Sao Con  Không Thể!
Nguyễn Văn Thành

1.
Con có thể lặng lẽ
nhớ đến Mẹ khi đọc một bài thơ
trong hàng vạn bài thơ viết về Mẹ.
nhưng sao con không thể!

Con có thể ngồi yên
nghĩ đến Mẹ khi nghe một bài ca
trong hàng ngàn bài hát ca ngợi Mẹ.
nhưng sao con không thể!

Cuộc đời Mẹ nổi trôi theo vận nước
như đời người vợ lính tất tả theo chồng.
bao lần trắng tay
bao lần chạy giặc
một đàn con ngỗ nghịch, hư thân.
Trăm bài thơ Mẹ viết
trải dài theo bước Mẹ
Mẹ không hề than van số kiếp
Mà có khi c̣n thách thức trêu gan.

Mẹ ơi, bây giờ không c̣n Mẹ
Con mới biết tại sao con không thể.
Khi khoảng cách đă trở thành vô tận.
Khi đền bù đă không c̣n cần thiết
Th́ những lời này, những lời này
đă trở thành lễ vật của con.



2.
Con có thể lặng thinh
quỳ gối cuối nhà thờ đọc một lời kinh
như một người thành tâm siêng năng cầu nguyện
nhưng sao con không thể!

Con có thể b́nh an
với gia đ́nh bên những cuộc vui
như bao người ước mơ và chờ đợi
nhưng sao con không thể!

Mẹ dạy con: những ǵ ḿnh quư giá
không thể có nếu chỉ “xin - cho”.
Mẹ dạy con khi muôn người khốn khó
Con phải làm ǵ cho xứng đáng lương tâm!
Trăm bài thơ Mẹ viết
Chưa bao giờ Mẹ thiếu niềm tin.
Mẹ chỉ tiếc nuối không đủ sức
làm được ǵ khi đất nước đau thương.
Mẹ chỉ tiếc nuối không đủ sức
được một lần nh́n đất nước qua cơn.

Mẹ ơi, bây giờ không c̣n Mẹ
Con mới biết tại sao con không thể
đất nước hôm nay c̣n nhiều dâu bể
Và con, con chỉ c̣n một lời thề
một lời thề cho Mẹ Của Con.

Mẹ ơi, bây giờ không c̣n Mẹ
Con mới biết tại sao con không thể.
Con chỉ có lời này, chỉ lời này
dành riêng cho Mẹ Của Con.


Viết cho ngày mất Mẹ 6/1/2010
Nguyễn Văn Thành
 

http://www.danchuca.org/128kbps/SaoConKhongThe.mp3