Lẻ Loi   Lavyrle Spencer Pages  1  2  3  4  Next   

Chương 1

T́nh cảnh là như vậy đấy, thật mỉa mai là ngoài cái tên Clay Forrester ra Catherine Anderson chẳng biết ǵ thêm về con người này. Chắc hẳn anh ta là người giàu có, cô thầm nghĩ khi đưa mắt quan sát một lượt căn pḥng đợi của gia đ́nh anh ta.

Cô đang ngồi trong một căn pḥng khá lớn và sang trọng được trang trí bởi hai màu chủ đạo, vàng nhạt và vàng thẫm. Phía trên đầu cô là một bộ đèn chùm đồ sộ bằng thủy tinh trong suốt. Phía sau cô là cầu thang tuyệt đẹp dẫn lên tầng hai. Trước mặt cô là cánh cửa đôi, chiếc bàn chân qú tiếp mặt thảm bằng

những cái chân thanh thanh như những ngón chân của một vũ nữ ba lê và chiếc đèn để bàn cổ bằng đồng soi ḿnh trong tấm gương mạ vàng lớn. Bên cạnh cô là một chiếc b́nh có chiếc cổ cao ôm chít lấy một bó khuynh diệp khô.

Cái mùi khuynh diệp hắc hắc ấy bắt đầu khiến cô buồn nôn.

Cô đưa mắt nh́n đôi cánh cửa được làm bằng gỗ sồi với những đường nét trạm trổ tinh vi. Đôi cánh cửa đó có những núm cửa trông rất lạ mắt không giống bất kỳ núm cửa nào cô từng nh́n thấy. Chúng được tiện công phu đến nỗi trông chúng giống như cán của những chiếc muỗng của một bộ đồ ăn giá trị. Catherine tự hỏi không biết nhà này phải mất bao nhiêu tiền mới có được những thứ cầu kỳ như những cái núm cửa đó, ấy là chưa kể tới chiếc ghế dài sang trọng mà cô đang ngồi lên. Chiếc ghế ấy được bọc bằng một loại vải nhung mịn, không có tay vịn - một thứ đồ nội thất xa xỉ mà chỉ những người rất giàu có mới dám bỏ tiền ra mua.

Đúng, toàn bộ căn pḥng là một công tŕnh nghệ thuật và là một nơi phô trương sự phong lưu, giàu có của gia đ́nh này. Mọi thứ trong căn pḥng đều ḥa hợp với nhau...  ngoại trừ Catherine Anderson.

Thực ra cô gái cũng rất hấp dẫn. Làn da hồng hào và mái tóc vàng óng mượt của cô tạo cho cô một vẻ đẹp khỏe khắn, tươi mát. Những đường nét trên khuôn mặt cô mang nét đẹp quyến rũ truyền thống của người gốc Scadinavi - mũi thẳng với hai lỗ mũi xinh xắn; cặp môi cân xứng và đôi mắt xanh được viền bởi hàng mi cong vút.

Bộ quần áo cô mặc trên người khiến cô trở nên lạc lơng trong căn pḥng. Cô mặc chiếc quần màu hoa thạch thảo và chiếc sơ mi đă cũ. Chúng đều là đồ tự may lấy và đều được may bằng thứ vải rất thường. Chiếc áo khoác ngoài của cô đă đổ dáng và sờn gấu. Cô đi đôi giày được làm bằng chất liệu giả da, cũng đă ṃn đế và sờn mũi.

Tuy nhiên vẻ đẹp trong sáng tự nhiên cùng là da tươi tắn đă khiến cô trông không hề có vẻ tầm thường chút nào. Và cả vẻ kiểu hănh toát lên từ con người cô cũng vậy.

Thế nhưng vẻ kiêu hănh đó giờ đây đang dần mất đi khi mà cô phải ngồi đợi quá lâu trong căn pḥng này. Bởi lúc này đây cô đang cảm thấy ḿnh như một đứa trẻ hư bị bỏ lại đây để chờ người lớn trách phạt.

Cô thở dài nhẫn nhục và từa đầu vào tường. Cô lơ mơ không biết liệu những người nhà Forrester có bực ḿnh khi thấy một cô gái như cô để đầu lên bức tường thanh nhă của nhà họ hay không. Tin là họ sẽ bực nhưng cô vẫn ngoan cố để đầu nguyên ở đó. Cô nhắm mắt lại, cố xua đi những h́nh ảnh sang trọng của căn pḥng, nhưng cô không sao có thể bỏ ngoài tai những tiếng nói giận dữ vọng sang từ pḥng đọc sách; giọng nói của bố cô, thô lỗ và hiếu chiến, theo đó là tiếng đáp trả lúng túng nhưng không kém phần nóng nảy của ông Forrester.

Tại sao ḿnh lại ở đây chứ? Cô thầm hỏi ḿnh.

Nhưng cô biết câu trả lời; cổ cô vẫn c̣n đau và chắc là vẫn c̣n dấu vềt của những ngón tay thô bạo của bố cô. Và, tất nhiên, cả mẹ cô cũng ở bên pḥng kia. Mẹ cô cũng có mặt ở đó cùng với những người nhà Forrester xui xẻo, và dù giàu có hay không, họ cũng chằng làm ǵ nên tội mà phải đối mặt với một lăo điên như bố cô. Catherine không hề muốn điều này xảy ra. Cô vẫn c̣n nhớ vẻ mặt sửng sốt của ông bà Forrester khi bố cô xuất hiện phá vỡ buổi tối yên b́nh của họ bằng những lời buộc tội trần trụi. Thoạt đầu họ đă cố gắng đáp lại những lời thô bỉ của bố cô bằng thái độ lịch sự và họ đă đề nghị mọi người cùng vào pḥng đọc sách để nói chuyện b́nh tĩnh với nhau. Nhưng chỉ trong chốc lát họ đă hiểu ra rằng họ đang lầm vào thế bất lợi và khi Herb Anderson chỉ tay vào chiếc ghế dài, quát vào mặt con gái ông ta, hăy để cái mông của mày xuống đó, con kia, và đừng có bỏ đi nếu không tao sẽ đập chết, th́ họ đă phần nào hiểu được họ đang phải đối mặt với loại người nào.

Không, ông bà Forrester chẳng làm ǵ nên tội mà phải chịu đựng con người điên khùng đó.

Đột nhiên cửa trước bật mở, một cơn gió thu ùa vào trong pḥng và vào cùng với cơn gió đó là một người đàn ông ăn vận trang nhă rất tương xứng với căn pḥng. Anh ta ăn mặc rất hài ḥa: chiếc quần may bằng vải phai len nhẹ màu lông lạc đà, hai ống quần may bó đùi rất kéo léo và dài vừa đủ để lộ một phần đôi giày màu lông bóng loáng; chiếc áo jacket được may bằng vải len có sọc màu nâu nhạt pha màu lông lạc đà buông nhẹ quanh vai anh ta như lớp đường caramen mịn phủ trên kem; một chiếc áo len mỏng dệt bằng len lông cừu màu nâu nhạt hơn mặc bên trong áo jacket; chiếc cổ áo sơ mi trắng không cài cúc để lộ sợi dây chuyền vàng lấp lánh ôm quanh cổ. Dù cách ăn vận như thế trông có vẻ tự nhiên, song rơ ràng trang phục của anh ta đă tạo nên một sự hài hào về màu sắc, rất hợp với nước da rám nắng và mái tóc màu vàng đỏ óng mượt của anh ta.

Anh ta vừa đi vừa huưt sáo, không hề biết Catherine đang ngồi đó khuất sau những cành khuynh diệp. Cố dán lưng vào tường lợi dụng sự che chắn mỏng manh ấy, quan sát anh ta đi ngang qua chiếc bàn vừa huưt sáo vừa liếc vào một chỗ mà cô đoán là chỗ để thư từ mới chuyển tới. Cô liếc nh́n gương mặt mang vẻ đẹp cổ điển của anh ta được phản chiếu qua gương, cái mũi thẳng, đôi g̣ má rộng và đôi hàng lông mày đẹp như vẽ. Cái miệng của anh ta – Ôi, nó quá hoàn hảo, quá sinh động, quá tươi tắn đến khó mà quên được.

Vẫn không nhận ra Catherine đang ở đó, anh ta kéo chiếc áo jacket xuống, hờ hững gỡ một bên tay áo ra rồi bước một lúc hai bậc lên thang gác.

Catherine thả lỏng hai vai.

Nhưng rồi cô lại ngồi như dính vào tường ngay bởi cánh cửa pḥng đọc bỗng bật mở, và ông Forrester đứng tựa bên giá sách với đôi mắt xám ch́m dưới hàng mi rậm và vẻ mặt phẫn nộ thật khó tả.

Ông liếc nhanh qua chỗ cô gái đang ngồi cồi cất tiếng gọi.

– Clay! - Giọng nói đầy uy lực ấy khiến người thanh niên đang đi lên thang gác phải dừng lại ngay.

– Vâng, thưa ngài?

Catherine vẫn nhớ giọng nói đó, mặc dầu cách xưng hô trang trọng đó khiến cô ngạc nhiên. Cô chưa thấy ai gọi bố ḿnh là ngài bao giờ.

– Tôi nghĩ là anh nên xuống đây một tí.

Nếu ở vào hoàn cảnh khác th́ Catherine hẳn phải cảm thấy thương cho Clay Forrester. Tiếng huưt sáo của anh ta ngừng bặt. Tất cả những ǵ cô nghe thấy bây giờ là những tiếng bước chân ngập ngừng dội lên thang gác.

Cô xiết ngón tay đang ôm quanh sườn, cố kiểm soát nỗi sợ hăi đang dâng trào trong cô. Đừng để anh ta nh́n thấy ḿnh! Cô nghĩ. Cầu cho anh ta đừng đi qua! Cầu cho anh ta đừng quay đầu nh́n lại! Thế nhưng linh tính báo cho cô biết rằng cô không thể trốn thoát anh ta măi được. Sớm muộn ǵ th́ anh ta cũng biết cô đang ở đó.

Anh ta lại xuất hiện ở chỗ để thư và hành động mặc áo khoác trở lại của anh ta cho cô biết thêm về quan hệ của anh ta với bố anh ta.

Tim cô đập th́nh thịch và cô cố nín thở nhưng không giấu được vẻ bối rồi trên hai g̣ má. Anh ta bước tới trước gương, chỉnh lại cổ áo. Nh́n anh ta từ phía sau như thế này chúng ta chợt cảm thấy anh ta thật yếu thế không biết cô có mặt trong pḥng và không biết điều ǵ đang đợi anh ta ở trong pḥng đọc kia. Nhưng cô tự nhủ, anh ta không chỉ giàu có, anh ta c̣n là kẻ hư đốn; anh ta đáng phải nhận những ǵ đang đợi anh ta.

Anh ta đột nhiên di chuyển và h́nh ảnh của cô bỗng hiện ra trong gương. Mắt anh ta mở to đầy ngạc nhiên, rồi anh ta quay đầu lại nh́n cô.

– Ồ, xin chào, - anh ta lên tiếng. – Tôi không nh́n thấy cô.

Cô cảm thấy những nhịp tim hoảng loạn của ḿnh, nhưng cô vẫn cố giữ vẻ mặt b́nh tĩnh và chỉ gật đầu chào anh ta. Cô không hề có ư định gặp lại anh ta nên cô không chuẩn bị trước cho t́nh huống này.

– Xin lỗi, - Anh ta nói thêm một cách lịch sự như thể anh ta thường làm thế với những khách hàng ngồi đợi bàn công việc với bố ḿnh vậy. Rồi anh ta đi sang pḥng đọc.

– Đóng cửa lại, Clay! - Bố anh ra lệnh.

Catherine nhắm mắt lại.

Anh ta không nhận ra ḿnh, cô nghĩ. Cô bỗng nghẹn ngào muốn khóc mặc dầu điều đó thật vô lư khi mà cô đă hi vọng anh ta đi qua cô như một người xa lạ, và đúng là anh ta đă làm vậy.

Đó chẳng phải là điều ḿnh muốn sao? Cô thầm mắng ḿnh. Cô triệu hồi nỗi tức giận để ngăn chặn những giọt nước mắt mà Catherine Anderson không cho phép ḿnh giả phóng. Cô không cho phép ḿnh khóc như một con bé yếu đuối và ngốc nghếch. Nhưng Catherine không yếu đuối cũng không ngôc nghếch.

Ngay vào lúc này t́nh cảnh có thể đă khác đi, nhưng trong hai mươi bốn tiếng đồng hồ nữa mọi chuyện sẽ c̣n khác nữa.

Từ sau cánh cửa pḥng đọc tiếng Clay Forrester vọng ra, “Ai ạ”, và cô mở choàng mắt.

Anh ta không nhớ ra ḿnh, cô, nghĩ, và nhẫn nhục chấp nhận sự thật đó một lần nữa, tự nhủ rằng điều đó chẳng thành vấn đề.

Cánh cửa pḥng đọc bật mở, và cô thấy Clay xuất hiện ở đó, đứng yên nh́n cô rất giống cách cha anh ta đă nh́n cô lúc trước. Đôi mắt anh – đôi mắt xám, cũng làm cô muốn chết đứng v́ kinh ngạc. Vẻ cau có của anh nói cho cô biết rằng anh ta chẳng hề tin một lời nào mà ḿnh vừa nghe thấy! Nhưng cô nhận thấy một điều khiến cô hài ḷng là tóc anh ta giờ đây trông có vẻ như vừa được chải bằng những ngón tay. Gạt vạt áo khoác về phía sau, chống hai tay bên hông, anh ta đứng đó nh́n cô bằng đôi mắt giận dữ. Anh ta nh́n lướt qua cô một lượt từ đầu đến chân và có lẽ đă nhận thấy vẻ lạnh lùng của cô.

Cô chịu đựng cái cách quanh sát bất lịch sự đó - giống như một cái tát thẳng vào mặt cô – và trả đũa bằng việc cố t́nh nh́n trân trân vào đôi môi đỏ thắm của anh ta, đôi môi cô nhớ rất rơ, rồi nghĩ tới quăng thời gian ngắn ngủi họ ở cùng nhau và nghĩ tới sai lầm mà hai người đă phạm phải. Nhưng, v́ chẳng biết ǵ về con người này hết nên Catherine quyết định phải thận trọng khi đối phó với anh ta và thế là cô đành làm thinh để mặc anh ta nh́n cô.

– Catherine phải không? - Cuối cùng anh ta cũng mở miệng. Cô tưởng sẽ thấy một cảnh xúc động của anh ta, song lời anh ta nói ra thật lạnh lùng.

– Chào, Clay- Cô đáp bằng giọng lạnh lùng không kém.

Clay Forrester nh́n cái dáng mảnh mai nhưng rắn rỏi của Catherine khi cô đứng dậy. có vẻ kiêu hănh, anh ta nghĩ, rơ ràng là không hề sợ hăi... và chẳng có ǵ chứng tỏ cần được ban ơn.

– Cô cũng vào đây một lát, - anh ta nói ngắn gọn, giữ nguyên vẻ lạnh lùng trong khi cô ném về phía anh ta một cái nh́n mà cô hi vọng thể hiện sự b́nh tĩnh. Rồi cô bước qua chỗ anh vào pḥng đọc. Cô cảm nhận được mối ác cảm anh ta dành cho cô. Cô gần như có thể ngửi thấy nó khi cô bước qua trước mặt anh ta.

– Căn pḥng trông giống như một thư viện thu nhỏ: một ḷ sưởi đang hoạt động, những ly đồ uống bỏ dở trên những chiếc bàn bong lộn, những bức tường với những giá sách dài viền quanh, một bức tranh sơn dầu của Terry Redlin treo trên bức tường phía sau chiếc ghế bọc da, sàn pḥng trải thảm êm. Khỏa khoắn, nhưng ấm áp, mọi thứ trong căn pḥng cho thấy một sự ấm cúng vừa bị xâm hại, và rơ ràng Herb Anderson đă tính toán trước nên mới chọn thời điểm cả nhà Forrester đều có mặt ở nhà để hiện hiện. Trước khi đến đây ông ấy đă nói: “Tao sẽ tóm lũ nhà giàu ấy khi cả nhà nó cùng có mặt trong cái biệt thự ḷe loẹt đó, lủng lẳng với những đồ trang sức đắt tiền của bọn nhà giàu, và để rồi xem ai sẽ phải nôn tiền ra cho vụ này!”.

Sự tương phản giữa bố mẹ của Clay và bố mẹ của Catherine thật đánh buồn cười. Bà Forrester ngồi trong chiếc ghế có tay vịn ở một bên ḷ sưởi. Bà ấy đang bối rồi, nhưng vẫn rất mực đàng hoàng trong kiểu ngồi vắt chéo chân của ḿnh. Bà ấy vận quần áo thật thanh lịch và hợp thời, mái tóc được uốn rất khéo khiến bà có một vẻ đẹp trẻ trung, duyên dáng. Trên cổ tay của người phụ nữ ấy có một chiếc ṿng ngọc thạch lấp lánh cái thứ mà Herb Andeson đă nhạo báng.

Ada Anderson, trong chiếc ghế đối diện ở phía bên kia ḷ sưởi, đang mân mê gấu áo khoác đă sờn của ḿnh với đôi mắt rầu rĩ. Tóc bà màu long chuột, người bà thấp lùn. Trên cổ tay bà chỉ có một sợi dây bằng vàng mỏng teo đă bị những năm tháng lao động vất vả làm ṃn đi những đường nét trạm trổ.

Ông Forrester mặc một bộ vét của một nhà may cao cấp, đứng đằng sau chiếc bàn bọc da mềm bên trên để những cuốn sách có b́a da được xép gọn gàng.

Và kia là cha cô, hợm hĩnh trong chiếc áo khoác may bằng vải nilon với mấy chữ “Quán rượu của Warpo” in trên lưng áo. Catherine tránh không nh́n xuống cái bụng phệ chứa bia, không nh́n cái bộ mặt phát ph́ của cha ḿnh, không nh́n vẻ mặt áo ư thường trực lúc nào cũng hằm hè như thể muốn thách thức cả thế giới đó.

Catherine dừng lại sau ghế của mẹ cô, biết rằng Clay đă đứng sau lưng ḿnh. Cô giữ cho vai cô cách anh ta và cố quay mặt về phái ông Forrester, người rơ ràng có uy quyền nhất trong căn pḥng. Ngay cả việc đứng sau chiếc bàn đó cũng là một sự lựa chọn vị trí mang tính chiến lược nhằm khẳng định quyền lực của con người đó. Biết thế nên cô quyết định tự ḿnh đối diện với ông. Bố cô có thể sẽ chửi rủa người ta và sẽ tiếp tục như một kẻ lái thuyền say rượu, nhưng đối phương của bố cô giờ đây lại là mối đe dọa lớn hơn. Catherine cảm nhận được rằng ông Forrester đang điều khiển toàn cục và cung hiểu được rằng nếu cô đương đầu với ông ấy với dù chỉ một chút thách thức th́ đó sẽ là sai lầm tai hại nhất. Ông ấy thuộc kiểu người biết phải đối phó với sự thù địch và khiêu khích như thế nào, v́ thế cô tự bảo ḿnh phải thận trọng không được làm bất cứ điều ǵ kích động hại người.

– Con trai tôi dường như không nhớ cô, đúng không? Giọng ông ấy giống như lớp băng đầu tiên trên hồ Minnesota - lạnh, sắc, mỏng, nguy hiểm.

– Đúng, anh ấy không nhớ cháu, - Catherine đáp, mắt nh́n thẳng vào người hỏi.

– Anh có nhớ cô ta không? – Người cha hỏi con trai ḿnh, buộc anh ta phải nói thật.

– Không, - Clay trả lời, khiến Catherine cảm thấy giận dữ không phải bởi cô muốn anh ta nhớ cô, mà bởi đó là một lời nói dối. Cô đâu có hi vọng anh ta sẽ nói thật, đúng không? – Đúng, khi mà cô ngờ rằng anh ta có thừa tiền để che đậy cho bất cứ lời nói dối nào anh ta muốn. Tuy vậy, câu trả lời của anh ta vẫn làm cô đau đớn. Cô quay lại thấy anh ta đứng sát bên ḿnh và dùng đôi mắt xanh cạnh tranh với đôi mắt xám lạnh băng của cha ḿnh để lôi kéo con.

Đồ dối trá! Đôi mắt cô dường như hét lên, trong khi anh ta ung dung đứng nh́n khuôn mặt cô, rồi liếc qua đỉnh đầu cô và nh́n những quầng sáng do ánh lửa tạo nên đang nhảy múa. Và nh́n h́nh ảnh phải chiếu qua ánh lửa đó anh ta bỗng nhớ lại.

Ôi, anh ta đă nhớ ra cô rồi... Giờ th́ anh ta đă nhớ ra cô! Nhưng anh vẫn không để điều đó thể hiện ra mặt.

– Chuyện này là cái quái ǵ thế, một âm mưu à? – Anh ta buộchúng ta tội.

– Tôi e là không phải đâu, anh biết mà, - Catherine đáp mà trong ḷng tự hỏi không biết cô có thể duy tŕ sự b́nh tĩnh giả tạo này được bao lâu.

Nhưng rồi Herb Anderson và cuộc, vừa giơ tay chỉ vừa gào lên.

– Gă sở khanh kia, không phải quyền của anh, vậy đừng có mà nghĩ.

– Ông đang ở trong nhà của chúng tôi, - Ông Forrester lớn tiếng ngắt lời Herb Anderson - và nếu ông muốn... “cuộc bàn bạc” này tiếp tục th́ ông nên kiềm chế ḿnh chừng nào ông c̣n ở đây! – Rơ ràng trong cái cụm tự “cuộc bàn bạc” có hàm chứa sự mỉa mai; rơ ràng Herb Anderson không hiểu nghĩa của cụm từ này.

– Được cứ bàn đi và hăy làm cho thằng con của ông tự thú đi nếu không tôi sẽ bắt gă phải nói ra sự thật giống như tôi đă bắt con bé kia.

Clay cảm thấy ḿnh thật hèn hạ. Anh liếc xéo về phía cô gái nhưng cô vẫn giữ vẻ b́nh tĩnh, mắt cô giờ đây đang hướng lên mặt bàn nơi những ngón tay trắng bệch của ông Forrester đang miết trên mặt da bóng loáng.

– Ông nên giữ chừng mực, nếu không ông và vợ ông sẽ phải rời khỏi đây ngay lập tức cùng với con gái của các người! – Forrester ra lệnh. Nhưng Herb Anderson đă đợi cả cuộc đời mới có cơ hội kiếm chác, và ơn Chúa cơ hội đó đang ở trong tầm tay ông ta. Ông ta quay sang tấn công Clay.

– Hăy nghe đây, gă lừa đảo, - Ông ta cười chế nhạo. – Mày nói rằng mày chưa bao giờ để mắt đến con kia, vậy th́ tao sẽ cho mày cơ hội giải quyết rắc rồi lớn nhất của đời mày. Và một khi tao làm th́, thằng ranh ạ, tao sẽ bắt bố mày nôn ra đến đồng xu cuối cùng. Đồ con hoang giàu có như mày cứ nghĩ rằng mày có vài đô trong túi là có thể làm ǵ trong váy bọn con gái tùy thích. Ô, lần này th́ mày sẽ phải nôn tiền ra hoặc là tao sẽ phanh phui chuyện trước bàn dân thiên hạ và khiến mày chỉ c̣n nước muốn biến thành một mẩu thuốc, con ạ!

Nét mặt Herb Anderson thể hiện rơ sự hả hê.

– Ngày nào, Herb Anderson tiếp tục truy hỏi.

– Mùng bốn tháng bảy.

– Chuyện ǵ đă xảy ra vào ngày mùng Bốn tháng Bảy?

Catherine lại nín thở.

– Chúng con đă gặp nhau trong một cuộc hẹn ḥ mù quáng.

Căn pḥng im phăng phắc như một nhà thờ. Catherine cảm thấy mọi người đang tính rằng từ đó tới nay đă hai tháng rưỡi rồi.

– Và? Cằm của Catherine bạnh ra.

Chỉ có tiếng lửa khẽ reo trong khi Clay suy nghĩ và liếc nhanh sang Catherine.

– Và con kiên quyết từ chối trả lời bất cứ câu hỏi nào trước khi con và Catherine nói chuyện riêng với nhau. – Clay kết thúc khiến cô ngạc nhiên.

– Chandos, anh sẽ trả lời câu hỏi của tôi ngay tại đây, ngay bây giờ! - Bố anh ta ra lệnh, kèm theo một cú đập bàn giận dữ. – Anh có quan hệ với người đàn bà này vào ngày mùng Bốn tháng Bảy không?

– Bố, con rất kính trọng bố, nhưng thưa bố đó không phải là việc của bố, - Clay nói bằng giọng nói đầy uy lực.

Bà Forrester đưa bàn tay run rẩy lên che cái miệng đang há hốc v́ kinh ngạc của ḿnh, dùng ánh mắt biết nói cầu xin con trai hăy phủ nhận điều đó ngay tại đay và ngay lúc này.

– Anh nói đây không phải là việc của tôi khi mà một người đàn ông dọa, sẽ kiện anh ra ṭa, và hủy hoại danh dự của cả tôi và anh trong cái thành phố này sao?

– Bố vẫn dậy con rằng một con người tạo ra danh dự của riêng ḿnh. V́ thế, con nghĩ không có ǵ phải lo lắng hết.

– Clay, tất cả những ǵ tôi muốn là sự thật. Nếu câu trả lời là không, th́ v́ Chúa, hăy thôi bệnh vực người đàn bà này và nói không. Nếu quả thật có chuyện đó th́ hăy thừa nhận và bàn cách giải quyết.

– Con từ chối trả lời cho tới khi con và cô ấy có cơ hội nói chuyện riêng với nhau. Rơ ràng là lúc trước con và cô ấy đă bị gạt ra ngoài cuộc. Sau khi con và cô ấy nói chuyện, con sẽ trả lời câu hỏi của bố. – Clay ra hiệu cho Catherine đi theo ḿnh, nhưng cô vẫn đứng yên không nhúc nhích. Đây là một diễn biến sự việc mà cô hoàn toàn không ngờ tới.

– Này, hăy đợi đă, con trai! – Herb Anderson rít lên. – Mày không thể đánh bài chuồn như thế được và bỏ lại tao ở đây như một lăo ngốc chẳng biết đầu cua tai nheo thế nào! Tao biết tỏng mày đang bày tṛ ǵ! Mày đưa nó ra ngoài, dúi cho nó vài trăm lẻ để bịt miệng nó và rồi thế là vấn đề của mày được giải quyết êm xuôi chứ ǵ?

– Hăy đi nào. – Clay nói và bước qua Herb Anderson.

– Tao nỏi rồi, đứng lại! – Herb Anderson túm lấy ngực áo Clay.

– Tránh ra, đừng có cản đường tôi. Thái độ quyết liệt của Clay khiến cho Herb Anderson chịu thua. Clay bước ra cửa và goi Catherine – cô nên đi theo tôi nếu cô biết điều ǵ tốt cho cô.

Cô bước về phía cửa như một con rồi khi mà bố cô vẫn không ngớt chửi rủa sau lưng họ.

– Đừng có nghĩ tới bao giờ dúi tiền cho nó để tống đứa trẻ đi, nghe chưa! Và đừng có dụ dỗ nó, thằng ranh ạ. Nếu mày làm thế th́ tao sẽ đâm đơn kiện mày ngay trước khi trời sáng.

Mặt như bị thiêu đốt mà ḷng th́ run, Catherine theo Clay đi ra pḥng gu. Cô đoán Clay sẽ dẫn cô tới một pḥng nào đó trong nhà, nhưng thay v́ làm thế anh ta lại tiếng thẳng ra cửa trước, kéo cảnh cửa ra và bảo Catherine:

– Hăy ra xe - Lệnh của Clay là cô bất ngờ và cô cứ đứng chôn chân trên thảm. Biết cô không nghe theo ḿnh, Clay quay lại. – Chúng ta phải nói chuyện, và tôi sẽ bị nguyền rủa nếu như tôi làm việc đó dưới cùng một mái nhà nơi có mặt tất cả nnn người đẻ ra chúng ta.

Cô vẫn do dự, mắt cô mở to đầy nghi ngại.

– Tôi muốn nói chuyện ở đây hoặc đi bộ một lát hoặc tương tự như thế. - Vẻ bối rồi trên gương mặt cô không xoay chuyển được Clay. Sự nghi ngại của cô chỉ càng khiến anh ta cương quyết hơn.

– Tôi sẽ không cho cô một giải pháp, - anh ta nói một cách ngắn gọn, rồi quay gót bước đi. Từ pḥng đọc vọng ra tiếng nói của bố cô, lẫn với tiếng ông Forrester. Không có cách nào cả, cuối cùng cô đành bước theo Clay ra ngoài.

Chương 2

Một chiếc xe Corvette màu ánh bạc đỗ sau chiếc xe của gia đ́nh cô ở lối vào h́nh móng ngựa. Không chờ cô, Clay kéo cửa xe và ngồi vào trong nh́n đăm đăm ra phía trước trong khi cô cố gắng cân nhắc thật nhanh khả năng rủi ro việc đi xe với anh ta. Suy cho cùng, cô chẳng biết ǵ về anh ta hết. Anh ta có giống như bố anh ta không? Liệu anh ta có thể trở nên hung bạo khi bị dồn vào đường cùng hay không? Anh ta sẽ làm ǵ để ngăn cô gây rắc rồi cho cuộc đời anh ta?

Clay quay đầu lại, thấy cô đang nh́n qua vai về phía cửa trước như thể sự giúp đỡ cô cần sẽ bước qua đó bất cứ lúc nào.

– Đi nào, hăy để chuyện này kết thúc. - Những lời nói của Clay làm cô yên tâm đôi chút.

– Tôi... tôi thật sự không muốn đi, - cô lắp bắp.

– Đừng có nói với tôi là cô sợ tôi! – Anh ta cười chế giễu. - Muộn mất rồi, đúng không? Anh ta khởi động xe trong khi vẫn nh́n cô với ánh mắt khó chịu. Cuối cùng cô cũng bước tới, hiểu rằng một khi cô đă lên xe rồi th́ chỉ trời mới biết chuyện ǵ sẽ xảy ra. Anh ta có lẽ sẽ giết cả hai trước khi chuyện này được giải quyết! Anh ta lái xe như một thằng điên, vào số ngay khiến chiếc xe loạng choạng rồi phóng vút đi ngay trong lối lát gạch. Ra đến đường, anh ta đạp nhanh, sang số với một tiếng rít và một cú giật đến rợn người, rồi cho xe chạy với một tốc độ chóng mặt qua một loạt những dăy phố mà cô không nhận ra. Anh ta dằn bàn tay xuống phím bấm của chiếc cassette, để cho thứ nhạc Rock nặng đập dồn dập trong xe. Cô không thể làm ǵ với cách lái xe của anh ta song cô cúi người xuống vặn nhỏ cassette. Anh ta liếc xéo sang cô, rồi lại nhấn thêm ga. Không làm ǵ nổi, cô ngồi sát vào lưng ghế và lờ đi kiểu xử sự trẻ con của anh ta.

Anh ta lái xe một tay, cốt để cho cô thấy rằng anh ta có thể. Cô ngồi vắt chéo chân, cốt để cho anh ta thấy rằng cô có thể.

Họ đi qua các góc phố, phóng lên các ngọn đồi, băng qua các biển đề tên phố lạ hoắc cho tới khi Catherine hoàn toàn mất phương hướng. Anh ta bỗng bẻ lái rẽ sang phải, làm cháy đường bằng một cú rẽ trái khủng khiếp hơn, cho xe phóng vèo qua hai cột trụ cổng bằng đá dẫn tới một con đường trải sỏi rồi cho xe leo lên một khu có nhiều cây cối. Đèn trước xe rọi tới một bấm biển có đề ḍng chữ: Công viên mở cửa từ 10 giờ sáng tới... .Nhưng xe chạy nhanh quá nên Catherine không kịp đọc hết chữ trên tấm biển. Lên tới đỉnh dốc cuối cùng họ đi vào một chỗ đỗ xe được bao quanh bởi những hàng cây. Anh ta dừng xe quá nhanh giống hệt như cách anh ta lái xe. Cô buộc phải dung tay chống vào tấm chắn bùn nếu không cô sẽ lau đầu vào kính!

Nhưng cô vẫn ngang ngạnh không chịu phàn nàn, cũng không thèm nh́n anh ta.

Dù sao th́ anh ta vẫn hài ḷng rồi v́ anh ta đă làm cho cô phải chấm dứt cái kiểu ngồi kiêu ngạo chết tiệt đó. Anh ta tắt máy và quay sang cô. Nhưng anh ta vẫn yên lặng, ngồi nh́n môt nửa của khuôn mặt cô trong ánh sáng lờ mờ và biết rằng cô đang bị khó chịu đúng như anh ta muốn.

– Được rồi – Clay nói bằng giọng khô khốc, - cô đang chơi tṛ ǵ nào?

– Tôi ước ǵ đó chỉ là một tṛ chơi. Nhưng thật không may, đó lại là sự thật.

– Cứ cho là tôi đang nghi ngờ điều đó. Tôi muốn biết tại sao cô lại cố đổ tội cho tôi. – Clay mỉa mai.

– Tôi hiểu là anh không dám trả lời khi có mặt bố mẹ chúng ta, nhưng ở đây, chỉ có hai chúng ta với nhau, không cần phải giả câm. Không cần khi mà cả hai chúng ta đều biết sự thật.

– Đó là cái sự thật quái quỉ ǵ thế?

– Sự thật là tôi đang có thai và anh là bố của đứa bé.

– Tôi là bố! – Anh ta đang phẩn nộ lắm, cô cảm thấy tiếng kêu của anh ta c̣n thể hiện điều đó mạnh hơn cả việc lái xe vừa rồi.

– Anh cứ làm như ḿnh bị lăng nhục ấy, - cô lạnh lùng nói và liếc về phía anh ta.

– Cô dùng từ lăng nhục vẫn chưa thoả đáng đâu. Cô thực sự nghĩ là tôi sẽ bị vướng vào một vụ kiện vô lư như thế sao? – Anh ta dứ dứ ngón tay cái qua vai.

– Không, cô đáp – Tôi nghĩ anh sẽ thẳng thừng phủ nhận đă quan hệ với tôi và thế là mọi chuyện sẽ kết thúc. Chúng ta sẽ đi đường riêng của ḿnh và sẽ tiếp tục cuộc sống của mỗi người.

Sự phân biệt rạnh ṛi đó của cô khiến Clay nao núng đôi chút.

– Tôi sẽ vẫn tồn tại. – cô nói một cách yếu ớt.

Cô ta đúng là một con người kư quặc, b́nh tĩnh, gần như lạnh lùng, lănh đạm, Clay nghĩ thầm.

– Nếu cô có thể tồn tại mà không cần có tôi th́ hăy nói cho tôi biết tại sao cô lại tạo ra cảnh đó.

– Không phải tôi, bố tôi làm.

– Tôi phải tin rằng việc dội bom nhà tôi tối nay là hoàn toàn do ư của ông bố cô.

– Đó là sự thật.

– Và cô bó tay không làm ǵ nổi, - anh ta nói thêm, đầy vẻ mỉa mai. Cuối cùng th́ Catherine vẫn phát bực, không thể tiếp tục theo đuổi mục tiêu giữ b́nh tĩnh mà lúc đầu cô đặt ra nữa. Cô quay sang phía anh ta. - Trước khi anh nói thêm bất cứ điều ǵ bằng... .bằng cái giọng buộc tội đáng ghét của anh, tôi muốn anh biết rằng tôi muốn một thứ chết tiệt nào từ anh hết! Không một thứ ǵ!

– Vậy tại sao cô ở đây róc thịt tôi hả?

– Thịt của anh ư, anh Forrester? Cô cự lại, - Thịt của anh là điều cuối cùng tôi muốn.

Anh ta cố t́nh phớt lờ sự phẫn nộ đang dâng cao của cô đi.

– Cô tưởng rằng tôi tin điều đó sau tất cả những lời buộc tội trút xuống đầu tôi tối nay sao?

– Tin hay không th́ tùy, - cô nói rồi lại nhẫn nhục quay mặt đi.

– Tôi không muốn bất cứ điều ǵ, chỉ muốn được yên.

– Vậy tại sao cô lại đến? - Thấy cô vẫn nín thinh, Clay dằn giọng: - Tại sao?

Cô vẫn bướng bỉnh không chịu mở miệng. Cô không muốn sự thương hại của anh ta, không muốn tiền, không muốn tên tuổi của con người giàu có đó. Tất cả những ǵ cô muốn là trời hăy mau sáng.

Bực tức trước thái độ gan ĺ của cô, Clay túm lấy vai cô.

– Nghe đây, quư cô, tôi không....

Cô hất vai, cố thoát khỏi bàn tay của anh ta.

– Tên tôi là Catherine! – cô giận dữ nói.

– Tôi biết tên cô là ǵ!

– Mặc dù anh phải mất khá thời gian mới nhớ ra nó chứ ǵ?

– C̣n cô th́ nghĩ điều đó có nghiă ǵ chứ?

– Bỏ tay ra đi, Forrester, anh đang làm tôi đau đấy.

Clay bỏ tay ra, nhưng cái giọng giễu cợt kéo dài như hát của anh ta vẫn xoáy vào cô.

– Ồ, tôi hiểu rồi. Quư cô đây đang cảm thấy phật ư v́ tôi đă không nhận ra cô ngay lập tức chứ ǵ, đúng không?

Cô không thèm trả lời, nhưng cô cảm thấy mặt ḿnh nóng bừng.

– Chẳng lẽ tôi lại không cảm thấy sự mâu thuẫn nho nhỏ ở đây sao?

– Cô không muốn tôi nhận ra cô hay là có muốn. Nào, giờ cô muốn ǵ hăy nói trắng ra?

– Tôi nhắc lại, tôi không muốn bất cứ điều ǵ từ anh hết ngoại trừ việc đưa tôi về.

– Tôi chỉ đưa cô quay về khi mà tôi biết rơ điều ǵ đang đe doạ tôi mà thôi.

– Vậy th́ anh có thể đưa tôi quay về được rồi. Tôi không đe doạ ǵ hết.

– Sự có mặt của cô ở nhà tôi chính là một sự đe doạ. Nào hăy nói trắng ra đi cô muốn được trả như thế nào... Nếu cô thật sự có thai.

Cô chưa hề nghĩ rằng anh ta lại nghi ngờ chuyện đó.

– Đúng là tôi mang thai, không c̣n nghi ngờ ǵ nữa.

– Ồ, tôi không định nói là tôi nghi ngờ, anh ta nhấn mạnh. – Tôi không có ư nghi ngờ. Tôi muốn đảm bảo rằng đứa bé “không phải” là của tôi.

– Anh nói rẳng anh không nhớ đă quan hệ t́nh dục với tôi vào ngày mùng Bốn tháng Bảy ư? - Rồi cô nói thêm đượm vẻ chua cay: - Anh hăy lưu ư rằng tôi không gọi nhầm chuyện đó là làm t́nh, như nhiều kẻ ngốc thường gọi.

Bóng tối có thể che dấu cái nh́n trợn trừng mà Clay ném về phía Catherine nhưng không thể che giấu được sự khinh bỉ trong giọng nói của anh ta.

– Tất nhiên, tôi nhớ. Vậy điều đó chứng minh được ǵ nào? Có thể có cả tá đàn ông khác.

Cô đă lường trước được điều này, nhưng cô không ngờ nó lại làm cô tức giận đến độ phải đấu tranh bằng được cho dù điều đó có làm phẩm giá của cô bi hạ thấp đến đâu.

– Anh dám mở miệng nói như thế khi mà anh hoàn toàn biết rơ ràng không có ai khác ở đó!

– Giờ th́ cô mới là người làm như ḿnh bị lăng mạ. Những người đàn bà lang chạ phải chuẩn bị cho t́nh huống bị nghi ngờ. Suy cho cùng, chẳng có cách nào chứng minh tôi là cha đứa bé.

– Không cần bằng chứng nào hết khi mà đó là lần đầu của tôi! – Cô căm hờn không hiểu tại sao cô phải tốn hơi với anh ta. Đột nhiên đèn trước của xe bật sáng. Trong thứ ánh sáng đó, Clay Forrester trông như thể vừa bị cô dội nước lạnh vào người.

– Cái ǵ! – Anh ta gào lên, choáng váng thực sự.

– Hăy tắt cái đèn đó đi, - Cô ra lệnh, quay ngoắt mặt đi.

– Thật khủng khiếp. Hăy nh́n tôi đi. – Có ǵ đó thay đổi trong giọng nói của Clay, nhưng điều đó càng khiến cô không thể nh́n thẳng vào mặt anh ta được.

Bên ngoài tối om nhưng cô vẫn nh́n ra đó như để t́m kiếm những câu trả lời. Bỗng nhiên một bàn tay túm lấy má cô, những ngón tay bấu trên da thịt cô buộc cô phải quay sang nh́n anh ta. Cô nh́n trân trân gương mặt sửng sốt của anh ta như thế cố ghét từng đường nét trên cái gương mặt ấy nhưng cô vừa nh́n vừa nghiến răng bởi thật ra cô không như vậy.

– Cô nói ǵ? – Đôi mắt xám đầy cương quyết đó không cho phép cô lẩn tránh. Cô bị giằng xé giữa mong muốn không muốn anh ta biết ǵ về cô và mong muốn để anh ta biết tất cả. Dù ǵ anh ta cũng là cha của đứa trẻ cô đang mang trong ḿnh.

Anh ta nh́n chằm chằm vào khuôn mặt bị cầm giữ của cô, muốn chối bỏ những lời cô nói, nhưng không thể làm nổi. Anh ta cố nhớ rơ hơn cái ngày mùng Bốn tháng Bảy đó, nhưng đêm đó họ đă uống quá nhiều.

– Anh lại đang làm đau tôi đấy, - cô khẽ nói, khiến Clay nhận ra rằng anh ta vẫn đang túm má cô.

Anh ta buông tay ra, tiếp tục nh́n cô. Cô có khuôn mặt mà người khác không dễ ǵ quên được: cân đối, mũi nhỏ xinh xắn, g̣ má dài với những nốt tàn nhang lấm tấm, đôi mắt xanh với hàng mi dài, mở to nh́n thẳng vào anh ta. Môi cô giờ đây đang cong lên một cách bướng bỉnh, nhưng trí óc của anh ta loé lên h́nh ảnh cái miệng cô cười. Tóc cô dài chấm vai, vàng óng, mềm mại như sóng, những lọn tóc được cài về phía sau gáy nhưng vài lọn nhỏ lại xoă xuống trán tạo thêm vẻ quyến rũ cho khuôn mặt. Mái tóc ấy ôm quanh cái cổ dài kiêu kỳ. Cô có dáng người cao, thon thả. Mặc dầu Clay không thể nhớ thật rơ, anh ta ngờ rằng cô thuộc phụ nữ mà anh ta thích: dong dỏng cao, eo đẹp, và ngực không quá đồ sộ. Giống như Jill, anh ta nghĩ.

Đau đớn với ư nghĩ về Jill, Clay lại cố nhớ nhớ lại chuyện đă xảy ra giữa anh và người phụ nữ này.

– Tôi... .- Catherine bắt đầu, rồi cô cất tiếng hỏi bằng giọng bớt chua cay hơn. – Anh tắt đèn đi được không?

– Tôi nghĩ tôi có quyền nh́n cô trong khi chúng ta tiếp tục cuộc nói chuyện khó chịu này.

Cô không có sự lựa chọn đành phải ngồi yên để bị kiểm tra như một tài liệu in ra từ một cuộc kiểm ra nói dối. Cô chịu đựng việc đó cho đến lúc cô không thể chịu nổi nữa liền quay đi và hỏi:

– Anh không nhớ, đúng không?

– Nhớ phần nào thôi. Tôi nhớ, nhưng không nhớ tất cả.

– Anh đă vuốt ve tôi như một người đàn ông có kinh nghiệm, một người biết rơ một cô gái trinh.

– Nếu cô đang hỏi tôi có thường làm chuyện đó không, th́ xin lỗi, đó không phải là việc của cô.

– Tôi đồng ư. Đó không phải là việc của tôi... nhưng tôi không tra hỏi anh. Tôi chỉ tự bào chữa cho ḿnh, điều mà thoạt đầu tôi không hề có ư định sẽ làm. Anh mới là người nghi ngờ tôi có làm chuyện đó thường xuyên hay không, và không có người con gái nào lại thích được gọi là kẽ lang chạ. Tôi chỉ muốn cho anh thấy rằng đó là lần đầu tiên của tôi. Tôi cho là anh thừa biết điều đó.

– Như tôi đă nói, tôi nhớ không được rơ lắm. Cứ cho rằng tôi tin cô. – Cũng có thể có những người khác sau tôi nữa chứ.

Điều Clay vừa nói lại khiến nổi tức giận trong cô quay lại.

– Tôi không định ngồi đây để cho anh xúc phạm chút nào nữa!

Cô mở cửa xe và bước ra ngoài. Clay ở sau cô không xa lắm, nhưng cô vẫn bước quả quyết đêm tối, giày của cô kêu lạo xạo trên sỏi, và cô đi trước khi Clay kịp chạy ṿng qua xe đuổi theo cô.

– Quay lại đây! – Anh ta quát trong bong tối.

– Quay xuống địa ngục th́ có! – Có quát lại từ đâu đó dưới dốc.

– Cô nghĩ là cô đang đi đâu chứ?

Nhưng cô vẫn tiếp tục bước đi. Clay bắt đầu chạy đuổi theo cái bong lờ mờ của cô, tức tối không nói ra lời v́ cô cứ ngang bướng la hét lên rằng cô không muốn ǵ từ anh ta.

Cô cảm thấy bàn tay anh ta túm lấy cánh tay cô, kéo người cô quay lại.

– Chết tiệt thật, Catherine, quay lại xe ngay! – Anh ta cảnh cáo.

– Rồi làm ǵ! – Cô hét lên, quay mặt lại nh́n anh ta với hai bàn tay nắm thành hai nắm đấm để bên hông. - Ngồi và nghe anh gọi tôi là một con điếm chứ ǵ? Tôi đă nghe bố tôi chửi tôi như thế đủ rồi, nhưng tôi chắc chắn không chịu ngồi yên để nghe anh làm thế với tôi đâu!

– Được rồi, tôi xin lỗi, nhưng cô mong một người đàn ông sẽ nói ǵ khi anh ta phải đương đầu với một lời buộc tội như của cô?

– Tôi không thể trả lời câu hỏi của anh, tôi không phải là đàn ông. Nhưng tôi nghĩ một kẻ hám gái như anh th́ phải biết sự thật, đó là tất cả!

– Tôi không phải là một kẻ hám gái, cô bỏ kiểu nói ấy đi!

– Thôi được, vậy là chúng ta hoà.

Họ đứng trong bóng tối như những chiến binh bất động. Cô tự hỏi không biết có phải anh ta có kinh nghiệm như anh ta đă thể hiện đêm đó hay không và không biết có phải anh ta không nhận ra đó là lần đầu của cô thật hay không. Trong khi đó Clay lại băn khoăn không biết liệu một cô gái ở cái tuổi của Catherine có c̣n giữ được trinh trắng cho đến đêm đó hay không. Anh ta đoán cô khoảng hai mươi tuổi. Nhưng vào thời buổi này, hai mươi đă là già về mặt t́nh dục. Một lần nữa Clay lại cố nhớ lại cái đêm đó, cô ấy đă hành động ra sao, cô ấy có tỏ ra đau đớn không, cô ấy có xấu hổ không. Tất cả những ǵ anh ta biết chắc chắn là nếu cô ấy xấu hổ mà cưỡng lại hoặc yêu cầu anh ta dừng lại th́ chắc chắn anh ta sẽ dừng. Dù có say hay không, anh ta cũng không phải là kẻ cưỡng hiếp!

– Tôi không nghĩ nữa, Clay quay sang phía Catherine nói: - Cô chắc chắn đă làm chuyện đó rất khéo. Tôi chẳng nhận ra sự khác biệt ǵ hết.

Lời nhận xét cực đoan đó của Clay lại chọc giận Catherine và ngay lập tức khiến cô mất b́nh tĩnh đến nổi cô vung tay giáng một quả đấm rất mạnh vào giữa ngực anh ta.

– Ối, đau quá, chết tiệt thật! - Bị bất ngờ, Clay nhảy lùi lại một bước.

– Ồ, dễ chịu đấy chứ! Do, tôi có thể làm thế đấy! Chắc là tôi làm chuyện đó khéo! Tại sao, đồ dâm đăng kiêu ngạo! Anh dám nói tôi làm chuyện đó khéo khi mà anh không thể nhớ rơ!

– Lạy chúa, cô luôn như thế nào sao? – Clay vừa đưa tay xoa ngực vừa càu nhàu.

– Tôi không biết. Đây là lần đầu tiên tôi đánh người. Những người con gái bị anh làm cho mang thai phản ứng thế nào hả?

Vừa được nếm mùi quả đấm của Catherine, giờ đây Clay thận trọng đề pḥng không dám động vào người cô nữa.

– Cô muốn chúng ta thôi không lăng mạ nhau nữa kia mà? Hăy quên chuyện t́nh dục của cả hai đi và thừa nhận sự thật rằng chúng ta đă vướng vào một cuộc gặp gỡ mù quáng và đă cho nhau chút hương vị mới mẻ trong cái đêm đó. Cô nói ra cô là một cô gái trinh, nhưng cô không thể chứng minh rằng chính tôi đă....

– Thời gian sẽ chứng minh điều đó. Đứa trẻ h́nh thành vào ngày mùng Sáu tháng Tư. Đó là bắng chứng duy nhất chứng minh đó là anh.

– Xin lỗi nếu tôi chậm hiểu, cô nói rằng cô chẳng muốn ǵ từ tôi hết, vậy th́ tại sao cô phải thuyết phục tôi như vậy?

– Tôi không... tôi... không định làm vậy nhưng anh cứ nghi ngờ rằng có những người đàn ông khác. Tôi chỉ muốn tự bảo vệ ḿnh thôi. - Rồi chợt nhận ra ḿnh đang càng lúc càng mềm yếu hơn, Catherine lẩm bẩm: - Ồi, tại sao tôi lại phải phí lời với anh cơ chứ! – Cô lại quay xuống đường, bỏ anh ta ở đó với những tiếng bước chân xa dần của cô.

Lần này Clay để mặc cô đi. Anh ta đứng yên đó chống một tay bên hông thầm bảo ḿnh rằng cô là người đàn bà đanh đá nhất mà anh ta từng gặp. Clay càng khó chịu hơn khi không hiểu tại sao ḿnh lại từng ngủ với một con ong ṿ vẽ như thế! Clay cười chua chát sửa từ ngủ thành thành giao hợp. Anh ta nghe tiếng bước chân cô đang mờ dần, thầm nguyền rủa cô, nhưng rồi cuối cùng anh ta vẫn không thể để cô đi.

– Catherine, đừng có làm một con lừa ngu ngốc! – Anh ta la lên, khiến cô bực hơn càng muốn đi xa khỏi anh ta. – Cô đang ở cách nhà tôi ít nhất là ba dặm đấy, và có Chúa mới biết cách nhà cô bao nhiêu dặm. Hăy quay lại đây ngay!

– Anh đi mà quay lại, - tiếng đáp của cô vọng lại trong đêm: Clay Forrester tưởng chừng chiếc ch́a khoá vặn trong ổ phải găy đôi. Đèn trước cửa xe quét loang loáng trên con dốc khi cô vẫn bước xăm xăm về phía trước. Clay cho xe phóng qua cô làm bụi và sỏi bắn tung tóe.

Vượt lên cách Catherine chừng mười lăm mét, Clay bật đèn sau, đèn bên trong xe rồi bước ra và đứng chống một khuỷu tay lên cánh cửa xe để mở, đợi Catherine. Cô chắc muốn phớt lờ nhưng anh ta không để cho cô làm thế. Khi cô đi đến chỗ Clay, anh ta đưa tay ra giữ cô lại.

– Lên xe di, cô bướng quá đấy, - anh ta ra lệnh. – Tôi sẽ không để cô ở đây cho dù tôi có muốn hay không. Tôi sẽ không để cô ở đây vào giờ này!

Ánh sáng hắt ra từ đèn trước cửa xe cho thấy khuôn mặt tức tối của cô.

– Tôi chắc điên rồi mới đến nhà anh. Đáng lẽ tôi phải biết ở đó chẳng có ǵ tốt cho tôi hết.

– Vậy tại sao cô lại đến? – Clay hỏi, hơi nới lỏng nắm tay của ḿnh nhưng vẫn giữ nó đủ chặt để pḥng cô sẽ lại đ1nh anh ta.

– V́ tôi nghĩ rằng bố mẹ anh không đáng phải chịu một người đàn ông điên khùng như bố tôi. Tôi cứ nghĩ rằng tôi đi cùng th́ sẽ giúp họ không phải chịu đựng con người mà họ không đáng phải chịu đựng nó.

– Cô tưởng tôi tin thế à?

– Tôi cóc quan tâm anh có tin hay không! Hăy buông tay tôi ra! – Cô vùng vẫy trong khi vẫn tiếp tục nói không thể hạ giọng hơn chút nào. – Anh vướng phải bả của bố tôi rồi. Chẳng lâu nữa đâu ông ấy sẽ để ḷi cái mục đích bẩn thỉu của ḿnh ra. Ông ấy ti tiện và hay gây thù oán, lười biếng, và lúc nào cũng say xỉn. Ông ấy sẽ không từ một thủ đoạn nào ông ấy có thể làm với anh và bố mẹ anh.

– Vậy ông ấy muốn ǵ chứ?

Catherine cân nhắc nhưng rồi cô quyết định rằng cô chẳng có ǵ để mất mà không nói thật.

– Muốn được bao.

Cô có thể nói rằng Clay rất ngạc nhiên, v́ anh ta nh́n cô rố kêu lên:

– Cô thừa nhận điều đó à?

– Đúng, tôi thưà nhận. Chỉ có ai ngốc mới không nhận ra âm mưu của ông ấy. Ông ấy ngửi mùi tiền, thứ mà ông ấy chẳng bao giờ có đủ, và nó làm cho ông thấy them đến không chịu nổi. Ông ấy nghĩ rằng ông ấy có thể dung t́nh cảnh này để cải thiện cuộc sống của ông ấy. Tôi không tin là ông ấy lại quan tâm đến sự đánh giá của tôi. Ông ấy có thể kiếm được tất cả những ǵ ông ấy muốn từ sự dại dột và từ việc tự đánh mất tương lai của con gái ḿnh. Ông ấy chỉ quan tâm đén tương lai của riêng ḿnh mà thôi. Ông ấy muốn giường của ông ấy cũng được lót đệm êm như giường nhà anh. Tôi không nghĩ ông ấy tin rằng ḿnh sẽ ép được anh cưới. Tôi thậm chí cho rằng ông ấy không muốn anh cưới tôi nữa kia. Ông ấy muốn tiền của anh hơn, và ông ấy sẽ làm tất cả để moi được tiền của nhà anh. Tôi báo trước cho anh biết, ông ấy là một con người nguy hiểm. Anh thấy đấy, ông ấy tin rằng thuyền của ông ấy đă nhổ neo, và vận may của ông ấy đă đến.

– Và cô không có một ư nghĩ nào tương tự như thế ở trong đầy hay sao?

– Tôi không biết tí ǵ về anh cho tới khi Bobbi giới thiệu anh với tôi vào cái ngày hôm đó. Làm sao tôi có thể ngửi thấy mùi tiền của anh được cơ chứ?

– Chị họ của cô, Bobbi, đă sắp xếp cho chúng ta gặp nhau. Cô ấy là bạn gái của Stu, và Stu là bạn cũ của tôi. Thế đấy.

– Ồ, chắc rồi! – Cô vung tay lên và bước ra xa một bước. Tôi kiểm tra tài khoản của anh, rồi cặp với anh trong cái đêm “hoàn hảo” ấy để có mang và rồi tôi dụ dỗ anh và cử bố tôi đến hót tiền của anh. – Cô cười chua chat. - Đừng có tự măn quá, Forrester ạ! Anh có thể ngạc nhiên nhưng anh đừng tưởng cô gái nào biết ḿnh có mang cũng muốn lấy người đàn ông gây ra chuyện đó nhé. Cái đêm đó tôi đă phạm một sai lầm nhưng điều đó không có nghĩa là tôi sẽ phạm phải sai lầm thứ hai buộc ḿnh phải lấy anh.

– Nếu cô vô tội, th́ hăy cho tôi biết tại sao ông già cô lại biết phải t́m đến ai. Phải có người nói cho anh ta biết tôi chứ....

– Tôi không có nói cho ông ta biết đó là anh.

– Vậy th́ sao ông ta lại chọn tôi mà đến gây chuyện?

Cô đột nhiên im lặng, quay lưng lại phía Clay và đi ṿng qua xe rồi nói:

– Tôi tin là cuối cùng tôi cũng được đưa về nhà. – Nói rồi cô bước lên xe.

Clay cũng lên xe, nhưng vẫn c̣n để một chân dưới đất và vẫn đễ đèn trong xe khi anh ta tiếp tục hỏi cô.

– Đừng có đánh trống lăng, - anh ta gằn giọng, - bằng cách nào ông ta biết?

– Tôi không nói cho ông ấy biết tên anh. Tôi không cho ông ấy biết bất cứ điều ǵ hết!

– Tôi không tin cô. Vậy tại sao ông ta phát hiện ra chứ? – Clay thấy cô cắn môi quay đi đủ biết cô lo lắng thế nào.

Catherine ngậm chặt miệng để khỏi thốt ra những lời thích thoả măn Clay, nhưng cô không phải là người đàn bả xảo quyệt đáng bị buộc tội như thế này.

– Bằng cách nào? – Anh ta nhắc lại và đợi.

Cánh mũi cô phập phồng, cô nh́n đăm đăm vào kính chắn bùn nhưng rồi cuối cùng cô cũng thốt ra:

– Tôi viết nhật kư. – Cô nói nhỏ và khẽ chớp mắt.

– Cô làm ǵ cơ?

– Anh đă nghe rơ rồi đó, - cô quay mặt ra cửa sổ và nói.

– Đúng, tôi đă nghe, nhưng tôi không chắc tôi có hiểu. Cô muốn nói rằng ông ta đă t́m thấy nhật kư của cô? – Clay bắt đầu hiểu bố cô thuộc loại người đáng khinh như thế nào.

– Hăy để tôi yên. Tôi đă nói nhiều hơn tôi muốn rồi.

– Có quá nhiều điều đáng ngại ở đây. Tôi đáng được biết sự thật nếu đứa trẻ là con của tôi. Bây giờ hăy trả lời tôi đi. Ông ta đă t́m thấy nhật kư của cô đúng không?

– Không hoàn toàn chính xác như vậy.

– Vậy th́ cái ǵ?

Cô thở dài, ngă đầy vào ghế xe nhưng vẫn nh́n đăm đăm qua cửa sổ xe. Rồi từ ghế bên này Clay thấy cô nhắm mắt lại đầy vẻ mệt mỏi và nhẫn nhục. Cô nói khẽ:

– Nghe này, anh không việc ǵ phải bận tâm tới chuyện đó. Hăy mặc nó. Ông ấy thế nào và ông ấy làm ǵ cũng chẳng thành vấn đề. Tôi chỉ muốn làm sao để bố mẹ anh không phải thực hiện những đ̣i hỏi từ ông ấy. Đó là lư do tại sao tôi lại đi cùng ông ấy.

– Đừng có thay đổi chủ đề, Catherine. Ông ta đă t́m thấy cuốn nhật kư và thấy tên tôi ở đó, đúng không?

– Đúng, - cô nuốt khan và khẽ đáp.

– Làm thế nào ông ta t́m thấy nó?

– Ôi, lạy chúa, Clay, tôi viết nhật kư từ khi tôi c̣n con nít kia! Ông ấy biết tôi để nhật kư ở đâu đó. Ông ấy không chỉ “t́m” thâư nó, ông ấy lục tung pḥng tôi lên cho tới khi ông ấy t́m thấy bằng chứng ông ấy nghi ngờ để buộc tội tôi. Anh muốn biết sự thật, vậy th́ nó là thế đấy.

Clay cảm thấy ruột ḿnh như quặn lại. Giọng anh ta trở nên nhẹ nhàng hơn.

– Vậy không ai ngăn ông ta lại sao?

– Tôi không có ở nhà. Mẹ tôi nếu có thể làm việc đó th́ cũng chẳng làm đâu. Đến cái bóng ḿnh bà ấy c̣n sợ nữa là, nói ǵ đến ông ấy. Anh không hiểu ông bố của tôi đâu. Nếu ông ta đă tính toán ǵ đó trong đầu th́ chẳng ǵ ngăn nổi ông ấy hết. Ông ấy mất trí rồi.

Clay nhấc nốt một một chân lên xe và đóng cửa xe lại. Anh ta ngồi đó, chắp nối lại các sự việc, rồi đặt cả hai tay lên tay lái. Cuối cùng anh ta quay đầu lại nh́n cô.

– Tôi không dám hỏi... .cô viết ǵ trong đó?

– Tất.

Anh ta rên lên một tiếng rồi gục đầu xuống bánh lái.

– Ôi, Chúa ôi....

– Đúng, - cô buồn bă nhắc lại. – Ôi, Chúa ơi....

– Tôi nghĩ rằng cô nhớ cái đêm đó rơ hơn tôi đúng không? - Anh ta hỏi vẻ lúng túng.

– Tôi cũng giống những cô gái khác thôi. Đó là lần đầu tiên của tôi. Tôi e rằng tôi đă viết quá rơ rang về những cảm giác của tôi cũng như những sự việc xảy ra đêm đó.

Một sự im lặng kéo dài và Catherine không thể giữ nổi b́nh tĩnh. Cô cảm thấy chịu đựng sự thông cảm của Clay khó hơn nhiều so với việc chịu đựng sự giận dữ của anh ta. Một lát sau Clay ngẩng lên, trút ra một tiếng thở dài, chống khuỷu tay lên thành cửa sổ xe quay mặt sang bên cửa sổ đễ những ngón tay trên sống mũi. Sự im lặng căng thẳng kéo dài trở nên khó chịu hơn với những h́nh ảnh loé lên trong tâm trí họ, rồi cuối cùng Clay cũng biết ư nghĩ của ḿnh đă trở về thực tại, trở về với sự đe doạ mà bố cô đang chĩa vào anh.

– Vậy là ông ta muốn được bồi thường.

– Đúng vậy, nhưng cho dù ông ấy nói ǵ, đe doạ như thế nào, anh cũng không được đáp ứng đ̣i hỏi của ông ấy. Đừng trả ông ấy ǵ hết! – Cô nói dồn dập.

– Nghe này, điều đó không c̣n phụ thuộc vào tôi nữa. Ông ta đă kéo cả bố tôi vào chuyện này, mà bố tôi th́... bố tôi là một người thật thà nhất mà tôi từng biết. Ông ấy sẽ buộc tôi trả tiền, nếu không ông ấy sẽ trả đúng như bố cô yêu cầu.

– Không! – Cô kêu to với một sự kích động lớn đến nổi suưt nữa cô túm lấy cánh tay Clay. – Anh không được trả!

– Nghe này, tôi không hiểu cô. Cô mất cả đêm thuyết phục tôi rằng cô đang mai thai đứa con của tôi. Giờ cô lại xin tôi đừng trả cho cha cô bất cứ thứ ǵ. Tại sao vậy?

– Bởi v́ bố tôi là một kẻ đào mỏ! - Lời cô nói sắc như dao, nhưng đó là những con dao hai lưỡi, bởi những lời ấy cũng làm cô đau đớn vô cùng. – Tôi ghét ông ấy từ bao giờ tôi cũng không nhớ nữa, và nếu đó là điều cuối cùng tôi muốn làm th́ tôi muốn chắc chắn rằng ông ấy không thể kiếm chác được một đồng xu nào v́ tôi. Giờ cơ hội ấy đă đến, tôi rùng ḿnh khi nghĩ rằng tôi đă tạo cơ hội cho ông ấy, hăy ngăn chặn ông ấy lại, đừng để ông ấy đạt được mục đích!

– Cô có ư ǵ khi nói rằng nếu đó là điều cuối cùng công muốn làm? - Đột nhiên Clay giật ḿnh hỏi.

– Ồ, đừng lo, - cô cố bật ra một tiếng cười chua chat – Anh Forrester, cứ cho rằng tôi sẽ tự tử đi chăng ngữa. Điều đó cũng chẳng ngăn cản được ông ấy đâu.

– Vậy th́ phải làm thế nào?

– Chỉ cần từ chối trả tiền cho ông ấy là được. Anh không biết ông ấy nếu không anh đă hiểu những g tôi nói. Cứ mỗi lần ông ấy...  - Nhưng cô dừng lại như thể bị nghẹn ứ v́ cảm giác khinh ghét mà cô cảm thấy khi nhớ đến những kư ức cô không muốn gợi lại.

Clay lại bắt đầu cọ những ngón tay lên sống mũi, cố đấu tranh để khỏi vướng bận với quá khứ của cô hơn mức cần thiết. Nhưng bằng chứng cô đưa ra, những lời thô lỗ và sự ngược đăi của người đàn ông đó đối với cô. Tất cả cho thấy một h́nh ảnh điển h́nh của một người đàn ông hung bạo. Nhưng dính vào ông ta v́ sự thông cảm đối với người phụ nữ này sẽ là một sai lầm. Tuy nhiên ngay cả khi Clay quyết không cho phép ḿnh lún sâu thêm vào chuyện quá khứ của Catherine th́ những ǵ anh ta đă biết cũng đủ làm cho ḿnh cảm thấy bất b́nh trong khi anh ta đang ngày càng bực bội v́ bị quay cuồng trong sự thảm bại này. Tất cả những chuyện đó là không cần thiết, Clay nghĩ. Anh ta bắt đầu cảm thấy đầu ḿnh đau nhức.

Clay ngồi thẳng lại đặt tay lên tay lái. Anh ta buồn bă hỏi:

– Cô bao nhiêu tuổi?

– Anh hỏi thế th́ thay đổi được ǵ chứ?

– Bao nhiêu! – Anh ta nhắc lại bằng giọng gay gắt.

– Mười chín.

Clay thốt ra một thứ âm thanh nửa như cười nửa như cằn nhằn.

– Mười chín tuổi mà không biết xử dụng cách pḥng ngừa nào – Anh ta nói với cái mui xe.

– Tôi! – Cô la lên. Một cơn giận đột ngột dâng lên trong cô, khiến cô quát to hơn mức cần thiết trong một cái xe chật hẹp - Tại sao anh không pḥng ngừa? Anh là người có kinh nghiệm về chuyện đó kia mà!

– Đêm đó tôi không có kế hoạch làm bất cứ chuyện ǵ – Clay nói vẻ khó chịu.

– Ồ, tôi cũng đâu có định!

– Một cô gái có tí suy nghĩ không bao giờ lại t́m kiếm chuyện đó mà không có sự chuẩn bị trước.

– Tôi không đi t́m kiếm chuyện đó!

– A ha! Mười chín tuổi, trinh trắng mà lại nói là không t́m kiếm chuyện đó!

– Anh, đồ kiêu ngạo đáng khinh, anh nghĩ... - cô bắt đầu nói nhưng Clay đă chặn lời cô.

– Kiêu ngạo chẳng liên quan ǵ tới chuyện đó hết, - Clay quay lại đối mặt với cô, - Cô không thể cứ ngủ bừa với người ta mà không xử dụng biện pháp tránh thai!

– Tại sao? – Cô hét to, - Tại sao lại là tôi chứ? V́ tôi là đàn bà à? Tại sao anh không làm? Một kẻ hám gái có kinh nghiệm như anh pḥng xa một chút th́ đă sao chứ?

– Đây là lần thứ hai cô gọi tôi là kẻ hám gái rồi đấy, quư cô ạ, và tôi không thích bị gọi như thế!

– Lần thứ hai anh gọi tôi là quư cô rồi đấy, và tôi không thích bị gọi như thế, không thích cái kiểu anh nói!

– Chúng ta đang lạc đề rồi, chính v́ sự thiếu chú ư của cô.

– Tôi tin chủ đề ở đây là sự thiếu chú ư của anh?

– Đàn bà thường lưu ư đến các biện pháp phóng ngừa. Thực ra, tôi cho rằng...

– Thường! – Cô nhại lại, vung hai tay lên, rồi buông tay xuống rất mạnh và nói với mui xe. - Thế mà anh gọi tôi là kẻ lang chạ!

Nhưng lần này cô ngắt lời anh.

– Thôi nào một phút thôi... 

– Tôi đă nói với anh rồi, đó là lần đầu tiên của tôi. Tôi nếu có định th́ cũng không biết xử dụng biện pháp tránh thai như thế nào!

– Đừng có đổ lên vai tôi! Đây đâu phải thời Victoria! Tất cả những ǵ cô phải làm là mở sổ điện thoại t́m địa chỉ mà hỏi. Cô cũng không hỏi han ǵ từ những người bạn ở tuổi cô à? Họ chia sẻ với nhau kinh nghiệm về lần đầu tiên. Nếu cô chịu t́m hiểu th́ chúng ta đâu có vướng vào rắc rồi này.

– Đổ trách nhiệm cho nhau như thế này th́ giải quyết được ǵ nào? Tôi đă nói với anh rồi, chuyện đó đă xảy ra, đó là tất cả.

– Rơ ràng là thế rồi, và thật phúc cho tôi lại để chuyện đó xảy ra với một người con gái dốt nát không hiểu nổi nghĩa của từ “tránh thai”.

– Nghe này, anh Forrester, tôi không ngồi đây để anh lên lớp tôi đâu! Anh cũng xấu xa như tôi thôi, chẳng qua là đổ lỗi cho tôi dễ hơn nhiều so với tự oán trách bản thân ḿnh. Tôi ngồi đây chịu đựng sự tra hỏi của anh đủ lắm rồi, tôi không thèm căi khi anh bảo tôi là kẻ dốt nát! Cả hai chúng ta đều như vậy cả thôi, anh biết mà!

– Thôi được rồi, được rồi, hăy b́nh tĩnh đi. Có lẽ tôi hơi quá lời, nhưng đáng lẽ chuyện đó có thể tránh được một cách dễ dàng.

– Nhưng nó đă không tránh được. Đó là thực tế mà chúng ta phải chấp nhận.

– Dùng từ này hay đấy, - Clay lẩm bẩm.

– Nghe này, nếu anh không phiền, xin hăy đưa tôi về nhà. Tôi mệt mỏi và tôi không muốn ngồi đây tranh căi thêm chút nào nữa.

– Được, thế c̣n đứa bé th́ sao. – Cô định làm ǵ với nó?

– Đó không phải là việc của anh.

Clay cắn môi và hỏi nhanh, trước khi anh ta rồi trí:

– Cô cầm một ít tiền để đi phá thai chứ?

Cô đang yên lặng bỗng phải trả lời một câu hỏi như thế nên không khỏi bất ngờ.

– À, anh muốn như thế chứ ǵ? Như thế lương tâm anh sẽ trong sạch. Không, tôi sẽ không nhận tiền để phá thai đâu! Không đời nào!

Cô chưa nói hết, Clay đă cảm thấy ḿnh giống như một kẻ hư hỏng.

– Thôi được, thôi được, tôi xin lỗi đă đưa ra đề nghị đó. – Clay không rơ ḿnh lo lắng hay nhẹ nhơm v́ câu trả lời của cô. Anh ta thở dài.

– Vậy cô định đối phó với bố cô thế nào?

– Anh tỉnh táo thật, tính toán ngay được việc đó. – Catherine biết rằng ngày kia, khi con át chủ bài mang thai của Herb Anderson biến mất, thuyền của ông ta sẽ đứng lại. Không tiếp tục hành tŕnh được nữa. Cứ để ông ta say đi!

– Tôi không thể, - Clay nói giọng gần như ân hận, - và tôi không tỉnh táo như cô nghĩ, tôi xin lỗi v́ đă bảo cô dốt nát, tôi xin lỗi đă gọi cô là kẻ lang chạ, và đáng lẽ tôi không nên để mất b́nh tĩnh như thế, nhưng ở vào hoàn cảnh này có người đàn ông nào c̣n giữ được b́nh tĩnh cơ chứ?

– Nếu tôi đ̣i hỏi này nọ th́ anh tức giận c̣n có lư, đằng này tôi có đ̣i hỏi ǵ đâu. Tôi đâu có dí sung vào đầu anh và bắt anh phải làm điều này điều nọ. Tôi cũng đâu có định tranh miếng ăn của nhà giàu các người?

– Cô nói thế có nghĩa ǵ?

– Có nghĩa lá có thể bố tôi có lư khi tức giận với anh bởi v́ anh giàu có. Có nghĩa là tôi ghét các ư nghĩ có thể giải quyết chuyện đó bằng một đề nghị phá thai gọn ghẽ của anh. Nên anh đừng đưa ra đề nghị ấy th́ tôi chắc tôn trọng anh hơn.

– Nhưng bây giờ luật pháp cho phép làm chuyện đó, cô biết mà.

– Và làm như thế cũng có nghĩa là giết người, anh biết mà.

– Có những quan điểm đối lập về vấn đề đó.

– Và rơ rằng quan điểm chúng ta đối lập nhau.

– Vậy cô định giữ đứa bé sao?

– Đó không phải là việc của anh.

– Nếu đó là con tôi th́ phải là việc của tôi chứ.

– Sai, - cô nói một cách dứt khoát, một từ duy nhất được diễn đạt rành rọt đó cho Clay biết rằng anh ta có cố hỏi ǵ thêm cũng vô ích.

Clay ngồi đó trong tâm trạng tuyệt vọng, với cuộc đấu tranh thầm lặng với lương tâm ḿnh. Rồi anh ta cất tiếng giọng đầy vẻ chân thật.

– Nghe này, tôi không muốn đứa trẻ lớn lên cùng một mái nhà với bố cô.

Không gian yên lặng đến nỗi người ta có thể nghe rơ tiếng một chiếc lá khô rơi xuống mặt đường. Rồi giọng nói của Cathering khẽ vang lên trong bóng tối.

– Ồ, ồ, ồ... 

Để đáp lại Clay cho xe nổ máy, vào số luôn và cố gắng lái xe để xua đi sự bối rồi của ḿnh. Anh ta ngồi lặng lẽ, lại lái bằng một tay, cho xe chạy nhanh, nhưng không quá nhanh như lúc trước. Cô ngả người ra ghế, im lặng nh́n những cảnh cây tạo thành h́nh ṿng cung hiện ra dưới ánh đèn trước của xe, không muốn biết đến phương hướng, chẳng muốn nghĩ ngợi ǵ nữa. Chiếc xe giảm tốc độ, rẽ, rồi phóng ra con phố nơi Clay sống.

– Cô nghĩ bố mẹ cô c̣n ở đó không?

– Tôi không biết. Con người điên khùng ấy có thể vẫn c̣n ở đó.

– H́nh như họ đi rồi. – Clay nói khi phát hiện ra xe của bố mẹ Catherine không c̣n đỗ ở lối vào nhà ḿnh nữa.

– Nếu thế anh chỉ việc đưa tôi về nhà tôi, - cô nói, rồi quay mặt ra phía cửa sổ nói thêm, xin lỗi phiền anh.

Clay cho xe dừng lại trước một biển báo dừng xe và ngồi chờ với một vẻ kiên nhẫn giả tạo. Thấy cô vẫn ngồi nh́n đăm đăm ra ngoài cửa sổ Clay không kềm chế được buộc phải cất tiếng hỏi:

– Đường nào?

Trong ánh sáng của ngọn đèn đường cô thấy sự trơ trẽn trong cái dáng ngồi kiêu ngạo của anh ta: một tay để hờ trên tay lái, một bên vai hơi nghiêng về phía cửa sổ.

– Anh thực sự không nhớ chút ǵ về đêm đó sao?

– Tôi nhớ những ǵ tôi muốn nhớ. Cô nên nhớ điều đó.

– Công bằng đấy – cô đồng ư, rồi cố thay đổi thái độ và nói cho anh ta địa chỉ của một khu phố cùng vài chỉ dẫn ngắn gọn.

Xe chạy từ Edina đến Bắc Minneapolis mất khoảng hai mươi phút. Đó là những phút dài lê thê, bức bối với nỗi bực tức của cả hai người cùng với kiểu lái xe bất cẩn của Clay. Ngoài cuộc đấu khẩu lúc nào cũng rập ŕnh chờ chơ hội nổ tung, chỉ có tiếng động cơ xe chạy rầm ŕ qua thành phố đang uể oải muốn ch́m vào giấc ngủ với những ngọn đèn đường yếu ớt rọi xuống thế giới đang chuyển động của họ. Trong cái thế giợi hạn hẹp đó một mối dây rang buộc không hề theo mong muốn đă được thiết lập, giống như một vị khách không mời buộc chủ nhà phải đối xử lịch sự trước sự có mặt của ḿnh. Sự câm lặng bao trùm cùng với những điều không được nói thành lời - những nỗi sợ hăi, những nỗi lo ngại, những nỗi lo lắng. Chẳng ai ít lo âu hơn ai và chẳng ai có thể giải toả được sự căng thẳng giữa họ, tuy vậy đối với cả hai một sự vĩnh biệt lúc này dường như là quá đột ngột. Khi Clay cho xe chạy vào khúc cua cuối cùng dẫn tới con phố cô ở, chiếc xe chạy chậm hệt như ḅ ra đường vậy.

– Nhà... - giọng Clay như lạc đi và anh ta phải ho để dọn giọng.

– Nhà nào?

– Nhà thứ ba bên phải.

Chiếc xe chạy tới một chỗ xe ở bên lề đường và Clay giảm tốc độ rồi cho xe dừng hẳn. Bây giờ cô được tự do mà đi, nhưng không hiểu sao cô vẫn ngồi yên trong xe.

Clay vắt tay quanh tay lái theo cách mà giờ đây cô đă quen nh́n. Anh ta ngước nh́n lên ngồi nhà ch́m trong bóng tối, rồi quay sang nh́n cô.

– Cô sẽ không sao chứ? – Anh ta hỏi.

– Vâng. C̣n anh th́ sao?

– Chúa ơi, tôi không biết. – Clay ngả người ra ghế và nhắm mắt lại. Catherine nh́n yết hầu của anh ta chuyển động lên xuống.

– Tốt... – cô đặt tay lên nấm cửa xe.

– Cô thậm chí không thêm nói cho tôi biết những kế hoạch của cô sao?

– Không. Chỉ cần biết tôi có kế hoạch rồi.

– Nhưng c̣n bố cô th́ sao?

– Chẳng bao lâu nữa tôi sẽ đi. Tôi là con át chủ bài của ông ấy, và tôi đi rồi th́ ông ấy chẳng lấy ǵ mà đe doạ anh nữa.

– Tôi hỏi thế không phải tôi nghĩ cho bản thân ḿnh, tôi đang nghĩ cô về đó sẽ ra sao.

– Đừng nói đến chuyện đó... xin đừng.

– Nhưng ông ta... 

– Và đừng có hỏi thêm câu nào nữa, được không?

– Tối nay ông ta đă ép cô tới nhà tôi, đúng không? - giọng Clay nghe rất căng thẳng.

– Tôi nói rồi, đừng có hỏi nữa, anh Forrester, - cô nói một cách nhẹ nhàng.

– Tôi cảm thấy để cô đi như thế này thật không yên tâm, cô biết đấy.

– Ồ, cả hai chúng ta đều phải chịu đựng kia mà.

Ánh đèn lờ mờ không soi tỏ khuôn mặt họ nhưng dường như nó vẫn đủ để chuyển tải những ǵ hiện lên trong ánh mắt của hai người. Cô vội quay đi tránh nh́n thẳng vào Clay, bởi cô không muốn bị ám ảnh bởi ánh mắt đầy day dứt của anh ta. Cô mở cửa xe và đèn trước bỗng bật sang rồi Clay đưa tay giữ cô lại. Yên lặng bao trùm trong khi cô cảm thấy hơi ấm từ bàn tay của Clay lan truyền khắp cánh tay cô. Cô giật tay ra một cách từ từ và cương quyết cố nhoài người về phía cửa. Nhưng trong lúc cô vùng vẫy cổ cô nghiêng sang một bên, làm lộ ra dưới ánh đèn ba vết bầm tím in h́nh ba ngón tay. Cô chưa kịp giấu những vết bầm tím đó đi th́ những ngón tay của Clay đă khẽ lướt qua chỗ đó và cô co rúm người lại.

– Đừng! - Mắt cô mở to đầy sợ hăi.

– Ông ta đă làm chuyện này, đúng không? - Bằng một giọng nói chói tai, Clay hỏi.

Cô có chối cũng chẳng ích ǵ. Tất cả những ǵ cô có thể làm là tránh trả lời câu hỏi đó.

– Anh đừng có thể hiện sự thương hại hay mũi ḷng ở đây, - Cô cảnh cáo Clay – Ngay lúc này tôi không chịu đựng nổi điều đó đâu.

– Catherine...  - Nhưng Clay không biết phải nói ǵ nữa, và anh cũng không thể ngồi đây giam giữ cô lâu hơn được nữa. Anh không muốn liên quan đến cuộc đời cô, nhưng anh đă vướng vào đó mất rồi. Cả hai người đều biết điều đó. Làm sao cô có thể ra khỏi chiếc xe này, mang theo đứa con của anh bước vào một tương lai mờ mịt?

– Cho phép tôi đưa cô một ít tiền, được không? – Clay hỏi, giọng rất khẽ.

– Không... làm ơn đừng... Tôi không muốn ǵ ở anh cả, cho dù anh có tin hay không.

Bây giờ th́ Clay tin.

– Nếu cô thay đổi ư định th́ hăy liên lạc với tôi, được không?

– Không. – cô giơ khuỷu tay lên để những ngón tay của Clay không c̣n nắm cánh tay cô được nữa.

– Chúc may mắn – Clay nói, mắt vẫn không rời khỏi cô.

– Vâng, anh cũng vậy.

Rồi Clay vươn người ra đẩy cửa cho cô, mu bàn tay của anh khẽ chạm vào bụng cô, khiến cô nổi da gà. Cô vội bước ra xe.

– Này, đợi đă... - Clay nhoài người khỏi ghế ngồi, nh́n lên cô với ánh mắt buồn bă và lo âu – Cô... họ ǵ, Catherine?

Câu hỏi của Clay dội vào long cô thôi thúc cô muốn khóc, giống như lúc ở pḥng khách nhà anh khi cô thấy anh không nhận ra cô.

– Anderson. Họ của tôi là Anderson. Thường thôi, dễ quên ấy mà.

Rồi cô quay gót chạy vào trong nhà.

Nhưng khi cô đă đi rồi, Clay Forrester trong chiếc áo khoác đắt tiền ngồi khoanh tay quanh tay lái của chiếc xe thể thao sang trọng, gục cái đầu với mái tóc chải chuốt của anh xuống đó, anh đă nhận thức được rằng anh sẽ không bao giờ quên nổi tên họ của cô chừng nào anh c̣n sống trên cơi đời này.

Chương 3

Ngọn đèn duy nhất ở tầng một c̣n sáng là ngọn đèn trên chiếc bàn chân qú. Clay đi tới đó nh́n ḿnh trong gương. Một khuôn mặt nhăn nhó đang từ trong đ̣ nh́n chằm chằm vào anh. Catherine Anderson, anh nghĩ, Catherine Anderson. Khó chịu với h́nh ảnh của chính ḿnh, Clay tắt đèn đi.

Ở trên gác cánh cửa ḥng ngủ của bố mẹ anh vẫn hé mở, hắt ra hành lang một vùng ánh sang h́nh chop. Anh dừng lại, hai tay chống nạnh, nh́n trân trân xuống sàn nhà theo cách mà anh thường làm mỗi khi có điều ǵ lo lắng. - Clay hả? Bố mẹ nghe thấy tiếng con về. Vào đi ... - Bố anh tiến ra cửa Clay liếc nh́n bố, liếc nh́n chiếc áo khoác bằng lông thú trùm qua vai ông như một chiếc kimônô Những nhóm tóc màu bạch kim ôm quanh khuôn mặt khỏe khoắn của ông. Tự nhiên Clay ước ǵ ḿnh có thể lao đến ôm tóc của ông, áp má ḿnh vào g̣ má rám nắng ấy như ngày anh c̣n bé vẫn thường chạy đến ôm ông mỗi khi thức dậy.

– Con không muốn để bố mẹ phải thức giấc.

– Đằng nào th́ bố mẹ cũng có ngủ đâu. Vào đi.

Lớp thảm dày làm ch́m đi tiếng bước chân của bố anh và Clay bước theo ông vào pḥng, thấy mẹ anh trong chiếc váy ngủ thụng với dáng vẻ mệt mỏi đang ngồi trên chiếc ghế tựa bọc luạ màu xanh da trời.

Cứ như hai mươi năm trước đă quay trở lại vậy. Bấy lâu nay bận măi với công việc của mỗi người, họ ít có thời gian gắn gũi nhau. Giờ đây không c̣n mang trên người bộ đồ sang trong, giày cao gót và những đồ trang sức đắt tiền, mẹ anh đang ngồi đó trong chiếc ghế kia như thể đợi sẳn để che chở cho anh vậy. Ḷng Clay lại dâng lên một cảm xúc tương tự như lúc anh ở ngoài hành lang. Anh muốn gục đầu vào long mẹ và làm đứa con trai bé bỏng của bà ngày nào.

Nhưng vẻ mặt mẹ anh đă ngăn anh lại.

– Bố mẹ dang uống một ly rượu trắng để đầu óc bớt căng thẳng. - Bố anh nói và cầm ly rót đầy một ly rượu từ chiếc b́nh thuỷ tinh trong khi Clay chỉnh chiếc ghế bên cạnh chiếc ghế của mẹ anh và ngồi xuống.

– Con có muốn một ly không?

– Không ạ. - Rượu, rượu lừa phỉnh, Clay cay đắng nghĩ thầm.

– Clay, bố mẹ không đoán nổi chuyện ǵ. Không đoán nổi - bố anh bắt đầu.

– Bố mẹ vẫn đợi con trả lời.

Clay nh́n gương mặt đầy lo âu của mẹ anh, nh́n dáng ngồi nghiêm trang, dáng ngồi như muốn nói lên rằng bà không muốn biết sự thật là thế nào. Bố anh đứng, xoay xoay ly rượu trong tay, nh́n vào trong ly, chờ đợi.

– Có lẽ, Catherine đúng – Clay thú nhận, vẫn không rời khỏi mẹ anh. Anh thấy đôi mắt mẹ anh mở to đầy sửng sốt t́m kiếm ánh mắt của bố anh. Nhưng ông Claiborne giờ đây lại đang nh́n thẳng vào con trai ḿnh.

– Con có chắc đứa trẻ là của con không? – Claiborne hỏi ngay.

Clay đan những ngón tay vào nhau, cúi xuống, nh́n sàn nhà.

– Có lẽ đúng ạ.

Angela choáng váng trước cái điều mà bà và chồng bà đă nghĩ tới trong suốt mấy giờ qua.

– Ôi, Clay, hôm nay con thậm chí c̣n không biêt cô ta. Làm sao điều đó có thể đúng được cơ chứ?

– Con chỉ gặp cô ấy có một lần, đó là lư do tại sao lúc đầu con không nhận ra cô ấy.

– Một lần cũng đủ lắm rồi! – Claiborne ngắt lời vẻ cay đắng.

– Con biết, con đáng bị như thế.

Nhưng đột nhiên Claiborne Forrester, người cha, trở thành Claiborne, luật sư. Ông im lặng bước đi trong pḥng, rồi dừng lại trước mặt con trai ḿnh, rung ly rượu của ông lên như cách ông chỉ ngón tay về phía một thân chủ để thừa nhận tội trạng của người đó.

– Clay, bố muốn con bảo đảm rằng con là người đàn ông có trách nhiệm, trước khi chúng ta nói thêm về chuyện này, con hiểu chứ?

Clay thở dài, đứng dậy, thọc những ngón tay vào mái tóc.

– Bố, con biết bố lo lắng, và... tin con... lúc đầu khi con nh́n thấy cô ấy ở đây con cũng ngạc nhiên giống như bố. V́ thế con mới đưa cô ấy ra ngoài. Con chỉ nghĩ rằng cô ấy là một kẻ đào mỏ muốn lợi dụng con để kiếm chác, nhưng có vẻ như cô ấy không phải là người như vậy. Catherine không muốn ǵ ở con hết, cũng không muốn ǵ ở bố mẹ.

– Vậy tại sao cô ta lại đến đây.

– Cô ấy bảo đó là ư của bố cô ấy.

– Cái ǵ! Và con tin cô ta.

– Dù con có tin hay không, cô ấy không muốn một xu nào của con hết.

– Có thể cô ta hối hận v́ đă đổ tội cho con một cách vô lư. Mẹ anh nói vẻ hy vọng.

– Mẹ - Clay thở dài, nh́n xuống mẹ anh. Bà trông thật tội nghiệp với cái vẻ hy vọng như trẻ con ấy. Clay thấy tim ḿnh tan nát khi phải làm tổn thương bà. - Mẹ, con sẽ không thể trở thành một luật sư nếu con không thể tra hỏi một nhân chứng như thế một cách thành công, đúng không? – Anh nhẹ nhàng hỏi - Nếu con có thể thành thực nói rằng đứa trẻ không phải là của con th́ con sẽ nói. Nhưng con không thể nói như vậy. Con chắc chắn nó là con của con.

– Nhưng, Clay, con không biết tí ǵ về cô gái đó. – Đôi mắt hoảng hốt của bà nh́n con trai van vĩ – Làm sao con có thể chắc chắn được? Có thể có... – Đôi môi bà run rẩy – Có thể có những người khác nữa chứ.

Clay siết chặt đôi bàn tay mẹ, nh́n thẳng vào đôi mắt chan chứa nỗi thất vọng của bà rồi khẽ khàng nói - Mẹ, trước khi xảy ra chuyện đó cô ấy là một cô gái trinh.

Angela muốn gào to lên: “Tại sao, Clay, tại sao?”. Nhưng bà biết làm thế chẳng ích lợi ǵ. Lúc này con trai bà cũng đang đau khổ. Bà có thể thấy điều đó trong mắt anh, v́ vậy bà chỉ lặng lẽ siết chặt tay con. Nhưng bà không ḱm được, hai giọt nước mắt cứ thể lăn xuống má bà, không chỉ v́ bà mà cho cả anh nữa. Bà kéo tay anh, kéo anh xuống và ôm anh vào ḷng.

Anh cảm thấy một nỗi đau ghê gớm khi anh làm mẹ ḿnh thất vọng, cảm thấy trong long dâng trào một t́m cảm yêu thương không thể nào diễn tả nổi trước phản ứng của bà.

– Ôi, Clay - mẹ anh nói sau những giây phút nghẹn ngào – giá mà con chỉ mới lên sáu thôi th́ chuyện này sẽ dễ dàng hơn biết bao. Mẹ chỉ việc phạt con và bắt con về pḥng.

– Nếu con sáu tuổi th́ mẹ đă không phải... Anh mỉm cười buồn bă.

– Đừng có nói lấy long mẹ nữa, Clay – Bà cũng mỉm cười với đôi môi run rẩy - Mẹ cực kỳ thấy vọng về con. Đưa cho mẹ mượn cái khăn taỵ – Anh rút khăn tay trong túi quần ra - Mẹ đă nghĩ mẹ luôn dạy con – bà đưa khăn lên lau mắt và nói tiếp - phải tôn trọng phụ nữ.

– Vâng, bố mẹ đă dạy con như vậy – Clay đứng dậy, đút hai tay vào túi quần và quay đi – Nhưng, lạy Chúa, con đă hai mươi lăm tuổi rồi. Bố mẹ nghĩ con không hề dính dáng tới chuyện phụ nữ khi con đă ngần này tuổi sao?

– Một người mẹ không nh́n nhận chuyện đó theo cách này hay cách khác.

– Nếu con c̣n trong sáng như một bông tuyết th́ đúng là con không b́nh thường. Tại sao chứ, khi bố con hai mươi lăm tuổi hai người đă chẳng cưới nhau rồi là ǵ.

– Đúng, - Claiborne ngắt lời - Bố và mẹ có đủ tinh thần trách nhiệm để xây dựng tương lai. Khi c̣n hẹn ḥ dù bản năng hèn hạ của bố có thúc đẩy bố thế nào đi nữa, bố cũng cưới mẹ con trước.

– Con nghĩ nếu con nói rằng bây giờ mọi thứ khác với thời của bố mẹ th́ bố sẽ lên lớp cho con một bài.

– Đúng đấy, Clay, làm sao con có thể để một chuyện như thế xảy ra trong một cuộc gặp gỡ như thế, với một người con gái như thế! Nếu con đă đính ước hay đă quen cô ấy một thời gian th́ chuyện đó c̣n có thể hiểu được. Nếu con... nếu con yêu cô ta cơ. Đừng có đứng đó và cầu xin bố tha thứ cho cái việc sinh hoạt bừa băi đó của con bởi v́ bố sẽ không tha thứ đâu!

– Con cũng không hy vọng được bố mẹ tha thứ.

– Đáng lẽ con phải có ư thức hơn! - Bố Clay quát, và lại tiếp tục bước những bước đầy tức giận.

– Lúc đó ư thức chẳng liên quan ǵ đến chuyện đó cả - Clay thản nhiên nói khiến mắt Claiborne nảy lửa. C̣n nói ǵ được nữa, v́ rơ ràng lúc đó anh không có đủ thông minh để nghĩ tới việc cô ta có thể có thai!

– Claiborne!

– Ôi, tệ thật, Angela, nó đă là một người lớn thế mà lại hành động như trẻ con Tôi cứ mong một người đàn ông hai mươi lăm tuổi thể hiện giá trị ư thức của hai mươi lăm năm!

– Con và cô ấy cứ nghĩ r