừa nói vừa cầm áo mưa lên định mặc vào cho cô ta. Cô ta
nhếch miệng ra, ly cà phê trượt trên ngực xuống bụng rồi rơi
xuống đất. Không thể biết cô bị bất ngờ hay cố ư biểu diễn? Nếu
vậy th́ cô tham gia đoàn kịch Mậu Xoang mới phải? Cô khóc ̣a
lên, khóc rất to. Đêm khuya yên tĩnh, thảng hoặc một chiếc xe
chạy qua như mèo đêm, sau đó đêm lại càng yên tĩnh. H́nh như cô
định để toàn thể dân phố đều nghe tiếng khóc của cô. Anh giận
điên lên, nhưng không dám biểu lộ ra ngoài. Vừa hay trên bàn có
hai chiếc kẹo sôcôla to bằng hai quả lựu đạn tí hon, anh vội bóc
bỏ giấy bọc của một chiếc, nhét vào miệng cô, cố lấy giọng ôn
tồn khuyên:
- Thôi nào, thôi nào cô, đừng khóc, ăn cái kẹo này đi!...
Cô ta đùn cái kẹo ra. Chiếc kẹo rơi xuống đất làm bẩn cả mặt
thảm len. Cô lại tiếp tục khóc. Kim Đồng vội bóc vỏ giấy chiếc
kẹo c̣n lại, nhưng cô vẫn không chịu lại nhè ra. Anh giơ tay bịt
miệng cô, liền bị cô nhằm anh mà đấm. Anh cúi đầu tránh quả đấm
liền trông thấy chiếc nịt vú màu xanh lam, cặp vú trắng bóc đang
phập phồng bên trong nịt vú. Cơn giận tan biến, anh mềm ḷng v́
t́nh thương cuồn cuộn dâng lên. Vậy là anh chẳng c̣n sáng suốt
ǵ nữa, ôm chầm lấy bờ vai lạnh ngắt của cô. Rồi th́ sau đó nào
là hôn là hít, kẹo sôcôla nhoe nhoét trên miệng cả hai người.
Rất lâu sau, anh biết rằng khó mà bảo được cô ra đi trước lúc
trời sáng. Huống hồ nào là ôm nào là hôn, t́nh cảm đằm thắm hơn,
trách nhiệm càng lớn hơn. Cô nước mắt lưng tṛng hỏi:
- Có đúng là em đă làm cho anh ghét em không?
- Không, không phải thế!... - Kim Đồng nói - tôi ghét bản thân
tôi! Cô chưa hiểu tôi đấy thôi, tôi đă từng ngồi tù, từng vào
bệnh viện tâm thần, người phụ nữ nào dính vào tôi đều xúi quẩy.
Cô ơi, tôi không muốn hại cô!...
- Thôi anh đừng nói ǵ nữa - Cô lại bưng mặt khóc - Em biết, em
không xứng với anh!... Nhưng em yêu anh, từ lâu em đă thầm yêu
trộm nhớ anh?... Em không bắt anh chịu trách nhiệm ǵ hết, em
chỉ xin anh cho em được ở bên anh một lúc là đủ, là em... thỏa
nguyện lắm!
Vậy là cô cứ ḿnh trần như vậy đi ra. Đến chỗ cửa, cô chẩn chừ
giây lát rồi mở toang cánh cửa.
Kim Đồng bị xúc động sâu sắc. Anh tự nguyền rủa ḿnh, mi là
thằng đê tiện, mi nghĩ về người ta thật tệ hại, sao mi để cho
một người đàn bà với một t́nh yêu thuần khiết, một góa phụ trẻ
đầy bất hạnh, ra đi trong nỗi thương tâm? Mi th́ có ǵ ghê gớm?
Một thằng già trên năm mươi tuổi có đáng được yêu chiều không?
Mi có phải là loài máu lạnh không? Là ếch nhái hay rắn độc? Mi
dám để người ta một thân một ḿnh đội mưa đội gió ra đi giữa đêm
khuya? Bị mưa, cô ta sẽ bị cảm lạnh, xem chừng cô ta khó mà
gượng được! T́nh h́nh trị an th́ không tốt, lưu manh cướp giật
rất nhiều, cô ta gặp bọn lưu manh th́ sẽ như thế nào?
Anh đuổi theo, bế xốc cô đang đứng khóc ở hành lang, đưa vào
trong pḥng. Cô ngoan ngoăn ôm lấy cổ anh. Ngửi mùi trên tóc của
cô, anh lại hối hận, nhưng anh vẫn kiên quyết bế cô lên giường.
Cô dùng ánh mắt của con cừu non nh́n anh, nói:
- Em là của anh, tất cả những ǵ của em đều thuộc về anh!
Cô lắc người một cái là chiếc nịt vú bật ra. Đây là cặp vú sát
khít nhau. Kim Đồng tự cảnh cáo, không nên, dút khoát không nên!
Nhưng cô ta đă nhét đầu vú đang cương lên vào miệng anh.
- Ôi, anh yêu bé bỏng, cô vuốt tóc anh, lẩm bẩm như cất được
gánh nặng.
8
Chỉ điểm chỉ vào tờ dăng kư kết hôn, Kim Đồng rất buồn, nhưng
anh vẫn lăn ngón tay. Anh biết anh không yêu người đàn bà này,
thậm chí c̣n ghét cô ta. Anh không biết tuổi cô, không biết tên
cô là ǵ, lại nữa, không biết thân thế của cô ra sao. Lúc bước
ra khỏi pḥng trợ lư dân chính, anh mới hỏi:
- Cô tên là ǵ?
Cô giận dỗi cong môi lên, mở tờ đăng kư đỏ thẫm ra, nói:
- Nh́n cho kỹ vào, tên ở đây chứ đâu!
Trên tờ đăng kư viết: Uông Ngân Chi và Thượng Quan Kim Đồng tự
nguyện dăng kư kết hôn, qua thẩm tra thấy phù hợp với Luật hôn
nhân nước Cộng ḥa nhân dân Trung Hoa...
Kim Đồng hỏi: - Uông Kim Chi với cô là thế nào?
Cô ta nói: - Là cha em.
Kim Đồng mắt tối sầm, hôn mê bất tỉnh...
Kim Đồng rơi ngay vào bẫy, kết hôn th́ dễ nhưng ly dị th́ khó.
Bây giờ th́ anh tin chắc rằng Uông Kim Chi đứng đằng sau sự kiện
này. Thằng Tê giác một sừng chết tiệt. Hắn phải ngậm bồ ḥn làm
ngọt với Tư Mă Lương, nên giở tṛ này trùng phạt anh. Tư Mă
Lương, Tư Mă Lương, cháu đang ở đâu?
Cô ta nước mắt đầm đ́a, bảo anh:
- Anh Kim Đồng, anh dùng nghĩ xấu về em, em yêu anh, không liên
quan ǵ đến bố em. Ông ấy chửi em, c̣n cắt đứt quan hệ bố con
với em. Bố bảo em: Con ơi, con nói xem, thằng ấy thuận mắt con ở
điểm nào? Hắn hiếp xác chết, hắn mắc bệnh tâm thần, đầy rẫy xấu
xa, ai cũng biết. Dù hắn có thằng cháu ngoại là triệu phú, nhưng
chúng ta cảnh nghèo chí không nghèo!...
Cô nước mắt dàn dụa, nói:
- Anh Kim Đồng, không sao, chúng ta ly hôn là xong, em đến thế
nào th́ đi thế ấy!...
Nước mắt cô thấm từng giọt vào trái tim anh. Có lẽ anh hơi da
nghi, ừ nhỉ, có người yêu ḿnh, thế là thỏa măn lắm rồi!
Uông Ngân Chi là một thiên tài trong kinh doanh. Cô thay đổi
chiến lược kinh doanh của Kim Đồng, phía sau cửa hiệu, cô cho
xây dựng xưởng may nịt vú, sản xuất nịt vú cao cấp Thú Một Sừng.
Kim Đồng đâm ra rảnh, ngày ngày ngồi trước tivi xem đi xem lại
quảng cáo nịt vú Thú Một Sừng: Thú Một Sừng đeo trước ngực, đi
nam về bắc đâu cũng được? Thú Một Sừng luôn bên ḿnh, vận may sẽ
đến bất th́nh ĺnh! Một diễn viên loại ba giơ nịt vú lên nói:
Đeo nịt vú Thú Một Sừng, chồng không yêu nửa chừng? Cởi nịt vú
Thú Một Sừng, ngày ngày nổi cơn khùng Anh ngán ngẩm tắt tivi,
đứng lên đi dạo trong pḥng, tấm thảm thuần len lún thành vệt
dọc theo lối chân đi. Anh càng đi càng nhanh, càng đi càng căm
phẫn, những ư nghĩ lung tung trong đầu lồng lộn như đàn cừu đói
nhốt trong chuồng. Đi măi cũng mỏi, anh lại ngồi xuống, dùng cái
điều khiển mở ti vi. Đài truyền h́nh đang phát tiết mục Tê giác
một sừng. Chuyên mục này từng tác thành cho những trang cân quắc
anh hùng của thành phố Đại Lan. Lỗ Thắng Lợi, Cảnh Liên Liên đă
từng được giới thiệu trên chuyên mục này. Trong tiếng nhạc quen
thuộc, nét nhạc du dương như tiếng gơ cửa của số phận, tang tang
tang, tang tang tang tang tang, đây là tiết mục có sự cộng tác
của Thú Một Sừng!. Thú Một Sừng đeo trước ngực, đi nam về bắc
đâu cũng được! Thú Một Sừng là loại thú đầy t́nh nghĩa, ngày đêm
sưởi ấm trái tim ta. Trên màn h́nh hiện ra biểu tượng Thú Một
sừng, một quái vật tê giác không ra tê giác, bầu vú không ra bầu
vú. Nam nữ thanh niên Đại Lan bây giờ mặc thời trang Thú Một
Sừng là một vinh dự. Uông Ngân Chi đă phát triển một loạt trang
phục mang nhăn hiệu Thú Một Sừng không chỉ là nịt vú và quần
xịt, mà từ trong ra ngoài, từ áo lót đến áo khoác, từ trên xuống
dưới, từ mũ đến tất. Phải chú ư kẻo mua phải hàng giả. Micờrô
chuyển đến trước miệng Uông Ngân Chi, Tổng Giám đốc Thú Một
sừng, trang phục đều mang nhăn hiệu Thú Một Sừng. Cô ta tô môi
son. Cô ta béo ra, c̣n anh th́ gầy đi. Xin hỏi Uông Tổng Giám
đốc, v́ sao chị lấy cái tên kỳ quặc Thú Một Sừng để đặt cho tên
cửa hiệu, tên xưởng, thậm chí cho tất cả các mặt hàng do chị sản
xuất ra? Cô ta mỉm cười oai vệ, thoạt trông đă nhận ra đây là
một phụ nữ lợi hại có văn hóa, có tư tưởng, có tiền của và có
thế lực. Cô ta nói, chuyện dài lắm: Cách đây ba mươi năm, cha
tôi đă dùng bút danh này theo lời cha tôi giải thích, Thú Một
Sừng là con vật linh thiêng, hao hao giống tê giác nhưng không
phải tê giác. Nó là linh tê, một loại thú thiêng. Tâm hữu linh
tê nhất điểm thông, giữa những cặp t́nh nhân với nhau, những
người yêu nhau, những bạn bè thân thiết, chẳng phải trong ḷng
có linh tê th́ thông cảm với nhau đó sao. V́ vậy tôi lấy nó để
đặt tên cho cửa hiệu, rồi sau mở rộng ra, trở thành một cái nhăn
nổi tiếng. Trong ḷng có linh tê, đây là thế giới t́nh cảm mà
người ta xiết bao hâm mộ. Tôi nói hơi nhiều rồi, nhưng khán giả
truyền h́nh có linh tê trong ḷng th́ hà tất phải nói nhiều?
- Mày câm miệng được rồi đấy! Kim Đồng căm phẫn chửi. Cướp công
của người ta, chiếm đoạt của người thành của ḿnh, tao sẽ tiêu
diệt lũ Tê giác một sừng chúng mày!
Ngồi đối diện với cô dẫn chương tŕnh mồm đầy răng cải mả, Uông
Ngân Chi giọng từ tốn, chắc nịch.
- Tất nhiên, thời kỳ sáng nghiệp ban đầu, ông nhà tôi đă làm
nhiều việc có ích nhưng sau do bệnh tật đành phải nghỉ ngơi tĩnh
dưỡng. Một ḿnh tôi độc lập tác chiến, Thú Một Sừng là loại thú
thiện chiến, tôi phát huy tinh thần chiến đấu của Thú Một Sừng,
cứ thẳng tung mà đột phá...,
- Xin hỏi Tổng Giám đốc, kết quả cuối cùng của đột phá sẽ ra
sao, cô dẫn chương tŕnh hỏi.
- Trong ba năm tôi hạ bệ các hăng nổi tiếng trong nước, để Thú
Một Sừng vươn ra thế giới; trong mười năm, tôi hạ bệ cái hăng
nổi tiếng thế giới, để Thú Một Sừng làm bá chủ thế giới!
Uông Ngân Chi ưỡn ưỡn bộ ngực nhô hẳn lên do nịt vú được độn
bằng ḷ xo và bọt bể cao cấp. Vú giả của bà chủ hiệu Thú Một
Sừng y như vú thật, núm vú giả đội áo lót nhô ra như chóp ô, đă
làm mê mẩn vô số thanh niên ngốc nghếch - Anh chọc cái điều
khiển vào mặt Uông Ngân Chi trên màn h́nh:
- Đồ vô liêm sỉ, quân chó má!
Chiếc điều khiển bật trở lại rơi xuống đất. Trên màn h́nh, Uông
Ngân Chi ưỡn cặp vú giả trả lời đâu ra đấy.
- Xin hỏi bà Tổng Giám đốc, mấy năm gần đây các nữ thanh niên
phương Tây đang đấy lên phong trào giải phóng đôi vú. Họ cho
rằng, nịt vú bây giờ cũng làm phương hại bộ ngực phụ nữ như áo
xiết ngang ngực phụ nữ thế kỷ 17. Bà nh́n nhận vấn đề này như
thế nào?
- Đây là biểu hiện của sự không hiểu biết, cô ta phát biểu như
đinh đóng cột, cái loại áo cứng như áo giáp làm bằng cật tre và
vải bạt, quả thật làm phương hại đến bộ ngực phụ nữ. Về điểm
này, chiếc áo ấy của phương Tây cũng tệ hại như những bằng vải
bó chân ở Trung Quốc. Nhưng tất cả những thứ đó không thể đem so
sánh với nịt vú, nhất là nịt vú của hiệu Thú Một Sừng. Nịt vú là
nhu cầu của cái đẹp và nhu cầu sinh lư. Thú Một Sừng chúng tôi
có thể làm cho những cặp vú của các bạn càng rắn càng đẹp, giúp
các bạn bảo vệ tốt nhất trạng thái sinh lư cũng như trạng thái
tinh thần. Với tiền đề bảo đảm mỗi chiếc nịt vú của Thú Một Sừng
đều là một tác phẩm nghệ thuật, chúng tôi sử dụng những thiết kế
tạo h́nh đẹp nhất, công nghệ tiên tiến nhất, nguyên liệu tốt
nhất, chú ư đến múc tối đa những đặc trung sinh lư của vú, khiến
sản phẩm của Thú Một Sừng đạt tới hiệu quả cuối cùng sau đây:
Khi vú bạn cảm thấy mỏi mệt, nó như cốc rượu vang sóng sánh như
mật, hoặc như tách cà phê nóng, hoặc như chén trà thơm phức,
nóng hôi hổi; Khi vú bạn buồn phiền, nó sẽ làm bạn vui vẻ lên;
Khi vú bạn hung phấn, nó sẽ làm bạn điềm tĩnh lại; Khi vú bạn
xót xa đau đớn, nó sẽ giúp bạn biến đau thương thành sức
mạnh!... Tóm lại, nó bảo vệ bạn cực kỳ chu đáo, quan tâm đến hết
múc, là bông hoa tươi thắm, sản phẩm của sự kết hợp giữa văn
minh vật chất và văn minh tinh thần của thế kỷ 20. Nó báo trước
tinh thần chủ thể của thế kỷ 21, tức sự quan tâm đến con người,
quan tâm đến phụ nữ, quan tâm đến bầu vú của phụ nữ. Thế kỷ 21
là thế kỷ của Vú. Đó là khẩu hiệu của Công ty Thú Một Sừng chúng
tôi, đồng thời cũng là tinh thần của Xí nghiệp, là phương lược
kinh doanh của chúng tôi?
Kim Đồng cầm chén trà định ném vào màn h́nh, nhưng khi tay giơ
lên nửa chùng th́ anh đổi hướng, ném thẳng vào tường căng dạ
mềm. Chiếc chén bật trở lại rơi xuống thảm, không phát ra một
tiếng dộng nhỏ, chỉ vàng ra một ít bă chè và ít nước cặn trên
tương và dưới thảm, trên màn h́nh tivi, đậu trúng mép Uông Ngân
Chi, y như cô ta mọc ria. Núm vú giả trông giống miệng cá.
- Xin hỏi bà tổng giám đốc, bà đang dùng nịt vú của Thú Một Sừng
phải không ạ?- Người dẫn chương tŕnh hỏi.
Uông Ngân Chi thẳng thắn trả lời:
- Đương nhiên rồi!
Cô ta h́nh như cố ư dùng hai tay nâng bầu vú lên, bầu vú giả
nhưng nịt vú tạo h́nh rất đẹp, nhô cao một cách ngạo nghễ. Đây
lại là dịp quảng cáo không mất tiền. Quảng cáo giỏi cũng không
bằng nịt vú đẹp thật sự, bà tổng giám đốc Thú Một Sừng là một
minh chứng.
- Xin hỏi bà tổng giám đốc, cuộc sống gia đ́nh bà có hạnh phúc
không? Người dẫn chương tŕnh hỏi. Cô ta trả lời có vẻ thản
nhiên.
- Không đẹp lắm, ông nhà tôi bị tâm thần, cũng có trở ngại đôi
chút v́ bệnh trầm uất, nhưng ông ấy là con người hiền lành.
- Cút? Anh nhảy khỏi ghế xô pha, chửi Uông Ngân Chi trên màn
h́nh - Mi là quân thủ đoạn, miệng nam mô bụng bồ dao găm? Mi
giam lỏng ta! Trên màn h́nh, khuôn mặt Uông Ngân Chi được đặc tả
với nụ cuối thâm hiểm, h́nh như cô ta biết chắc chắn Kim Đồng
ngồi trước máy thu h́nh.
Kim Đồng giận dữ tắt tivi, hai tay chắp sau lưng, anh lồng lộn
như con hắc tinh tinh bị nhốt trong chuồng. Bệnh trầm uất! Trầm
uất cái con mẹ mày! Mày mới đúng là con điên, điên từ đầu đến
chân! Mày bảo tao không mần được, đồ đĩ, tao mần được nhưng mày
không cho! Mày là con đàn bà giả, là tượng đá, là con cóc không
phân rơ đực cái, là con ba ba trăm phần trăm cặp kè với thiên
sứ. Ta phải hắt nước sôi vào bụng mày, đồ đĩ rạc. Anh đi lại như
một cái máy, như một quân nhân chuyên nghiệp, đằng sau quay, đi
đều bước, đằng sau quay, đi đều bước. Những sợi len bị dẫm đứt
bay khắp pḥng. Linh hồn anh như con bồ câu tự do bay lượn trên
quảng trường trước trụ sở chính quyền thành phố. Lại là một ngày
xuân, mưa lất phất. Anh bay trong mưa, sà xuống đậu trên ngọn
cây ḥe bên ŕa quảng trường xem Cao Đại Đởm diễn thuyết. Mọi
người vây quanh anh ta, cười hỉ hả như xem khỉ làm tṛ.
- Hỡi các công dân, hỡi những người nộp thuế? Chúng nó, những
tên sâu bọ mẫm v́ hút máu dân, chửi tôi là thằng điên. Vậy đấy,
vậy đấy, nhét người đầu óc tỉnh táo vào nhà thương điên, đó là
mánh khóe sở trường của chúng! Anh chị em ơi, các bạn ơi các
chiến hữu ơi, các vị mở to mắt mà xem của công chui vào túi cá
nhân như thế nào, xem người ta phung phí mồ hôi nước mắt của
nhân dân ra sao! Đây này, một chiếc nịt vú đủ cho tôi ăn nửa
năm? Một bữa cơm thường của chúng bằng lương thực chúng ta ăn
trong ba tháng! Chỗ nào cũng khách sạn tửu lâu, chỗ nào cũng
tham ô hối lộ, chỗ nào cũng ḅn rút của công. Hai năm trưởng
trấn, mười vạn nhân dân tệ! Hời bà con, tôi biết các người c̣n
hiểu rơ hơn tôi, trên động mạch các ngươi đă bị cắm bao nhiêu là
ṿi hút. Bà con ơi, ḷng tham của chúng như thùng không đáy,
không bao giờ thỏa măn? Bà con ơi hăy mở to con mắt ngái ngủ ra
mà xem hiện thực đáng sợ biết chừng nào!
Khuôn mặt nhợt nhạt của Cao Đại Đởm ướt đẫm nước mưa, anh ta
dùng chiếc lược bằng sắt chải lật mái tóc hoa râm ra phía sau,
mái tóc bóng loáng như xức dầu quế. Mưa xuân quí như dầu, mưa hạ
thừa thăi nhiều.
- Tôi không điên, đầu óc tôi rất tỉnh, tỉnh đến nỗi tôi sợ chính
bản thân tôi. Tôi biết, tôi không thể xé rách tấm lưới mênh mông
dệt bằng kim tiền và con c. của chúng, số phận tôi rồi sẽ kết
thúc thê thảm như con chó dại, hôm nay tôi c̣n diễn thuyết ở đây
ngày mai có thể tôi chết bên một đống rác nào đó? Nếu tôi chết,
bạn thân yêu, xin bạn đừng v́ tôi mà khóc! Trong những đêm
trường đầy mộng mị, tôi là bạn duy nhất của bạn. Nhưng sinh mệnh
tôi không bị diệt, tôi vẫn tiếp tục chiến dấu? Anh ta rút trong
bọc ra chiếc sùng trâu, phồng má thổi tu tu, kèn hiệu đă nổi lên
rồi, anh chị em ơi, nhất tề xông lên. Đánh tan lũ giặc, bảo vệ
ḥa b́nh, bảo vệ quê hương!
Anh ta vừa thổi tù và vừa đi men theo ŕa quảng trường. Trên
đường nhựa người xe như nước, ai cũng hối hả, bận rộn. Tôi bay
trên đầu anh ta, nước mưa ướt dẫm đôi cánh. Những em nhỏ hạnh
phúc, bước những bước chân học tṛ trên quảng trường, những ông
già đă về hưu chơi thả điều.
- Đả đảo tên đầu sỏ tham ô hủ hóa ở Đại Lan Lỗ Thắng Lợi!
Anh ta vung tay hô khẩu hiệu. Một con chó ré bị chủ bỏ rơi cứ
nhằm anh ta mà sủa anh ách.
- Đả đảo tên quịt nợ ngân hàng ba trăm triệu Cảnh Liên Liên!
- Đả đảo thằng một tấc đến giời Hàn Vẹt!
- Đả đảo Thú Một Sừng? Thanh trừng ô nhiễm, khôi phục văn minh
tinh thần!
- Đả đảo công tử đàng điếm Kim Đồng!
Cao Đại Đởm gào lên như điên.
Kim Đồng hốt hoảng vỗ cánh tránh xa anh ta. Anh biến thành chim
đi t́m kẻ tri âm, nào ngờ gặp ngay một kẻ thù? Vậy là, trong
ḷng ngổn ngang trăm mối, tối hôm ấy buổi tối mùa xuân năm 1993,
Kim Đồng kiệt sức năm phục trên tấm thảm giả cổ mà khóc hu hu
như trẻ con.
Khi nước mắt anh làm ướt tấm thảm một chỗ bằng miệng bát, cô
người hầu đẩy cửa bưng cơm vào. Cô này người Philippin. Cụ tổ cô
là nhà buôn tơ lụa, quê gốc vùng Cao Mật. Trong huyết quản cô có
sự pha trộn ḍng máu Cao Mật với ḍng máu Mă Lai. Nước da nâu,
ánh mắt e ấp, cặp vú đầy đặn mà chỉ phụ nữ vùng nhiệt đới mới
có. Cô nói tiếng Trung Quốc không giỏi, giao tiếp th́ tạm được.
Cô được Uông Ngân Chi cử đến để phục vụ Kim Đồng. Thua ông, mời
ông dùng cơm tối. Cô dặt cái làn lên bàn, lấy ra một bát cơm
nếp, một bát thịt cừu xào củ cải một bát canh cần, một bát canh
cá quả nấu ớt. Cô đưa cho anh đôi đũa giả ngà voi, nói:
- Ông xơi đi!
Ngồi trước những món ăn c̣n bốc hơi nghi ngút mà Kim Đồng không
muốn ăn chút nào. Anh giương cặp mắt sưng mọng lên, giận dữ hỏi:
- Này cô, ta là cái ǵ hả? Cô hầu giật thót, hai tay buông xuôi
bên xương chậu, nói:
- Thưa ông, tôi không biết... Cô là con gián điệp! Anh dằn mạnh
đôi đũa xuống bàn, quát: - Uông Ngân Chi cử cô đến để giám sát
tôi phải không? Cô người hầu sợ hết hồn:
- Thưa ông... thưa ông... tôi không hiểu...
- Cô bỏ thuốc độc vào thức ăn, giết dần giết ṃn tôi, biến tôi
thành con gà quay, con tê tê, héo dần rồi chết - Anh lật úp bát
cơm nếp xuống mặt bàn và hất bát ba ba tần vào mặt cô hầu, quát:
- Xéo ngay, xéo ngay, đồ gián điệp chó má, tôi không muốn trông
thấy mặt cô nữa!
Cô hầu dính đầy nước canh trên ngực, vừa khóc, vừa bỏ chạy ra
ngoài.
- Uông Ngân Chi, mi là quân phản cách mạng, kẻ thù của nhân dân,
quân hút máu người, quân hại ngươi, phần tử tứ bất thanh, phái
cực hữu, phái đương quyền đi theo con đường tư bản chủ nghĩa,
phần tử quyền uy của học thuật tư sản, quân ngồi mát ăn bát
vàng, tên nô tài bị lịch sử lên án nhục nhă, quân thổ phỉ, đồ
Hán gian, quân lưu manh, đồ vô lại, kẻ thù giai cấp giấu mặt,
phái bảo hoàng, con ḍng cháu giống của Khổng Lăo nhị * (*Tức
Khổng Tử- cách gọi xách mé), tên vệ sĩ phong kiến, tên điên
cuồng phục hồi chế độ nô lệ kẻ đại diện cho giai cấp địa chủ tư
sản đă tàn lụi!...
Anh lôi tất cả những thuật ngữ chính trị dùng để chửi người mà
anh học được trong suốt mấy chục năm tao loạn, chụp tất cả lên
đầu Uông Ngân Chi. Anh h́nh dung cô ta như một cây non thân cành
đầy vết thương lỗ chỗ, oằn ḿnh dưới búa ŕu dư luận, như một
tranh biếm họa một thời rất thịnh hành. Trên người cô ta không
có sẹo, nhưng đầy nốt ruồi, đáng ghét hơn cả vết sẹo, chẳng khác
những v́ sao trên bầu trời tháng Bảy. Bầu trời đầy sao, trăng
lưỡi liềm cao cao, đội sản xuất triệu tập đại hội, có khổ th́
nói, có oan th́ tố, xă hội cũ tàn ác, người nghèo giận thấu
xương Uông Ngân Chi, đi ra đi. Đêm nay ta sống mái một phen với
mi! Kẻ nào dũng cảm kẻ ấy thắng!
Uông Ngân Chi cầm trong tay một xâu ch́a khóa vàng chóe, đẩy
cửa, dừng lại trên cửa ra vào. Cô ta nở nụ cười khinh miệt, nói:
- Tôi đây, ông có giỏi th́ chơi tay bo với tôi!
Kim Đồng lấy hết can đảm nói:
- Tao th́ giết mày! Uông Ngân Chi cười:
- Quả là hảo hán? Ông có gan giết người là tôi bái phục ông rồi?
Không mảy may sợ sệt, cô đi ṿng những chỗ vấy bẩn trên thảm,
đến bên Kim Đổng, gơ chùm ch́a khóa lên đầu anh, chửi:
- Đồ súc sinh vong ơn bội nghĩa, ông nói xem, ông c̣n thiếu
những ǵ? Tôi đă dành cho ông căn pḥng đẹp nhất thành phố này,
thuê riêng một cô hầu cơm nước cho ông. Ông cơm tận mặt, nước
tận tay sống như đế vương, ông c̣n muốn ǵ nữa?
Kim Đồng lúng búng:
- Tôi muốn... tự do...
Uông Ngân Chi sững sờ, rồi cười phá lên. Cười đă, cô ta nói với
thái độ nghiêm chỉnh:
- Ông muốn tự do th́ cứ việc ai cấm ông. Ông cút đi, cút ngay
đi!
- Cô có quyền ǵ mà đuổi tôi? - Kim Đồng nói - Cửa hiệu này là
của tôi, chính cô phải cút đi chứ không phải tôi!
- Ph́ - Uông Ngân Chi cười - Nếu như tôi không nhúng tay vào th́
một trăm cửa hiệu của ông cũng sập, vậy mà không biết xấu hổ,
c̣n nhận cửa hiệu là của ḿnh. Tôi nuôi ông một năm rồi, đền đáp
thế là đủ, bây giờ trả lại tự do cho ông, xin mời, căn pḥng này
tối nay sẽ có người khác đến ở!
Kim Đồng nói:
- Tôi là chồng hợp pháp của cô, cô muốn đuổi tôi đi cũng không
được!
Uông Ngân Chi ngán ngẩm:
- Chồng hợp pháp, ông mà cũng đáng gọi là chồng? Ông có bao giờ
làm nghĩa vụ của người chồng không? Ong có làm nổi không?
Kim Đồng nói:
- Chỉ cần cô làm theo ư tôi, tôi làm được
- Đồ vô liêm sỉ - Uông Ngân Chi chửi - Mày tưởng bà là con điếm
chắc? Mày tưởng muốn làm ǵ th́ làm phải không?
Cô ta mặt đỏ gay, cái miệng xấu xí chửi lảm nhảm rồi quật chùm
ch́a khóa vào giữa trán anh. Anh thấy buốt tận óc và có cái ǵ
bầy nhầy thấm ướt lông mày. Anh giở tay sờ th́ thấy ngón tay đầy
máu. Trong t́nh h́nh ấy, ư thức chủ nhân ông của anh trỗi dậy.
Vũ đấu chăng? Nếu vũ đấu th́ tiếp theo là một màn đấm đá quyết
liệt dẫn đến chung cuộc là thắng lợi thuộc về người đàn ông. Nếu
là màn tŕnh diễn nghệ thuật th́ người đàn ông bị thương sẽ phản
đối bằng những lời lẽ lạnh nhạt rồi căm phẫn mà bỏ đi. Vậy ḿnh
nên làm thế nào nhỉ? Màn tŕnh diễn giữa ta với Uông Ngân Chi
nên tiến hành kiểu vũ đấu hay có tính nghệ thuật? Nghệ thuật
trong vũ đấu hay vũ đấu mang tính nghệ thuật? Hầy hấy hầy! Tay
đấm chân đá, kẻ ác liên tiếp bị đánh lui, chỉ thấy đánh tới mà
không thấy đánh trả, phải trả lại lẽ công bằng cho đời, phải trừ
tận gốc điều ác? Kẻ ác chết lăn quay, thiếu niên anh hùng cùng
mỹ nhân dắt tay nhau tiếu ngạo giang hồ! Quân gian ác, ông chủ
nh́n máu trên đầu ngón tay, nói, cô đừng tưởng tôi không biết
đánh hoặc không dám đánh người! Tôi chỉ e đống thịt thối của cô
làm bẩn tay tôi! Rồi đàng hoàng bỏ đi, mặc cho bà chủ kêu gào
như lợn bị chọc tiết cũng không thèm ngoảnh lại...
Không đợi Kim Đồng chọn lấy một vai thích hợp để biểu diễn, hai
ngươi đàn ông mà Kim Đồng rất quen mặt xông vào. Một người mặt
cảnh phục, một người mặc sắc phục ṭa án. Người mặt cảnh phục là
em trai Uông Ngân Chi, người mặc sắc phục ṭa án là em rể Uông
Ngân Chi. Hai người vừa xông vào liền túm lấy Kim Đồng.
- Sao vậy anh rể? - Cậu em vợ cảnh sát dùng vai huưch anh một
phất như trâu húc, nói - Bắt nạt phụ nữ đâu phải là hảo hán!
Tên mặc áo chùng của ṭa án dùng gối hích anh một phát vào lưng,
nói:
- Chị ấy đảm đương tất cả vậy mà anh đối xử như vậy th́ lương
tâm để đâu?
Kim Đồng định thanh minh th́ đă bị cậu em vợ cho một thoi vào
bụng. Cảnh sát Đại Lan xưa nay bất chấp lẽ phải, họ đánh chết
người như đánh chết một con thỏ nuôi trong chuồng. Kim Đồng biết
chúng ghê gớm nên sau khi ăn một thoi, anh ôm bụng ngồi thụp
xuống, mửa ra một băi nước vàng mà anh không hé răng chửi một
tiếng. Tên cán bộ ṭa án h́nh như định khoe mẽ, dùng cạnh bàn
tay chém một nhát vào gáy Kim Đồng. Tên này vốn là bộ đội chuyển
ngành, từng mười năm làm trinh sát, luyện môn tay không chém vỡ
gạch, kỷ lục cao nhất là chém một nhát vỡ ba viên. Kim Đồng thầm
cảm ơn hắn c̣n nới tay, nếu không, anh đă bị găy cần cổ. Anh
nghĩ, hay là ḿnh khóc, khóc th́ có thể không bị đánh nữa. Khóc
là biểu hiện sự yếu đuối, là tượng trung cho van nài, hảo hán
không đánh kẻ chạy lại. Nhưng chúng vẫn đánh anh một trận, dù
rằng anh đă qú xuống, vừa khóc vừa van xin chúng.
Uông Ngân Chi khóc rất thê thảm, làm như cô ta bị hăm hại không
bằng. Viên thẩm phán khuyên:
- Chị ơi, cái loại người ấy không đáng để chị tức giận, bỏ hắn
đi không v́ hắn mà lăng phí tuổi xuân của ḿnh?
Viên cảnh sát nói:
- Thằng kia, mày tưởng họ Uông nhà chúng tao dễ bắt nạt phỏng?
Con thị trưởng cháu ngoại của mày đă bị đ́nh chỉ công tác, viết
kiểm điểm, cái kiểu cậy thế khinh người của mày sắp kết thúc
rồi!
Sau đó, viên cảnh sát cùng viên thẩm phán đè sấp Kim Đồng xuống,
bắt liếm bằng hết những thức ăn vương văi dưới đất, kể cả những
hạt cơm rơi. Liếm không sạch th́ chúng lại đánh. Kim Đồng vừa
liếm vừa khóc, anh đau xót nghĩ rằng, ḿnh có khác ǵ con chó,
c̣n kém cá chó, v́ chó liếm thức ăn là tự nguyện, mà tự nguyện
là một lạc thú! Ḿnh bị buộc phải liếm, không liếm th́ bị đánh,
không phải niêm vui mà là một sự sỉ nhục! Chó là loài động vật
ăn bằng cách liếm, v́ vậy lưỡi của nó rất tự nhiên và thành
thạo, c̣n lại ḿnh th́ vụng về, rất vất vả, do vậy bất kể từ
khía cạnh nào mà xét, ḿnh không bằng con chó. Anh đặc biệt hối
hận là ḿnh đă hất bát canh đi. Đúng là trời quả báo, gieo gió
th́ gặt băo, ḿnh làm ḿnh chịu, kêu ai mà thương!
Liếm xong, kiểm tra thấy đă đạt yêu cầu, viên cảnh sát và viên
thẩm phán xốc nách lôi Kim Đồng ra khỏi buồng, qua một hành lang
tối mờ mờ, rẽ khỏi chỗ sáng sủa trước cửa hiệu, chúng quăng anh
vào một đống rác, đúng như câu cửa miệng trong Cách mạng văn
hóa: Ném vào băi rác lịch sử! Bên đống rác có mấy con mèo con bị
bệnh ghẻ, chúng nh́n Kim Đồng mà gào như cầu cứu. Kim Đồng nh́n
không gật đầu ra vẻ có lỗi. Mèo ơi, chúng ta cùng cảnh thương
nhau, nhưng tao không giúp ǵ được chúng mày. Anh chợt nhớ đến
một toa thuốc chữa ghẻ rất công hiệu mà mẹ anh từng mách cho mọi
người. Dầu vừng trộn với mật ong, ḷng trắng trứng, lưu huỳnh.
H́nh như c̣n một vị nữa, vị ǵ nhỉ, nghĩ măi không ra, đồ chết
tiệt? Trộn năm thứ vào nhau, quánh như hồ, bôi lên chỗ bị ghẻ,
khô rồi lại bôi phủ lên, cho đến khi nó đóng vảy, vảy rụng ra là
khỏi. Toa thuốc này cực kỳ công hiệu với người, chắc với mèo
cũng vậy. Đều là động vật có vú mà! Chỉ tiếc là tao không giúp
ǵ được chúng mày, anh đau xót nghĩ thầm. Đă hơn nửa năm nay
chưa về thăm mẹ. Ḿnh đă bị Uông Ngân Chi giam lỏng nửa năm. Anh
ngước nh́n cửa sổ có ánh đèn sáng rực, nhận ra rằng nó không cao
lắm, mở cửa sổ nhảy xuống sẽ rơi trúng bụi đinh hương thơm ngát.
Tử đinh hương, tử đinh hương mà mùi thơm làm người ta mê mẩn,
trời nắng th́ nở bung ra, trời mư th́ mùi thơm thoang thoảng.
Ngày này năm ngoái, mùi tử đinh hương như thế nào nhỉ? Khi ấy
Uông Ngân Chi c̣n là người đàn bà sầu muộn đi lại trước tủ kính
của ḿnh. Năm nay cũng ngày này, ḿnh trở thành một người đàn
ông sầu muộn như cô ta năm ngoái. Từ trên cửa sổ vọng xuống
tiếng cười hả hê của thằng em vợ. Cô ta giao du rất rộng, chỗ
nào cũng có người đỡ đầu, ḿnh đánh không nổi cô ta. Thực ra,
ḿnh chưa bao giờ đánh nhau với cô ta. Ḿnh là một miếng đậu
phụ, là cây liễu rủ bên sông, bị hết người này đến người khác bẻ
ngọn vin cành. Không ổn, đây là những từ dùng cho bọn gái điếm.
Có ǵ mà không ổn nhỉ? Chống Nhật th́ không kể trước sau, làm đĩ
không kể nam nữ. Thằng cha mặt đỏ như mào gà chọi mà Uông Ngân
Chi giấu trong buồng, chẳng phải là một đĩ đực đấy sao? Bọn đàn
bà thối thây không nghe ḿnh nhưng lại nghe lời thằng cha ấy. Cô
ta không mảnh vải che thân, nhưng lại mặc nịt vú bằng lông chồn,
trước ngực phồng lên như mọc hai cái nấm đầu khỉ. Thiết kế ra
loại kích dục đến như vậy th́ quả là thiên tài! Lông chồn rất
dài, đỏ như lửa, mềm nhũn, rất giống nấm đầu khỉ. Con mất dạy ấy
đêm đêm xoắn lấy thằng cha mặt đỏ, không coi ai ra ǵ. Có bằng
chứng đấy, ḿnh phải đưa chúng ra ṭa. Hay là đợi khi thằng cha
ấy ra ngoài th́ quyết đấu với hắn bằng kiếm, bằng súng lục, ở
trong rừng. V́ danh dự của ḿnh, quyết đấu tay cầm kiếm, tay kẹp
mũ, mũ đầy những quả anh đào màu mă năo, ăn rồi nhả hột trắng
một cách thích thú, để tỏ ra ḿnh coi đối phương là đồ giẻ rách!
Cùng là đêm mưa, nhưng đêm nay lạnh hơn đêm mưa năm ngoái, và
cũng thê thảm hơn. Nước mưa chảy dài trên mặt kính, năm ngoái
th́ là nước mắt của cô ta. Nhiều đảng chấp chính th́ luân phiên
nhau ngồi vào ghế ông chủ. Chim ngói chiếm tổ của chim sẻ. Đổi
khách thành chủ. Ḿnh không biết đi đâu, về đâu? Trong cuộc đời
một con người, có bao nhiêu đêm không cửa không nhà! Năm ngoái
ḿnh lo cho cô ta nửa đêm một thân một ḿnh ngoài đường, năm nay
đến luật ḿnh ban đêm lang thang ngoài phố. Nuôi ong tay áo.
Không nên thương hại lũ rắn độc. Chỗ nào cũng có cạm bẫy. Thoát
được cạm bẫy này lại rơi vào cạm bẫy khác, lần sau nguy hiểm hơn
lần trước. Độc mấy cũng không độc bằng bụng đàn bà. Không đúng,
mẹ ḿnh là một Bồ Tát. Con có mẹ, con là cục cưng. Ḿnh bây giờ
vẫn được là cục cưng của mẹ. Về đi thôi, về chỗ chân tháp ở với
mẹ thu nhặt chai ve, rau đưa đạm bạc, sống bằng sức của ḿnh.
Rượu đă dốc bầu, bán cho ai? Tiền tài như đất bụi, sinh ra không
sẵn có, lúc chết chẳng đem đi theo. Vú vê cũng chẳng có ǵ để
lưu luyến, cho thỏa ḷng tham th́ chẳng khác rắn đ̣i nuốt voi,
cho thỏa ḷng yêu th́ chuốc lấy hận thù. Sự vật phát triển đến
tận cùng th́ sẽ chuyển hóa theo hướng ngược lại. Chuyện vú vê
cũng vậy thôi?
Hôm ấy, anh gặp thằng cha mặt đỏ của Uông Ngân Chi. Hắn được cô
ta vỗ béo bằng sơn hào hải vị, nên trông cứ phây phây ra. Ḿnh
phải thách dấu với hắn, nếu không thách đấu th́ cũng phải cho
hắn biết thế nào là lễ độ! Nhưng thằng cha cười rất tươi, lại
c̣n ch́a tay tỏ vẻ thân thiện. Chào ông, hắn nói. Chào anh, tôi
chào lại Sau đó, tất nhiên là tôi bắt tay hắn. Một anh chồng mọc
sùng bắt tay người cắm sừng lên đầu ḿnh. Hỏi thăm nhau, tỏ lời
cảm ơn làm như béo bở lắm. Ḿnh đúng là thằng ngu! Anh nguyền
rủa ḿnh thậm tệ dưới trời mưa lất phất. Lần sau mà gặp, quyết
không lịch sự với hắn nữa, phải cho hắn một thoi vào giữa mặt
nảy đom đóm mắt, hộc máu mũi máu miệng ra! Không dè mưa có thế
mà đầu tóc anh ướt đẫm. Mũi nghẹt thở. Đây là triệu chứng của
cảm lạnh. Bụng hơi đói. Lẽ ra lúc tối nên ăn thật no, bát ba ba
tần ngon là thế, tiếc quá!
Thực ra, Uông Ngân Chi nổi tam bành lục tặc không phải là không
có lư. Chồng bất tài th́ vợ phải đảm đương mọi việc. Không thể
giữ đạo làm người th́ phải đi ăn mảnh. Cơm gà cá gỏi, lẽ ra phải
cho thế là đủ lại c̣n hoạnh họe để đến nỗi rơi vào cảnh này. Có
lẽ sự việc chưa phải là không thể cứu văn. Cô ta đánh ḿnh nhưng
ḿnh không đánh trả, ḿnh hắt đổ bát canh là sai, nhưng ḿnh đă
qú xuống liếm, cũng coi như đă bị trừng phạt. Đợi sáng ra, ḿnh
sẽ xin lỗi cô ta, cũng xin lỗi cả cô hầu nữa. Lẽ ra bây giờ đang
dệt mộng trên chiếu ấm giường êm! Đáng đời, khổ một tí cho chừa
cái thói quậy phá!
Anh nhớ rạp chiếu bóng có mái hiên rộng có thể trú mưa, bèn đi
tới đó. V́ đă có ư định ngày mai sẽ xin lỗi Uông Ngân Chi nên
anh thấy trong ḷng có phần thanh thản. Trời vẫn mưa, nhưng chân
trời đă có sao. Ḿnh đă năm mươi tư tuổi rồi, gần hết đời rồi,
sắp đi đến miệng huyệt rồi, ầm ĩ mà làm ǵ? Th́ cứ cho là Uông
Ngân Chi ngủ với một trăm thằng đàn ông, ḿnh đă làm sao nào.
Một cái sừng và một trăm cái sừng có khác ǵ nhau? Cái tṛ đó
càng ngày càng sa đà. Cặp vợ chồng tám mươi tuổi mà ngày nào
cũng động pḥng, tin này đăng ở Tin tức tham khảo. Lấy âm bổ
dương, c̣n cô ta th́ lấy dương bổ âm. Đôi tay ngà ngọc ngh́n
người gối, một cặp môi hồng vạn kẻ hôn. Mây mưa chăn gối hoa tàn
nhụy, lầu Tần quán Sở những đoạn trường! Vu Vân Vũ, cái thằng
chó chết ấy bây giờ dại diện cho bần nông và trung nông lớp dưới
quản lư nhà trường. Có lẽ đầu nó đă khỏi khi dùng toa thuốc của
mẹ. Cái vị thuốc mà ḿnh quên mất tên là ǵ nhỉ?
Một đám dông thanh niên tụ tập trước rạp chiếu bóng từ lâu Họ
dùng báo cũ lót chỗ ngồi, hút loại thuốc lá rẻ tiền, nghe một
ông trung niên tóc dài ngâm thơ.
- Chúng ta là lớp người biết gào thét, dù rằng có thể bị chặn
họng bất kể lúc nào! A ha! - Tác giả chém mạnh vào không khí để
hỗ trợ cho những vần thơ của ḿnh - Chúng ta là lớp người biết
gào thét, cổ họng rè đi v́ bị khảm đồng thau, trong tiếng gào có
cả tiếng ngàn xưa.
- Hay, hay lắm? Đám thanh niên nam nữ mặc những bộ đồ da bán
giảm giá, gào ầm lên.
Trong bọn họ rất khó phân biệt nam nữ, nhưng đó là với người
b́nh thường, c̣n với Kim Đồng, anh chỉ đánh hơi là ra ngay! Mùi
vú, phần dưới cơ thể bị viêm, quần lót quá chật không thoáng
hơi, hàng của Thú Một Sừng đều là loại mắt vơng, thuận tiện cho
sự hô hấp của da. Quảng cáo nhà thuốc của vị quân y lâu năm,
chuyên trị chúng liệt dương dán khắp mọi nơi. Họ hút thuốc, rất
có thể là hít chất độc. Thành phố Đại Lan như con kỳ đà chui ra
từ đống rác, đằng sau những cái vảy trên ḿnh đều có kư sinh
trùng sinh sống. Mặt đất la liệt những vại bia, lạc rang bày
trên báo cũ, lại c̣n hành muối, xúc xích. Những ngón tay bẩn
thỉu đeo nhẫn đồng múa may trên những đồ nhắm đó. Tôi vốn là chó
sói vùng hoang mạc, v́ đâu mà trở thành chó hoang của đô thị? Hu
hu hu, vốn ngoảnh mặt vào rừng mà tru, vậy mà giờ đây bới xương
trong đống rác! Gâu gâu gâu, được lắm, những vại bia ngầu bọt,
nhai ngấu nhai nghiến mẩu xúc xích. Những thứ này không mới mẻ
ǵ đối với dân đô thị. Những năm 60, Mỹ truyền thụ lối ăn này
cho thanh niên Nhật. Những năm 70, thanh niên Nhật truyền cho
thanh niên Đài Loan. Những năm 90, thanh niên Trung Quốc học từ
ai nhỉ? H́nh như từ một vị rất thông thái, chủ tŕ chuyên mục
trên vô tuyến truyền h́nh th́ phải. Ông ta làm ra vẻ chuyện tṛ
cho vui, nói chơi chơi vậy thôi. Hạc vàng một đi không trở lại,
đợi đến hoàng hôn, khuất mặt trời, để mặc chàng hôn măi không
thôi! A ha, đây là thời đại của sự đổ vỡ, ai hàn miệng những vết
thương cho ta? Rối ḅng bong là đống lông vũ, ai giúp bạn nhồi
thành gối đầu? Rồi, họ điên thế đủ rồi, loạng choạng đứng cả dậy
bắt chước tiếng hú của chó sói, dùng vỏ lon bia ném bẩn những tờ
quảng cáo. Toán cảnh sát tuần đêm thúc ngựa xông tới, tiếng vó
ngựa gịn giă. Từ khu rừng ven đô vọng lại tiếng kêu đêm của
chim đỗ quyên. Cúc cu, cúc cu! Đói to, đói to! Mỗi ngày một
chiếc bánh cám.
Năm 1960 là một năm kinh khủng, ăn quả cỏ, uống nước dây leo.
Luận điệu phản động, đại hội phê phán đấu tranh. Tác giả đồng
dao quản lư rễ cây bị đuổi học. Nhắc đến những bài hát soạn cho
giáo dục học đường th́ hăy c̣n quá sớm. Tôi là một người lính,
đến từ đám quần chúng Tôi là một cái bánh, cuốn quanh củ hành
muối! Tôi là một người lính đi ỉa không chùi đít! Xuyên tạc
những ca khúc cách mạng là Đỗ-Lang-thang, xuất thân gia đ́nh phú
nông. Gọi ông bố tới. Lăo phú nông, mở mắt mà coi này. Hồ-râu-dê
tay cầm gậy vụt thật mạnh, thằng con gây họa của lăo phú nông
ngă lăn quay. Anh làm ǵ vậy, ra oai hả? Thưa lănh đạo, thằng
này không phải con tôi? Tôi nhặt nó từ miếu thổ địa về, tôi
không bố con ǵ với nó! Không nhận bố con cũng không được? Đuổi
học! Đỗ- Lang-thang bơi cục giỏi, nhảy xuống sông bơi từ bờ bên
này sang bờ bên kia. Nó bị bố nó đánh một gậy, trở thành thằng
câm suốt hai mươi năm. Nghị lực quả là phi thường? Hai mươi năm
không nói câu nào, giả vờ đến thế thật tuyệt được mệnh danh là
Đỗ Câm. Đỗ Câm mở hàng cơm ở phố Phong Tuyền, dặt tên Quán cơm
Đỗ Câm chuyên bán thịt ḅ viên, thịt ḅ giă nát bằng chày sắt
rồi viên lại, rất quánh, ngon không chê được, lại rất bổ, trở
thành món ăn nổi tiếng ở Đại Lan, từng được giới thiệu chuyên đề
trên truyền h́nh của thành phố. Mẹ bảo, Đỗ Câm là người tốt, năm
xưa Sa Tảo Hoa ngă xuống sông, nếu không được Đỗ Câm cứu th́
chắc chắn chết đuối. Sa Tảo Hoa sinh năm 1942, tính ra năm nay
năm mươi mốt tuổi. Nó đi phương nào nhỉ? Có lẽ chết từ lâu rồi
cũng nên. Nếu nó c̣n sống, có lẽ đă thành tướng cướp. Mèo già
hóa cáo! Ai nói câu ấy nhỉ? Đó là ông nội của giám đốc bảo tàng,
thầy dạy vỡ ḷng cho Tư Mă Khố. Kỷ Quỳnh Chi, vú dài ghê, tung
vú ra, ánh sáng ḷa, quật sau lưng, nảy tung từng. Đó là bài ca
sớm nhất về nhà trường. Bậy, thù ghét cô Chi th́ nói thế! Vú cô
Quỳnh Chi rất đẹp. Cô chết thê thảm, dân chứng tự động mai táng
cho cô. Không tham ô, là một cán bộ tốt, không bao giờ có một Kỷ
Quỳnh Chi thứ hai nữa. Phương đông đă chuyển màu trăng nhạt.
Những vũng nước trên quảng trường lấp lánh. Trời sáng. Đại
trượng phu phải biết tới biết lui. Dập đầu lạy chẳng qua là trán
chạm đất. Tôi sai. Tôi không phải là người, tôi là súc sinh,
được chưa nào? Tôi vừa vả vào miệng bôm bốp, vừa nói. Một con
điều hâu sổ lồng từ Trung tâm nuôi chim phương Đông đậu trên
chao đèn, cong cần cổ hắt hơi một tiếng rơ kêu.
9
Dù tôi nước mắt đầm đ́a, dù tôi tự vả sưng cả hai má, Uông Ngân Chi
chỉ cười khẩy, không hề có ư tha thứ cho tôi. Người đàn bà kênh
kiệu, đầu óc lạnh như bằng này mặc chiếc áo có hai cửa sổ tṛn ở
ngực - một sáng tạo của mẹ tôi Thượng Quan Lỗ Thị, để tiện cho con
bú - tay nghịch chùm ch́a khóa, nh́n tôi biểu diễn. Cô ta quả là một
thiên tài về thiết kế thời trang, phải công nhận như vậy. Mẹ tôi chỉ
khoét hai lỗ thủng trên ngực áo bông dài. Nhưng Uông Ngân Chi đă
biến hai lỗ thủng đó thành sân khấu biểu diễn. Chúng quả là đẹp.
Trên vạt áo màu xanh cánh trả kiểu đời Thanh viền đăng ten, khoét
hai lỗ tṛn vừa khít với nịt vú bên trong, để lộ nhăn hiệu Thú Một
sừng. Đúng là sơn thủy vùng Quế Lâm, nét bút điên rồ của một tay
công đạo, khiêu khích một cách trang trọng, khêu gợi dục mà lại đẹp.
Điều quan trọng là nó phá vỡ tính kín đáo có tính nghi thức của nịt
vú, nó trở thành một bộ phận quan trọng để phô trương cái đẹp của
thời trang. Phụ nữ khi ra đồng phải cân nhắc màu sắc của nịt vú,
thay một kiểu áo th́ phải thay luôn một kiểu nịt vú. Bốn mùa trong
năm đều tiêu thụ được nịt vú, như vậy doanh số sẽ tăng lên đáng kể.
Giờ th́ tôi mới hiểu cô ta sáng tạo kiểu nịt vú lông chồn không chỉ
để khiêu khích thằng cha mặt đỏ, mà c̣n có ư nghĩa thương mại. Chính
mỹ học đă quan tâm và nhấn mạnh đặc biệt bộ phận đẹp đẽ ấy của người
phụ nữ không phân biệt xuân hạ thu đông. Tôi hiểu rằng cô ta sẽ
không khi nào thất bại.
- Ngân Chi, vợ chồng một ngày nên nghĩa! - Tôi khẩn khoản - Hăy cho
tôi một cơ hội sửa chữa sai lầm.
- Vấn đề là - Cô ta mỉm cười, nói - chúng ta chưa ngày nào là vợ
chồng!
- Cái lần - Tôi nhớ lại quang cảnh đêm mồng 7 tháng 3 năm 1991, nói
- lần ấy không tính à?
Rơ ràng là cô ta cũng nhớ lại quang cảnh đêm 7 tháng 3 năm 1991, mặt
đỏ gay, làm như bị hạ nhục ghê gớm lắm
- Không, hôm đó không tính! Hôm đó chỉ là tṛ hạ lưu vô liêm sỉ, một
lần cưỡng hiếp không thành công!
Cô ta bưng mặt, vẫn cái động tác quen thuộc đêm 7 tháng 3 năm 1991.
Có thể bưng mặt là để nh́n tôi qua kẽ ngón tay thói quen này duy tŕ
cho đến buổi sáng ngày 8 tháng 3 năm 1991, khi ánh nắng ban mai đỏ
rực rèm che cửa sổ. V́ mút vú suốt đêm, sáng ra, miệng tôi vừa mỏi
vừa tê. Cô ta trần truồng đứng trước ánh ban mai, trơn bóng, vàng
vọt, những nốt ruồi đen lấm tấm và những nếp nhăn, y như một con
chạch đang có chửa. Cặp vú bầm máu như hai cái vây ngực, run rẩy một
cách đáng thương theo nhịp thở. Khi tôi thử mặc chiếc nịt vú màu lam
cho cô, cô liền gieo ḿnh xuống giường, nằm sấp mà khóc ti tỉ, hai
vai nhô lên, rănh xương sống rất sâu, cặp mông thô và đầy vẩy. Tôi
thử đắp chăn cho cô, nhưng cô nhảy dựng dậy - chạch mà cũng biết
nhảy như cá chép bưng mặt chạy ra ngoài, vừa chạy vừa gào lên the
thé khiến tôi sợ run lên. C̣n mặt mũi nào trông thấy ai nữa, xấu hổ
quá, làm sao sống nổi. Nếu như từ pḥng Kim Đồng chạy ra một phụ nữ
trần truồng, bưng mặt khóc thảm thiết, th́ hậu quả không thể trang
trọng được. Rơ ràng là cô ta đang trong t́nh trạng vừa điên vừa
khùng. Sáng sớm ngày 8 tháng 3 năm 1991, trên đại lộ Nhân Dân chỉ có
những vũng nước đọng, những cánh hoa bạch dương vật vờ trên mặt nước
như những con sâu, trời rét như cắt thịt. Mồng 8 tháng 3 là ngày
Quốc tế bảo vệ phụ nữ, làm sao dám để cô ta như vậy mà chạy ra
đường? Chỉ trong mười phút là cô ta sẽ lạnh cứng, miệng ứa máu. Cô
ta đă không kể sống chết th́ cô ta đâm vào ô tô hay ô tô đâm vào cô
ta có khác ǵ nhau. Tôi mường tượng tiếng va chạm đáng sợ của ô tô
đâm vào một khối thịt như con chuột túi bị chẹt xe ở châu úc. Xưa
nay chuột túi không hề mặt quần áo. Không kịp suy nghĩ ǵ nữa, tôi
đuổi theo, giằng tay cô ta khỏi quả đấm cửa. Cô ta giăy giụa, húc
đầu vào ngực tôi, cắn tay tôi. Buông tôi ra, buông tôi ra, tôi không
thiết sống nữa, để cho tôi chết, cô ta gào lên. Tôi ghét cay ghét
đắng cái loại đàn bà giả vờ thơ ngây như một thiếu nữ. Càng đáng sợ
hơn, cô ta đập đầu côm cốp vào cánh cửa. Sợ quá, cô ta mà vỡ đầu ra
đấy, th́ chí ít tôi phải ngồi tù mười lăm năm, mà lần này th́ không
mong ngày trở về! Đương nhiên, tử h́nh hay ngồi tù đối với tôi vẫn
không phải là vấn đề làm, mà nghiêm trọng hơn là v́ tôi mà một phụ
nữ chết đi sống lại. Kim Đồng, mi là thằng khốn kiếp! Sao mi mời cô
ta vào nhà? Giờ hối th́ đă muộn, cái cấp bách hiện nay là phải xoa
dịu người đàn bà độc thân và muốn phá hủy mọi thứ này. Tôi ôm lấy
vai cô ta nói một cách khẳng khái:
- Cô ơi, tôi sẽ chịu trách nhiêm về cô. Cô ta không giăy giụa nữa,
nhưng vẫn vừa khóc vừa kể lên nói:
- Em sống là người của anh, chết làm ma nhà anh!
Tôi nói:
- Cô ơi, cùng cảnh lang thang góc biển chân trời, không hắn quen
nhau mới gặp được nhau!
- Đi, đi đăng kư kết hôn! Em không muốn anh thương hại em.
Khi nói câu này, những dấu vết điên khùng trên khuôn mặt cô dần tan
biến, thay vào đó là một nét mặt rất thực dụng làm tôi vô cùng ngạc
nhiên. Tôi hết sức kinh ngạc khi cô định nghĩa ngày mồng 7 tháng 3
năm 1991 là ngày của tṛ hạ lưu vô liêm sỉ và cưỡng hiếp không thành
công, thậm chí tôi cảm thấy tức điên lên. Lưu luyến làm ǵ người đàn
bà tráo trở này? Kim Đồng, ngươi cả đời toàn nhưng chuyện oan u |