Lẻ Loi   Lavyrle Spencer Pages Previous  1  2  3  4  Next   

Chương 17

Những ô cửa nhà Forrester hắt ra những vùng ánh sáng lấp lánh trên mặt tuyết ở bên ngoài. Mỗi cây cột ở mặt tiền đều được trang trí bằng một chuỗi hoa được kết từ những dây leo, những chiếc lá phong, những bông lúa ḿ, và những dăi băng màu hồ đào. Tuyết phủ một lớp mỏng trên khắp trốn và Catherine ngạc nhiên khi thấy một người giúp việc mặc đồng phục đang quét tuyết trên lối đi trải sỏi.

Cô có thể thấy bàn tay kinh nghiệm của Angela đă sắp xếp công việc như thế nào và tự hỏi không biết c̣n những điều ngạc nhiên

nào nữa đang chờ cô ở trong kia. Catherine cố nén cảm giác quen thuộc như được trở về nhà. Cô cũng phải nén cả hồi hộp đang làm tim cô đập nhanh hơn trong lồng ngực. Không phải cái ngày không thể tin nổi này đang xảy ra. Tuy nhiên mùi thơm từ những nhành sơn trà trên tóc cô là thật. Và chiếc nhẫn kim cương trên tay cô cũng là thật, chiếc nhẫn lớn đến nổi cô không thể xỏ găng tay qua nó được.

Người giúp việc mỉm cười, mở cửa, trong khi Catherine cố trấn áp cảm giác điên rồi khiến cô tưởng rằng ḿnh vừa bước xuống từ một cỗ xe tứ mă.

Angela cùng Ada xuất hiện, tay trong tay, và cả hai người cùng ôm choàng Catherine, trong khi Angela th́ thầm vào tay cô bí mật.

– Khẩn trương lên. Bọn ta không muốn mọi người nh́n thấy con ở chỗ này.

– Nhưng, Steve – Catherine cố liếc qua vai, hoảng sợ v́ bị thúc đi mau qua pḥng đợi. Tiếng cười của Angela vang lên như tiếng chuông ngân giữa không gian lấp lánh ánh đèn như hiểu rơ điều Catherine đang ngần ngại.

– Đừng lo về Steve. Cậu ấy biết phải làm ǵ.

Cảm giác choáng ngợp bị bỏ lại sau. Tuy nhiên khi Catherine liếc mắt về phía sau lần cuối cô đă kịp thấy cảnh hai cô giúp việc đội mũ trắng đang ngó qua lan can nh́n trộm cô dâu.

Cô được dẫn tới một pḥng ngủ tuyệt đẹp, được trang trí bằng những tấm rèm đăng ten màu hồng. Sàn pḥng được trải thảm màu hồng nhạt. Trong pḥng có một chiếc giường lớn cầu kỳ với những chiếc gối có riềm màu hồng, và một chiếc gương to.

Khi cánh cửa vừa được khép lại sau lưng họ, Angela lập tức nắm lấy cả hai tay Catherine.

– Hăy bỏ qua cho bà mẹ cổ hủ này con nhé, nhưng mẹ không muốn con t́nh cờ gặp Clay ở đâu đó trong hành lang – Angela vuốt ve đôi tay Catherine – Trông con đẹp lắm, Catherine ạ, thật đáng yêu. Con có hồi hộp không?

– Có, cháu... có ạ... - Cô liếc ra phía cửa - Tất cả hoa ở dưới kia và... người trực cửa nữa... khiến cháu...

– Mẹ chưa bao giờ tổ chức sự kiện nào mà lại thấy vui như thế này. Mẹ tin là mẹ hơi mệt một chút. Mẹ nói cho con biết một bí mật được không? – Bà mỉm cười đầy ẩn ư, rồi kéo cả Ada lại để tiết lộ bí mật – Clay cũng vậy.

– Anh ấy như vậy thật sao? – Câu hỏi của cô có vẻ như vô lư, tuy nhiên Catherine vẫn hỏi.

– Ôi! Nó làm chúng ta chóng cả mặt suốt ngày hôm nay, nào là lo lắng về việc có đủ sâm banh không, hoa có đến kịp không, rồi th́ chúng ta có nhớ mời gia đ́nh cô Gertie không. Nó đúng là một chú rể điển h́nh, làm mẹ thật vui không tả nổi. - Rồi Angela nhẹ nhàng nói với Ada – Bây giờ chúng ta sẽ để cho con được yên chút. Mẹ muốn chỉ cho mẹ con bánh và quà cưới. Con sẽ t́m thấy mọi thứ con cần trong pḥng tắm, và nếu con cần giúp th́ con cứ gọi một cô giúp việc. Đi nào, Ada. Tôi nghĩ chúng ta đáng được dùng một ly Sherry để cho thần kinh các bà mẹ bớt căng thẳng.

Nhưng họ chưa kịp ra khỏi pḥng th́ một cô giúp việc đă dẫn vào pḥng một Bobbi thở hổn hển với một túi đựng quần áo trên tay. Rồi tiếp theo đó là những cái hôn, những lời chúc mừng, rồi bộ váy của Bobbi được lột ra, và những tiếng reo kinh ngạc được những hoạt động ở dưới nhà làm át đi.

– Chúng ta sẽ gặp lại con sau, Catherine – Angela vẫy hai ngón tay và dẫn Ada đi, nhưng bà c̣n ngoái lại nói thêm. - Nhớ nhé, khi nào mẹ quay lại con mới được rời pḥng này.

– Bác đừng lo – Bobbi hứa – Cháu sẽ canh cô ấy.

C̣n lại hai người tron pḥng, Catherine và Bobbi cứ nh́n nhau tủm tỉm cười và lại ôm choàng lấy nhau, rồi Bobbi nói đầy phấn khích.

– Cậu đă nh́n thấy những ǵ đang diễn ra ở dưới đó chưa!

Catherine lại hoảng, vội đặt tay lên ngực nơi trái tim cô đang đập loạn:

– Đừng kể với tớ. Tớ đă đủ choáng rồi. Thật không thể tin nổi!

Cho dù Catherine có mong đợi buổi tối này sẽ như thế nào đi nữa, cô cũng không thể tin nổi rằng nó lại giống như trong những giấc mơ điên cuồng nhất mà cô và Bobbi đă tưởng tượng ra khi c̣n bé. Đúng là nó giống như họ đă mơ ước. Mỗi người bọn họ đều thấy rơ điều đó khi họ đứng trong pḥng ngủ lộng lẫy, nói với nhau những lời ngớ ngẩn, để rồi thỉnh thoảng lại cười khúc khích. Một cô giúp việc gơ cửa pḥng hỏi học có muốn là lại váy không. Họ bảo cô ta đi và vào pḥng tắm kiểm tra lại tóc, dung thêm một chút keo xịt tóc, và nh́n vào mắt nhau cười trước tấm gương lớn. Một tiếng gơ cửa vang lên và họ nhận được hai hộp đựng hoa của hai người.

Họ đặt những chiếc hộp xuống và nh́n chúng.

– Cậu mở trước – Catherine nói.

– Ồ, không, lần này th́ không. Chúng ta đâu phải đang chơi tṛ giả vờ như hồi tám tuổi. Cậu mở trước đi!

– Vậy th́ mở cùng một lượt nào.

Họ mở hộp ra. Hoa của Bobbi là những bông cúc màu vàng thẫm xen lẫn bông hồng đỏ tuyệt đẹp được đặt trong một cái giỏ xinh xắn với những giải nơ màu xanh dịu trên quai xách. Catherine đứng lùi lại, không dám đưa tay chạm vào bó hoa tuyệt vời gồm những nhành hoa dành dành, những cành lá măng, và những bôn hồng tươi thắm được để trong một chiếc túi trong suốt c̣n vương nhưũng hạt sương long lanh. Bobbi nh́n Catherine áp hai bàn tay lên má, rồi nhắm mắt lại một lát, để rồi lại mở mắt ra nh́n những bông hoa đầy kinh ngạc. Biết Catherine quá sửng sốt Bobbi cúi xuống, tháo chiếc ghim và kéo bó hoa ra khỏi túi, mùi thơm của những bông hoa toả ra khắp pḥng. Cô cài một nhành dành dành lên tóc Catherine, Catherine vẫn đứng ngây người ra.

– Ôi, Cath, hoa đẹp quá.

Bobbi cầm bó hoa lên và cuối cùng Catherine cũng nhúc nhích được. Cô nh́n những bông hoa và lắp bắp:

– Tớ... tớ không xứng đáng được cầm bó hoa này.

– Cậu xứng đáng - Giọng Bobbi đầy xúc động - Đó đúng là những ǵ chúng ta đă mơ, Cath ạ. Một trong hai chúng ta đă đạt được điều chúng ta mơ, và thực sự là mọi thứ thậm chí c̣n đẹp hơn cả chúng ta mơ nữa.

– Đừng nói thế.

– Đừng có nghĩ lung tung, Cath ạ, hăy tận hưởng từng giây phút đi.

– Nhưng cậu không biết...

– Ḿnh biết. Hăy tin ḿnh, ḿnh biết. Ḿnh biết rằng cậu có những nghi ngại về cái cách cậu và Clay bắt đầu, nhưng tối nay đừng có nghĩ đến những nghi ngờ đó. Hăy nghĩ đến điều tốt đẹp, thế nhé?

– Cậu luôn muốn tớ lấy Clay, đúng không, Bobbi?

– Ḿnh luôn luôn muốn điều tốt đẹp cho cậu và nếu Clay Forrester là điều tốt đẹp ấy th́, đúng, ḿnh muốn.

– Tớ nghĩ cậu lúc nào cũng có cảm t́nh với Clay.

– Có thể có. Cũng có thể không, ḿnh không biết nữa. Ḿnh chỉ biết rằng nếu đó là ḿnh đang đứng ôm bó hoa này, th́ ḿnh sẽ sung sướng thay v́ buồn rầu.

– Tớ đâu có buồn, thật đấy. Chỉ v́ mọi thứ vượt quá mong đợi của tớ, tất cả đều bất ngờ.

– Và v́ vậy mà cậu nghi ngờ và đặt câu hỏi ư? Catherine, một lần. Chỉ một lần... trong cuộc đời cậu, hăy nhận lấy một chút của thiên đường đi, được không? Cậu đă quen sống trong địa ngục quá rồi nên nh́n thấy thiên đường là cậu sợ phát khiếp. Thôi nào, hăy cười lên! Và hăy bảo với bản thân cậu rằng anh ấy hỏi cưới cậu là v́ anh ấy muốn. Như thế sẽ tốt hơn. Clay là người đàn ông tốt nhất mà ḿnh biết, nhưng nếu cậu mà mách lẻo với Stu là ḿnh nói thế th́ ḿnh sẽ giết cậu.

Cuối cùng Catherine cũng phải cười, và cô thực sự xúc động bởi ư nghĩ của Bobbi về Clay nhưng cô không để lộ điều đó cho Bobbi thấy.

– Nào, hăy mặc váy vào nào.

Họ lấy váy của Catherine ra khỏi túi, và nh́n nhau một lần nữa, cùng nhớ lại tất cả những điều họ đă tưởng tượng ngày bé. Nhưng chiếc váy này là thật. Bobbi kéo nó lên cao trong khi Catherine giơ hai cánh tay lên. Đang giúp Catherine, Bobbi bỗng nghe thấy tiếng ǵ như tiếng thụ cầm vọng lên từ bên dưới.

– Ǵ thế nhỉ? - Bobbi vểnh một bên tai lên.

– Ở trong này ḿnh chẳng thể nghe thấy ǵ cả - giọng nói bị hăm thanh của Catherine vang lên từ trong váy.

– Ôi, đây, đây, tḥ tay ra lối này! Thế!

Khi Catherine chui đầu ra khỏi chiếc váy, họ ngồi xuống dỏng tai nghe như những con hoạ mi ngồi nghe tiếng động của côn trùng. Họ nh́n nhau bằng ánh mắt kinh ngạc.

– Nghe như tiếng thụ cầm ấy!

– Tiếng thụ cầm ư?

– Chẳng lẽ lại thế?

Cả hai cùng chú ư nghe lại.

– Chúa ơ, đúng trăm phần trăm rồi!

– Chẳng lẽ trong nhà lại có một câu thụ cầm ư?

– Rơ ràng là vậy mà.

– Để lát nữa hỏi Angela.

Rồi họ cùng phá lên cười và tiếp tục kéo váy qua tay Catherine. Bây giờ th́ rơ ràng là cô đang run. Gan bàn tay cô dính mồ hôi nhưng cô không dám quệt chúng vào chiếc váy nhung trắng muốt.

– Bobbi, tớ sợ.

– Tại sao chứ? Cậu là trung tâm chú ư và cậu nh́n ḿnh mà xem. Thật không hổ thẹn chút nào!

Bobbi kéo khoá váy, rồi đi ṿng quanh Catherine, kéo đuôi váy thẳng ra trên mặt thảm hồng. Catherine liếc nh́n ḿnh trong gương, đặt tay lên bụng và hỏi:

– Ḿnh thế này có khoe khoang quá không?

Bobbi cầm tay cô em họ bỏ xuống khỏi váy, và mắng:

– Ôi, v́ Chúa, cậu hăy vui đi! – Nói rồi Bobbi đưa bó hoa cho Catherine.

– Nếu cậu cứ phải lo lắng về điều đó th́ hăy trốn đằng sau cái này đi.

Catherine giả vờ đứng nghiêm khiến cả hai cùng phá lên cười, nhưng bây giờ những tiếng cười ồn ào ở dưới nhà đă tăng lên, những giọng nói đan xen với những tiếng nhạc vọng lên tận chỗ họ.

Cánh cửa pḥng bật mở và lần này là Inella đang đứng đó với một chiếc hộp nhỏ được gói bằng giấy bạc.

– Ôi, trông cô đẹp quá, Catherine ạ - Chị giúp việc khen cùng với một nụ cười trên môi – Chú rể của cô cho tôi cái vinh dự chuyển cái này đến cô - Chị ta đưa chiếc hộp ra. Catherine tṛn mắt nh́n chị giúp việc rồi đưa bàn tay run rẩy ra đón lấy nó.

– Cái ǵ thế?

– Ồ, tôi hoàn toàn không biết. Sao cô không mở ra xem đi?

Catherine quay lại nh́n Bobbi.

– Inella nói đúng đấy, mở nó ra đi! Ḿnh nóng ḷng muốn chết đi được đây này!

– Nhưng nếu nó là một thứ ǵ đó – cô dừng lại để không bật ra từ “đắt”. Chiếc hộp quá nhỏ, chỉ có thể là hộp đựng đồ trang sức mà thôi. Nó nằm trong bàn tay run rẩy của cô trong khi cô băn khoăn không biết tại sao Clay lại làm thế với cô. Cô lại nh́n Bobbi, rồi lại nh́n Inella. Rồi cô vội gỡ lớp giấy bạc ra và cô nh́n thấy một hộp đựng nhẫn bọc nhung. Tim cô đập loạn lên, cổ cô đột nhiên khô bỏng. Cô bật nắp hộp lên: ở bên trong hộp không có thứ trang sức lấp lánh nào, không có nhẫn. Thay vào đó, nằm trên lớp nhung mịn là một chiếc ch́a khoá bằng đồng. Không lời nhắn, không lời giải thích. Catherine thở trở lại.

– Ch́a khoá này để làm ǵ vậy?

– Sao, tôi chịu không đoán nổi đâu, cô Catherine ạ.

– Nhưng.....

Một tiếng gơ cửa vang lên và Angela bước vào pḥng. Khi cánh cửa không khép những tiếng nói và tiếng nhạc vọng vào pḥng càng rơ hơn.

– Sắp đến giờ rồi – Angela thông báo.

– Clay chuyển cho cháu cái này. Bác có biết nó là ch́a khoá ǵ không ạ? – Catherine cầm chiếc ch́a khoá lên.

– Mẹ rất tiếc, mẹ không biết. Con phải đợi đến sau lễ cưới và hỏi nó con ạ.

Catherine cài chiếc ch́a khoá vào chiếc nịt chân của cô và cảm thấy nó như đang nóng lên dưới đùi cô.

– Mẹ cháu có ổn không ạ?

– Ổn, con ạ, đừng lo. Bà ấy đă vào chỗ ngồi của ḿnh rồi.

Inella khẽ hôn lên má Catherine và nói:

– Trông cô lộng lẫy quá, Catherine ạ - Rồi chị ta đi ra khỏi pḥng để tiếp tục nhiệm vụ của ḿnh ở dưới nhà.

Bobbi lại nhặt bó hoa của Catherine lên, đặt nó vào tay và đặt cái hôn của cô lên má Catherine, rồi đứng đợi tín hiệu từ bên ngoài. Cánh cửa bật mở và Catherine nh́n thấy Angela gặp Claiborne ở bên ngoài hành lang. Ông mỉm cười và bà nh́n bao quát xung quanh một lần trước khi họ để Catherine xuất hiện. Tiếp đó là Stu tới, trong bộ lễ phục sang trọng màu nâu thẫm, với chiếc nơ màu mơ chin thắt cực khéo bên dưới cổ áo sơ mi. Stu nháy mắt cười với Catherine, và cô nở một nụ cười run run đáp lại trước khi Bobbi di chuyển ra hành lang và bước ra phía cầu thang.

Rồi Steve xuất hiện. Steve yêu quí của cô, trông thật đẹp trai trong bộ lễ phục của anh, ch́a cả hai tay về phía cô như thể đang mời cô nhảy một điệu nhảy cổ điển. Nụ cười tuyệt vời của anh làm tim cô muốn tan ra, nụ cười ấy xoá sạch những bất đồng của họ trước đó. Catherine biết cô phải bước tới, nhưng cô không nhấc nổi chân lên. Steve hiểu được những ư nghĩ của cô, liền bước tới cửa pḥng cúi người và ch́a một cánh tay ra. Bỗng nhiên cô hiểu ra rằng mọi người dưới kia đang đợi họ và cô bước tới.

Cô cảm thấy đuôi váy của cô quét trên thảm, cảm thấy cánh tay rắn chắc của anh trai cô dưới bàn tay cô và cô cảm thấy rơ những nhịp đập hồi hộp của trái tim ḿnh. Từ dưới nhà vang lên một tiếng “Ồ” của rất nhiều giọng nói hoà lại khi cô vừa tiến ra đầu cầu thang. Cô cảm thấy một sự báo hiệu như một lớp sóng trào đang hiện ra trước mắt. Nhưng Steve cảm nhận được sự e ngại của cô, đặt bàn tay c̣n lại lên tay cô, dẫn cô xuống gác. Cô mơ hồ nhận ra những ngọn nến lung linh. Chúng ở khắp mọi nơi; trên những giá đèn gần trên tường, trên giá đứng và trên khắp các bàn, tưới ánh sáng huyền ảo của chúng lên những lẳng hoa, lên tay vịn cầu thang và lên cửa pḥng đọc nơi đám đông khách khứa đang dơng đôi mắt lên. Steve dẫn cô đi ṿng qua chỗ để thư và tiến về phía pḥng khách. Catherine chợt nhớ lại lần đầu cô ở trong pḥng đợi này, ngồi trên chiếc ghế bọc nhung giờ đây đă bị đám khách đứng che khuất. Lần đó ngồi ở đây cô thật lo âu, và lần này cũng chẳng khác mấy. Bụng cô như thắt lại. Cô bước như người bị thôi mien về phía cửa pḥng khách, về phía Clay. Từ đâu đó dàn nhạc điện tử đă hoà âm cùng tiếng thụ cầm trong một khúc dạo đầu nổi tiếng của Chopin. Và khắp nơi, khắp nơi, đều có ánh nến lung linh, màu vàng thẩm và màu hổ phách, ấm áp và êm đềm. Mùi phấn hoa quyện lẫn mùi sáp nến tạo thành một thứ hương thơm vừa lạ lùng vừa quyến rũ và Catherine bước đi như đi trong mơ qua đám đông khách khứa mà cô chịu không đoán được là bao nhiêu người, đi qua những ánh mắt ngưỡng mộ, bởi với nhiều người, h́nh ảnh của cô gợi lại cho họ những giây phút đáng nhớ của đời họ khi chính họ bước đi những bước như mơ đến với người họ trao gởi cả cuộc đời. Lối vào pḥng khách thu hút mọi ư nghĩ của cô; ư nghĩ rằng Clay đang đứng trong pḥng đó đợi cô khiến tim cô đập th́nh thịch và cô cảm thấy ḿnh run lên từ bên trong.

Cô mơ hồ nhận ra mẹ đang đứng ở gần một cửa sổ, mơ hồ nhận thấy những khoảng trống khi mọi người lùi lại để lấy lối cho cô đi. Nhưng khi mắt cô nh́n thấy Clay th́ tất cả những người khác đều bị bỏ quên. Anh đứng trong dáng đứng điển h́nh của chú rể, với hai bàn tay gài vào nhau để phía trước, hai chân cách nhau một khoảng ngắn, và anh không cười mà để lộ một chút căng thẳng trên nét mặt. Cô đă nghĩ sẽ tránh nh́n vào mắt anh, nhưng mắt cô có mong muốn của riêng chúng. Anh như thể một nhân vật trong một câu chuyện cổ tích của một người kể chuyện kỳ tài vừa bước ra đời thực, cả anh lẫn quang cảnh xung quanh anh đều quá hoàn hảo.

Chúa ơi, hăy giúp con, Catherine nghĩ, khi ánh mắt họ gặp nhau. Chúa, hăy giúp con.

Anh đợi, tóc anh như màu của cánh đồng lúa ḿ chín do nắng mặt trời. Một giá đựng nến lớn ở trên cao toả ánh sáng xuống khiến cho da anh ngời lên màu hổ phách. Anh mặc một bộ lễ phục màu quế, thắt một chiếc nơ tuyệt đẹp. Mắt anh – đôi mắt xám trên khuôn mặt hoàn hảo - mở rộng, và cô bắt gặp một cử động khó thấy được của anh khi anh thả lỏng đầu gối bên trái rồi lại đứng thẳng chân trở lại. Rồi, ngay trước khi cô để mất cái liếc của anh, tay anh buông sang một bên và khẽ liếm môi. Ơn Chúa, lúc đó anh chỉ trở thành một ấn tượng bên cạnh cô mà thôi. Nhưng cô biết anh đă quay sang liếc đôi má hồng của cô thêm một lần nữa trong khi dàn nhạc chuyển sang một đoạn nhạc êm dịu để làm nền.

“Được yêu thương hết mực...”.

Tṛ chơi bắt đầu. Mọi thứ trở thành siêu thực đối với Catherine. Cô trở về làm một đứa trẻ, đang chơi tṛ chơi đám cưới với Bobbi, đang đi trên băi cỏ với bộ váy làm bằng khăn và rèm cũ, ôm trong tay một bó bồ công anh. Việc giả vờ quay lại thời ấy khiến cô thoát được cảm giác tội lỗi trước việc cô đang làm.

– Người trao người đàn bà này là ai?

– Tôi, anh trai cô ấy.

Thực tế trở về và cánh tay Clay thay thế cánh tay Steve. Cánh tay ấy thật rắn chắc, nhưng thật ngạc nhiện, nó đang run run, và điều ấy không thể nh́n thấy mà chỉ cảm thấy được mà thôi.

“Lần này ḿnh muốn làm cô dâu. Nhưng, cậu cứ luôn làm cô dâu!

Không, ḿnh không! Lần trước cậu chẳng làm cô dâu là ǵ?

Thôi được, đừng khóc nữa. Được, nhưng lần sau ḿnh phải được đội rèm đấy!”.

Từ bên trái cô, Bobbi mỉm cười, trong khi những kỷ niệm cũ vẫn kéo về. Cha xứ bắt đầu nói: Cha có một giọng nói du dương và Cha có thể điều khiển âm thanh như thể những ǵ Cha nói chỉ được dành để nói với cô và clay mà thôi. Catherine hướng mắt tới môi của Cha xứ, cố tập trung vào những lời nói và cô biết ông ấy đang nói tới sự quan trọng của ḷng kiên tŕ, t́nh yêu và sự chung thuỷ. Những bó cơ đang căng cứng dưới những ngón tay Catherine đưa thả lỏng một cách miễn cưỡng, rồi lại căng trở lại. Cô hiểu rằng Cha xứ đang yêu cầu những cặp vợ chồng có mặt tại đám cưới hăy cầm tay nhau và thầm nhắc lại những lời thề cùng cô dâu và chú rể. Catherine thầm van xin, Đừng! Xin đừng! những ǵ mọi người đang chứng kiến chỉ là giả dối! Đừng đặt sự xác nhận t́nh yêu của mọi người vào một điều vô nghĩa!

Cô lại trốn và tṛ chơi ngày bé.

“Khi cậu lấy chồng, cậu muốn lấy người như thế nào?

Giàu có.

Ôi, Bobbi, đó là tất cả những ǵ cậu nghĩ tới sao?

Ồ, vậy cậu sẽ lấy người như thế nào?

Một người muốn ở bên tớ đến nỗi hết giờ làm là về thẳng nhà với tớ ngay chứ không dừng lại ở các quán bar. Và người ấy luôn tốt với tớ”.

Cha xứ bảo họ quay mặt về phía nhau và nắm tay nhau. Bó hoa của cô dâu trao cho Bobbi.

Rồi đôi tay của Catherine nằm trong đôi bàn tay rắn chắc với những ngón tay màu nâu khoẻ khắn của anh, và cô cảm thấy mồ hôi từ bàn tay anh cùng mồ hôi từ bàn tay cô. Giọng Cha xứ vẫn th́ thầm, và Catherine bỗng thấy sợ phải nh́n vào mắt Clay.

“Ḿnh sẽ cưới một người đàn ông giống như Rock Hudson.

Tớ th́ không. Tớ thích một người đàn ông có mái tóc vàng và đôi mắt mănh liệt”.

Chúa ơi, Catherine nghĩ, ḿnh đă nói như vậy thật ư?

Cô ngước mắt lên nh́n mái tóc vàng, nh́n đôi mắt xám điềm tĩnh đang nh́n vào mắt cô với vẻ chân thật được thể hiện v́ lợi ích của khách khứa. Khuôn mặt anh được mô tả bởi ánh nến dịu nhẹ, và trong ánh nến đó nổi bật lên chiếc mũi thẳng, đôi má dài và đôi môi gợi cảm hơi hé mở nhưng thoáng một vẻ buồn. Thái độ của anh rất hoàn hảo, rất thuyết phục. Nó tạo ra một sự sụp đổ bên trong Catherine.

“Một người đàn ông tốt với ḿnh. Tóc vàng và đôi mắt mănh liệt. Một người giàu có”.

Những lời nói của quá khứ ấy dội về trong tim Catherine, khiến trái tim cô tràn ngập nỗi xót xa hơn bất cứ lúc nào. Nhưng những người đang đứng xung quanh nh́n họ kia không thể nào đoán nổi giông tố trong long cô, v́ cô đă hợp tác ăn ư với diễn xuất tài ba của Clay, t́m mắt anh như anh t́m mắt cô, trong khi sức ép trên những ngón tay cô cũng làm tăng thêm nổi đau ngọt ngào.

Chúng ta đang làm ǵ thế này? Cô muốn khóc. Anh có biết ánh mắt của anh khiến tôi đau khổ thế nào không? Tôi đă tự làm ǵ ḿnh khi cứ xiết chặt tay anh như thế này, khi cứ giả vờ say đắm khuôn mặt quá hoàn hảo của anh? Anh không nhận ra nổi đau của một người con gái suốt thời thơ bé, đă bao lần vẽ ra những giấc mơ hăo huyền để mà trốn vào những giấc mơ đó mong sao giải thoát ḿnh khỏi thực tế phủ phàng sao? Anh không hiểu rằng tôi thực sự tin rằng một ngày nào đó những giấc mơ ấy sẽ thở thành hiện thực ư? Nếu anh hiểu th́ hăy bỏ tay tôi ra, đừng nh́n vào mắt tôi nữa, và trên hết hăy buông tha cho trái tim tôi. Anh quá hoàn hảo và nắm tay như thế này quá chặt nên không thể là một điều có thể thực được và tôi đă chịu đựng đủ lâu cái cảnh thiếu t́nh yêu. Clay, làm ơn anh hăy quay đi trước khi quá muộn. Anh là một ảo tưởng tạm thời và tôi không được phép, không được phép ch́m vào ảo tưởng này.

Nhưng cô lại bị mắc trong chính một tṛ hề mà cô tạo ra, bởi Clay không quay đi, không buông tha mắt cô, không nới lỏng bàn tay anh. Cô cảm thấy hai lồng tay ḿnh nóng bỏng, cảm thấy trái tim ḿnh như nổ ra. Và trong chốc lá cô nếm trải cảm giác khao khát mănh liệt.

Cuối cùng cô cũng dứt ra được để nh́n xuống dưới. Rồi Stu bước lên, rút một chiếc nhẫn ra khỏi túi áo. Cô ch́a những ngón tay run rẩy của ḿnh ra và Clay lồng một chiếc nhẫn kim cương vào ngón tay cô.

– Tôi, Clay, chấp nhận, Catherine....

Trong khi giọng nói trầm ấm của anh cất lên những lời đó, trái tim bị đánh lừa của Catherine bỗng nhiên muốn những lời nói ấy mang một ư nghĩa thực sự nào đó. Nhưng đó chỉ là một sự tưởng tượng mà thôi. Những ư nghĩ trong đầu cô cứ rối tung cả lên trong khi Clay hoàn thành hành tŕnh của chiếc nhẫn để nó khít lại ngón tay đă có sẳn chiếc nhẫn gia truyền.

Cô giật ḿnh khi thấy một chiếc nhẫn đă được đặt vào lồng bàn tay cô – Angela đă nghĩ đến mọi thứ - và một lần nữa mắt cô lại t́m mắt Clay. Một đạo cụ nữa cho màn diễn ư? Đôi mắt cô hỏi. Nhưng có lẽ chính anh đă chọn chiếc nhẫn chứ không phải Angela. Cô đành phục tùng, nh́n xuống lồng chiếc nhẫn vào ngón tay anh.

– Tôi Catherine, chấp nhận Clay... - Giọng nói của cô bị đe doạ bởi sự căng thẳng thần kinh, những giấc mơ bị đánh mất và nhu cầu cấp bách muốn được khóc.

Nhưng ở đây vẫn c̣n nhiều điều cô phải chịu đựng tiếp họ, một lần nữa lại phải quay mặt về phía Cha xứ. Catherine mơ nghe thấy Cha xứ tuyên bố họ đă chính thức trở thành vợ chồng. Rồi Cha xứ mỉm cười một cách hiền từ và xiết chặt tay Clay và Catherine bằng cả hai tay ḿnh.

– Chúc cuộc đời của hai con hạnh phúc, bền lâu. – Ông cha chúc đơn giản như thế, và không hề mảy may nghi ngờ rằng những lời ấy đủ làm thần kinh đang căng hết mức của Catherine chỉ chực đứt tung. Cô nh́n trân trân xuống những đôi bàn tay của họ. Rồi Cha xứ bỏ tay ra, rồi giọng nói du dương của ông vang lên lần cuối – Và bây giờ hai con hăy trao nhau nụ hôn đầu tiên với tư cách là ông và bà Forrester.

Đă căng thẳng muốn phát điên lên rồi, Catherine không biết phải làm ǵ. Cô cảm thấy như thể chỉ trong một khoảnh khắc cô đă già thêm bao nhiêu tuổi, trong khi đó Clay làm gương, quay sang cô trước mọi con mắt đang đổ dồn về phía họ. Cô ngẩng mặt lên; hơi thở của cô bị nén lại trong họng nhưng thay v́ thế mặt anh lại áp sát mặt cô, đôi mắt xám của anh kề ngay trước mặt cô và cô thấy ḿnh được ôm gọn trong ṿng tay anh, thấy người cô bị ép sát vào người anh thấy đôi môi cô bị bao vây bởi đôi môi hé mở quá gợi cảm của anh. Những kư ức chợt quay trở lại.

Không, Clay, đừng! Cô muốn khóc. Nhưng anh đă hôn cô. Anh đă hôn cô thật sự. Và trong nụ hôn ấy cô cảm nhận được lời xin lỗi của anh, nhưng cô thấy ḿnh không thể tha thứ cho anh v́ cái công việc đầy thuyết phục mà anh đang thực hiện.

Rồi anh buông cô ra trong tiếng trầm trồ của mọi người, và cô cảm thấy hơi thở của anh chạm lên mũi cô khi anh bước lùi lại, nh́n vào đôi mắt hoảng hốt của cô. Tiếp đến là một nụ cười mà cô đă mong chờ suốt những năm thơ ấu, nụ cười ấy thật rạng rỡ cứ như thể khoảnh khắc này là thật, và cô buộc phải đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ không kém. Sau đó Clay cầm tay cô đặt lên cánh tay anh và hướng cô quay mặt ra phía khách khứa.

Cô tiếp tục giữ nụ cười trên môi. Cô bị bao vây bởi những cái ôm, những cái hôn và những lời chúc mừng, bắt đầu từ Stu với một cái hôn táo tợn lên môi cô. Sau đó đến lượt Steve, anh ôm cô rất lâu, hơi quá âu yếm một chút, khẽ lắc đầu cô trong ṿng tay anh và th́ thầm vào tai cô hai tiếng “vui đi”.

– Ôi, Steve – cô cho phép ḿnh lên tiếng, và cô biết chỉ một ḿnh anh cô hiểu.

– Suỵt, bé con, hai người cừ lắm. Anh ước ǵ em có thể thấy hai em đẹp đôi như thế nào.

Bố của Clay đi tới, ôm cô bằng cả hai tay và chào mừng cô gia nhập gia đ́nh ông bằng một cái hôn – cái hôn đầu tiên ông dành cho cô. Qua vai ông, Catherine nh́n thấy Clay đang ôm Ada. Ông và bà Elgin dành cho cô những cái vuốt ve và những nụ cười phúc hậu, c̣n Elizabeth Forrester th́ ban cho mỗi má cô một cái hôn rất oai của bà và tặng thêm cho cô một cái đập khẽ bằng ba toong len vai phải, cứ như thể cô đang được phong tước hiệp sĩ.

– Cháu là một phụ nữ trẻ xinh đẹp. Tôi mong chờ những đứa con dễ thương của các cháu – đôi mắt sắc như dao của bà hướng thẳng vào mắt Catherine trong tích tắc rồi hướng qua chỗ khác ngay như thể vấn đề đă được quyết định. Chợt Catherine bị kéo đi khắp một ṿng như một dĩa bánh để bao nhiêu cái miệng cùng nếm cho tới khi cô cảm thấy thực sự biết ơn v́ được trở lại với Clay – cho tới khi anh đă làm hài ḷng từng vị khách bằng việc t́nh nguyện cho họ những ǵ họ chờ đợi!

Anh đột ngột bước tới, mỉm cười liều lĩnh, và ṿng hai tay ôm quanh eo cô rồi nhấc cô khỏi sàn cho tới khi cô lơ lửng ở trên không như một con búp bê được điều khiển bằng dây. Thực chất, cô không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc làm một con rối được buộc dây để người ta điều khiển. Cô chợt thấy phục tùng đôi môi của Clay trong khi những nhành hoa dành dành chạm quanh cổ anh. Cô nhắm mắt lại, xoay tṛn như một chiếc lá bị cuốn trong một cơn lốc, chếnh choáng bởi mùi hoa thơm ngào ngạt, chếnh choáng bởi cô vờ coi tất cả là thật. Anh bất thần gắn môi ḿnh lên môi cô, và cô cảm thấy sự t́m kiếm gần như vô thức của đầu lưỡi anh giữa làn môi cô, rồi đầu lưỡi ngỡ ngàng của cô do dự, không biết phải làm ǵ với chính nó. Rồi Clay lịch sự rụt lưỡi lại. Cô mơ hồ nhận thấy đám đông vỗ tay tán thưởng và cô cho phép ḿnh ch́m trong cảm giác rằng trái đất này đang quay một cách điên cuồng. Với đôi mắt nhắm nghiền và hai cánh tay quàng quanh cổ chồng ḿnh cô chịu đựng một cái hôn dài vô tận trong khi anh ôm cô cùng xoay một ṿng. Nhưng cái hôn quá dài – khó t́m một chỗ cho một cái lưỡi trong một cái hôn như thế nếu như không để nó đi theo hành tŕnh tự nhiên của nó – cho tới khi cuối cùng đầu lưỡi anh chạm vào đầu lưỡi cô, rồi lưỡi cô lại lẩn tránh và anh lại rụt lưỡi về.

Nhưng đám đông chẳng thể nh́n thấy ǵ khác ngoài cảnh chú rể ôm cô dâu xoay một ṿng giữa căn pḥng tràn ngập ánh nến lung linh, hôn cô với vẻ ngất ngây. Họ không hề biết vũ điệu ngần ngại của đầu lưỡi.

Catherine quay mặt ra với đôi má đỏ bừng càng khiến tất cả mọi người trừ bản thân cô thêm phấn khích. Nhưng lúc đó cô cảm thấy biết ơn Clay v́ diễn xuất của anh, bởi khi cô được buông khỏi ṿng tay anh cô nhận thấy những khuôn mặt thân yêu với những ánh mắt ngời lên niềm hoan hỉ trước những ǵ vừa chứng kiến. Lần đầu tiên Catherine không cần phải giả vờ. Cô thực sự vui mừng bước tới đón Marie, Francie, và Grover cùng Vicky!

Có họ ở đó đám cưới gần như hoàn hảo. Catherine xúc động khi cô nh́n thấy Grover thường ngày làm đỏm vụng về nhưng hôm nay trông lại thật sự đáng yêu với mái tóc quăn óng ả. C̣n Vicky không biết làm thế nào mà nuôi được móng tay dài và lại c̣n đánh nhũ đỏ cho chúng nữa. Francie th́ thơm nức mùi nước hoa Charlie. Và Marie cũng có mặt, Marie thiên thần, Marie, người đầu tiên đă dạy cho cô chấp nhận một bàn tay chăm sóc. Từ đó đă bao lần họ nắm tay nhau rồi?

Clay lại đến bên cạnh Catherine, ôm quanh eo cô, rồi kéo cô sát lại hông anh, và nở một nụ cười măn nguyện mà cô biết là dành cho những cô gái Horizons.

– Chị ấy tuyệt đấy chứ? – Francie hỏi. Và Clay lại miết những ngón tay trên sườn cô, gh́ sát cô vào anh hơn, và cúi xuống đặt lên mí mắt cô một cái hôn âu yếm.

– Đúng, cô dâu của tôi rất tuyệt. – Catherine không chịu ngước lên nh́n vào mắt anh. Những ngón tay của Clay liều lĩnh di chuyển lên quá eo của cô.

– Anh thấy bọn em may váy thế nào? – Marie hỏi.

Những ngón tay của Clay lại chuyển động, mơn trớn trên lớp nhung mịn.

– Rất lộng lẫy – anh trả lời rồi tiếp tục vai diễn bằng một câu hỏi: - Ai sẽ mặc nó tiếp theo?

– Ồ, điều đó c̣n phụ thuộc vào việc ai trong chúng em sẽ lấy được một anh chàng giống như anh. Này, sao anh không rời chị ấy ra một chút, đến lượt chúng em rồi đấy, đúng không?

Marie khéo léo tách Clay khỏi cô dâu của anh trong khi anh nh́n Catherine bằng một cái nh́n khẩn thiết như muốn nói Tôi--Thể-Làm--Bây giờ, Giúp-Tôi-Với! Rồi anh quay sang dành cho Marie bé nhỏ một cái hôn rất kêu. Bây giờ đến lượt Clay bị kéo đi một ṿng giống như một đĩa bánh thánh. Catherine chỉ có thể đứng nh́n với một nụ cười trên môi. Anh hôn từng người, cho họ cái cảm giác về điều mà họ mong là của họ. Anh chỉ trở lại với cô dâu của ḿnh sau khi tất cả các cô gái đă được nếm qua hương vị của những cái hôn, cái ôm mà anh dành cho họ.

Và một lần nữa Catherine lại cảm thấy biết ơn Clay v́ sự hiểu biết của anh.

Họ lại di chuyển qua đám đông, Catherine cuối cùng cũng đă hiểu rằng đám cưới này đă vượt xa, xa hơn nhiều so với những ǵ Angela đă gợi ư. Không chỉ có các cô gái Horizons, mà cả giới kinh doanh trong thành phố, gia đ́nh, bạn bè và bao nhiêu họ hàng đă được thêm vào danh sách khách mời. “Sự kiện thân mật” của Angela đă trở thành một sự kiện linh đ́nh trong mùa đông.

Chương 18

Cô và Clay ngồi trong pḥng đọc để kư giấy chứng nhận hôn thú dưới sự chứng kiến của Cha xứ. Họ không để lộ điều đáng nghi nào ngoài những ngón tay run rẩy, rồi thợ chụp h́nh xuất hiện, chớp ngay được cảnh họ đang ư giấy, và cảnh Catherine ôm hoa, sau đó dẫn họ ra pḥng khách bảo họ đứng bên cửa sổ với những người khác để anh ta chụp tiếp. Trong suốt thời gian đó Catherine hoàn toàn thành công với việc giả vờ tự nhiên và sung sướng, như bất cứ cô dâu nào. Trong khi ôm nhau họ nói những lời thông minh, rồi cầm tay nhau hết lần này đến lần khác, nhiều đến nỗi việc đó trở thành vô thức. Và không biết từ lúc nào Catherine bắt đầu cảm thấy thích thú khi làm thế.

Trên bàn ăn sâm banh tuôn như thác vào các ly sáng loáng. Clay và Catherine bị đẩy vào trong đó để cụng ly và bị ép ngoắc cánh tay vào nhau cùng uống khi camera ghi h́nh. Những ông khách sang trọng đứng vây quanh Catherine. Cô bắt gặp ánh mắt Clay – anh đang nháy mắt với cô ư? – qua ly sâm banh anh đang uống. Rồi cô đi tới ban công tung bó hoa xuống. Một cô gái không biết là ai đă đón được bó hoa.

Những chiếc bàn nhỏ được bày ra và những người phục vụ răm rắp làm nhiệm vụ. Angela cố gắng xem xét việc dọn bữa tiệc bằng một kỹ năng kín đáo để các vị khách luôn có ấn tượng là bà không hề bỏ khách mà đi cũng không hề lơ đểnh với họ.

Angela biết cách làm thế nào để đạt được một kiểu điều hành. Chưa ngồi xuóng bàn đầu bên cạnh th́ Catherine đă cảm thấy vô cùng khâm phục mẹ anh. Catherine hiểu tiền là một chuyện nhưng đạt được những ǵ Angela được tối nay quả là không dễ.

Khách khứa được phục vụ món gà nhồi với một loại cực ngon của Minnesota có kèm theo một chút cải bông đào thái lát. Những đĩa đựng trông cũng ngon mắt như món ăn trong đĩa. Nhưng điều đáng khâm phục chính là sự nhanh gọn và lịch sự không chê vào đâu được. Toàn bộ đám cưới sắp trở thành một thành công trọn vẹn. Rất cảm kích, Catherine nghiêng người qua Clay để nói điều ǵ với Angela. Nhưng bà chỉ vẫy một bàn tay và quả quyết với Catherine rằng bà rất vui. Rồi bà khẽ vuốt ve tay cô.

Ăn được nửa chừng Catherine bỗng nhớ đến chiếc ch́a khoá.

– Clay, tôi đă nhận được quà của anh. Inella mang nó lên gác cho tôi, nhưng tôi không biết đó là ch́a khoá ǵ.

– Hăy đoán xem.

Cô sợ phải đoán. Buổi tối này đă có quá nhiều điều vượt quá sức tưởng tượng của cô rồi.

– Ch́a khoá ngôi nhà dưới phố? – Cô đoán, nhưng có quá nhiều tiếng ồn ở xung quanh. Clay ghé đầu sang, tai anh kề ngay trước môi cô.

– Ǵ?

– Ngôi nhà dưới phố.

Anh ngồi thẳng lại, mỉm cười láu lỉnh và lắc đầu. Cô nh́n thấy môi anh mấp máy, nhưng đúng lúc đó có tiếng chạm cốc inh tai và cô cũng chẳng nghe thấy anh nói ǵ. Giờ đến lượt cô ghé tai cô sát môi anh, nhưng khi cô làm vậy, cố nghe câu trả lời, cô bỗng nhận ra rằng tất cả những tiếng nói trong pḥng ngừng bặt và chỉ c̣n lại duy nhất những tiếng th́a cầm trên thành ly.

Cô hoảng hốt, vội nh́n để rồi nhận ra mọi con mắt đang dồn về phía họ chờ đợi. Rồi cô nhận thấy bàn tay của Clay đặt lên gáy cô. Rồi sau đó bàn tay ấy rời gáy cô và anh vừa mỉm cười đứng dậy. Cô bắt đầu hiểu ra, nhưng cô vẫn ngần ngại, bỏ quên chiếc khăn ăn trong một tay và chiếc nĩa trong tay kia, và hoàn toàn chưa chuẩn bị cho một cuộc đột kích nữa vào các giác quan của cô.

Clay đứng sau ghế của cô, cúi xuống sát tai cô th́ thầm..

– Có lẽ họ không để cho chúng ta đi với những cái hôn chóng vánh mà một nửa số họ chưa nh́n thấy.

Cái hôn chóng vánh, cô nghĩ, anh ta gọi cái hôn gần đây nhất của họ là cái hôn chóng vánh ư?

Đó là một phong tục cổ, một phong tục mà Catherine không tính tới. Nụ hôn đầu tiên là một phần của buổi lễ. Nụ hôn thứ hai làm cô ngạc nhiên. Nhưng cái hôn này – cái hôn này là một điều ǵ đó rất khác.

Từ phía sau vọng đến lời mời vô tư của anh.

– “Bà Forrester?”

Nhưng Catherine ngỡ rằng nếu cô có thể nh́n thấy gương mặt anh cô sẽ thấy một bên lông mày của anh nhướng lên một cách táo tợn, và khoé miệng đang mỉm cựi của anh. Cô không có sự lựa chọn v́ thế cô bật ra một tiếng cười cũng thẳng và đứng dậy. Lần này khi Clay thực hiện công việc của Valentino không có sự lẩn tránh nào hết. Ôi, anh diễn mới tự tin làm sao! Anh gh́m hai cánh tay cô sát hai bên sườn cô, nghiêng đầu sang một bên c̣n cô th́ hơi lùi lại cho đến khi cô chắc cả hai người đă đứng vững trên sàn. Hai bàn tay cô xoè rộng, không t́m được ǵ để bám vào ngoài lưng áo anh. Và trong khi lưỡi của anh thực hiện xâm lược vào miệng cô, mọi người trong pḥng nh́n và huưt gió, rú, và gơ th́a nĩa ầm ĩ cho tới khi Catherine thấy rằng cô sẽ chết v́ khổ sở hoặc v́ ngây ngất hoặc v́ cả hai hay không chết v́ cái ǵ hết. Thay vào đó, cô cảm thấy một cảm giác kiêu hănh dễ chịu. Anh rời môi cô, ngẩng đầu lên nh́n vào mắt cô cười măn nguyện v́ khách khứa, rồi ṿng tay quanh eo cô khẽ kéo cô lại sát ḿnh.

– Ồ, Valentino, tôi chắc đấy – cô nói cùng một nụ cười.

– Họ thích mà – anh nói qua những tiếng vỗ tay. Nếu cô có thể đảm bảo rằng đúng ra là Clay đă nói:Tôi thích mà”. – Anh vẫn ôm côn trong cái dáng thoải mái tự nhiên ấy, ở cuối pḥng nh́n lại có thể thấy họ là một đôi trai tài gái sắc đang tràn ngập hạnh phúc trong ngày hôn lễ. Anh thậm chí c̣n gh́ sát cô vào người anh thêm một lần nữa, rồi ghé môi gần tai cô th́ thầm: Xin lỗi.

Catherine bỗng cảm thấy như thể cô đă ăn quá nhiều món cá hồi của Inella. Nhưng trước khi cô có thể tập trung vào cảm giác đó, người thợ ảnh lại xuất hiện, và yêu cầu họ bón cho nhau ăn. Thật là bối rối khi nh́n miệng Clay há ra nhận thức ăn, nh́n đầu lưỡi ươn ướt của anh, đầu lưỡi mà mới chỉ một phút trước đă liều lĩnh tấn công lưỡi cô.

Bữa ăn vẫn tiếp tục, nhưng Catherine không thể ăn thêm miếng nào nữa. Clay rót thêm rượu vào ly của cô và cô ch́m vào thứ rượu ngọt ngào ấy như thuỷ thủ của một con tàu đang bốc cháy. Rượu khiến cho đầu óc cô lâng lâng và chếnh choáng và cô tự nhắc ḿnh phải hết sức cẩn thận.

Nhưng những bọt rượu chưa kịp biến mất trước mắt cô th́ các ly đă lại kêu leng keng và Clay liền đứng dậy, cầm cánh tay cô kéo cô đứng lên cùng. Lần này chuyện đó dễ hơn, tốt hơn, rượu đă bốc lên đầu cô, và những lời tự nhắc nhở ḿnh của cô cứ đuối dần một cách thảm hại trong khi Clay lại trao cho cô một cái hôn khiến xương sống cô muốn nhủn ra.

Đúng là địa ngục, cô nghĩ, th́ cứ cho họ cái họ muốn và quên nó đi.

Cái hôn kết thúc. Clay cười với mắt cô.

– Làm tốt lắm, bà Forrester.

– Anh cũng không tồi, ông Forrester ạ - Trong lúc cô nói th́ cô cảm nhận rơ cái cách hông anh cọ vào hông cô qua lớp vải nhung và cái cách bụng cô áp sát vào chỗ mở giữa hai vạt áo của anh – Nhưng tôi nghĩ anh đừng nên rót thêm vào cốc của tôi nữa.

– Tại sao giờ tôi cứ muốn làm một việc như thế nhỉ? – Anh cười ranh mănh, nhướng mày lên đầy ẩn ư. Hai bàn tay anh lướt nhẹ từ trên xuống và dừng lại trên hông cô. Cô không biết đó là do cô tưởng tượng ra hay là do anh tự ép ḿnh làm thế. Nhưng rồi cô quyết định rằng đó là do cô tưởng tượng ra. Suy cho cùng, anh đang diễn kịch - giống như cô – v́ tất cả những người đang gơ ly kia.

Bánh cưới được đưa vào pḥng bằng một chiếc xe đẩy. Đó là một cái bánh lớn h́nh tháp và đôi chim câu đậu trên đỉnh với những vải nơ vắt qua hai cái mỏ, và đó lại là một sự bổ sung vào tài chuẩn bị của Angela. Clay và Catherine được hướng dẫn cầm dao cắt bánh.

Máy ảnh chớp lia lịa khi con dao thực hiện hành tŕnh của nó trên cái bánh, và cô dâu được nhắc xúc bánh cho chú rể. Anh liếm chỗ bánh dính trên ngón tay cô trong khi đôi mắt xám của anh nheo lại. Cảm giác nhột lan xuống đến tận những ngón chân Catherine và cô vội nh́n đi chỗ khác.

– Hừm... ngon quá - lần này anh nói.

– Không tốt cho răng của anh đâu – cô nh́n lên cười, người ta đồn rằng c̣n dễ gây sung huyết nữa đấy.

Anh ngả đầu ra sau cười thích thú và một lần nữa họ ngồi xuống.

– Hăy để chú rể cho cô dâu một miếng nào – tay thợ nhiếp đề nghị, và nhăm nhăm hướng ống kính vào họ.

– Chúng ta c̣n phải làm thế này bao nhiêu lần nữa – Catherine hỏi, cảm thấy bồng bềnh, nhưng không hoàn toàn không thích tṛ chơi họ đang chơi.

– Tôi sẽ làm lẹ thôi – Clay hứa bằng một giọng nói dịu dàng. Nhưng khoé miệng và đuôi mắt anh lại nheo lại vẻ táo tợn. Anh đưa một miếng bánh tới và cô nhận nó, thưởng thức vị ngọt của nó và nuốt, rồi cô thấy anh vẫn c̣n đứng đưa ngón tay trỏ dính bánh mà chờ đợi.

– Như thế này thật trơ trẽn - với một nụ cười ngọt ngào như nhân bánh cô nói – Nhưng tất cả những ǵ cô có thể làm là liếm ngón tay trỏ của anh, và cô nhận thấy nó hơi mằn mặn.

– Những khách quí của chúng ta thấy cảnh này thú vị đấy.

– Anh, ông Forrester, láu cá đến không thể tha thứ được. Nhưng đúng lúc đó cô bắt gặp cái liếc mắt sắc sảo của Elizabeth Forrester, và cô băn khoăn không biết bà già đó có nghi ngờ ǵ hay không.

Không khí trở nên nghiêm túc khi Claiborne đứng dậy tuyên bố chính thức. Ông đi ṿng qua bàn đến chỗ cô, dành cho cô một cái ôm và một cái hôn cùng lời khen ngợi cho tất cả những ǵ ông đă chứng kiến. Cô nhận thấy Clay đă trở lại nghiêm túc khi anh chống một khuỷu tay lên mép bàn và đưa ngón tay trỏ ngang qua môi, ngố nh́n chăm chú. Rồi anh đứng dậy bắt tay bố anh. Tiếng vỗ tay vang lên khắp pḥng và Clay ngồi xuống. Về phần Claiborne, Clay và Catherine đạt được thành công đầy hứa hẹn và khi ánh mắt họ giao nhau, cả hai đều hiểu điều đó.

– Tôi nghĩ lại rồi, anh nên rót cho tôi thêm một ly nữa – cô nói – và hăy mỉm cười. Bà nội của anh đang theo dơi từng cử chỉ của chúng ta đấy.

– Vậy th́ cái này cho bà ấy, cho bố và mẹ nữa – Clay nói, dùng một ngón tay nàng cầm lên và đặt lên cô một cái hôn nhẹ. Rồi anh đưa tay với chai sâm banh. Những nụ cười và tâm trạng vui vẻ của anh không quay trở lại nữa.

Bữa ăn kết thúc và phần khiêu vũ bắt đầu. Catherine gặp nhiều người họ hàng của Clay và dành cho từng người một khoảng thời gian vừa đủ. Rồi cô t́m cách đến với mẹ cô, bác Frank và bác Ella. Buổi hôn lễ sắp kết thúc, Catherine cảm nhận rơ từng phút đồng hồ đang trôi qua.

Đứng trong pḥng khách với Bobbi, Catherine nh́n thấy Clay đang ở trong pḥng đợi. Anh đứng với một cô gái rất đẹp có mái tóc màu nâu đỏ buông dài đến ngang lưng. Cô gái đó đang cầm ly rượu như thể cô ta được sinh ra cùng với nó vậy. Cô ta cười với Clay, lắc lắc mái đầu như để hất tóc về sau lưng. Nhưng tóc cô ta vẫn xoà ngang má. Rồi cô gái đó quàng tay quanh cổ Clay trong khi vẫn cầm ly rượu, và hướng đôi môi cô lên môi anh và hôn anh theo một cách không giống như bất kỳ cách nào mà những cô gái mắt nai ở Horizons đă làm với anh. Catherine nhận thấy rơ vẻ mặt buồn của Clay khi anh nói ǵ đó với cô gái mà ánh mắt lại hướng xuống sàn nhà, rồi anh ngước mắt lên nh́n vào mắt cô gái với lời xin lỗi hằn in trên từng đường nét của khuôn mặt anh. Nếu Catherine không công nhận cái chạm tay của anh lên cánh tay cô gái đó là một sự vuốt ve th́ chắc cô đă tự lừa dối ḿnh. Anh nói với đôi mắt cô gái đó, vuốt ve cánh tay cô ta, rồi anh cúi xuống đặt một cái hôn không hề vội vàng lên má của khuôn mặt hoàn hảo đó.

Catherine vội quay lưng lại không nh́n họ nữa. Nhưng cảnh anh hôn cô gái cứ làm cô nhức nhối, và cô cảm thấy có ǵ đó chẹn họng cô lại khiến cô đă đưa ly rượu lên môi mà không tài nào nuốt nổi một ngụm.

– Cô gái đứng kia với Clay là ai vậy?

Bobbi liếc về phía pḥng đợi và nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt Bobbi chợt tắt.

– Có phải là cô ta không? – Catherine hỏi – Jill Magnussion ấy.

– Đúng, đúng vậy, có chuyện ǵ sao? – Bobbi vội quay lưng lại phía pḥng đợi.

– Không có ǵ.

Mặc dầu cố gắng hết sức để lờ đi, Catherine vẫn không thể nào không quay lại nh́n họ để rồi thấy Clay giờ đây đang đứng đút một tay trong túi quần với vẻ thư thái trong khi Jill th́ quàng cánh tay cô ta qua cánh tay anh và tựa ngực cô ta lên cánh tay phía trên của anh một cách thoải mái. Catherine đâu phải loại người không thể chấp nhận được một sự đụng chạm như thế. Thay v́ xem đó là hành động dơ bẩn cô lại vội coi đó là cử chỉ lịch lăm. Một ông già đi tới chỗ họ và Jill Magnussion cười thành tiếng, nghiêng người hôn lên môi ông ta mà vẫn không buông cánh tay Clay ra.

– Ông ấy là ai? – Catherine hỏi, cố giữ giọng tự nhiên.

– Đó là bố của Jill.

Catherine bỗng cảm thấy trong ḷng trống rỗng và buồn bă. Cô ước ǵ cô không nh́n thấy Jill ngả người lên cánh tay Clay ngay trước mắt bố cô ta, ước ǵ không thấy cô ta ṿng tay quanh cổ Clay hôn anh theo cái cách khác thường ấy. Nhưng Catherine c̣n ngạc nhiên hơn, trong lúc cô nh́n họ, cô thấy Elizabeth bước tới chỗ họ vả Jill Magnussion tỏ ra thân mật với bà già sắc sảo ấy y như cô ta thân quen với ly rượu và anh chồng mới cưới của Catherine. Bà già đầy uy quyền ấy chẳng khiến Jill hoảng sợ chút nào. Người con gái có mái tóc màu nâu đỏ ấy khoác cánh tay c̣n lại của ḿnh qua vai Elizabeth, cười rất quyến rũ trước bất cứ điều ǵ bà già đó nói. Rồi – không thể tin nổi – bà già khó tính ấy cũng bật cười thành tiếng.

Và cuối cùng Catherine cũng quay đi.

Lúc đó Clay ngước mắt liếc sang pḥng khách nhận thấy Bobbi đang nh́n họ, và ngay lập tức anh bỏ tay ra khỏi túi quần, xin lỗi những người đang nói chuyện, bước về phía Bobbi và Catherine.

– Jill và bố cô ấy đang chào để về - anh phân bua. Có vẻ như những lời anh nói vừa thoát ra khỏi môi anh là đă trở thành không cần thiết. Những lời ấy đâu dành để giải thích cho những vị khách đă ra về trước đó.

– Không hiểu sao Catherine không được giới thiệu với gia đ́nh Magnussion.

– Ồ... Anh xin lỗi Catherine. Anh vô tâm thật – Anh liếc từ Catherine ra cửa trước vẻ bồn chồn. Nhưng cánh cửa đang mở ra. Angela và bà Magnusson đang hôn tạm biệt nhau trong khi hai ông chồng họ đang bắt tay nhau, c̣n Jill th́ đang quay lại nh́n lần cuối cái khoảng cách đă chia cắt cô khỏi Clay. Rồi họ đi.

– Catherine... – Clay bắt đầu, nhưng anh hiểu rằng Bobbi vẫn c̣n đứng đó, nên chỉ nói: - Xin lỗi Bobbi một chút, được không? – Anh nắm cánh tay Catherine và dẫn cô đến một chỗ chỉ có hai người với nhau – Tôi nghĩ đă đến lúc chúng ta đi rồi.

Chắc ǵ bây giờ Jill Magnusśon đă đi rồi mà. Catherine nghĩ.

– Nhưng chúng ta phải cám ơn bố mẹ anh đă chứ, đúng không?

– Tôi đă làm việc đó rồi. Bây giờ chúng ta chỉ việc đi khỏi đây thật nhanh không để ai biết.

– Nhưng c̣n quà th́ sao? – Cô đang viện cớ một cách thiếu thuyết phục và cô biết như vậy.

– Cứ để chúng ở đây. Chúng ta không cần phải cám ơn bất cứ ai ngay trong đêm nay v́ đă tặng quà. Chúng ta chỉ cần đi khỏi đây trong lúc mọi người không để ư.

– Mẹ sẽ băn khoăn – Cô bắt đầu một cách yếu ớt, và đưa mắt nh́n quanh.

– Bà ấy sẽ băn khoăn ư? – Clay có thể thấy bỗng nhiên Catherine trở nên căng thẳng như thế nào – Steve sẽ đi cùng bà ấy. Yên tâm đi.

Catherine nh́n thấy Ada đang nói chuyện vui vẻ với bố mẹ của Bobbi và Steve. Catherine nâng ly rượu lên môi, nhưng trong ly chẳng c̣n ngụm rượu nào. Rồi Clay đưa tay gỡ chiếc ly khỏi những ngón tay cô và nói:

– Hăy lên gác và lấy áo khoác đi. Tôi sẽ gặp cô ở cửa. Và đừng có quên chiếc ch́a khoá.

o0o

Trở lại căn pḥng màu hồng, Catherine cuối cùng cũng cho phép đôi vai ḿnh rũ xuống một chút. Cô ngồi phịch xuống mép giường, tựa lưng vào đầu giường nhắm mắt lại đầy mệt mỏi. Catherine ước ǵ đây là pḥng riêng để cô có thể nằm vật xuống giường ngủ thiếp đi để sáng mai tỉnh dậy cô sẽ thấy không có đám cưới nào đă diễn ra hết. Cô cầm một chiếc gối nhỏ ôm vào ḷng mân mê những riềm gối bằng đăng ten, nh́n đăm đăm xuống những ngón tay ḿnh. Cô chớp mắt, quẳng chiếc gối sang một bên và đi đến trước gương lớn. Cô đặt tay lên bụng, khẽ miết những ngón tay. Cô ngước mắt lên và nh́n vào khuôn mặt ḿnh trong gương, không hiểu sao nó lại hồng hào thế được trong khi cô cảm thấy kiệt sức. Từ sâu trong lớp kính sáng loáng kia, đôi mắt xanh đang nh́n những ngón tay cô chạm lên má, rồi di chuyển xuống đôi môi. Đôi lông mày cô hiện rơ sự lo lắng khi cô nh́n tự đánh giá ḿnh và nhận thấy vô số những khiếm khuyết.

– Jill Magnussion – Cô th́ thầm. Rồi cô vớ lấy áo, khoác lên vai.

Bên ngoài trời lờ mờ nửa sáng nửa tối dưới làn tuyết đầu muà. Bầu trời đêm trông như thể có ai đó đă đổ sữa từ trên cao xuống, che khuất mặt trăng sau cái màn trắng nhè nhẹ đó. Nhưng dường như thỉnh thoảng mới có một giọt và thỉnh thoảng mới có một bông tuyết bay xuống. Ánh sáng từ những ô cửa sổ lấp lánh trên màn tuyết, và những thân cây khẳng khiu trụi lá giờ đây trông có vẻ được ủ ấm trong những tấm chăn của chúng. Không khí khá lạnh, lạnh đủ để làm đông cứng những cánh hoa dành dành mỏng manh c̣n vương trên tóc của Catherine.

Catherine khép chặt cổ áo khoác dưới cằm, ngẩng mặt lên, đương đầu với cái lạnh. Cô định thần lại và bước nhanh về phía cuối ngôi nhà, tiến đến ga-ra. Chỗ đó rất im lặng. Cô tận hưởng sự tĩnh lặng đó, cô để nó làm cô vững tâm.

– Xin lỗi để cô phải đợi. Cô giật ḿnh trước giọng nói của Clay và túm chặt cổ áo ḿnh hơn. Anh hiện ra trong bóng tối lờ mờ với cái dáng cao và cổ áo khoác dựng đứng – Tôi bị kẹt bởi mấy người khách không sao mà dứt ra được.

– Không sao đâu – Nhưng cô lại rụt cằm ḿnh vào cổ áo khoác.

– Trời, cô đang run ḱa – Anh đặt tay lên lưng cô, dẫn cô đi đến chỗ một chiếc xe lạ sẫm màu đang đổ gần đó. Mặc dù ở chỗ đó khá tối cô vẫn nh́n thấy những vải nơ buộc trên đầu xe. Anh mở cánh cửa phía bên tay lái ra.

– Cô có cầm theo ch́a khoá đấy chứ? – Anh hỏi.

– Ch́a khoá ư? – Cô nói lí nhí.

– Đúng, ch́a khoá – Anh mỉm cười - Tối nay tôi sẽ lái, nhưng sau đó, nó là của cô.

– Của... tôi ư? – Cô lắp bắp, không biết nên nh́n chiếc xe hay nh́n mặt anh để xác minh lời anh vừa nói.

– Mừng ngày cưới, Catherine – Anh nói ngắn gọn.

– Ch́a khoá xe này sao?

– Tôi nghĩ cô thích một chiếc xe có thùng, để đựng thức phẩm và cách thứ khác.

– Nhưng, Clay... – Cô càng run hơn mặc dù cô vẫn túm chặt cổ áo khoác.

– Cô có ch́a khoá ở đây không?

– Clay, như thế này không công bằng – Cô van vỉ.

– Trong t́nh yêu và trong chiến tranh tất cả đều công bằng.

– Nhưng đây đâu phải là t́nh yêu và cũng đâu phải chiến tranh. Làm sao tôi có thể... chỉ nói: “Cám ơn anh, anh Forrester”, và lái chiếc xe mới toanh này đi như thể tôi có quyền được hưởng nó chứ?

– Cô đừng như thế được không?

– Không! Món quà này quá lớn anh biết mà.

– Chiếc Corvette đúng ra không phải là một chiếc xe dành cho gia đ́nh – anh thuyết phục – Chúng ta sẽ chẳng chở hết quà cưói đến căn nhà dưới phố bằng chiếc Corvette được.

– Ồ, đúng, vậy th́... hay là mượn chiếc Bronco đi, nhưng đừng có đặt cả thế giới vào một cái đĩa để tôi phải ăn trong cảm giác tội lỗi.

Anh bỏ tay khỏi cửa xe. Giọng anh nghe hơi bực.

– Đây là một món quà. Tại sao cô cứ phải suy nghĩ nặng nhẹ như thế chứ? Tôi có thể mua chiếc xe này, và chúng ta sẽ đi lại thuận lợi hơn nếu chúng ta có hai chiếc xe. Ngoài ra, Tom Magnussion sở hữu nhiều cổ phần trong một công ty sản xuất xe hơi và tất cả những chiếc xe chúng tôi mua đều được tính giá hữu nghị.

– Thôi được, vậy th́, cám ơn anh.

Catherine ngồi vào trong xe hơi di chuyển sang ghế giành cho hành khách. Anh vào sau cô và thấy cô duỗi chân về cần số, váy của cô được vén lên. Cô lấy chiếc ch́a khoá từ trong tất ra đưa cho anh.

Anh cảm thấy chiếc ch́a khoá rất ấm.

Anh dường như không được tự nhiên lắm khi anh khởi động xe, nhưng anh chưa cho xe chạy ngay. Anh điều chỉnh hệ thống sưởi ấm, rồi hắng giọng.

– Catherine này, tôi không biết phải nói thế nào, nhưng có lẽ tôí nay mỗi người chúng ta đều nhận được một chiếc ch́a khoá. Tôi cũng nhận được một chiếc.

– Ai gửi cho anh?

– Bố và mẹ.

Cô chờ đợi, cảm thấy run từ bên trong.

– Ch́a khoá pḥng dành cho tuần trăng mật tại khách sạn Regency.

Cô phát ra một âm thanh giống như tiếng hơi bị tháo ra một quả kinh khí cầu, rồi rên rỉ:

– Ôi, lạy Chúa.

– Đúng, lạy Chúa – anh đồng t́nh, rồi cười nghe rất căng thẳng.

– Chúng ta sẽ làm ǵ đây?

– Cô muốn làm ǵ?

– Tôi muốn đi đến ngôi nhà dưới phố.

– Và để ngày mai khách sạn Regency gọi tới hỏi bố mẹ tôi tại sao cô dâu và chú rể không đến ư?

Cô ngồi im, run lập cập.

– Catherine này?

– Ồ, chúng ta không thể... chúng ta không thể chỉ đơn giản – cô nuốt vào - đến đăng kư pḥng rồi quay trở lại nhà dưới phố, và để ch́a khoá để sáng mai họ t́m thấy được sao?

– Cô có muốn quay về nhà, lượm một đống quà và hy vọng chúng ta sẽ t́m thấy mấy cái chăn và khăn trải giường trong mấy hộp quà đó sao?

Anh đúng; họ không thoát nổi rồi.

– Catherine, chúng ta vừa mới cưới nhau và chúng ta đă thoả thuận sẽ sống chung với nhau trong mấy tháng tới. Cô thừa hiểu rằng rồi thế nào thỉnh thoảng chúng ta cũng phải chạm mặt nhau, đúng không?

– Đúng, nhưng không phải trong bất cứ pḥng trăng mật nào của khách sạn Regency. – Cô nói vậy nhưng cô biết rằng thế nào trước khi trời sáng họ cũng phải phản bội những lời cô vừa nói.

– Catherine, cô nghĩ tôi sẽ làm cái quái quỉ ǵ đây, ấn chiếc ch́a khoá vào tay bố tôi và nói: “Bố mẹ đi mà dùng đi à?”

Tranh căi thêm chẳng ích lợi ǵ. Họ ngồi im nghĩ ngợi cho đến khi Clay cuối cùng bắt đầu lùi về bên phải ga-ra.

– Clay, tôi chưa mang valy tôi xuống đây! – Cô kêu lên như sắp khóc.

– Valy của cô và va ly của tôi đều cở cốp xe rồi – anh nói và cho xe tiến ra lối đi trải sỏi.

Họ lái xe đi trong im lặng. Catherine vẫn túm chặt cổ áo khoác mặc dầu trong xe không khí đang ấm lên. Mùi sơn mới, ùi dầu nóng trộn lẫn với mùi nhựa tấn công khứu giác cô, sự căng thẳng trong cô tăng lên theo từng dặm. Cuối cùng cô lên tiếng:

– Tại sao có vẻ như mọi điều quan trọng xảy ra giữa chúng ta đều xảy ra trên một trong những chiếc xe của nhà anh nhỉ?

– Đó là một trong số những chỗ hiếm hoi chúng ta không bị quấy rầy.

– Ồ, bố mẹ anh chắc chắn đă tính đến điều đó, đúng không?

Anh đánh xe ra đường lớn, đạp phanh cho xe dựng lại bên lề đường và ngoái đầu nh́n qua vai.

– Ǵ nữa đây? – Cô ngẩng phắt đầu lên.

Anh đang sẳn sàng quay đầu xe.

– Cô muốn đi tới ngôi nhà dưới phố, được, chúng ta sẽ đi tới đó. – anh gắt.

– Đừng – cô khẩn cầu. Cô túm cánh tay anh. - Đừng, đừng đến đó bây giờ.

Anh ngồi đó trầm tư, và cũng rất căng thẳng.

– Tôi sai, được chưa? – cô thú nhận – Hăy lái xe cần thiết - đừng có cho xe chạy như điên. Tôi biết bố mẹ anh muốn điều tốt cho chúng ta nên mới đặt pḥng cho chúng ta và anh đă nói đúng. Chúng ta ngủ ở đâu th́ cũng có khác ǵ đâu nào. – Cô buông cánh tay anh ra – Xin hăy cố hiểu cho tôi. Tôi căng thẳng quá. Tôi không quen hưởng sự sang trọng.

– Có lẽ cô nên quen với nó đi, bởi bố mẹ tôi không bao giờ làm việc ǵ nửa chừng.

Giờ anh lái xe có ư thức hơn.

– Anh có biết họ tốn bao nhiêu tiền cho tất cả các việc đó không?

– Đừng bận tâm. Mẹ tôi thích được chi cho việc đó. Tôi đă nói với cô rồi đấy, bà rất có tài tổ chức những sự kiện như thế. Cô không thể nói là bà rất vui trước thành công của ḿnh sao?

– Nói như thế th́ lương tâm tôi thanh thản hơn chắc? – Cô vặn lại.

– Catherine, lần nào chúng ta nhận thứ ǵ của bố mẹ tôi chúng ta cũng phải như thế này sao? Tại sao cô cứ phải tự trách mắng ḿnh cơ chứ? Cô nghĩ là cô là người duy nhất được lợi nhờ thoả thuận của chúng ta à? Cô có thể sẽ ngạc nhiên nếu cô biết rằng tôi thực sự vui mừng v́ được đi khỏi nhà. Đáng lẽ tôi phải chuyển đi từ lâu rồi, nhưng việc đó đâu phải việc dễ dàng. Không phải được nuông chiều và chăm sóc là việc khó chịu đựng. Nhưng tôi mệt mỏi v́ phải sống với họ. tôi muốn được tự do. Tôi không biết họ có cảm thấy nhẹ nhơm khi để tôi đi không – Và cô cũng đừng nghĩ rằng họ không được lợi ǵ từ sự kiện này. Cô không thấy vẻ mặt của bố tôi khi nâng ly sâm banh của ông lên à? Cô không thấy mẹ tôi chỉ huy những người phục vụ và làm cho mọi thứ đâu vào đấy như cần số vừa được tra dầu ư? Họ đă đạt được thành công lớn về mặt xă giao đấy, vậy hăy nghĩ về đám cưới như một lễ hội muà thu của nhà Forrester đi. Năm nào bố mẹ tôi chẳng tổ chức vài sự kiện như thế - Điều tôi cố gắng làm cho cô hiểu là đó chính là phong cách của họ. Đặt pḥng cho chúng ta ở Regency là điều mà bạn bè họ mong đợi họ sẽ làm, thêm vào đó....

– C̣n ǵ nữa?

– Thêm vào đó, việc cho chúng ta sự khởi đầu đúng cách nó cho họ cảm giác giả tạo. Nó giúp họ tin rằng mọi chuyện giữa chúng ta đều đúng đắn.

– Và anh không cảm thấy tội lỗi tí nào khi chấp nhận nó sao?

– Có, chết tiệt thật! – Anh gắt – Nhưng tôi....

Sự hiếu chiến của anh khiến cô ngạc nhiên, bởi những ngày gần đây anh luôn dịu dàng. Họ lái xe đến khách sạn Regency trong sự im lặng căng thẳng. Khi Catherine nhích ra phía cửa xe th́ Clay ra lệnh:

– Hăy đợi ở trong xe để tôi lấy va ly ra đă.

Anh đi ṿng ra đuôi xe, giật những dải nơ xuống. Hơi thở của anh tạo thành một làn khói màu hồng nhạt qua ánh đèn màu từ tấm biển lớn trước cửa khách sạn hắt ra. Anh mở nắp sau xe, và cô nghe thấy tiếng sột soạt của nhưng dăi nơ.

Khi anh mở cửa xe cho cô bước ra, anh bỗng nắm cánh tay cô.

– Catherine, tôi xin lỗi v́ đă to tiếng. Tôi cũng căng thẳng quá.

Cô nh́n khuôn mặt anh dưới ánh đèn màu, nhưng cô không t́m được lời nào để đáp lại.

Chương 19

Theo chỉ tay của người khuân vác Catherine đi về phía pḥng của họ. Căn pḥng rất sang trọng và lịch sự, được trang trí bằng màu xanh ngọc trai và màu xanh gốm. Những bức tường được ốp bằng những tấm ốp h́nh chữ nhật có in h́nh những chiếc lá. Hai cánh tủ và cửa pḥng tắm cũng đuọc thiết kế theo những đường riền đăng ten trong khi những đồ trang trí được làm bằng một thứ thạch cao quí của Phại lại tạo lên một sự tương phản dễ chịu với màu thảm xanh dịu mắt. Bên cạnh chiếc giường lớn là một bộ bàn ghế xinh xắn; một đôi bàn ghế và một chiếc bàn cà phê đẹp đến nỗi có lẽ vua Louis XVI cũng phải xiêu ḷng. Trên chiếc bàn đó có một lẳng hoa hồng trắng thơm ngát.

Khi cánh cửa đóng lại sau lưng họ, Catherine tiến đến chỗ lẳng hoa, và cô nhận thấy có một chiếc phong b́ màu xanh lá cây cài trên đó. Cô quay về phía Clay nh́n anh bằng ánh mắt ḍ hỏi:

– Tôi không biết ǵ hết, hăy mở ra xem đi. - anh bảo cô.

Chiếc thiệp trong phong b́ chỉ vỏn vẹn có mấy chữ: "với tất cả t́nh yêu thương, Bố và Mẹ".

– Của bố mẹ anh. - Cô ch́a tấm thiệp ra, rồi khẽ nhích người ra xa một chút trong khi anh đọc nó.

– Đẹp thật, - anh lẩm bẩm, và gài tấm thiệp giữa những bông hoa. Anh xốc lại áo khoác và chống hai tay lên hông nh́n lướt qua căn pḥng. - Đẹp thật, - anh nhắc lại.

– C̣n hơn cả đẹp nữa, - cô nói theo, - đúng là thượng hạng.

Trên mặt chiếc tủ ba ngăn kéo chồng lên nhau có một giỏ trái cây và một chiếc khay bạc chứa một chai rượu màu xanh lá cây. Clay đi tới, nhấc chai rượu lên và đọc nhăn gắn trên đó, rồi đặt nó xuống, quay lại, nới lỏng nút áo và cởi cúc áo sơ mi trên cùng của anh. Cô quay nh́n đi chỗ khác. Rồi cô đứng dậy đi đến cửa pḥng tắm nghiêng đầu nh́n vào bên trong.

– Để tôi treo áo khoác giúp cô nhé? - anh đề nghị.

Cô trông có vẻ ngạc nhiên khi nhận ra áo khoác vẫn c̣n ở trên người ḿnh.

– Ồ... ồ vâng.

Anh bước tới chạm tay lên áo cô và cô bước lùi lại một bước.

– Đừng bẽn lẽn thế, - anh nói nhỏ, - tôi chỉ muốn treo áo giúp cô thôi mà.

– Tôi không bẽn lẽn. Tôi chỉ không biết phải làm ǵ với chính ḿnh thôi.

Anh mở cánh cửa tủ, quay mặt vào những mắc áo nói:

– Tôi gọi đó là sự e lệ. Có lẽ một ly sâm banh sẽ khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn đấy. Cô muốn một ly không? - anh treo cả áo của ḿnh vào trong tủ.

– Tôi không nghĩ vậy. - Nhưng cô lại đi đến chỗ chiếc bàn ngăn kéo và nh́n chai rượu và giỏ trái cây. - Ai gởi trái cây thế nhỉ?

– Ông chủ khách sạn. Cô có muốn ăn một quả không? Một quả lê cuối mùa nhé? - Bàn tay rám nắng của anh ṿng qua lưng cô nhặt một quả lê trong giỏ.

– Không, lê cũng không. Tôi không đói.

Khi cô bước ra khỏi chỗ đó, anh tung quả lê lên không, bắt lấy nó rồi lại tung lên, và quên nó ở trong tay, nh́n cô.

– Không sâm banh, không trái cây, vậy cô muốn làm ǵ giết thời gian đây?

Cô nh́n lên, vẫn đứng giữa pḥng như thể sợ phải đụng vào bất cứ thứ ǵ trong pḥng. Anh thở dài, ném quả lê vào giỏ và đi ra xách va ly của họ đặt lên giường.

– Đằng nào th́ chúng ta cũng ở đây rồi, vậy chúng ta hăy cứ tận hưởng đi. Anh đi đến cửa pḥng tắm, bật đèn lên, rồi ngoái đầu ra, và làm một dấu hiệu bằng dấu.

– Cô dùng pḥng tắm trước chứ?

Và cô ph́ cười. Lúc đầu cô muốn nén tiếng cười của cô nhưng rồi cô không thể, v́ thế cô dùng cả hai tay bưng lấy miệng cho đến khi cô không chịu nổi phải bỏ tay ra mà càng to hơn. Cuối cùng cô cũng nh́n ngang để rồi thấy Clay với đuôi mắt nheo lại - vẫn đang đứng đợi ở cửa pḥng tắm.

– Thôi nào, bà xă, tôi đang cố gắng để tỏ ra ga lăng mỗi lúc tôi lại càng thấy khó hơn đấy.

Và thế là căng thẳng tự nhiên được giải toả.

– Ôi, Clay, nếu bố anh mà thấy chúng ta như thế này th́ ông ấy sẽ đ̣i lại tiền đặt pḥng mất. Có phải chúng ta đang ở trong pḥng trăng mật của khách sạn Regency thật không nhỉ?

– Tôi nghĩ là vậy. - Anh mỉm cười nh́n quanh.

– Giúp con với, con chẳng biết lối nào mà lần. - Cô nh́n lên như thể đang nh́n lên thiên đường.

– Cô nên như thế thường xuyên hơn, cô biết chứ? - Anh mỉm cười trước cách cô biểu lộ cảm xúc.

– Như thế nào cơ? Lúng túng à? - Cô cười khúc khích.

– Không, cười cơ. Hoặc mỉm cười. Tôi cứ nghĩ cả đêm cô sẽ giữ vẻ mặt lạnh như băng.

– Tôi có một bộ mặt lạnh như băng ư? - cô hỏi.

– Từ lạnh như băng có thể không chính xác lắm. Dùng từ "ngây ra" có lẽ chính xác hơn. Đúng, ngây ra. Nhiều lần cô cứ giữ bộ mặt đó như một thứ vũ khí vậy.

– Tôi như vậy sao?

– Hầu như lúc nào chúng ta chỉ có một ḿnh với nhau cô đều như vậy.

– Vậy nếu tôi cười nhiều hơn th́ anh sẽ thích chứ ǵ?

– Đúng, tôi nghĩ vậy. - Anh nhún vai. Tôi thích những người hay mỉm cười. Tôi cho là tôi đă quen sống giữa những người luôn mỉm cười.

– Tôi sẽ cố ghi nhớ điều đó. - Cô liếc về phía cửa sổ, rồi nh́n anh.

– Clay, tôi hiểu những ǵ anh nói khi chúng ta ở trong xe, tôi cũng xin lỗi anh. - Nét mặt cô trở nên nghiêm túc và hối lỗi.

– Không, chính tôi đă nổi nóng với cô. Tính nhút nhát của tôi thật là đáng ghét.

– Không, nghe này, đó cũng là một phần tội lỗi của tôi. Tôi không muốn lúc nào chúng ta cũng căi vă nhau. Từ khi tôi c̣n bé tôi đă luôn phải chứng kiến cảnh căi vă và rồi tôi chỉ muốn... hoà b́nh giữa chúng ta. Tôi biết điều này nghe có vẻ ngốc, nhưng việc thừa nhận chúng ta bị quá căng thẳng đă khiến không khí dễ chịu hơn là lúc chúng ta trên đường đến đây. Tôi muốn anh biết rằng tôi sẽ cố gắng để duy tŕ không khí hoà b́nh.

– Tốt. Tôi cũng sẽ như vậy. Chúng ta cảm thấy tốt hơn hay tệ hơn đều phụ thuộc vào mỗi người, vậy thay v́ để cho nhau cảm thấy tệ hơn chúng ta hăy làm cho không khí trở nên tốt hơn.

– Đồng ư. Cô mỉm cười. Vậy... tôi trước, được không?

Cả hai cùng nh́n về phía cửa pḥng tắm.

– Ồ, được.

Đúng là địa ngục, cô nghĩ, nó chỉ là một pḥng tắm b́nh thường thôi mà, đúng không? Và ḿnh đang chết ngạt trong chiếc váy này, đúng không? Và đang thèm được cảm thấy dễ chịu đến chết đi được, đúng không?

Nhưng khi đă ở trong pḥng tắm rồi cô lại ư thức quá về sự có mặt của anh ở bên ngoài. Cô vặn ṿi nước hết cỡ để chúng át đi bất cứ tiếng động nào của cơ thể cô. Cô cứ lấm lét nh́n về phía cánh cửa. Cô đối diện với ḿnh trước gương tiến đến sát gương để tự đánh giá h́nh thức của ḿnh cho đến khi gương mờ đi v́ hơi thở của cô.

"Bà Clay Forrester ư? - Cô nh́n vào gương tự hỏi ḿnh. Đừng có quen với những ư nghĩ như vậy. Anh ta đă từng bảo với mi, rằng đừng có đùa giỡn mà phải trả giá cho việc đó, và anh ta đă nói đúng. Vậy hăy mặc váy ngủ của mi vào và đi ra ngoài kia và leo lên giường với anh ta, và nếu mi không thoải mái với việc đó th́ chẳng đổ lỗi cho ai được ngoài bản thân ḿnh".

Cô cởi váy bằng những ngón tay run rẩy. Cô nh́n ḿnh tháo váy khỏi vai và đẩy nó xuống phía dưới, rồi nh́n ḿnh cởi áo lót nhỏ xíu. Ngực cô bây giờ đă phát triển hơn, bầu vú lớn hơn. Cô cởi áo lót ra cũng làm vú cô hơi nhói đau và cô nhắm mắt lại dùng tay xoa lên hai bầu vú để làm dịu cơn đau.

Hết đau, cô cảm thấy dễ chịu hơn v́ thoát khỏi chiếc áo lót chật. Cô nh́n những vết lằn đỏ do dây nịt áo gây ra, rồi nh́n xuống bụng và cảm thấy bụng cô căng như mặt trống và nhột v́ quá căng.

Không biết từ đâu trong đầu cô xuất hiện ư nghĩ rằng người đàn ông đang đợi ở ngoài kia đă tạo ra những thay đổi trong cơ thể này của cô.

Cô cố xua đi ư nghĩ đó, và đánh răng, xả nước ấm để rửa mặt. Nhưng cô vừa bắt đầu định tẩy trang th́ cô chợt nghĩ đến những khuyết điểm trên khuôn mặt cô sẽ càng rơ hơn nếu không có phấn trang điểm, v́ thế cô cứ để nguyên mặt như vậy.

Cô giơ hai cánh tay lên và chiếc váy ngủ màu vàng nhạt tuột xuống như một cái dù trong gió, tiếp theo là chiếc áo choàng cùng màu. Đôi tay cô lóng ngóng thắt dây áo. Chiếc áo này mới tinh. Liệu cô mặc như thế này có khiến anh hiểu lầm cô không? Cô có nên vừa bước ra vừa thanh minh rằng Ada đă mua nó ở cửa hàng của công ty và tặng cô như một món quà cưới hay không?

Cô nh́n cô trong chiếc áo choàng mà thấy ghét ṿng eo của ḿnh, cô vuốt vạt áo trong khi những ư nghĩ nối nhau xuất hiện trong đầu cô. Cô đang tŕ hoăn việc mở cửa và cô biết điều đó. Cô nhắm mắt lại và nuốt vào... nuốt vào lần nữa... và cô cảm thấy ḿnh lại bắt đầu run từ bên trong.

Bỗng nhiên cô nghĩ tới Jill Magnusson và cô tin rằng nếu người chuẩn bị ra ngoài đó với Clay là Jill th́ chắc chắn sẽ chẳng có sự rụt rè nào hết.

Cô cho rằng lúc này Clay đang ước giá mà cô là Jill Magnusson. Cô chợt cảm thấy tủi thân, nhưng cô trấn áp cảm xúc đó không để nó hành hạ ḿnh. Cô vẫn c̣n nhớ rơ cái nh́n đầy tiếc nuối của Jill khi Jill nh́n lại căn pḥng, nh́n lại Clay trước khi Jill bước ra khỏi cửa.

Cuối cùng Catherine thừa nhận rằng cô đang mang đứa con của anh ta trong người, nhưng đáng lẽ người đó phải là Jill, chứ không phải cô.

Cánh cửa được mở ra không một tiếng động. Clay đang đứng quay lưng lại với cô, nh́n xuống chiếc va ly không đậy nắp của cô, tay cầm nơ, tay cầm bàn chải đánh răng.

– Đến lượt anh, - cô nói khẽ, tưởng rằng anh sẽ giật ḿnh v́ bị bắt quả tang đang nh́n đồ đạc của cô. Anh không giật ḿnh, thay vào đó anh nh́n qua vai mỉm cười với cô. Ánh mắt liếc nhanh áo choàng của cô từ trên xuống dưới.

– Có thấy khá hơn không?

Anh kéo đuôi áo sơ mi ra ngoài quần, ánh mắt cô bị hút xuống quần anh như chiếc dao cạo râu hút vào một thanh nam châm.

– Khá hơn nhiều rồi.

Họ đổi chổ và Clay đi vào pḥng tắm, cửa vẫn mở khi anh chỉ đánh răng. Catherine nh́n xuống chiếc va ly của ḿnh và nhận thấy một góc cuốn nhật kư của cô lộ ra ở đáy va ly. Cô phủ quần áo của cô lên cuốn nhật kư và vội vàng đóng nắp va ly lại.

– Cô mệt không? - Anh hỏi khi bước ra khỏi pḥng tắm.

– Không mệt lắm.

– Cô có phiền không nếu tôi mở chai sâm banh kia?

– Không, anh cứ mở đi. Có thể đó là một ư hay.

Nhân lúc anh quay lưng lại phía cô, cô khép cổ áo choàng khít hơn một chút để che bớt cổ ḿnh lại, cô thấy để hở cổ như vậy không được kín đáo cho lắm. Đôi vai anh vồng lên khi anh tháo dây buộc ở nắp chai rượu và những nếp nhăn trên đuôi áo sơ mi của anh lắc qua lắc lại sau mông anh không hiểu sao lại tác động đến những dây thần kinh cảm xúc của cô. Anh đă mở được nút chai và nhấc chai rượu ra khỏi khay đựng.

– Đây, - anh nói, đi tới chỗ cô với chai rượu và hai chiếc ly. Cô cầm hai chiếc ly để anh rót rượu ra. Nhưng giờ đây cô nhận thấy những cúc áo sơ mi của anh đă được cởi hết, và làn da chỉ sẫm hơn màu vải sơ mi của anh lộ ra trước mắt cô. Cô vội nh́n xuống những chiếc ly, xuống những ngón tay dài rám nắng đang đưa ra đón một ly rượu của anh.

– Uống v́ hạnh phúc của cô, - anh nói đơn giản, và lịch sự như phong cách thường thấy của anh, trong khi cô tự hỏi không biết chính lúc này điều ǵ khiến cô hạnh phúc.

– Và v́ hạnh phúc của anh.

Họ đứng đó, ở giữa pḥng, uống ly rượu mà họ vừa nói v́ hạnh phúc của mỗi người. Cô nuốt một ngụm rượu màu hổ phách và cảm thấy cổ họng ḿnh tắt nghẹn như thể có một cái bướu ở đó vậy. Cô nh́n xuống ly rượu của ḿnh.

– Clay, tôi không muốn chúng ta vờ coi cái điều không là có thật. - Cô bắt đầu một cách khó khăn, đặt một bàn tay lên trán rồi lại vung tay xuống. - Ôi, chúa ơi.

– Thôi nào, Catherine, hăy ngồi xuống nào.

Anh đi tới chiếc bàn đặt chai rượu xuống cạnh lẵng hoa và ngồi xuống với một chiếc ghế, ngả lưng lên vai ghế, duỗi thẳng hai chân ra, vắt hai cổ chân lên nhau, trong khi cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Anh liếc nhanh xuống bàn chân trần của cô trước khi cô kịp giấu nó vào góc ghế. Họ cùng nâng ly, uống và nh́n vào mắt nhau.

– Tôi nghĩ chúng ta sẽ say mất, - cô trầm ngâm.

– Có thể.

– Như thế không khôn ngoan, đúng không?

– Có lẽ.

– Và sẽ chẳng thay đổi được ǵ.

– Ồ... đúng.

– Vậy tại sao chúng ta lại uống chứ?

– Bởi rượu sẽ làm chúng ta dễ leo lên giường hơn.

– Hăy nói về chuyện khác đi.

– Cô nói chuyện ǵ cũng được.

Cô xoay ly rượu trong tay, ngồi nh́n nó. Cuối cùng cô hỏi:

– Anh có biết lúc khó khăn nhất là lúc nào không? - Ở bên kia bàn, anh trông rất thoải mái.

– Hừm - mmm - Mắt anh đă nhắm lại.

– Sự chúc mừng trang trọng của bố anh tại bàn ăn. Tôi đă thực sự xúc động.

Đôi mi của Clay hé mở, và anh nh́n cô một lát rồi b́nh luận:

– Cô biết không, tôi nghĩ là bố tôi thích cô đấy.

– Dù sao tôi vẫn cảm thấy sợ ông ấy. - Cô dùng một đầu ngón tay chạm lên những bọt rượu.

– Tôi cho rằng với một người lạ th́ ông ấy có vẻ hơi quá nghiêm. Cả ông ấy và bà nội tôi đều toát ra cái vẻ đó và khiến người khác cảm thấy không được thoải mái khi tiếp xúc lần đầu. Nhưng khi cô đă quen họ rồi, cô sẽ hiểu thực sự họ không như vậy.

– Tôi không có ư định trở nên thân quen với họ.

– Tại sao?

Cô nhướn mi nh́n anh, rồi cụp mi xuống, trả lời:

– Như thế tốt hơn cho sau này.

– Tại sao?

Anh ngă đầu sang một bên vẻ trễ nải, tuy nhiên cô ngờ rằng cái kiểu ngồi như mèo ấy của anh không được thật cho lắm. Cô tính nước tránh chủ đề đó, nhưng rồi quyết định đương đầu với nó. Cô vươn người ra với lấy một đoá hoa hồng và đưa nó lên môi.

– Bởi v́ tôi sợ rằng tôi sẽ thích họ mất.

Anh dường như nghĩ ngợi về điều cô vừa nói, nhưng anh chỉ đưa ly rượu lên môi một lần nữa, cô lại nhắm mắt lại.

– Cô có biết bà nội của tôi đă nói ǵ v&