|
– Anh mua cả cho tôi sao? – cô hỏi vọng ra từ trong bếp.
– Ừ. Em khăng khăng không mua nên anh phải mua cả cho em. Người
ta đề ăn mặc sang trọng – đó là một truyền thống của câu lạc bộ.
Rồi anh xách túi đồ của anh lên gác. Cô lau tay vào khăn lau và
đi ra pḥng khách nh́n chiếc túi Clay để đó.
Khi Clay trở xuống, cô đang đứng giơ chiếc váy bằng da mỏng anh
mua cho cô lên cao ngắm nghiá.
– Clay, anh không nên làm thế này.
– Em thích nó không?
– Ồ, có, nhưng nó không thực tế. Tôi có lẽ sẽ chỉ mặc nó một lần
thôi.
– Anh muốn em trông sang trọng như bất cứ người phụ nữ nào có mặt
ở đó.
– Nhưng tôi không được như anh muốn đâu. Tôi chưa bao giờ có một
chiếc váy như thế này. Tôi cảm thấy tôi mặc nó vào sẽ kỳ cục lắm –
trông cô hơi chán nản một chút, nhưng anh biết cô thích chiếc váy
đến mức nào.
– Nghe này, Catherine, em là vợ của anh, và em có quyền có mặt ở
câu lạc bộ đó như bất cứ người nào khác. Em hiểu không?
– Tôi hiểu, nhưng.....
– Không nhưng ǵ hết. Anh chỉ lo em mặc không vừa. Đây là lần đầu
tiên, em biết không – đây là lần đầu tiên anh mua đồ cho bà bầu.
– Anh đă làm ǵ nào – cô không thể nhịn cười được. Đi thằng vào
trong cửa hàng và nói, bán cho tôi một chiếc váy có ṿng eo cỡ bằng
bốn cái cán ŕu cộng lại ư?
– Không, anh tính là phải hơn năm cán ŕu cộng lại đấy – anh xoa
cằm, nh́n bụng cô, ngâm nga.
Cô cười phá lên và cô không nh́n anh, cô chỉ dán mắt vào chiếc
váy.
– Tôi trông sẽ như một cái lều ở rạp xiếc, nhưng tôi thích
nó... thật đấy.
– Em băn khoăn về việc mất dáng thế. Chẳng phải đă đến lúc em
chấp nhận điều đó rồi sao? Anh th́ chấp nhận rồi.
– Một người đàn ông nói thế chẳng khó khăn ǵ bởi v́ anh ta đâu
phải đối mặt với việc tự nhiên to đùng đùng lên để rồi một thời gian
sau lại phải làm mất đi những cân thừa đó. Nếu tôi không cẩn thận
th́ đến muà hè tới chẳng gă đàn ông nào muốn nh́n tôi đến lần thứ
hai.
Catherine vừa nói dứt lời cô đă cảm thấy rằng anh giận. Tâm trạng
vui vẻ của anh đă biến mất, và anh nói:
– Ồ, vậy là sau đó em định đi săn chồng cơ đấy?
– Tôi không có ư nói vậy. Nhưng chắc chắn tôi không định để cuộc
hôn nhân này kết thúc đời sống t́nh cảm của tôi.
Clay cảm thấy niềm vui được tặng váy cho cô bỗng nhiên biến mất,
bỏ lại anh với nỗi tức giận, ḷng tự trọng của anh bị tổn thương.
Anh cảm thấy thật đau đớn v́ cô không những không để anh đặt một bàn
tay lên người cô mà c̣n nói ra những lời như thế. Anh đă cho cô mái
nhà tốt nhất mà cô từng có, tất că những thứ anh có thể nghĩ ra để
làm cho cuộc sống của cô dễ chịu. Anh đă chia sẻ việc nhà với cô, đă
để cô tự do đi về và tự do làm cái việc đánh máy khó chịu đó – cái
việc đă quấy rầy anh bao đêm khiến anh chỉ muốn quăng cái máy chữ
chết tiệt của cô xuống ban công. Và anh đă kiên nhẫn hơn với cô,
thậm chí ngay cả khi sự chú ư cô dành cho anh khiêm tốn hơn nhiều so
với mong muốn của anh. Làm sao cô lại đáp lại anh như thế chứ? Và
làm sao cô có thể lạnh lùng và xa cách như thế khi than thở rằng
không có người đàn ông nào thèm để mắt đến cô nếu cô không giữ cho
người thon thả? Cô đang cố t́nh làm quái ǵ với anh đây?
o0o
Trong khi họ chuẩn bị đi dự Giao thừa, Clay vẫn lạnh lùng như
trong suốt ba ngày qua kể từ khi anh tặng váy cho cô. Catherine nhờ
đó mà thấu hiểu được cảm giác cô đơn của người phải chịu đựng sự đối
xử lạnh lùng của người khác.
Cô đang chải những nhát lược cuối cùng. Vừa lúc đó Clay bước vào
pḥng ngủ để lấy ghim cài áo trong hộp đựng đồ trang sức của anh.
Nh́n từ phía sau, anh trông thật quyến rũ trong bộ com-lê màu khói
mới tinh may bó sát rất hợp với cơ thể anh.
Clay đột ngột quay lại, bắt gặp cô đang nh́n anh.
– Anh sẽ xong ngay thôi. Anh xin lỗi – anh nói và bước nhanh qua
cô.
– Bộ mới của anh đây à?
Anh không trả lời, chỉ đi đến trước gương cài ghim lên chiếc cà
vạt có kẻ sọc.
– Anh luôn để mặt ḿnh trông giống như một người mẫu quảng cáo
trên tờ Người New York vậy – cô cố gắng nói.
– Cảm ơn em – anh đáp, giọng lạnh lùng.
– Chiếc váy anh mua cho tôi cũng rất vừa, xem này.
– Vậy th́ tốt.
Sự thay đổi của anh khiến tim cô đau nhói.
– Clay, cả tuần nay anh hầu như không nói chuyện với tôi. Giờ th́
có chuyện ǵ nào?
– Nếu em không hiểu được th́ anh sẽ không tốn hơi giải thích đâu.
Cô biết rơ nguyên nhân nhưng cô thấy xin lỗi quả là một việc rất
khó.
– Chết tiệt thật – anh bóp mạnh cái móc của ghim cài áo và lầm
bầm.
– Clay, tôi biết nhiều lúc tôi cư xử như một kẻ vô ơn, nhưng thực
ra tôi không như vậy. Và chúng ta đă có một thoả thuận trước khi kết
hôn.
– Ồ, chắc rồi! Vậy tại sao em lại ở đây khen anh hả? Tại sao anh
bỗng nhiên lại nhận được sự khen ngợi của em về cái anh mặc trên
người hả?
– Bởi v́ đó là sự thật, thế thôi.
– Catherine, em thôi đi, được không? Anh không biết phải đối xử
với em như thế nào nữa. Nhiều tuần nay em lởn vởn quanh anh như thể
anh là một gă buôn x́ gà ấy. Và khi cuối cùng em quyết định bắt đầu
nói chuyện với anh th́ em lại bảo anh rằng em sẽ tăng cân quá nhiều,
sợ sau này sẽ khó khăn cho việc kiếm đàn ông. Em có biết anh cảm
thấy thế nào khi em cứ khư khư giữ cái đai trinh tiết mỗi khi anh
thử đề nghị chuyện đó với em không?
– Ôi, lạy Chúa. Có chuyện ǵ với anh vậy?
– Em muốn biết anh có chuyện ǵ ư? – anh quát vào mặt cô.
– Chuyện của anh bây giờ cũng là chuyện của anh tuần trước và của
tuần trước đó nữa và tuần trước nữa. Anh muốn chuyện đó! Chuyện của
anh là vậy đấy! Em muốn biết sự thật, phải không? Tóm lại vấn đề là
như thế đấy. Vậy nên đừng có mà kênh kiệu và đừng có mà tâng bốc về
bề ngoài của anh v́ lúc anh cưới em trông anh cũng hệt như vậy! Em
có biết em là ǵ không?
Cô chưa bao giờ thấy Clay tức giận với cô như thế. Mặt anh đỏ
gay, cổ anh nổi gân.
– Em, bà Forrester là một – Nhưng cho dù rất nóng giận cũng không
thể nói ra cái từ anh định nói.
– Là ǵ nào! – cô gào lên – Nói đi! Hăy nói ra đi!
Nhưng anh kềm chế được và quay mặt đi, đưa tay giật giật núc cà
vạt.
– Mẹ anh luôn dạy anh phải tôn trọng phụ nữ, vậy nên anh cố kềm
chế không nói ra mấy cái từ Kẻ chọc ghẹo...
– Làm sao anh dám chứ, đồng đáng khinh!
Anh ném vào trong gương một cái nh́n khinh khỉnh.
– Hăy nghĩ xem điều ǵ đă xảy ra với em sau mấy ngày bị đối xử
ghẻ lạnh.
– Em ngồi đây với những lời khen đó, chỉ để anh tiếp tục ngụp lặn
sau một hồi tạm nghĩ chứ ǵ? Em có biết đă bao nhiêu lần rồi em hâm
nóng anh lên chỉ để anh tiếp tục chú ư không? Anh sẽ không thèm đếm
lại xem em đă làm như thế bao nhiêu lần bởi v́ dù thế nào th́ em
cũng chẳng thừa nhận đâu. Nhưng đó là sự thật. Em buộc tội anh là
người đă lợi dụng em v́ ḷng từ ái của anh, nhưng anh tin chính em
mới là người đă làm như vậy.
– Không đúng! Tôi chưa bao giờ khuyến khích anh!
– Catherine, ít nhất anh đă trung thực về chuyện đó, trung thực
ngay trong cái đêm tân hôn của chúng ta. Anh đă nói thẳng ra rằng
anh muốn làm t́nh với em. Nhưng em biết em đă làm ǵ không? Em lẩn
tránh vấn đề đó, rồi sau đó chỉ cho phép anh đến gần khi em thấy
thích hợp với em. Vấn đề của em là em muốn quên đi em là một người
đàn bà nhưng em không thể quên được. Em thích bị săn đuổi, nhưng mặt
khác, em sợ nếu em đầu hàng, cho phép ḿnh làm chuyện đó với anh
th́ em sẽ là cái hạng người mà bố em đổ cho em. Điều em không hiểu
là chuyện đó cũng làm em thấy tởm chẳng khác ǵ ông già của em vậy.
– Đồ con hoang – cô dằn giọng.
– Tiếp đi, cứ nói cho thoả thích, cứ gọi anh bằng những cái tên
em khinh ghét để em khỏi phải đối diện với chính ḿnh.
– Khi anh đề nghị tôi kết hôn với anh, anh đă nói là sẽ không có
chuyện chăn gối.
– Em thoả nguyện rồi đấy. Anh đă quyết định sẽ không quấy rối em
nữa. Em muốn ngủ một ḿnh trên cái giường rộng thênh thang đó, được.
Nhưng hăy kết thúc vái tṛ ú tim mà chúng ta vẫn chơi trước khi đi
ngủ được không? Anh sẽ không bắt em phải quan tâm đến anh nữa, và em
cũng đừng thốt ra những lời khen mà em không thực ḷng muốn nói,
được không? Hăy ai đi đường nấy, tránh xa nhau ra cho đến tháng Bảy,
như chúng ta đă thoả thuận.
**
Đi đến câu lạc bộ là một việc cực chẳng đă đối với Catherine. Mọi
chuyện càng trở nên khó chịu đựng hơn, khi mà sau khi họ đến được
một lát, Jill Magnusson cũng có mặt ở đó, cùng với gia đ́nh của cô
ta.
Clay lại đóng vai một người chồng tận tụy, tính toán đâu vào đấy,
anh ân cần với Catherine trong suốt thời gian ở đó, cô luôn có bất
cứ đồ uống nào cô muốn, cô luôn được giới thiệu với mọi người, cô
không phải ngồi một ḿnh trong khi những người phụ nữ khác khiêu vũ.
Bên cạnh cha mẹ ḿnh Clay thể hiện anh là một người chồng mẫu mực,
nhưng Catherine không c̣n biết anh đă nhảy với Jill mấy lần. Hai
phút trước thời điểm giao thừa Clay nhảy với vợ ḿnh, đúng lúc giàn
nhạc chuyển sang chơi bản Auld Lang Syne và anh hôn vợ anh, đó là
một cái hôn hời hợt nhất mà cô nhận được ở anh. Đă thế, anh c̣n mưu
mô lái họ đến gần Jill và bạn nhảy của cô ta để rồi như thể t́nh cờ
họ trở thành những đôi nhảy đầu tiên đổi bạn nhảy cho nhau.
Catherine nhảy với anh chàng tóc đen mập mạp và nhận thấy rơ ràng
anh chàng đó cố điều khiển ḿnh để không c̣n ôm người bạn nhảy đang
mang thai của anh ta quá chặt. Nhưng khi cô và người đàn ông tóc đen
đó hôn nhau, cô mở mắt, nh́n Clay và Jill gởi thông điệp bí mật của
họ cho nhau qua ánh mắt. Lâu và t́nh tế - trước khi quàng tay lên
người nhau theo cái cách rất đặc biệt. Hai bàn tay Clay vuốt ve tấm
lưng trần của Jill, những ngón tay anh x̣e rộng ra một cách có chủ ư
luồn xuống bên dưới đây áo nhỏ như sợi ḿ của Jill, rồi lên tận vai
cô và mất hút dưới suối tóc lộng lẫy. Catherine đưa mắt nh́n xuống
đủ để nhận thấy hông Clay áp vào hông Jill một cách khêu gợi. Đôi
nhảy rời nhau ra một lát, rồi Jill cười, xoay người nửa ṿng và lại
quàng tay lên người anh. Bây giờ Catherine có thể nh́n thấy những
móng tay dài lấp lánh của Jill trên tóc Clay. Không thể nh́n đi chỗ
khác được, Catherine theo dơi miệng họ mở rộng áp vào nhau và cô có
thể nhận thấy má Clay chuyển động khi lưỡi anh thực hiện vũ điệu của
nó trong miệng Jill.
Sau đó, ơn Chúa, Stu đi tới chỗ Catherine đ̣i cô một cái hôn.
Nhưng Stu có thể thấy cô đang phải vất vả để ḱm nén những giọt nước
mắt v́ thế anh th́ thầm:
– Đừng nghĩ ǵ về chuyện đó, Catherine nhé! Tất cả mọi người
chúng ta đều đang hôn chúc mừng năm mới bởi chúng ta c̣n quá trẻ nên
chẳng biết nó có nghĩa ǵ.
Rồi Stu đi đến chỗ Clay và Jill, khéo léo tách họ ra bằng cách
hôn Jill. Nhưng Catherine để ư thấy rằng khi Stu hôn Jill cô ta
không mở miệng và cũng chẳng luồn những ngón tay trong tóc anh.
Trước lúc một giờ Jill và Clay cùng biến mất. Không ai chú ư đến
điều đó trừ Catherine, người cứ nh́n đồng hồ và tính chính xác Jill
và Clay đă biến mất được hai mươi phút. Khi quay trở lại họ vào bằng
hai cửa khác nhau. Nhưng cà vạt của Clay đă bị nới lỏng và Catherine
chắc chắn rằng Clay vừa mới chải đầu lại.
o0o
Tháng Giêng đă tới, mang theo tuyết và một chút lạnh để ch́u ḷng
người. Clay lại bắt đầu đi khỏi nhà vào buổi tối, mặc dầu anh không
ở ngoài qua đêm. Anh và Catherine rút về với vai của người ở nhà, và
không ǵ hơn. Những câu nói đùa hài hước của họ dường như đă biến
mất vĩnh viễn, và sự lo lắng ân cần mà Clay đă từng thể hiện với
Catherine cũng đă biến mất cùng với đêm giao thừa đó. Khi họ đều có
mặt ở nhà, họ hiếm khi cùng nhau, tránh đi qua nhau trong hành lang.
V́ Herb vẫn c̣n ở trại cải tạo nên Catherine thường xuyên đến thăm
mẹ cô, và không hề gặp sự phản đối nào khi cô về nhà muộn hơn Clay.
Đêm trước hôm vở ba-lê được diễn cô nhắc anh về hai tấm vé, nhưng
anh không thèm ngẩng lên khỏi trang sách anh đang đọc mà gợi ư rằng
cô hăy rũ Bobbi hay cô đi xem cùng bởi anh bận không đi với cô được.
Catherine rủ Bobbi đi xem cùng, nhưng cô thấy chẳng c̣n hứng thú ǵ
với vở ba-lê đó nữa.
Cái đêm cô đi xem ba-lê, Clay ở nhà. Thỉnh thoảng anh nghĩ đến
cô, nhớ đến sự vui mừng của cô khi nhận hai tấm vé anh tặng. Lúc đó
anh đă nghĩ được đưa cô đi xem ba-lê lần đầu tiên sẽ vui biết bao.
Hầu hết những lúc ở một ḿnh anh cố gắng không nghĩ đến cô, nhưng
tối nay anh rất khó điều khiển ư nghĩ của ḿnh. Trong tháng vừa qua
đă có rất nhiều lần, nếu cô thể hiện chút quan tâm dù là nhỏ nhất
đói với anh, th́ chắc anh đă không giữ được lời hứa và đă vứt bỏ cái
vẻ lạnh nhạt mà anh cố t́nh khoác lên ḿnh. Nhưng anh đă bị tổn
thương khi quá nhiều lần cự tuyệt quyết liệt của cô. Một người đàn
ông chỉ có thể chịu đựng bị xua đuổi đến một mức độ nào đó thôi rồi
anh ta cũng phải rút lui đến một khoảng cách an toàn, hoặc t́m đến
một nơi anh ta được đáp lại.
Khi Catherine về nhà, Clay ngủ gật trong pḥng khách với quyển
sách để trong ḷng. Anh ngáp và ngồi dậy, đưa tay lên vuốt tóc. Đă
lâu rồi họ chưa nói điều ǵ riêng tư với nhau. Anh đă nghĩ, có lẽ...
– Vở đó thế nào? – anh hỏi.
Cô liếc nhanh qua mái tóc rối bù của anh, và tự hỏi tại sao anh
lại muốn làm ra vẻ anh đă ở nhà cả buối tối, khi mà cô thừa biết anh
đă ở với ai. Cô cố t́nh giữ giọng lạnh lùng:
– Tôi không thích cái cách để chân tiếp đất gây tiếng động của
những diễn viên đó.
Clay lùi xa hơn nữa vào sau tấm lá chắn của anh.
o0o
Tháng Hai đă tới, mang đến những ngày u ám đến nổi ngay cả những
người có tinh thần hoạt bát cũng khó mà vui lên được. Catherine
quyết định đi học đến giữa tháng Ba khi kỳ học kết thúc, nhưng cô
cảm thấy công việc nhà ngày càng nặng nhọc hơn bởi bụng cô mỗi ngày
một to mà tinh thần cô th́ lại rất uể oải.
Và trong căn nhà ở Thung Lũng Vàng ấy người chồng và người vợ
không nói với nhau dù chỉ là một câu ngắn ngủi.
Chương 25
Ngày người ta thả Herb
Anderson khỏi trại cải tạo Hennepin, gió Chenook thổi đâu đó ở một
vùng khác, nhưng ở Minnesota bầu trời xám xịt lại rất hợp với tính
khí của Anderson. Những cơn gió thổi ào ào qua cổ chân ông ta, liếm
cái lưỡi lạnh buốt của chúng lên những vũng nước đă đóng băng ở bên
đường. Không có giày cao cổ mà phải đi bộ như thế th́ quả là cực.
Mấy lần gót giày đă ṃn vẹt của ông trượt trên lối đi và cứ mỗi lần
như thế ông ta lại gầm gừ văng tục. Ông ta đi nhờ xe đến
Minneapolis, nhận thấy cảnh phố xá cũng chán ngắt chẳng khác ǵ cảnh
trên đường cao tốc.
Lúc đó là xế chiều, ai đi trên đường cũng rụt cằm ḿnh vào trong
cổ áo khoác, sợ ngẩng lên phải đối mặt với cái lạnh. Herb không có
cách nào khác đành phải bắt xe buưt về nhà, và thậm chí ngay cả
trong xe buưt cái lạnh cũng tràn vào. Ông ta ṿng hai tay ôm ngang
bụng, nh́n chằm chằm ra ngoài cửa sổ.
Lạy Chúa, có một cốc rượu bây giờ th́ hay biết mấy. Bắt tao khát
khô cổ mấy tháng nay rồi, chúng mày đừng tưởng thế là đă giải quyết
xong với lăo Herb này. A ha, lũ chúng mày nghĩ chúng mày là ai chứ
hả? Tao có thể cai rượu bất cứ lúc nào tao muốn. Chẳng phải là tao
luôn nói là tao có thể sao! Ồ, tao đă làm thế đấy, làm như tao nói.
Nhưng tại sao lăo bố thằng sở khanh đó lại có quyền ép tao cơ chứ?
Khi tao đến Haley tao sẽ cho chúng thấy rằng Herb Anderson này bỏ
rượu lúc nào tao thích bỏ, và không phải sớm như thế đâu!
Tại quán Haley lúc đó đă có một đám đông tụ tập, để đón những ly
rượu thay v́ đón những đứa con ở trường.
– Này nh́n xem ai đến kià! Chúng ta vẫn giữ chỗ cho Herb ở đây
mà.
Tất cả bạn bợm rượu của Herb đứng dậy nhường chỗ cho ông ta, bắt
tay, vỗ vai đón ông ta trở lại nhập bọn.
– Làm ly đầu tiên với tôi chứ hả? Này, Georgie, hăy mang cho Herb
cái thứ mà ông ấy đang them muốn chết nào! - A ha, đây mới là thứ
một người đàn ông cần, Herb nghĩ. Những người bạn cùng chung tiếng
nói với ta.
Cảm giác về cái mặt quầy rượu bóng láng dưới khuỷu tay như một
niềm an ủi đối với Herb. Hàng đèn màu nhấp nháy trên máy hát khiến
mắt ông ta nheo lại trông khá kỳ dị. Những bài hát đồng quê nói về
nhữngmối t́nh sai trái và những trái tim lầm lạc khiến những vết
thương cũ rĩ máu. Herb ngửa cổ tu một hơi dài rồi đặt chiếc ly xuống
mặt quầy, và xoay xoay chiếc ly trong tay.
Và rượu đă thực hiện cái công việc bẩn thỉu của nó; tất cả nổi
hận đời từng điều khiển Herb bỗng quay trở lại, dữ dội gấp đôi.
o0o
Ada giật ḿnh đặt những ngón tay run rẩy lên miệng không tin nổi
tiếng đập cửa bà vừa nghe thấy là thật. Cửa bị khoá, nhưng có tiếng
xoay ch́a khoá vang lên. Rồi cánh cửa bật mở và Herb lảo đảo trước
mắt bà.
– Ồ, ồ, ồ, nếu đây không phải là mụ Ada th́ hăy cho cái nhà này
cháy thành tro đi – ông ta gầm gừ.
– Tại sao, Herb – bà kêu lên bằng cái giọng sợ sệt của ḿnh – ông
đă được thả rồi mà.
– Đúng là tao đă được thả, không phải nhờ mụ.
– Tại sao, Herb, ông phải báo trước cho tôi biết là ông sẽ về
chứ.
– Để mụ có thể kéo thằng nhân t́nh của mụ về đây và tống tao đi
chứ ǵ?
– Đóng cửa vào, Herb, lạnh quá.
– Mụ nghĩ là ở đây lạnh quá ư – ông ta nh́n ra cánh cửa bằng ánh
mắt lờ đờ - đáng lẽ mụ phải thử mùi tù một chút để biết thế nào là
lạnh thực sự - Ông ta dang tay ra, nắm lấy mép cửa đẩy mạnh một cái
khiến nó đập vào khung cửa nghe đánh sầm và lại bật ngược trở lại.
Ada len lén đi qua Herb và đóng cửa lại. Ông ta vừa nh́n bà chằm
chằm, vừa túm vạt áo khoác của ḿnh bằng cả hai tay.
– Ô...ông thế nào, Herb?
Ông ta tiếp tục hướng đôi mắt vàng ệch vào bà.
– Mụ quan tâm đến cái quái ǵ, Ada? Dạo tháng Mười một đầu óc của
mụ để ở đâu hả? - Người đàn ông này cứ tưởng vợ ḿnh sẽ ở bên cạnh
ḿnh trong một thời điểm như thế.
– Họ bảo rằng tôi cần phải đến, Herb, và Steve lúc ấy cũng về.
– Tao có nghe nói. Tao cưộc là mẹ con mụ mưu mô với nhau và tao
đă thấy đến con ruột của tao cũng không được gặp!
– Nó chỉ về có mấy ngày thôi.
– Ada, nó là đứa con duy nhất của tao, và tao có quyền, biết
chưa! – Ada nh́n xuống, chia sẻ nổi hoảng sợ với chiếc cúc áo của
ḿnh.
– Mụ có biết một người đàn ông nghĩ ǵ khi phải ở tù không, Ada?
– Đó đâu phải là nhà tù, đó chỉ là một.....
– Nó khác ǵ là nhà tù đâu, mụ biết mà! – Ông ta gào lên.
Ada bắt đầu quay đi, nhưng ông ta túm lấy cánh tay gầy của bà kéo
bà quay lại một ṿng để rồi đứng đối mặt với ông ta.
– Tại sao mụ lại làm thế với tao? Tại sao? – Ada quay mặt đi để
tránh hơi thở khó chịu của ông ta nhưng ông ta đă túm áo bà và nhấc
bà lên chỉ cách miệng ông ta một phân - Hắn là ai? Tao đáng được
biết sau ngần ấy năm.
– Làm ơn thôi đi, Herb. – bà giật áo khỏi tay ông ta nhưng ông ta
càng túm áo bà chặt hơn.
– Ai! Tao đă ngồi trong cái hố hôi thối ấy và đă quyết định phải
bắt mụ khai ra bằng được.
– Là ai không quan trọng. Tôi vẫn ở với ông, chẳng phải thế sao?
– Mụ ở với tao v́ nếu mụ chuồn th́ tao sẽ t́m mụ và thằng nhân
t́nh của mụ rồi giết cả hai đứa, mụ biết thế mà! – Ông ta bất ngờ
đẩy bà ra khiến bà ngă nhào xuống chiếc ghế ở sau lưng bà – Và tao
sẽ giết đứa con gái đĩ thoả của mụ, nếu mụ làm thế! Mụ đời nào dám
làm thế chứ hả? Thách mụ đấy! Mọi người nh́n vào tao và mụ và bọn họ
nghĩ ǵ tao biết tỏng. Ada tội nghiệp, sống với Herb khốn khổ không
một xu dính túi! Mụ lừa tất cả bọn họ biến họ thành lũ ngốc trong
suốt những năm qua. Nhưng không lừa được tao, mụ không lừa được tao!
Tao chưa bao giờ quên, dù chỉ một phút, tao chưa bao giờ quên mụ đă
làm ǵ với tao trong khi tao tốt với mụ đến nổi sẳn sang ra ngoài
gây chiến v́ mụ. Mỗi lần tao nh́n cái bộ tóc vàng và cái mặt của đứa
con hoang đó tao đều thề rằng một ngày nào đó tao sẽ trả thù mụ và
thằng nhân t́nh của mụ, và cả đứa con gái của mụ và hắn nữa. Và cuối
cùng tao cũng đă có cơ hội khi cái con đĩ đó bị cái thằng sở khanh
kia làm cho cửa bĩnh ra, và lăo già Herb này đă chớp lấy cơ hội để
đền bù cho những ǵ lăo phải chịu đựng trong suốt những năm qua. Và
mụ có biết thật khoái làm sao khi cơ hội lại đến từ tay của một kẻ
mắc nợ tao - từ cái con đĩ hư hỏng chẳng khác ǵ mẹ nó không? – Herb
đi qua đi lại trước mắt Ada với đôi mắt dữ tợn - Mụ nợ tao, Ada ạ!
Hai mẹ con mụ đều nợ tao! Nhưng mụ đă làm ǵ nào? Mụ hả hê v́ tao
lại trắng tay, đúng không!
– Tôi không....
– Câm ngay! – Herb gào lên, dí một ngón tay lên mũi Ada, - Câm
ngay! – Ông ta cúi xuống sát mặt bà - Mụ đă như vậy suốt mười chin
năm qua. Mười chin năm tao phải nh́n đứa con hoang của mụ và phải
nh́n thằng con ruột, giọt máu duy nhất của tao đứng về
phía mẹ con
mụ chống lại tao và rồi nh́n nó bỏ nhà đi. Và khi nó trở về lần đầu
tiên mụ lại vào hùa với chúng nó tống tao vào tù. Mụ cứa dao vào vết
thương của tao khi mụ gả nó cho thằng sở khanh đó, cướp đi hàng xấp
tiền của tao. Đồ chết tiệt, Ada, tao đọc báo nên mới biết chúng nó
cưới nhau. Mụ âm mưu với chúng nó tống tao đi, và không cho tao gặp
Steve!
– Tôi không liên quan ǵ đến...- Nhưng Ada chưa kịp nói hết câu
th́ đă bị Herb túm lấy.
– Đừng có nói dối tao, đồ đĩ! Tao bị mụ lừa dối mười chín năm nay
rồi.
Ông ta lảo đảo lùi lại và giáng cú đấm đầu tiên xuống đầu Ada.
– Lúc nào mụ cũng về hùa với chúng, luôn luôn chống lại tao – Cú
đám thứ hai nhằm vào cằm bà và bà ngă xuống sàn.
– Vận may của tao đă đến, mụ biết, thế mà mụ....
Một cú đá rất mạnh khiến Ada bật ngửa người lên rồi lại ngă sấp
xuống sàn nhà.
Không chỉ tức giận, Herb Anderson đang trả thù cho những bất
công. Nỗi hận đời đầy ứ trong suốt nhiều năm qua giờ trải tuôn ra
thành một cơn cuồng nộ và Ada tội nghiệp trở thành một chổ thoát cho
cơn cuồng nộ ấy. Rượi đă góp bàn tay bẩn thỉu của nó để làm tăng
thêm sức công phá của cơn cuồng nộ ấy, những cú đấm cứ liên tục dội
xuống người Ada cho đến khi Herb mệt lử không c̣n sức để xă hận nữa.
Ông ta nh́n vào cái đống lù lù trên sàn nhà, quệt nước miếng trên
mép, rồi nếm vị máu của Ada trên khớp ngón tay của ḿnh và lảo đảo
lao ra khỏi nhà, ra khỏi khu phố đó, và rời khỏi thành phố, rời khỏi
tiểu bang đó.
0o0
Catherine đang đánh máy th́ có tiếng chuông điện thoại reo ở dưới
nhà. Một lát sau cô nghe thấy tiếng bước chân của Clay đi lên gác,
rồi giọng anh cất lên sau lưng cô.
– Catherine?
Anh nh́n cô đưa tay lên bóp gáy.
– Cath? – anh gọi khẽ.
Cái từ đó – hơn tất cả những từ khác – làm cô quay người lại để
rồi nhận ra điều ǵ đó qua vẻ mặt của Clay.
– Có chuyện ǵ vậy?
– Bà Sullivan, hàng xóm của mẹ em gọi tới.
– Mẹ ư? – cô bắt đầu đứng dậy- có chuyện ǵ?
Clay nh́n khuôn mặt hoảng sợ của cô. Tự nhiên anh đi tới gần cô,
đặt một tay lên vai cô.
– Mẹ em đang ở trong bệnh viện. Họ muốn chúng ta có mặt ở đó
ngay.
– Nhưng có chuyện ǵ chứ?
– Đi nào, anh sẽ nói cho em biết trên đường đi.
– Clay, nói cho tôi biết ngay đi.
– Catherine, đừng sợ được không? – Anh nắm tay cô và dẫn cô đi
nhanh xuống nhà - Hoảng sợ không có lợi cho t́nh trạng của em lúc
này. Nào, mặc áo vào để anh đi lấy xe.....
– Đừng an ủi tôi, Clay. Hăy nói cho tôi biết mẹ tôi gặp chuyện ǵ
– Cô kéo tay áo anh giữ anh lại.
– Cath, bố em đă ra khỏi trại. Ông ấy uống say và đi về nhà.- anh
vuốt ve bàn tay cô.
– Ôi, không – cô rên lên sau những ngón tay.
Nỗi lo sợ dâng lên trong anh, nhưng anh không lo sợ cho mẹ cô, mà
lo sợ cho cô.
– Đi nào, chúng ta nên khẩn trương, Cath ạ. – anh dịu dàng nói
với cô.
Lần đầu tiên Catherine biết ơn Clay v́ sự khẩn trương của anh.
Anh lái xe với sự cố gắng quyết liệt của một tay đua xe Indy 500
phân khối, thực hiện những đoạn cua và những lần đổi lane kiểu rô
bốt. Cô ngồi co ro run rẩy, thỉnh thoảng lại phải túm lấy thành của
bảng điều khiển, mắt cô nh́n đăm đăm về
phía trước. Xe vừa dừng lại
cô liền lao ra, và Clay phải đi như chạy mới đuổi kịp cô. Khi họ tới
pḥng cấp cứu, Catherine bứt lên lao đến chỗ một ngừơi phụ nữ vừa
đứng dậy khỏi một chiếc ghế và dang hai tay về
phía cô.
– Cathy, bác rất tiếc.
– Mẹ cháu thế nào rồi, bác Sullivan?
Ánh mắt của người phụ nữ vội t́m sang Clay. Anh gật đầu.
– Các bác sĩ vẫn đang cấp cứu cho bà ấy. Bác chưa biêt t́nh h́nh
của bà ấy ra sao. Ôi con gái, những ǵ ông ấy đă làm với bà ấy.... –
Và bà Sullivan bật khóc. Ư nghĩ đầu tiên của Clay là nỗi lo ngại cho
Catherine, và anh vội dẫn cô tới một chiếc ghế trong khi bà Sullivan
lấy khăn lau nước mắt. Anh nắm chặt bàn tay lạnh toát của Catherine.
– Bà ấy đă cố gọi cho bác qua điện thoại. Bác không biết sao bà
ấy làm nổi việc đó – Bà Sullivan sụt sùi.
Clay cảm thấy cực kỳ bất lực. Anh không thể làm ǵ khác ngoài
việc ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh và giữ tay cô trong tay ḿnh
trong khi cô đưa ánh mắt thảng thốt nh́n quanh căn pḥng. Cuối cùng
cô y tá cũng xuất hiện, bảo họ vào gặp bác sĩ. Clay giữ Catherine
lại.
– Có lẽ để anh vào th́ tốt hơn.
– Không! – cô cương quyết, rút tay ra khỏi tay anh – Bà ấy là mẹ
tôi. Tôi sẽ vào.
– Vậy th́ anh vào cùng em.
Bác sĩ giới thiệu tên, bắt tay họ và liêc nh́n xuống cái bụng to
của Catherine.
– Cô Forrester, mẹ của cô không c̣n ở trong t́nh trạng nguy kịch
nữa, cô hiểu không?
– Vâng – nhưng đôi mắt Catherine không nh́n bác sĩ mà dán vào
cánh cửa căn pḥng nơi mẹ cô đang nằm.
– Bà ấy bị đánh rất dă man và bị xây xát nhiều ở vùng mặt. Bà ấy
đă được cho uống thuốc an thần và đang ngủ vậy nên cô có vào thăm
cũng chẳng giải quyết được ǵ. Có lẽ ngày mai cô hăy thăm bà ấy.
– Cô ấy cứ đ̣i thăm bằng được – Clay nói.
– Thôi được – bác sĩ thở dài – nhưng trước khi cô vào tôi xin nói
để cô biết rằng trông bà ấy không được dễ coi đâu. Tôi muốn cô chuẩn
bị tinh thần trước. Trong t́nh trạng của cô, xúc động mạnh sẽ không
có lợi đâu. Đừng hoảng trước những thiết bị hỗ trợ ở trong đó - thực
ra chúng không đáng sợ như cô nghĩ đâu. Mẹ cô bị dập vách ngăn trong
mũi nên trông mũi bà ấy hơi khác thường. Bà ấy c̣n bị găy hai xương
sườn. Chúng ảnh hưởng đến hô hấp của bà ấy nên chúng tôi phải đặt
máy thở cho bà ấy. Máy thở trông có vẻ đáng sợ nhưng bà ấy chỉ phải
dùng nó tạm thời. Bà ấy sẽ sớm thở được b́nh thường. Chúng tôi cũng
đặt một ống thông dạ dày qua mũi bà ấy để làm sạch dạ dày và chống
nôn, một thiết bị pḥng thôi, và dĩ nhiên chúng tôi đang truyền
huyết tương trợ cho bà ấy. Nào, cô vẫn muốn vào trong chứ? – Ông bác
sĩ nói với hỵ vọng cô gái ngồi trước mặt ông sẽ đổi ư. Nhưng cô lại
gật đầu, v́ thế ông bác sĩ đành phải miễn cưỡng làm nốt trong những
cái việc mà đôi khi khiến ông tự hỏi tại sao ḿnh lại chọn cái nghề
này.
Người nằm trên giường bệnh kia không giống Ada của cô. Mũi bà xẹp
xuống. Trán bà bị băng kín và trên tấm băng ấy cô nh́n thấy máu hoen
đỏ. Đôi môi dập nát của bà sưng vù lên và c̣n nguyên những vết máu.
Dường như khắp người bà chỗ nào cũng có gắn những cái ống, dẫn tới
những cái cái chai treo ngược bên trên đầu giường, tới một cái túi
nhựa treo ở cạnh giường, tới một máy thở - thứ duy nhất phát ra âm
thanh trong căn pḥng. Một dụng cụ đo huyết áp quấn quanh cánh tay
bà với một máy tính kê ở gần tường. Trái với khuôn mặt sưng vù, tất
cả những phần c̣n lại của Ada trông như teo tóp đi. Đôi bàn tay bà
xanh mét, gầy guộc; ngón tay út trên bàn tay trái của bà bị bó bột.
Clay đứng nh́n h́nh ảnh thương tâm trước mắt ḿnh mà không tài
nào ḱm được xúc động. Anh nắm bàn tay Catherine và cảm thấy bàn tay
đó run rẩy. Cô không để lộ ra bất cứ dấu hiệu nào khác của nổi đau
đớn trong ḷng khiến anh lặng người đi v́ thương cô, và anh biết cô
đang vất vả thế nào để ḱm nén cảm xúc của ḿnh. Anh chợt nghĩ nếu
người nằm kia không phải là Ada mà là Angela, khiến anh cảm thấy
muốn ôm cô thật chặt nhưng lại chỉ dám kéo cánh tay cô sát lại anh
hơn. Họ ở trong pḥng được một lát th́ bác sĩ ra hiệu chọ họ ra
ngoài. Catherine bước ra chỗ để xe như một người mất hồn. Clay mở
cửa xe, và phải nhẹ nhàng dắt cô xuống, để cô vào ghế, và giúp cô để
chân vào trong xe. Anh ước ǵ có thể kê cho cô mớ liều an thần,
nhưng anh biết cô đang mang thai nên không thể dùng loại thuốc đó
được. Khi cho xe khởi động anh càng lo sợ gấp đôi, lo cho cả
Catherine và đứa con. Cô ngồi trong xe như khúc gỗ trong khi anh
dựng cổ áo khoác lên cho cô và cài chiếc cúc áo trên cùng vào.
– Em phải giữ ấm, Cath ạ. – anh diụ dàng nói.
Nhưng cô chỉ nh́n đăm đăm về
phía trước với đôi mắt khô khốc.
Clay không tài nào thốt lên lời. Anh muốn nói với cô những lời như
“Đừng lo” hoặc “Mẹ sẽ ổn thôi” hoặc hơn thế nữa nhưng cổ anh như bị
nghẹn lại. Tất cả những ǵ anh có thể làm là t́m bàn tay cô trong
bóng tối và hy vọng rằng cử chỉ an ủi giản dị đó có thể giúp ích
chút ít. Nhưng những ngón tay đờ đẫn của cô cứ nằm đó bất động bên
những ngón tay anh trên suốt đường về nhà.
Anh đau đớn v́ thấy ḿnh bất lực, và anh cứ lặng lẽ lái xe xuyên
màn đêm, vừa lái xe vừa vuốt ve bàn tay cô, chuyền thông điệp không
lời của anh, nhưng cô không đáp lại. Tay họ để trong ḷng cô, và giờ
đây mu bàn tay của Clay khẽ áp lên bụng cô. Anh nghĩ đến nỗi đau mà
con cái phải chịu đựng, những ǵ mà giờ đây Catherine đang phải chịu
đựng.
Về đến nhà anh giúp cô cởi áo khoác, rồi nh́n cô bước những bước
mệt mỏi lên từng bậc thang.
– Catherine, anh có thể làm ǵ để giúp em? Anh làm thứ ǵ đó cho
em ăn nhé?
Cô đă dừng lại, như thể cô không biết ḿnh đang ở đâu. Anh đến
sau lưng cô, hai bàn tay để trong túi áo, mong cô hăy nói – “lấy cho
em ly cô-ca, bật nhạc lên, hăy ôm em.” Nhưng thay v́ nói thế cô lại
xua đuổi anh, cô lập ḿnh trong sự cô đơn được bảo vệ vững chắc.
– Không, tôi không cần ǵ. Tôi rất mệt, Clay. Tôi chỉ muốn ngủ
thôi. – Cô đi thẳng về pḥng ngủ và đóng sập cánh cửa lại, ngăn sự
an ủi mà anh đang t́m cách mang đến cho cô.
Anh đứng giữa pḥng khách chẳng nh́n vào đâu một lúc lâu. Anh
nhắm mắt lại. Yết hầu anh chuyển động lên xuống một cách khó khăn.
Anh h́nh dung lại h́nh ảnh Ada, rồi khuôn mặt Catherine khi cô đứng
nh́n mẹ ḿnh trên giường bệnh. Anh ngồi xuống thành ghế dài gục mặt
vào hai ḷng bàn tay. Anh không biết anh đă ngồi như thế bao lâu,
rồi anh thở dài, đứng dậy, gọi điện thoại cho bố anh. Anh sắp xếp
chỗ ngủ của ḿnh trên ghế và lặng lẽ cởi quần dài và áo sơ mi, nhưng
sau khi tắt đèn anh lại không về ghế nằm mà đi đến đứng trước cửa
kính nh́n đăm đăm ra ngoài màn đêm tối đen như mực.
Anh cần người đàn bà trên gác kia vô cùng, cần như cô cần anh
vậy. Anh nghe thấy tiếng ǵ đó không rơ lắm, khiến anh quay khỏi cửa
sổ. Anh cố tập trung lắng nghe lại và anh nghe thấy âm thanh đó một
lần nữa, ở đâu đó trên cao, giống như tiếng gió sau những bức tường
- tiếng gió đau đớn, tiếng gió quằn quại – và trước khi đặt chân lên
thang gác anh đă biết tiếng đó là tiếng ǵ. Anh dừng lại trước cánh
cửa pḥng ngủ và lắng nghe. Anh đặt tay lên mặt gỗ, rồi anh tựa trán
và nhẹ nhàng mở ra. Trong bóng tối lờ mờ anh nhận ra tấm khăn trải
giường màu xanh nhạt, và anh ṃ mẫm đi tới sờ tay lên tấm khăn. Anh
cảm thấy cô đang nằm co ḿnh lại, trùm chăn kín đầu. Anh đưa tay rờ
dọc người cô, nỗi nghẹn ngào dâng lên trong anh. Anh khẽ kéo tấm
chăn nhưng lại khiến cô càng giữ nó chặt hơn.
– Catherine – anh bắt đầu, anh cảm thấy họng ḿnh cứng lại v́ xúc
động.
Cô túm chặt chiếc chăn để bảo vệ nhưng cuối cùng anh cũng gỡ nó
ra khỏi những ngón tay cô và nhận ra cô đang nằm co ro, hai bàn tay
kẹp giữa hai đầu gối. Anh nhẹ nhàng nhấc tấm chăn lên và nằm xuống
cạnh cô, rồi lại khẽ kéo chăn lên đắp cho cả hai người. Anh cố kéo
cô vào ṿng tay anh nhưng cô càng cuộn người lại hơn, rên lên những
tiếng khiến mắt Clay đau nhói như bị kim châm.
– Cath, ôi, Cath, để anh giúp em – anh th́ thầm bằng giọng run
rẩy.
Anh t́m thấy nắm tay cô đang túm chặt lấy tóc và anh gỡ những
ngón tay cô ra, đưa một bàn tay vuốt ve cánh tay cô, rồi áp ngực anh
vào tấm lưng của cô cho đến khi anh không chịu nổi nữa. Anh chống
khuỷu tay lên, nghiêng đầu về phía mặt cô, vuốt ve những món tóc mềm
của cô, và khẽ an ủi:
– Anh đây, Cath, anh đây. Anh đang ở bên em. Đừng chịu đựng một
ḿnh, Cath.
– Mẹ....mẹ....ơi. – cô rên lên đau đớn - Mẹ....mẹ....
– Anh xin em, Cath, anh xin – Clay đưa tay vuốt ve dọc cánh tay
cô và anh t́m thấy hai bàn tay cô kẹp chặt giữa hai đầu gối.
– Mẹ ơi – cô lại rên.
Anh cảm thấy toàn thân cô run rẩy và anh cố vỗ về để cô b́nh tĩnh
lại.
– Em ơi, Clay đây mà. Em đừng như thế nữa, anh xin em. Hăy để anh
giúp em...hăy để anh ôm em, anh xin. Quay lại với anh nào, Cath,
quay mặt lại đây. Anh đây mà.
– Mẹ ơi, con đâu có muốn thế - cô nói những lời ấy bằng một cái
giọng vô cùng tội nghiệp khiến Clay thật hoảng sợ. Anh vuốt ve cô,
xoa vai cô, và áp má anh lên nửa đầu phía sau của cô, chờ đợi một
dấu hiệu cho thấy rằng cô hiểu anh.
– Xin em, Catherine....anh.....đừng xua đuổi anh.
Anh cảm thấy cơn rùng ḿnh đầu tiên của cô, cảm thấy giọt nước
mắt đầu tiên nhưng chưa hẳn là nước mắt của cô, và rất nhẹ nhàng anh
kéo vai cô, về phía anh cho đến khi, giống như một chiếc ḷ xo, cô
lật người lăn vào ṿng tay anh, trong khi những giọt nước mắt đau
đớn làm cổ cô nghẹn lại.
– Hăy ôm em, Clay, ôm em, ôm em đi – cô cầu khẩn và bám chặt lấy
anh như một người sắp chết đuối. Anh cảm thấy những giọt nước mắt
nóng hổi của cô rơi xuống cổ anh. Anh gh́ cô thật chặt toàn thân mà
cô vẫn run bần bật, cô vẫn khóc nức nở.
– Catherine, ôi lạy Chúa, anh rất tíếc – anh nghẹn ngào nói bên
tóc cô.
– Mẹ, mẹ ơi, đó là lỗi tại con.
– Không, Cath, không, - anh th́ thầm, gh́ cô vào anh hơn nữa, như
thể làm như thế nỗi đau của cô sẽ thấm bớt sang anh. – Đó không phải
là lỗi của em, - anh dỗ cô, hôn lên đỉnh đầu cô trong khi cô khóc
nấc lên và tự buộc tội ḿnh. Tất cả nước mắt mà Catherine đă tuôn ra
v́ niềm thương đối với mẹ cô và cô cứ ôm chặt lấy Clay tưởng chừng
như cô chẳng thể hơn được nữa. Anh áp má cô vào ngực anh, khẽ đu đưa
cô trong anh. Ḷng anh tràn ngập xót thương và đau đớn. Cô rên lên
những tiếng anh nghe không rơ, nghẹn ngào với những giọt nước mắt.
Anh mong đợi, những giọt nước mắt mà anh nghĩ là phương thuốc dành
cho cô lúc này.
– Tất cả đều là lỗi của em, tất cả là lỗi của em.
Anh áp miệng cô vào sát ngực anh để ngăn không cho cô nói ra
những lời như thế. Anh nuốt xuống một cách khó nhọc để anh có thể
nói được.
– Không, Cath, em không thể tự trách ḿnh. Anh không để em tự
trách ḿnh như vậy đâu.
– Nhưng đúng thế mà. Chỉ v́ mang thai trước thôi. Đáng lẽ em phải
biết là ông ta muốn tiền... như khát nước vậy. Em ghét ông ta, em
căm thù ông ta. Tại sao ông ta lại làm vậy... hăy ôm em, Clay... Em
đă phải trốn khỏi ông ta. Em đă phải trốn, và để trốn đi được em đă
phải thành những ǵ ông ta vẫn gọi em, nhưng em không quan tâm, em
không quan tâm. Anh thật ấm áp... Họ chẳng bao giờ ôm em, chẳng bao
giờ hôn em. Em tốt, em luôn ngoan ngoăn, chỉ có một lần đó với anh
thôi, nhưng ông ta không thể trút hết lên đầu mẹ em như thế được.
Tim Clay đập thổn thức trước những lời giải bày đó của cô. Cô
tiếp tục nói, gần như mất trí vậy.
– Đáng lẽ em không nên rời bỏ mẹ em. Em đáng ra phải ở lại cái
nhà đó nhưng ở đó em không thể chịu nổi bởi Steve đă bỏ đi. Anh ấy
là người duy nhất từng...
Catherine nghẹn lời và cô càng gh́ chặt Clay hơn. Anh biết rằng
cô phải nói ra hết cho nhẹ ḷng v́ vậy anh nhẹ nhàng khuyến khích
cô.
– Từng sao kia?
– Từng yêu quí em. Ngay cả mẹ cũng không làm nổi việc đó, nhưng
em không hiểu tại sao. Họ chưa bao giờ đưa em đi chơi, chưa bao giờ
mua quà cho em, chẳng bao giờ chơi với em như bố mẹ của những đứa
trẻ khác thường làm. Bác Frank hay hôn em khi em c̣n bé và khi ấy em
cứ vờ coi bác ấy là bố. Steve yêu thương em nhưng rồi anh ấy cũng bỏ
đi, và ở đó chẳng c̣n ai yêu thương em nữa. Em đă từng ảo tưởng rằng
em có một đứa con yêu thương em. Em nghĩ giá mà em có một đứa con
th́ em sẽ không bao giờ cô đơn hết.
Cô ngừng nói, v́ cô nhận ra rằng chuyện đó giờ đă là sự thật.
Clay vội nhắm mắt lại. Anh cảm thấy rơ tiếng tim cô đập bên tim
anh, cảm thấy rơ cánh tay cô quàng chặt trên cổ anh. Nỗi xúc động,
nỗi xót xa, niềm cảm thông, nhu cầu mănh liệt muốn hàn gắn vết
thương ḷng cho cô, dâng trào trong anh. Anh khao khát được bảo vệ,
đáp ứng cô, và làm cô b́nh tĩnh trở lại, và đồng thời muốn bù đắp
cho cô sau bao năm sống thiếu t́nh yêu. Anh cố gắng nén lại những
giọt nước mắt, ôm cô thật lâu và thật chặt đến nỗi không thể lâu hơn
và chặt hơn được nữa. Và rồi cuối cùng anh mở một chân anh ra để một
chân của cô đặt vào giữa hai chân anh. Họ nằm như thế, chia sẻ sự ấm
áp và cảm giác dễ chịu mới mẻ cho đến khi, bị ép giữa họ, đứa con
trong bụng cô khó chịu và bắt đầu động đậy. Một niềm sung sướng hân
hoan tràn ngập trong ḷng Clay khi anh cảm nhận thấy điều đó. Và tất
cả - nỗi đau mà Catherine phải chịu đựng ngày hôm nay, cảm nhận đầu
tiên về đứa con trong bụng cô, nỗi khát khao t́nh yêu của cô – có
thể biện hộ cho đôi bàn tay anh, đôi bàn tay giờ đây đang lướt trên
người cô, từ trên lưng, xuống sườn, xuống hông, xuống đùi cô. Rồi
bản tay anh lại di chuyện ngược lên, t́m đến khuôn ngực cô. Người cô
ấm áp, đón đợi chứ không từ chối anh, và anh th́ thầm bên tai cô:
– Cath ơi, Cath, tại sao em đợi lâu như vậy chứ? Tại sao chuyện
này phải mất nhiều tḥi gian đến thế chứ?
Anh luồn một bàn tay xuống dưới đầu cô và đặt môi anh lên đôi môi
c̣n mặn vị nước mắt của cô. Miệng cô mở rộng đón lưỡi anh vào. Và
biểu hiện này chỉ trong lúc tuyệt vọng cô mới quay sang với anh th́
điều đó giờ đây cũng chẳng làm họ bận tâm. Dù rằng sau đó cô có thể
cảm thấy anh lợi dụng cô trong lúc cô yếu đuối nhưng điều đó cũng
chẳng quan trọng. Tay anh ấm, dịu dàng khao khát, khám phá cơ thể
cô. Anh vuốt ve trong cô, choáng váng trước độ rắn của nó và choáng
váng trước ư nghĩ về sự sống mà nó đang bị bao bọc. Và cứ như thể
con anh nghe thấy những tiếng van nài của cha nó, nó động đậy. Clay
nằm im, sửng sốt, để nguyên tay trên bụng Catherine, thầm mong con
anh đạp thêm một lần nữa. Và khi nó đạp một lần nữa, anh biết anh đă
cảm nhận được, anh không hề ngần ngại đưa tay kéo váy của Catherine
lên và đặt bàn tay anh lên bụng trần của cô. Anh nhẹ nhàng di chuyển
những ngón tay quanh bụng cô, khám phá những ǵ mà cơ thể anh đă tạo
nên trong cơ thể cô; cái rốn lồi, bầu cú căng đầy, và một lần nữa -
dấu hiệu của sự sống dưới ḷng bàn tay anh. Anh đă phải ṃ mẩm h́nh
dung không biết bao nhiêu lần, không biết bao nhiêu lần anh đă nghĩ
rằng anh hoàn toàn có quyền khám phá những thay đổi do anh tạo nên
này. Cũng đă bao ngày rồi cô chờ đợi được chia sẻ những thay đổi này
với anh nhưng cô đă sắt đá cưỡng lại sự khao khát, để ẩn ḿnh trong
tấm lá chắn.
Clay di chuyển bàn tay anh xuống phía dưới, hành tŕnh của sự
thương xót và cảm thông trở thành một sự khêu gợi nhục cảm. Nghĩ đến
nỗi khát khao của cô, sự mang thai của cô, nghĩ đến cái việc anh
không thể thực hiện được khiến anh khám phá cô một cách lúng túng.
Rồi anh di chuyển bàn tay lên bụng cô một lần nữa.
– Ôi, Cath – anh th́ thầm - bụng em cứng quá. Em có đau không.
Cô cử động đầu ḿnh để trả lời anh cho anh biết rằng cô không đau
mà trong ḷng cảm thấy ngạc nhiên trước sự ngây thơ chân thật của
anh.
– Anh cảm thấy con đạp đấy – anh th́ thầm, hơi thở của anh ấm và
gấp gáp – Nó đạp ngay dưới tay anh đấy – anh xoè rộng những ngón tay
trên bụng cô như thể mời gọi, nhưng con anh không đạp nữa và tay anh
lại di chuyển xuống dưới. Cô nhắm mắt lại và để anh...
để anh...
– Khuya rồi đấy, Clay – cô khẽ nhắc anh.
– Anh biết – Nhưng anh lại hôn bụng cô và con anh lại đạp bên tay
anh. Catherine cố kéo ḿnh trở về thực tại. Những nhịp tim đập dồn
dập của cô nói cho cô biết cô đă để Clay đi quá xa.
– Thôi, Clay – cô dịu dàng nói.
– Anh không đi xa hơn đâu, chỉ thế thôi mà.
– Dừng lại đi, làm như vậy thật không phải.
– Anh sẽ không đi xa hơn đâu. Hăy để anh được chạm vào em – anh
th́ thầm.
– Không, dừng lại đi – cô kiên quyết.
– Đừng quay đi... hăy lại đây với anh.
Nhưng bây giờ cô đă lấy lại được lư trí nên càng từ chối quyết
liệt hơn. Anh nhoài người về phía cô, cố kéo cô trở lại ṿng tay anh
rồi khi cô đă ở trong ṿng tay anh, anh dịu dàng hỏi:
– Tại sao em lại đột nhiên dứt ra như vậy?
– Bởi v́ làm như vậy khi mà mẹ em đang nằm viện là không phải
chút nào.
– Anh không tin. Một phút trước em đă quên không nghĩ đến mẹ em
nữa rồi, đúng không? Tại sao em lại bất ngờ quay đi như vậy chứ?
Cô không biết.
– Catherine – anh dịu dàng nói với cô – anh đâu phải giống như bố
em. Anh sẽ không gọi em bằng những cái tên khiến em cảm thấy tội
lỗi. Không phải v́ mẹ em mà em đột ngột dứt ra đâu, mà là bởi v́ bố
em, đúng không?
Cô chỉ run rẩy.
– Nếu bây giờ em tiếp tục tháo lui th́ có nghĩa là ông ấy đă đánh
bại em giống như đă đánh bại mẹ em vậy, và những cái dấu ông ấy gắn
lên em sẽ không bao giờ được rũ bỏ, em có hiểu không?
– V́ em mà ông ta mới làm thế với mẹ, bởi v́ em đă trao thân cho
anh một lần. Và bây giờ ở đâu em lại... em... anh – nhưng cô không
nói tiếp tục được v́ bối rối và sợ hăi.
– Ông ấy đă làm em thui chột về mặt cảm xúc, em hiểu không,
Catherine?
– Không! Em không thui chột! Em cảm nhận được hết, em khao khát
nhiều điều, em cần nhiều điều, giống như bất cứ ai khác!
– Vậy th́ tại sao em không cho phép ḿnh bộc lộ ra?
– Em vừa mới như vậy đó thôi.
– Nhưng hăy xem rồi rốt cuộc em đă thế nào nào – anh nói giọng
đau đớn.
– Hăy bỏ tay ra khỏi người em đi – cô ra lệnh. Cô lại khóc nhưng
anh không cho phép cô quay mặt đi - Tại sao? Em sợ điều ǵ nào,
Catherine?
– Em không sợ! – Nhưng thậm chí ngay cả khi cô nói điều ấy giọng
cô cũng bị nghẹn lại.
Anh ôm cô, thầm mong cô thừa nhận cái điều đă khiến cảm xúc của
cô tê liệt bao lâu nay, đồng thời cũng sợ những ǵ anh đang làm có
thể càng làm cô đau đớn hơn.
– Em sợ những cái tên đó, đúng không?
Anh ôm chặt không cho cô dứt ra trong khi tâm trí cô cứ đầy ấp
những kư ức khó chịu đă không chịu buông tha cô. Hơi thở ấm áp của
anh bên má cô đưa cô trở về hiện tại, trở về với người đàn ông mà cô
yêu, sợ yêu, và sợ mất.
– Em không phải là – cô nghẹn ngào – em không phải là, không phải
là...
– Em không phải là ǵ? Anh nói lỏng ṿng tay một chút, khẽ khàng
hỏi – Nói ra đi, hăy nói ra, và rũ bỏ nó. Em không phải là ǵ nào?
Cô không cố thoát ra khỏi ṿng tay anh nữa, và khi anh thôi không
giữ cánh tay cô, cô đặt một tay lên ngang mắt và khóc đằng sau cánh
tay ấy. Với tất cả sự dịu dàng của ḿnh anh lại vuốt ve cô.
– Em không phải là ǵ, Catherine? Nói đi, nói đi nào.
– Em không phải là....- cô lại cố gắng một lần nữa, nhưng vẫn
nghẹn ngào chưa nói ra được.
– Không, em không phải là như thế. Tin anh đi. Hăy nói ra đi, em.
Em không phải là ǵ?
Cô đưa hai tay bưng mặt.
– Em không tồi tệ, em không phải là một người đàn bà đĩ điếm. Em
không phải là gái giang hồ, em không như vậy, không phải như vậy!
Anh gh́ cô chặt hơn, nhắm mắt lại trong khi hai cánh tay cô quàng
lấy cổ anh. Anh cảm thấy cô rùng ḿnh và anh nói bên tóc cô.
– Không, em không bao giờ là hạng người đó, cho dù ông ta có nói
bao nhiêu lần đi chăng nữa. Em không bao giờ là hạng người đó, không
chút nào.
– Vậy tại sao ông ta lại gọi em như vậy chứ, Clay, tại sao?
– Anh không biết... điều quan trọng là em đừng có tin ông ta, và
c̣n nữa em không được để ông ta làm tổn thương em nữa.
Họ nằm bên nhau như thế, thấm mệt, và im lặng. Trước khi
Catherine thiếp đi, cô lại h́nh dung ra h́nh ảnh mẹ cô và cô hiểu
rằng cô vừa mới giải thoát ḿnh khỏi con người sống khép ḿnh và
lănh đạm của chính cô.
Và lần đầu tiên trong đời, cô cảm thấy rằng cô đă đánh bại Herb
Anderson thay v́ khuất phục ông ta.
Chương 26
Ada mở mắt ra. Cảnh trước
mắt bà giống như một quả trứng được đập vào nước sôi. Miệng bà cố cử
động nhưng không thể.
– Mẹ? - Cathy khẽ gọi.
– Cathy? - Môi Ada vẫn c̣n sưng to.
– Mẹ đă ngủ rất lâu đấy.
– Thế à?
– Suỵt, đừng cử động. Mẹ hăy cố gắng nằm yên. Mẹ bị găy xương
sườn, v́ thế nếu cử động mẹ sẽ đau đấy.
– Mẹ mệt quá, - Ada thở ra mệt mỏi, và lại nhắm mắt lại. Nhưng
thậm chí ngay cả trong t́nh trạng lơ mơ, bà vẫn nhận thấy một điều
khiến mắt bà phải mở ra lần nữa.
– Con đă khóc rồi.
– Một chút thôi, mẹ ạ. Đừng lo cho con, hăy lo cho... - Nhưng
những giọt nước mắt lại trào ra, làm nóng bỏng đôi mi sưng mọng của
Catherine. Ada nh́n thấy vậy và khẽ giơ bàn tay lên. Catherine nắm
lấy bàn tay gầy của mẹ, nh́n những đốt xương và những đường gân xanh
nổi rơ và cảm thấy mẹ cô yếu ớt biết bao. Cảm giác bất lực mà Clay
phải chịu đựng đêm hôm trước giờ đây tấn công Catherine.
– Từ khi con c̣n bé mẹ chưa nh́n thấy con khóc, - Ada th́ thào,
cố gắng hết sức xiết chặt bàn tay của con gái.
– Đúng, lâu lắm rồi con không khóc, nếu không th́ con đă khóc
suốt.
– Nén lại trong ḷng không tốt đâu.
– Vâng... không tốt. - Catherine nuốt xuống. - Mẹ, mẹ không phải
nói đâu, mẹ cứ nằm nghỉ đi.
– Buồn cười thật, con bảo mẹ không phải nói, mẹ nói con... không
phải khóc. Con ạ, ít nhất là không phải khóc cho mẹ.
– Mẹ, mẹ hăy nghỉ ngơi cho khỏe rồi hăy nói.
– Mẹ đợi suốt mười chín năm rồi.
– Mẹ, thôi mà...
Ada khẽ bóp tay con gái để bảo cô yên lặng. Bà cố gắng để nói ra
những ǵ bà đă giấu Catherine suốt mười mấy năm trời.
– Đă đến lúc mẹ phải nói. Con hăy nghe cho rơ. Mẹ là một người
đàn bà yếu hèn, luôn yếu hèn, và có lẽ v́ thế mà bây giờ mẹ phải trả
giá cho sự yếu hèn đó. Cứ để mẹ nói. Herb khi mới lấy mẹ, đă từng
không tốt với mẹ. Khi Steve c̣n bé, nếu con nh́n thấy Herb với Steve
bên nhau con sẽ không tin đó là Herb. - Ada nhắm mắt lại, nghỉ lấy
sức một lát, rồi lại tiếp tục. - Rồi Herb tham gia vào lực lượng dự
bị cho vịnh Tonkin. Khi đơn vị của ông ấy được gọi đi làm nhiệm vụ,
mẹ tưởng ông ấy sẽ không bao giờ trở về được nữa. Nhưng ông ấy chỉ
đi hai năm. Ông ấy nh́n thấy quá nhiều cái chết trong hai năm đó.
Ông ấy chứng kiến cảnh đó nhiều đến mức khi trở về ông ấy đă nghiện
rượu nặng. Ông ấy có thể thoát được cảnh nghiện rượu nhưng ông ấy
không chịu nổi khi phát hiện ra mẹ đang mang thai một đứa trẻ.
– Một, một đứa trẻ ư? - Catherine không khỏi ngạc nhiên, cô hỏi.
Căn pḥng ch́m trong yên lặng. Ada nh́n lên trần nhà.
– Đúng, một đứa trẻ. Đó là con, con ạ.
– Con ư?
– Mẹ đă nói là mẹ là một người đàn bà hèn kém mà.
– Con không phải là con ông ấy ư?
Cái đầu quấn băng của Ada lắc qua lắc lại trên gối trong khi cảm
giác được giải phóng lan tỏa trong Catherine.
– Con biết rồi đấy, đó không phải hoàn toàn là lỗi của ông ấy. Mẹ
đă phản bội ông ấy và ông ấy không bao giờ có thể tha thứ cho mẹ, và
cũng không bao giờ tha thứ cho con.
– Giờ con mới hiểu.
– Mẹ rất sợ phải cho con biết sự thật.
– Nhưng, tại sao mẹ không bao giờ bênh vực con? - Catherine ghé
lại gần Ada để nh́n rơ khuôn mặt mẹ ḿnh hơn. - Mẹ, mẹ nói đi, con
không trách mẹ đâu, con cần biết sự thật, thế thôi. Tại sao mẹ không
bao giờ bênh vực con? Con đă nghĩ rằng mẹ không... - Catherine dừng
lại, quay mặt đi.
– Không yêu con chứ ǵ? Mẹ hiểu ư con. Con biết không, Herb chỉ
đợi mẹ yêu chiều con để lấy đó làm một cái cớ. Ông ấy phải có cớ để
trút giận. Mẹ sợ ông ấy lắm, Cathy ạ, sau chuyện đó mẹ luôn sợ ông
ấy.
– Vậy tại sao mẹ không bỏ ông ta?
– Mẹ nghĩ mẹ mắc nợ ông ấy nên mẹ phải ở lại. Vả lại, bỏ ông ấy
mẹ sẽ đi đâu chứ?
– Rồi tới đây mẹ sẽ đi đâu? Chắc chắn mẹ sẽ không quay lại với
ông ta, đúng không?
– Không, giờ th́ mẹ chẳng cần phải như vậy. Với lại bây giờ t́nh
h́nh khác rồi. Con và Steve đều đă trưởng thành, mẹ chỉ c̣n phải lo
cho bản thân mẹ mà thôi. Steve, nó có sự nghiệp trong quân đội, c̣n
con th́ có Clay. Mẹ không cần phải lo lắng cho các con nữa.
Một cảm giác có lỗi nhen lên trong ḷng Catherine. Cô vuốt ve bàn
tay mẹ cô và nh́n khuôn mặt tội nghiệp của bà:
– Ông ấy là ai hả mẹ? - cô hỏi giọng buồn bă.
– Ông ấy là ai không quan trọng. - Một nụ cười méo mó nở trên đôi
môi thương tích của Ada. - Quan trọng là ông ấy là một người tốt.
Ông ấy là điều tốt đẹp nhất từng xảy đến với mẹ. Mẹ có thể chịu đựng
tất cả những năm tháng tồi tệ với Herb một lần nữa nếu như điều đó
khiến mẹ có được những ngày như thế với bố của con.
– Vậy là mẹ đă yêu ông ấy?
– Đúng. Mẹ đă yêu ông ấy.
– Vậy tại sao mẹ không bỏ Herb và lấy ông ấy?
– Ông ấy đă có gia đ́nh rồi.
Nghe tất cả chuyện đó, Catherine hiểu rằng trong mẹ c̣n có một
Ada mà cô chưa hề biết.
– Ông ấy vẫn c̣n sống chứ? - Catherine hỏi, đột nhiên muốn biết
tất cả mọi điều về bố cô.
– Ừ, ông ấy sống ngay trong thành phố này. Đó là lư do tại sao mẹ
nghĩ tốt nhất không nói cho con biết ông ấy là ai.
– Một ngày nào đó mẹ sẽ nói cho con biết chứ?
– Mẹ không thể hứa với con được. Ông ấy thường đi nơi này nơi
kia. Bây giờ ông ấy có địa vị. Con không bao giờ phải hổ thẹn v́ có
một người cha như ông ấy. Miệng mẹ... khô quá. Con cho mẹ uống chút
nước, được không?
Catherine cho mẹ uống nước, nghe thấy bà thở dài buồn bă.
– Mẹ, con cũng có điều muốn thú nhận với mẹ.
– Con á, Cathy? - Thái độ ngạc nhiên của mẹ khiến cô tự hỏi không
biết có phải Ada luôn có những ư nghĩ tốt đẹp về cô, chỉ v́ cô quá
bận đi t́m những biểu hiện t́nh cảm được thể hiện ra ngoài mà không
thấy được t́nh cảm thực sâu kín trong ḷng mẹ cô hay không.
– Mẹ, con đă cố t́nh làm chuyện đó, cố t́nh có thai. Ít nhất con
cũng nghĩ như vậy. Con muốn trả thù Herb v́ tất cả những lần ông ta
đă gọi con bằng những cái tên đó, và con muốn rời bỏ hai người, rời
bỏ ngôi nhà chẳng có ǵ khác ngoài sự đánh đập, chửi rủa và say xỉn.
Con cho rằng đứa con sẽ giải thoát cho con và mang đến cho con t́nh
yêu. Con không nghĩ là ông ta lại trút lên đầu mẹ, nhưng con cũng
hiểu rằng đó là một phần lư do khiến ông ta đánh mẹ, có đúng thế
không mẹ?
– Không, không, đừng tự trách ḿnh, Cathy. Ông ấy bảo đáng lẽ mẹ
phải đứng về phía ông ấy trong phiên toà, và chính mẹ đă khiến ông
ấy không lấy được tiền của Clay. Nhưng lư do thực sự chính là v́ con
không phải là con của ông ấy. Mẹ không ngốc đến nỗi không biết được
đâu là lư do thực sự, và mẹ không muốn con tự trách ḿnh.
– Nhưng con đă gây ra những rắc rối này.
– Không, con yêu, không phải như vậy. Bây giờ con phải tẩy cái ư
nghĩ đó ra khỏi đầu con, Cathy ạ. Con sắp có con, và với một người
bố như Clay, con của con sẽ hạnh phúc.
– Mẹ, con và Clay... - Nhưng Catherine không thể nói với mẹ cô sự
thật về tương lai của cô với Clay.
– Sao cơ?
– Chúng con không biết khi con sinh con, mẹ có kịp khỏe để đến
giúp chúng con vài ngày được không.
Ada thở phào măn nguyện và nhắm mắt lại.
o0o
Sau cái đêm Clay và Catherine ngủ chung giường, buổi sáng đó,
Clay không đánh thức cô dậy mà chỉ lặng lẽ rời khỏi nhà. Chiều anh
trở về với nỗi háo hức muốn gặp cô.
Cô nghe thấy tiếng đóng cửa mà hai tay bỗng nhiên bất động, để
mặc cho ṿi nước chảy xuống con dao và bó rau cần cô vừa rửa xong.
Anh đi lên gác, bước vào bếp, đến sau lưng cô khẽ đặt tay lên vai
cô.
– Hôm nay mẹ thế nào?
Cô cảm thấy hơi ấm từ tay anh truyền qua da thịt cô vào tận tim
cô. Cô muốn quay người lại cầm lấy bàn tay anh, hôn bàn tay ấy và
đặt nó lên ngực nơi trái tim cô đang đập rộn và nói: Hôm nay anh thế
nào? Em thế nào? Có phải chúng ta đều hạnh phúc hơn sau những ǵ
chúng ta đă trải qua với nhau đêm qua không?
– Mẹ vẫn c̣n đau lắm, nên họ cho dùng thuốc giảm đau. Mẹ nói rất
khó v́ miệng sưng to.
Clay khẽ xiết những ngón tay anh trên vai cô, đợi cô quay lại với
anh, đợi cô lại gần anh như đêm qua. Anh có thể ngửi thấy mùi thơm
d́u dịu từ tóc cô. Anh nh́n bàn tay cô tách từng cọng rau dưới ṿi
nước. Tại sao cô không quay lại, anh băn khoăn tự hỏi. Cô ấy không
hiểu được cử chỉ của ḿnh sao? Cô ấy phải biết rằng ḿnh cũng sợ
chứ.
Catherine bắt đầu rửa một nắm rau nữa mà cô không cần tới. Cô chờ
đợi được nh́n vào mắt anh và hỏi "Em có nghĩa ǵ với anh, Clay?".
Nhưng nếu anh yêu cô th́ chắc chắn anh sẽ nói ra điều đó ngay bây
giờ.
Đêm qua họ đă đến với nhau v́ nhu cầu cần được an ủi của cô, và
v́ t́nh trạng mang thai của cô. Lúc đó những lư do ấy có thể biện hộ
cho sự gần gũi của anh. Nhưng anh đă không nói rằng anh yêu cô.
Trong suốt những tháng họ sống cùng nhau, chưa bao giờ anh ám chỉ
rằng anh yêu cô.
Hai con tim của họ đập th́nh thịch. Clay nh́n đôi bàn tay bất
động của Catherine trong bồn rửa. Anh di chuyển những ngón tay về
phía cổ cô, t́m đến làn da cô. Ṿi nước đang chảy một cách vô tư,
nhưng mắt Catherine đă khép lại, cổ tay cô buông thơng cạnh mép bồn.
– Catherine...
Giọng anh rất xúc động.
– Clay, những ǵ của đêm qua đáng lẽ không bao giờ nên xảy ra, -
cô bắt đầu.
– Tại sao? - Nỗi thất vọng tấn công anh. Anh cầm con dao từ tay
cô lên, quẳng nó vào trong bồn và khóa ṿi nước lại. Anh buộc cô đối
diện với anh. - Tại sao?
– Bởi v́ chúng ta làm thế v́ lư do khác. Chỉ v́ vấn đề của mẹ em
và v́ đứa trẻ là con anh. Anh không hiểu sao?
– Nhưng chúng ta cần nhau, Catherine ạ. Chúng ta đă cưới nhau,
anh muốn...
Đột nhiên cô áp hai tay ướt của ḿnh lên má anh ngăn không cho
anh nói tiếp:
– B́nh tĩnh đi, Clay. Đó là cách dễ dàng nhất, bởi v́ chúng ta sẽ
không lặp lại chuyện tối qua nữa.
– Chết tiệt thật, anh không hiểu nỗi em! - anh giận dữ nói, rồi
giật bàn tay cô xuống và nắm lấy cánh tay cô.
– Anh không yêu em, Clay ạ. - Cô nói bằng giọng nghiêm trang. -
Bây giờ anh hiểu em không?
Anh nh́n xoáy vào mắt cô, đôi mắt xám quyết liệt xoáy vào đôi mắt
xanh đượm buồn, và anh ước ǵ anh có thể phủ nhận những lời cô vừa
nói. Anh có thể dễ dàng đắm đuối v́ đôi mắt quyến rũ của cô, v́ làn
da mịn màng của cô, và v́ những đường nét đáng yêu trên khuôn mặt mà
anh đă rất quen thuộc. Anh có thể nh́n cô không chớp và anh muốn để
tay anh lên khuôn ngực cô, áp môi anh lên đôi môi cô, muốn biết mùi
thơm và cảm giác về cơ thể cô. Nhưng làm sao anh có thể nói ra được
là anh đă yêu cô chứ?
Anh nhẹ nhàng đặt tay lên ngực cô, như thể chứng minh rằng làm
như vậy là đủ cần thiết rồi. Anh cảm thấy cô thở gấp gáp.
– Em cũng muốn chuyện đó, - anh nói, và anh biết đó là sự thật,
bởi anh cảm thấy sự thật dưới những ngón tay anh, nơi con tim cô
đang đập những nhịp rạo rực.
– Anh đang lẫn lộn giữa sự ham muốn và t́nh yêu.
– Anh đă nghĩ rằng đêm qua, cuối cùng em cũng đă đồng ư với anh
rằng được vuốt ve và đáp lại sự vuốt ve như thế là một việc lành
mạnh.
– Việc này bây giờ cũng lành mạnh ư?
– Đúng. Em không thể cảm thấy những ǵ đang diễn ra trong em ư?
Cô cho phép tay anh tự do, và mặc dầu cô không thể ngăn cản được
sự phản ứng của cơ thể cô, cô vẫn quyết sẽ không cho anh có được sự
phục tùng có tính khêu gợi của cô.
– Tôi cảm thấy rồi. Tôi cảm thấy rồi, được rồi. Biết được sự đụng
chạm của anh khiến tôi cảm thấy thế nào, làm anh thấy ḿnh tăng tính
đàn ông lên chăng?
– Catherine, - anh buông tay khỏi người cô ngay lập tức. - Anh
không thể sống nổi cùng với sự lạnh lùng của em. Anh đ̣i hỏi nhiều
mà t́nh yêu lại không có. Thật là một cái ṿng luẩn quẩn, đúng
không? - Cô nh́n thẳng vào khuôn mặt c̣n ướt của anh.
– Clay, tôi chỉ thực tế để bảo vệ bản thân tôi mà thôi. Những
ngày tháng sống cùng anh sẽ trở nên dễ dàng hơn nhiều nếu mỗi lần
anh nh́n tôi bằng ánh mắt khiến tôi muốn tan ra tôi lại tự lừa dối
ḿnh rằng anh yêu tôi. Nhưng tôi biết sự thật không phải như vậy.
Anh không yêu tôi.
– Để được yêu th́ em phải tỏ ra đáng yêu chứ, Catherine. Em không
hiểu điều đó sao? Em chẳng bao giờ cố gắng chút nào hết. Lúc nào em
cũng khoác tấm lá chắn lạnh lùng. Em không biết cách đáp lại một nụ
cười, một cái vuốt ve, một...
– Clay, tôi chưa bao giờ được học làm điều đó! - cô biện hộ cho
chính ḿnh. - Anh nghĩ những việc như thế đến một cách tự nhiên được
sao? Anh nghĩ đó là thứ được sinh ra cùng với anh, giống như anh
sinh ra với đôi mắt xám của bố anh và mái tóc vàng của mẹ anh sao?
Không phải đâu. T́nh yêu là một thứ mà con người ta phải học mới
biết. Anh đă được dạy về t́nh yêu từ khi anh c̣n mặc quần cộc cho
dù anh có biết hay không. Anh là một trong những người may mắn có
được t́nh yêu ở quanh ḿnh. Anh không bao giờ nghi ngờ nó mà chỉ
luôn mong đợi nó thôi, đúng không? Hễ anh vấp ngă hay bị đau th́ anh
lập tức được ôm, được đón mừng. Nếu anh cố gắng rồi mà vẫn gặp thất
bại, bố mẹ anh sẽ nói với anh rằng không sao, họ vẫn tự hào về anh,
đúng không? Nếu anh cư xử không phải và anh bị phạt, họ làm cho anh
hiểu rằng phải phạt anh họ cũng đau ḷng chẳng kém. Tôi không được
học bất cứ một bài học nào như thế. Thay vào đó, tôi phải thấy những
bài học trái ngược với t́nh yêu. Những dấu hiệu t́nh cảm đă trở
thành quá quen thuộc đối với anh và anh tiếp nhận chúng quá dễ dàng.
Nhưng tôi th́ khác. Tôi không thể... tôi không thể... Ôi, tôi không
biết phải nói thế nào để anh hiểu. Khi thứ ǵ đó hiếm hoi th́ giá
trị của nó thường lớn lao. Và với tôi cũng vậy, Clay ạ. Trước đây
chưa bao giờ có ai khác đối xử tốt với tôi, vậy nên mỗi cử chỉ, mỗi
cái vuốt ve, mỗi sự bàn bạc của anh dành cho tôi đều có giá trị đối
với tôi hơn là đối với anh. Và tôi biết rơ rằng nếu tôi học chấp
nhận chúng, học chấp nhận anh th́ khi chúng ta chia tay nhau, tôi
chỉ càng đau khổ hơn mà thôi. V́ thế tôi đă hứa với chính ḿnh rằng
tôi sẽ không phụ thuộc vào anh, về t́nh cảm.
– Vậy ra em muốn nói rằng chúng ta lại trở về điểm xuất phát, trở
về như chúng ta trước đêm qua?
– Không hoàn toàn như vậy. - Catherine nh́n xuống tay ḿnh, đôi
bàn tay cô đang bứt rứt không yên.
– Thế th́ có ǵ khác nào?
Cô nh́n lên, nh́n thẳng vào mắt anh:
– Hôm nay mẹ tôi đă nói chuyện cho tôi biết rằng Herb không phải
là bố đẻ của tôi. Điều đó giải phóng tôi khỏi ông ta, thực sự cuối
cùng tôi cũng thoát khỏi ông ta. Điều đó cũng giúp tôi hiểu rơ hơn
về những cuộc hôn nhân không có t́nh yêu. Tôi sẽ không bao giờ chịu
nhận kết cuộc như mẹ tôi. Không bao giờ.
Trong những tuần sau đó, Clay cứ mung lung suy nghĩ về lời nói
của Catherine rằng t́nh yêu là thứ phải được học th́ con người ta
mới biết. Anh trước đây chưa bao giờ từng phân tích kỹ các cách biểu
lộ t́nh cảm mà anh thấy ở bố mẹ anh. Nhưng Catherine chí ít cũng
đúng một điểm: Anh luôn tin chúng. Anh luôn an toàn trong sự ủng hộ
của họ, luôn tin vào t́nh yêu của họ, anh chưa bao giờ nghi ngờ
những phương pháp của họ. Anh thừa nhận là cô cũng đúng khi nói rằng
anh coi nhẹ giá trị của những tiếp xúc thể xác hơn cô. Anh bắt đầu
đánh giá những dấu hiệu t́nh cảm thể hiện ra ngoài bằng cách xem xét
chúng theo quan điểm của Catherine và anh thừa nhận rằng anh đă tiếp
nhận chúng quá dễ dàng. Anh bắt đầu hiểu tại sao cô lại cần để ḿnh
không phụ thuộc anh về mặt t́nh cảm, hiểu rằng cô sợ yêu anh khi mà
họ đă thoả thuận sẽ ly dị sau khi con ra đời. Anh phân tích những
cảm xúc của anh đối với cô để rồi nhận ra rằng anh không thực sự tin
là anh đă yêu cô. Anh thấy cô quyến rũ, nhưng bởi v́ cô chưa bao giờ
cởi mở với anh nên khó mà tưởng tượng được rằng anh lại yêu cô. Anh
muốn một người đàn bà có khả năng t́m kiếm cái hôn của anh. Một
người có thể nhắm mắt bên má anh và khiến anh cảm thấy vô cùng ham
muốn. Anh không chắc là lúc nào đó anh lại có được ở Catherine sự tự
nguyện dâng hiến mà anh cần ở một người vợ.
oOo
Họ mua một chiếc nôi xinh xắn cùng với một chiếc tủ có ngăn kéo.
Anh đặt chiếc nôi trong pḥng ngủ nhỏ nơi họ vẫn giữ nguyên kiểu
trang trí cũ hoàn toàn thích hợp với một pḥng trẻ.
Nhưng ngay sau khi đứa bé ra đời, ai sẽ ở lại c̣n ai sẽ ra đi?
Chiếc va ly của cô xuất hiện trên sàn pḥng ngủ, căng đầy, sẵn sàng
cho cuộc chia tay. Lần đầu tiên anh nh́n thấy nó nằm đó, anh ngồi
phịch xuống mép giường, gục mặt vào hai bàn tay, cảm thấy đau khổ vô
cùng. Anh nghĩ đến Jill, ước ǵ hiểu được những nhu cầu của anh, và
ước ǵ cô là người đang mong chờ đứa con của anh. Nhưng Jill đâu
muốn trẻ con.
Ngày Nói Dối tháng tư đă đến, mang theo những chồi non và mùi
nồng nồng của đất ẩm báo hiệu một mùa xuân mới. Catherine được
Angela tặng cho một ṿi tắm dành cho trẻ sơ sinh rất đắt tiền và nỗi
háo hức mong chờ đứa cháu nội đầu tiên của bà khiến ḷng Catherine
đau đớn.
Catherine không khỏi ngạc nhiên khi một buổi chiều, Caliborne bất
ngờ xuất hiện ở cửa với "một thứ nho nhỏ" ông mua cho cháu nội của
ông: một chiếc ghế xích đu mà Catherine biết là phải nhiều tháng sau
khi cô và Clay chia tay nhau con cô mới có thể ngồi trong đó được.
Ada đă về nhà và ngày nào bà cũng gọi điện tới hỏi về sức khỏe
của Catherine. Mỗi lần như thế Catherine lại vác cái bụng nặng nề
của ḿnh đến chỗ điện thoại trả lời, "khỏe, khỏe ạ, con khỏe", cho
đến một hôm trả lời như vậy xong, cô gác máy và bật khóc nức nở,
không c̣n hiểu cô muốn ǵ nữa.
Đêm đó cô đánh thức Clay lúc nửa đêm, rụt rè sờ vào người anh.
– Ǵ vậy? - Anh chống tay ngồi dậy.
– Tôi bắt đầu đau bụng rồi.
Anh vội tung chăn ra, t́m bàn tay cô trong bóng tối và nắm chặt
lấy nó.
– Em ngồi xuống đây.
– Bác sĩ nói phải đi đến đó. - Cô đứng ngay dậy khỏi ghế dài.
– Bác sĩ ư? Nghĩa là em đă gọi bác sĩ rồi?
– Đúng, gọi từ hai tiếng trước.
– Nhưng sao em không đánh thức anh dậy?
– Tôi... - Nhưng cô không biết tại sao.
– Em đă đi loanh quanh trong bóng tối cả hai tiếng rồi sao?
– Clay, tôi nghĩ anh chỉ cần đưa tôi đến bệnh viện thôi, anh
không phải ở lại đó đâu. Tôi muốn tự lái xe đi nhưng bác sĩ nói tôi
không nên làm như vậy.
Lời cô nói như dao cứa vào ḷng anh, rồi anh cảm thấy giận.
– Em không thể loại anh ra ngoài cuộc được, Catherine. Anh là bố
của đứa trẻ.
– Tôi không muốn mất thời gian tranh căi với anh. Cứ đến đó đă
rồi anh muốn làm ǵ th́ tuỳ. - Cô trả lời đơn giản.
Một y tá có tên là Christine Flemming đón họ ở khu hộ sinh. Cô y
tá không hề đặt câu hỏi về sự có mặt của Clay. Cô cho rằng anh muốn
ở lại với Catherine. Và v́ thế, họ bảo anh ngồi đợi trong căn pḥng
có một chiếc giường trống. Sau khi xác định nhóm máu, Catherine trở
ra và bị một cơn đau, thế là cô y tá Flemming với sự dịu dàng và
kiên nhẫn của ḿnh đă hướng dẫn Catherine cách thở sâu và cách thả
lỏng người. Khi cơn đau kết thúc, cô y tá quay sang Clay và nói:
– Nhiệm vụ của anh là nhắc cô ấy thở sâu và thư giăn đúng cách.
Anh có thể giúp được nhiều đấy. - Và thế là thay v́ cố gắng giải
thích, Clay lắng nghe những chỉ dẫn của cô y tá, rồi khi cô y tá đi
ra ngoài, anh ở lại trong pḥng nắm tay Catherine, nhắc cô thở sâu
đồng thời theo dơi chu kỳ của những cơn đau.
Cô y tá đi một lát rồi quay lại nói với Catherine bằng giọng nói
rất dịu dàng:
– Để xem em bé đă muốn ra chưa nào. Hăy cố thư giăn, và hăy cho
tôi biết khi cơn đau bắt đầu trong lúc tôi khám nhé.
Cơn đau xảy đến quá nhanh đến nỗi Clay không kịp rút lui hay bối
rối. Không ai bảo anh ra ngoài cả. Thay v́ ra ngoài, anh đứng ở bên
kia giường, nắm tay Catherine trong khi cô y tá khám cho Catherine,
và anh thật ngạc nhiên khi cảm thấy anh có mặt ở đó là hoàn toàn
thích hợp. Khám xong, cô y tá ngồi xuống cạnh giường và bắt đầu xoa
nhè nhẹ quanh bụng Catherine.
– Đây, một cơn băo nữa đây, Catherine. Giờ hăy thư giăn nhé và
hăy đếm một, hai, ba... - Bàn tay của Catherine xiết chặt lấy tay
Clay. Mồ hôi toát ra trên cánh tay anh trong khi những giọt mồ hôi
lớn thi nhau chảy qua thái dương Catherine, thấm xuống tóc cô. Mắt
cô nhắm c̣n miệng th́ mím chặt. Anh nhớ tới nhiệm vụ của ḿnh.
– Há miệng ra, Catherine, - anh dịu dàng nhắc. - Thở đi, thở đi,
thở sâu vào.
Và trong cơn đau, Catherine biết rằng cô hạnh phúc v́ có Clay
đang ở bên cô. Giọng nói của anh khiến cô b́nh tĩnh khi mà cô gần
như đang hoảng sợ.
Khi cơn đau kết thúc, cô mở mắt ra và hỏi cô y tá:
– Làm sao chị lại biết cơn đau sắp bắt đầu?
Christine Flemming có một khuôn mặt đẹp dịu dàng với một nụ cười
phúc hậu và một sự kiên nhẫn rất đáng nể khiến Catherine và Clay đều
cảm thấy thoải mái trước sự có mặt của cô. Giọng nói của cô rất
truyền cảm. Cô là một người phụ nữ rất hợp với nghề nghiệp của ḿnh.
– Tại sao tôi có thể cảm thấy ư? Đây, đưa tay cô cho tôi nào,
Catherine. - Cô y ta cầm tay Catherine và đặt nó lên bụng dưới của
Catherine.
– Anh Forrester, - cô y tá hướng dẫn, - đặt tay của anh lên đây.
Giờ hăy đợi nhé, hai người sẽ cảm thấy khi cơn đau bắt đầu. Cơ bụng
bắt đầu căng lên, bắt đầu từ hai bên, và bụng cô sẽ thay đổi h́nh
dạng khi cơn đau tăng. Khi nào hết cơn đau, các cơ lại giăn ra và
trở về như cũ. Đây, đến rồi đấy; khoảng nửa phút th́ cơn đau lên đến
đỉnh điểm.
Những đầu ngón tay của Catherine và Clay chạm vào nhau, tay họ
tạo thành h́nh chiếc nôi quanh bụng cô. Họ cùng nhau chia sẻ niềm
vui khám phá khi những cơ bụng của cô căng lên làm thay đổi h́nh
dạng của bụng. Đối với Clay, cơn đau của cô đúng là một thứ có thể
sờ thấy được. Anh tṛn mắt nh́n không chớp những ǵ đang xảy ra dưới
bàn tay anh. Catherine đưa tay lên đầu cô và Clay ngẩng lên nh́n
khuôn mặt của cô, thấy đôi môi cô mím chặt, và anh biết cô đang cắn
răng chống chọi với cơn đau. Anh ghé xuống vuốt những sợi tóc dính
mồ hôi trên trán cô, và trước cử chỉ dịu dàng ấy của anh, đôi môi cô
hé mở thư giăn. Anh lại khẽ nhắc cô thở, và cảm thấy hài ḷng khi
biết ḿnh có thể làm cô dễ chịu hơn, ngay cả trong lúc cô đau nhất.
– Cơn đau vừa rồi dài hơn cơn đau trước, - Christine Flemming nói
khi cơn đau dịu xuống. - Khi cơn đau càng dày hơn, cô phải nhớ thư
giăn sau mỗi lần đau. Xoa nhẹ quanh bụng cô như thế này cũng rất
tốt. Có lẽ em bé có thể cảm nhận được, và biết rằng bố mẹ bé đang
chờ đón nó. - Với bàn tay nhẹ nhàng, cô y tá xoa xoa quanh bụng
Catherine. Catherine vẫn nhắm mắt để một cánh tay trên trán, và một
bàn tay trong tay Clay. Anh cảm thấy khi cô y tá xoa bụng cho cô, cô
không c̣n xiết chặt tay anh nữa mà đă thả lỏng bàn tay hơn.
Christine Flemming ngẩng lên nh́n Clay mỉm cười và nói, - Anh làm
rất tốt đấy, vậy tôi giao cô ấy cho anh một lát. Tôi sẽ quay lại
ngay thôi. - Rồi với đôi giày trắng hầu nhưng không phát ra tiếng
động, cô y tá đi ra khỏi pḥng để Clay ở lại xoa bụng cho Catherine.
Ở bên Catherine trong một thời điểm như thế khiến Clay hiểu ra những
điều mà anh vốn không hiểu hết, những điều sâu sắc và vĩnh hằng như
sức mạnh của cuộc sống đang cố gắng lặp lại trong cơ thể cô. Anh
hiểu ra rằng tự nhiên đă bày ra sự đau đẻ để đưa người đàn ông và
người đàn bà đến gần nhau hơn bất cứ thời điểm nào khác. V́ vậy, sự
đau đớn này có mục đích vượt ra ngoài việc mang một đứa trẻ vào cuộc
đời.
Khi Catherine được đưa vào pḥng sanh, Clay cảm thấy ḿnh bị tước
đoạt, cảm thấy những người lạ đă tước mất vai tṛ của anh. Nhưng khi
họ hỏi anh rằng anh đă trả qua lớp huấn luyện dành cho những ông bố
nào chưa mà đ̣i vào pḥng sanh với vợ th́ anh đành trả lời thành
thực là chưa.
Bệnh viện của đại học Minnesota không c̣n sử dụng bàn sanh nữa.
Thay v́ nằm trên bàn sanh, Catherine thấy ḿnh được đặt vào một
chiếc ghế hộ sinh có thể tự động xoay. Christine Flemming có mặt ở
đó trong suốt thời gian cô sinh con, với nụ cười động viên, và thậm
chí có lần Catherine c̣n đùa cô y tá tận t́nh: Chúng ta chắng thông
minh lắm đâu. Người Ấn Độ biết bí mật này từ khi họ c̣n ngồi xổm ở
trong rừng mà sinh con kia.
Con của Catherine và Clay ra đời trong cơn đau thứ năm trên ghế
hộ sinh, và trước khi Catherine thiếp đi, cô biết rằng đó là một bé
gái.
o0o
Catherine cố thoát ra khỏi t́nh trạng lơ mơ thư thể cô đang từ
đáy hồ cố ngoi lên. Khi mở mắt ra, cô nh́n thấy Clay đang ngủ gật
trên chiếc ghế cạnh giường, đầu tựa vào tay. Tóc anh rối bù và râu
th́ cần phải cạo. Trông anh mệt mỏi quá, cô nghĩ, trong khi đầu óc
cô vẫn c̣n lơ mơ. Cô cứ nằm đó nh́n anh. Giữa những cơn đau, cô
nghĩ, ḿnh vẫn yêu anh ấy.
– Clay? - Cô chỉ gọi được rất khẽ.
Anh mở mắt và vội vàng ngồi thẳng dậy.
– Cat, - anh dịu dàng nói, - em tỉnh rồi à?
– Tôi lại không ra sao rồi, đúng không, Clay? - Cô nhắm mắt lại
và cảm thấy anh cầm bàn tay cô, cảm thấy đ |