|
Dì Ghẻ Con Chồng
Lời nói đầu: Ngày xưa, Giáo Sư
Hà Thúc Như Quí dạy Việt Văn cho lớp tôi. Khi Thầy cho tả Bài Luận Văn với đầu
đề như trên thì tôi mừng lắm, bởi đã có sẵn đề tài "Chuyện có thật" để ứng dụng.
Nhớ mãi bài luận văn kỷ niệm quý báu của thời học trò, khi còn học dưới mái
Trường Chân Phước Liêm trân quý yêu thương.
o0o
Đã lâu lắm rồi, hai anh em
thằng Hoàn mới được chơi đồ hàng chung với Mẹ, chúng vui mừng, miệng hót như
sáo; Mắt con bé Hạnh lim dim hồn nhiên ru con búp bê biết nhắm mắt mở mắt ngủ.
Ngoài vườn, phía sau nhà có vài bóng chim se sẻ bay lượn, lúc ẩn, lúc hiện trên
những nhánh hoa giấy màu cam rộ nở đẹp rực rỡ. Mùi ngọc lan thoảng hương thơm
ngạt ngào. Một cơn gió nhẹ phơn phớt lay động
chiếc rèm cửa bằng voan mỏng, rủ
mềm đong đưa, những tia nắng vàng phản chiếu long lanh xuyên qua mành, dệt thành
một bức họa huyền ảo diệu kỳ. Hồng tận hưởng những giây phút êm đềm vào tuần
phép thường niên ở nhà chăm sóc, gần gũi với các con của nàng mà trong lòng cảm
thấy tràn đầy sung sướng. Lúc ấy, ký ức bỗng chốc dẫn dắt nàng trở về kỷ niệm
đau buồn thuở xưa; Ngày mà Mẹ của Hồng từ giả chị em nàng ra đi biền biệt, vĩnh
viễn mãi mãi không về nữa ...
Mẹ ra đi hôm mưa buồn
Trời buồn cũng khóc thương
nàng
Trời buồn trời phủ khăn tang
Người buồn người cài hoa tang
Mẹ ra đi sao vội thế
Người ở lại tưởng là mơ
Mẹ về nơi chốn vĩnh hằng
Trầm hương tỏa ngát hoà chan
Tháng Năm Dòng Chuỗi Mân Côi
Con dâng Mẹ ngàn lời yêu
Thiên đường tỏa sáng lung linh
Người ơi! Xin mãi nguyện cầu
... cho tôi
Niềm đau đớn chưa xoá nhoà,
năm Hồng vừa tròn 14 tuổi, sau khi Mẹ nàng khuất bóng ở trong gia đình mới được
vài tháng, Cha của nàng đã đem ngay một bà dì ghẻ về để trám lại chỗ trống. Lúc
này chị em nàng đã bị người đàn bà xa lạ, độc ác vào ngự trị trong nhà, hành hạ
chửi mắng tàn nhẫn; Ba chị em nàng luôn sợ hãi, khúm núm gọi bằng "Dì Nhi". Kể
từ đó Cha nàng chỉ biết có người dì ghẻ kia, mà không hề còn thời giờ dư thừa
nào để cho mấy đứa con của ông. Chẻ củi, gánh nước, đi chợ nấu cơm. Bị sai bảo
làm việc quần quật cả ngày, lại còn cơm bưng nước rót, hầu hạ bà ta nữa mà cũng
chưa vừa lòng, thậm chí không có đủ thời giờ
để học bài, nên học hành thua kém
chúng bạn. Những sự chèn ép, đánh đập thường xuyên xảy ra đã quyện chặt cuộc
đời ngây thơ của đàn trẻ nhỏ mất Mẹ quá sớm.
Chuyện xảy ra vào một buổi
chiều mùa đông ảm đạm buồn sầu, ở Xứ Trung Chánh, Quang Trung. Khi Cha nàng
vắng nhà vì công vụ, dì ghẻ Nhi biết là Cha của lũ con chồng đi vắng qua đêm,
nên bà mặc sức mà ra tay, đánh chửi mấy đứa con chồng thậm tệ. Hồng uất ức quá,
nên đã cả gan dám lên tiếng chống lại bà dì ghẻ để bênh vực cho em của mình.
"Em tôi có lỗi chi mà Dì đánh
nó?"
"Mày còn bênh nó hả ... Mày
muốn chết đòn không?"
"Dì Nhi ơi! Bà ác lắm"
"Đồ mất dạy .. hỗn láo"
Bất thình lình, Hồng bị một
làn roi mây quất vun vút, liên tiếp trên thân người nhỏ bé của nàng, mặc dầu có
dơ tay đỡ cách mấy cũng không thoát được những lằn roi hằn trên thân mình, mà
cho đến bây giờ lằn sẹo đó vẫn chưa mờ, còn dấu tích đớn đau. Bà ta đâu dễ
dàng gì mà bỏ qua cho đứa con chồng ngỗ nghịch này, đó chỉ là những đòn roi
phủi bụi thôi.
Ngay sau đó, Dì Nhi lôi con
Hồng xuống bếp, miệng thì chửi rủa, tay với lấy chiếc đũa bếp để gắp than củi,
sẵn bếp than đang cháy phừng phực để đun ấm nước xôi, bà tiện tay hơ chiếc đũa
sắt vào bếp than hồng rực lửa nóng, tay kia bà kéo tuột cái quần của con bé Hồng,
lại còn nhấn người nó cúi xuống, và dí chiếc đũa sắt ấy vào trôn của con bé, mặc
cho tiếng la hét thất thanh van xin, nhưng vô ích, con Hồng đã ngã vật xuống đất,
máu chảy ra lênh láng, người cong như con tôm, hai tay nó ôm trôn, miệng không
ngớt lời kêu cầu Mẹ của nó về để cứu nó. Thoáng chốc nó đã lết ra được đến phía
sân trước nhà, gào thét cầu cứu; May thay, hàng xóm nghe thấy tiếng kêu la thảm
thiết của con bé Hồng đã hổn hển chạy lại vây chung quanh nó mỗi lúc một đông để
cứu giúp băng bó vết thương cho nó. Còn 2 đứa em của nó là thằng Thành và con
Hằng, đứng bất động, kinh hoàng nhìn cảnh tượng hãi hùng mà chúng chưa hề nhìn
thấy bao giờ. Sao xã hội này lại coi con người rẻ quá!!
Mọi người nhao nhao la lớn
tiếng,
"Đem nó đi nhà thương, nhanh
lên!!"
Khi tỉnh dậy Hồng rảo mắt nhận
diện cảnh vật chung quanh thấy không phải là nhà của mình, mà nàng đang nằm điều
trị tại nhà thương, một lát sau mới rõ, đây là Tổng Y Viện Cộng Hoà, vì nàng là
con của quân nhân đang tại ngũ nên được chữa trị tại Quân Y Viện; Chắc bà con
lối xóm đã đưa nàng vào đây để chữa trị.
Nhân dịp này, bầy trẻ con ở
trong xóm đã mượn bối cảnh thương tâm vừa xảy ra để làm trò hề, hát diễu người
dì ghẻ ấy một câu rất đáo để.
"Kìa Cô Nhi, không chút tình
thương!!"
Cũng nhờ câu hát rêu rao đó mà
Dì Ghẻ Nhi đã nương tay đánh đập chị em Hồng. Chắc bà ta cũng sợ, nếu cứ tiếp
diễn cái trò này, sẽ có ngày phải ra cửa quan, chứ chẳng phải chuyện đùa đâu.
Sau 5 ngày được xuất viện, Cha
đã dẫn 2 đứa em đến đón Hồng. Về đến mái nhà thân quen thấy Dì Nhi vẫn còn đó,
chứng tỏ không có gì đổi mới trong nhà, tuy bà ta yên lặng nhưng gườm gườm nhìn
nàng với ánh mắt doạ đe. Vì tuổi đời còn non nớt quá nàng không thể hiểu được,
tại vì sao mà bà ta lại dữ dằn quá như vậy? Sau ngày hành hung Hồng bị lộ ra
ngoài, nên dì ghẻ Nhi cũng e dè hơn trước, phần thì bà vừa sanh được em bé gái
nên bớt giờ rảnh để kiếm chuyện với lũ con chồng, dần rồi thấy dì Nhi mắn quá,
sanh năm một. Đến cuối đời Dì Nhi mắc bệnh nan y, đã bỏ lại cho Cha nàng 4 đứa
con thơ dại.
Thế là hai đời vợ đã đi qua đời
người Cha thân yêu của Hồng, để lại tất cả 7 đứa con. Có người ác miệng răn đe
rằng: Số ông sát phụ, nếu đi tiếp thêm bước nữa thì cũng chẳng khác gì hai lần
trước đâu. Những lời bạo miệng của người đời, chưa chắc gì là đúng, song ông
Thức đã bị ám ảnh nhập tâm, sợ lỡ linh ứng, lại thêm nhiều con thì lấy gì mà
nuôi chúng, nên Cha nàng phải chịu ở vậy, không tục huyền thêm lần nữa. Hiện
tại Cha nàng cũng đã bỏ các con mà ra đi, chỉ không hiểu khi về đến cõi trên,
ông sẽ đi tìm kiếm người dì ghẻ tên Nhi kia hay Mẹ của nàng để nối lại duyên
tình xưa hãy còn vấn vương ....
*Bồ côi cha, ăn cơm với cá
*Mồ côi mẹ, gặm lá ngoài đường
Hai câu ca dao này Hồng thuộc
lòng và khắc đậm ở trong tâm, giữ mãi cho đến lúc thành thân.
Phạm Thị KimDung
|